BIÊN TẬP CUỘC SỐNG – LIFE EDITING

Tác giả Scott Montrose

TÔI ĐÃ PHẢI ĐƯƠNG ĐẦU VÀ ĐÃ VƯỢT QUA ĐƯỢC TÊN QUÁI ÁC CHÍNH LÀ SỰ THIẾU TỰ TIN VÀ SỢ THẤT BẠI. TIẾN THẲNG VỀ PHÍA TRƯỚC MỊT MÙ, ĐẶT BÚT XUỐNG VÀ LẦN ĐẦU TIÊN VIẾT LẠI MỘT ĐOẠN NGẮN ĐẦY CẢM HỨNG.

Tôi ngồi xuống đọc đi đọc lại nhiều lần. Hài lòng với nổ lực khiêm tốn của mình, tôi gửi bài viết đến một quyển tạp chí tháng với hy vọng được đăng.

Không lâu sau, người biên tập của tờ tạp chí liên lạc với tôi và bảo rằng ông ta muốn cho in bài viết của tôi. Ông ấy cũng gửi đính kèm một bản thảo được biên tập để có được sự chấp thuận hoặc xem xét của tôi. Được biên tập! Khi tôi ngồi xuống và nhìn tác phẩm “của mình”, đang ở trước mặt dưới dạng đã được biên tập, những cảm xúc lẫn lộn đang xen trong tôi. Tôi nhìn nhận bản thân như một tác giả tài giỏi tương lai, nhưng hình ảnh ấy tan biến như ảo ảnh trong một cơn bão cát.

By Scott Montrose

I had struggled with and overcome the demons of self-doubt and fear of failure, launched out into the deep, put pen to paper, and written my first short inspirational piece.

I sat back and read it through several times. Pleased with my modest effort, I submitted the piece to a monthly magazine for possible publication.

Some time later the magazine’s editor contacted me, saying he would like to print my article. He also enclosed an edited draft for my approval or further revision. Edited! As I sat and stared at “my” work, now before me in edited form, a strange mix of feelings swept over me. I had seen myself as an up-and-coming writer, but that image vanished like a mirage in a gathering sandstorm.

Sau khi đã bớt sốc, tôi cố suy nghĩ khách quan hơn. Bản biên tập thật sự hay hơn. Ý chính mà tôi muốn truyền đạt vẫn được giữ nguyên, hình ảnh vẫn còn nguyên vẹn, và giọng văn không thay đổi, nhưng những đoạn thừa được cắt lượt để làm nổi bật rõ điểm mấu chốt của bài viết.

Khi đang suy ngẫm về điều này, mắt tôi chợt chú ý đến bức hình chiếc nhẫn kim cương trong cuốn tạp chí đang nằm mở ra trên bàn. Tôi nghĩ đến việc ai đó đã khai thác khối đá có chứa viên kia cương ấy, và đôi tay tài năng của người thợ mài đã biến viên kim cương thô ráp trở thành một vật thể tuyệt đẹp, rất có giá trị và được nhiều người khao khát muốn có. Giống như viên kim cương nằm trong khối đá, bài viết thô ráp của tôi chưa phải là tác phẩm cuối cùng. Viên kim cương có sẵn, nhưng cần đến đôi tay tài năng khác sửa, cắt, và trao chuốt cho nó.

Cuộc sống cũng giống như thế. Chúng ta được tạo ra như những bản thảo thô ráp cần phải trải qua quá trình biên tập lại. Thiên Chúa nhìn thấy nơi mỗi người chúng ta điểm đầy hứa hẹn, cũng giống như nhà biên tập phát hiện ra ý tưởng đầy triển vọng khi ông ta đọc kỹ những bản thảo thô ráp đặt trên bàn của ông ấy. Đức Chúa biến đổi chúng ta từng bước một để trở thành một bài báo hoản chỉnh rất đáng để đọc. Tính cách của chúng ta được định dạng lại nhiều lần bởi những lựa chọn và những quyết định mà chúng ta thực hiện, những phần không sâu sắc, không cần thiết được cắt tỉa đi thông qua những thử thách của cuộc sống và chúng ta hòa hợp tốt hơn và được trở nên tinh tế hơn nhờ vào những mối tương quan với những người khác.

Cũng giống như câu chuyện thô ráp được viết bằng tay của tôi, trong bàn tay của Nhà Biên Tập Tài Ba, cuộc sống của tôi trở nên tốt hơn so với khi nó mới bắt đầu—và Ngài vẫn chưa làm xong.

After the initial shock subsided, I tried to think about the situation more objectively. The edited version was indeed better. The central idea I wanted to convey was still there, the imagery was intact, and the tone was unchanged, but the superfluous parts had been cut to get to the heart of the piece.

As I contemplated this, my eye caught a picture of a diamond ring in a magazine lying open on my table. I thought about how someone had mined the chunk of rock that had contained that diamond, and about the skilled hands of the lapidary that had transformed that diamond in the rough into a thing of beauty, highly valued and greatly desired. Like a diamond trapped in a chunk of rock, my rough piece had not been the final product. The diamond had been there, but it had taken other skilled hands to retrieve, cut, and polish it.

Life is like this too. We are created as rough drafts that must go through the editing process. God sees in each of us that spark of promise, like the editor spots a promising thought as he scans the rough drafts that cross his desk. Then God works to transform us step by step into a finished article that will make worthwhile reading. Our substance is reshaped repeatedly by the choices and decisions we make, the superficial and superfluous bits are purged through life’s trials, and we are fine-tuned and polished through our daily interaction with others.

Like my roughly penned story, in the hands of the Great Editor my life has become more than it was to begin with—and He’s not done yet.

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *