Christmas Giving

Christmas Giving – Giáng Sinh Cho Đi

God's plan

PERSONALLY SPEAKING

Can you imagine being given a Christmas gift and not opening it for 20 years? Well, that’s exactly what I did. Year after year I unwrapped all of my other gifts and enjoyed them for a few minutes or a few months before I lost interest or outgrew or wore out each one. I don’t know why I never got around to opening that one gift. When I was small, my other gifts all looked more fun, I suppose, and as I grew older, I thought I knew what was inside and wasn’t interested. Most years I didn’t even notice it.

Then one July evening I bumped into an old friend on the street and he handed me, of all things, that Christmas gift I’d ignored all those years. I opened it mostly to please my friend, who was clearly quite excited about it and seemed convinced that it was just what I needed. To my astonishment, he was right! Suddenly the other Christmas gifts of 20 years paled by comparison. This gift was unlike anything I’d ever experienced. It was intangible, yet more real than the ground I was standing on. I can only describe it as love—love in its richest, deepest, truest sense, overwhelming and boundless love, unconditional and unending. And it was mine! Definitely mine! For a moment I felt foolish for having waited so long to open it, but then I realized that no longer mattered. It was mine!

And it gets better. This gift is for everybody. If you haven’t unwrapped yours yet, let this be the Christmas you do. It’s the one that bears this note: “For God so loved the world that He gave His only begotten Son, that whoever believes in Him should not perish but have everlasting life.” (Ga3:16)

May you and yours experience the wonderful reality of a love-filled, Christ-filled Christmas.

Lời tâm tình

Bạn có thể tưởng tượng việc được tặng một món quà Giáng Sinh và không mở nó suốt 20 năm không? Đó chính là trường hợp của tôi. Hết năm này qua năm khác, tôi mở tất cả những món quà mình nhận được và thưởng thức chúng trong ít phút hoặc vài tháng trước khi tôi hết thích thú hoặc cảm thấy không còn phù hợp hoặc chán với từng món quà một. Tôi không biết tại sao mình lại không mở món quà ấy. Khi còn nhỏ, đối với tôi, tất cả những món quà có vẻ thích thú hơn, khi lớn hơn, tôi nghĩ mình biết những gì bên trong và không còn hứng thú. Nhiều năm trôi qua, và tôi thậm chí không còn để ý đến nó nữa.

Sau đó, vào một buổi tối tháng 7, tôi tình cờ gặp một người bạn cũ trên đường và anh ấy đã trao cho tôi một món quà khiến tôi rất ngạc nhiên, món quà Giáng sinh mà tôi đã không để ý đến suốt nhiều năm. Tôi mở nó ra chỉ để làm vui lòng người bạn, người đã rất phấn khởi về điều này và có vẻ như muốn tôi biết rằng đó là những gì tôi cần. Thật ngạc nhiên, anh ấy đã đúng! Bỗng nhiên, những món quà Giáng sinh khác trong suốt 20 năm qua không thể so sánh được. Món quà này không giống như bất cứ điều gì tôi đã từng trải nghiệm. Đó là một món quà vô hình, nhưng lại thực hơn cả nền đất mà tôi đang đứng. Tôi chỉ có thể diễn đạt nó là tình yêu—tình yêu dư đầy nhất, sâu sắc nhất, chân chính nhất, tình yêu không bờ bến, không điều kiện và không có kết thúc. Và tình yêu ấy dành cho tôi! Chính xác dành cho chính tôi! Trong thoáng chốc, tôi bỗng thấy mình thật ngu xuẩn khi chờ đợi quá lâu mới mở nó, nhưng rồi, tôi nhận ra không quan trọng gì cả. Món quà ấy dành cho tôi!

Và còn tuyệt vời hơn nữa. Món quà ấy dành cho tất cả mọi người. Nếu bạn vẫn chưa mở món quà của bạn, hãy mở ngay vào Giáng Sinh này. Đó là món quà có kèm theo lời nhắn: “Thiên Chúa quá yêu thế gian đến nỗi tặng ban Con Một của Ngài, để ai tin vào Con Một của Người sẽ không phải chết nhưng được sống đời đời” (Ga 3:16).

Nguyện xin bạn và những người thân yêu trải nghiệm một Giáng Sinh tuyệt vời ngập tràn tình yêu và ngập tràn Đấng Cứu Thế.

Christmas hope

By Sally García

Two years ago, some friends and I took boxes of food to families who had been displaced by the February 2010 earthquake and tsunami in Constitución, Chile, and were still living in makeshift camps ten months later. Margarita, one of the volunteers, had taken a collection of Christmas decorations in her office building, so we included a few of those in each box, along with a copy of the Christmas issue of the Spanish Christian magazine and a CD of Christmas music. One person in Margarita’s office had also donated a Christmas tree, which we also took with us, even though we didn’t know exactly what we would do with it.

While a few of us gathered all the children for a live Christmas show of songs and skits, another team fanned out to visit the various cabins that make up the camp. At one home, two volunteers found a woman near tears. Her family had lost almost everything in the tsunami, and a recent robbery had taken the rest. She said her little boy had been watching other families put up Christmas trees, and he kept asking when she was going to get one for them. It was all he talked about.

The volunteers told her they would see what they could do, and scrambled back to our van so excited that an onlooker would have guessed they held a winning lottery ticket. “We found the perfect family for that Christmas tree!” they exclaimed.

They rushed back with the tree, and soon had it up and decorated in the one-room shack. The woman watched as her son’s wish came true.

The little boy and his sister returned from the Christmas program, and their mother had them close their eyes before leading them inside. When the little boy opened his eyes and let out a shriek of delight, we knew God had led us to the right family.

Months later, another volunteer was at the same camp, meeting with some of its residents, when a woman explained how at one point she had been so discouraged that she felt she couldn’t go on. But then some people had showed up at her door, out of nowhere, with the Christmas tree her son had wanted so badly. And that was the day she had decided not to give up.

Niềm hy vọng Giáng Sinh

Sally Garcia

Hai năm trước, tôi cùng với một vài người bạn mang những hộp thức ăn đến tặng những gia đình đã phải di dời do cơn động đất và sóng thần vào tháng 02.2010 ở Constitucion, Chile, và vẫn sống trong những lều dựng tạm suốt 10 tháng qua. Margarita, một trong những tình nguyện viên, đã thu gom những món đồ trang trí Giáng Sinh từ tòa nhà văn phòng của cô ta, và chúng tôi bỏ kèm theo một ít những món đồ trang trí này vào từng chiếc hộp, cùng với một tập sách về chủ đề Giáng Sinh, và một CD nhạc Giáng Sinh. Một trong những đồng nghiệp của Margarita cũng quyên tặng một cây thông Giáng Sinh, chúng tôi mang nó theo, mặc dù vẫn chưa biết chính xác chúng tôi có thể làm gì với nó.

Trong lúc một số trong chúng tôi tập họp tất cả trẻ con lại cho một buổi trình diễn kịch và ca nhạc, một nhóm khác phân tán để đi thăm những khu vực khác nhau trong trại tị nạn. Trong một gia đình, hai tình nguyện viên thấy một phụ nữ sắp òa khóc. Gia đình của cô đã mất gần như mọi thứ trong trận sóng thần, và một vụ trộm xảy ra gần đây đã lấy đi phần còn lại. Cô ấy nói đứa con trai nhỏ của cô nhìn thấy những gia đình khác dựng cây thông Giáng Sinh, và cậu bé không ngừng hỏi bao giờ cô sẽ mua một cây như thế để đặt trong nhà. Đó là tất cả những gì thằng bé nói về.

Những tình nguyện viên đã nói với cô ta rằng họ sẽ xem có thể làm được gì không, và quay trở ra xe trong vẻ háo hức khiến những người xung quanh nghĩ là họ đã trúng xổ số. “Chúng tôi tìm thấy một gia đình hoàn hảo cho cây Giáng Sinh ấy!” họ thốt lên.

Họ vội vã quay trở lại cùng với cây Giáng Sinh, và nhanh chóng dựng nó lên và trang trí nó trong chiếc lều một phòng. Người phụ nữ ngắm nhìn khi điều ước của con trai cô đã thành hiện thực.

Cậu bé trai và chị của bé trở về sau chương trình Giáng Sinh và mẹ của chúng bảo chúng nhắm mắt lại trước khi dẫn chúng vào bên trong. Khi bé trai mở mắt và hét lên sung sướng, chúng tôi biết Chúa đã dẫn đưa chúng tôi đến đúng gia đình này.

Nhiều tháng sau, một tình nguyện viên khác đến cùng khu trại, gặp gỡ một số những người dân sống tại đây, khi một người phụ nữ giải thích cô đã tuyệt vọng đến nỗi cảm thấy không thể nào tiếp tục. Nhưng rồi một vài người không hề quen biết, đã xuất hiện ngoài cửa cùng với cây thông Giáng Sinh mà con trai của cô tha thiết muốn có được. Và đó chính là ngày cô quyết định không bỏ cuộc.

Giáng Sinh cho mọi người một vai:
Bạn có thể là một Maria: Sẵn lòng làm theo bất cứ điều gì Đức Chúa muốn bạn làm.
Bạn có thể là một Giuse: Tin vào Lời của Đức Chúa mặc dù bạn không hiểu, và thi hành kế hoạch của Ngài.
Bạn có thể là một mục đồng: Hớn hở khi nghe Tin Mừng, và cố hết sức loan báo cho mọi người biết.
Bạn có thể là một nhà thông thái: Thờ lạy Chúa Giêsu và tặng Ngài những món quà quý giá nhất.
Bạn có thể là một ngôi sao: Chiếu sáng ánh sáng của Đức Chúa và chỉ đường đi đến Chúa Giêsu.
Bạn có thể là một thiên thần: Công bố tin vui.
Bạn có thể là một hài nhi Giêsu: Hy sinh bản thân để mọi người được sống.

A guide to giving

By Linda Salazar

“Mommy, I think you like those toys more than we do,” I remember saying to my mom as we shopped at a discount store. The way she would inspect each toy, carefully read through each book, count puzzle pieces, and put together toy sets (discount items tend to miss pieces), I was sure she loved those toys every bit as much as we kids did. She was always on the lookout for sales so she and my hardworking father could put presents under the Christmas tree for us kids.

But my parents’ giving wasn’t limited to things. Sometimes their gifts were “hands on,” like when they took us to a park to play a favorite game together, or trekked by our sides through the woods, or took us to visit some historical site.

Looking back I can clearly see that my parents didn’t love the toys and all the rest as much as I thought they did—they just loved giving. They were always giving. Whether it was their time and attention, help with our schoolwork or projects, or lending a listening ear, they never ceased to give from their hearts.

As Christmas approaches, I can’t help but think back and marvel at those simple, love-filled gifts. The Christmas presents themselves I hardly remember, but Mom and Dad’s enthusiastic love for giving I will never forget!

Of course, gift giving is a timeless tradition and a wonderful way of showing love. And gifts are always especially thrilling for children. Perhaps that is what our heavenly Father had in mind long ago on that first Christmas, when He gave us His love in the fashion He knew we would understand best. He gave us the most precious and enduring gift ever given in such a simple, humble way—His love and Spirit in the form of a gentle baby. Jesus was and still is God’s great Christmas gift to us all.

Modern marketers have found so many holidays to celebrate with gift giving, and they come around so fast that it’s sometimes hard to remember which one we’re shopping for or why. But stop for a moment, won’t you, and recall the most memorable gifts you have ever received and why you still hold them dear. Were they the things you could see and hold, or the love those gifts were wrapped in?

This Christmas and always, may our heavenly Father’s example be our guide to giving.
Christmas provides a part for everyone to play:
You can be a Mary: Be willing to be whatever God wants you to be.
You can be a Joseph: Take God at His Word even if you don’t understand, and give His plan your best shot.
You can be a shepherd: Get excited about the Good News and tell as many people as you can.
You can be a wise man: Worship Jesus, and give Him your most precious gifts.
You can be a star: Reflect God’s light and point the way to Jesus.
You can be an angel: Loudly proclaim the good tidings.
You can be a baby Jesus: Lay down yourself to help others live.

Một sự chỉ dẫn để cho đi

Linda Salazar

“Mẹ à, con nghĩ mẹ thích những món đồ chơi này hơn chúng con,” tôi nhớ mình đã nói với mẹ như thế khi chúng tôi mua sắm tại một cửa hàng giảm giá. Cách mà mẹ xem xét từng món đồ chơi, cẩn thận đọc qua từng quyển sách, đếm những mảnh xếp hình, và gom những bộ đồ chơi lại với nhau (những món hàng giảm giá thường hay thiếu một số mảnh), tôi đã chắc chắn rằng mẹ thích những món đồ chơi này giống như bọn trẻ chúng tôi. Mẹ luôn canh chừng lúc hạ giá như thế, mẹ và người bố làm việc vất vả của tôi có thể đặt những món quà Giáng Sinh dưới cây Giáng Sinh cho bọn trẻ chúng tôi.

Nhưng việc cho đi của bố mẹ tôi không chỉ giới hạn trong những món đồ vật. Đôi lúc, những món quà của bố mẹ là những “việc thiết thực”, như dẫn chúng tôi đi công viên và cùng chơi trò chơi yêu thích với nhau, hoặc cùng đi dạo trong rừng, hoặc dẫn chúng tôi đi thăm những khu di tích lịch sử.

Nhìn lại, tôi có thể thấy rõ rằng bố mẹ tôi không yêu thích những món đồ chơi và tất cả những thứ còn lại như tôi đã nghĩ—bố mẹ chỉ thích cho đi. Bố mẹ luôn cho đi. Cho dù đó là thời gian và sự quan tâm của họ, để giúp đỡ chúng tôi làm những bài tập về nhà, hoặc những đề án, hoặc lắng nghe chúng tôi, bố mẹ không bao giờ thôi cho đi chúng tôi tấm lòng của họ.

Khi Giáng Sinh đến gần, tôi không thể nào không nghĩ về và ngạc nhiên về những món quà tuy đơn giản nhưng đầy yêu thương ấy. Tôi hầu như không nhớ rõ những món quà Giáng Sinh, nhưng tình yêu thương nồng nàn để cho đi của bố mẹ là điều tôi sẽ không bao giờ quên!

Lẽ dĩ nhiên, việc tặng những món quà là truyền thống lâu đời và là cách thức tuyệt vời để thể hiện tình yêu thương. Và những món quà luôn là niềm phấn khích đặc biệt đối với trẻ con. Có thể đó là điều mà Cha trên trời đã biết từ cách đây rất lâu vào dịp Giáng Sinh đầu tiên, khi Người đã ban cho chúng ta tình yêu của Người theo cách Người biết chúng ta sẽ hiểu rõ nhất. Người đã ban cho chúng ta một món quà vĩnh cửu và quý giá nhất, được ban tặng một cách rất khiêm tốn và đơn giản—tình yêu và Thần Khí của Người trong hình hài một đứa bé bé bỏng. Chúa Giêsu đã và vẫn là món quà Giáng Sinh quý giá của Chúa dành tặng cho tất cả chúng ta.

Những người buôn bán trong thời hiện đại đã tìm thấy rất nhiều dịp lễ kỷ niệm kèm theo việc tặng quà, và những ngày lễ ấy đến rất nhanh đến nỗi đôi khi khó mà nhớ chúng ta mua sắm cho dịp lễ gì hoặc tại sao lại mua sắm. Nhưng hãy dừng lại trong giây lát, và nhớ lại những món quà đáng nhớ nhất mà bạn đã từng được nhận và tại sao bạn vẫn trân quý nó đến thế. Liệu đó có phải là những món đồ bạn có thể nhìn thấy và nắm lấy không, hay đó chính là tình yêu mà những món quà ấy chất chứa?

Giáng Sinh này, và luôn mãi, nguyện xin mẫu gương về sự cho đi của Cha trên trời của chúng ta sẽ chỉ dẫn chúng ta biết cho đi.

Six Things I love About Christmas

By Maria Fontaine

Most people have a few things that make Christmas special to them. Here are a few of mine.

The spirit of giving

I love the spirit of giving that permeates Christmas. It’s often a time when even the least generous become more giving. It’s a time when children can learn the joy of giving as they share what they have. It’s also a time when everyone can give something, whether they have a little or a lot, and find reward in doing so.

Giving was always a part of Christmas for me, from the time I was small. I grew up in a Christian family, and a few months before Christmas, the families in our congregation would buy boxes of gelatin or instant pudding, one box for each member of their family. What they wanted more than the contents were the small, more-or-less uniform-size boxes, about the size of an adult’s palm. We would empty the boxes of their contents, wrap them in Christmas paper, and cut a slit in the top to make a mini piggy bank. In the months leading up to Christmas, we would each save what we could—adults from their paychecks and we kids from our weekly allowances—and add that to our personal Christmas bank for Jesus’ birthday.

Then during the Christmas Eve service, each person would take their little box wrapped in Christmas paper and filled with whatever money they had saved, and place it under the tree as their gift to Jesus. The money would be sent to the missionaries our church supported.

We did this every year when I was a child, and it was a tradition that became very meaningful to me. It got me thinking more about Jesus during that time. It helped me remember that when we give to others in need, we are giving to Jesus, and nothing makes Him happier.1 It also taught me to give what I could, because that’s the true spirit of Christmas. To this day, whenever I look at a Christmas tree, I’m always reminded of that annual experience that made such an impression on me as a child.

Sharing Jesus

I love the fact that Christmas is a time when talking about Jesus comes more naturally and is often more appreciated, even amid the commercial aspect of the holiday. Because most of the world celebrates Christmas in one way or another, it’s an ideal opportunity to share “the reason for the season” with those who haven’t heard. It’s the perfect time to explain that Jesus is God’s gift of love, sent to bridge the gap between God and us; that He is “the way, the truth, and the life”2 and “the door” to salvation.3 Christmastime and Jesus go hand in hand.

Sharing ourselves

I love how Christmas gifts carry a little bit of the giver with them. When I was a child, most of the Christmas gifts my parents gave me and my sisters were things that we needed, such as clothes or shoes, but they would usually also try to get each of us something that was a frill or an extra, things they knew we had been wanting and would consider special.

I think my Christmas upbringing gave me a pretty practical and pragmatic view of gift giving. When I give a gift, I try to give something that is tailored to the recipient and will hold special meaning or value for them. It sometimes takes more thought and creativity to come up with something meaningful, but those are the gifts that seem to be the most appreciated and remembered. As Henry van Dyke said, “The finest Christmas gift is not the one that costs the most money, but the one that carries the most love.”

Get-togethers and activities

I’ve always loved gatherings with family and friends at Christmastime. Also when I was growing up, all of us children participated, either in our church’s Christmas play, or by singing Christmas songs or reciting poems.

I remember when I had the mumps one Christmas, and I had to miss the Christmas program. Although I got to eat lots of ice cream and my parents showered me with extra attention, those treats were nothing compared to missing the Christmas gathering. The Christmas program, when we would present our gifts to Jesus, was a long-anticipated event, one of the highlights of my year. So to me it was almost like the end of the world to be missing it!

It’s a precious gift to gather and do something special with those that you love at Christmas, to share spiritual fellowship of some kind, to be together in one place celebrating the One who is so worthy of celebration. It doesn’t need to be elaborate to be meaningful.

Music

Another thing that I love about Christmas is the music. So many Christmas carols contain deep truths—inspired lyrics set to inspired music. I like the old religious carols, and I like the newer ones too. Any song that brings attention to the Greatest Gift is wonderful.

I was listening to some Christmas carols when a friend who doesn’t speak English well dropped by. She couldn’t understand the words, but she said she recognized most of the melodies. That reminded me that many carols have been translated into several languages, so that the same songs are being sung and listened to around the world.

Many years ago, I attended a Christmas Eve candlelight Catholic Mass in Israel, celebrated in Arabic. It was beautiful to worship with the Christians there, to hear the same songs I knew and loved, even though I couldn’t understand the words or sing along. It was an extremely cold night, but enjoying the beautiful carols with those fellow Christians was heartwarming.

Lights

I love Christmas lights. A lot of people like Christmas lights, but I really like them! I would gladly have them hanging in my home year-round—and some years I have. In the past when I’ve traveled around Christmastime, I’ve even packed a string or two of Christmas lights in case I might not find any right away in my new location. I just love the glow they give.

I like all kinds of Christmas lights. I like the white ones, the gold ones, the multicolored ones, the icicle ones, the twinkling ones, and the lights that are built into my little fiber-optic Christmas tree. I like it when the trees and bushes in people’s yards and around restaurants and other businesses are decorated with strings of Christmas lights.

Speaking of lights, I’m praying that each of you reading this will have a love-filled, light-filled Christmas, and that we will each do our part to light others’ lives with the love of Jesus. This world of ours needs all the light it can get!

Now light one thousand Christmas lights,
On dark earth here tonight;
One thousand, thousand also shine,
To make the dark sky bright.
He came to bring us love and light,
To bring us peace on earth.
So let your candles shine tonight,
And sing with joy and mirth.

6 điều về Giáng Sinh tôi yêu thích

Maria Fontaine

Hầu hết mọi người đều có một vài điều làm cho Giáng Sinh trở nên đặc biệt đối với họ. Dưới đây là những điều đặc biệt của tôi.

Ý nghĩa của sự cho đi

Tôi yêu thích ý nghĩa của sự cho đi tỏa lan khắp Giáng Sinh. Đó chính là thời gian mà ngay cả những người ít rộng lượng nhất cũng biết cho đi hơn. Đó là thời gian trẻ con học biết niềm vui của sự cho đi khi chúng chia sẻ những gì chúng có. Đó cũng là thời gian mọi người có thể cho đi điều gì đó, dù cho họ có ít hay nhiều, và tìm thấy phần thưởng từ việc làm ấy.

Đối với tôi, cho đi luôn là một phần của Giáng Sinh từ khi tôi còn nhỏ. Tôi lớn lên trong gia đình có niềm tin vào Chúa, và vài tháng trước Giáng Sinh, những gia đình trong cộng đoàn của chúng tôi mua những hộp bánh hoặc rau câu, và chia cho mỗi thành viên trong gia đình một hộp. Những gì họ muốn không phải là thứ bên trong hộp, nhưng chính là những chiếc hộp có cùng kích cỡ, chỉ vừa bằng lòng bàn tay của một người lớn. Chúng tôi lấy những gì bên trong hộp ra, gói chiếc hộp bằng giấy màu Giáng Sinh, và cắt một rãnh nhỏ bên trên hộp để làm con heo đất tiết kiệm nhỏ nhắn. Trong suốt những tháng trước Giáng Sinh, mỗi người trong chúng tôi dành dụm những gì có thể—người lớn dành dụm từ tiền lương, và những trẻ nhỏ như chúng tôi để dành từ tiền tiêu vặt bố mẹ cho mỗi tuần—và bỏ vào chiếc hộp tiết kiệm Giáng Sinh của riêng mỗi chúng tôi để dành cho ngày sinh nhật của Chúa Giêsu.

Kế đó, vào ngày vọng Giáng Sinh, mỗi chúng tôi mang chiếc hộp nhỏ gói bằng giấy màu Giáng Sinh và đựng những số tiền để dành được, và đặt nó dưới cây thông Giáng Sinh như món quà dành tặng Chúa Giêsu. Số tiền được dùng cho công việc truyền giáo.

Chúng tôi làm như thế mỗi năm khi tôi còn nhỏ, và đó là một truyền thống rất ý nghĩa đối với tôi. Nó khiến tôi nghĩ về Chúa Giêsu nhiều hơn trong suốt thời gian ấy. Nó giúp tôi nhớ rằng khi chúng ta cho ai đó đang trong hoàn cảnh túng thiếu, chính là chúng ta cho chính Chúa Giêsu, và không điều gì khác làm Ngài hạnh phúc hơn thế (xem Mt 25:34-40). Nó cũng dạy tôi biết cho đi những gì tôi có thể, bởi vì đó chính là ý nghĩa thật sự của Giáng Sinh. Cho đến nay, bất cứ khi nào nhìn thấy cây thông Giáng Sinh, tôi luôn nhớ đến trải nghiệm mỗi năm đã rất ấn tượng đối với tôi khi còn là một đứa trẻ.

Chia sẻ Chúa Giêsu

Một điều tôi thích về Giáng Sinh chính là khoảng thời gian mà việc nói về Chúa Giêsu trở nên tự nhiên hơn và thường được cảm kích hơn, ngay cả trong phương diện thương mại của dịp lễ hội. Bởi vì mặc dù hầu hết các nơi trên thế giới kỷ niệm Giáng Sinh theo những cách khác nhau, thì đó cũng chính là cơ hội lý tưởng để chia sẻ “lý do của dịp lễ” với những người chưa được nghe. Đó chính là thời điểm hoàn hảo để giải thích rằng Chúa Giêsu chính là món quà tình yêu của Chúa Cha, được gửi đến để bắc nhịp cầu nối giữa Chúa và chúng ta; rằng Ngài chính là “đường, là sự thật, và là sự sống” (Ga 14:6) và là “cánh cửa” dẫn đến ơn cứu độ (Ga 10:9). Giáng Sinh và Chúa Giêsu luôn đi đôi với nhau.

Chia sẻ chính bản thân chúng ta

Tôi yêu thích cách mà những món quà Giáng Sinh chứa đựng một phần nhỏ chính bản thân người tặng quà. Khi còn nhỏ, hầu hết những món quà Giáng Sinh mà bố mẹ tặng cho chị em chúng tôi chính là những món chúng tôi cần, ví dụ như quần áo hoặc giày dép, nhưng bố mẹ cũng thường cố gắng tặng cho mỗi chúng tôi thêm những thứ khác, những thứ mà bố mẹ biết chúng tôi muốn và xem là đặc biệt.

Tôi nghĩ truyền thống Giáng Sinh mà tôi được trải qua từ nhỏ mang đến cho tôi cách nhìn thực tế và thực dụng về việc tặng quà. Khi tặng một món quà, tôi thường cố gắng để tặng điều gì đó phù hợp với người nhận và mang một ý nghĩa đặc biệt hoặc giá trị đối với họ. Đôi lúc, cần phải suy nghĩ và sáng tạo nhiều hơn để có được món quà ý nghĩa, nhưng dường như đó là những món quà được cảm kích và nhớ đến nhiều nhất. Như Henry van Dyke đã nói: “Món quà Giáng Sinh tốt nhất không phải là món quà đắt tiền nhất, nhưng chính là món quà mang theo tình yêu nhiều nhất.”

Quây quần bên nhau và những sinh hoạt

Tôi luôn yêu thích việc quây quần bên gia đình và bạn bè vào dịp Giáng Sinh. Lúc còn nhỏ, bọn trẻ con chúng tôi hoặc tham dự vào những vở kịch Giáng Sinh trong nhà thơ, hoặc hát những bài hát Giáng Sinh hoặc ngâm thơ.

Tôi nhớ có một năm, tôi bị quai bị và bỏ lỡ chương trình Giáng Sinh. Mặc dù tôi được ăn rất nhiều kem và ba mẹ quan tâm tôi nhiều hơn, nhưng những điều ấy chẳng bù lại được việc bỏ lỡ dịp tụ họp vào Giáng Sinh. Trong chương trình Giáng Sinh, chúng tôi tặng quà cho Chúa Giê-su, đây là một sự kiện được mong chờ từ rất lâu, một trong những sự kiện nổi bật trong năm của tôi. Vì thế, đối với tôi, việc bỏ lỡ mất sự kiện này giống như ngày tận cùng của thế giới!

Quả là một món quà quý giá khi được quây quần và làm điều gì đó đặc biệt cùng với những người bạn yêu thương vào dịp Giáng Sinh, chia sẻ tình thân ái, ở bên nhau để kỷ niệm Đấng rất đáng để kỷ niệm. Quả thật không cần phải công phu để có được một dịp kỷ niệm thật ý nghĩa.

Âm nhạc

Thêm một điều khác về Giáng Sinh mà tôi yêu thích chính là âm nhạc. Rất nhiều những bài thánh ca Giáng Sinh chứa đựng những lẽ thật sâu sắc—lời bài hát cùng giai điệu dạt dào cảm xúc. Tôi thích những bài thánh ca xưa và cả những bài mới. Bất cứ bài hát nào nói về Món Quà Trọng Đại Nhất đều tuyệt vời.

Tôi đang nghe những bài thánh ca Giáng Sinh thì một người bạn không nói được tiếng Anh tốt lắm ghé sang. Cô ấy không hiểu lời bài hát, nhưng cô ấy nói cô ấy nhận ra giai điệu. Điều ấy nhắc tôi nhớ rằng rất nhiều những bài thánh ca được dịch sang nhiều thứ tiếng khác nhau, vì thế cùng những bài hát ấy đang được hát và được nghe trên khắp thế giới.

Cách đây rất nhiều năm, tôi tham dự buổi thắp nến vào đêm Vọng Giáng Sinh tại một thánh lễ ở Israel, được cử hành bằng tiếng Ả-rập. Thật tuyệt vời khi được thờ phượng cùng với những tín hữu ở đây, nghe những bài hát tôi biết và yêu thích, ngay cả khi tôi không thể hiểu lời và không thể hát theo. Đó là một đêm rất lạnh, nhưng được thưởng thức những bài thánh ca tuyệt vời cùng với những người tín hữu ấy thật ấm lòng.

Đèn màu

Tôi rất yêu thích những ánh đèn màu đêm Giáng Sinh. Rất nhiều người thích những ánh đèn màu Giáng Sinh, nhưng tôi rất, rất, rất thích chúng! Tôi muốn treo chúng trong nhà suốt cả năm—và tôi đã làm thế một vài năm. Lúc xưa, mỗi khi đi xa vào dịp Giáng Sinh, tôi thậm chí gói theo một hoặc hai dây đèn Giáng Sinh trong hành lý trong trường hợp tôi không thể tìm thấy chúng ngay lập tức ở nơi đến mới. Tôi yêu thích thứ ánh sáng rực rỡ mà chúng phát ra.

Tôi thích tất cả mọi loại đèn Giáng sinh. Tôi thích đèn màu trắng, màu vàng, nhiều màu, cột băng, hoặc đèn nhấp nháy, và những bóng đèn được thiết kế đặt trong cây Giáng Sinh bằng sợi quang. Tôi thích những ngọn đèn nơi những cây và bụi cây trong sân nhà của mọi người, xung quanh khách sạn và ở những công ty được trang trí bằng những dây đèn Giáng Sinh.

Nhân tiện nói về những ngọn đèn, tôi cầu nguyện mỗi người trong các bạn, những ai đang đọc tập sách này được ngập tràn tình yêu và ánh sáng Giáng Sinh, và mỗi chúng ta sẽ làm phần việc của mình để thắp sáng cuộc sống của những người khác bằng tình yêu của Chúa Giêsu. Thế giới của chúng ta cần rất nhiều ánh sáng!

Giờ đây hãy thắp lên một ngàn ngọn đèn Giáng Sinh,
Nơi thế gian tăm tối vào đêm nay;
Một ngàn ngọn đèn sẽ sáng,
Để làm sáng rực bầu trời tăm tối.
Ngài đến mang cho chúng ta tình yêu và ánh sáng,
Mang đến cho chúng ta bình an nơi thế gian.
Vì thế, hãy thắp sáng ngọn nến của bạn vào đêm nay,
Và hát ca bằng niềm vui và niềm hân hoan.—Bài thánh ca truyền thống của Thụy Điển, khuyết danh.

My First Noel

By Nyx Martinez

We all know the story of Jesus’ birth. We’ve also seen it depicted on Christmas cards and in Nativity scenes—Mary in her flowing gown, the tidy surroundings, the Christ Child wrapped in spotless white or baby blue swaddling clothes. But what was the first Christmas really like? I’ve often wondered about that. Now I think I know.

It was almost Christmas 2004, and a few of us had made the long trip from Kampala, Uganda, to a remote mountainous region in the north. We were taking medicine, school materials, and radios to an agrarian and goat-herding people known as the Ik. It was the furthest from modern civilization that I had ever been.

The people’s dress couldn’t have been simpler—colorful beads and unfinished swaths of fabric that they draped over their shoulders or wrapped around themselves. Their homes were mud huts. We pitched our tents inside the stick-fence borders of their villages.

Each day we trekked along goat trails to another village, where people gathered for prayer meetings and to exchange stories.

In the third village we visited, a mother had just given birth. I knocked on the door of the “medical center,” which was no more than four mud walls.

Stepping inside, I was met by the smell of stale air. There, on the hay-strewn floor, beside a few hot coals, sat a thin woman who was trying to nurse a tiny baby wrapped in a towel. The mother looked up at me, her eyes filled with anxiety. “My breasts are dry,” she said in her own language, gesturing to the small bundle that suckled hopelessly.

A little light streamed in through a slit in the wall that served as the only window. As I looked around the room, trying to imagine what it would be like to give birth under such circumstances, village sounds drifted in—bleats from the goats, the laughter of little children as they played, and faint, scratchy music from one of the hand-cranked radios.

I stepped back outside and called Katerina, a Czech linguist and journalist who had come to produce a documentary about the Ik. We decided to give the mother what was left of our milk rations.

As Katerina went for the milk, I asked the mother if I could hold the baby. She smiled and handed him to me. His towel fell open and I could see that he was still unwashed, the umbilical cord still hanging from his navel.

A breeze swept through the tiny window. The mother shivered and pulled her wrap tightly around her shoulders.

Then a thought from my childhood came back. If I could have seen the newborn Jesus, what would I have given Him?

Similarities between this situation and the first Christmas cried out to me.

No, I told myself, the parallel was absurd. This was no Christ Child, and this wasn’t Bethlehem 2,000 years ago!

That inner voice spoke even louder. Did it matter that this baby was no one special? Did it matter that his mother was a lowly tribeswoman who few in this world knew or cared about? But every detail of this new birth did matter to God. And this was probably a more accurate picture of the world into which Jesus was born than the idealized one depicted in most Christmas cards, Nativity scenes, and paintings.

What would I have given Him? The thought came again, followed by words from the Gospels, “Anyone who has two shirts should share with the one who has none.”1

I had two shirts on because of the cold, and plenty more at home. I didn’t need both of these. Meanwhile, in my arms, I held a representation of that wonderful birth celebrated by billions. Here was my chance to give the Lord something real at Christmas!

I took off one shirt and gently wrapped the baby boy in it. How handsome he looked now, and how proud his mother seemed, the smile on her face reflecting the gratitude in her heart.

The music from the radio outside came through stronger now—Christmas music! “Joy to the world, the Lord is come! Let earth receive her King!”

He had truly come. This wasn’t a stage reenactment with actors in costume. This was real—as real and as close as I had ever come to knowing what the first Christmas might have been like.

The song on the radio finished and another began. “The first Noel the angel did say was to certain poor shepherds in fields as they lay. …”

There, far away from civilization and the usual glitter
of Christmas, with humble goat herders in the remote mountains of Uganda, I experienced my own “First Noel.

Noel đầu tiên của tôi

Nyx Martinez

Tất cả chúng ta đều biết câu chuyện về sự hạ sinh của Chúa Giêsu. Chúng ta cũng nhìn thấy câu chuyện ấy được miêu tả lại trên những tấm thiệp Giáng Sinh hoặc hoạt cảnh Giáng Sinh—Maria trong chiếc áo choàng mềm rũ, xung quanh đông đúc, Hài Nhi Cứu Thế được quấn trong chiếc vải trắng tinh hoặc trong chiếc tả em bé màu xanh. Nhưng Giáng Sinh đầu tiên thật sự như thế nào? Tôi thường hay tự hỏi về điều đó. Giờ đây, tôi nghĩ mình đã biết.

Gần đến Giáng Sinh năm 2004, một số ít người trong chúng tôi thực hiện một chuyến hành trình dài từ Kampala, Uganda, đến một vùng núi xa xôi ở phía Bắc. Chúng tôi mang thuốc men, dụng cụ học tập, và máy phát thanh đến cho những người nông dân và chăn nuôi dê được biết đến với cái tên Ik. Đó là một vùng cách xa nền văn minh hiện đại nhất mà tôi từng đến.

Trang phục của người dân ở đây không thể đơn giản hơn được nữa—mảnh vải với những vết cắt dỡ dang và những chuỗi hạt đầy màu sắc mà họ quấn quanh vai hoặc quấn quanh người. Nhà của họ là những túp lều trát bằng bùn. Chúng tôi dựng lều bên trong những hàng rào ranh giới được cắm bằng que của làng.

Mỗi ngày, chúng tôi đi theo những dấu vết của bầy dê đến một làng khác, nơi mọi người tập hợp nhau cho những buổi cầu nguyện hoặc trò chuyện với nhau.

Ở ngôi làng thứ 3 chúng tôi đi thăm, có một người mẹ vừa mới sinh con. Tôi gõ cửa “trung tâm y tế”, một nơi không có gì khác ngoài bốn bức tường bằng bùn.

Bước vào trong, tôi nghe thấy mùi ôi thiu. Trên nền nhà rải rác cỏ khô, bên cạnh những hòn than nóng, một người phụ nữ dáng người gầy ốm đang cố gắng cho đứa bé nhỏ nhắn được bọc trong chiếc khăn bú sữa. Người mẹ ngước nhìn tôi, đôi mắt cô ấy chất chứa rất nhiều sự lo lắng. “Bầu sữa của tôi không còn giọt nào,” cô ấy nói bằng tiếng bản địa, ra điệu bộ chỉ vào đứa bé nhỏ đang nút sữa trong tuyệt vọng.

Một chút ánh sáng xuyên qua khe hở trên bức tường được xem như cánh cửa sổ duy nhất. Khi tôi nhìn quanh căn phòng, cố gắng tưởng tượng xem sẽ như thế nào khi sinh nở trong hoàn cảnh như thế này, cũng là lúc ngôi làng như bị cuốn đi trong—tiếng kêu be be của đàn dê, tiếng cười của đàn trẻ con đang chơi đùa, và tiếng nhạc hỗn tạp không rõ phát ra từ những chiếc radio có thể xoay tay để nạp năng lượng.

Tôi bước lại ra ngoài và gọi Katerina, một người thông thạo tiếng Czech và là một nhà báo, người đã đến để làm một đoạn phim tài liệu về dân tộc Ik. Chúng tôi quyết định cho người mẹ khẩu phần sữa còn lại của chúng tôi.

Khi Katerina đi lấy sữa, tôi hỏi xin người mẹ được ẵm đứa bé. Cô ấy mỉm cười và trao bé cho tôi. Chiếc khăn của cậu bé rớt ra, và tôi nhìn thấy cậu bé vẫn chưa được tắm, dây rốn vẫn còn lòng thòng.

Một cơn gió thổi xuyên qua cánh cửa sổ nhỏ. Người mẹ rùng mình và kéo chiếc áo choàng quấn chặt quanh vai.

Kế đến, một ý nghĩ từ thời ấu thơ quay trở lại trong tôi. Nếu tôi có thể nhìn thấy hài nhi Giêsu vừa mới sinh, tôi sẽ cho Ngài điều gì?

Những điều tương tự giữa hoàn cảnh này và Giáng Sinh đầu tiên vang lên trong tôi.

Tôi nói với bản thân, không, sự trùng hợp là điều vô lý. Đây không phải là Hài Nhi Cứu Thế, và đây không phải là Bêlem cách đây 2000 năm.

Giọng nói bên trong thâm tâm thậm chí còn vang to hơn. Có quan trọng gì không khi đứa bé này không phải là ai đó đặc biệt? Có quan trọng gì không khi người mẹ của cậu bé là một người phụ nữ bộ tộc thấp hèn, người mà ít ai nơi thế gian này biết đến hoặc quan tâm? Nhưng mọi chi tiết nhỏ nhặt của đứa bé mới sinh này đều quan trọng đối với Chúa. Và đây có lẽ là bức tranh chính xác hơn về thế giới mà Chúa Giêsu hạ sinh hơn là một bức tranh được lý tưởng hóa, được miêu tả trên những bức thiệp Giáng Sinh, hoạt cảnh Giáng Sinh và những bức tranh ảnh.

Tôi sẽ cho Ngài những gì? Ý nghĩ ấy lại xuất hiện, tiếp theo là những lời trong Phúc Âm: “Ai có hai áo thì nên chia sẻ với người không có” (Lc 3:11).

Tôi đang mặc hai chiếc áo vì trời lạnh, và có nhiều cái khác ở nhà. Tôi không cần cả hai chiếc áo này. Trong khi đó, trong cánh tay tôi, tôi đang ôm hiện thân của một sự giáng thế tuyệt vời được kỷ niệm bởi hàng tỉ người. Đây là cơ hội để tôi dâng tặng Chúa điều gì đó thật vào dịp Giáng Sinh!

Tôi cởi một chiếc áo và nhẹ nhàng quấn lấy đứa bé trai. Lúc này đây, đứa bé trông xinh xắn dường nào, và người mẹ của bé hãnh diện biết dường nào, nụ cười trên gương mặt của bà nói lên tâm tình biết ơn.

Âm nhạc phát ra từ chiếc radio bên ngoài âm vang to hơn vào lúc này—là một khúc nhạc Giáng Sinh! “Niềm vui đến với thế gian, Đức Chúa đến! Thế gian hãy đón nhận Vị Vua!”

Và Ngài đã thật sự đến. Đây không phải là sự tái diễn lại trên sân khấu với những diễn viên trong trang phục hóa trang. Đây là sự thật—thật và gần giống như tôi biết rõ Giáng Sinh đầu tiên đã như thế nào.

Bài nhạc trên radio đã kết thúc và một bài hát khác lại vang lên. “Noel đầu tiên, thiên thần loan báo cho những mục đồng nghèo khó nơi cánh đồng khi họ đang ngủ….”

Nơi ấy, cách xa nền văn minh và sự hào nhoáng như thường lệ của lễ Giáng Sinh, cùng với những người chăn dê khiêm tốn nơi những vùng núi xa xôi của Uganda, tôi đã trải nhiệm được “Noel đầu tiên” của chính mình.

God has no hands

By Annie Johnson Flint

God has no hands but our hands to do his work today;
God has no feet but our feet to lead others in his way;
God has no voice but our voice to tell others how he died;
And, God has no help but our help to lead them to his side.

Chúa không có đôi tay nào

Annie Johnson Flint

Chúa không có đôi tay nào ngoài đôi tay của chúng ta để thực hiện công việc của Ngài ngày hôm nay;
Chúa không có đôi chân nào ngoài đôi chân của chúng ta để dẫn dắt người khác theo con đường của Ngài;
Chúa không có giọng nói nào ngoài giọng nói của chúng ta để nói cho mọi người biết Ngài đã chết thế nào;
Và Chúa không có sự giúp đỡ nào ngoài sự giúp đỡ của chúng ta để dẫn dắt họ đến bên Ngài.

Double Shot of Spirit

What Actually Woke Me Up at Starbucks
By Scotty Crowe

I was staying with my grandmother just outside of Atlanta, Georgia. It was wonderful in every way except when I needed to get some work done online. One morning shortly before Christmas, I needed to answer some important emails, so I decided to head for the nearest WiFi spot and take care of that before running a few other errands and grabbing some coffee.

I arrived at the first location and was unable to get online. I went to a second and was unable to send email over their network. Frustrated, I headed to Starbucks.

I had trouble finding a parking space, but after a few minutes, one became available. Running late, I decided to open my laptop in the car, connect with Starbucks’ WiFi, and take care of those emails from there. I finished up and decided to hit the Starbucks drive-thru to avoid the congestion inside the coffee shop. I could see a line 10 people deep in the shop and only one car in the drive-thru.

I pulled up and ordered a Venti Redeye—a large coffee with a shot of espresso added. The girl on the other end gave me my total and I drove around. When I got to the window, the girl asked, “So how many shots do you want in your coffee?”

Agitated and confused, I asked her, “What do you mean? Doesn’t it always come with one?”

She replied, “Yes, but sometimes people want more than one. And the car in front of you paid for your drink. They said to tell you Merry Christmas.”

“Oh. Really?”

“Yes sir. They said to tell you Merry Christmas and to add whatever you would like to your order.”

“Oh. Okay then. Two shots. Really?”

“Yes sir. It will be just a minute.”

When she brought my drink to the window, I asked her, “What did the car behind me order?”

“A large coffee and a donut.”

“Well, I’d like to pay for his order. Please tell him Merry Christmas.”

“Yes sir. I will.”

“And you have a happy holiday too!”

Then I headed back to my grandmother’s house relaxed, a smile on my face, and my little world put into perspective.

Cú đúp tinh thần

Điều thực sự làm tôi thức tỉnh tại Starbucks
Scotty Crowe

Tôi đang ngồi cùng với bà ở bên ngoài Atlanta, Georgia. Mọi thứ đều tuyệt vời ngoại trừ việc tôi cần hoàn thành một số việc trên mạng. Một ngày trước Giáng Sinh, tôi cần trả lời một vài email quan trọng, vì thế, tôi quyết định đi đến điểm gần nhất có Wifi và lo cho xong việc ấy trước khi làm một số công việc lặt vặt và uống càphê.

Tôi đến địa điểm đầu tiên và không thể lên mạng. Tôi đến chỗ thứ hai và không thể gửi email thông qua mạng của họ. Bực bội, tôi đến Starbucks.

Tôi vất vã tìm chỗ đậu xe, nhưng sau vài phút, tìm thấy một chỗ trống. Vì đã trễ, tôi quyết định mở máy laptop trong xe, nối kết vào Wifi của Starbucks, và ở đó trả lời email. Tôi làm xong và quyết định đi vào khu vực drive-through của Starbucks (nơi khách hàng có thể mua cà phê ngay trên xe hơi mà không phải vào quán) để tránh tình trạng đông đúc bên trong quán càphê. Tôi nhìn thấy một hàng mười người xếp dài tận bên trong quán và chỉ có một chiếc xe ở drive-through.

Tôi dừng lại và gọi một Venti Redeye—một ly càphê to kèm theo một phần espresso. Cô gái bán hàng đưa cho tôi hóa đơn và tôi lái vòng qua. Khi đến bên cửa sổ, cô gái hỏi: “Ông muốn bao nhiêu phần espresso cho ly càphê?”

Bối rối, tôi hỏi cô ấy: “Nghĩa là sao? Chẳng phải luôn là một phần sao?”

Cô ấy trả lời: “Đúng vậy, nhưng đôi lúc mọi người muốn nhiều hơn một phần. Và chiếc xe phía trước ông đã trả tiền cho phần nước của ông. Họ bảo nói với ông Chúc mừng Giáng Sinh.”

“Ồ, vậy sao?”

“Vâng, thưa ông. Họ bảo nói với ông lời Chúc mừng Giáng Sinh và thêm bất cứ thứ gì ông thích.”

“Ồ. Được rồi. Vậy thì 2 phần. Thật sao?”

“Vâng, thưa ông. Một phút sẽ có ngay.”

Khi cô ấy mang phần thức uống của tôi đến bên cửa sổ, tôi hỏi cô ấy: “Chiếc xe phía sau tôi gọi gì?”

“Một ly càphê lớn và một bánh donut.”

“Tôi muốn trả tiền cho anh ta. Xin nói với anh ta lời Chúc mừng Giáng Sinh.”

“Vâng thưa ngài. Tôi sẽ nói.”

“Và chúc cô cũng có một kỳ lễ hạnh phúc!”

Rồi tôi lái xe trở về nhà của bà, thư giãn, một nụ cười nơi khuôn mặt, và thế giới bé nhỏ của tôi trở nên rõ ràng hơn trước mắt tôi.

A Role to Play

By Akio Matsuoka

“I knew you would come!” said a frail grandmother as she gripped my hand tightly.

It was Christmastime, and my children and I had been visiting retirement homes and orphanages, as we had done each of the last few years. At orphanages we would do our best to entertain the orphans by organizing games and performing, and we would also distribute presents that our sponsors had provided. We also passed out small gifts and performed at the retirement homes, but usually my children’s presence was enough to delight the elderly residents. “What adorable children!” was a chorus that I heard often.

Over the years I’ve done this, I have accumulated many touching memories. There is one scene, however, that I will never forget. A bedridden octogenarian, mistaking me for her absentee son, grasped my hand and repeated through tears, “I knew you would come! I knew you would come!”

As my children performed their routine, I held her hand and smiled. I simply couldn’t bring myself to tell her that I wasn’t who she thought I was. A caregiver who had been watching from nearby nodded her approval and motioned for me to continue comforting this dear, lonely old woman.

She was a stranger to me, but to her I was the son whom she loved with all her heart and whom she had been longing to see for what seemed a very long time. There was no way of knowing why he hadn’t visited, but whatever the reason, she needed to feel remembered and loved. I believe God had arranged our meeting because He wanted me to show her that He loved her and had not forgotten her.

Every person longs for a touch of God’s divine love, even those who don’t know or believe in Him. God sees that need and deeply loves each and every one, but He needs us to be His hands and feet and voice to convey His love and concern. That is the role that we who have found God’s love in Jesus are called to play. May we each be an instrument of His love this Christmas season.

Một vai diễn

Akio Matsouka

“Mẹ biết là con sẽ đến!” người bà già yếu nói khi nắm chặt tay tôi.

Đó là vào dịp lễ Giáng Sinh, tôi và những đứa con của mình đến thăm những ngôi nhà dưỡng lão và nhà mồ côi, đây là việc mà vài năm trở lại đây, mỗi năm chúng tôi đều thực hiện. Tại những nhà mồ côi, chúng tôi cố gắng giúp cho những đứa trẻ vui bằng cách tổ chức những trò chơi và văn nghệ, và chúng tôi cũng phát những phần quà mà những ân nhân quyên góp. Chúng tôi cũng tặng quà và trình diễn văn nghệ tại những nhà hưu dưỡng, nhưng thông thường, chỉ sự có mặt của những đứa con của tôi thôi cũng đủ để làm vui những cụ già ở đây. “Những đứa trẻ đáng yêu quá!” đó là điệp khúc tôi vẫn thường hay nghe.

Suốt nhiều năm làm việc này, tôi đã tích lũy được rất nhiều những kỷ niệm cảm động. Tuy nhiên, có một trường hợp tôi sẽ không bao giờ quên được. Một cụ già 80 tuổi nằm liệt giường, nhầm tôi là đứa con trai của bà, bà nắm lấy tay tôi và không ngừng nói trong nước mắt: “Mẹ biết là con sẽ đến! Mẹ biết con sẽ đến mà!

Khi những đứa con của tôi trình diễn văn nghệ, tôi nắm lấy tay bà và mỉm cười. Tôi không thể nào nói cho bà biết rằng tôi không phải là người con trai mà bà nghĩ đến. Nhân viên chăm sóc tại đây đứng quan sát gần đó gật đầu đồng ý và ra hiệu cho tôi tiếp tục an ủi cụ già cô đơn đáng yêu ấy.

Bà là một người hoàn toàn xa lạ đối với tôi, nhưng đối với bà, tôi là người con trái bà rất mực yêu thương và người mà bà ao ước được gặp vì dường như từ lâu rồi bà chưa được gặp. Không cách nào biết tại sao anh ta không đến thăm bà, nhưng cho dù lý do là gì, bà ấy cần cảm thấy được yêu thương và được nhớ đến. Tôi tin Chúa đã sắp xếp cuộc thăm viếng của chúng tôi bởi vì Ngài muốn tôi thể hiện cho bà thấy rằng Ngài yêu thương bà và không lãng quên bà.

Mọi người đều khao khát tình yêu thiêng liêng của Chúa, ngay cả những người không biết và không tin vào Ngài. Thiên Chúa nhìn thấy nhu cầu ấy và yêu thương một cách sâu sắc mỗi một người và mọi người, nhưng Ngài cần chúng ta là bàn tay, là đôi chân, là giọng nói của Ngài để chuyên chở tình yêu và sự quan tâm của Ngài. Đó chính là một vai trò mà chúng ta, những ai đã tìm thấy tình yêu của Chúa trong Đức Giêsu được kêu mời thực hiện. Nguyện xin mỗi người trong chúng ta là công cụ tình yêu của Ngài trong mùa Giáng Sinh này.

A Christmas Healing

By Tomoko Matsuoka

Eiko was 31 kilos (68 pounds) that Christmas. Her skin stretched tightly across her cheekbones, and even her bulky winter clothes could not hide her extremely thin body. Only thirteen years old, she was suffering from a severe eating disorder that had begun at the age of nine. My parents and we, her siblings, hadn’t been fully aware of her struggles in the earlier stages, but now their impact was glaringly apparent.

Our sister, who had once been the joy of our family, could barely smile. Instead she wore a tightly controlled look of isolation. The more we encouraged her to eat, the more she rebuffed us. My parents watched, helpless, as the pounds dropped from her already rail-thin frame. Hours were spent in prayer and long talks into the night, trying to help Eiko see the reality of the situation: if she didn’t start eating, she would fade away.

Our parents and we grown children were full-time Christian volunteers. Previous Christmases had always been filled with excitement as we prepared shows and performed at orphanages, retirement homes, and other institutions. This Christmas was different. Preparations dragged along, and tension replaced the usual festive atmosphere. We were desperate. Time was running out for Eiko.

Then it came, the seed of change, in the form of an idea my father had while he was praying. Go to Niigata for Christmas, and do relief work. Invite Eiko to come along.

There was clearly a need, as Niigata had recently experienced a severe earthquake and many families were still living in evacuation centers, but would Eiko have the stamina for such a mission?

However, when we asked Eiko if she would like to go, for the first time in a long while, a spark of interest shone in her eyes.

During the five-day trip, we visited three high school gyms that were being used as shelters, each housing hundreds of people. We performed, made balloon sculptures for children and grandparents alike, and passed out inspirational booklets to all. As we gave to others, the spirit of Christmas was awakened. Eiko felt it too. The healing had begun.

Within a week Eiko was eating more than she had in a long, long time. In Niigata we had all rediscovered the secret of happy Christmases and happy everyday living: through giving we are renewed.

Sự chữa lành Giáng Sinh

Tomoko Matsuoka

Eiko nặng 31kg vào Giáng Sinh năm ấy. Khuôn mặt của em chỉ còn da bọc xương, ngay cả quần áo mùa đông to đùng cũng không che được thân hình gầy gò của em. Chỉ mới 13 tuổi, em đã mắc chứng rối loạn ăn uống nghiêm trọng bắt đầu lúc 9 tuổi. Ba mẹ và mấy anh chị em chúng tôi đã không biết rõ những khó khăn mà em trải qua trong những giai đoạn trước, nhưng giờ đây, ảnh hưởng của chúng đã thể hiện rõ ra bên ngoài.

Em gái của tôi, người từng là niềm vui của gia đình, giờ đây hầu như không thể mỉm cười. Thay vào đó, em ấy mang ánh mắt cô lập. Chúng tôi càng động viên em ăn, em càng cự tuyệt. Bố mẹ tôi nhìn, tuyệt vọng trước cân nặng giảm sút nơi thân hình vốn dĩ gầy còm như giá treo của em ấy. Chúng tôi đã trải qua nhiều giờ cầu nguyện và những buổi trò chuyện ban đêm, cố gắng giúp Eiko nhìn thấy thực tế rằng: nếu em không bắt đầu ăn lại, em sẽ yếu dần.

Bố mẹ và những anh chị em đã trưởng thành chúng tôi là những tín hữu tình nguyện. Những Giáng Sinh trước luôn là những Giáng Sinh ngập tràn niềm vui khi chúng tôi chuẩn bị những màn trình diễn và biểu diễn tại những nhà mồ côi, nhà hưu dưỡng và những cơ sở khác. Giáng Sinh năm nay đã khác rồi. Những sự chuẩn bị kéo dài, và căng thẳng thay vào bầu không khí lễ hội thông thường. Chúng tôi vô cùng tuyệt vọng. Thời gian cạn dần đối với Eiko.

Và rồi, hạt giống của sự thay đổi nảy mầm khi bố tôi có được một ý tưởng trong lúc cầu nguyện. Hãy đi đến Niigata vào Giáng Sinh, và làm công việc cứu trợ. Hãy bảo Eiko đi cùng.

Một nhu cầu rõ ràng khi Niiga vừa mới chịu trận động đất mạnh gần đây và rất nhiều gia đình vẫn còn đang sống trong những trung tâm di tản, nhưng liệu Eiko có đủ sức cho công việc như thế không?

Tuy nhiên, khi chúng tôi hỏi Eiko liệu em có muốn đi không, lần đầu tiên trong suốt thời gian dài, một sự thích thú le lói nơi ánh mắt của em.

Trong suốt chuyến đi 5 ngày, chúng tôi thăm ba phòng tập thể dục của trường cấp 3 được dùng làm nơi cư trú, mỗi một nơi chứa hàng trăm người. Chúng tôi trình diễn văn nghệ, nặn những chiếc bong bóng cho cả trẻ con và người già, phát tặng những quyển sách đọc mang tính linh hứng cho tất cả mọi người. Khi chúng tôi cho những người khác, ý nghĩa của giáng Sinh được đánh thức. Eiko cũng cảm nhận được. Sự chữa lành bắt đầu xảy ra.

Trong suốt một tuần, Eiko ăn nhiều hơn những gì em đã ăn suốt thời gian dài. Ở Niigata, tất cả chúng tôi đã tìm ra lại bí mật của những Giáng Sinh hạnh phúc và sống những ngày hạnh phúc: thông qua việc cho đi, chúng tôi được phục hồi.

The Gift of Life

Michael Palace

Every year, a month or so before Christmas, I used to go to the same office to renew my visa. My visit there was usually made easy by the help of Judy, one of the office staff.

One year, after several minutes of small talk, Judy burst into tears. Her husband’s cancer had returned—he had already had one tumor removed from his liver—and his doctor said he didn’t have long to live. “Thomas is only 42,” said a tearful Judy, “and our two sons are so young!”

I prayed with her for her own peace of mind and for Thomas to be healed, if that was God’s will.

Judy smiled through her tears and thanked me.

When I phoned Judy the next day, she told me Thomas was scheduled for another examination a couple of weeks later, at which time they would have a better idea how much longer he had to live. We arranged to talk more when I returned to finish my paperwork before the New Year.

Christmas had come and gone but strains of “O Come All Ye Faithful” were still running through my mind as I gathered some things for Judy and Thomas to read, including a book of comforting thoughts for the dying and bereaved, Glimpses of Heaven. They were going to need lots of encouragement, I figured.

When I arrived at the office, Judy was not at her desk. I supposed she was with her husband. Surely she was more needed at his side than in the office at this time.

Then suddenly Judy entered the room, and when she saw me, she lit up like a light bulb! She explained that at Thomas’s last checkup, the same doctor who had shown him a clear image of the cancerous tumor on the ultrasound screen before we prayed for his healing couldn’t find any trace of it now. It had completely disappeared, and the doctor was baffled.

Judy and Thomas were ecstatic. They had wanted to phone me to share the wonderful news, but hadn’t been able to find my number. Judy and I rejoiced together, right there in the office.

As I looked down at the Glimpses of Heaven book still in my hand, I realized how little faith I had had that God would answer our prayers. I felt a little embarrassed about that, but very happy that God had given Judy and Thomas a most wonderful Christmas gift—the gift of life.

Món quà sự sống

Michael Palace

Mỗi năm, khoảng một tháng trước Giáng Sinh, tôi thường đến cùng một văn phòng để gia hạn visa. Mọi việc thường diễn ra dễ dàng nhờ sự giúp đỡ của Judy, một nhân viên trong văn phòng.

Một năm nọ, sau vài phút trò chuyện, Judy oà khóc. Bệnh ung thư của chồng cô lại tái phát—anh ta đã cắt bỏ một khối u ở gan—và bác sĩ bảo anh ta không còn sống được bao lâu. “Thomas chỉ mới 42 tuổi,” Judy nói trong nước mắt, “và 2 đứa con trai của chúng tôi vẫn còn rất nhỏ.”

Tôi cầu nguyện cùng với cô ấy, cầu xin bình an nơi tâm trí cho cô ấy và cầu xin cho Thomas được chữa lành, nếu đó là ý Chúa.

Judy mỉm cười trong nước mắt và cám ơn tôi.

Tôi gọi điện cho Judy vào ngày hôm sau, và cô ấy nói với tôi Thomas sẽ có một cuộc xét nghiệm khác trong vài tuần tới, lúc ấy, họ sẽ biết rõ hơn anh ta còn sống được bao lâu. Chúng tôi sắp xếp để nói chuyện nhiều hơn khi tôi trở lại để hoàn thành giấy tờ trước dịp Năm Mới.

Giáng Sinh đến và qua đi, nhưng giai điệu của bài hát “O Come All Ye Faithful” vẫn âm vang trong tâm trí khi tôi chuẩn bị một vài thứ để Judy và Thomas đọc, bao gồm cả quyển sách về những suy ngẫm mang tính an ủi về cái chết và mất đi người thân, Một Thoáng Thiên Đàng. Họ sẽ cần đến rất nhiều sự động viên, tôi nghĩ.

Khi đến văn phòng, Judy không có mặt ở bàn làm việc. Tôi đoán cô ấy đang ở cùng với chồng của mình. Chắc chắn cô ấy cần ở bên cạnh chồng hơn là ở văn phòng trong lúc này.

Bỗng nhiên, Judy bước vào phòng, khi nhìn thấy tôi, cô ấy sáng như bóng đèn! Cô ấy giải thích rằng xét nghiệm gần đây nhất của Thomas, cùng một bác sĩ đã chỉ cho anh ta thấy khối u ác tính qua màn hình siêu âm trước khi chúng tôi cầu nguyện sự chữa lành cho anh ta, đã không thể tìm thấy bất cứ dấu vết nào vào lần này. Khối u hoàn toàn biến mất, và vị bác sĩ vô cùng ngạc nhiên.

Judy và Thomas hạnh phúc ngây ngất. Họ muốn gọi điện để chia sẻ tin tuyệt vời với tôi, nhưng đã không thể tìm thấy số điện thoại của tôi. Tôi và Judy vui mừng cùng nhau, ngay tại văn phòng.

Khi tôi nhìn xuống quyển sách Một Thoáng Thiên Đàng vẫn đang cầm trong tay, tôi nhận ra đức tin của mình thật bé nhỏ khi nghĩ về việc Chúa sẽ đáp trả lời cầu nguyện của chúng tôi. Tôi cảm thấy hơi xấu hổ về điều ấy, nhưng rất hạnh phúc rằng Chúa đã ban cho Judy và Thomas một món quà Giáng Sinh tuyệt vời nhất—món quà sự sống.

Points to Ponder

Christmas Thoughts

It is Christmas every time you let God love others through you. Yes, it is Christmas every time you smile at your brother and offer him your hand.—Mother Teresa
(1910–1997)

It is good to be children sometimes, and never better than at Christmas, when its mighty Founder was a child Himself.—Charles Dickens (1812–1870)

Christ did not come to do away with suffering; He did not come to explain it; He came to fill it with His presence.—Paul Claudel (1868–1955)

The joy of brightening other lives, bearing each others’ burdens, easing other’s loads and supplanting empty hearts and lives with generous gifts becomes for us the magic of Christmas.—W. C. Jones

The hinge of history is on the door of a Bethlehem stable.—W. S. Sacman, 19th-century clergyman

Christmas is most truly Christmas when we celebrate it by giving the light of love to those who need it most.—Ruth Carter Stapleton (1929–1983)

Blessed is the season which engages the whole world in a conspiracy of love.—Hamilton Wright Mabie (1846–1916)

Christmas is not a date. It is a state of mind.—Mary Ellen Chase (1887–1973)

My idea of Christmas, whether old-fashioned or modern, is very simple: loving others. Come to think of it, why do we have to wait for Christmas to do that?—Bob Hope (1903–2003)

Christmas living is the best kind of Christmas giving.—Richard Van Dyke (b. 1925)

It is Christmas in the heart that puts Christmas in the air.—W. T. Ellis (1845–1925)

The only real blind person at Christmas-time is he who has not Christmas in his heart.—Helen Keller (1880–1968)

Peace on earth will come to stay,
When we live Christmas every day.
—Helen Steiner Rice (1900–1981)

Christmas waves a magic wand over this world, and behold, everything is softer and more beautiful.—Norman Vincent Peale (1898–1993)

This is the message of Christmas: We are never alone.—Taylor Caldwell (1900–1985)

Christmas takes place in the heart. It is opening our hearts to others, giving of our time and energy to others, forgiving when needed, and accepting others as they are, in our hearts. It’s doing for others what Jesus did for us. It’s letting God’s Spirit reign in our hearts, and giving His love preeminence in our relations with others.—Robert Rider

Những thoáng suy ngẫm

Những suy ngẫm về Giáng Sinh

Giáng Sinh chính là mỗi khi bạn để Chúa yêu thương tha nhân thông qua chính bạn. Đúng vậy, Giáng Sinh chính là mỗi khi bạn mỉm cười với người anh em của bạn và sẵn lòng đưa tay giúp đỡ. —Mẹ Têrêsa (1910-1997)

Đôi khi, thật tuyệt khi là trẻ nhỏ, và không dịp nào tốt hơn cho bằng Giáng Sinh, khi chính Đấng Sáng Lập chính là một trẻ nhỏ. —Charles Dickens (1812-1870)

Đấng Cứu Thế không đến để xóa sạch mọi đau khổ; Ngài không đến để giải thích về nó; Ngài đến để lấp đầy nó bằng sự hiện diện của Ngài. —Paul Claudel (1868-1955)

Niềm vui của việc làm rạng ngời cuộc sống của những người khác, mang lấy gánh nặng của nhau, làm nhẹ bớt gánh nặng của người khác, và đong đầy những cuộc sống và trái tim trống trãi bằng những món quà hào phóng sẽ trở thành điều diệu kỳ mà Giáng Sinh dành cho chúng ta.—W.C.Jones

Bản lề lịch sử nằm trên cánh cửa của máng cỏ Bêlem.—W.S.Sacman, tu sĩ ở thế kỷ thứ 19

Giáng Sinh chỉ thật sự là Giáng Sinh khi chúng ta kỷ niệm nó thông qua việc mang ánh sáng tình yêu đến với những ai cần nhất.—Ruth Carter Stapleton (1929-1983)

Nguyện cho thời khắc cả thế giới hòa quyện trong tình yêu thương.—Hamilton Wright Mabie (1846-1916)

Giáng Sinh không phải là một ngày. Giáng Sinh chính là một trạng thái tinh thần.—Mary Ellen Chase (1887-1973)

Suy nghĩ của tôi về Giáng Sinh, cho dù là cổ xưa hay hiện đại, là rất đơn giản: yêu thương tha nhân. Nghĩ về điều này, tại sao chúng ta phải đợi cho đến Giáng Sinh mới làm việc ấy?—Bob Hope (1903-2003)

Sống Giáng Sinh chính là cách tốt nhất của việc cho đi Giáng Sinh.—Richard Van Dyke (1925 TCN)

Giáng Sinh nơi tâm hồn mang đến không khí Giáng Sinh.—W.T. Ellis (1845-1925)

Người mù lòa thật sự duy nhất vào dịp Giáng Sinh chính là người không có được Giáng Sinh nơi tâm hồn.—Helen Keller (1880-1968)

Bình an nơi nhân thế sẽ ngự trị,

Khi chúng ta sống Giáng Sinh mỗi ngày.—Helen Steiner Rice (1900-1981)

Giáng Sinh vẫy chiếc đũa thần kỳ quanh thế giới này, và này đây, mọi thứ trở nên mềm mại hơn và xinh đẹp hơn.—Norman Vincent Peale (1898-1993)

Đây là thông điệp của Giáng Sinh: Chúng ta không bao giờ cô đơn.—Taylor Caldwell (1900-1985)

Giáng Sinh diễn ra nơi tâm hồn. Nó mở tâm hồn của chúng ta với người khác, cho người khác thời gian và sức lực của chúng ta và chấp nhận người khác theo chính con người của họ nơi tâm hồn của chúng ta. Đó chính là làm cho người khác những gì Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta. Đó chính là để cho Thần Khí của Chúa ngự trị nơi tâm hồn của chúng ta, và đặt tình yêu của Ngài lên trên hết những mối quan hệ của chúng ta với tha nhân.

—Robert Rider

A Spiritual Exercise

Opening the Door
By Abi F. May

The visual focus of this spiritual exercise is British painter William Holman Hunt’s (1827–1910) most famous work, “The Light of the World.”

The lone figure in this picture is Jesus. It is the risen Jesus we see, dressed in a white robe, crowned with thorns, and bathed in light. Jesus was so much more than a good man or a wise teacher; He was God in the flesh.

“God so loved the world that He gave His only begotten Son, that whoever believes in Him should not perish but have everlasting life.”1

Now look closer to see the darkness and desolation behind and around Jesus. There is a door that is overgrown with brambles and weeds.

“[The seeds] that fell among thorns are those who, when they have heard [the Gospel], go out and are choked with cares, riches, and pleasures of life, and bring no fruit to maturity.”2

Examine the door upon which Jesus is knocking. There is no handle. It symbolizes the door of your heart, which can only be opened from the inside. Have you opened your life to Jesus? He will not force His way in. You must open the door yourself.

“Behold, I stand at the door and knock. If anyone hears My voice and opens the door, I will come in to him and dine with him, and he with Me.”3

Finally, we move to the last part of our exercise. If you have invited Jesus into your life, how welcome do you make Him feel? What place do you give Him now?

To help you answer this question, think about the other members of your household. (Or if you live alone, think back to your childhood.) You greet them in the morning. You are considerate of their happiness and comfort. You don’t repaint the walls without first asking for their opinion. When friends visit, you introduce them. If they bring home the shopping or help with the housework, you thank them. You sit together and talk. You eat at the same table. How rude it would be to ignore them or to forget their presence.

As you remember Jesus’ birth this month, think about the place that Jesus has in the house of your life.

Take a lesson from God in gift giving: His gift didn’t show us how powerful He was, how rich He was, or what good taste He had. His gift simply showed us that He loved us more than anything else in the world, and that He was willing to do whatever it took to make our lives wonderful.

Bài luyện tập tinh thần

Mở cánh cửa
Abi F. May

Bức tranh cho bài luyện tập tinh thần này chính là tác phẩm nổi tiếng nhất của họa sĩ người Anh, William Holman Hunt (1827-1910), “Ánh Sáng Thế Gian.”

Nhân vật duy nhất trong bức tranh chính là Chúa Giêsu. Chúng ta nhìn thấy Đức Giêsu Phục Sinh, trong chiếc áo choàng trắng, đeo vương miện gai, và tỏa sáng. Chúa Giêsu không chỉ là một người nhân hậu hay một vị thầy khôn ngoan; Ngài chính là Thiên Chúa mặc lấy xác phàm.

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3:16).

Giờ thì hãy nhìn kỹ hơn để thấy bóng tối và hoang vắng xung quanh và phía sau Chúa. Ở đó, một cánh cửa đầy cỏ dại và bụi gai cao ngút.

“Hạt giống rơi vào bụi gai: đó là những kẻ nghe [Lời Chúa], nhưng dọc đường bị những nỗi lo lắng và vinh hoa phú quý cùng những khoái lạc cuộc đời làm cho chếp ngộp và không đạt tới mức trưởng thành” (Lc 8:14).

Hãy xem xét cánh cửa mà Chúa Giêsu gõ. Không hề có tay vịn. Nó tượng trưng cho cánh cửa trái tim của bạn, cánh cửa mà chỉ có thể mở từ bên trong. Bạn có mở cánh cửa cuộc sống của mình cho Chúa Giêsu không? Ngài không tự mình xông vào. Bạn phải tự mình mở cánh cửa.

“Này đây, Ta đừng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta” (Kh 3:20).

Cuối cùng, chúng ta đi đến phần cuối của bài luyện tập. Nếu bạn vẫn chưa mời Chúa Giêsu vào trong cuộc sống, bạn có thể làm gì để Ngài cảm thấy được chào đón? Bạn có thể cho Ngài một chỗ ở đâu vào lúc này?

Để giúp bạn trả lời câu hỏi này, hãy nghĩ về những thành viên khác trong gia đình của bạn. (Hoặc nếu bạn đang sống một mình, hãy nghĩ về thời thơ ấu của mình.) Bạn chào hỏi họ vào buổi sáng. Bạn quan tâm đến niềm hạnh phúc và sự ủi an của họ. Bạn không sơn lại bức tường mà không hỏi ý kiến của họ trước. Khi bạn bè đến thăm, bạn giới thiệu họ. Nếu họ đến với quà gì đó hoặc giúp đỡ công việc nhà, bạn cám ơn họ. Bạn ngồi và cùng trò chuyện. Bạn cùng ăn. Sẽ khiếm nhã thế nào nếu bạn không chú ý đến họ hoặc quên sự hiện diện của họ.

Khi bạn nhớ đến sự hạ sinh của Chúa vào tháng này, hãy nghĩ về nơi mà Chúa Giêsu có được trong ngôi nhà của bạn.

Hãy học bài học tặng ban của Chúa: Món quà của Ngài không chứng tỏ cho chúng ta thấy Ngài quyền năng thế nào, giàu có thế nào, hoặc tốt lành thế nào. Món quà của Ngài chỉ đơn giản cho chúng ta thấy rằng Ngài yêu chúng ta hơn bất cứ điều gì nơi thế gian, và Ngài sẵn lòng làm bất cứ điều gì để cuộc sống của chúng ta trở nên tuyệt vời.

From Jesus with Love

Gift Exchange

The first Christmas was all for you. It was My Father’s gift of love to the world, but it was also His gift to you specifically. And it was a “gift that keeps on giving.”

For those who witnessed it firsthand—the star, the choir of angels, the baby in the manger—it was an unexpected and overwhelming spiritual experience. For the blessed few who recognized that baby as their Messiah, it was a dream come true. For them and the many millions since who have likewise believed, it has been the door to eternal life. And it’s the same today. If you celebrate Christmas in spirit and truth, the same wonder, the same promise, and the same unspeakable joy can all be yours.

But now Christmas is more than that. It’s more than a gift from My Father’s heart to yours—it’s a gift exchange. It’s a special time for you as you soak in My love and relive the wonder of the first Christmas, but it’s also special for Me in that you take more time to love and thank and praise Me for all I’ve done for you. This may be hard for you to understand and believe, but I want and appreciate your love too. So if you’re still wondering what to give Me this Christmas, that’s it. Let’s make this Christmas extra special by giving each other the best of all gifts—our love.

Chúa Giêsu với tình yêu

Trao đổi quà tặng

Giáng sinh đầu tiên tất cả dành cho con. Đó chính là món quà tình yêu mà Cha của Ta dành cho thế gian, nhưng đó cũng là món quà của Người đặc biệt dành cho con. Và đó chính là “một món quà tiếp tục cho đi.”

Đối với những ai được chứng kiến tận mắt—ngôi sao, tiếng hát của những thiên thần, hài nhi trong máng cỏ—đó quả là một trải nghiệm thuộc về tinh thần thật bất ngờ và choáng ngợp. Đối với một số ít người được phúc nhận ra hài nhi ấy chính là Đấng Cứu Thế của họ, đó chính là một giấc mơ trở thành hiện thực. Đối với họ và hàng triệu người sau đó, những người có lòng tin tương tự, đó chính là cánh cửa bước vào cuộc sống đời đời. Và nó tương tự trong ngày nay. Nếu con kỷ niệm Giáng Sinh trong thần khí và lẽ thật, điều tuyệt vời, lời hứa và niềm vui khôn xiết tương tự có thể là của con.

Nhưng giờ đây, Giáng Sinh còn hơn thế. Nó không chỉ là món quà từ trái tim của Cha Ta gửi đến trái tim của con—nó là một sự trao đổi quà tặng. Đây chính là thời gian đặc biệt dành cho con, để con được chìm ngập trong tình yêu của Ta và hồi tưởng lại điều tuyệt vời của Giáng Sinh đầu tiên, nhưng đó còn là dịp đặc biệt đối với Ta, vì đây là lúc con dành nhiều thời gian hơn để yêu thương, tạ ơn và ngợi khen Ta về tất cả những gì Ta đã làm cho con. Điều này có thể khó để con hiểu và tin, nhưng Ta muốn và cảm kích tình yêu của con. Vì thế, nếu con vẫn còn đang tự hỏi sẽ tặng Ta những gì vào dịp Giáng Sinh này, thì đó chính là tình yêu. Hãy để cho Giáng Sinh này thêm đặc biệt thông qua việc tặng cho nhau món quà tốt nhất trong tất cả những món quà—đó chính là tình yêu. Nhắm cao, trở nên mạnh mẽ

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *