God’s Way – Đường lối của Chúa

God's plan

PERSONALLY SPEAKING

In Reaching for the Invisible God, Philip Yancey writes, “Many Christians quote the verse Romans 8:28, ‘And we know that in all things God works for the good of those who love him,’1 with the implication that somehow everything will turn out for the best.”

I firmly believe in a loving God who wants the best for each of us, but the “it’s all for your good” interpretation does sometimes seem too simplistic, too pat, even hollow. How do you tell that to a couple who have just lost their baby, or to a young woman who was crippled and disfigured by a drunk driver, or to survivors of war atrocities? How do you reconcile such a “goodness guarantee” with the realities of an all too imperfect world?

Yancey continues: “The Greek original text is more properly translated, ‘In everything that happens, God works for good with those who love him.’ That promise, I have found to hold true in all the disasters and hardships I have known personally. Things happen, some of them good, some of them bad, many of them beyond our control. In all these things, I have felt the reliable constant of a God willing to work with me and through me to produce something good. Faith in such a process will, I’m convinced, always be rewarded, even though the ‘Why?’ questions go unanswered.”

We are all works in progress, being reshaped continually by our decisions, the events of our lives, and our reactions to those events. Bad things do happen. Sometimes their damage can be offset but never reversed. Sometimes the best we can do is build on the ruins of what was once dear, but that much is always possible with God’s help. The “something good” isn’t entirely up to us, nor is it entirely up to God. It’s something He means for us to do together, one day, one struggle at a time.

Lời tâm tình

Trong quyển Reaching for the Invisible God (Hiểu được Thiên Chúa Vô Hình), Philip Yancey đã viết: “Rất nhiều người đọc câu Kinh thánh Rô-ma 8:28, ‘Chúng ta biết rằng mọi việc đều sinh ích cho những ai yêu mến Ngài’ và cho rằng mọi thứ bằng cách nào đó sẽ trở nên tốt nhất.”

Tôi hoàn toàn tin tưởng vào Thiên Chúa nhân từ, Đấng luôn muốn điều tốt nhất cho mỗi chúng ta, nhưng “tất cả đều trở nên tốt đẹp cho bạn” đôi khi có vẻ như quá đơn giản, quá dễ dàng thậm chí là sáo rỗng. Làm thế nào bạn nói điều ấy với một đôi vợ chồng vừa mới mất đi đứa con bé bỏng, hoặc với một người phụ nữ trẻ bị liệt và khuôn mặt biến dạng bởi một người lái xe say rượu, hoặc với những người còn sống sót trong những hành động tàn bạo? Làm sao bạn có thể gắn “sự đảm bảo điều tốt đẹp này” với những thực tế của một thế giới toàn những điều không hoàn hảo?

Yancey tiếp tục: “Bản gốc tiếng Hy Lạp dịch rõ hơn: ‘Trong mọi hoàn cảnh xảy đến, Thiên Chúa sẽ làm cho mọi việc đều sinh ích cho những ai yêu Ngài’. Tôi nhận thấy lời hứa ấy đúng trong tất cả mọi hoàn cảnh khó khăn và nghịch cảnh mà bản thân tôi đối mặt. Sự việc xảy ra, một số là tốt, một số là xấu, rất nhiều việc vượt xa tầm kiểm soát của chúng ta. Trong tất cả mọi việc này, tôi cảm nhận được sự kiên trung vững bền của Chúa luôn sẵn sàng hành động cùng tôi và thông qua tôi để tạo ra điều tốt đẹp. Tôi tin chắc rằng, lòng tin trong những lúc gian khó luôn được ban thưởng, dù những câu hỏi “Tại sao” không được trả lời.”

Tất cả chúng ta đều đang trong quá trình tiến bộ, được không ngừng định hình lại bởi những quyết định của chúng ta, những sự kiện trong cuộc sống, và những cách chúng ta phản ứng lại với những sự kiện ấy. Những điều tồi tệ xảy ra. Đôi khi, sự thiệt hại có thể được bù đắp nhưng không bao giờ có thể đảo ngược lại được. Đôi khi, điều tốt nhất chúng ta có thể làm chính là dựa vào những đổ nát từ những gì từng thân yêu đối với chúng ta, nhưng hoàn toàn có thể cùng với sự giúp đỡ của Thiên Chúa. “Điều gì đó tốt đẹp” không hoàn toàn phụ thuộc nơi chúng ta, cũng không hoàn toàn phụ thuộc nơi Thiên Chúa. Đó là điều Ngài có ý định cùng làm với chúng ta, từng ngày một, từng khó khăn một.

MY LORD’S CARRYING ME

By Abi F. May

Last year my husband and I looked into getting a summer­house for our garden. In England, a summerhouse is usually a small wooden cabin or shed with glass doors and windows—just enough protection to be able to sit out in the garden on the many days when the weather is neither sunny, nor warm, nor dry. After shopping around, we decided to accept a local company’s offer to study our garden and advise us.

The representative who visited us was a pleasant, unassuming man who introduced himself as Richard. After he had completed his survey, we sat together in the living room, examining the brochure and discussing prices. It was then that I explained the reason for this purchase: we had recently lost our daughter and wanted a quiet place to sit and meditate, surrounded by peace and nature.

Richard had seen her pictures and the sympathy cards covering the dining table. He asked if I was a believer, and when I said yes, he offered to pray for me. I gladly accepted.

In his prayer, Richard referred to the well-known story “Footprints,” in which life is depicted as a journey over sand dunes. Most of the time there are two sets of footprints, side by side, but occasionally there is only one. The second set of footprints represents Jesus walking beside us. When there is only one set, it is Jesus’, not ours. Those are the times when the going is so difficult that He carries us.

This reminder of God’s intimate concern and care in our darkest hours brought me tremendous comfort. The fabric of my life had been ripped apart by this tragedy, and for a long while I wasn’t able to keep up my habitual spiritual routines. In fact, I could barely speak with Jesus during those agonizing early months of bereavement; my grief wasn’t something I could put into words. When I didn’t know if I could take another step, He carried me.

I can’t say that I have always felt myself being carried, but when I look around, I see the signs—like His sending a stranger to pray for me.

I will be your God throughout your lifetime—until your hair is white with age. I made you, and I will care for you. I will carry you along and save you.
—Isaiah 46:4 NLT

Thiên Chúa của tôi đang cõng tôi

Abi. May

Năm ngoái, chồng tôi và tôi xem xét việc làm một ngôi nhà hóng mát trong vườn. Ở Anh, một ngôi nhà hóng mát thường là một cái buồng nhỏ bằng gỗ hoặc nhà được dùng để chứa đồ với cửa và cửa sổ bằng kính—đủ che chắn để có thể ngồi ngoài vườn trong những ngày thời tiết không nắng, không ấm cũng không khô ráo. Sau khi đi dạo nhiều nơi, chúng tôi quyết định chấp nhận để một công ty đến xem xét khu vườn và cho chúng tôi ý kiến.

Người nhân viên đến nhà chúng tôi là một người vui vẻ, khiêm tốn và tự giới thiệu tên mình là Richard. Sau khi xem xét toàn bộ, chúng tôi cùng ngồi xuống trong phòng khách, xem brochure và thương lượng giá cả. Lúc ấy, tôi giải thích lý do việc mua căn nhà hóng mát: chúng tôi vừa mới mất đứa con gái và muốn có một nơi yên tĩnh xung quanh là thiên nhiên và sự yên bình để ngồi và suy ngẫm.

Richard nhìn thấy những tấm hình của bé và những tấm thiệp chia buồn đặt trên bàn ăn. Anh ấy hỏi tôi có phải là người tin vào Chúa không, và tôi trả lời phải, anh đã ngõ lời muốn cầu nguyện cho tôi. Và tôi vui mừng đồng ý.

Trong lời cầu nguyện của mình, Richard đã đề cập đến câu chuyện quen thuộc “Những dấu chân”, trong đó, cuộc sống được miêu tả như một chuyến hành trình đi qua những động cát. Hầu như luôn có hai dấu dân bên cạnh nhau, nhưng thỉnh thoảng chỉ có một dấu chân. Dấu chân thứ hai tượng trưng Chúa Giêsu đang bước đi bên cạnh chúng ta. Khi chỉ có một dấu chân, đó chính là dấu chân của Chúa Giêsu chứ không phải của chúng ta. Những lúc ấy, khi chuyến hành trình quá khó khăn, Ngài cõng chúng ta trên lưng.

Điều này gợi nhớ sự lo lắng và quan tâm của Thiên Chúa dành cho chúng ta trong những giờ khắc đen tối nhất đã mang đến cho tôi nguồn an ủi tuyệt vời. Tấm vải cuộc đời tôi bị xé toạt bởi thảm kịch này, và trong suốt thời gian dài, tôi đã không thể giữ được những thói quen chăm sóc tinh thần thường ngày. Sự thật là tôi không thể trò chuyện với Chúa Giêsu trong suốt những tháng đầu đau khổ vì mất đi đứa con thương yêu; nỗi đau của tôi không thể diễn tả được bằng lời. Khi tôi không biết liệu tôi có thể bước thêm một bước nữa không, thì Ngài đã cõng tôi.

Tôi không thể nói rằng lúc nào tôi cũng cảm nhận được mình được cõng, nhưng khi tôi nhìn quanh, tôi nhìn thấy những dấu chỉ—chẳng hạn như Ngài gửi một người lạ mặt đến cầu nguyện cho tôi.

Cho đến khi các ngươi già nua tuổi tác, trước sau gì Ta vẫn là Ta; cho đến khi các ngươi da mồi tóc bạc, Ta vẫn còn gánh vác các ngươi và ban ơn cứu thoát.—Is 46:4

OF ORCHARDS & GARDENS

By Peter Amsterdam

Not long ago, a friend of mine bought a property and planted about 100 fruit trees. He had to clear the land before he could plant the saplings, and now he must drive to the property regularly to tend to them. The trees won’t bear fruit until they are about seven years old, but then they will continue to bear fruit for decades. An apple tree, for example, bears fruit for about 35 years, and a pear tree can bear fruit for over 100 years.

I’ve never planted an orchard, but I did plant a large garden once. The first year was mostly a learning experience, since I’d never gardened before, but the second year my garden bore about 1,000 pounds of potatoes, hundreds of pounds of zucchini, and large quantities of artichokes, corn, lettuce, beans, tomatoes, carrots, onions, garlic, radishes, and other vegetables. It was a lot of work, but it was fun and fulfilling and made for some healthy eating.

Compared to my friend’s fruit orchard, my garden produced quick results. However, my garden had to be replanted from scratch each year, but his orchard will bear fruit for the rest of his life. I admire his commitment to work seven years with no tangible results in order to reach his long-term goal.

When I had my garden, I was living in Canada, in the western province of British Columbia, and I read about the Canadians who had pioneered the apple industry there. They spaced their saplings far apart to leave room for growth. During the seven years before the trees first bore fruit, they used the open spaces to grow vegetables, which they ate or sold for income. Once the apple trees started bearing fruit, they were able to phase out the vegetable patches and live from the profits of their apple orchards.

They had found a way to balance working for short-term survival with working toward a long-term goal. This is a challenge that is common to most new business ventures: doing what is necessary to survive today, while also making progress toward a future goal. Both short- and long-term goals and plans are necessary. It takes time and effort to both manage on the short term and work toward a fruitful future, but it pays off.

Something else I learned from growing my garden in Canada was that I needed to tailor my work and goals to the local conditions and to the crops themselves. The weather and type of soil were factors beyond my control, and they determined in part what I could grow. If I tried to grow vegetables that weren’t well suited to that region, the plants wouldn’t flourish, no matter what I did.

I also needed to take into consideration the various vegetables’ planting and growing times. I could plant some vegetables when the weather was still quite cold, but I had to wait on planting others until the soil had warmed up. Some grew quickly—radishes, for instance. Those could be harvested within three weeks of planting, but then they would need to be replanted. Others, like tomatoes or green beans, took months to mature but kept producing for the rest of the summer and into early autumn. And with some, like lettuce, I learned to stagger planting times in order to always have some available. Some plants were attacked by pests or disease, while others were hearty enough to withstand just about anything. I had to learn to deal with a number of factors in order for my crops to grow well.

Life is a lot like that. Some things we try are fruitful, and others aren’t. Some ideas work out well in certain circumstances but not in others. Sometimes long-term goals must be put on hold until short-term needs are met.

We also go through our personal seasons—our own versions of spring, summer, autumn, and winter. There are times when all we can do is plant, water, and nurture, putting in lots of time and hard work with nothing to show for it yet. Then there are the first fruits, followed by times of harvest and times when the land lies dormant, when nothing will grow. Seasons come and seasons go. They are part of life, and we must adapt and change with them as best we can.

I recently spoke with a mother of three who had decided to become a nurse. Once she finishes her studies and training, she will have new skills for helping others, doing something that is both personally rewarding and a good source of income. In the meantime, however, it will probably be difficult for her and her family to make ends meet on her husband’s salary alone. Her change of direction will mean sacrifice, but like my friend’s orchard, it will pay big dividends later.

I know others who took low-paying jobs in order to survive while they gained experience that eventually made it possible for them to move on to higher-paying work that was more fulfilling—like planting quick-growing crops to sustain themselves until their longer-term crop came in.

Whether you’re just getting started or have been working at the same job for years, it pays to stop from time to time and take stock. What are your goals in life? How does what you do for a living relate to the things you want most from life? Are your goals in sync with your abilities, personality, and experience? Do you find fulfillment in pursuing those goals, or do you only hope to find fulfillment once you achieve them? How does God fit into the picture?

Jesus gave us the key to happy, fruitful, fulfilling lives when He said, “I am the vine; you are the branches. Whoever abides in me and I in him, he it is that bears much fruit.”( John 15:5 ) He also said, “I will ask the Father, and he will give you another Helper, to be with you forever, even the Spirit of truth.”( John 14:16–17 )

If you have Jesus abiding within you, you will bear fruit. If you are following the leading of the Holy Spirit, you will be fruitful. God will help you find your place. He will give you guidance that is tailor-made for you. He will lead you according to what He knows is best, if you are willing to follow. As you do, the fruit will come. It won’t necessarily come quickly, but it will come.

If God should lead you to take a new direction in life, it may be like the first few years of an orchard, which will bear much fruit in the future but require a prolonged period of preparation and early growth. Or He may lead you to invest your time and energy in a variety of things, some of which will bear quick fruit for a season, and others that will bear fruit later for a long time. There may be some seasons of all work and no fruit, followed by seasons of abundant fruitfulness.

Some key elements in doing what God shows you to do are faith, trust, and patience—faith to follow where He leads; trust that when you do, He will come through; and patience to wait for the fruit-bearing season.

Abide in Him, and your fruit will come.

Khu vườn và vườn cây ăn quả

Peter Amsterdam

Cách đây không lâu, một người bạn của tôi mua một mảnh đất và trồng khoảng 100 cây ăn quả. Anh ta phải dọn sạch đất trước khi trồng những cây non, và giờ đây, anh ta phải thường xuyên chăm sóc đất. Những cây ăn quả ấy không ra trái cho đến khi chúng được 7 năm, nhưng rồi, chúng sẽ cho trái suốt nhiều chục năm. Ví dụ một cây táo cho trái suốt 35 năm, và một cây lê có thể cho trái suốt 100 năm.

Tôi chưa bao giờ trồng cây ăn trái, nhưng tôi đã từng trồng một mảnh vườn rộng lớn. Năm đầu tiên hầu như là học tập kinh nghiệm, bởi vì từ trước đến nay, tôi chưa từng trồng trọt, nhưng năm thứ hai, khu vườn của tôi thu hoạch được gần 1000 pounds khoai tây, hàng trăm pounds quả bí dài, và một lượng lớn a-ti-sô, bắp, bắp cải, đậu, cà, cà-rốt, hành, tỏi, củ cải và nhiều loại rau khác. Công việc rất vất vả, nhưng rất vui, thỏa nguyện và là những loại thức ăn tốt cho sức khỏe.

So với khu vườn ăn trái của anh bạn, khu vườn của tôi cho kết quả nhanh hơn. Tuy nhiên, khu vườn của tôi cần phải trồng lại từ đầu mỗi năm, nhưng khu vườn ăn trái của anh bạn sẽ sinh trái suốt quãng đời còn lại của anh ta. Tôi ngưỡng mộ quyết tâm làm việc suốt 7 năm không nhìn thấy kết quả để đạt được mục tiêu dài hạn.

Lúc trồng khu vườn ấy, tôi sống ở Canada, một tỉnh phía tây British Columbia, và tôi đọc được rằng người Canada là những người tiên phong trong ngành công nghiệp trồng táo ở đây. Họ trồng những cây con cách xa nhau để có khoảng trống cho chúng lớn. Trong suốt 7 năm trước khi cây cho loạt trái đầu tiên, họ sử dụng những khoảng đất trống để trồng rau để ăn hoặc bán kiếm thu nhập. Một khi những cây táo bắt đầu sinh trái, họ có thể dần dần thôi trồng rau và sống dựa vào lợi nhuận từ vườn táo.

Họ phải tìm cách để cân bằng giữa việc làm việc cho mục tiêu sinh tồn ngắn hạn với làm việc vì mục tiêu dài hạn. Đây là một thách thức thường gặp đối với hầu hết những công việc kinh doanh mới: làm những gì cần thiết để tồn tại hôm nay, trong khi cũng đạt được tiến bộ tiến về mục tiêu tương lai. Cả những mục tiêu và kế hoạch dài hạn và ngắn hạn đều cần thiết. Cần đến thời gian và nỗ lực để có thể vừa đạt được hiệu quả ngắn hạn và hướng tới tương lai thành công, nhưng đều xứng đáng.

Một điều khác tôi học được từ việc trồng vườn ở Canada chính là tôi cần làm cho công việc và mục tiêu của mình phù hợp với điều kiện của vùng và với cây trồng. Thời tiết và loại đất là những yếu tố ngoài tầm kiểm soát của tôi, và chúng quyết định một phần những gì tôi có thể trồng. Nếu tôi cố trồng những loại rau không thích hợp với điều kiện của vùng, cây sẽ không phát triển tốt cho dù tôi có làm gì đi nữa.

Tôi cũng cần cân nhắc thời gian trồng và phát triển của những loại rau khác nhau. Tôi có thể trồng một số cây rau khi thời tiết vẫn còn hơi lạnh, nhưng tôi phải chờ cho đến khi đất ấm lên mới trồng cây. Một số cây lớn nhanh—ví dụ như củ cải chẳng hạn. Những loại cây này có thể thu hoạch 3 tuần sau khi trồng, nhưng sau đó, chúng cần được trồng lại. Những loại cây khác như cà chua, đậu côve mất vài tháng để lớn nhưng có thể được thu hoạch suốt mùa hè và đến đầu mùa thu. Và cũng tương tự như bắp cải, tôi học được việc xếp xen kẽ thời gian trồng để luôn có đủ mọi loại. Một vài cây bị phá bởi thú vật hoặc bệnh tật, trong khi những cây khác khỏe để đứng vững trước bất cứ điều gì. Tôi phải học cách giải quyết một số những nhân tố để vụ mùa của tôi phát triển tốt.

Cuộc sống rất giống như thế. Có những việc chúng ta cố gắng, được thành công, có những việc thì không. Một số ý tưởng có ích trong một số hoàn cảnh này nhưng lại không thích hợp trong những trường hợp khác. Đôi khi, những mục tiêu dài hạn phải chờ đợi cho đến khi những nhu cầu ngắn hạn được đáp ứng.

Chúng ta cũng đi qua những thời điểm của cuộc đời—những giai đoạn riêng của chúng ta, xuân, hạ, thu, đông. Có những lúc tất cả những gì chúng ta có thể làm là trồng, tưới, và cung cấp dinh dưỡng cho cây, bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức vất vã mà vẫn chưa thấy được thành quả. Và rồi những quả đầu tiên kết trái, tiếp theo là thời gian thu hoạch và những lúc đất bỏ trống không trồng gì cả. Mùa đến rồi lại qua. Đó là một phần của cuộc sống và chúng ta phải thích ứng và thay đổi cùng với nó theo cách tốt nhất có thể.

Gần đây, tôi có nói chuyện với một bà mẹ của ba đứa con quyết định trở thành một y tá. Một khi hoàn thành khóa học và thời gian đào tạo, cô ấy sẽ có được những kỹ năng mới để giúp đỡ người khác, làm những việc bản thân vừa thỏa nguyện và vừa có thu nhập khá. Tuy nhiên, trong lúc học tập, có thể sẽ khó khăn cho cô ấy và gia đình vì chồng cô phải một mình gánh vác mọi chi phí trong gia đình. Việc thay đổi đường hướng của cô ấy đồng nghĩa với hy sinh, nhưng giống như vườn cây ăn trái của người bạn tôi, nó sẽ mang lại nguồn lợi lớn về sau.

Tôi biết những người làm những công việc lương thấp để có thể có nguồn sống trong khi họ lấy kinh nghiệm để rồi họ có thể chuyển sang công việc lương cao hơn và thỏa nguyện hơn—giống như những cây trồng ngắn hạn giúp họ duy trì sự sống cho đến khi cây trồng dài hạn hơn thu hoạch.

Cho dù bạn mới bắt đầu hoặc đã làm cùng một công việc suốt nhiều năm, sẽ có ích nếu thỉnh thoảng dừng lại và suy ngẫm lại. Mục tiêu trong cuộc sống của bạn là gì? Những công việc bạn làm kiếm sống có liên quan thế nào đến những gì bạn muốn đạt được nhất trong cuộc sống? Những mục tiêu của bạn có phù hợp với khả năng, tính cách và kinh nghiệm của bạn không? Bạn có cảm thấy thỏa nguyện khi theo đuổi những mục tiêu ấy không, hay bạn chỉ hy vọng tìm thấy sự thỏa nguyện một khi bạn đạt được chúng? Thiên Chúa ở vị trí thế nào trong bức tranh ấy?

Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta chìa khóa để có được cuộc sống thỏa nguyện, hữu ích và hạnh phúc khi Ngài nói: “Thầy là cây nho; anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái” (Ga 5:15). Ngài cũng đã nói: “Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi. Đó là Thần Khí sự thật” (Ga 14:16-17).

Nếu bạn có Chúa Giêsu ở trong bạn, bạn sẽ sinh hoa trái. Nếu bạn đi theo sự hướng dẫn của Thần Khí, bạn sẽ hữu ích. Thiên Chúa sẽ giúp bạn tìm thấy vị trí của bạn. Ngài sẽ ban cho bạn sự chỉ dẫn được dành riêng cho bạn. Ngài sẽ hướng dẫn bạn theo những gì Ngài biết là tốt nhất, nếu bạn sẵn lòng theo Ngài. Khi bạn làm thế, hoa trái sẽ đươm. Không nhất thiết phải nhanh, nhưng nhất định nó sẽ ra hoa kết trái.

Nếu Thiên Chúa chỉ dẫn bạn chọn lấy một đường hướng mới trong cuộc sống, điều ấy có thể cũng giống như những năm đầu tiên của khu vườn ăn trái sẽ ra quả trong tương lai nhưng cần thời gian dài để chuẩn bị và lớn. Hoặc Thiên Chúa có thể chỉ dẫn bạn đầu tư thời gian và sức lực vào một số việc, những việc sẽ sinh trái nhanh trong một mùa, và những việc khác sẽ sinh trái sau một thời gian sau đó. Có thể có rất nhiều mùa phải làm việc và không có trái, sau đó mới là những mùa đầy trái.

Một số yếu tố quan trọng trong việc làm những gì Thiên Chúa bày tỏ cho bạn làm chính là lòng tin, sự trông cậy và kiên nhẫn—lòng tin để đi theo những gì Ngài chỉ dẫn; trông cậy rằng khi bạn làm, Ngài sẽ giúp hoàn thành; và kiên nhẫn để chờ đợi mùa ra quả.

Ở trong Ngài, và hoa trái sẽ trổ sinh.

GOD DOESN’T CHANGE WITH THE YEARS

By Virginia Brandt Berg

In times of supreme test, God has revealed Himself to me and I have found Him so real that I could shout with absolute confidence, “I know whom I have believed!”( 2 Timothy 1:12)

God has promised, “When you pass through the waters, I will be with you; and through the rivers, they shall not overflow you. When you walk through the fire, you shall not be burned, nor shall the flame scorch you.”( Isaiah 43:2) “So we may boldly say: ‘The Lord is my helper; I will not fear. What can man do to me?’” (Hebrews 13:6) “If God is for us, who can be against us?” (Romans 8:31)

In sudden emergencies and prolonged trials, God fulfills His promises today just as surely as He did in the past. He is saying, “I will not fail you. When you are in the midst of trouble or under great stress, just keep courage. I will not under any circumstances forsake you.” And He means that for you.

That’s the God I know, the God whom I have proven year after year under all conditions, and He’s standing ready at this moment to meet you in any trial that you may be passing through. He’s speaking to you now. If you feel that you can go no further unless your load is lightened, this message is for you.

God is faithful. No matter what your age, no matter what your trouble, you are a particular concern of God’s at this very moment. You are the one that He longs to help. “Come to Me, all you who labor and are heavy laden, and I will give you rest.” (Matthew 11:28)

Thiên Chúa không thay đổi theo năm tháng

Virginia Brandt Berg

Trong những lúc thử thách tột cùng, Thiên Chúa bày tỏ cho tôi thấy và tôi thấy Ngài thật đến nỗi tôi có thể hét to với sự tự tin chắn chắn: “Tôi biết Đấng tôi tin” (2Tm 1:12).

Thiên Chúa đã hứa: “Ngươi có băng qua nước, Ta sẽ ở cùng ngươi, ngươi có vượt qua sông, cũng không bị nước cuốn; ngươi có đi trong lửa, cũng chẳng hề hấn gì, ngọn lửa không thiêu rụi ngươi đâu” (Is 43:2). “Chúng ta có thể tin tưởng mà nói: Có Chúa ở cùng tôi mà bênh đỡ, thì chẳng sợ gì. Hỡi người đời làm chi tôi được” (Dt 13:6). “Có Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta, ai còn chống lại được chúng ta” (Rm 8:31).

Trong những lúc cấp thiết và những lúc gian nan dai dẵng, Thiên Chúa thực hiện lời hứa của Ngài ngày hôm nay cũng như trong quá khứ. Ngài nói với tôi: “Ta sẽ không bao giờ thất hứa với con. Khi con đang trong cơn gian nan hoặc khi áp lực nặng nề, hãy can đảm. Ta sẽ không bỏ rơi con trong bất kỳ hoàn cảnh nào.” Và Ngài cũng nói như thế với bạn.

Đó chính là Thiên Chúa mà tôi biết, đó chính là Thiên Chúa mà tôi đã chứng thực năm này qua năm khác trong tất cả mọi điều kiện, và Ngài đang sẵn sàng trong khoảnh khắc này để giúp bạn vượt qua bất kỳ cơn gian nan nào. Nếu bạn cảm thấy rằng bạn không thể tiếp tục đi tiếp cho đến khi gánh nặng của bạn vơi nhẹ bớt, thông điệp này chính là dành cho bạn.

Thiên Chúa là Đấng trung tín. Cho dù bạn bao nhiêu tuổi, cho dù bạn đang trải qua khó khăn gì, Thiên Chúa quan tâm đặc biết đến bạn từng khoảnh khắc. Bạn chính là người Ngài hằng mong giúp đỡ. “Hỡi những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi dưỡng sức” (Mt 11:28).

ALWAYS, IN ALL WAYS

A Prayer of Thanksgiving

O Lord, you made all the delicate, inner parts of my body and knit me together in my mother’s womb. Thank you for making me so wonderfully complex! Your workmanship is marvelous—how well I know it. You watched me as I was being formed in utter seclusion, as I was woven together in the dark of the womb. You saw me before I was born. Every day of my life was recorded in your book. Every moment was laid out before a single day had passed. How precious are your thoughts about me, O God. They cannot be numbered! (Psalm 139:13–17 )

Luôn mãi, trong mọi hoàn cảnh

Lời cầu nguyện tạ ơn

Lạy Chúa, Ngài tạo nên mọi bộ phận bên trong thân xác con và đặt con trong lòng mẹ. Tạ ơn Ngài đã tạo dựng nên con một cách thật diệu kỳ! Công trình của Ngài thật kỳ công. Ngài quan sát con khi con thành hình trong nơi tối tăm một mình trong lòng mẹ. Ngài nhìn thấy con trước cả khi con được sinh ra. Mỗi ngày trong đời con được ghi lại trong quyển sách của Ngài. Mỗi một khoảnh khắc đều được sắp đạt sẵn trước khi mỗi ngày trôi qua. Ôi lạy Chúa, những ý nghĩ Ngài dành cho con thật quý báu. Những ý nghĩ ấy không thể nào đếm được hết! (Tv 139:13-17).

OPEN DOORS AND ADVERSARIES

By Jessie Richards

When a friend sent me a short Bible study by email, one verse in particular stood out to me: “A wide door for effective work has opened to me, and there are many adversaries.” (1 Corinthians 16:9 ) That was an interesting thought: open doors and adversaries are biblically and sometimes necessarily connected.

Later I found myself meditating on a passage from Revelation 3: “He who overcomes”—we can’t do that without something to overcome—“I will make him a pillar in the temple of My God.” (Revelation 3:12) Toward the end of the chapter is another promise that is one of my personal favorites: “To him who overcomes I will grant to sit with Me on My throne, as I also overcame and sat down with My Father on His throne.” (Revelation 3:21)

Those verses make a beautiful point. First comes an open door—one that has been opened specifically for the person meant to walk through it—and next come adversaries and tests, which we know from the context of the passage can be overcome. Third comes the knowledge that Jesus had to go through His own very particular open door, facing a degree of adversity that I can’t fully imagine, much less imagine withstanding, but He did. He overcame!

That encourages me that whatever open doors lie before me, and whatever the accompanying “adversary,” I, too, can overcome. In fact, “I can do all things through Him who strengthens me.” (Philippians 4:13 ) And because I can overcome, I can one day sit on God’s throne with Him. I’ve never been big on pauper-to-princess tales, but that sounds pretty attractive!

Speaking of fanciful tales, I’m reminded of a stock element of adventure stories—what I call the “treasure behind the troll” scenario. When does the hero or heroine ever get to achieve his or her goal without first fighting off some villain or monster?

That was certainly the apostle Paul’s experience. First came the open doors. “I went to Troas to preach the gospel of Christ and found that the Lord had opened a door for me,” (2 Corinthians 2:12 ) he explains at one point. “Pray for us … that God may open a door for our message,” he wrote at another point, “so that we may proclaim the mystery of Christ, for which I am in chains.” (Colossians 4:3 )

Paul clearly understood that with open doors came adversaries, but he still wanted to get through those doors and was grateful when they opened. And I can understand why. Success and struggle don’t necessarily come in separate packages. Neither do open doors and adversaries. Or treasures and trolls. More often, it seems, they come in balanced pairs.

The next time I pray for God to open a door of opportunity, I will realize that with it will most likely come some challenges and adversity. Then when those show up, I can recognize them as a sign that I’m really onto something opportunity-wise. I’ll take that treasure of opportunity, even if I have to fight off some trolls to get to it.

Những cánh cửa mở và đối thủ

Jessie Richards

Khi một người bạn gửi cho tôi một bài học Kinh Thánh ngắng qua email, một đoạn đặc biệt nổi bật đối với tôi: “Ở đó cánh cửa đã mở rộng cho tôi, để tôi hoạt động, nhưng đối thủ cũng nhiều” (1 Cr 16:9). Đó là một ý nghĩ khá thú vị: những cánh cửa mở và những đối thủ cũng có liên quan đến Kinh Thánh và đôi lúc, có sự liên quan cần thiết.

Sau đó, tôi suy ngẫm đoạn Kinh Thánh trong Khải huyền chương 3: “Ai thắng”—chúng ta không thể được như thế nếu không vượt qua điều gì đó—“Ta sẽ cho làm cột trụ trong Đền Thờ Thiên Chúa của Ta” (Kh 3:12). Đến cuối chương là một lời hứa khác và cũng là một trong những câu bản thân tôi yêu thích; “Ai thắng, Ta sẽ cho ngự bên Ta trên ngai của Ta, cũng như Ta đã thắng và ngự bên Cha Ta trên ngai của Người” (Kh 3:21).

Những câu Kinh Thánh ấy gợi lên một điều rất hay. Đầu tiên là cánh cửa mở—cánh cửa được mở ra cho một người để bước qua—và tiếp đến là những đối thủ và những thử thách, chúng ta biết được từ nội dung của đoạn Kinh Thánh, đó là những gì chúng ta có thể vượt qua được. Điều thứ 3 tiếp đến chính là sự nhận biết rằng Chúa Giêsu đã phải đi qua cánh cửa mở dành cho chính Ngài, đối mặt với kẻ thù mà Ngài không thể tưởng tượng hết được, cũng như tưởng là không thể chống trả được, nhưng Ngài đã làm được. Ngài đã vượt qua được!

Điều ấy động viên tôi rằng bất cứ cánh cửa mở nào phía trước tôi, và bất cứ chống lại kẻ thù nào, tôi cũng có thể vượt qua được. Thực tế là “ Với Đấng ban sức mạnh cho tôi, tôi chịu được hết” (Pl 4:13). Và bởi vì tôi có thể vượt qua được, một ngày nào đó, tôi có thể ngồi trên ngai Thiên Chúa cùng với Ngài. Tôi không bao giờ tham vọng như trong những câu chuyện người nghèo hóa thành công chúa, nhưng điều ấy nghe có vẻ hấp dẫn!

Nói về những câu chuyện tưởng tượng, tôi nhớ đến một yếu tố chính thường gặp trong những câu chuyện phiêu lưu—yếu tố mà tôi gọi là “kho báu phía sau tên khổng lồ độc ác”. Có khi nào anh hùng đạt được mục tiêu mà không bắt đầu bằng trận chiến đấu tiêu diệt kẻ hung ác hoặc quái vật không?

Đó chính là trải nghiệm của tông đồ Phaolô. Đầu tiên là những cánh cửa mở. “Khi tôi đến Troa rao giảng Tin Mừng, dù cửa đã mở cho tôi để làm việc Chúa,” ngài giải thích. “Hãy cầu nguyện cho chúng tôi…để xin Thiên Chúa mở cửa cho chúng tôi rao giảng Tin Mừng” ngài đã viết tiếp, “để chúng tôi loan báo mầu nhiệm Đức Giêsu; chính vì mầu nhiệm này tôi đã bị giam giữ” (Cl 4:3).

Phaolô đã hiểu rõ rằng những cánh cửa mở dẫn đến những đối thủ, nhưng ngài vẫn muốn đi qua những cánh cửa ấy và tạ ơn khi chúng được mở ra. Và tôi có thể hiểu lý do tại sao. Thành công và thử thách không nhất thiết phải đến tách biệt nhau. Không có những cánh cửa nào mà không có đối thủ. Hoặc không hề có kho báu mà không có những tên khổng lồ hung ác. Thường thì chúng đến cùng với nhau.

Lần sau khi cầu nguyện xin Chúa mở cánh cửa cơ hội, tôi nhận ra rằng cùng với cơ hội sẽ là những thách thức và nghịch cảnh. Khi những điều ấy xuất hiện, tôi có thể nhận ra chúng như là dấu hiệu cho tôi biết rằng cơ hội thật sự đang đến với mình, ngay cả khi tôi phải chiến đấu tiêu diệt những tên khổng lồ để đạt được nó.

Points to ponder

It is interesting to notice how some minds seem almost to create themselves, springing up under every disadvantage, and working their solitary but irresistible way through a thousand obstacles. … Little minds are tamed and subdued by misfortune, but great minds rise above them.—Washington Irving

We are made to persist. That’s how we find out who we are.—Tobias Wolff

Happiness is different from pleasure. Happiness has something to do with struggling, enduring, and accomplishing.—George Sheehan

To be successful, you need to understand the vital difference between believing you will succeed, and believing you will succeed easily.

Believing that the road to success will be rocky leads to greater success because it forces you to take action. People who are confident that they will succeed, and equally confident that success won’t come easily, put in more effort, plan how they’ll deal with problems before they arise, and persist longer in the face of difficulty.

Cultivate your realistic optimism by combining a positive attitude with an honest assessment of the challenges that await you. Don’t just visualize success—visualize the steps you will take in order to make success happen.

—Heidi Grant Halvorson, “Be an Optimist Without Being a Fool”

The sculpting of our lives sometimes requires trials and tribulations of various kinds so that we can learn to seek God’s help. We learn that sometimes to make it up the mountain we must also pass through valleys. The path to success isn’t always straight upward; it sometimes dips down to the depths and keeps us traveling there for some time. If we find ourselves at a low point in the path, it pays to remember that there’s something there that can make us stronger, better.—Peter Amsterdam ■

Những thoáng suy ngẫm

Thật thú vị khi biết được một số ý nghĩ hầu như tự chúng hình thành, nảy sinh dưới mọi tình huống bất lợi, và làm việc một mình nhưng không lùi bước trước thử thách … Những ý nghĩ nhỏ bé bị chế ngự và bị đánh bại bởi bất hạnh, nhưng những ý nghĩ to lớn vượt lên chúng.—Washington Irving

Chúng ta được tạo ra để kiên trì. Đó là cách chúng ta biết được chúng ta là ai.—Tobias Wolff

Hạnh phúc khác với vui thích. Hạnh phúc có liên quan đến việc đấu tranh, chịu đựng, và đạt tới.—George Sheehan

Để thành công, bạn cần hiểu điểm khác biệt quan trọng giữa việc tin bạn sẽ thành công và tin bạn sẽ thành công dễ dàng.

Tin rằng con đường đến thành công sẽ gập ghềnh dẫn đến đến thành công to lớn hơn bởi vì nó buộc bạn phải hành động. Những ai tự tin rằng họ sẽ thành công , và tin rằng thành công không đến dễ dàng, sẽ nỗ lực hơn, dự tính sẽ đối phó với vấn đề thế nào trước khi chúng phát sinh, và kiên trì hơn trong lúc đối mặt với khó khăn.

Nuôi dưỡng thái độ lạc quan thực tế bằng việc kết hợp thái độ tích cực với sự đánh giá trung thực những thách thức chờ đợi bạn. Đừng chỉ hình dung thành công—hãy hình dung những bước bạn phải thực hiện để thành công đến.

—Heidi Grant Halvorson, “Là một người lạc quan nhưng không phải người điên rồ”

Việc điêu khắc nên cuộc đời của chúng ta đôi khi đòi hỏi những gian nan và thử thách khác nhau để nhờ đó, chúng ta có thể học được biết tìm kiếm sự giúp đỡ của Chúa. Chúng ta học được rằng đôi khi để leo lên được ngọn núi, chúng ta phải đi qua những thung lũng. Con đường dẫn đến thành công không phải lúc nào cũng là con đường thẳng tiến; đôi khi đó là những con đường đi xuống vực thẳm và buộc chúng ta phải đi trong một lúc lâu. Nếu chúng ta thấy mình đang ở điểm thấp của con đường, sẽ hữu ích khi nhớ rằng có những điều ở đó làm cho chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, và tốt hơn.—Peter Amsterdam

FEEDING READING

GOOD OUT OF BAD

By Samuel Keating

God foresaw our human weaknesses and personal shortcomings and wove them into His plan for our life. Nothing is outside God’s control, and with our cooperation He is able to bring good out of any situation, even a bad one. In fact, instead of being roadblocks on the road of life, problems often can be turned into stepping stones to bigger and better things.

Here are some biblical examples:

Joseph trusted in God through good and bad times, and in due time the difficulties he faced put him in a position to help his family and nation (Genesis 37–47).

Joseph’s brothers secretly sold him into foreign slavery, where he wound up the property of Potiphar, an officer of Pharaoh and captain of the guard. Joseph rose to prominence in his new position, but when Potiphar’s wife falsely accused him of attempting to molest her, he was thrown into prison.

He rose to a position of responsibility in the prison as well, and when he correctly interpreted a dream Pharaoh’s cupbearer had had, the cupbearer agreed to petition his release from Pharaoh. Unfortunately, the man promptly forgot his promise, and Joseph languished in jail for two more years. It seemed like things had only gotten worse for poor Joseph.

But when Pharaoh himself had two troubling dreams that none of his wise men could interpret, the cupbearer remembered Joseph and mentioned him to Pharaoh. When Joseph correctly interpreted the dreams, Pharaoh not only released him from prison but also made him his senior minister, second in command over the entire land of Egypt. As such, Joseph eventually found himself in a position to save Egypt, his family, and much of the region from a seven-year famine, and he was finally reunited with his family.

Joseph declared that God had brought good from his brothers’ evil deed, despite numerous troubles in the meantime, including Potiphar’s wife’s false accusations, the cupbearer’s ungratefulness and poor memory, and famine.

“You [Joseph’s brothers] intended to harm me, but God intended it all for good. He brought me to this position so I could save the lives of many people” (Genesis 50:20 NLT).

Through His sacrificial death on the cross, Jesus paid the price for our sins and made it possible for us to enjoy eternal life with Him.

The Jewish religious and civil leaders accused Jesus of blasphemy, decided He should be put to death, and took Him to Pontius Pilate, the Roman governor in Judea. Pilate could find no reason to condemn Jesus, but because he feared the hostile crowd that had gathered, he let the people decide Jesus’ fate. Provoked by their leaders, the crowd demanded, “Crucify him!”

Jesus was mocked, struck, and spat upon. He was whipped, and the sharp bits of iron and bone that were tied to the tips of the whip’s thongs mauled and tore His flesh. A crown of thorns was placed on His head. Stripped naked and too weak after all these tortures to carry His cross to the execution site, a bystander was forced to carry it for Him.

At Golgotha, stakes were driven through His wrists and ankles, fastening Him to the cross where He was left to die between two common criminals. Jesus hung on the cross for six hours, during which time soldiers gambled for His clothing and onlookers shouted insults at Him. Nearly all His friends and followers abandoned Him. Feeling utterly alone, He cried out to His Father, “My God, My God, why have You forsaken Me?” But as He died He declared, “It is finished!” Our sins were atoned for. Salvation had come.

“Herod Antipas, Pontius Pilate the governor, the Gentiles, and the people of Israel were all united against Jesus, your [God’s] holy servant, whom you anointed. But everything they did was determined beforehand according to your will”(Acts 4:27–28 NLT).

Things seemed to have gone horribly wrong for Paul and Silas at Philippi (Acts 16:16–40).

When Paul freed a fortune-teller from the demon that possessed her, the woman’s irate masters stirred up a mob against the Christian teachers, dragged them before the local authorities, and brought false charges against them. The officials had them stripped, beaten, clamped in irons, and tossed into prison, disregarding their rights as Roman citizens. That night there was a massive earthquake that shook the prison so violently that the walls crumbled and the doors flew open.

But after Paul and Silas saved the jailer’s life by not fleeing the scene, the jailer took them to his own house, set a meal before them, tended to their wounds, and listened to what they had to say. That very night, he and his entire household came to believe in Jesus. The next morning Paul and Silas were released from custody, with the apologies of the court.

“He [the jailer] and his entire household rejoiced because they all believed in God” (Acts 16:34 NLT).

Lương thực cho người đọc

Điều tốt đẹp từ điều tồi tệ

Samuel Keating

Thiên Chúa biết trước những yếu đuối con người của chúng ta và những thiếu sót của bản thân và đan kết chúng lại trong kế hoạch của Ngài dành cho cuộc sống của chúng ta. Không có gì nằm ngoài sự kiểm soát của Thiên Chúa, và cùng với sự cộng tác của chúng ta, Ngài có thể mang điều tốt đẹp đến từ bất kỳ hoàn cảnh nào, ngay cả hoàn cảnh tồi tệ. Thực tế, thay vì là những chướng ngại vật trên đường đời, những khó khăn thường có thể là những bàn đạp để tiến tới những điều tốt đẹp hơn và to lớn hơn.

Dưới đây là một số ví dụ trong Kinh Thánh:

Giuse tin tưởng Chúa trong những lúc thịnh vượng và gian nan, và những khó khăn ông đối mặt giúp ông có thể giúp đỡ gia đình và đất nước của mình (St 37-47).

Những người anh của Giuse bí mật bán ông sang làm nô lệ ở nước ngoài, cuối cùng, ông trở thành nô lệ của Potiphar, một quan của Pharaoh, chỉ huy thị vệ. Giuse thành công trong vị trí mới của mình, nhưng khi vợ của Potiphar vu khống cho ông tội quấy rối bà, ông đã bị cầm tù.

Ông cũng đảm trách trọng trách trong nhà tù, và khi ông giải đoán đúng giấc mơ của người hầu rượu của Pharaoh, người hầu rượu đồng ý sẽ xin Pharaoh cho ông được thả. Đáng tiếc thay, người đàn ông ấy nhanh chóng quên mất lời hứa, và Giuse mòn mỏi chờ đợi trong tù thêm 2 năm. Dường như mọi việc chỉ trở nên tệ hại hơn đối với Giuse đáng thương.

Nhưng khi Pharaoh có 2 giấc mơ kỳ lạ mà không ai trong số những nhà thông thái của ông có thể giải thích được, người hầu rượu nhớ đến Giuse và đề cập ông với Pharaoh. Khi Giuse giải thích được những giấc mơ, Pharaoh không chỉ thả ông khỏi tù nhưng còn phong ông làm tể tướng triều đình, người có uy quyền cao thứ 2 trong toàn cõi đất Ai cập.

Nhờ thế, Giuse có thể cứu Ai cập, gia đình của ông và đất nước trong nạn đói kéo dài 7 năm, và cuối cùng, ông đoàn tụ cùng với gia đình.

Giuse đã tuyên bố rằng Thiên Chúa đã mang điều tốt đẹp từ việc làm gian ác của những anh trai của ông, dù trải qua rất nhiều những khó khăn, bao gồm cả lời cáo buộc gian của vợ Potiphar, sự vô ơn và mau quên của người hầu rượu, và nạn đói.

“Các anh [các anh trai của Giuse] đã định làm điều ác cho tôi, nhưng Thiên Chúa lại định cho nó thành điều tốt, để thực hiện điều xảy ra hôm nay, là cứu sống một dân đông đảo” (St 50:20)

Thông qua cái chết hy sinh trên thập giá, Chúa Giêsu đã trả giá cho tội lỗi của chúng ta và chúng ta có thể có được sự sống vĩnh cửu cùng với Ngài.

Những người đứng đầu trong xã hội và tôn giáo Do Thái kết án Chúa Giêsu về tội phạm thượng, và quyết định kết án tử Ngài, và dẫn Ngài đến quan Philato, người cai trị của Rôma ở Giuđa. Philatô không tìm thấy lý do gì để kết án Đức Giêsu, nhưng vì sợ đám đông đang tụ tập chống đối, nên ông đã để cho dân chúng quyết định số phận của Đức Giêsu. Bị xúi giục bởi những người đứng đầu, đám đông đòi “đóng đinh ngài!”, Chúa Giêsu bị chế giễu, bị đánh đập, nhổ nước bọt. Ngài bị đánh bằng đòn roi, và những gai sắt nhọn được buộc ở đầu dây làm thâm tím và xé thịt da Ngài. Mão gai được đội trên đầu Ngài. Bị lột áo choàng và quá yếu ớt sau những tra tấn, Ngài không thể vác nổi thập giá đến nơi hành hình, một người đứng ven đường được ra lệnh để vác giúp Ngài.

Tại đồi Golgotha, chân tay Ngài bị đóng đinh vào thập giá, Ngài bị treo trên ấy cho đến chết, giữa hai tên tội phạm khác. Chúa Giêsu bị treo trên thập giá suốt 6 giờ, trong lúc ấy, những tên lính bóc thăm áo và những người đứng xem sỉ nhục Ngài. Hầu hết tất cả bạn bè và những người theo Ngài đều bỏ rơi Ngài. Cảm thấy cô đơn vô cùng, Ngài đã kêu lên Cha Ngài: “Lạy Cha, lạy Cha, sao Cha nỡ bỏ con?” Nhưng trước khi chết, Ngài đã thốt lên: “Mọi sự đã hoàn tất!” Tội lỗi của chúng ta đã được chuộc. Ơn cứu độ đã đến.

“Hêrôđê, Phongxiô Philatô, cùng với chư dân và dân Ítraen đã toa rập trong thành này, chống lại tôi tớ thánh của Ngài là Đức Giêsu, Đấng Ngài đã xức dầu. Như thế, họ đã thực hiện tất cả những gì quyền năng và ý muốn của Ngài đã định trước” (Cv 4:27-28).

Mọi sự tưởng chừng vô cùng tồi tệ đối với Phaolô và Xila tại Philípphê (Cv 16:16-40)

Khi Phaolô trừ quỷ khỏi một người bói toán, những người chủ của cô tức giận, xúi giục đám đông chống lại hai ông, lôi hai ông đến những nhà chức trách, buộc tội gian hai ông. Những nhà chức trách đánh đập hai ông và tống hai ông vào ngục bất chấp quyền công dân Rôma của họ. Đêm ấy, có một trận động đất mạnh khiến nền móng của nhà tù phải rung chuyển, tất cả các cửa mở toang và xiềng xích của mọi người buột tung ra.

Nhưng sau khi Phaolô và Xila cứu sống viên cai ngục bằng cách không bỏ trốn, viên cai ngục đã dẫn hai ông về nhà riêng, chuẩn bị bữa ăn cho 2 ông, rửa vết thương cho hai ông, và lắng nghe những gì hai ông nói. Chính đêm hôm ấy, ông và cả nhà tin vào Chúa Giêsu. Sáng hôm sau, Phaolô và Xila được thả ra cùng với lời xin lỗi từ quan tòa.

“Ông [viên cai ngục] và cả nhà vui mừng vì đã tin Thiên Chúa” (Cv 16:34).

GAINS FROM PAINS

By Estrela Marques

When someone suggested that I try to be thankful even in bad situations, it seemed impossible. I was familiar with the biblical admonition to “be thankful in all circumstances,” (1 Thessalonians 5:18 ) but it had never dawned on me to take that literally. Was it possible to have a thankful disposition and to vocalize and act on it, even when things were at their worst?

I began to understand the be-thankful-for-everything principle while reading Power in Praise, by Merlin Carothers. According to his findings, it’s what releases God’s miracle-working power, not only in regard to the circumstances we face but also in our own hearts, giving us the peace and faith we need to go through life’s storms.

I wanted more of God’s power in my life, so I determined to try thanking Him for everything. Little did I know how difficult this would prove to be.

When our second child was four months old, my husband was involved in a terrible accident. On my way to the hospital, I was informed that he was already undergoing emergency surgery. Tears welled up in my eyes as I realized I might never see him again in this life.

I spent the next hours trying to pray for him and the surgeons, but I could barely focus. Then Jesus spoke to my heart, reminding me to thank Him even for this situation. I forced a “Thank You, Jesus,” but I knew I didn’t really mean it. How could I?

After four excruciating hours, I was told that my husband was in a coma, in critical condition. He had suffered multiple fractures on his skull that could result in brain damage, as well as a fractured hip, arm, and jaw, and deep wounds on his back. They had been able to save most of his mangled right hand, but he had lost one finger. They had done all they could, they said. Only time would tell how his body would respond. I tried to be strong and have faith, but I was shattered and in shock.

I couldn’t help but question how a loving God could have allowed this to happen. I tried to trust that my husband was in God’s hands, that He loved and cared about us and knew best, but I also felt that if I did so, that would mean I was supposed to be thankful for whatever outcome He may choose. I struggled with that all night. How could I be thankful if my husband died? Or if he survived but was unable to walk, or talk, or function normally again? How could I say I would be fine with whatever might happen? I wouldn’t be!

As I watched the day dawn, Jesus reminded me of His own struggle in Gethsemane. He had asked His Father to spare Him the crucifixion He knew was coming, but He had ended His prayer with, “Not My will, but Yours, be done.” (Luke 22:42) Jesus wasn’t asking me to walk a path He hadn’t walked Himself. I was about to experience what countless others down through the ages have discovered: God is able to use every trial to help make us better.

As soon as I latched onto that thought, an incredible peace flooded my mind and spirit. Each of the next five days I went to the ICU to talk to, read to, and pray for my husband, even though he was still in a coma and the doctors’ daily reports were not hopeful.

After five days, he awoke and began to recover rapidly. He had short-term amnesia, but could move all of his limbs and talk. A blood clot in his brain disappeared without surgery. He stayed in the ICU for only 10 days, even though the doctors had expected him to be there for at least a month.

When he first began to speak again, he often didn’t make sense. Still I kept trusting that God had a loving plan, and I thanked Him for that. And God came through. My husband regained full use of his right hand, and his reasoning and speech became normal again. The doctors were amazed.

I gained a new perspective on life—one like Albert Camus described when he wrote, “In the depth of winter, I finally learned that there was within me an invincible summer.”

In the depth of anguish, I was wrapped in love that didn’t leave me for an instant. When I chose to replace sorrow and despair with praise and gratitude, I experienced a sustaining power that was far greater than anything I had known existed—“the peace of God, which transcends all understanding.” (Luke 22:42)

Những điều đạt được từ đau khổ

Estrela Marques

Khi ai đó bảo tôi rằng tôi hãy cố tạ ơn ngay cả torng tình cảnh tồi tệ, có vẻ như đó là điều không thể. Tôi quen thuộc với lời răn dạy trong Kinh Thánh “hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh” (1 Tx 5:18), nhưng tôi thật sự không làm được. Có thể nào có được tâm tình biết ơn và cất giọng tạ ơn khi mọi việc trong tình trạng tồi tệ nhất có thể?

Tôi bắt đầu hiểu nguyên tắc tạ ơn về mọi điều khi đọc Sức Mạnh trong Lời Ngợi Khen, của Merlin Carothers. Theo những gì ông nhận ra, lời ngợi khen giải phóng quyền năng làm phép lạ của Chúa, không chỉ trong hoàn cảnh chúng ta đang đối mặt nhưng còn nơi tâm hồn của chúng ta, ban cho chúng ta bình an và lòng tin chúng ta cần để đi qua những cơn bão trong cuộc đời.

Tôi muốn có được nhiều hơn nữa sức mạnh của Chúa trong cuộc sống của tôi, vì thế, tôi quyết định thử tạ ơn Ngài về mọi điều. Tôi biết được, trong thực tế, nó khó thực hiện thế nào.

Khi đứa con thứ hai của chúng tôi được 4 tháng, chồng của tôi gặp một tai nạn khủng khiếp. Trên đường đến bệnh viện, tôi được thông báo rằng anh ấy đang được phẩu thuật trong phòng cấp cứu. Nước mắt dâng trào khi tôi nghĩ có thể mình sẽ không bao giờ gặp lại anh ấy ở đời này nữa.

Tôi dành nhiều giờ đồng hồ sau đó để cầu nguyện cho anh ấy và những bác sĩ đang làm phẩu thuật, nhưng tôi không thể tập trung. Rồi Chúa Giê-su đã nói với tâm hồn tôi, nhắc tôi tạ ơn Ngài ngay cả trong tình cảnh này. Tôi gượng ép “Tạ ơn Chúa Giê-su”, nhưng tôi biết mình không thực sự đồng tình với lời mình nói. Làm thế nào tôi có thể?

Sau nhiều giờ đau khổ, tôi được báo rằng chồng tôi đang trong tình trạng hôn mê, trong tình trạng nguy kịch. Anh ấy bị nhiều chỗ vỡ trên hộp sọ có thể dẫn đến tổn thương não, cũng như xương hàm, tay và xương hông đều bị gãy, và những vết thương sâu trên lưng. Các bác sĩ đã có thể cứu chữa phần lớn cánh tay phải bị thương nặng, nhưng anh ấy bị mất một ngón tay. Họ nói đã làm tất cả có thể. Chỉ có thời gian mới nói được cơ thể anh ấy phản ứng thế nào. Tôi cố mạnh mẽ và có lòng tin, nhưng tôi bị sụp đổ và rất đau buồn.

Tôi không thể nào không hỏi tại sao một Chúa yêu thương lại để sự việc như thế này xảy ra. Tôi cố gắng tin tưởng rằng chồng của tôi đang trong tay Chúa, rằng Ngài yêu thương và chăm sóc chúng tôi và biết điều tốt nhất, nhưng tôi cũng cảm thấy rằng nếu tôi tin như thế, có nghĩa là tôi phải tạ ơn về bất cứ kết quả nào Ngài lựa chọn. Tôi suy nghĩ cả đêm. Làm thế nào tôi có thể tạ ơn nếu chồng tôi chết? Hoặc nếu anh ấy sống nhưng không thể đi, không thể nói chuyện, hoặc không còn hoạt động bình thường trở lại? Làm thế nào tôi có thể nói tôi ổn cho dù bất cứ việc gì xảy đến? Tôi không ổn!

Khi tôi nhìn bình minh lên, Chúa Giê-su nhắc tôi nhớ đến những đau khổ của Ngài tại vườn Gethsemane. Ngài đã xin Cha Ngài cho Ngài khỏi bị đóng đinh, nhưng cuối cùng, Ngài đã cầu nguyện: “Xin đừng theo ý con, nhưng xin theo ý Cha” (Lc 22:42). Chúa Giê-su đã không đòi hỏi tôi bước đi trên con đường mà chính Ngài đã không bước. Tôi trải nghiệm điều mà vô số những người suốt nhiều thế hệ đã khám phá ra: Thiên Chúa có thể dùng mọi gian nan để làm cho chúng ta trở nên tốt hơn.

Ngay khi hiểu ra ý nghĩ ấy, một sự bình an khôn tả tràn ngập tâm trí và tinh thần của tôi. Mỗi một ngày trong 5 ngày tiếp theo, tôi đến phòng săn sóc đặc biệt để trò chuyện, đọc, và cầu nguyện cho chồng của tôi, cho dù anh ấy vẫn còn hôn mê và những báo cáo thường nhật của bác sĩ không mấy hy vọng.

Sau 5 ngày, anh ấy tỉnh dậy và bắt đầu hồi phục nhanh chóng. Anh ấy mắc chứng quên tạm thời, nhưng có thể cử động tay chân và nói chuyện. Máu bầm trong não đã tự biến mất không cần phẩu thuật. Anh ấy chỉ nằm trong phòng săn sóc đặc biệt 10 ngày, dù các bác sĩ dự đoán anh ấy phải ở đấy ít nhất 1 tháng.

Khi lần đầu tiên, anh ấy nói được trở lại, những lời anh nói không hiểu được. Tôi vẫn tin tưởng rằng Chúa có một kế hoạch yêu thương, và tôi tạ ơn Ngài về điều đó. Và Chúa đã hành động. Chồng tôi có thể hoàn toàn sử dụng được tay phải trở lại, suy nghĩ và khả năng nói chuyện của anh ấy bắt đầu trở lại bình thường. Các bác sĩ đều ngạc nhiên.

Tôi có được một cách nhìn mới về cuộc sống—như lời Albert Camux đã diễn tả: “Trải qua vực sâu của mùa đông, cuối cùng tôi học được rằng trong tôi là một mùa hè không bao giờ bị đánh bại.”

Trong vực sâu của nỗi đau, tôi được bao bọc trong tình yêu không bao giờ rời xa tôi cho dù chỉ là trong khoảnh khắc. Khi tôi lựa chọn thay thế nỗi buồn và tuyệt vọng bằng sự ngợi khen và thái độ biết ơn, tôi cảm nghiệm được sức mạnh kiên vững mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì đang tồn tại mà tôi biết—“bình an của Chúa, bình an vượt lên trên hết mọi hiểu biết” (Pl 4:7). 

A PERFECT DAY

By Joyce Suttin

Today was perfect! It wasn’t a perfectly lazy day (I’ve enjoyed a few of those, sleeping late and not doing much of anything), or perfect in terms of accomplishments, or without its problems. Still, it was so perfect from start to finish that I now feel compelled to retrace my steps and try to figure out what made it that way. Maybe I can make it happen again.

I woke early and greeted the new day with a two-mile walk, thanking God for my loved ones and praying for them as I got both body and spirit going. Afterwards I read some devotional material, contemplating what I read and praying that it would change me. I listened to recordings of some beautiful songs, and their lyrics of praise to God filled my soul. I spent a few more moments feeling Jesus’ loving presence and watching as a prism hanging in the window caught a sunbeam and sent ethereal rainbows floating around the room.

After breakfast I planned the coming school year and ordered study materials for my homeschool students, and then I helped them with their first, seventh, and ninth grade classes. It was a very full morning, but surprisingly free of pressure. That time I had taken with Jesus surely paid off.

I was beginning to sag as I cut vegetables for lunch, but I found myself thanking God for healthful food and my family’s good health. My hands were busy, but gratitude lifted my heart and mind to heavenly places. That was just the boost I needed.

I listened to some uplifting piano music as I did an errand in the car. I kept pace with the traffic, but without the usual tension in my shoulders.

Back home, between email, phone calls, and a short visit from a neighbor, I cooked, cleaned, and spent some extra time with my teenage son. Sometimes I worry about him, but as we sat together and he shared his opinions, concerns, and dreams, Jesus helped me see a sweetness and depth in my son that I sometimes overlook.

My husband and I went for an evening walk, and as we held hands and watched the setting sun paint the clouds lavender and pink, we counted our blessings together.

I know I can’t expect every day to be so perfect, but I now know how to increase my chances: I’ll take time to connect with Jesus and renew that connection throughout the day by turning my thoughts to Him and His goodness.

Một ngày hoàn hảo

Joyce Suttin

Ngày hôm nay thật hoàn hảo! Không phải là một ngày lười biếng hoàn hảo (tôi thích những ngày như thế, được ngủ muộn và không có gì nhiều để làm), hoặc hoàn hảo theo nghĩa có nhiều điều hoàn thành, hoặc không có vấn đề gì. Một ngày hoàn hảo từ đầu đến cuối, và giờ đây, tôi muốn suy nghĩ lại để xem tại sao ngày hôm ấy lại hoàn hảo đến thế. Có thể tôi làm nó xuất hiện lần nữa.

Tôi thức dậy sớm và chào ngày mới với cuộc đi bộ dài 2 dặm, tạ ơn Chúa về những người thương yêu và cầu nguyện cho họ trong khi cả thân xác và tâm trí tôi đều đang chuyển động. Sau đó, tôi đọc những tài liệu xây dựng đức tin và suy ngẫm lại những gì đã đọc và cầu nguyện những điều ấy làm thay đổi tôi. Tôi lắng nghe những bài hát hay, và lời của bài hát ngợi khen Chúa đong đầy tâm hồn tôi. Tôi dành ít phút để cảm nhận sự hiện diện yêu thương của Chúa Giêsu, và ngắm nhìn tia nắng mặt trời chiếu qua ô cửa kính và lan tỏa khắp căn phòng.

Sau buổi ăn sáng, tôi lên kế hoạch cho năm học tới và đặt mua tài liệu học cho những học sinh lớp 1, lớp 7 và lớp 9 của tôi. Một buổi sáng bận rộn, nhưng thật ngạc nhiên khi không hề có áp lực gì. Tôi đã dành thời gian cho Chúa Giêsu và quả thật, đều xứng đáng.

Tôi bắt đầu chùn xuống khi cắt rau chuẩn bị bữa cơm trưa, nhưng tôi tạ ơn Chúa về thức ăn tốt cho sức khỏe và sức khỏe của gia đình. Tay tôi bận rộn, nhưng tâm tình tạ ơn nâng tâm hồn và tâm trí tôi lên chốn thiên đường. Đó chính là sự nâng đỡ mà tôi cần.

Tôi nghe những bản nhạc piano đang khi lái xe đi công việc. Tôi nhít từng chút một trên đường, nhưng không hề có cảm giác căng thẳng như mọi khi.

Trở về nhà, nào là email, điện thoại, sự viếng thăm của hàng sớm, tôi vừa nấu ăn, lau dọn và dành thời gian với đứa con trai tuổi thiếu niên. Thỉnh thoảng, tôi lo lắng về nó, nhưng khi ngồi cùng nhau, cậu bé chia sẻ những suy nghĩ, những mối bận tâm và những giấc mơ của cậu bé, Chúa Giêsu giúp tôi nhìn thấy sự đáng yêu và sâu sắc nơi con trai mà có lúc tôi không để ý.

Chồng tôi và tôi cùng đi dạo buổi tối, và khi chúng tôi nắm tay nhau và nhìn hoàng hôn, chúng tôi cùng đếm những ơn lành.

Tôi biết tôi không thể trông đợi mọi ngày đều hoàn hảo, nhưng giờ đây tôi biết làm thế nào để gia tăng những cơ hội: Tôi dành thời gian để nối kết với Chúa Giêsu và làm mới lại mối liên kết ấy suốt ngày bằng cách hướng những suy nghĩ của tôi đến Ngài và sự tốt lành của Ngài. 

GOD’S PUZZLE ROOM

By Anita Healey

I woke to the sound of my alarm reminding me to put in the eye drops my doctor had prescribed. Out of habit, I covered my good eye to test the vision in the infected one. To my great alarm, my sight was very blurry, much worse than the previous day.

Memories of a painful hospital procedure the day before flooded back. What further tests and procedures would I have to undergo? How had something that had started so small get this bad?

I couldn’t go back to sleep. I lay in bed, trying to resist the fears that threatened to overwhelm me.

“Look at Me,” Jesus spoke to my mind. “Look at Me.”

I closed my eyes and imagined Him. I felt myself being drawn into His gaze, transported to another place. In my mind’s eye I could see a large room filled with many walls and screens. “What’s this place?” I asked Him with interest.

“It’s My puzzle room.” He seemed excited.

He drew my attention to one of the screens where I could see a little boy playing with building blocks, each a different shape, stacking and fitting them together. Then he chose one that looked like a gold brick, which he appeared very happy with. He was quite intent on fitting it into his puzzle, but whichever way he tried, it simply wouldn’t fit. I watched his frustration mount until Jesus finally reached in and took away the gold block. Then He showed the boy how all of the other pieces fit together nicely, without that one, to make a beautiful, glowing design.

How like my own life that was. Many times I wish for something or want something to happen. Usually I have my own idea of when it should happen as well, and sometimes I try to force the situation instead of asking God to help it work out in His time, if He knows it’s good for me and everyone else involved. Try as I may to fit certain things into my life, if they aren’t part of His plan, it doesn’t work; I only make myself frustrated, unhappy, and discouraged. That’s what had happened when I expected my eye to get better instantly. I had wanted it on my timetable, not His.

Now whenever I’m tempted to fret, I remember the glimpse He gave me into His puzzle room. He’s involved in every aspect of my life, and He will help me fit things together beautifully, His way and in His time, if I will let Him.

Căn phòng những mảnh ghép của Chúa

Anita Healey

Đồng hồ reng nhắc tôi nhỏ mắt theo chỉ dẫn của bác sĩ. Theo thói quen, tôi che mắt khỏe lại và kiểm tra thị lực của con mắt đang bị đau. Nhìn đến chiếc đồng hồ to, nhưng tôi nhìn thấy rất mờ, tệ hơn nhiều so với những ngày trước.

Những ký ức về quá trình đau đớn ở bệnh viện ùa về. Lại thêm những cuộc kiểm tra và thủ tục nào tôi phải trải qua nữa? Tại sao những điều ban đầu rất nhỏ lại trở nên tồi tệ thế này?

Tôi không thể ngủ. Tôi nằm trên giường, cố chống lại những sợ hãi đang đe dọa tôi. “Hãy nhìn Ta,” Chúa Giêsu nói với tâm trí tôi. “Hãy nhìn Ta”.

Tôi nhắm mắt lại và tưởng tượng Ngài. Tôi thấy Ngài nhìn tôi và tôi được đưa đến một nơi khác. Bằng đôi mắt nơi tâm trí, tôi có thể nhìn thấy một căn phòng rộng với rất nhiều bức tường và màn che. “Nơi này là đâu?” tôi hỏi Ngài.

“Đây là căn phòng ghép hình của Ta”. Ngài tỏ ra rất hứng thú.

Ngài khiến tôi chú ý đến một trong những bức màn, nơi tôi có thể nhìn thấy một bé trai đang chơi với những khối ghép hình, mỗi một khối có hình dáng khác nhau, chồng lên nhau và khớp với nhau. Kế đến, bé trai ấy chọn một khối trông giống như viên gạch bằng vàng, và trông rất vui vẻ. Cậu bé cố ý đặt nó khớp với bộ ghép hình của mình, nhưng thử đủ mọi cách đều không khớp. Tôi nhìn thấy cậu bé càng lúc càng bực bội cho đến khi Chúa Giêsu xuất hiện và lấy đi khối vàng ấy. Sau đó, Ngài chỉ cho cậu trai thấy làm thế nào những mảnh khác khớp với nhau tạo nên một kết cấu đẹp và lấp lánh mà không cần đến khối ấy.

Cuộc sống của chính tôi cũng tương tự như thế. Rất nhiều lần tôi ao ước điều gì đó hoặc muốn điều gì đó xảy ra. Thường thì tôi có suy nghĩ của riêng mình khi nào sự việc nên xảy ra và đôi khi tôi cố thúc ép thay vì xin Thiên Chúa giúp cho sự việc được giải quyết trong thời gian của Ngài, nếu Ngài biết điều đó là tốt cho tôi và cho những người khác có liên quan. Cố gắng để làm cho những việc nào đó khớp lại trong cuộc sống của tôi khi chúng không phải là một phần trong kế hoạch của Ngài, sẽ không có tác dụng gì; tôi chỉ làm cho bản thân bực bội, không hạnh phúc và thất vọng. Đó là điều đã xảy ra khi tôi trông đợi mắt của tôi tốt hơn ngay lập tức. Tôi muốn chúng xảy ra theo thời gian của tôi chứ không phải của Thiên Chúa.

Giờ đây, bất cứ lúc nào tôi bực bội, tôi nhớ đến những thoáng nghĩ Ngài đã cho tôi bước vào căn phòng ghép hình của Ngài. Ngài có liên quan đến mọi khía cạnh trong cuộc sống của tôi, và Ngài sẽ giúp tôi làm cho mọi việc khớp với nhau theo cách của Ngài, trong thời gian của Ngài, nếu tôi để Ngài làm.

From Jesus with Love

THROUGH THE STORM

I can’t promise to spare you from the storms of life, but I can promise to be with you through them. My help comes in a variety of forms. It may not always come in the form you expect, but it will come. I will never leave you to struggle on your own.

When you ask for My help, I will answer your prayer. When you are fearful, I will give you faith to trust Me, peace of mind, and courage to go on. When you are weak and weary, lean on Me and I will give you strength like you’ve never known. When your heart is broken, I will mend it.

I can’t keep you from all hardships and sorrows, but I can make the troubles of life bearable and bring about good in the end. I can help your spirit rise above the storms of life. Above the clouds—up here in heavenly places with Me—the sun is always shining. I am sunshine on a rainy day, the rainbow after the storm. I am the bright ray of hope that puts the sparkle back in your eyes.

The present storm will pass. In the meantime, let Me keep you through the storm.

Chúa Giêsu với tình yêu

Trong cơn bão tố

Ta không thể hứa tránh cho con khỏi mọi cơn bão của cuộc sống, nhưng Ta có thể hứa ở cùng con trong những cơn bão tố ấy. Sự giúp đỡ của Ta đến dưới nhiều dạng khác nhau. Có thể không phải lúc nào cũng đến theo cách con trông đợi, nhưng nó sẽ đến. Ta sẽ không bao giờ để con một mình chống chọi.

Khi con xin Ta giúp đỡ, Ta sẽ đáp trả lời cầu nguyện của con. Khi con sợ hãi, Ta sẽ ban cho con lòng tin để tin tưởng Ta, bình an nơi tâm trí và can đảm để tiếp tục. Khi con yếu đuối và mệt mỏi, hãy cậy dựa vào Ta và Ta sẽ ban cho con sức mạnh mà con chưa từng biết đến. Khi trái tim con tan vỡ, Ta sẽ chữa lành.

Ta không thể cho con tránh khỏi mọi khó khăn và nỗi buồn, nhưng Ta có thể làm cho mọi khó khăn trong cuộc sống có thể chịu đựng được và mang đến điều tốt đẹp lúc sau cùng. Ta có thể giúp cho tinh thần của con vượt lên trên những cơn bão của cuộc sống. Trên những đám mây—trên thiên đàng cùng với Ta—mặt trời luôn chiếu sáng. Ta chính là ánh sáng mặt trời trong những ngày mưa, là cầu vòng sau cơn bão. Ta là tia hy vọng sáng chói mang đến lại sự long lanh nơi đôi mắt của con.

Cơn bão trong lúc hiện tại sẽ qua đi. Trong lúc ấy hãy để Ta giúp con vượt qua cơn bão.

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *