Thanks Giving

Choices – Những Lựa Chọn

Choices

“Eye has not seen, nor ear heard, nor have entered into the heart of man the things which God has prepared for those who love Him.”—1 Corinthians 2:9

“The sufferings of this present time are not worthy to be compared with the glory which shall be revealed in us.”— Romans 8:18

“Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người” (1 Cr2:9).
“Những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta” (Rm 8:18).

PERSONALLY SPEAKING

Life is made up of choices, ranging from mundane to mind-boggling. What should I wear today? What do I want for breakfast? What career should I pursue? Should I marry this person? Big and small, our choices work together to order our days, define who we are, and largely determine our levels of happiness and fulfillment.

Ironically, it’s the little choices that often get more than their share of our time and attention, while the most fundamental choices, the ones that matter most and could make the biggest difference in the long term, get overlooked or put off. What do I want out of life? What kind of person do I want to be?

It’s possible to go through life without ever tackling those big questions. Millions of people do. But that approach to life is far more likely to end in disappointment and regret than in genuine accomplishment and happiness. As Yogi Berra (Yogi Berra (b. 1925) is an American former Major League baseball player and manager) quipped, “If you don’t know where you’re going, chances are you will end up somewhere else.” Don’t let that happen to you! Find what matters most to you and go for it.

Jesus said, “The kingdom of heaven is like a merchant seeking beautiful pearls, who, when he had found one pearl of great price, went and sold all that he had and bought it.” (Matthew 13:45–46) How many others, do you suppose, had also seen that pearl but hadn’t realized its worth, or had already spent their resources on things of far lesser value, or simply weren’t willing to pay the price?

What is your pearl of great price? What other things are you prepared to sacrifice in order to make it yours? Those are decisions only you can make, with God’s help, but we hope that this issue will get you thinking in the right direction. May God bless you with His best!

Lời tâm tình

Cuộc sống được hình thành từ những lựa chọn, từ những cái thông thường đến những cái dị thường. Tôi nên mặc gì ngày hôm nay? Tôi ăn sáng gì? Tôi nên theo đuổi nghề nghiệp gì? Tôi có nên kết hôn với người này không? Lớn và nhỏ, tất cả những lựa chọn của chúng ta cùng nhau xếp đặt nên những ngày của chúng ta, quyết định nên chúng ta là ai, và quyết định phần lớn mức độ hạnh phúc và thỏa nguyện của chúng ta.

Trớ trêu thay, chính những lựa chọn nhỏ nhặt thường chiếm nhiều thời gian và sự quan tâm của chúng ta hơn, trong khi những lựa chọn chủ yếu nhất, quan trọng nhất và có thể tạo nên sự thay đổi to lớn nhất trong thời gian dài lại bị bỏ qua và trì hoãn. Tôi muốn điều gì từ cuộc sống? Tôi muốn trở thành một người như thế nào?

Có thể nào trải qua cuộc sống mà hoàn toàn chưa từng một lần đối mặt với những câu hỏi lớn ấy. Hàng triệu người như thế. Nhưng cách sống như thế có thể dễ dẫn đến thất vọng và hối tiếc hơn là có được hạnh phúc và thành tựu thật sự. Như Yogi Berra (giám đốc và cựu cầu thủ bóng chày đội Major League người Mỹ) nói một cách dí dỏm: “Nếu bạn không biết mình sẽ đi đâu, có khả năng bạn sẽ đến một nơi lạ khác.” Đừng để điều ấy xảy ra với bạn! Hãy nhận ra điều gì quan trọng nhất đối với bạn và hãy đạt nó.

Chúa Giêsu đã nói: “Nước Trời giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy” (Mt 13:45-46). Bạn nghĩ rằng có bao nhiêu người cũng nhìn thấy viên ngọc ấy nhưng không nhận ra giá trị của nó, hoặc dùng tất cả những gì mình có vào những việc kém giá trị hơn, hoặc đơn giản là không sẵn lòng trả giá?

Viên ngọc quý giá của bạn là gì? Đâu là những điều bạn chuẩn bị phải hy sinh để có được viên ngọc ấy? Đó là những quyết định chỉ có bạn mới có thể đưa ra, cùng với sự giúp đỡ của Chúa, nhưng hy vọng tập sách này sẽ giúp bạn suy nghĩ theo hướng đúng đắn. Nguyện xin Chúa ban cho bạn những gì tốt nhất của Ngài!

What Matters Most

BY AKIO MATSUOKA

“I’VE BEEN SO BUSY WITH LIFE THAT I HAVEN’T HAD TIME TO THINK,” a terminally ill woman in her forties told me when I visited her at a hospice. “I realized while lying here that I barely know my husband, my children, or my mother-in-law, who also lives with us. I’ve been wrapped up in caring for them—shopping and cooking, doing their laundry, cleaning after them, helping them with their homework—and yet I can’t say that I really know what they are thinking or what they are going through. I can’t tell you when was the last time that I had a deep conversation with any of them.”

I heard a similar lament recently while attending a seminar. The main lecturer finished and opened the floor for a casual question-and-answer period. An elderly man who was the retired CEO of a large company stood up and spoke to the 100 or so attendees. “I am 70 years old, currently in excellent health, and recently retired with a substantial pension. I was looking forward to finally relaxing and spending time with my family, but yesterday my wife asked for a divorce. I have worked hard my entire life, always for the family that I loved. Where did I go wrong? Why has my life turned out this way?”

I often hear people say that they want their loved ones to be happy, and that is why they need to work so long and hard. Unfortunately, the more successful they become, the busier they get and the less time they have to spend with their families—and the less they reap of the rewards they expected from their investment. While the dying woman’s and the retired man’s motives may have seemed noble at the time, the lives they led to hadn’t been able to satisfy the needs of their loved ones’ hearts.

The Bible tells us, “Don’t forget to do good and to share with those in need. These are the sacrifices that please God.” (Hebrews 13:16 ). The original Greek word translated “share” is koinónia, which means “participation,” “communion,” “fellowship.” In other words, it pleases God when we sacrifice other things to make time to help others, to participate in their lives, to share in their victories and struggles, to have heart-to-heart interaction with them—in short, when we make time to love.

Điều quan trọng nhất

Akio Matsuoka

“Tôi quá bận rộn với cuộc sống đến nỗi không có thời gian để suy nghĩ,” một phụ nữ đang ở vào độ tuổi 40, mang căn bệnh vô phương cứu chữa nói với tôi khi tôi đến thăm cô ấy tại bệnh viện dành cho những người hấp hối. “Trong khoảng thời gian nằm ở đây, tôi nhận ra rằng, hầu như mình không biết gì về chồng, con cái, hay mẹ chồng của tôi, những người cũng sống cùng chúng tôi. Tôi bận rộn chăm sóc cho họ—mua sắm và nấu nướng, giặt quần áo cho họ, tắm rửa cho bọn trẻ, giúp chúng làm bài tập nhà—nhưng tôi không thể nói tôi thật sự biết họ đang nghĩ gì hoặc họ đang trải qua điều gì. Tôi không thể nói với bạn đâu là lần cuối cùng tôi có được một cuộc trò chuyện sâu sắc với bất cứ ai trong số họ.”

Tôi nghe được lời than van tương tự khi gần đây tham dự một buổi hội thảo. Nhà diễn thuyết chính kết thúc và mở ra khoảng thời gian hỏi đáp thông thường. Một người đàn ông lớn tuổi , một CEO đã về hưu của một công ty lớn đứng lên và nói với khoảng 100 người tham dự. “Tôi 70 tuổi, đang trong tình trạng sức khỏe rất tốt, và mới nghỉ hưu với khoảng lương hưu khá cao. Tôi trông chờ đến thời điểm cuối cùng được thư giãn và dành thời gian cùng với gia đình, nhưng ngày hôm qua, vợ tôi yêu cầu ly dị. Tôi đã làm việc chăm chỉ suốt cuộc đời, luôn vì gia đình mà tôi yêu thương. Tôi đã sai chỗ nào? Tại sao cuộc đời tôi lại như thế này?”

Tôi thường nghe mọi người nói rằng họ muốn những người họ yêu thương hạnh phúc, và đó là lý do tại sao họ cần phải làm việc cực nhọc và lâu dài. Đáng tiếc, càng thành công, họ càng bận rộn và càng có ít thời gian dành cho gia đình—và họ gặt hái ít hơn những phần thưởng mà họ trông đợi từ phần đầu tư của mình. Mặc dù động cơ của người đàn ông đã về hưu và của người phụ nữ sắp chết kia có vẻ đúng, nhưng cuộc sống mà họ sống đã không thể thỏa mãn được những nhu cầu tình cảm của những người họ yêu thương.

Kinh Thánh nói với chúng ta: “Đừng quên làm việc từ thiện, và chia sẻ với những ai túng thiếu, vì Thiên Chúa ưa thích những hy lễ như thế” (Dt 13:16). Từ gốc Hy Lạp koinonia được dịch thành “chia sẻ”, có nghĩa là “sự tham dự”, “sự hiệp thông”, “tình bạn hữu”. Nói cách khác, Chúa hài lòng khi chúng ta hy sinh những điều khác để dành thời gian giúp đỡ tha nhân, để tham dự vào cuộc sống của họ, để chia sẻ những chiến thắng và gian lao của họ, để hành động yêu thương với họ—nói ngắn gọn, Chúa vui lòng khi chúng ta dành thời gian để yêu thương.

MAN, IT’S HARD TO BE A CHRISTIAN!

BY PETER AMSTERDAM

BEING A CHRISTIAN CAN FEEL LIKE AN UPHILL FIGHT, because much of what Jesus taught goes against human nature. Look at the list below and ask yourself if what Jesus said comes naturally to you.

Love your enemies.

Do good to those who hate you.

Bless those who curse you.

Pray for those who mistreat you.

Whoever hits you on the cheek, offer him the other also.

Give to everyone who asks of you, and whoever takes away what is yours, do not demand it back.

Lend, expecting nothing in return.( Luke 12:15)

Be on your guard against all kinds of greed; a man’s life does not consist in the abundance of his possessions.( Luke 12:15)

Whoever wishes to become great among you shall be your servant.( Matthew 20:26 )

Jesus said all of these things, and He expects us to actually do them. That’s the kicker. They’re hard!

Obviously, it costs to be a follower of Jesus, so why would anyone want to? “What’s in it for me?” That’s a fair question. Let’s take a look at the package.

First, you’ve got to think long-term—very long-term. It’s clear in the Scriptures that rewards are given in the afterlife and that they are connected to how we lead our lives on earth.

Behold, I am coming soon! My reward is with me, and I will give to everyone according to what he has done. (Revelation 22:12 )

Whatever you do, work at it with all your heart, as working for the Lord, not for men, since you know that you will receive an inheritance from the Lord as a reward. It is the Lord Christ you are serving. (Colossians 3:23–24 )

No one can lay any foundation other than the one already laid, which is Jesus Christ. If any man builds on this foundation using gold, silver, costly stones, wood, hay or straw, his work will be shown for what it is, because the Day will bring it to light. It will be revealed with fire, and the fire will test the quality of each man’s work. If what he has built survives, he will receive his reward. (1 Corinthians 3:11–14 )

The Son of Man will come in the glory of His Father with His angels, and then He will reward each according to his works.( Matthew 16:27)

Do not store up for yourselves treasures on earth, where moth and rust destroy, and where thieves break in and steal.

But store up for yourselves treasures in heaven, where neither moth nor rust destroys, and where thieves do not break in or steal; for where your treasure is, there your heart will be also.( James 1:12)

Blessed is a man who perseveres under trial; for … he will receive the crown of life which the Lord has promised to those who love Him. (James 1:12)

Besides rewards in the afterlife, God also rewards us in this life.

All these blessings shall come upon you and overtake you, because you obey the voice of the Lord your God. … The Lord will open to you His good treasure, the heavens, to give the rain to your land in its season, and to bless all the work of your hand. (Luke 6:38 )

Give, and you will receive. Your gift will return to you in full—pressed down, shaken together to make room for more, running over, and poured into your lap. The amount you give will determine the amount you get back. (Luke 6:38)

When you do a charitable deed, do not let your left hand know what your right hand is doing, that your charitable deed may be in secret; and your Father who sees in secret will Himself reward you openly. (Matthew 6:3–4).

If you keep My commandments, you will abide in My love, just as I have kept My Father’s commandments and abide in His love. (John 15:10,13)

The Bible makes a clear case that we will be rewarded both in this life and the next for doing the things that Jesus said we should do, even though they go against our human nature. Perhaps the fact that they are so hard has something to do with why God rewards us for doing them.

We “lay up treasure in heaven” by making right decisions now, by living in such a way that we help “His kingdom come, His will be done on earth as it is in heaven.” (Matthew 6:10). It’s a bit like putting money in the bank. Imagine that for every time you showed love or mercy or did a kind deed, a sum of money was deposited in your bank account. What if every time you forgave someone who wronged you, a check was deposited? If that happened, then doing what Jesus said wouldn’t seem so hard, would it?

Làm một tín hữu thật khó!

Việc làm một tín hữu có thể ví như việc phải leo mãi trên con đường dốc. Việc tiếp thu tất cả những gì Chúa Giêsu đã nói và cố gắng để áp dụng chúng vào trong cuộc sống thật vô cùng khó khăn. Bởi vì những việc ấy không theo lẽ tự nhiên. Rất nhiều điều Ngài muốn chúng ta làm hoàn toàn trái ngược với khuynh hướng tự nhiên của con người.

“Hãy yêu kẻ thù.

Hãy làm ơn cho những ai ghét bạn.

Hãy chúc lành cho những ai nguyền rủa bạn.

Hãy cầu nguyện cho những ai ngược đãi bạn.

Ai đánh vào má phải, hãy đưa má bên kia nữa.

Ai lấy áo khoác ngoài của bạn, thì cũng đừng cản họ lấy áo trong.

Hãy bố thí cho tất cả những ai xin bạn, và bất cứ ai lấy đi những gì của bạn cũng đừng đòi lại.

Hãy cho vay, và đừng hy vọng được đền trả” (Lc 6,27-30.35).

“Phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, vì không phải hễ ai được dư dả mà mạng sống người ấy được bảo đảm nhờ của cải đâu” (Lc 12,15).

Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em (Mt:20:26).

Chúa Giêsu đã dạy những điều ấy và Ngài trông mong chúng ta thật sự thực hiện chúng. Một đòi hỏi thật khó! Những điều Ngài đòi hỏi rất khó!

Rõ ràng rằng cần phải trả giá để trở thành người theo Chúa Giêsu, vậy tại sao có người lại muốn theo Ngài? “Tôi nhận được gì từ việc làm theo điều Ngài muốn “Tôi có được lợi gì?”. Đó là một câu hỏi hợp lý. Hãy xem những lý do sau.

Trước tiên, bạn hãy nghĩ về dài lâu—rất lâu dài. Kinh Thánh cho thấy rõ rằng những phần thưởng được ban ở đời sau và rằng những phần thưởng ấy tùy thuộc vào cách sống của chúng ta nơi thế gian.

“Đây, chẳng bao lâu nữa Ta sẽ đến, và Ta đem theo lương bổng để trả cho mỗi người tuỳ theo việc mình làm” (Kh 22,12).

Bất cứ làm việc gì, hãy làm tận tâm như thể làm cho Chúa, chứ không phải cho người đời vì biết rằng anh em sẽ nhận được phần thưởng Chúa ban, là gia nghiệp dành cho dân Người. Đức Giêsu là Chủ, anh em hãy phục vụ Người (Cl 3:23-24).

“Không ai có thể đặt nền móng nào khác ngoài nền móng đã đặt sẵn là Đức Giêsu Kitô. Người ta có thể dùng vàng, bạc, đá quý, gỗ, cỏ, rơm mà xây trên nền trên đó. Nhưng công việc của mỗi người sẽ được phơi bày ra ánh sáng. Thật thế, Ngày của Chúa sẽ cho thấy công việc đó, vì Ngày ấy tỏ rạng trong lửa, chính lửa này sẽ thử nghiệm giá trị công việc của mỗi người. Công việc xây dựng của ai tồn tại trên nền, thì người ấy sẽ được lĩnh thưởng” (1 Cr 3,11-14).

“Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm” (Mt 16,27).

“Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi. Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó” (Mt 6:19-21).

“Phúc thay người biết kiên trì chịu đựng cơn thử thách, vì một khi được tôi luyện, họ sẽ lãnh nhận phần thưởng là sự sống Chúa đã hứa ban cho những ai yêu mến Người” (Gc 1:12).

Bên cạnh những phần thưởng ở đời sau, Chúa cũng ban thưởng cho chúng ta ở đời này.

Mọi phúc lành sau đây sẽ đến với anh em và bao trùm anh em, bởi vì anh em đã nghe tiếng Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em… Đức Chúa sẽ mở trời, là kho tàng quý báu của Người, cho anh em, để ban mưa đúng mùa cho đất anh em, và chúc phúc cho mọi việc tay anh em làm (Đệ nhị luật 28:2, 12).

Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy (Lc 6:38).

Khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh (Mt 6:3-4).

Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người (Ga 15:10).

Kinh Thánh nói rất rõ rằng chúng ta sẽ được ban thưởng cả ở đời này và đời sau cho những gì chúng ta làm theo những gì Chúa Giêsu bảo chúng ta nên làm, ngay cả khi những điều ấy trái ngược với bản chất của chúng ta. Có lẽ thực tế rằng những việc ấy quá khó thực hiện nên đó là lý do tại sao Thiên Chúa khen thưởng cho chúng ta nếu chúng ta thực hiện.

Chúng ta “tích trữ của cải nơi thiên đàng” bằng cách đưa ra những quyết định đúng đắn ở đời này, bằng cách sống để giúp cho “Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” (Mt 6:10). Nó cũng gần giống như việc gửi tiền vào ngân hàng. Hãy tưởng tượng rằng mỗi lần bạn thể hiện tình yêu thương và lòng nhân hậu hoặc hành động tử tế, một khoảng tiền sẽ được đặt vào trong ngân hàng của bạn. Sẽ thế nào nếu mỗi lần bạn tha thứ cho ai đó làm lỗi với bạn, và một tờ chi phiếu được gửi vào? Nếu điều đó xảy ra, vậy việc làm theo những gì Chúa Giêsu đã nói có vẻ như không mấy khó khăn phải không? n

GOD IS TIMELESS

BY PHILLIP LYNCH

I HAVE COME TO REALIZE THAT GOD TAKES HIS TIME. Perhaps that comes from being eternal. He has all the time in the world, so why should He hurry?

God is an investor, not a speculator. He doesn’t “buy” something today with the intention of “selling” it tomorrow. Sure, He wants to get high returns on His investments, but He can wait a very long time if need be. He invests in people, and He doesn’t seem to mind the time it takes for that investment to pay off. Knowing the future also comes in handy, no doubt.

The story of Joseph in the Bible is a good example of this.

He may have been the favorite of his father Jacob’s eleven sons, but Joseph was also the youngest—the low man in the family business when our story begins.

Then Joseph had two fantastical dreams in which his brothers bowed down to him. In classic ambitious newbie fashion, young Joseph told his brothers about the dreams. What was he thinking? Did he expect them to say, “Sure thing, bro! Move to the head of the table as CEO of Jacob and Sons”?

At a secret meeting of board members, in the absence of the current CEO, Jacob, Joseph’s brothers dumped him from the board, and for good measure sent him off to Egypt as a slave. (See Genesis 37).

But what looked like the end was only the beginning of the path to glory for little bro Joe. It was an odd path, but it exemplifies the struggles that many other great men and women have had to endure—the slow but thorough education gained in the School of Hard Knocks.

Joseph rose through the ranks in his new career, until he reached the position of head slave in the household of one of Pharaoh’s top officials. The Bible doesn’t say how long that took, but probably a good number of years. Along the way, Joseph learned how to manage a large estate.

Things went well for Joseph until his master’s wife took a fancy to him, and poor Joseph ran afoul of one of the confounding intangibles in life: he did the right thing, but was punished for his trouble—unceremoniously tossed into prison on trumped-up sexual harassment charges, where he languished for many years.

But as it turned out, this was the start of Joseph’s next career. The prison warden recognized Joseph’s organizational ability and decided to put it to use, and Joseph was happy to comply. He did, after all, have a lot of time on his hands. Eventually the jail was being run by an inmate—Joseph—but even that wasn’t enough to spring him. (See Genesis 39). We know that God had a plan because we know how the story ends, but I’m sure Joseph must have despaired.

When the first chance for a breakout came, the man who could have interceded for Joseph didn’t live up to his side of the bargain, and the break never materialized. (See Genesis 40).

It took two more years before Joseph got another chance, and he did not let this one pass him by. Dreaming big dreams is what had gotten him into this mess in the first place, and dreams are what got him out of it.

The Chairman of Egypt, Inc., Pharaoh, a big dreamer himself, heard that Joseph had a reputation as a visionary, and he listened to and approved Joseph’s fourteen-year plan, and made him CEO.

After seven boom years, the market dried up, but by that time Joseph had the company not only securely grounded, but in a position to keep the entire population afloat. (Genesis 42–47:12)

When Joseph learned that Jacob and Sons was about to go bankrupt due to the recession, he persuaded them to close shop in unprofitable Canaan and relocate offshore in Goshen as a special division of Egypt, Inc. As Joseph had seen in his dream so many years earlier, he became his brothers’ boss. Those nasty older brothers groveled at his feet, but Joseph forgave them, because by then he understood that God had let him go through all those difficulties for his own and their eventual good. (Genesis 42–47:12).

What if Joseph had managed to take over the family business at the beginning of this story? At best, he might have cornered the Canaan wool market. Certainly he never would have risen to the dizzying heights that he did, or have been used by God as he was. God was investing in Joseph all along, but it took years of hardship and failure before God gave him his big break. When opportunity came knocking, Joseph had the smarts and skills needed to make the most of it. God’s investment paid off, and the profits tumbled in hand over fist.

So if you are despairing of ever achieving your dreams, think on this: Times may have changed since Joseph’s days in Egypt, but God is timeless.

Thiên Chúa là mãi mãi

Phillip Lynch

Tôi nhận ra rằng Chúa rất chậm rãi. Có lẽ điều này bắt nguồn từ trạng thái vĩnh cửu. Ngài có tất cả thời gian nơi thế gian, vì thế, tại sao Ngài lại phải hối hả?

Thiên Chúa là nhà đầu tư, không phải là người đầu cơ. Ngài không “mua” thứ gì đó ngày hôm nay với mục đích “bán” vào ngày mai. Chắc chắn, Ngài muốn có được khoảng lãi cao cho phần đầu tư của Ngài, nhưng Ngài có thể chờ đợi rất lâu nếu cần. Ngài đầu tư vào con người, và Ngài dường như không quan tâm đến thời gian phải chờ đợi để phần đầu tư ấy sinh lãi. Việc biết về tương lai cũng đến dễ dàng, không gì nghi ngờ.

Câu chuyện về ông Giuse trong Kinh Thánh chính là một minh họa rõ cho điều này.

Giuse có vẻ như là người con được cha của ông, Giacóp yêu thương nhất trong số 11 người con trai, và ông cũng là con út—chúng ta bắt đầu câu chuyện với cậu trai nhỏ trong gia đình.

Sau đó, Giuse có được hai giấc mơ kỳ quái, trong mơ, những người anh của ông cuối đầu trước ông. Với kiểu tham vọng thường thấy ở tuổi mới lớn, chàng trai trẻ Giuse đã kể với các anh của mình về hai giấc mơ. Anh ta đã nghĩ gì? Liệu anh ta có mong họ nói: “Chắc chắn rồi cậu em! Hãy ở vào vị trí đứng đầu làm CEO của tập đoàn Jacob và Những người con”?

Trong buổi hợp kín của những thành viên trong ban quản trị, với sự vắng mặt của CEO hiện hành, Jacob, những người anh của Giuse đã loại ông ra khỏi ban quản trị, và cách thức tốt nhất chính là bán ông sang Ai cập làm nô lệ (x St 37).

Nhưng điều trông giống như sự kết thúc lại là sự bắt đầu cho con đường dẫn đến vinh quang đối với chàng trai trẻ Giuse. Đó là một con đường lạ kỳ, nhưng con đường minh chứng cho những gian nan mà những tôi tớ vĩ đại của Chúa phải trải qua—một sự đào tạo chậm rãi nhưng kỹ lưỡng đạt được nơi Trường Những Cú Va Đập Mạnh.

Giuse tiến lên những cấp bậc trong nghề nghiệp mới của mình, cho đến khi ông đạt tới vị trí nô lệ đứng đầu trong gia đình của một trong những viên quan cao cấp nhất của Pharaô. Kinh Thánh đã không nói thời gian ấy bao lâu, nhưng có lẽ mất nhiều năm. Cùng lúc đó, Giuse đã học được cách quản lý điền trang rộng lớn.

Mọi việc diễn ra tốt đẹp cho Giuse cho đến khi vợ của chủ ông thích ông, và Giuse tội nghiệp lâm vào một trong những thất bại vô hình trong cuộc sống: ông đã làm điều đúng, nhưng bị trừng phạt cho sự cố gắng của mình—bị tống vào tù vì bị vu cáo tội quấy rối tình dục, và ông phải mòn mỏi chờ đợi suốt nhiều năm.

Nhưng hóa ra đây lại là sự bắt đầu cho một nghề nghiệp mới của Giuse. Người cai quản trại giam nhận ra khả năng tổ chức của Giuse và quyết định sử dụng khả năng ấy, và Giuse đã đồng ý làm theo. Cuối cùng, ông có được rất nhiều thời gian. Cuối cùng trại giam lại được quản lý bởi chính tù nhân—Giuse—nhưng ngay cả việc này không đủ giải thoát ông (x St 39). Chúng ta biết rằng Chúa có một kế hoạch bởi vì chúng ta biết kết thúc câu chuyện, nhưng tôi tin chắc Giuse đã rất thất vọng.

Khi cơ hội đầu tiên cho cuộc thoát ngục đến, người xin tội dùm cho Giuse đã không thực hiện như theo thỏa thuận, và việc thoát ngục không bao giờ thành hiện thực (x St 40).

Mất đến 2 năm Giuse mới có được cơ hội khác, và ông đã không để nó vuột khỏi ông. Ban đầu, chính việc mơ những giấc mơ to lớn đã khiến ông gặp phải rắc rối này, và chính những giấc mơ giúp ông thoát khỏi.

Vị chủ tịch của tập đoàn Ai Cập, chính là người có giấc mơ to lớn, nghe rằng Giuse nổi tiếng về việc giải mộng, và ông đã lắng nghe và chấp nhận kế hoạch 14 năm của Giuse và cho ông trở thành CEO.

Sau 7 năm phát đạt, thị trường cạn kiệt, nhưng lúc này, Giuse không chỉ giúp công ty đứng vững an toàn, nhưng còn ở trong vị thế giữ cho toàn thể dân chúng thịnh vượng. (x Dt 41).

Khi Giuse biết rằng tập đoàn Giacóp và Những Con Trai sắp phá sản do tình trạng suy thoái, ông đã thuyết phục họ đóng cửa hàng ở vùng không sinh lợi Canaan, và chuyển vị trí ra ngoài khơi ở Goshen như một phân khu đặc biệt của Ai cập. Như giấc mơ Giuse đã nằm thấy cách đó rất nhiều năm, ông trở thành chủ của những người anh của ông. Những người anh độc ác của ông quỳ gối, nhưng Giuse đã tha thứ cho họ, bởi vì, lúc ấy, ông hiểu rằng Chúa đã để ông trải qua tất cả những khó khăn vì có lợi cho chính ông và kết thúc tốt đẹp cho họ (x St 42-47:12).

Sẽ thế nào nếu Giuse tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình ngay từ lúc bắt đầu câu chuyện? May mắn lắm, ông cũng chỉ lũng đoạn thị trường len sợi Canaan. Chắc chắn ông không bao giờ lên đến vị trí cao chóng mặt như ông đã có được, hoặc không bao giờ được Chúa sử dụng theo cách ông đã được dùng. Chúa đã đầu tư suốt cả một quá trình vào Giuse, và mất nhiều năm gian nan và khổ nhọc trước khi Chúa cho ông được nghỉ. Khi cơ hội gõ cửa, Giuse có được sự khôn ngoan và tài năng cần thiết để tận dụng triệt để cơ hội. Sự đầu tư của Chúa đã được bồi hoàn, và lợi nhuận tăng lên rất nhiều và nhanh.

Vì thế, nếu bạn đang thất vọng vì chưa đạt được những giấc mơ của mình, hãy suy nghĩ về điều này: Thời gian có thể thay đổi so với thời của Giuse ở Ai cập, nhưng Chúa là mãi mãi.

My Miracle Wedding

BY ANDREW MATEYAK

JESUS SAID THAT IF WE WILL “SEEK THE KINGDOM OF GOD ABOVE ALL ELSE,” God will give us everything we need (Psalm 37:4; Ephesians 3:20). If you work hard and do your job well, it’s in your boss’s best interest to notice and reward you with a pay raise or promotion. God thinks that way too. If we invest our time and energy in His work, helping others and living as He would have us live, God will notice and see that we are rewarded.

As a career Christian volunteer, I’ve spent my life sharing God’s love with others and trying my best to live my faith. There have been times, however, when I’ve compared my life with those of people around me and wondered if I might be better off materially if I worked at a secular job.

When my girlfriend and I decided to marry, we wondered how we would ever be able to pay for a large enough wedding that our families and friends could attend. But we claimed our boss’s “seek first” promise, and He didn’t let us down!

A longtime friend whom we had met through our volunteer work, who had since moved on to another city, heard that we were engaged and phoned me. “Congratulations to you both!” she said. “My mother is a wedding planner in your city. As my wedding gift, I’ve arranged for her to organize the entire event.”

Not only did our friend’s mother take over the entire planning—the decorating, the flower arrangements, etc.—but she also arranged for a tailor to make my wife’s wedding dress and my suit, all free of charge. Meanwhile, another friend arranged for a professional photographer to document the event and paid for the wedding cake, rings, and hotel rooms for our out-of-town guests.

On the day of our wedding, when we walked into the fully decorated room, we were both amazed at how God had used these dear people to provide everything we needed.

But my story doesn’t end there.

Since my wife had never been out of the country, I was secretly hoping to take her abroad for our honeymoon. I found promotional tickets to Macau on the right dates, but at best I would only have money for our airfares, not the hotel room or other expenses.

I had pretty much given up the idea when an old friend—one of my seventh grade classmates, actually—wrote me out of the blue. “I heard that you’re getting married. Where will you be going for your honeymoon?” he asked. I replied that I had hoped to go to Macau, but that it probably wouldn’t work out.

You can imagine my shock when this man, whom I hadn’t been in contact with for years, wrote back that he takes regular business trips to Macau and is part of a hotel club. “If you decide to go to Macau,” he wrote, “all of your expenses will be on me!”

My wonderful boss, God, had given me the desires of my heart, above and beyond my wildest dreams (Psalm 37:4; Ephesians 3:20). Does God repay those who serve Him with their time, money, and talents? You bet He does!

Đám cưới kỳ diệu của tôi

Andrew Mateyak

Chúa Giêsu đã nói nếu chúng ta “tìm kiếm Nước Thiên Chúa trên hết mọi sự,” Chúa sẽ ban cho chúng ta tất cả những gì chúng ta cần (x. Mt 6:33). Nếu bạn làm việc chăm chỉ và làm tốt công việc, sếp của bạn chắc chắn sẽ thấy và khen thưởng bạn bằng cách tăng lương hoặc thăng chức. Thiên Chúa cũng nghĩ như thế. Nếu chúng ta đầu tư thời gian và sức lực của chúng ta vào công việc của Ngài, giúp đỡ mọi người và sống theo như Ngài mời gọi chúng ta sống, Chúa sẽ nhận thấy và khen thưởng cho chúng ta.

Là một tín hữu tình nguyện, tôi đã dành cuộc đời của mình để chia sẻ tình yêu của Chúa với tha nhân và cố gắng hết sức để sống đức tin của mình. Tuy nhiên, có những lúc, tôi so sánh cuộc sống của mình với những người xung quanh và tự hỏi liệu mình có dư dã về vật chất hơn không nếu làm công việc ngoài đời thường.

Khi bạn gái và tôi quyết định kết hôn, chúng tôi tự hỏi làm thế nào chúng tôi có thể trang trải cho một đám cưới đủ lớn để tất cả thành viên trong gia đình và tất cả bạn bè có thể tham dự. Nhưng chúng tôi đã dùng lời hứa “tìm kiếm trước tiên” của sếp chúng tôi, và Ngài đã không làm chúng tôi thất vọng!

Một người bạn lâu năm chúng tôi gặp qua công việc tình nguyện, người đã chuyển sang một thành phố khác, nghe tin chúng tôi đính hôn và đã gọi cho tôi: “Chúc mừng hai bạn!”, cô ấy nói. “Mẹ của tôi làm công việc lên kế hoạch cưới nơi thành phố các bạn đang ở. Tôi đã sắp xếp để mẹ sẽ tổ chức toàn bộ lễ cưới, đây như là món quà cưới của tôi.”

Không chỉ mẹ của bạn tôi đảm trách toàn bộ kế hoạch—trang trí, trang hoàn hoa, …—bà còn sắp xếp thợ may để may lễ phục cho tôi và váy cưới cho vợ của tôi, tất cả đều không tốn tiền. Trong lúc đó, một người bạn khác mời một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp để ghi lại buổi lễ và trả tiền cho bánh cưới, nhẫn cưới, và phòng khách sạn cho những khách từ xa đến.

Vào ngày cưới, khi chúng tôi bước vào căn phòng được trang hoàn lộng lẫy, cả hai chúng tôi đều ngạc nhiên trước cách Thiên Chúa đã sử dụng những người yêu thương ấy để chu cấp mọi thứ chúng tôi cần.

Nhưng câu chuyện của tôi vẫn chưa dừng lại ở đó.

Vì vợ của tôi chưa bao giờ xuất ngoại, tôi thầm hy vọng có thể đưa vợ ra nước ngoài vào dịp tuần trăng mật. Tôi tìm thấy vé khuyến mãi đi Macao vào ngày thích hợp, nhưng chúng tôi chỉ có đủ tiền cho tiền vé máy bay, còn tiền phòng khách sạn và những khoảng chi phí khác thì không có.

Tôi gần như từ bỏ ý định của mình khi một người bạn cũ—một trong những người bạn học năm lớp 7 của tôi—bất ngờ viết thư cho tôi. “Tôi nghe bạn sắp kết hôn. Hai bạn định hưởng tuần trăng mật ở đâu?” anh ta hỏi. Tôi trả lời rằng tôi hy vọng đến Macao, nhưng có thể sẽ không thực hiện được.

Bạn có thể tưởng tượng tôi bất ngờ thế nào, khi người đàn ông này, người mà tôi đã không liên lạc suốt nhiều năm, hồi âm rằng anh ta thường đi công tác đến Macao và là thành viên trong câu lạc bộ của một khách sạn. “Nếu bạn quyết định đi đến Macao, tất cả chi phí tôi sẽ thanh toán!”

Vị sếp tuyệt vời của tôi, Chúa, đã ban cho tôi những gì lòng tôi ao ước, (Tv 37:4, Ep 3:20). Thiên Chúa có trả công cho những ai phục vụ Ngài bằng thời gian , tiền bạc và khả năng của họ không? Chắc chắn Ngài có!

THE SECRET OF LIFE

BY KEITH PHILLIPS

JESUS SAID THAT THE SECRET TO HAPPINESS AND SUCCESS IS TO “seek the kingdom of God above all else,” but does that work today? Can we lead God-centered lives, do more than survive in this materialistic world, and still be ourselves? I believe we can.

To “seek the kingdom of God above all else” means to bring our priorities into line with God’s, so the first step is to honestly assess our values and goals in life.

The next step is to understand God’s priorities. How would He like to see us live? Many people stop here because they expect God to ask impossibly complicated and sacrificial things of them. Actually, He makes it pretty simple: “What does the Lord require of you but to do justly, to love mercy, and to walk humbly with your God?” (1 Timothy 6:10). “The entire law is summed up in a single command: ‘Love your neighbor as yourself.’” (1 Timothy 6:10). Easier said than done, but doable.

It’s also important to clear up another misconception: God is not against material success. The Bible doesn’t say that “money is the root of all evil,” but rather “the love of money is the root of all evil.” (1 Timothy 6:10). God will bless us materially if we will use those blessings to “do justly, love mercy, walk humbly with our God,” and “love our neighbor.”

Can we still be ourselves?—Yes, only we will be happier, more focused, and more fulfilled. God made each of us to be a unique expression of His love. He’s not going to spoil that, but rather improve on it. When our values are in line with God’s values and we let His priorities become our priorities, it’s a win-win situation.

Bí mật của cuộc sống

Keith Phillips

Chúa Giêsu đã nói rằng bí quyết để hạnh phúc và thành công chính là “tìm kiếm nước Thiên Chúa trên hết mọi sự”, nhưng liệu điều ấy có ứng dụng được trong thời đại ngày nay không? Chúng ta có thể sống một cuộc sống trong đó Chúa chính là trung tâm, có thể nào chỉ làm vừa đủ sống trong thế giới vật chất này, và vẫn là chính mình? Tôi tin chúng ta có thể.

“Tìm kiếm nước Thiên Chúa trên hết mọi sự” có nghĩa là mang những điều ưu tiên của chúng ta ngang bằng với những điều ưu tiên của Chúa, như thế, bước đầu tiên chính là đánh giá một cách trung thực những giá trị và mục tiêu trong cuộc sống của chúng ta.

Bước kế tiếp chính là nhận thức được những điều ưu tiên của Chúa. Thiên Chúa muốn nhìn thấy chúng ta sống thế nào? Rất nhiều người dừng lại ở đây bởi vì họ trông chờ Chúa đòi hỏi những điều đòi hỏi sự hy sinh, phức tạp đến không thể. Thật sự là, Ngài đòi hỏi rất đơn giản: “Điều nào Đức Chúa đòi hỏi bạn: đó chính là thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa của bạn” (Mk 6:8). Toàn bộ lề luật được tóm gọn trong một điều răn duy nhất: “Yêu tha nhân như chính mình’” (Gl 5:14). Nói thì dễ hơn làm, nhưng có thể thực hiện được.

Một điều quan trọng khác cần phải làm chính là loại bỏ một quan niệm sai khác: Chúa không chống lại sự thành công thuộc về vật chất. Kinh Thánh không nói rằng “Tiền bạc là nguồn gốc của mọi điều ác”, nhưng “lòng ham muốn tiền bạc chính là cội rễ sinh ra mọi điều ác” (1Tm 6:10). Thiên Chúa sẽ ban phát về vật chất cho chúng ta nếu chúng ta sử dụng những phúc lộc ấy để “thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa của chúng ta và “yêu tha nhân.”

Chúng ta có thể nào vẫn là chính mình không?—Có thể, chúng ta thậm chí sẽ hạnh phúc hơn, tập trung hơn, và thỏa nguyện hơn. Chúa tạo nên mỗi chúng ta là một sự thể hiện khác biệt tình yêu của Ngài. Ngài sẽ không phá hỏng điều đó, nhưng cải thiện nó. Khi những giá trị của chúng ta phù hợp với những giá trị của Ngài và chúng ta để cho những điều ưu tiên của Ngài trở thành những điều ưu tiên của chúng ta, đó là một trường hợp toàn thắng.

The choice

BY VIRGINIA BRANDT BERG

HAVE YOU EVER THOUGHT ABOUT THE CHOICE MOSES HAD TO MAKE WHEN HE FORSOOK EGYPT? That choice is what made Moses great. Solomon is known for his wisdom, Daniel for his vision, David for his psalms, and Peter for his zeal, but Moses was great because of the choice he made.

We read in Hebrews chapter 11 that Moses is included among the heroes of faith in God’s hall of fame. “By faith Moses, when he became of age, refused to be called the son of Pharaoh’s daughter, choosing rather to suffer affliction with the people of God than to enjoy the passing pleasures of sin, esteeming the reproach of Christ greater riches than the treasures in Egypt; for he looked to the reward.” (Hebrews 11:24–26).

Moses, who as a baby had been found by Pharaoh’s daughter floating in a basket among tall reeds along the Nile River,( Exodus 2:1–10) was reared in Pharaoh’s palace in wealth and privilege. But when he came of age, he had to make a choice. He was a Hebrew, not an Egyptian. Would he be true to Egypt and wear the crown of the pharaohs, or would he choose his own people?

What a crisis that must have been for this young man, Moses! Imagine him climbing to some high place and looking at the lights that twinkled from the palace and the imperial city—the palace with all its riches and beauty, things that he had been used to all his life. Then looking south toward the pyramids, where his own people worked as slaves of Pharaoh, making bricks. As they toiled to the sound of the slave driver’s whip, how Moses’ heart must have burned within him! They were his people, but if he chose to be one of them, he would have to forget all the comforts and luxury he had always enjoyed; he would wear the despised garb of the slaves and renounce forever his foster mother, Pharaoh’s daughter. But he made his choice, as God’s Word says, “to suffer affliction with the people of God [rather] than to enjoy the passing pleasures of sin.”

Now these “pleasures of sin” were more tempting than one might think from this simple statement, because Egypt at that time was the most attractive spot on earth. Her granaries were bursting with grain, the wealth of the world poured into her treasury—and Moses could have been heir to it all!

Moses had been educated “in all the wisdom of the Egyptians,” (Acts 7:22) so he knew exactly what such a choice would mean: turning from the possessions of the mightiest empire on earth to slavery. But he was not only educated and wise, he was farsighted; he was willing to sacrifice present pleasure for future gain. “He looked to the reward.” He knew that the pleasures of sin were only for a moment, and also that God’s reward for choosing rightly was for all eternity. Moses understood that without God’s favor a millionaire is only a pauper.

The apostle Paul wrote of Jesus, “Though He was rich, yet for your sakes He became poor.” (2 Corinthians 8:9). This is the choice that Moses made too.

Moses’ choice entailed poverty and suffering and terrible humiliation, but he decided he would rather be the least of God’s children here on earth and forever wear a crown in heaven (James 1:12; Revelation 2:10). He took a stand with God’s children, that he might stand with them before the eternal King, his head held high.

If you picture Moses facing down Pharaoh on the steps of the palace, that may seem like a foolish choice. But if you picture Moses on the steps of the throne of God in heaven, receiving his reward, it becomes clear what a wise and glorious choice that was! Even apart from that, Moses went on to become one of the greatest leaders the world has ever known, and his influence reaches to this very day.

So many today are shortsighted when they make their choices; they can see only the present. They sell out the future for the present. They’re blind to the reward that could have been theirs.

What about you? Do you suffer from shortsightedness of the soul, spiritual myopia, where you’re living mostly for the present? Or do you keep your heart and mind on the great reward God has promised to those who put Him and His kingdom first?

Are pleasures blinding your vision to the great reward God has in store for you? The realities of eternity are pleasures forevermore! (Psalm 16:11). God loves you and has great plans for your life, but He lets you choose. Make wise choices.

Sự lựa chọn

Virginia Brandt Berg

Có bao giờ bạn nghĩ về sự lựa chọn mà Môsê thực hiện khi ông rời bỏ Ai cập không? Chính sự lựa chọn ấy làm cho Môsê trở nên vĩ đại. Sôlômon được biết đến bởi sự khôn ngoan, Đavít được biết đến nhờ những bài thánh vịnh, và Phêrô được biết đến nhờ sự hăng hái, nhưng Môsê lại trở trên vĩ đại nhờ sự lựa chọn mà ông thực hiện.

Chúng ta đọc Do thái chương 11, Môsê nằm trong hàng ngũ những người vững tin vào Chúa. “Nhờ đức tin, ông Môsê, khi lớn lên đã từ chối không chịu cho người ta gọi là con của công chúa Pharaô; ông thà cùng chịu ngược đãi với dân Thiên Chúa còn hơn là được hưởng cái sung sướng chóng qua do tội lỗi mang lại; ông coi sự ô nhục của người được xức dầu là của cải quý báu hơn các kho tàng của người Ai cập, vì mắt ông vẫn đăm đăm nhìn phần thưởng mai sau” (Dt 11-24-26).

Môsê, một đứa bé nằm trong chiếc thúng được con gái của Pharaô tìm thấy khi bị bỏ trôi giữa đám sậy cao dọc dòng sông Nile (Xh 2:1-10), được nuôi nấng dạy dỗ trong giàu sang và phú quý. Nhưng khi lớn lên, ông phải lựa chọn. Ông là người Do thái, không phải là người Ai Cập. Ông sẽ trung thành với Ai cập và mang vương miện của Pharaô, hay ông lựa chọn dân tộc của ông?

Quả là một khủng hoảng đối với chàng trai trẻ Môsê! Hãy tưởng tượng ông lêo lên đến vị trí cao và nhìn những ngọn đèn chớp tắt từ lâu đài và thành phố tráng lệ—lâu đài với tất cả sự giàu có, vẻ đẹp và những thứ mà ông đã sử dụng suốt cả cuộc đời. Rồi nhìn phía Nam những kim tự tháp, nơi dân tộc của ông đang làm gạch, làm nô lệ cho Pharaô. Khi họ làm việc vất vã và chịu những đòn roi của kẻ cai quản nô lệ, Môsê đau lòng biết bao! Họ chính là dân tộc của ông, nhưng nếu ông lựa chọn trở thành một trong số họ, ông sẽ phải quên tất cả những cao sang quyền quý mà ông đã hưởng thụ; ông sẽ mặc những quần áo rách rưới của nô lệ và vĩnh viễn từ bỏ mối quan hệ với người mẹ nuôi của ông. Nhưng ông đã lựa chọn, khi Lời Chúa nói: “thà cùng chịu ngược đãi với dân Thiên Chúa còn hơn là được hưởng cái sung sướng chóng qua do tội lỗi mang lại”.

Giờ đây, “những sung sướng chóng qua do tội lỗi mang lại” ấy còn cám dỗ hơn những gì một người có thể nghĩ đến, bởi vì Ai cập thời ấy là một nơi hấp dẫn nhất trên thế giới. Kho thóc được chất đầy, sự giàu sang của thế giới đổ vào ngân khố của Ai cập—và Môsê có thể đã thừa hưởng tất cả!

Môsê được nuôi dạy “cho biết tất cả về sự khôn ngoan của người Ai cập” (Cv 7:22), nhờ thế, ông biết rõ sự lựa chọn ấy có ý nghĩa gì: đó chính là từ bỏ những tài sản của một đế chế hùng mạnh nhất trên thế giới để làm nô lệ. Nhưng ông không chỉ được giáo dục và khôn ngoan, ông nhìn xa trông rộng; ông sẵn sàng từ bỏ những sung sướng nhất thời để có được món lợi tương lai. “Ông nhìn về phần thưởng.” Ông biết rằng những sung sướng do tội lỗi mang lại chỉ nhất thời, và cũng biết rằng phần thưởng của Chúa dành cho ai biết lựa chọn đúng chính là vĩnh cữu. Môsê hiểu rằng không có ân huệ của Chúa tỉ phú cũng chỉ là người cùng khổ.

Tông đồ Phaolô đã viết về Chúa Giêsu, “Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em” (2Cr 8:9). Đó cũng chính là sự lựa chọn mà Môsê thực hiện.

Sự lựa chọn của Môsê dẫn đến sự nghèo khổ, chịu ngược đãi và chịu sỉ nhục khủng khiếp, nhưng ông đã quyết định thà làm kẻ thấp kém nhất trong số con cái của Chúa ở thế gian và mãi mãi được mang lấy vương miện nơi thiên đàng (Gc 1:12; Kh 2:10). Ông đã bênh vực con cái của Chúa, để nhờ đó, ông được đứng cùng với họ trước Vị Vua vĩnh hằng, và ngẩng cao đầu.

Nếu bạn tưởng tưởng Môsê không nhượng bộ Pharaô trên những bậc thang nơi lâu đài, điều này nghe có vẻ như một lựa chọn điên rồ. Nhưng nếu bạn tưởng tượng Môsê trên những bậc thang dẫn đến ngai vàng của Chúa nơi thiên đàng, đón nhận phần thưởng, sự lựa chọn ấy rõ ràng rất khôn ngoan và vinh dự! Và một phần trong vinh dự ấy, Môsê trở thành một trong những người lãnh đạo vĩ đại nhất được biết đến trên thế giới, và sự ảnh hưởng của ông vẫn còn tồn tại đến ngày nay.

Rất nhiều người ngày hôm nay rất thiển cận khi họ thực hiện những chọn lựa của mình; họ chỉ nhìn thấy hiện tại. Họ đánh đổi tương lai để lấy hiện tại. Họ không nhìn thấy phần thưởng có thể là của họ.

Bạn thì sao? Bạn có mắc căn bệnh tâm hồn thiển cận, chứng cận thị thuộc về tinh thần, khi bạn chỉ sống cho hiện tại không? Hay bạn hướng tâm hồn và tâm trí của mình về phần thưởng to lớn mà Thiên Chúa hứa ban cho những ai đặt Ngài và vương quốc của Ngài lên trên hết?

Những niềm vui thú có che mất tầm nhìn của bạn khiến bạn không nhìn thấy phần thưởng lớn lao mà Chúa dành sẵn cho bạn không? Ngoài những thực tế về sự vĩnh cữu thì đâu là hạnh phúc! (Tv 16:2) Thiên Chúa yêu bạn và có những kế hoạch lớn lao dành cho cuộc sống của bạn nhưng Ngài để bạn lựa chọn. Hãy lựa chọn khôn ngoan.

Today Is My Birthday

BY LUIS AZCUÉNAGA

TODAY I’M 65. I have officially entered the ranks of the elderly. As of today, I’m an “old man.”

What a wretched little word—“old”! It conjures up other words like “decrepit” and “declining” and “dementia.” It doesn’t describe what I am or how I feel. It’s almost insulting!

Not too long ago I considered 65-year-olds to be absolutely ancient, living on borrowed time, having little or nothing left to contribute. I just couldn’t relate.

Now that I’m 65, I have to admit that some things have changed. I have a belly, white hair, and a few quirks. I don’t have as much strength as I used to. I go a little slower, forget things, and sometimes don’t recognize the tired, wrinkled face that stares at me from the mirror while I shave. But the truth is, those things don’t matter much. I don’t believe that “being old” is best gauged by one’s chronological age, but rather by one’s heart. “Old” is an attitude; it’s something we can decide about and control to a certain extent.

Honestly, I’ve never felt better. My life has meaning. I’m fulfilled. I love my work and find fulfillment in it. I love to start new projects and face challenges. I’ve also learned to love life’s simple joys: a grandchild’s mischief, a sunset, a delicious meal, an invigorating ping-pong match, a glass of wine, a walk in nature, a stimulating conversation, travel, a good laugh, sleeping in occasionally and not feeling bad about it. This is the best stage of life so far!

I’ve gained experience and some wisdom, howbeit often through the school of hard knocks and my own blunders. It’s been wonderful to see God’s hand in my life, not only in my obvious blessings but also through adversity and trying, troubling, “valley of the shadow of death” (Psalm 23:4) experiences. I’m thankful for all of that now, because I realize it has helped shape me into the person I am today.

I better understand which things have genuine, lasting value. I know what truly satisfies and what doesn’t. I’ve learned about love. I’ve experienced the love of my wife, my children, my grandchildren, my friends, and I’ve drunk straight from the source of all love, God Himself.

I have learned to recognize the manifold ways through which God shows me His love every day. Even though I’m still no closer to grasping how deep and wide His love is, I’ve never been more thankful for it.

Some say life begins at 40. I say it begins at 65.

Hôm nay là sinh nhật của tôi

Luis Azcuenaga

Hôm nay, tôi 65 tuổi. Tôi chính thức bước vào hàng ngũ những người già. Ngày hôm nay, tôi là “người đàn ông già.”

Một từ nhỏ thật đáng ghét—“già”! Nó gợi lên những từ khác như “già yếu” và “xuống sức” và “chứng mất trí”. Nó không là những từ miêu tả tôi hoặc tôi cảm thấy thế nào. Nó là những lời hạ thấp!

Cách đây không lâu, tôi xem tuổi 65 là rất lớn tuổi, sống buồn chán, không còn đóng góp được gì hoặc đóng góp rất ít. Tôi không thể thích nghi được.

Giờ đây tôi 65 tuổi, tôi phải thừa nhận rằng một số điều thay đổi. Tôi có bụng to, tóc bạc, và sinh tật một chút. Tôi không còn có được sức mạnh như lúc trước. Tôi chậm chạp hơn, hay quên, và đôi khi không nhận ra khuôn mặt đầy nếp nhăn, mệt mỏi đang nhìn chằm chằm tôi từ trong gương khi tôi cạo râu. Nhưng nói thật, những điều ấy không quan trọng cho lắm. Tôi không tin rằng “tuổi già” chỉ được đo bằng tuổi tác của một người, nhưng còn bằng tâm hồn của họ. “Già” chính là một thái độ; đó là điều chúng ta có thể quyết định và kiểm soát ở một mức độ nào đó.

Thật lòng, tôi chưa bao giờ cảm thấy tốt hơn thế. Cuộc sống của tôi có ý nghĩa. Tôi thỏa nguyện. Tôi thích bắt đầu những dự án mới và đối mặt với những thách thức. Tôi cũng học được cách yêu những niềm vui đơn giản trong cuộc sống: trò tinh nghịch của đứa cháu, buổi bình minh, một bữa ăn ngon, một trận đấu ping-pong thật hào hứng, một ly rượu vang, một cuộc đi dạo ngoài trời, một cuộc trò chuyện thú vị, chuyến đi du lịch, một trận cười, thỉnh thoảng thoải mái ngủ. Đây chính là giai đoạn tốt nhất trong cuộc đời!

Tôi có được kinh nghiệm và sự khôn ngoan, tuy nhiên, thường đạt được thông qua ngôi trường của những cú va đập mạnh và qua chính những vấp ngã của chính bản thân. Thật tuyệt vời khi nhìn thấy bàn tay của Chúa trong cuộc sống của tôi, không chỉ trong những ơn phúc rõ ràng nhưng còn trong những thử thách và nghịch cảnh, phiền muộn, những trải nghiệm “qua thung lũng âm u” (Tv 23:4). Giờ đây, tôi tạ ơn về tất cả, bởi vì tôi nhận ra những điều ấy giúp tôi trở thành con người của tôi ngày hôm nay.

Tôi hiểu rõ hơn về những điều mang giá trị lâu dài và thật sự. Tôi biết những gì thật sự thỏa mãn và những gì không. Tôi học được tình yêu. Tôi cảm nghiệm tình yêu của vợ, của con cái, của những đứa cháu, những người bạn, và tôi uống trực tiếp từ nguồn cội của tình yêu, chính là Đức Chúa.

Tôi học biết nhận ra những cách thức khác nhau thông qua đó, Chúa thể hiện tình yêu của Ngài đối với tôi mỗi ngày. Ngay cả khi tôi vẫn chưa hiểu hết tình yêu của Ngài sâu rộng thế nào, tôi không bao giờ biết ơn hơn thế.

Ai đó nói cuộc sống bắt đầu lúc 40 tuổi. Tôi nói cuộc sống bắt đầu lúc 65 tuổi.

SIGHT ADJUSTMENT

BY ARIANA ANDREASSEN

WHEN I AM NOT WEARING MY GLASSES, everything a few feet away strains my vision, and anything past that is a blur. I have been wearing glasses for about 20 years, but sometimes there are situations where I can’t or won’t wear them. When that happens, I invariably miss most of what is going on around me.

Once my husband Mike and I were leaving a hairdressing salon when, out of the blue it seemed, Mike started talking about a friend of ours. She had, in fact, been in the salon the entire time, but my range of focus had been so limited that I hadn’t even seen her.

It’s easy to go through life that way, so focused on what’s happening at the moment that we fail to see the whole picture. When that happens, those relatively small matters that have our attention become too important to us. If we would only step back, we would realize that bigger and ultimately more important things are going on outside of our range of sight; we would see what we have been missing.

As a young mother, I sometimes resent that parenthood doesn’t leave me much time. I miss the freedom to do as I please. But when I stop and think about it, I immediately realize that my “freedom” is a very small thing to give up in exchange for the love and appreciation I receive from my two adorable children, or the pride I take in being their mother.

Sometimes we’re too shortsighted to see the bigger picture; other times we pass through fog, or obstructions block our view; and yet other times the big picture is just too big for us to comprehend.

Whatever the case, we can take comfort in knowing that God sees and understands it all clearly, and that one day we will too. The apostle Paul put it nicely: “Now we see things imperfectly as in a cloudy mirror, but [in the next life] we will see everything with perfect clarity. All that I know now is partial and incomplete, but then I will know everything completely, just as God now knows me completely.” (1 Corinthians 13:12).

Điều chỉnh tầm nhìn

Ariana Andreassen

Khi không đeo kính, những thứ cách xa vài mét khiến tôi phải căng mắt nhìn, và bất cứ thứ gì ở xa đều rất mờ. Tôi đã đeo kính khoảng 20 năm, nhưng đôi khi, có những tình huống tôi không thể hoặc không đeo kính. Khi ở trong những lúc ấy, tôi luôn lỡ mất những gì đang diễn ra quanh tôi.

Một lần, chồng của tôi, Mike và tôi rời khỏi tiệm làm tóc, bỗng nhiên, Mike bắt đầu nói chuyện về một người bạn của chúng tôi. Sự thật là, cô ấy đã ở trong tiệm làm tóc suốt, nhưng thị lực của tôi quá giới hạn đến nỗi đã không nhìn thấy cô ấy.

Cuộc sống rất dễ dàng diễn ra theo cách ấy, quá tập trung vào những gì đang diễn ra và chúng ta không nhìn thấy toàn cảnh bức tranh. Khi điều ấy xảy ra, những vấn đề khá nhỏ nhặt ấy mà chúng ta tập trung chú ý, trở nên quá quan trọng đối với chúng ta. Chỉ cần bước lùi lại, chúng ta sẽ nhận ra rằng những việc quan trọng hơn và to lớn hơn đang diễn ra ngoài tầm nhìn của chúng ta; chúng ta sẽ nhìn thấy những gì chúng ta bỏ lỡ.

Là một người mẹ trẻ, thỉnh thoảng, tôi bực bội khi công việc nuôi dạy con cái khiến tôi không còn nhiều thời gian. Tôi mất đi tự do làm những gì tôi muốn. Nhưng khi dừng lại và suy nghĩ, tôi nhận ra ngay rằng “tự do” của tôi là điều rất nhỏ tôi từ bỏ để đổi lại được tình yêu và sự cảm kích tôi nhận được từ hai đứa con đáng yêu của tôi, hoặc sự hãnh diện tôi có được khi làm mẹ.

Đôi lúc, chúng ta nhìn quá thiển cận đến nỗi không nhìn thấy bức tranh rộng lớn hơn; có những lúc, chúng ta đi qua vùng sương mù, hoặc những vật cản che chắn tầm nhìn của chúng ta; tuy nhiên, có những lúc bức tranh quá lớn để chúng ta có thể hiểu.

Cho dù trong trường hợp nào, chúng ta có thể được an ủi khi biết rằng Chúa nhìn thấy rõ và hiểu rõ tất cả, và rằng một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ nhìn thấy và hiểu rõ. Tông đồ Phaolô đã diễn giải điều này rất hay: “Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt. Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi” (1Cr 13:12). n

POINTS TO PONDER

Life’s Priorities

COMPILED BY SAMUEL KEATING

No matter what you’ve done for yourself or for humanity, if you can’t look back on having given love and attention to your own family, what have you really accomplished?

—Lee Iacocca (b. 1924), American businessman and author

If there is a sin against life, it consists perhaps not so much in despairing of life as in hoping for another life and in eluding the implacable grandeur of this life.

—Albert Camus (1913–1960), French author and philosopher

In all my years of private practice I’ve never heard one of my young clients (the children) mention “quality time.” All a child knows is that he wants your time and your attention, whether it’s to watch him do somersaults and cartwheels or to take him for a Big Mac. In trying to find time for your children, don’t worry too much about how much “quality” is in it. Give them all the time you can and the quality will take care of itself.—Kevin Leman, American psychologist and best-selling author

Treasure the love you receive above all. It will survive long after your gold and good health have vanished.—Og Mandino (1923–1996), American author

I conceive that the great part of the miseries of mankind are brought upon them by false estimates they have made of the value of things. —Benjamin Franklin (1706–1790), American author, political theorist, scientist, musician, statesman, and diplomat

The life you have left is a gift. Cherish it. Enjoy it now, to the fullest. Do what matters, now.—Leo Babauta, American blogger and author

We are always getting ready to live but never living.—Ralph Waldo Emerson (1803–1882), American essayist, lecturer, and poet

Spend time with those you love. One of these days you will say either, “I wish I had,” or “I’m glad I did.”—Zig Ziglar (b. 1926), American author, salesman, and motivational speaker

Many people die with their music still in them. Why is this so? Too often it is because they are always getting ready to live. Before they know it, time runs out. —Oliver Wendell Holmes, Sr. (1809–1894), American physician, professor, lecturer, and author

The purpose of life is a life of purpose.—Robert Byrne (b. 1930), American author

When you were born, you cried and the world rejoiced. Live your life so that when you die, the world cries and you rejoice.

—Cherokee proverb

Remember that you have only one soul; that you have only one death to die. … If you do this, there will be many things about which you care nothing. —Saint Teresa of Avila (1515–1582), Spanish nun, mystic, and writer

What will it profit a man if he gains the whole world, and loses his own soul?—Jesus, Mark 8:36 ■

Những thoáng suy ngẫm

Những điều ưu tiên trong cuộc sống

Sưu tập bởi Samuel Keating

Bất cứ điều gì bạn làm cho bản thân hoặc cho nhân loại, nếu bạn không nghĩ lại xem mình có yêu thương và quan tâm gia đình của chính bạn không, thì bạn có thật sự hoàn thành được gì? –Lee Iacocca (1924 TCN), tác giả và nhà kinh doanh người Mỹ.

Trong suốt những năm làm bác sĩ tư, tôi chưa bao giờ nghe khách hàng nhí của tôi (những trẻ nhỏ) nói “thời gian hữu hiệu”. Tất cả những gì một đứa trẻ biết chính là chúng muốn thời gian của bạn và sự quan tâm của bạn, cho dù đó là việc nhìn chúng làm trò nhào lộn hoặc dẫn chúng đi ăn trưa ở ngoài. Trong nỗ lực nhằm tìm thời gian dành cho con cái, đừng quá lo lắng về tính “hữu hiệu”. Cho con cái tất cả thời gian bạn có thể và tính hữu hiệu sẽ tự động phát huy.—Kevin Leman, nhà tâm lý học và tác giả có sách bán chạy nhất

Hãy trân trọng tình yêu mà bạn nhận được trên hết mọi sự. Tình yêu vẫn tồn tại sau khi vàng và sức khỏe của bạn biến mất.—Og Mandino (1923-1996), tác giả người Mỹ

Tôi nhận ra rằng phần khốn khổ nhất mà nhân loại gây ra cho chính mình chính là sự đánh giá sai giá trị của vật chất.—Benjamin Franklin (1706-1790), nhà ngoại giao, nhà chức trách, nhạc sĩ, nhà khoa học, nhà lý luận chính trị, và tác giả người Mỹ

Cuộc sống còn lại bạn có được chính là một món quà. Hãy yêu thương nó. Hãy tận hưởng nó một cách trọn vẹn, ngay lúc này. Ngay lúc này, hãy làm những gì quan trọng.—Leo Babauta, tác giả và blogger người Mỹ

Chúng ta luôn sẵn sàng để sống nhưng chưa bao giờ thực sự sống.—Ralph Waldo Emerson (1803-1882), nhà thơ, nhà diễn thuyết, nhà viết tiểu luận người Mỹ

Hãy dành thời gian ở bên những người bạn yêu thương. Một ngày nào đó bạn sẽ nói một trong hai điều: “Tôi ước mình đã làm”, hoặc “Tôi mừng vì mình đã làm.”—Zig Ziglar (1926 TCN), nhà diễn thuyết tích cực, người bán hàng, và tác giả người Mỹ

Rất nhiều người chết đi mang theo tiềm năng của mình? Tại sao lại như thế? Thường thì bởi vì họ chuẩn bị để sẵn sàng sống. Trước khi họ biết rõ, thời gian vụt qua.—Oliver Wendell Holmes (1809-1894), tác giả, nhà diễn thuết, giáo sư, và bác sĩ người Mỹ

Mục đích của cuộc sống chính là một cuộc sống có mục đích.—Robert Byrne (b. 1930), tác giả người Mỹ

Khi bạn được sinh ra, bạn khóc và cả thế giới vui mừng. Hãy sống cuộc sống của bạn để khi bạn chết, cả thế giới khóc và bạn vui mừng.—Châm ngôn của người Cherokee

Hãy nhớ rằng bạn chỉ có một linh hồn; bạn chỉ có duy nhất một lần chết. …

Nếu bạn nhớ điều ấy, bạn sẽ không lo lắng quá nhiều điều.—Thánh Teresa thành Avila (1515-1582), nhà văn, nữ tu người Tây Ban Nha

Vì được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì người ta nào có lợi gì?—Chúa Giêsu, Mc 8:36

The sky at night

A SPIRITUAL EXERCISE

BY ABI MAY

This is an exercise for the evening or nighttime, preferably on a clear night, when the stars and moon are clearly visible. Outside is best, but if that isn’t possible, anywhere with a view outside a window will suffice.

Gaze up at the vastness of the sky. Observe the stars, twinkling in their uncountable millions, at distances incomprehensible to our finite minds. Look at the moon, our nearest neighbor in the great expanse of space. Take your time; the vista before you is immense and worthy of your attention.

The Lord, whose name is excellent, has set His glory in those heavens.—So wrote David, the psalmist (Psalm 8:1). You are following his meditation, for he too sat and observed:

“When I consider Your heavens, the work of Your fingers, the moon and the stars, which You have ordained …” (Psalm 8:3)

When you look up at the stars, the moon, the great spread of the sky, do you feel small and insignificant? David seemed to feel the same, yet it is his next realization that merits our focus. He is speaking to the Lord when he asks,

“… what is man that You are mindful of him, and the son of man that You visit him? For You have made him a little lower than the angels, and You have crowned him with glory and honor.” (Psalm 8:4–5).

As small as you may feel, as insignificant as you may judge yourself to be in the great scope of the world and history, God thinks about you. He “is mindful” of you. The God who set the great creation into motion, the same God knows the very hairs of your head (Hebrews 4:12). He knows your thoughts and plans (Hebrews 4:12). He knows your secret sorrows just as He knows your wishes (Psalm 38:9). You are not alone in the universe; God knows and loves you (Psalm 8:9). And with this meditation on the all-encompassing, virtually incomprehensible love of God for you—one solitary individual—you can conclude along with David,

“O Lord, our Lord, how excellent is Your name in all the earth!” (Psalm 8:9).

Bài luyện tập tinh thần

Bầu trời đêm

Abi May

Two things fill me with constantly increasing admiration and awe, the longer and more earnestly I reflect on them: the starry heavens without and the moral law within.—Immanuel Kant (1724–1804) was a German philosopher and anthropologist at the end of the Enlightenment.

Một việc khiến tôi không ngừng ngạc nhiên và kinh ngạc, và càng muốn suy ngẫm về nó: bầu trời đầy sao và quy luật đạo đức.—Immanuel Kant (1724-1804), triết gia và nhà nhân loại học vào cuối Thời Đại Khai Sáng

Đây là bài luyện tập dành cho buổi chiều hoặc buổi tối, đặc biệt vào lúc bầu trời quang đãng, khi nhìn thấy rõ trăng và sao. Tốt nhất là ngoài trời, nhưng nếu không thể, bất cứ nơi nào có thể nhìn ra ngoài cửa sổ cũng đủ.

Hãy nhìn bầu trời rộng lớn. Hãy quan sát những vì sao, hằng hà những vì sao lấp lánh, cách xa tâm trí hạn hẹp của chúng ta. Hãy nhìn vầng trăng, thứ gần chúng ta nhất trong không trung. Hãy dành thời gian; khung cảnh trước mắt bạn rất bao la và đáng để bạn chú ý.

Đức Chúa, với uy danh lẫy lừng, đã đặt vinh quang Ngài nơi không trung. Đavít, tác giả sách thánh vịnh đã viết như thế (Tv 8:2). Bạn làm theo suy ngẫm của ngài, vì ngài cũng đã ngồi và quan sát:

“Ngắm tầng trời tay Chúa sáng tạo, muôn trăng sao Chúa đã an bài…” (Tv 8:4)

Khi bạn nhìn lên những vì sao, vầng trăng, và bầu trời bao la, bạn có cảm thấy mình thật bé nhỏ và chẳng quan trọng gì không? Dường như Đavít cũng đã cảm nhận như thế, tuy nhiên, nhận thức tiếp theo của ngài đáng để chúng ta chú ý. Ngài đã nói chuyện với Đức Chúa khi ngài nói: “…thì con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến, phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm? Chúa cho con người chẳng thua kém thần linh là mấy, ban vinh quang danh dự làm mũ triều thiên.” (Tv 8:5-6)

Cho dù bạn cảm thấy mình nhỏ bé thế nào, cho dù bạn đánh giá bản thân mình không quan trọng thế nào trong sự vĩ đại của thế giới và lịch sử, Chúa luôn nghĩ về bạn. Chúa “bận tâm” về bạn. Thiên Chúa, Đấng đưa mọi thụ tạo vĩ đại vào hoạt động, và Thiên Chúa ấy biết rõ từng sợi tóc trên đầu của bạn (Lc 12:7). Ngài biết rõ những tư tưởng và kế hoạch của bạn (Dt 4:12). Ngài biết rõ những nỗi buồn thầm kín của bạn cũng như những ước muốn của bạn (Tv 38:9). Bạn không một mình giữa vũ trụ; Chúa biết và yêu bạn (Ga 3:16).

Với sự suy ngẫm về tình yêu vô bờ bến, và khôn dò của Thiên Chúa dành cho bạn—một cá nhân riêng lẽ—bạn có thể cùng Đavít kết thúc: “

“Lạy Đức Chúa là Chúa chúng ta, lẫy lừng thay danh Chúa trên khắp cả địa cầu!” (Tv 8:10)

FROM JESUS WITH LOVE

What is truth?

That age-old question is being asked less and less these days. Some people don’t ask because they’re so wrapped up in satisfying their material needs and desires that they never stop to consider their spiritual needs. Others don’t ask because they’re afraid they won’t like the answer. And some don’t ask because they don’t believe that there is an answer; their inborn hunger for truth has been dulled by the skepticism and notion of “relative morality” that pervade modern thought.

But does the truth cease to exist because people don’t seek it or don’t want to acknowledge it? Do God and the spiritual realm cease to exist because so many choose not to believe? Of course not! The truth is the truth, and it’s not contingent on anyone believing it. Even if no one believed, it would remain more real and enduring than the world you experience with your five senses. What you consider reality is no more than a weak reflection of the real world—and that’s the truth!

The truth is spiritual reality, and it’s there for all who sincerely want it. I gave the keys to finding it when I said, “I am the way, the truth, and the life. If you abide in My Word, you shall know the truth, and the truth shall make you free. Ask, and it will be given to you; seek, and you will find; knock, and it will be opened to you.” (John 14:6; 8:31–32; Matthew 7:7). Open your heart to Me, and receive new life—eternal life. Let Me guide you into all truth. Let Me set you free!

Chúa Giêsu với tình yêu

Sự thật là gì?

Câu hỏi từ thời xa xưa giờ đã ít được hỏi. Một số người không hỏi bởi vì họ chỉ nghĩ đến những ước muốn và những nhu cầu về vật chất, đến nỗi họ không bao giờ dừng lại để xem xét những nhu cầu thuộc về tinh thần. Số khác không hỏi bởi vì họ sợ mình sẽ không thích câu trả lời. Và một số người không hỏi bởi vì họ không tin rằng có câu trả lời; nỗi khao khát sự thật tận sâu bên trong họ bị phai mờ bởi chủ nghĩa hoài nghi và quan điểm về “đạo lý tương đối” đang tràn ngập trong tư tưởng thời hiện đại.

Nhưng sự thật có thôi không tồn tại bởi vì mọi người không tìm kiếm nó hoặc không muốn nhận biết nó không? Liệu Chúa và thế giới tâm linh có thôi không tồn tại bởi vì rất nhiều người lựa chọn không tin không? Lẽ dĩ nhiên là không! Sự thật là sự thật, và nó không phụ thuộc vào bất cứ ai tin vào nó. Ngay cả khi không một ai tin, nó vẫn thật và trường tồn hơn cả thế giới mà con trải nghiệm được bằng năm giác quan của mình. Điều mà con nghĩ là thực không gì ngoài một sự phản ánh yếu ớt về thế giới thực—và đó chính là sự thật!

Sự thật chính là một thực tế thuộc về tinh thần, và nó dành cho tất cả những ai thành tâm muốn có nó. Ta ban cho chìa khóa để tìm thấy nó, khi Ta nói: “Thầy là đường, là sự thật, và là sự sống. Nếu con ở lại trong Lời Ta, con sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng con. Hãy xin, thì sẽ được; hãy tìm, thì sẽ thấy; hãy gõ cửa, thì cửa sẽ mở cho” (Ga 14:6; 8:31-32; Mt 7:7). Hãy mở rộng tâm hồn cho Ta, và đón nhận sự sống mới—sự sống đời đời. Hãy để Ta dẫn con vào trong sự thật. Hãy để Ta giải phóng con!

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *