Tôi tin vào phép lạ – I Believe in Miracles

Tác giả Curtis Peter Van Gorder

Thỉnh thoảng, chúng ta đọc hoặc nghe thấy những việc xảy ra hoàn toàn Thỉnh thoảng, chúng ta đọc hoặc nghe thấy những việc xảy ra hoàn toàn không giải thích được, đến nỗi mọi người phải công nhận đó chính là phép lạ. Phần chúng ta, chúng ta tin vào những chuyện như thế bằng lòng tin—lòng tin tin rằng phép lạ có thể xảy ra và lòng tin tin tưởng những người kể về những phép lạ ấy. Nhưng lòng tin có phần thưởng của nó. Nếu chúng ta có thể tin điều “không thể” đã xảy ra với người khác, thì có lẽ chúng ta cũng có thể tin rằng điều không thể ấy cũng sẽ xảy ra với chúng ta.

Nhà tâm lý học người Pháp và nhà toán học Blaise Pascal gọi những phép lạ chính là “những cú sét đánh của Thiên Chúa”. Không hề có từ “có thể” khi nói về những cú sét đánh, đặc biệt là đối với những ai đang ở ngay nơi sét đánh trúng! Sét rất mạnh, và nó thường xảy ra—khoảng 100 lần mỗi một giây ở rất nhiều nơi trên thế giới. Tôi chắc chắn rằng nếu như tất cả các phép lạ được ghi lại, thì chúng sẽ vượt xa số lần của những cú sét đánh. Điều gì khiến tôi tin chắc như thế? Tôi chưa từng thật sự bị sét đánh trúng, nhưng tôi trải qua rất nhiều “những cú đánh của Thiên Chúa.”

By Curtis Peter Van Gorder

Every so often we read or hear about some happening that so completely defies explanation that the people involved are convinced that they have been part of a miracle. For the rest of us, it takes faith to believe those accounts—faith that miracles are possible, and faith in those giving the accounts. But faith has its rewards. If we can believe that “impossible” things have happened to others, then perhaps we can believe that they can happen to us too.

The French philosopher and mathematician Blaise Pascal called miracles the “lightning strokes of God.” There’s no “perhaps” about a lightning strike, especially to one who is standing on the spot where it hits! Lightning is powerful, and it happens often—about 100 times per second in as many locations around the world. I’m sure that if every miracle were recorded they would far outnumber lightning strikes. What makes me so sure? I’ve yet to be struck by actual lightning, but I’ve experienced many “strokes of God.”

Tôi nhớ đến một phép lạ xảy ra khi tôi đang sống tại Uganda, Tây Phi, và phép lạ ấy có liên quan đến một phép lạ khác xảy ra với một người cũng sống ở đó.

Con trai tôi từ Nhật Bản đến thăm, và chuyến bay về của nó cất cánh vào sáng sớm hôm sau. Tôi sống hơi xa sân bay, điều này có nghĩa là con trai tôi phải rời nhà vào lúc 4 giờ sáng.

Nhận thấy rằng vào giờ ấy không dễ để đón taxi, chúng tôi đã cầu nguyện xin Thiên Chúa ban cho một người, và chúng tôi đi ra ngoài đường chính với hy vọng vẫy được một tài xế taxi đồng ý đến đón con trai tôi vào sáng sớm mai và đưa nó đến sân bay.

Khi chúng tôi đang đứng bên lề đường, một chiếc xe jeep tiến đến. “Tôi có thể giúp được gì cho các bạn không?” người tài xế hỏi.

“Cám ơn, nhưng tôi nghĩ chắc là không,” tôi trả lời. Sau đó, không hề có ý gì, tôi đã giải thích hoàn cảnh chúng tôi.

“Tôi sẽ làm điều đó,” người đàn ông nói.

Anh ta chỉ muốn kiếm thêm chút ít tiền, nhưng thương lượng với những tài xế taxi làm nghề tự do như thế có thể rất nguy hiểm. “Cám ơn, nhưng chúng tôi đang đợi một tài xế taxi bình thường,” tôi nói.

“Tôi không phải là tài xế taxi. Tên tôi là George, và tôi sẽ chở anh đi miễn phí.”

George trông có vẻ chân thật, nhưng thật khó hiểu khi có một người ngừng lại và đồng ý giúp một việc như thế. Chúng tôi mời anh ấy về nhà uống cà-phê để có thể hiểu rõ về anh ấy hơn. Và anh ta đã kể chuyện về phép lạ đã xảy ra cho chính anh.

Cách đây nhiều năm, anh làm kỹ sư điện tại trạm phát điện chính của thành phố. Một lượng điện rất lớn được truyền qua những dây điện mà anh ấy làm, vì thế không thể có bất cứ một sai xót nhỏ nào. Một ngày nọ, một sai xót “nhỏ” đã xảy ra. Ai đó đã lỡ bật một công tắc nào đó, và hàng ngàn vôn điện chạy qua cơ thể của Goerge. Lẽ ra, anh đã chết ngay lập tức, nhưng với lý do không thể giải thích được nào đó, anh đã không chết. Mọi người đều nói đó là phép lạ.

Cuộc chạm trán chớp nhoáng với cái chết đã thay đổi những điều ưu tiên và cách nhìn về cuộc sống của George. Anh ấy nói: “Kể từ sau tai nạn ấy, tôi cố gắng lắng nghe Thiên Chúa trong từng hành động của mình. Tối nay, khi đang ngồi trong phòng xem ti-vi, đã có một giọng nói thầm kín, và tôi nhận ra Thiên Chúa đang nói với tôi. Hãy đứng dậy, lấy xe, và lái đi. Con sẽ gặp ai đó đang cần sự giúp đỡ. Khi tôi nhìn thấy các anh đang đứng bên đường, tôi biết các anh chắc là người mà Thiên Chúa gửi đến cho tôi.”

Lúc này, bị thuyết phục bởi sự chân thành của anh ấy, chúng tôi cám ơn George rất nhiều vì đã sẵn lòng chở con trai tôi đến sân bay vào lúc rất sớm.

“Thiên Chúa cũng đã dặn tôi phải đổ đầy bình xăng,” anh nói. Chuyện về bình xăng đầy hầu như chưa từng nghe thấy ở Uganda, bởi vì những tên trộm thường hút xăng từ những chiếc xe đậu ở bãi đỗ, nhưng trong trường hợp này thì việc bình xăng đầy nghe hợp lý; không một trạm xăng nào mở cửa lúc 4 giờ sáng, và chúng tôi sống cách xa sân bay.

Sáng hôm sau, George đến đúng giờ và chở con trai tôi đến sân bay. Anh ấy không hề đòi tiền, nhưng ngược lại anh tặng cho con trai tôi một khoảng viện trợ lớn cho công việc từ thiện của nó, việc đó như là một sự đáp trả cho lời cầu nguyện. Số tiền ấy đúng chính xác số tiền con trai tôi cần để thực hiện kế hoạch kế tiếp của nó.

Một số ít người hoài nghi về phép lạ Thiên Chúa đã làm để cứu sống mạng sống của George, nhưng còn cuộc gặp gỡ của chúng tôi với anh ta thì thế nào? Trường hợp của chúng tôi không phải là trường hợp mang tính sống còn, nhưng chẳng phải điều đó đã làm cho sự can thiệp của Thiên Chúa trong việc đáp trả lời cầu nguyện trở nên kỳ diệu sao? Tôi tin rằng mỗi lúc chúng ta có điều gì cần, đó chính là cơ hội cho Thiên Chúa thay mặt chúng ta thực hiện. Cầu xin, tìm kiếm, và trông chờ phép lạ, và bạn sẽ có được!

* * *

Phép lạ là gì? Tôi không biết gì ngoài phép lạ. Mỗi thời khắc sáng tối đều là phép lạ. Mỗi một hình khối trong không gian đều là phép lạ. Mỗi một thước vuông trải dài trên mặt đất cũng là phép lạ, mỗi một tấc đất phía dưới những bầy đàn lúc nhúc cũng chính là phép lạ. Biển cả chính là một phép lạ tiếp theo. Những đàn cá bơi lội, những hòn đá, những chuyển động của sóng, những con tàu chở với con người trên đó. Phép lạ có lạ lẫm gì đâu? —Walt Whitman.

One such miracle that comes to mind happened when I was living in Uganda, East Africa, and it ties in with another one that happened to someone else there.

My son had been visiting from Japan, and his flight home left early the next morning. I lived quite some distance from the airport, which meant he needed to leave the house at 4 am.

Realizing that it wasn’t going to be easy to find a taxi at that hour, we prayed for God to supply one and went to the main road, hoping to flag down a taxi driver who would agree to pick up my son the next morning and take him to the airport.

As we were standing by the side of the road, a jeep pulled up. “Can I help you?” the driver asked.

“Thank you, but I don’t think so,” I said. Then, without meaning to, I explained our situation.

“I’ll do it,” the man said.

He’s just trying to make some money on the side, I thought, but entering into a deal with a freelance taxi driver can be dicey. “Thank you, but we are looking for a regular taxi,” I said.

“I’m not a taxi driver. My name is George, and I’ll drive you for free.”

George seemed sincere, but why anyone would stop and offer to help in such a big way was curious. We invited him for coffee at our home to get to know him better. It was there that he told us his own miracle story.

Years earlier he had been working as an electrician for the city’s main power station. Huge amounts of electricity flowed through the lines he worked on, so one small mistake could be fatal. One day that “small” mistake happened. Someone else had failed to flip a certain switch, and thousands of volts of electricity coursed through George’s body. He should have been killed instantly, but for some inexplicable reason he wasn’t. Everyone said it had been a miracle.

This brush with death changed George’s priorities and perspective on life. “Since that accident,” he said, “I try not to make a move unless I hear from God. I was sitting in my room tonight, watching TV, when that inner voice that I’ve come to recognize as God’s spoke to me. Get up, get in your car, and drive. You’ll meet someone who needs your help. When I saw you by the side of the road, I knew you must be the ones He was sending me to.”

Now convinced of his sincerity, we thanked George profusely for his willingness to drive my son to the airport so early.

“God also told me to fill my gas tank,” he said. Full tanks are almost unheard of in Uganda because thieves routinely siphon gas from parked cars, but this time it made sense; no gas stations would be open at 4 am, and we were far from the airport.

The next morning George arrived right on time and drove my son to the airport. He did not ask for money, but rather gave my son a generous donation for his volunteer work, which came as another answer to prayer. The amount happened to be exactly what my son needed for his next project.

Few people would question that God saved George’s life by a miracle, but what about our meeting him the way we did? Ours wasn’t a life-and-death situation, but does that make God’s intervention in answer to prayer any less miraculous? I believe that every time we have a need, it’s an opportunity for God to work on our behalf. Ask for, look for, and expect miracles, and you will get them!

* * *

What is a miracle? I know of nothing else but miracles. Every hour of the light and the dark is a miracle. Every cubic inch of space is a miracle. Every square yard of the surface of the earth is spread with the same; every foot underground swarms with the same. The sea is a continual miracle. The fishes that swim, the rocks, the motions of the waves, the ships with men in them. What stranger miracles are there?—Walt Whitman

R 346

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *