CỘT TRỤ – The Pillar

Tác giả Colin C. Bell

Xin chào! Bạn có ở đấy không? Bạn đang lắng nghe đấy chứ? Vâng, chính là tôi, cây cột trụ mà người nữ du khách lớn tuổi đang ngồi lên. Ít nhất tôi đã từng là—một cột trụ. Bây giờ tôi chỉ là một đống gạch vụn.

Tôi đã từng là một phần của ngôi đền thờ nguy nga tráng lệ này. Tôi là một trong số ít những cây cột chống đỡ toàn bộ toà kiến trúc. Mọi người đến và đều tỏ vẻ trầm trồ, kinh ngạc. Không phải dành cho tôi, nhưng chính là dành cho ngôi đền thờ to lớn ấy. Bây giờ du khách vẫn còn đến tham quan, nhưng những gì họ thấy là sự đổ nát, vẻ lộng lẫy khi xưa đã không còn.

Tôi không biết việc gì đã xảy ra. Tôi đoán rằng tôi đã không thấy được tầm quan trọng của chính mình. Tôi đã nghĩ mình không hề có ý nghĩa gì và vai trò của mình không tạo nên sự khác biệt gì lớn. Xét cho cùng, toàn bộ một hàng của chúng tôi làm cùng một việc như nhau—chống đỡ phần nóc đền thờ. Tôi đã nghĩ sẽ chẳng có việc gì xảy ra nếu tôi rời khỏi vị trí của mình. Vì thế, tôi đã bước ra khỏi hàng, và rời vị trí.

By Colin C. Bell

Hey! Hello?! Are you listening? Yes, that’s me, that pillar the old lady tourist is sitting on. At least that’s what I was once—a pillar. Now I’m just rubble.

Once I was part of a magnificent temple. I was one of quite a few pillars that held up the whole structure. People came and marveled. Not at me, but at the great temple. They still come to look at the ruins, but the glory is gone.

I didn’t know what happened. I guess I didn’t see how important I was. I thought that I was insignificant and that what I was doing didn’t make much of a difference. After all, there were a whole line of us doing the same thing—holding up the roof of the temple. I thought it wouldn’t matter if I left my place. So I stepped out of line, left my place.

Thoạt đầu, chẳng có việc gì xảy ra cả. Thế đấy, mình nghĩ hoàn toàn đúng! Tôi tự nói với chính mình như thế. Nhưng rồi đều tồi tệ đã đến. Bỗng nhiên có một tiếng ầm. Đầu tiên là cây xà đổ xuống. Tiếp theo là phần nóc đổ ầm xuống nền, và nó kéo theo tất cả những phần còn lại đổ xuống. Và thế là tôi bị vỡ thành nhiều mãnh—bị gãy và nằm rải rác trên nền nhà. Một người sa cơ thất thế, như người ta thường nói, và bây giờ, tôi không làm được điều gì tốt cả ngoại trừ việc làm chỗ ngồi cho khách du lịch.

Đừng để những gì xảy ra cho tôi xảy đến với bạn. Nếu bạn biết nơi mà bạn phải ở, nếu bạn biết việc phải làm, hãy ở nơi bạn đang ở, hãy tiếp tục làm những việc bạn cần phải làm cho dù điều đó có vẻ không có ý nghĩa gì cả. Bạn thật sự quan trọng hơn là bạn đã nghĩ. Có thể bạn không cùng nâng đỡ ngôi đền thờ, nhưng có thể có rất nhiều người và nhiều thứ phụ thuộc vào bạn. Đừng để họ thất vọng. Hãy là cột trụ chống đỡ—cột trụ mạnh mẽ—cột trụ không bao giờ di chuyển. –Colin C.Bell

* * *

“Ai thắng, Ta [Chúa Giê-su] sẽ cho làm cột trụ trong Đền Thờ Thiên Chúa của Ta, người ấy sẽ không hề ra khỏi đó nữa. Ta sẽ ghi trên người ấy danh thánh Thiên Chúa của Ta, và tên thành đô Thiên Chúa của Ta, là Giê-ru-sa-lem mới từ trời, từ nơi Thiên Chúa của Ta mà xuống. Ta cũng sẽ ghi trên người ấy tên mới của Ta” (Khải Huyền 3:12).

* * *

Một công việc vĩ đại không phải được thực hiện nhờ sức mạnh nhưng nhờ sự kiên trì.

* * *

Sự thành công không phải được đánh giá bởi sự khởi đầu nhưng bởi sự hoàn thành.

* * *

Trên vùng cao nguyên của Scotland, một nhóm nhỏ những người thảo luận với nhau về sự anh hùng: họ nói rằng sớm muộn gì mỗi người đều thể hiện một việc anh hùng.

* * *

Một người đàn ông trẻ quay sang một phụ nữ lớn tuổi trông có vẻ bình thường và rất thanh thản; ông ta không hề biết rằng cuộc đời của bà là một chuỗi những bi kịch. Ông ta hỏi một cách thẳng thừng: “Bà đã làm được một việc anh hùng nào không?” Rốt cuộc, việc anh hùng gì bà ta đã làm được trong cuộc sống?

* * *

Bà ta nói: “Tôi ư? VIệc anh hùng mà tôi thực hiện được chính là tiếp tục tiến lên.”

* * *
At first nothing happened. Thought so! I said to myself. But then it came. All of a sudden there was a rumble. First a beam fell down. Then the roof came crashing to the ground, and that took all the rest with it. And I ended up in pieces—broken and strewn across the ground. Down and out, as they say, and not much good for anything except for tired tourists to sit on.

Don’t let happen to you what happened to me. If you know you’re in the place you’re supposed to be, doing what you’re supposed to be doing, stay where you are and keep doing what you need to do, even if it seems insignificant. You are more important than you think. It may not be a temple you’re holding together, but there are probably a lot of things and a lot of people depending on you. Don’t let them down. Be a pillar—a strong pillar—that cannot be moved.

* * *

“He who overcomes, I [Jesus] will make him a pillar in the temple of My God, and he shall go out no more. And I will write on him the name of My God and the name of the city of My God, the New Jerusalem, which comes down out of heaven from My God. And I will write on him My new name” (Revelation 3:12).

* * *

Great works are performed not by strength, but by perseverance.

* * *

Success is not judged by what we start, but by what we finish.

* * *

In the highlands of Scotland, a little group of people were talking about heroism: They were saying that sooner or later everybody had to practice some kind of heroism.

A young man turned to an old woman who looked so ordinary and so serene; he did not know that life had been a series of tragic events for her. “And what kind of heroism do you practice”? he asked with an obvious air of superiority. After all, what kind of heroism could there be in a life like hers? “Me”? she said. “I practice the heroism of going on.”

—The Minister’s Manual

* * *

R 277

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *