july2012vn

Tolerance – Bao dung

God's plan

PERSONALLY SPEAKING

At 6’ 5” (nearly 2 m) and over 500 lbs (225 kg), Sam was an imposing figure. Add his constant, menacing glare and he was downright scary. The first few times we saw him, my wife Caryn and I gave Sam a wide berth. Then one evening Caryn struck up a conversation. After some small talk, Sam told her his story. When he was a child, he and his younger brother were playing in the street in front of their house when his brother was hit by a car and killed. Sam was blamed. “All I ever heard after that was that I was bad. Finally I figured that since everybody thought I was bad, I might as well be bad. I didn’t even have to turn green like the Hulk to get violent, I was so angry.” He was like that for the next 20 years. We have since come to know a very different Sam—sensitive, intelligent, insightful, articulate. With a little understanding and acceptance, he is beginning to blossom. We couldn’t have been more wrong about Sam.

Nancy’s problem was etched into her features. Long-term addiction will do that. She was a nurse when the younger of her two daughters, then three, was diagnosed with a terminal illness. For ten years Nancy watched helplessly as her daughter deteriorated and eventually died. In Nancy’s own words, she “didn’t handle it well.” She turned to alcohol and drugs. Now, after many years of addiction, Nancy is taking a stand against it. She has cut off contact with anyone from that life and attends support group meetings almost every day. It’s a daily struggle, but she fights on.

How easy it would be to write off all the Sams and the Nancys as hopeless losers. Many people do. But God’s not like that. And He expects more from us.

Lời tâm tình

Cao gần 2m, nặng hơn 225kg, Sam có vóc dáng rất oai vệ. Thêm vào đó, với ánh mắt nhìn chằm chằm, dữ dằn của anh ta, trông anh ấy rất đáng sợ. Những lần đầu khi chúng tôi nhìn thấy anh, vợ tôi, Caryn và tôi thường tránh xa anh ta. Rồi một buổi tối nọ, Caryn bắt chuyện. Sau khi trò chuyện đôi chút, Sam kể cho cô ấy nghe về câu chuyện của anh ta. Lúc còn nhỏ, khi anh ta và em trai cùng chơi với nhau phía trước nhà, em trai của anh ta bị xe hơi đụng và đã chết trong vụ tai nạn ấy. Sam bị đổ lỗi. “Tất cả những gì tôi nghe được sau đó chính là tôi thật tồi tệ. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng vì mọi người nghĩ tôi tồi tệ, nên tôi cũng có thể tồi tệ. Tôi thậm chí không cần phải biến thành màu xanh, như Hulk để trở nên bạo lực, tôi rất giận dữ.” Anh ta đã như thế suốt 20 năm. Kể từ cuộc trò chuyện, chúng tôi được biết một Sam hoàn toàn khác—rất nhạy cảm, thông minh, sâu sắc và ăn nói lưu loát. Chỉ với một sự thông hiểu và đón nhận, anh ta bắt đầu phát huy tiềm năng của mình. Chúng tôi đã không nên hiểu sai về Sam.

Vấn đề của Nancy được thể hiện rõ nơi khuôn mặt của cô. Nghiện ngập thời gian dài sẽ dẫn đến điều ấy. Cô ấy là một y tá, khi hai đứa con gái út, và tiếp đến là người con gái thứ ba của cô được chẩn đoán bệnh vào thời kỳ cuối. Trong suốt 10 năm, Nancy bất lực nhìn con gái của cô yếu dần và cuối cùng chết đi. Theo lời của chính Nancy, cô “đã không chấp nhận được nó.” Cô quay sang sử dụng rượu và ma túy. Giờ đây, sau nhiều năm nghiện ngập, Nancy đứng dậy từ bỏ nó. Cô cắt đứt liên lạc với những ai cô quen ở cuộc sống ấy và tham dự vào những buổi hợp mặt của những nhóm hổ trợ hầu như mỗi ngày. Đó là trận chiến diễn ra hằng ngày, nhưng cô sẽ chiến đấu. Thật dễ dàng thế nào khi gán cho những người như Sam và Nancy là những người tồi tệ không thể cứu chữa. Rất nhiều người như thế. Nhưng Thiên Chúa không như thế. Và Ngài trông mong nhiều hơn nơi chúng ta.

THE OASIS

By Dennis Edwards

Several years ago, I spent two weeks in Sahrawi refugee camps near the oasis city of Tindouf, in southwest Algeria. Ten of us, from teenagers to fifty-somethings, had made the trip from our base in Granada, Spain, to speak and perform in the camps’ schools and community centers.

The Sahrawi people are the remnant of the nomadic tribes that roamed the deserts and coasts of the former Western Sahara. During the 100 years that they lived under Spanish rule, they became accustomed to living in more stationary situations and built large communities like Smara.

When Spanish colonial rule collapsed in 1975, Morocco and Mauritania rushed to fill the vacuum. The indigenous Sahrawis fought a losing battle, while most of the international community looked the other way. For over 30 years, nearly 200,000 Sahrawis have lived in squalid conditions in the hamada—a type of desert landscape consisting of largely barren, rocky plateaus. Summer temperatures there reach 55ºC (130ºF).

We were impressed by the humility of the Sahrawi. They are neither politically nor religiously fanatical. Their plight has been largely ignored for nearly four decades, but they are not bitter. God looks down upon them, they say, and will one day save them.

We lived with three families during our stay, and each treated us royally. The living conditions were basic—there was no running water, electricity was only from solar panels and 12-volt batteries, and the heat was almost unbearable—but the hospitality and camaraderie more than compensated. Family and greater family units were strong. No violence, crime, or drugs were evident. No noisy city traffic or construction work. The blanket of stars in the night sky was not hidden behind high-rises or obscured by the reflected glare of city lights. We had stepped back in time, where globalization and modern conveniences were nearly nonexistent, yet we were renewed and invigorated spiritually.

We laughed and danced and sang. We talked and listened. Even the days were tranquil. We had a barbeque by moonlight on the sand dunes, and sang songs together about love and peace and faith in God.

When we returned to Spain, our friends applauded us. “What a great sacrifice you made to go to those refugee camps,” they said. But we answered, “No, we were blessed!”

Những vùng đất màu mỡ

Dennis Edwards

Cách đây nhiều năm, tôi trải qua hai tuần ở trại tị nạn Sahrawi, gần một thành phố ốc đảo Tindouf, ở miền Tây Nam Algeria. Mười người chúng tôi, từ những người độ tuổi thiếu niên đến những người ở độ tuổi 50, thực hiện chuyến hành trình từ trụ sở của chúng tôi ở Granada, Tây Ban Nha, để có buổi nói chuyện và trình diễn ở những ngôi trường và những trung tâm cộng đồng tại trại.

Những người Sahrawi là những người còn lại của bộ tộc du mục từ những vùng sa mạc và những bờ biển phía tây Sahara trước đây. Trong suốt 100 năm, họ sống dưới sự cai trị của người Tây Ban Nha, họ trở nên quen với cách sống định cư hơn và tạo lập những cộng đồng lớn giống như Smara.

Khi chế độ thực dân Tây Ban Nha sụp đổ vào năm 1975, Morocco và Mauritania phải gấp rút lấp vào chỗ trống. Những người bản xứ Sahrawis thất bại trong trận chiến, nhưng hầu hết cộng đồng quốc tế đều quay lưng lại với họ. Suốt hơn 30 năm, gần 200,000 người Sahrawis sống trong những điều kiện nghèo khổ ở Hamada—một kiểu sa mạc gồm cao nguyên cằn cỗi, đầy sỏi đá. Nhiệt độ vào mùa hè lên đến 55 độ C.

Chúng tôi thật ấn tượng trước sự khiêm tốn của người dân Sahrawi. Họ không phải những người quá cuồng về tôn giáo hoặc chính trị. Cảnh ngộ khốn khổ của họ không được chú ý đến suốt gần 4 thập kỷ, nhưng họ không trở nên cay nghiệt. Thiên Chúa đoái nhìn họ, họ nói, và một ngày nào đó sẽ cứu họ.

Chúng tôi sống với 3 gia đình trong suốt chuyến thăm viếng, mỗi một gia đình đều thiết đãi chúng tôi rất chu đáo. Những điều kiện sống rất cơ bản—không có hệ thống nước, điện có được từ những tấm năng lượng mặt trời và pin 12 volt, và cái nóng gần như không chịu nổi—nhưng lòng hiếu khách và tình bạn của họ dành cho chúng tôi còn hơn cả sự bù đắp. Gia đình và những tập thể gia đình lớn hơn đều rất gắn kết. Không hề có dấu hiệu của bạo lực, tội phạm, hoặc ma túy. Không giao thông ồn ào hoặc những công trình xây dựng. Bức màn sao trên bầu trời đêm không bị che chắn bởi những tòa nhà cao tầng hoặc bị lưu mờ bởi ánh sáng phản chiếu của ánh đèn điện. Chúng tôi trở lại thời gian lúc những tiện nghi hiện đại và toàn cầu hóa gần như chưa có mặt, tuy nhiên tinh thần của chúng tôi được làm mới và tiếp thêm sinh lực.

Chúng tôi cười đùa, nhảy múa và ca hát. Ngay cả ngày cũng trở nên thật yên bình. Chúng tôi trò chuyện và lắng nghe. Chúng tôi có buổi nướng thịt dưới ánh trăng trên những đụn cát, và cùng nhau hát những bài hát về tình yêu, bình an và lòng tin vào Chúa.

Khi chúng tôi trở lại Tây Ban Nha, những người bạn của chúng tôi khen ngợi chúng tôi. “Các bạn thật hy sinh khi đến những khu trại tị nạn ấy,” họ nói. Nhưng chúng tôi trả lời: “Không, chúng tôi đã được ơn khi đến đó!”

THE COLOR OF LOVE

By Michael Roy

In recent years we’ve all seen or read about the horrors that can result when animosity escalates between people of divergent racial, ideological, or religious backgrounds. Ethnic confrontations in the Horn of Africa, political violence in North Africa, continued bloodletting in the Mideast, and strained race relations in scores of other countries all raise questions about the present state of the human condition. Most of these conflicts are civil or intrastate wars, and most victims are civilians. Can’t someone put a stop to it all? Don’t you wish that someone could decree that all people of every country, color, and creed must respect, accept, and live in harmony with everyone else, regardless of their differences, and that would happen? Unfortunately, even if some international body had the authority to issue such a decree, it would never work. Simply put, righteousness cannot be legislated. Kindness, understanding, and love must come from the heart, not as a dutiful response to a law.

When people have lost loved ones, homes, or land, have been the target of violence, or have otherwise felt the brunt of another group’s scorn, no edict is going to change the victims’ attitudes overnight. Even if they wanted to reconcile, no amount of willpower can instantly overcome deep-seated resentment or hatred.

So how can prejudice, fear, and distrust be overcome when these things have been so deeply ingrained? The answer is summed up in one word: love.

“Hatred stirs up strife, but love covers all sins.” (Proverbs 10:12) If you hate somebody, your interactions with them are likely to breed disagreement and conflict. But if you truly love them, even if they have wronged you, it’s possible to look beyond their faults and accept and forgive them.

This may sound like a noble aspiration—to overlook and forgive all the flaws and failings of others—but realistically, who is capable of suddenly releasing resentment, hatred, fear, or other deep-seated negative attitudes they may harbor toward individuals or entire groups of people? Most of us lack the resolve and emotional wherewithal to do that. Sometimes we don’t even want to do it.

The good news is that despite our human limitations, it is still possible for us to truly love, understand, and accept others, regardless of their past or background. The key to such love comes from the ultimate source of love, God Himself. The Bible tells us that “God is love.” (1 John 4:8) He is the all-powerful Spirit of love who created the universe and brought us all into being.

To show us what He is like, He sent His own Son to earth in the form of a man, Jesus Christ. Jesus’ entire ministry was one of love. He experienced human suffering and had great compassion on the people as He ministered to their spiritual and physical needs. He became one of us.

He taught that we could fulfill all the laws of God by fulfilling just two commandments: “Love God,” and “Love your neighbor.” (Matthew 22:37–40)

On one occasion, an antagonist overheard Jesus teaching this and challenged Him. “Who then is my neighbor?” Jesus responded with the story of the Good Samaritan, in which He clearly showed that our neighbor is anyone who needs our help, regardless of their race, creed, color, nationality, or cultural background. (Luke 10:25–37)

The way we can love our neighbors and do our part to bring peace to the world is to ask the Prince of Peace, Jesus, (Isaiah 9:6) to give us His love for others. When we are connected with the God of love, He can empower us to do what is humanly impossible: to truly love others the way we love ourselves.

The Bible says of Jesus, “He Himself is our peace, who has made both [races] one, and has broken down the middle wall of separation.” (Ephesians 2:14) The supernatural love of God is what brings genuine peace, unity, and mutual respect.

Even when fear, prejudice, and hatred have been ingrained for years, the love of God can wash it all away. Once you personally know that God loves and forgives you, it becomes much easier to love and forgive others. You can then “get rid of all bitterness, rage, and anger, along with every form of malice, and be kind and compassionate to one another, forgiving each other, just as in Christ God forgave you.” (Ephesians 4:31–32)

When you open your heart to Jesus, He can miraculously free you from the bondage of hatred and ill will toward others. “If anyone is in Christ, he is a new creation; old things are passed away; behold, all things are become new.” (2 Corinthians 5:17)

What a wonderful world it would be if the only thing we saw when we looked at others was love—the color of love. ■

I say that we should regard all men as our brothers. What? The Turk my brother? The Chinaman my brother? The Jew? The Siam? Yes, without doubt; are we not all children of the same father and creatures of the same God?
—Voltaire

Sắc màu của tình yêu

Michael Roy

Những năm gần đây, tất cả chúng ta đều nhìn thấy hoặc nghe về những sự chăm thì sâu sắc có thể xảy ra khi sự hận thù leo thang giữa những dân tộc khác nhau về chủng tộc, ý thức hệ hoặc về tôn giáo. Những cuộc xung đột dân tộc tại Vùng Sừng Châu Phi, những bạo loạn chính trị ở Bắc Phi, những cuộc đổ máu không ngừng diễn ra tại Trung Đông, và những mối quan hệ sắc tộc căng thẳng ở rất nhiều những quốc gia khác đều làm nảy sinh những câu hỏi về hiện trạng của nhân loại. Hầu hết những mâu thuẫn này đều là những mâu thuẫn nội bộ hoặc là những cuộc chiến giữa những tiểu bang, và hầu hết nạn nhân đều là thường dân. Ai đó có thể chấm dứt tất cả những điều này không? Bạn có ao ước rằng ai đó có thể ra lệnh cho tất cả mọi dân tộc thuộc mọi quốc gia, mọi màu da, và tín ngưỡng phải tôn trọng, chấp nhận và sống hòa hợp với nhau, bất chấp những khác biệt không, và điều ấy liệu có xảy ra chăng? Đáng buồn thay, ngay cả khi một số tổ chức quốc tế có quyền ra một sắc lệnh như thế, thì nó cũng không bao giờ được thực hiện. Đơn giản bởi vì lẽ phải không thể làm thành luật. Sự tử tế, thấu hiểu và tình yêu thương phải phát xuất từ trái tim, chứ không phải sự đối phó lại mang tính trách nhiệm đối với luật.

Khi ai đó mất đi người mình yêu thương, nhà cửa, hoặc đất đai, trở thành đối tượng của bạo lực, hoặc chịu đựng mũi dùi khinh miệt của những nhóm khác, không một sắc lệnh nào có thể thay đổi thái độ của những nạn nhân trong một đêm. Ngay cả khi họ muốn hòa hợp, cũng không một sức mạnh ý chí nào có thể ngay lập tức vượt qua được sự căm hờn và oán giận đã ăn sâu.

Làm thế nào có thể vượt qua định kiến, sợ hãi, và ngờ vực khi những điều này đã bén rễ quá sâu? Câu trả lời được gói gọn trong chỉ một từ: tình yêu.

“Ghét ghen sinh cãi vã, tình yêu khỏa lấp mọi lỗi lầm” (Cn 10:12). Nếu bạn ghét ai đó; những tương tác của bạn với họ thường có khả năng phát sinh bất hòa và mâu thuẫn. Nhưng nếu bạn thật sự yêu thương họ, ngay cả khi họ làm điều gì đó sai trái đối với bạn, bạn hoàn toàn có thể bỏ qua những lầm lỗi của họ, chấp nhận và tha thứ cho họ.

Điều này nghe có vẻ như một nguyện vọng tốt đẹp—bỏ qua và tha thứ những lỗi lầm và sai phạm của người khác—nhưng thực tế, ai lại có thể ngay lập tức trút bỏ hết oán giận, căm ghét, sợ hãi hoặc những thái độ tiêu cực đã ăn sâu nơi những cá nhân hoặc những nhóm người? Hầu hết chúng ta đều thiếu quyết tâm và khả năng về mặt cảm xúc để làm điều ấy. Đôi khi, chúng ta thậm chí không muốn làm điều ấy.

Tin tốt lành chính là mặc cho những giới hạn con người của mình, chúng ta hoàn toàn có thể yêu thương, thông hiều và chấp nhận người khác một cách chân thành dù quá khứ hoặc xuất thân của họ thế nào. Chìa khóa của tình yêu ấy bắt nguồn từ nguồn tột cùng của tình yêu chính là Thiên Chúa. Kinh Thánh nói cho chúng ta biết rằng “Thiên Chúa là tình yêu” (1 Ga 4:8). Người chính là Thần Khí quyền năng của tình yêu, Đấng tạo nên vũ trụ và tạo nên con người chúng ta.

Để cho chúng ta biết Người thế nào, Ngài đã gửi chính Con Một của Người, Chúa Giê su, dưới hình hài một người phàm. Sứ mệnh của Chúa Giê su chính là sứ mệnh tình yêu. Ngài trải nghiệm nỗi đau khổ của nhân loại và cảm thông sâu sắc với họ khi Ngài chăm sóc những nhu cầu về thể chất và tinh thần của họ. Ngài đã trở nên một trong chúng ta.

Ngài dạy rằng chúng ta có thể làm trọn tất cả mọi lề luật của Thiên Chúa thông qua việc làm trọn 2 điều răn: “Yêu Chúa” và “yêu người thân cận” (Mt 22:37-40).

Một lần, một người chống đối Chúa Giêsu nghe thấy Ngài dạy về điều này và đã hỏi đố Ngài. “Ai là người thân cận của tôi?” Chúa Giê su đã trả lời lại bằng câu chuyện Người Samari nhân hậu, trong đó, Ngài cho thấy rõ rằng người thân cận của chúng ta chính là bất cứ ai cần đến sự giúp đỡ của chúng ta, bất chấp chủng tộc, tín ngưỡng, màu da, quốc tịch hoặc bối cảnh văn hóa của họ (Lc 10:25-37).

Cách thức chúng ta có thể yêu thương những người thân cận và làm phần việc của mình để đóng góp vào việc mang đến hòa bình cho thế giới chính là cầu xin Vị Hoàng Tử Bình An, Chúa Giêsu (Is 9:6), ban cho chúng ta tình yêu của Ngài dành cho tha nhân. Khi chúng ta được nối kết với Thiên Chúa tình yêu, Ngài có thể thêm sức cho chúng ta để chúng ta làm những gì là không thể đối với loài người: chân thành yêu thương tha nhân như chúng ta yêu thương bản thân mình.

Kinh Thánh nói về Chúa Giêsu như sau: “Chính Người là bình an của chúng ta: Người đã liên kết đôi bên thành một; Người đã hy sinh thân mình để phá đổ bức tường ngăn cách là sự thù ghét” (Ep 2:14). Tình yêu siêu nhiên của Thiên Chúa chính là thứ mang đến bình an, sự đoàn kết và tôn trọng lẫn nhau thực sự.

Thậm chí khi sợ hãi, định kiến, và căm ghét bén rễ sâu nhiều năm, tình yêu của Thiên Chúa có thể xóa sạch tất cả. Một khi bạn biết rằng Thiên Chúa yêu thương và tha thứ cho bạn, sẽ dễ dàng hơn rất nhiều để bạn yêu thương và tha thứ cho tha nhân. Kế đến, bạn có thể “xóa bỏ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thóa mạ, và loại trừ mọi hành vi gian ác và đối xử tốt với nhau, có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho chúng ta trong Đức Giê su” (Ep 4:31-32).

Khi chúng ta mở rộng con tim của mình với Chúa Giêsu, Ngài có thể giải thoát bạn một cách huyền diệu khỏi sự giam cầm của căm hờn và ác tâm đối với người khác. “Phàm ai ở trong Đức Giê su đều là thọ tạo mới. Cái cũ đã qua, và cái mới đã có đây rồi” (1 Cr 5:17).

Một thế giới tuyệt vời biết bao nếu điều duy nhất chúng ta nhìn người khác chính là tình yêu thương—màu sắc của yêu thương.

Tôi nói rằng chúng ta nên xem tất cả mọi người là anh em của chúng ta. Sao? Người Thổ Nhĩ Kỳ cũng là anh em tôi? Người Trung Hoa cũng là anh em tôi? Người Do Thái? Người Siam? Đúng vậy, rất rõ ràng; chẳng phải tất cả chúng ta đều là con cái của cùng một người Cha, là thọ tạo của cùng một Đức Chúa sao?—Voltaire

THE VIEW

By Nyx Martinez

I stared past the rusty window frame, out of the bus. The day was off to a gloomy start and so was I. Lost in thought, recalling things that would have been better left forgotten, I sank into a dark mood. Sad, isn’t it, how when we’re feeling down we tend to busy our mind with thoughts that only waste our time and further sap our spirits?

The bus rolled to a halt. Again. Manila traffic. I glanced at my watch. 6 a.m. Too early for traffic to be moving this slowly. I had a deadline to meet and hadn’t gotten much sleep the night before. Angrily, I turned back to the window.

A young street vendor was selling black boots that he had shined to a dazzling finish. I could almost read his mind, feel his hopes. Today would be good. Perhaps he’d earn a few more pesos than yesterday and have a better meal tonight. Just maybe.

A prospective buyer stopped. He wore faded jeans and a worn shirt. Slung over his shoulder was an imitation JanSport backpack. He held up a pair of boots and admired them. Someday, maybe someday, he seemed to be thinking, I’ll have enough money to buy some boots like these.

I wondered what his daily earnings came to. Two hundred, maybe three hundred pesos?—About US$6, tops. The boots cost twice that much. His money was needed elsewhere. Lots of elsewheres. He probably had a family back home who needed to eat, and debts to get out from under. His money was spent before he earned it. The boots would have to wait.

The man looked wearily at the vendor. His eyes said it all. Not today. And probably not tomorrow. The two made small talk as if they were old friends. They laughed and shared another story before my bus inched down the block and stopped again.

This time, I found myself staring at a wrinkled old lady selling candy. She sat on a low bench, half obstructing the sidewalk, as the thronging crowd moved around her. Her eyes revealed sadness, about what I didn’t know. Maybe the simple fact that today would be just like yesterday and the day before, like all the days that had turned into years, a day just like she knew tomorrow would be.

She would sit on that stool from sunrise to sundown. A few people would buy bits of candy, but nobody would notice her. After dropping coins into her callused hand they would hurry off, strangers still. The day would move on with them. The old lady would grow older and not any happier for it.

As I watched, the corners of her mouth fell even more. She stared off into the distance as a glistening drop formed in her eye and ran down her cheek. I had to look away.

A traffic controller was busy at the corner hurrying pedestrians across the intersection. Was he, too, carrying some unseen sorrow? Was he also haunted by thoughts that would have been better left forgotten? If something was bothering him, he couldn’t afford to let it show. He had work to do, traffic to move, order to keep.

A twenty-something woman crossed the street at his signal, and I tried to imagine the world through her eyes. What was her story? Where was she going? What was her name? … Why did I even care?

My mind snapped back to my own situation and I realized that something had struck a chord inside, against my own will it seemed. It was odd that I should be feeling someone else’s emotion. Or was it? Was it okay to be calloused to the feelings of others, to go through my days as if all the nameless people in the crowds around me were mere props in my world? No. Each stranger was someone’s mother, someone’s child, someone’s husband, someone’s brother, someone’s someone. And they all mattered.

As I thought back on my own problems, whatever had been bothering me before seemed trivial. I don’t have a sad, hard life, living and working on the street, with pollution stinging my eyes and hardening my lungs. I don’t have to worry every waking moment about how to make ends meet. Sure, I have problems of my own, but by comparison, life has been good to me. And from all indications, it will continue that way.

The bus eventually picked up speed and I got on with my day. But in those few glimpses out the bus window, God had given me something that I hope I never lose—empathy, a heart for what others are going through and a desire to help make their world a little brighter.

Out of life’s window, my view may change every day, but there will always be people in need passing there. What can I do for them? Real compassion doesn’t just observe and then turn away. And neither should I.

Quang cảnh

Nyx Martinez

Tôi nhìn qua khung cửa sổ rỉ sét của xe buýt. Một ngày với khởi đầu ảm đạm, và tôi cũng thế. Lạc trong suy nghĩ, nhớ lại những gì lẽ ra không nên nhớ, tôi bị chìm trong tâm trạng chán nản. Thật đáng buồn đúng không, khi chúng ta chán nản, tâm trí chúng ta chỉ toàn nghĩ đến những ý nghĩ chỉ phí thời gian và làm suy yếu tinh thần của chúng ta?

Xe buýt tạm dừng. Lại thêm lần nữa. Giao thông ở Manila. Tôi liếc nhìn đồng hồ. 6 giờ sáng. Còn quá sớm nhưng giao thông đã chậm như thế. Tôi có cuộc hẹn phải đúng giờ và tối qua lại thiếu ngủ. Trong tâm trạng bực bội, tôi quay lại ô cửa sổ.

Một người bán hàng trên vỉa hè đang bán những đôi giày ống màu đen mà anh ta vừa đánh bóng xong. Tôi hầu như có thể đọc được suy nghĩ của anh ta, và cảm nhận được hy vọng của anh ta. Ngày hôm nay sẽ tốt đẹp. Có thể anh ta sẽ kiếm được nhiều tiền hơn ngày hôm qua, và tối nay sẽ có được buổi ăn tối khá hơn. Chỉ là có thể.

Một người có vẻ muốn mua dừng lại. Anh ta mặc chiếc quần jean bạc màu và chiếc áo sờn. Khoác trên vai là chiếc túi JanSport nhái. Anh ta cầm một đôi giày ống lên và tỏ vẻ thích. Một ngày nào đó, có lẽ một ngày nào đó, có vẻ như anh ta đang suy nghĩ. Tôi sẽ có đủ tiền để mua đôi giày như thế này.

Tôi tự hỏi không biết thu nhập mỗi ngày của anh ta là bao nhiêu. 200, hoặc có thể 300 peso?—Khoảng 6 đôla. Giá đôi giày ống gấp hai lần như thế. Tiền của anh ta cần cho những việc khác. Rất nhiều những việc khác. Có thể anh ta còn gia đình đang cần ăn, nợ cần phải trả. Tiền của anh ta hết trước khi kiếm được. Đôi giày ống sẽ phải chờ.

Người đàn ông nhìn người bán hàng với ánh mắt mệt mỏi. Ánh mắt của anh ta nói lên tất cả. Không phải ngày hôm nay. Và có thể không phải ngày mai. Cả hai nói chuyện với nhau như thể họ là những người bạn cũ. Họ cười và trò chuyện trước khi chiếc xe buýt của tôi lăn bánh được một đoạn và lại dừng lại.

Lần này, tôi nhìn một cụ già đầy nếp nhăn đang bán kẹo. Bà ngồi trên một chiếc ghế thấp, gần như gây cản đường đi bộ khi cả một đám đông người qua lạ quanh bà. Đôi mắt của bà ánh lên nỗi buồn về điều gì đó mà tôi không biết. Có thể là một thực tế đơn giản rằng ngày hôm nay cũng chỉ giống như ngày hôm qua và ngày hôm kia, giống như bao ngày khác trong năm đã qua đi, một ngày mà bà biết ngày mai cũng sẽ như thế.

Bà hẵn sẽ ngồi trên chiếc ghế ấy từ sáng sớm cho đến lúc chiều tàn. Một vài người mua một ít kẹo, nhưng không ai chú ý đến bà. Sau khi bỏ vài đồng xu vào đôi tay chai sần của bà, họ hối hả bỏ đi, chỉ là những người lạ mặt. Họ tiếp tục với nhịp sống của mình. Còn cụ già ấy hẵn sẽ già hơn và không hề vui vẻ hơn.

Tôi nhìn thấy khóe miệng của bà trệ xuống nhiều hơn. Bà ấy nhìn xa xăm khi giọt nước mắt lăn dài trên má. Tôi phải nhìn tránh đi.

Người điều khiển giao thông bận rộn với việc hối những người đi bộ băng qua đường. Liệu ông ta cũng mang một nỗi buồn nào đó không nhìn thấy? Ông ta cũng bị ám ảnh bởi những ý nghĩ lẽ ra tốt hơn không nên nghĩ chăng? Nếu có điều gì đó làm ông buồn phiền, ông cũng không thể biểu hiện nó. Ông phải làm việc, phải điều khiển giao thông, phải giữ trật tự.

Một người phụ nữ khoảng 20 tuổi băng qua đường theo sự ra hiệu của ông, và tôi cố tưởng tượng thế giới qua đôi mắt của cô ấy. Câu chuyện của cô ấy là gì? Cô ấy đang đi đâu? Tên cô ấy là gì?… Tại sao tôi lại quan tâm?

Tâm trí của tôi quay về với hoàn cảnh của mình và tôi nhận ra rằng điều gì đó đánh trúng tâm trạng của tôi, dường như chống lại ý muốn của riêng tôi. Thật kỳ lạ khi tôi cảm nhận cảm xúc của người khác. Hay có lạ không? Có bình thường không khi chai sạn trước những cảm nghĩ của người khác, đi qua những ngày trong đời như thể tất cả những người vô danh trong đám đông xung quanh tôi chỉ là những vật dụng sân khấu trong thế giới của tôi? Không. Mỗi một người lạ mặt chính là mẹ của ai đó, là con của ai đó, là chồng của ai đó, là anh của ai đó, là ai đó của ai đó. Và tất cả họ đều quan trọng.

Khi tôi nghĩ lại những vấn đề của mình, bất cứ điều gì đã gây buồn phiền cho tôi trước đó đều có vẻ không quan trọng. Tôi không có một cuộc sống cực nhọc và buồn phiền, sống và làm việc ngoài đường, với khói bụi làm cay mắt và làm nhiểm phổi. Tôi không phải lo lắng mọi lúc về việc làm thế nào xoay sở cho đủ chi tiêu. Chắc chắn rằng tôi có những khó khăn của mình, nhưng so sánh lại, cuộc đời đã thật tốt với tôi. Và với tất cả những biểu hiện, nó sẽ tiếp tục như thế.

Cuối cùng, xe buýt cũng đã tăng tốc và tôi tiếp tục một ngày của mình. Nhưng với những cái nhìn bên ngoài cửa sổ xe buýt, Chúa đã ban cho tôi điều gì đó tôi hy vọng mình không bao giờ đánh mất—sự cảm thông, một trái tim run cảm trước những gì người khác trải qua và một ao ước muốn giúp đỡ để làm cho thế giới của họ rạng rỡ hơn đôi chút.

Bên ngoài cánh cửa sổ cuộc đời, quang cảnh có thể thay đổi mỗi ngày, nhưng vẫn luôn có những người khó khăn bước ngang qua. Tôi có thể làm gì cho họ? Sự cảm thông thực sự không chỉ quan sát và rồi quay đi. Và tôi không nên như thế.

DIFFERENT SHOES

By Caryn Phillips

Often our world is all we know. Our world has been shaped by our experience—where we have been, who we have known, what we have done—as well as by our habits, standards, and aspirations. When we see a man sleeping in a doorway or a woman asking for help in a slurred voice, we compare their condition with our world. We may assume there is something fundamentally wrong with someone in such a state.

In truth, poverty puts people into a different world. The homeless person sleeping in the doorway may not have been able to rest the night before because he was guarding his few possessions. That woman may have an untreated medical condition that affects her speech.

Chelle Thompson writes, “Human beings seldom step outside of themselves to really grasp the needs and fears of others. We often project our own thoughts and beliefs upon strangers, and make judgments based upon how we think they ‘should’ be living their lives.”

Someone has suggested that to understand others, we should walk a mile in their shoes. But can I walk in the shoes of a single mother who is homeless, sick, battling an addiction to prescription drugs that she acquired in the hospital, and has had her children taken from her and placed in foster care? How can I possibly ever feel what she feels? I can’t walk in her shoes, but I can ask if she’d like to talk, to tell me her story, to tell me how it feels in her shoes. We may both benefit.

“I think we have to own the fears that we have of each other, and then, in some practical way, some daily way, figure out how to see people differently than the way we were brought up to.”—Alice Walker

The problem is not the person

A dear friend, Quentin, suffers from Parkinson’s disease. He has had hallucinations that made him think, for example, that ten people were in the bed with him. Then, because he thought there was no room for him, he rolled onto the floor and called for his roommate to help him up. He has also thought that several women wanted to marry him (not an unpleasant fantasy). Once when he thought an old enemy was coming after him with an AK-47, he pulled the building’s fire alarm, and panic ensued.

Everyone had a hard time convincing Quentin that what he thought he was seeing wasn’t there. His reaction was to get stubborn and very anxious about his needs. His roommate got fed up with all of this and began saying things like, “Quentin is losing it,” or “He’s a jerk!”

Quentin eventually moved to a nursing home, and the staff there understood his physiological condition. One caregiver explained to Quentin that, in simple terms, some brain cells were sending him false signals. This placed the fault where it belonged, on his sickness rather than on Quentin himself.

At a conference on mental health that I attended, one speaker said, “Don’t say, ‘He’s a schizophrenic,’ but ‘He has schizophrenia.’” By the same token, I have multiple health issues but don’t want to be defined by them. I don’t want to be referred to as “the sick woman.”

This perspective changes not only our words but our attitude. Can we separate the person from whatever condition afflicts them, whether it’s mental illness, drug addiction, poverty, or physical disease? Can we find who is inside and treat that person with respect? If we can look beyond appearances or assumptions, we have a chance of uncovering something good, even beautiful, beneath a rough or unattractive exterior.

When my husband and I began volunteering at a local homeless shelter, my own preconceptions melted away as I learned the reason that this single mother or that older man was there. Often the confluence of unfortunate events that could happen to anybody had left them with no place to live and no one to take them in.

When I asked one man what he had done previously, he said that he had been an auditor, “back when I was a person.” He had actually been the overseer of a government department of auditors, before depression cost him his job and eventually everything he had. After receiving treatment at the shelter, he found a job and now has his own home again.

The staff at the shelter politely addresses those staying there as Mr. or Ms. So-and-so, Sir, Miss, or Ma’am. When we show respect, we bestow dignity. Dignity helps people see themselves more positively, and that yields hope. Hope gives the will to try and keep trying. In this way, our respect can help someone find a new life.

Quentin’s severe hallucinations were found to be the result of improper medication; when the dosage was decreased, he stopped seeing so many strange events unfolding around him. He still behaves oddly at times, but he is understood and accepted at the nursing home—and he’s happy.

People take different roads seeking fulfillment and happiness. Just because they’re not on your road doesn’t mean they’ve gotten lost.
—H. Jackson Brown, Jr.

Những đôi giày khác nhau

Caryn Phillips

Thông thường, thế giới của chúng ta là tất cả những gì chúng ta biết. Thế giới của chúng ta hình thành nên từ những trải nghiệm của chính mình—những nơi chúng ta đã có mặt, những người chúng ta biết, những gì chúng ta làm—cũng như những thói quen, những tiêu chuẩn, những khát vọng của chúng ta. Khi chúng ta nhìn thấy một người đàn ông nằm ngủ ngoài đường hoặc một người phụ nữ đang kêu cầu sự giúp đỡ với giọng líu nhíu, chúng ta so sánh hoàn cảnh của họ với thế giới của chúng ta. Chúng ta có thể cho rằng về cơ bản có điều gì đó không đúng với những người trong hoàn cảnh ấy.

Sự thật là sự nghèo đói đặt mọi người vào trong một thế giới khác. Một người vô gia cư phải ngủ ngoài đường có thể đã không thể ngủ suốt đêm qua vì phải trong chừng những tài sản nhỏ nhoi của anh ta. Có lẽ người phụ nữ ấy mắc căn bệnh không được điều trị đã ảnh hưởng đến giọng nói của cô ấy.

Chelle Thompson viết: “Nhân loại thường hiếm khi bước ra khỏi thế giới của mình để thật sự hiểu rõ nhu cầu và nỗi sợ hãi của những người khác. Chúng ta thường có những suy nghĩ và những sự tin tưởng của riêng chúng ta về những người xa lạ, và có những xét đoán dựa trên suy nghĩ của chúng ta cho rằng họ ‘nên’ sống cuộc sống của họ thế nào.”

Ai đó đã cho rằng để hiểu người khác, chúng ta nên bước đi một dặm bằng đôi giày của họ. Nhưng tôi có thể nào bước đi trong đôi giày của một người mẹ đơn thân, không nhà, bệnh tật, cuộc sống gắn liền với những đơn thuốc từ bệnh viện, và những đứa con cô bị dẫn đi và đưa vào nhà nuôi dưỡng không? Làm thế nào tôi có thể hiểu được những gì cô ấy cảm nhận đây? Tôi không thể bước đi trong đôi giày của cô ấy, nhưng tôi có thể hỏi nếu cô ấy muốn chia sẻ, kể cho tôi nghe về câu chuyện của cô ấy, kể cho tôi nghe cảm giác thế nào khi đi trong đôi giày của cô ấy. Có lẽ cả hai chúng tôi đều có lợi.

“Tôi nghĩ chúng ta phải thừa nhận chúng ta chịu trách nhiệm cho nỗi sợ mà chúng ta cảm thấy về nhau, và rồi bằng cách thức thực tiễn nào đó, cách thức thường nhật nào đó, tìm ra cách nhìn mọi người khác cách chúng ta vẫn thường nhìn mọi người.”—Alice Walker

Vấn đề không phải là con người.

Người bạn thân của tôi, Quentin, mắc căn bệnh Parkinson. Chẳng hạn như ảo giác khiến anh ta nghĩ rằng đang có 10 người trên giường cùng với anh ta. Kế đến, vì nghĩ không có chỗ cho mình, nên anh ta lăn xuống nền nhà và gọi người bạn cùng phòng giúp đỡ anh ta lên. Anh cũng nghĩ rằng nhiều phụ nữ muốn kết hôn với anh ta (một sự tưởng tượng chẳng thú vị). Một lần, khi anh ta nghĩ một kẻ thù cũ đuổi theo anh ta với khẩu AK-47 trong tay, anh ta đã nhấn báo động hỏa hoạn của tòa nhà, và sau đó run rẫy hoảng sợ.

Mọi người đều khó khăn để thuyết phục Quentin rằng những gì anh ta nghĩ mình nhìn thấy đều không có thật. Phản ứng của anh rất ương ngạnh và lo lắng về những nhu cầu của anh ấy. Người bạn cùng phòng chán ngán với tất cả những điều này và nói những lời đại loại như: “Quentin là người mất trí,” hoặc, “Anh ta là kẻ ngớ ngẩn!”

Quentin cuối cùng chuyển vào nhà an dưỡng, và nhân viên ở đó hiểu rõ tình trạng tâm lý của anh ta. Một nhân viên chăm sóc giải thích với Quentin, theo những từ ngữ đơn giản, một số những tế bào não đã gửi cho anh những thông tin sai. Đây chính là nguyên nhân, chính bệnh tình của Quentin, chứ không phải bản thân anh ta.

Trong một buổi hội nghị về sức khỏe tâm thần mà tôi có dịp tham dự, một diễn giả đã nói: “Đừng nói, ‘Anh ta là người tâm thần phân liệt,’ nhưng hãy nói ‘Anh ta mắc chứng bệnh tâm thần phân liệt’”. Tương tự thế, tôi có nhiều vấn đề về sức khỏe nhưng không muốn những đặc điểm của mình gắn liền bởi chúng. Tôi không muốn bị xem là “người phụ nữ bệnh tật”.

Cách nhìn này không chỉ thay đổi lời nói của chúng ta nhưng còn thái độ của chúng ta. Liệu chúng ta có thể tách biệt một người với những hoàn cảnh họ đang chịu đựng không, cho dù đó là căn bệnh tâm thần, nghiện ngập, nghèo đói, hoặc bệnh tật về thể lý không? Liệu chúng ta có thể tìm hiểu con người bên trong của họ và đối xử với họ bằng sự tôn trọng không? Nếu chúng ta có thể nhìn vượt xa vẻ bề ngoài hoặc những giả định, chúng ta sẽ có được cơ hội khám phá ra điều tốt, thậm chí là nét đẹp bên dưới vẻ xù xì hoặc vẻ bề ngoài không mấy cuốn hút.

Khi chồng tôi và tôi bắt đầu công việc tình nguyện tại một nơi chăm sóc những người vô gia cư, định kiến của tôi hoàn toàn biến mất khi tôi biết được lý do tại sao người mẹ đơn thân này hoặc người đàn ông lớn tuổi kia có mặt ở đây. Thông thường, việc hàng loạt những hoàn cảnh không may xảy ra cùng một lúc có thể xảy đến với bất cứ ai và khiến họ không còn nơi nào để sinh sống, không một ai đón nhận họ. Khi tôi hỏi một người đàn ông về công việc của anh ta trước đây, anh ta đã nói rằng anh đã từng là kiểm toán viên, “lúc tôi là một con người”. Anh ta đã là người giám sát bộ phần kiểm toán của chính phủ, trước khi căn bệnh trầm cảm lấy đi công việc của anh ta và cuối cùng là mọi thứ anh ta có. Sau khi tiếp nhận điều trị ở trung tâm, anh ta tìm được việc làm và hiện giờ đã có nhà riêng.

Nhân viên tại trung tâm lịch sự giới thiệu những người ở đây với danh xưng Ông hoặc Bà, hoặc ngài, hoặc Cô. Khi chúng ta thể hiện sự tôn trọng, chính là chúng ta dành cho họ phẩm giá. Phẩm giá giúp mọi người nhìn bản thân mình tích cực hơn và rồi tìm thấy hy vọng. Hy vọng mang đến ý chí để cố gắng và tiếp tục cố gắng. Theo cách này, sự tôn trọng của chúng ta có thể giúp ai đó tìm thấy một cuộc sống mới.

Những ảo giác nặng của Quentin được phát hiện ra là do kết quả của đơn thuốc không phù hợp; khi liều thuốc giảm, anh ta thôi không nhìn thấy rất nhiều những sự kiện lạ xảy ra xung quanh anh ta. Thỉnh thoảng anh ta vẫn hành động kỳ lạ, nhưng anh ấy được thông hiểu và được chấp nhận tại nhà an dưỡng—và anh ta hạnh phúc. 

Mọi người bước đi những con đường khác nhau để tìm kiếm sự thỏa nguyện và hạnh phúc. Chỉ bởi vì họ không đi cùng con đường của bạn, không có nghĩa là họ đi lạc đường.—H. Jackson Brown, Jr

WHO CAN JUDGE?

By Peter Amsterdam

Some Christians give Christianity a bad name because of their strongly judgmental attitudes, which come across as self-righteousness. Such people may think they are upholding the faith or standing for good causes, but their pronouncements are often harsh and overlook the fact that God loves all people, including those who have rejected or not understood Him. When we interact with people whom we feel are in the wrong, God still expects us to respect them as people whom He created and loves.

God doesn’t condone evil or wrongdoing and neither should we, but we also need to bear in mind that Jesus taught through both word and example that judgment should be tempered by mercy and forgiveness (John 8:3–11; Matthew 12:10–14). We may be convinced that someone’s actions are wrong or misguided, but God still expects us to be compassionate with the person (Matthew 9:13; 12:7; Luke 10:30–37; Galatians 6:1). We may not agree with others’ beliefs or approve of their actions, but that doesn’t make it right to adopt a judgmental attitude toward those people. We need to consider how Jesus would respond, and act accordingly.

Doing so isn’t always straightforward or clear cut. Jesus cautioned us to not judge or condemn others (Matthew 7:1), but He also told us to “judge righteous judgment,” (John 7:24) which involves discerning, evaluating, and differentiating between right and wrong. How do we know when to apply each admonition?

If someone does something that is obviously morally reprehensible, it is reasonable that you would feel compelled to speak out, especially if others are being harmed or led astray as a result. Or if you see that something evil or destructive has a foothold in someone’s life, such as drug or alcohol abuse, you would probably feel responsible to try to wake the person up to where that path is leading.

But there are some situations when right and wrong aren’t so clearly delineated. Something that is wrong under most circumstances might be necessary under other circumstances, such as committing violence to defend oneself or other innocents. In other situations, only time will tell. Jesus said that we would be able to judge people and situations by their fruits (Matthew 7:20), meaning we will know only after the situation has played out.

We also need to guard against common pitfalls in the judging process, such as the temptation to make blanket judgments about certain types of people or situations, or to make issues more black-and-white than they actually are.

We shouldn’t feel compelled to judge every person we encounter whose life seems to have gone wrong, or condemn others because of the poor choices they seem to have made. We should be more concerned about helping them than about judging them. We can’t know the burdens and weights that people carry, or all the reasons they make the choices they do. Only God is in a position to pass wise and fair judgment (James 4:12). He knows their hearts (1 Samuel 16:7). He understands everything about them in a way that we would never be able to.

We can offer advice or support when appropriate, but it’s not likely that people will be receptive to offers of help if they aren’t presented lovingly. We need to remember that we are also sinners (Romans 3:23) who need God’s love, mercy, and forgiveness, which can cover a multitude of sins (1 Peter 4:8).

Judgmentalism portrays the opposite of God’s unconditional love. Judging or labeling people by their perceived weaknesses, or their past, or their physical characteristics, or their age, or their ethnicity, or their beliefs, or any other factor works against the inclusiveness and spirit of love that should be the hallmarks of our lives as Christians. We should be known for our love and lives that manifest the fruits of the Spirit—love, joy, peace, patience, kindness, goodness, faithfulness, gentleness, and self-control (Galatians 5:22–23).

SIZING UP THE ELEPHANT

There is an Indian fable about six blind men who encountered an elephant for the first time. One man felt the elephant’s leg and said, “An elephant is like a tree.” Another grasped his tail and said, “No, an elephant is like a rope.” The third bumped into the elephant’s broad side and said, “I’m telling you, an elephant is like a wall.” The fourth man felt an ear, smiled, and said, “Ah, I am now aware that the elephant is like a leaf.” The fifth man grabbed one of the elephant’s smooth, sharp tusks and declared, “The elephant is definitely like a spear!” The sixth man caught hold of the elephant’s trunk and said with certainty, “You’re all wrong! An elephant is like a snake.”

We laugh, but we have all jumped to conclusions when we only saw part of the “elephant.” ■

Ai có thể xét đoán

Peter Amsterdam

Một sống những tín hữu đã làm mang tiếng những người không có niềm tin bởi những thái độ xét đoán nặng nề của họ, điều này giống như tự cho mình là công chính. Những người như thế nghĩ rằng họ đang chứng tỏ lòng tin hoặc ủng hộ những động cơ tốt, nhưng những lời tuyên bố của họ thường gay gắt và bỏ quên sự thật rằng Thiên Chúa yêu thương tất cả mọi người, bao gồm những người chối bỏ và không hiểu Người. Khi chúng ta tiếp xúc với những người chúng ta cảm thấy có gì đó không đúng, Thiên Chúa vẫn muốn chúng ta tôn trọng họ như những người Ngài đã tạo dựng và yêu thương.

Thiên Chúa không bỏ qua sự xấu xa hoặc việc làm sai trái và chúng ta cũng thế, nhưng chúng ta cũng cần nhớ rằng Chúa Giêsu đã giảng dạy thông qua lời và mẫu gương về việc xét đoán nên được làm nhẹ bớt bởi lòng nhân từ và sự tha thứ (Ga 8:3-11; Mt 12:10-14). Có thể chúng ta tin rằng hành động của ai đó là không đúng hoặc sai lầm, nhưng Chúa vẫn muốn chúng ta cảm thông với người ấy (Mt 9:13; 12:7; Lc 10:30-37; Gl 6:1). Có thể chúng ta không đồng tình với những niềm tin của người khác hoặc không tán thành những hành động của họ, nhưng không đúng khi có thái độ xét đoán đối với những người ấy. Chúng ta cần xem xét cách Chúa Giêsu phản ứng lại và hành động như thế nào.

Việc xét đoán không phải lúc nào cũng thẳng thắn hoặc rõ ràng. Chúa Giêsu đã khuyên bảo chúng ta không xét đoán hoặc kết án người khác (Mt 7:20), nhưng Ngài cũng đã bảo chúng ta “xét đoán cho công minh” (Ga 7:24), việc này có liên quan đến việc sáng suốt, đánh giá và phân biệt đúng sai. Làm thế nào chúng ta biết khi nào nên áp dụng lời răn dạy nào cho thích hợp?

Nếu ai đó làm điều gì rõ ràng trái với đạo đức, hoàn toàn hợp lý khi bạn cảm thấy phải nói ra, đặc biệt nếu kết quả dẫn đến việc ai đó bị hai hoặc bị lạc lối. Hoặc nếu bạn nhìn thấy rằng điều gì đó xấu xa hoặc tiêu cực nơi cuộc sống của ai đó, ví dụ như lạm dụng rượu hoặc thuốc, có lẽ bạn cảm thấy có trách nhiệm làm cho người đó thức tỉnh để họ thấy con đường ấy sẽ dẫn đến đâu.

Nhưng có những hoàn cảnh khi đúng và sai không phân định được một cách rõ ràng. Điều gì đó là sai trong hầu hết mọi tình huống nhưng có thể là điều cần thiết trong những hoàn cảnh khác, chẳng hạn như việc dùng bạo lực để bảo vệ ai đó hoặc những người vô tội khác. Trong những hoàn cảnh khác, chỉ có thời gian mới nói được. Chúa Giêsu đã nói rằng chúng ta có thể xét đoán mọi người và hoàn cảnh dựa vào hoa quả (Mt 7:20), có nghĩa là chúng ta chỉ biết sau khi sự việc xảy ra.

Chúng ta cũng cần coi chừng những cạm bẫy thường gặp trong quá trình xét đoán, chẳng hạn như đưa ra những xét đoán bề ngoài về những dạng người hoặc những hoàn cảnh nào đó, hoặc phân định cho rõ trắng và đen hơn thực tế của chúng.

Chúng ta không nên cảm thấy buộc phải xét đoán mọi người chúng ta gặp với cuộc sống dường như không đúng đắn, hoặc kết tội người khác bởi những lựa chọn sai mà họ đã đưa ra. Chúng ta nên quan tâm hơn đến việc giúp đỡ họ thay vì xét đoán họ. Chúng ta không thể biết những gánh nặng mà mọi người đang mang, hoặc tất cả những nguyên nhân dẫn đến những lựa chọn của họ. Chỉ có Chúa mới đưa ra sự xét đoán công minh và khôn ngoan (Gc 4:12). Ngài biết rõ lòng họ (1 Sm 16:7). Ngài hiểu mọi điều về họ theo cách chúng ta không bao giờ có thể hiểu được.

Chúng ta có thể đưa ra lời khuyên và sự giúp đỡ thích hợp, nhưng mọi người sẽ có thể không chấp nhận lời đề nghị giúp đỡ nếu lời đề nghị ấy không được đưa ra theo cách yêu thương. Chúng ta cần nhớ rằng chúng ta cũng là những người tội lỗi (Rm 3:23) cần đến sự tha thứ, lòng nhân từ và tình yêu của Chúa, những điều có thể che lấp muôn vàn tội lỗi (1 Pr 4:8).

Xét đoán là biểu hiện trái ngược với tình yêu vô điều kiện của Chúa. Xét đoán hoặc gán ghép cho ai đó danh hiệu gì dựa vào những điểm yếu bên ngoài của họ, hoặc quá khứ của họ, hoặc đặc điểm hình thể, hoặc tuổi tác, hoặc sắc tộc, hoặc niềm tin, hoặc bất cứ yếu tố nào khác đều đi ngược lại với tính chất và thần khí yêu thương, điều nên là dấu hiệu phân biệt cuộc sống của chúng ta với tư cách là những tín hữu. Chúng ta nên được nhận biết bởi tình yêu thương và cuộc sống của chúng ta phải thể hiện hoa quả của Thần Khí—bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nại, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hòa, tiết độ.

Miêu tả về con voi

Có một câu chuyện ngụ ngôn Ấn Độ kể về 6 người đàn ông mù lần đầu tiên gặp con voi. Một người sờ chân con voi và nói: “Con voi giống như một cái cây.” Người khác đụng vào đuôi con voi và nói: “Không, con voi giống như sợi dây thừng.” Người thứ ba đụng vào một bên mình của con voi và nói: “Tôi nói cho các anh biết, coi voi giống như một bức tường”. Người thứ tư sờ lỗ tai con voi và nói: “À, giờ tôi mới biết con voi giống như một chiếc lá”. Người thứ năm chạm vào một trong hai chiếc ngà bén và nhẵn nhụi của con voi và nói: “Con voi giống y như cây giáo!” Người thứ sáu nắm được chiếc vòi của con voi và nói một cách chắc chắn rằng: “Tất cả các anh đều sai! Con voi giống như con rắn.”

Chúng ta cười, nhưng tất cả chúng ta đều vội vàng kết luận khi chúng ta chỉ nhìn thấy một phần của “con voi”.

FEEDING READING

TOLERANCE

By Samuel Keating

One definition of tolerance is “a fair, objective, and permissive attitude toward opinions and practices that differ from one’s own.” It’s fairly easy to be tolerant of others when your differences are minor; it becomes more challenging when the differences are major and there is little common ground.

God wants us to live at peace with all.

The foreigner residing among you must be treated as your native-born.—Leviticus 19:34 NIV

In everything, do to others what you would have them do to you.
—Matthew 7:12 NIV

If it is possible, as far as it depends on you, live at peace with everyone.—Romans 12:18 NIV

Make sure that nobody pays back wrong for wrong, but always strive to do what is good for each other and for everyone else.
—1 Thessalonians 5:15 NIV

Being tolerant requires patience and forgiveness.

Then Peter came to him and asked, “Lord, how often should I forgive someone who sins against me? Seven times?” “No, not seven times,” Jesus replied, “but seventy times seven!”—Matthew 18:21–22 NLT

Even if that person wrongs you seven times a day and each time turns again and asks forgiveness, you must forgive.—Luke 17:4 NLT

Clothe yourselves with tenderhearted mercy, kindness, humility, gentleness, and patience. Make allowance for each other’s faults, and forgive anyone who offends you. Remember, the Lord forgave you, so you must forgive others.
—Colossians 3:12–13 NLT

A willingness to adapt is also an important part of tolerance.

Let us therefore make every
effort to do what leads to peace
and to mutual edification.
—Romans 14:19 NIV

When I was with the Jews, I lived like a Jew to bring the Jews to Christ. When I was with those who follow the Jewish law, I too lived under that law. When I am with the Gentiles who do not follow the Jewish law, I too live apart from that law so I can bring them to Christ. When I am with those who are weak, I share their weakness, for I want to bring the weak to Christ. Yes, I try to find common ground with everyone, doing everything I can to save some.
—1 Corinthians 9:20–22 NLT

We should be especially tolerant of those we have a hard time getting along with.

If you love those who love you, what credit is that to you? For even sinners love those who love them. And if you do good to those who do good to you, what credit is that to you? For even sinners do the same.
—Luke 6:32–33

Tolerance is part of godliness.

Blessed are the peacemakers, for they will be called children of God.—Matthew 5:9 NIV

You have heard that it was said, “Love your neighbor and hate your enemy.” But I tell you, love your enemies and pray for those who persecute you, that you may be children of your Father in heaven. He causes his sun to rise on the evil and the good, and sends rain on the righteous and the unrighteous.
—Matthew 5:43–45 NIV

Be kind to one another, tenderhearted, forgiving one another, even as God in Christ forgave you.
—Ephesians 4:32

Lương thực cho người đọc

Bao dung

Samuel Keating

Một định nghĩa về sự bao dung chính là “một thái độ không xét đoán, khách quan, và công bằng về những ý kiến và hành động khác với ý kiến và hành động của bản thân”. Khá dễ dàng để bao dung với người khác khi những khác biệt là nhỏ nhặt; nhưng sẽ khó hơn khi những khác biệt là lớn và có rất ít điểm chung.

Chúa muốn chúng ta sống hòa thuận với mọi người.

Các ngươi phải đối xử với những người ngoại kiều cư ngụ với các ngươi như với một người bản xứ, một người trong các ngươi.—Lê vi 19:34

Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta.—Mt 7:12

Hãy làm tất cả những gì anh em có thể làm được, để sống hòa thuận với mọi người.—Rm 12:18

Hãy coi chừng: đừng có ai lấy ác báo ác, nhưng hãy luôn luôn cố gắng làm điều thiện cho nhau cũng như cho mọi người.—1 Tx 5:15

Để bao dung cần đến sự kiên nhẫn và tha thứ.

Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Chúa Giê-su mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? có phải bảy lần không” Chúa Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy”.—Mt 18:21-22

Dù nó xúc phạm đến anh một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: “Tôi hối hận, thì anh cũng phải tha cho nó”.—Lc 17:4

Hãy có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hòa và nhẫn nại. Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau.—Cl 3:12-13

Sẵn sàng thay đổi cho phù hợp cũng chính là một phần quan trọng của sự bao dung.

Vậy chúng ta hãy theo đuổi những gì đem lại bình an và những gì xây dựng cho nhau.—Rm 14:19

Với người Do thái, tôi đã trở nên Do thái, để chinh phục người Do thái. Với những ai sống theo Lề Luật, tôi đã trở nên người sống theo Lề Luật, dù không còn phải sống theo Lề Luật nữa, để chinh phục những người sống theo Lề Luật. Đối với những kẻ sống ngoài Lề Luật, dù tôi không sống ngoài luật Chúa, nhưng sống trong luật Đức Giêsu, để chinh phục những người sống ngoài Lề Luật. Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu. Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người.—1 Cr 9:20-22

Chúng ta nên đặc biệt rộng lượng với những ai chúng ta đặc biệt khó hòa hợp.

Nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì có gì là ân với nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng yêu thương kẻ yêu thương họ. Và nếu anh em làm ơn cho kẻ làm ơn cho mình, thì còn gì là ân với nghĩa? Ngay cả người tội lỗi cũng làm như thế.—Lc 3:32-33.

Bao dung là một phần của sự thánh thiện.

Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Chúa.—Mt 5:9

“Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em , Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính.”—Mt 5:43-45

Phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Giêsu.—Ep 4:32

POINTS TO PONDER

Finding the best in others

If you try to make your circle closed and exclusively yours, it never grows very much. Only a circle that has lots of room for anybody who needs it has enough spare space to hold any real magic.
—Zilpha Keatley Snyder (b. 1927), American children’s writer

If you approach each new person you meet in a spirit of adventure, you will find yourself endlessly fascinated by the new channels of thought and experience and personality that you encounter.
—Eleanor Roosevelt (1884–1962), wife of US President Franklin D. Roosevelt

If you judge people, you have no time to love them.
—Mother Teresa (1910–1997), founder of Missionaries of Charity, who now minister to “the poorest of the poor” in over 130 countries

The greatest and noblest pleasure which we have in this world is to discover new truths, and the next is to shake off old prejudices.
—Frederick II, the Great (1712–1786), king of Prussia

How far you go in life depends on your being tender with the young, compassionate with the aged, sympathetic with the striving and tolerant of the weak and the strong. Because someday in life you will have been all of these.
—George Washington Carver (1864–1943), American botanist, inventor, and educator

I always prefer to believe the best of everybody—it saves so much time.
—Rudyard Kipling (1865–1936), English poet and novelist

Until you have learned to be tolerant with those who do not always agree with you; until you have cultivated the habit of saying some kind word of those whom you do not admire; until you have formed the habit of looking for the good instead of the bad there is in others, you will be neither successful nor happy.
—Napoleon Hill (1883–1970), American author ■

Những thoáng suy ngẫm

Nhận thấy điều tốt nhất nơi người khác

Nếu bạn cố tạo nên một vòng tròn khép kín và chỉ có mỗi mình bạn, vòng tròn ấy không bao giờ phát triển rộng hơn được. Chỉ có vòng tròn có nhiều chỗ trống cho bất cứ ai cần đến nó mới có đủ không gian trống để chứa đựng bất cứ điều kỳ diệu nào.—Zilpha Keatley Snyder (1927TCN)

Nếu bạn tiếp xúc với mỗi một người bạn mới wgặp với một tinh thần dám mạo hiểm, bạn sẽ nhận thấy bản thân bị cuốn hút bởi những suy nghĩ, trải nghiệm và đặc điểm của người bạn gặp.—Eleanor Roosevelt (1884-1962), phu nhân tổng thống Franklin D. Roosevelt

Nếu bạn xét đoán mọi người, bạn sẽ không có thời gian để yêu họ.—Mother Teresa (1910-1997), đấng sáng lập dòng Thừa Sai Bác Ái, người phục vụ “những người nghèo nhất trong số những người nghèo” khắp 130 quốc gia.

Niềm vui cao quý nhất và to lớn nhất chúng ta có được nơi thế gian này chính là khám phá ra những sự thật mới, và kế đến chính là giũ bỏ những định kến cũ.—Hoàng Đế Frederick II (1712-1786), vua Prussia

Cuộc sống bạn tiến xa đến đâu tùy thuộc vào sự nhân từ của bạn với tuổi trẻ, sự trắc ẩn với tuổi già, đồng cảm với sự đấu tranh, rộng lượng với yếu đuối và mạnh mẽ. Bởi vì, một ngày nào đó trong cuộc sống, bạn sẽ trải qua tất cả những điều ấy.—George Washington Carver (1864-1943), nhà giáo dục, nhà phát minh, và nhà thực vật học người Mỹ

Tôi luôn thích tin tưởng điều tốt nhất nơi mọi người—nó tiết kiệm rất nhiều thời gian.—Rudyard Kipling (1865-1936), tiểu thuyết gia và nhà thơ người Anh.

Cho đến khi bạn học biết rộng lượng với những ai không luôn đồng tình với bạn; cho đến khi bạn nuôi dưỡng được thói quen nói những lời tử tế về những ai bạn không ngưỡng mộ; cho đến khi bạn hình thành được thói quen tìm kiếm điều tốt đẹp thay vì điều không tốt nơi người khác, bạn sẽ không thể thành công hay hạnh phúc.—Napoleon Hill (1883-1970), tác giả người Mỹ.

BE LIKE JESUS

By Peter Amsterdam

Being a Christian means doing what we can to be like Jesus. We will never be perfect and without sin as Jesus was, of course, because we have our human nature to contend with. But as Jesus’ followers we are supposed to try to resemble Him in the way we live our lives and interact with others.

To “be like Jesus” means trying to live according to Jesus’ teachings and example. It means applying our faith to the everyday events of our lives. It means doing our best to align our thoughts, our attitudes, and our reactions with His. It means looking to Jesus’ instruction and example before drawing conclusions or making decisions. It means pausing from our own activities and thought processes in order to enter into His Spirit, so He can live in, guide, and work through us. It means following in the footsteps of the Master, doing our best to be like Jesus in every area of our lives.

Being like Jesus goes deeper. It’s more than merely copying His “style.” It involves Jesus living in us, and us living in Him. He told His followers, “Abide in Me, and I in you. … I am the vine; you are the branches. Whoever abides in Me and I in him, he it is that bears much fruit, for apart from Me you can do nothing. (1 Corinthians 2:16)” So to be a fruitful Christian is to live in Jesus and to allow Him to live in us.

We partake of Jesus’ divine nature through developing and maintaining a deep relationship with Him, absorbing and applying His Word, and looking to Him for guidance and instruction. When we do these things, our thoughts and actions will be aligned with His. The apostle Paul talked about having the “mind of Christ, (John 15:4–5)” which implies thinking, reacting, and acting like Jesus would.

The more we “abide in Jesus,” the more of our nature we relinquish and the more of His nature we take on, the more His thoughts, His attitudes, His actions and reactions will become our own. We will take on more of His characteristics, more of His love, kindness, meekness, and all the other fruits of the Spirit (Galatians 5:22–23). We will do as He would do. We will be more like Him.

Giống như Chúa Giê-su

Peter Amsterdam

Lẽ Làm một người tín hữu có nghĩa là làm những gì chúng ta có thể để trở nên giống như Chúa Giêsu. Lẽ dĩ nhiên, chúng ta sẽ không bao giờ hoàn hảo và không phạm tội như Chúa Giêsu, bởi vì chúng ta mang bên trong mình bản chất con người. Nhưng là những người theo Chúa Giêsu, chúng ta phải cố gắng noi theo Ngài trong cách chúng ta sống và đối xử với người khác.

“Giống với Chúa Giêsu” có nghĩa là cố gắng sống theo những lời dạy của Chúa Giêsu và mẫu gương của Ngài. Nó có nghĩa là áp dụng đức tin của chúng ta vào những sự kiện xảy ra mỗi ngày trong cuộc sống của chúng ta. Nó có nghĩa là cố gắng hết sức để hướng những suy nghĩ, thái độ và cách phản ứng của chúng ta theo Ngài. Nó có nghĩa là tìm kiếm gương mẫu và sự chỉ dẫn của Chúa Giêsu trước khi đưa ra kết luận hoặc quyết định. Nó có nghĩa là dừng mọi suy nghĩ và hoạt động của bản thân để bước vào trong Thần Khí của Ngài, nhờ đó, Ngài có thể sống trong chúng ta, hướng dẫn và hành động thông qua chúng ta. Nó có nghĩa là đi theo dấu chân của Thầy, cố gắng giống như Chúa Giêsu trong mọi khía cạnh của cuộc sống.

Trở nên giống như Chúa Giêsu còn sâu sắc hơn nữa. Đó không chỉ đơn thuần sao y theo “phong cách” của Ngài. Nó có liên quan đến việc để Chúa Giêsu sống trong chúng ta, và chúng ta sống trong Ngài. Ngài đã nói với các môn đệ của Ngài: “Hãy ở lại trong Thầy, như Thầy ở lại trong anh em. …Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái. Vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15:4-5). Vì thế, làm một người tín hữu sinh ích chính là sống trong Chúa Giê-su và để cho Ngài sống trong chúng ta.

Chúng ta cùng chung phần bản tính thần thánh của Chúa Giêsu thông qua việc phát triển và duy trì một mối quan hệ sâu sắc với Ngài, thấm nhuần và thực hành Lời Ngài, tìm kiếm Ngài để có được sự chỉ dẫn và bảo ban. Khi chúng ta làm những điều ấy, suy nghĩ và hành động của chúng ta phù hợp với Ngài. Tông đồ Phaolô đã nói về “tư tưởng của Chúa” (1Cr 2:16), chính là điều dẫn dắt suy nghĩ, phản ứng và hành động như Chúa Giêsu.

Chúng ta càng “ở trong Chúa Giêsu”, chúng ta càng bỏ được bớt bản chất của chúng ta, và mặc thêm vào bản chất của Chúa Giêsu, những suy nghĩ, thái độ, hành động và phản ứng của Ngài sẽ càng trở nên của chính chúng ta. Chúng ta sẽ có được nhiều hơn những đặc điểm của Ngài, có nhiều hơn tình yêu, sự tử tế, hiền từ, của Ngài và tất cả những hoa quả khác của Thánh Thần (Gl 5:22-23). Chúng ta sẽ làm những gì Ngài làm. Chúng ta sẽ trở nên giống Ngài hơn. 

ANSWERS TO YOUR QUESTIONS

God sees the individual

Q: When there is a natural disaster like an earthquake or hurricane that claims many lives, some people say that God is judging those people for their sins. Does God really operate that way?

A: Only God knows why certain events happen to people in one country or area and not to those in another, or to certain individuals and not to others. Paul said that the judgments of God are “unsearchable, and His ways past finding out! For who has known the mind of the Lord? Or who has become His counselor?” (Romans 11:33–34)

It’s not our place to apportion blame and sin, or to pass sweeping judgments as to why people suffer in natural disasters or other catastrophic events. God alone knows all the factors and all the reasons those things occur, and only He has the ability to judge these situations.

Also, the Bible makes it clear that each person stands before God as an individual (Romans 14:12). God doesn’t hold every person in a nation accountable for the ills and evils of the nation, or for the mistakes and sins of its leaders. Governments may be misguided, morally bankrupt, corrupt, or evil in some cases, but that doesn’t mean that all of the people in those countries are guilty of these things collectively.

“God is love,” (1 John 4:8) and “He is not willing that any should perish.”( 2 Peter 3:9) Each person is a unique individual, created by God in His own image (Genesis 1:26), and God loves each one as if they were the only one. Each person is someone Jesus died to save (John 3:17).

God takes people where they’re at and works in their hearts and lives accordingly. He loves every single man, woman, and child, no matter who they are, where they live, what color their skin is, what their ancestors did or didn’t do, or what they believe or don’t believe. He still loves them, even if their lives are consumed with sin or they live in spiritual darkness.

When a disaster happens, the Christian graces of love, compassion, sympathy, caring, kindness, generosity, and goodness should most be on display. ■

Trả lời những câu hỏi của bạn

Chúa nhìn từng cá nhân

H: Những trận thiên tai như động đất hoặc bão cướp đi mạng sống của rất nhiều người, một số người cho rằng Chúa phán xét những người ấy do tội lỗi của họ. Liệu Chúa có thực sự hành động theo cách như thế không?

T: Chỉ có duy mình Chúa mới biết lý do tại sao những sự việc ấy xảy ra cho những người dân trong một đất nước hoặc một khu vực và lại không xảy ra cho những người dân ở nơi khác, hoặc xảy ra với những cá nhân cụ thể mà không xảy ra với những người khác. Tông đồ Phaolô đã nói rằng sự xét xử của Chúa “ai dò cho thấy. Đường lối của Người, ai theo dõi được! Thật vậy, ai đã biết tư tưởng của Chúa? Ai làm cố vấn cho Người?” (Rm 11:33-34).

Chúng ta không có nhiệm vụ phân định sự khiển trách và tội lỗi hoặc đưa ra những ảnh hưởng sâu rộng về việc tại sao mọi người lại gánh chịu những thiên tai hoặc những sự kiện thảm khóc khác. Chỉ có Chúa mới biết tất cả những nhân tố và tất cả những nguyên nhân về những sự việc xảy ra, và chỉ có Ngài có khả năng phán xét những tình huống ấy.

Cũng thế, Kinh Thánh cho chúng ta thấy rõ rằng mỗi người sẽ một mình đứng trước mặt Chúa (Rm 14:12). Chúa không gom mọi người theo quốc gia do những điều xấu xa hoặc những tội lỗi của quốc gia, hoặc do lỗi lầm và tội lỗi của những nhà lãnh đạo. Những chính phủ có thể lạc lối, mất đạo đức, tham nhũng hoặc tàn ác trong một số trường hợp, nhưng điều đó không có nghĩa tất cả người dân trong quốc gia ấy đều gánh tội tập thể cho những việc ấy.

“Chúa là tình yêu” (1 Ga 4:8) và “Người không muốn cho ai phải diệt vong” ( 2 Pr 3:9).

Mỗi một người là một cá nhân đơn lẻ, được tạo dựng bởi Chúa theo giống hình ảnh của Ngài (Dt 1:26), và Chúa yêu mỗi người như thể họ là duy nhất. Mỗi người đều là lý do mà Chúa Giêsu đã chịu chết để cứu độ (Ga 3:17).

Chúa nhận lấy mọi người theo cách hiện tại của họ và từ đó hoạt động nơi tâm hồn và cuộc sống của họ. Ngài yêu mỗi người nam, người nữ và mỗi một đứa trẻ cho dù họ là ai, họ sống ở đâu, màu da của họ là gì, những gì tổ tiên họ đã làm hoặc không làm, hoặc những gì họ tin hoặc không tin. Ngài vẫn yêu họ, ngay cả khi cuộc sống của họ chất chứa tội lỗi hoặc họ sống trong một cuộc sống tinh thần đen tối.

Khi thiên tai xảy ra, những ân sủng của người tín hữu như tình yêu thương, trắc ẩn, cảm thông, quan tâm, tử tế, rộng lượng, và nhân từ phải được thể hiện hơn hết.

From Jesus with Love

Judge right

Life is a series of judgment calls, big and small. “Is my colleague telling me the truth?” “Can I believe this advertiser’s claims?” Nearly every day you have to pass judgment on some situation, and your opinions and decisions often have consequences for the other people involved. The stakes may not be as high or the judgment as final, but like a magistrate in the judicial system, your judgment matters.

I once told My critics, “Do not judge according to appearance, but judge with righteous judgment.”( John 7:24) What is righteous judgment? It is judging fairly and honestly, applying the right rule to that particular situation and sometimes looking beyond the facts to see the hearts and true intentions of those involved.

Before passing judgment it’s important to remain impartial and get all sides of the story. The better informed you are, the better chance you will have of judging correctly.

And of course it’s always wise, even in seemingly small matters, to talk it over with Me before passing judgment. Remember, I am the great, all-seeing, all-knowing Judge who will judge the world at the end of days, so I know quite a bit about making righteous judgment.

Chúa Giê-su với tình yêu

Xét đoán đúng

Cuộc sống là một chuỗi những lời xét đoán, lớn và nhỏ. “Liệu người đồng nghiệp có nói với tôi sự thật không? “Tôi có thể tin vào lời quảng cáo ấy không?” Hầu như mỗi ngày, con đều phải có những xét đoán về hoàn cảnh nào đó, và ý kiến cũng như quyết định của con thường có ảnh hưởng đến những người khác có liên quan. Sự nguy hại có thể không cao hoặc lời xét đoán có thể không phải là cuối cùng, nhưng giống như quan tòa trong lúc xét xử, xét đoán của con quan trọng.

Ta đã từng nói với những người xét đoán Ta: “Các ông đừng xét đoán theo bề ngoài nữa, nhưng hãy xét đoán cho công minh” (Ga 7:24). Thế nào là lời xét đoán công minh? Đó chính là xét đoán công bằng và thành thật, áp dụng những nguyên tắc đúng vào hoàn cảnh cụ thể và đôi khi phải nhìn xa hơn những thực tế để nhìn thấy tấm lòng và những mục đích thật sự của những người có liên quan.

Trước khi xét đoán, việc công bằng và biết rõ tất cả mọi mặt của câu chuyện là rất quan trọng. Càng biết rõ, con sẽ càng có được những xét đoán đúng hơn.

Và lẽ dĩ nhiên, luôn là sự khôn ngoan, thậm chí là trong những vấn đề dường như rất nhỏ, khi nói toàn bộ với Ta trước khi đưa ra sự xét đoán. Hãy nhớ, Ta là Vị Thẩm Phán vĩ đại, nhìn thấy tất cả, thông biết tất cả, Đấng phán xét thế gian vào thời cuối cùng, vì thế Ta biết làm thế nào đưa ra lời xét đoán công minh.

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *