ỦI AN TRONG LÚC CUỘC SỐNG KHÓ KHĂN – COMFORT IN LIFE’S DARK HOUR

Tác giả Virginia Brandt Berg

Chưa bao giờ tôi vui vì mình có đức tin cho bằng khi ông nhà tôi qua đời.

Niềm ủi an, ân sủng, bình an trong lúc gian nan mà chúng ta, những người có lòng tin có thể có được. Rất nhiều tấm thiệp chia buồn mà tôi nhận được có những thông điệp dựa vào câu Kinh Thánh sau: “Chúng ta không buồn phiền như những người khác, những người không có niềm hy vọng” (Thê-xa-lô-ni-ca 4:13)—và điều ấy rất đúng!

Trong lúc đi thăm ông nhà tôi trong bệnh viện, tôi trò chuyện với những người không có lòng tin, những người đứng bên những người thân đang hấp hối mà không có bất kỳ sự ủi an hay hy vọng nào. Tôi tạ ơn Chúa về kế hoạch cứu chuộc tuyệt vời của Ngài giúp tôi hiểu rằng tôi sẽ gặp lại ông nhà tôi ở một nơi tốt hơn—một kế hoạch được thực hiện nơi ý định của Thiên Chúa từ nền tảng của thế gian, nhờ thế, cho dù chúng ta chết, chúng ta sẽ được sống lại (Gio-an 11:25-16). Tôi cũng tạ ơn Chúa vì tin tốt lành về việc Chúa Giê-su đã chết vì tội lội của chúng ta, được mai táng và sống lại vào ngày thứ ba để nhờ đó, chúng ta cũng có thể được sống lại như Ngài (1 Cô-rin-tô 15:4). Thiên Chúa ban cho chúng ta ân sủng khi cần. Chúng ta không cần phải có trước, nhưng khi chúng ta đối mặt với những lúc đau buồn cực độ, Ngài sẽ ở bên chúng ta.

By Virginia Brandt Berg

Never have I been so glad that I had faith as when my husband died.

Oh, the comfort, the blessing, the peace in the hour of trial that those of us who believe can draw on. Many of the condolence cards that I received had messages based on this Bible verse: “We sorrow not as those that have no hope” (1 Thessalonians 4:13)—and that is so true!

When I was visiting my husband in the hospital, I talked with people who had no faith, who were standing by the bedsides of dying loved ones without any consolation or hope. I thank God for His wonderful plan of redemption that makes me know that I’m going to meet my husband again in a better place—a plan that was worked out in God’s mind from the foundation of the world, that though we die, we shall live again.(John 11:25–26) I thank God, too, for the good news that Jesus died for our sins, was buried, and the third day arose so that we could do likewise.( 1 Corinthians 15:4) God gives a special dispensation of grace when we need it. We don’t have it beforehand, but when we come right up against what would otherwise be a time of severe heartbreak, there He is.

Khi ông nhà tôi bệnh, tôi thường hát cho ông nghe, đứng bên giường bệnh của ông ấy. Tôi không có giọng hát hay, nhưng những bài thánh ca rất hay, và ông rất thích một đoạn trong bài “Nền tảng vững chắc” (John Rippon, 1787).

Đừng sợ, Ta ở bên con, đừng hốt hoãng,
Vì Ta là Thiên Chúa của con, và sẽ vẫn ban cho con sự trợ giúp;
Ta sẽ làm cho con vững mạnh, giúp đỡ con, và đỡ cho con đứng vững,
Được đỡ nâng bởi bàn tay uy quyền, và nhân từ của Ta.
Và khi đi qua những nơi nước sâu mà Ta kêu gọi con đi,
Dòng sông của nỗi sầu muộn sẽ không tràn ngập.

Thiên Chúa bảo vệ tôi! Tôi nhìn thấy lời hứa ấy từ Lời của Ngài được chứng thực một lần nữa. Tôi đã vượt qua sông, nhưng không hề bị nước cuốn (I-sai-a 43:2).

Bạn biết đấy, cuộc sống sẽ không trọn vẹn nếu không có đức tin vào Chúa. Ngài nói rằng Ngài đến để chúng ta được sống và sống dồi dào (Gio-an 10:10). Quả đúng như thế! Thật là một cuộc sống dồi dào khi chúng ta có đức tin.

Khi soạn đồ đạc của ông nhà tôi, tôi tìm thấy bài thơ này được ông ấy kẹp trong quyển Kinh Thánh.

SỢ HÃI?

Tác giả E.H. Hamilton

Sợ hãi ư? Về điều gì?
Có cảm nhận được thần trí hân hoan?
Xoa dịu nỗi đau và mang lại bình an tuyệt vời,
Xung đột và căng thẳng không ngừng trong cuộc sống ư?
Sợ hãi ư? Về điều gì?

Sợ hãi ư? Về điều gì?
Sợ hãi nhìn thấy mặt Đấng Cứu Độ,
Nghe thấy lời đón chào của Ngài, và lần theo
Tia sáng vinh quang le lói từ những vết thương của ân sủng ư?
Sợ hãi ư? Về điều gì?

Sợ hãi ư? Về điều gì?
Một tia sáng—một sự sụp đổ—một trái tim bị đâm thấu;
Bóng tối—Ánh sáng—
Ôi tác phẩm của thiên đàng!
Mỗi vết thương của Ngài có một bản sao!
Sợ hãi ư? Về điều gì?

Sợ hãi ư? Về điều gì?
Bước vào chốn nghỉ ngơi nơi thiên đường,
Được chúc phúc vì đã phục vụ Chủ?
Từ phục vụ tốt đến phục vụ tốt nhất?
Sợ hãi ư? Về điều gì?

—Thomas Moore (1779-1852)

Ông nhà yêu dấu của tôi không sợ chết, và nếu bạn đã đón nhận Chúa Giê-su như là Đấng Cứu Độ, bạn cũng sẽ không sợ, bởi vì bạn biết rằng Ngài sẽ ở cùng bạn. Cho dù bạn bước đi nơi vực sâu u tối của sự chết, Ngài nói: “Ta ở cùng con” (Thánh vịnh 23:4). Ngài sẽ ở bên cạnh ủi an bạn.

Chưa bao giờ tình yêu của Chúa được bày tỏ thật vĩ đại, chưa bao giờ lòng nhân từ của Ngài thật rõ ràng và ân sủng của Ngài thật dồi dào cho bằng trong suốt những tuần kể từ sự mất mát. Tôi chúc tụng Ngài bằng cả con tim vì lời Ngài được thực hiện và về lòng trung tín của Ngài.

When my husband was sick, I would often sing to him, standing by his bed. I don’t have a beautiful voice, but the hymns were beautiful, and his favorite was a verse of “How Firm a Foundation.”( John Rippon, 1787)

Fear not, I am with thee, oh, be not dismayed,
For I am thy God, and will still give thee aid;
I’ll strengthen thee, help thee, and cause thee to stand,
Upheld by My gracious, omnipotent hand.
And when through deep waters I call thee to go,
The rivers of sorrow shall not overflow.

How God upheld me! I’ve seen that promise from His Word proven true once again. I came to deep water, but it did not overflow me.( Isaiah 43:2)

You know, life isn’t complete without faith in God. He says that He came that we may have life and have it more abundantly.( John 10:10) How true that is! It’s such an abundant life when we have faith.

When going through my husband’s things, I found this poem that he kept in his Bible.

Afraid?

By E.H. Hamilton

Afraid? Of what?
To feel the spirit’s glad release?
To pass from pain to perfect peace,
The strife and strain of life to cease?
Afraid? Of that?

Afraid? Of what?
Afraid to see the Savior’s face,
To hear His welcome, and to trace
The glory gleam from wounds of grace?
Afraid? Of that?

Afraid? Of what?
A flash—a crash—a pierced heart;
Brief darkness—Light— O heaven’s art!
A wound of His a counterpart!
Afraid? Of that?

Afraid? Of what?
To enter into heaven’s rest,
And yet to serve the Master blessed?
From service good to service best?
Afraid? Of that?

My dear husband wasn’t afraid to move on, and if you have received Jesus as your Savior you won’t be afraid either, because you’ll know that He will be with you. Though you walk through the valley of the shadow of death, He says, “I will be with you.” (Psalm 23:4) He will be there to comfort you.

Never has God’s love proved so great, never His mercy so sure and His grace so abundant as during the week after my loss. I praise Him with all my heart for fulfilling His Word and for His faithfulness.

Virginia Brandt Berg (1886–1968) was an evangelist, radio ministry pioneer.

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *