The Christmas Star – Ngôi sao Giáng Sinh

The Christmas Star

Birthday Boy Celebration

My entire life so far has been spent in the Northern Hemisphere, and as a result, my body clock is programmed to recognize dropping temperatures and shortening days as sure signs that Christmas is approaching.

I love everything about the Christmas season

—the colors, the twinkling lights, the presents, the Christmas trees, the aromas, the smiles strangers exchange, the quality time with loved ones. Most Christmas music is beautiful, but I’ll admit to even enjoying the slightly tacky songs that seem to play on a loop in malls or on the car radio.

Even though I’ve known Jesus all my life, lately I’ve found myself getting more caught up in the buzz and activity surrounding the holiday and less on the reason for it. I’ve had less time than in previous years to consider how Jesus might want me to celebrate His birthday. The Bible doesn’t give any specific instruction on this; however, there’s a verse that might provide some clues. In this passage, Nehemiah is giving advice on how to throw a party: “Go and celebrate with a feast of rich foods and sweet drinks,” he says, “and share gifts of food with people who have nothing prepared.” (Nehemiah 8:10)

I think that Jesus—who when He was on earth turned water into wine at a wedding feast (See John 2:1–11)—would want us to have fun and enjoy ourselves. And just as He set aside His own weariness to reach out (See Matthew 14:13–14), I think He’d also be concerned for those who are lonely, elderly, sick, or struggling today, and He’d want us to share His compassion with those we can. If we do our best with both aspects of this advice, I think the result will be pretty close to what the Birthday Boy is hoping for.

A very happy Christmas to you and yours!

Chúc Mừng Sinh Nhật Chúa Hài Dồng

Cả đời tôi sống ở Bắc Bán Cầu, nên mỗi khi đồng hồ sinh học được lập trình sẵn nhận ra nhiệt độ giảm và ngày ngắn lại chính là dấu hiệu Giáng Sinh đang đến gần.

Tôi yêu thích mọi điều của Giáng Sinh—những màu sắc, những ánh đèn lấp lánh, những món quà, những cây Giáng Sinh, mùi hương thơm, những nụ cười từ những người xa lạ trao nhau, khoảng thời gian hạnh phúc bên những người thương yêu. Hầu hết những bài nhạc Giáng Sinh đều rất tuyệt vời, nhưng phải thừa nhận rằng tôi cũng rất thích những bài hát hơi khô khan về ý nghĩa thường được mở đi mở lại trong những khu mua sắm hoặc trên radio trên xe hơi.

Mặc dù tôi đã được biết Chúa Giêsu cả cuộc đời, nhưng gần đây, tôi nhận thấy mình chú tâm vào những hoạt động và sự hào hứng xung quanh dịp lễ hơn là lý do của dịp lễ. Tôi dành ít thời gian hơn so với những năm trước để suy ngẫm xem Chúa Giêsu muốn tôi kỷ niệm sinh nhật của Ngài như thế nào. Kinh Thánh không đưa ra bất kỳ sự hướng dẫn cụ thể nào về việc này; tuy nhiên, có một câu trong Kinh Thánh có thể cho một chút manh mối. Trong sách Nơkhêmia có câu: “Hãy ăn thịt béo, uống rượu ngon và gửi phần cho những người không có sẵn” (Nl 8:10).

Tôi nghĩ rằng Chúa Giêsu—khi còn ở thế gian, Ngài đã hóa nước thành rượu trong tiệc đám cưới (Xem Ga 2:1-11)—muốn chúng ta vui vẻ và tận hưởng dịp lễ. Và cũng như chính Ngài đã quên đi nỗi mệt mỏi để đến với người khác (Xem Mt 14:13-14), tôi nghĩ Chúa Giêsu cũng quan tâm đến những ai đang cô đơn, già yếu, bệnh tật, hoặc đang gặp khó khăn, và Ngài muốn chúng ta chia sẻ sự cảm thông của Ngài với những ai chúng ta có thể chia sẻ. Nếu chúng ta cố gắng hết sức để thực hiện cả hai điều trong lời khuyên, tôi nghĩ kết quả sẽ rất gần với những gì Chúa Hài Đồng ao ước.

Chúc bạn và gia đình một Giáng Sinh tràn đầy hạnh phúc!

The Christmas Star

By Susan Davis

I’ve always loved red and green poinsettia plants and assumed that it was their vibrant colors that had earned them a place in Christmas decorations. But there is more to the story …

Mexican legend has it that in the 16th century, a young peasant child named Maria was distraught one Christmas Eve, as she had no gift to lay before the altar of the baby Jesus in her local village church. As she walked to the chapel, saddened that her poverty prevented her from making even the smallest offering, her young cousin encouraged her that whatever she gave from her heart, no matter how humble, would be received by Jesus if it was offered in love.

Encouraged by this thought, Maria raced around the chapel, collecting weeds and lacing them together in a small bouquet. It wasn’t much, she knew, but she prayed that her gift would convey all that she carried in her heart, humble though it may be. As she walked to the altar to present her offering, she was scolded by some people who questioned the appropriateness of presenting a gift of weeds to the Holy Child.

Determined nonetheless to offer her little bouquet, Maria walked boldly to the front of the church, knelt, and laid her bouquet by the nativity scene. According to the legend, the bouquet of weeds burst into bright red flowers, and all the parishioners in attendance proclaimed that they had seen a Christmas miracle. Because of this, and the fact that it blooms around Christmas, the poinsettia became known in Mexico as “flor de Noche Buena,” or “Christmas Eve flower.”

Franciscan friars in Mexico began incorporating poinsettias into their Christmas celebrations during the 17th century. The shape of the flowers and leaves is a reminder of the Star of Bethlehem, which led the three magi to the place where Christ had been born. The red leaves symbolize the blood of Christ, and the green leaves the promise of everlasting life.

It’s refreshing to discover that there is more to this red and green plant than meets the eye—and a reminder to look a bit deeper for the meaning in other traditions surrounding Christmas. Let us always remember that God can transform even our humblest efforts into flaming flowers that proclaim His love for all humanity.

Ngôi sao Giáng Sinh

Susan Davis

Tôi luôn rất yêu thích những cây trạng nguyên lá xanh bông đỏ, và nhờ những màu sắc đầy sức sống ấy mà cây trạng nguyên có được một vị trí trong những vật trang trí Giáng Sinh. Thế nhưng còn nhiều điều hơn thế nữa từ câu chuyện về cây trạng nguyên…

Theo truyền thuyết Mexico, ở vào thế kỷ 16, một bé gái nông dân nghèo tên Maria đã rất buồn vào đêm Vọng Giáng Sinh vì cô bé không có món quà nào để đặt trước bàn thờ của hài nhi Giêsu trong ngôi nhà thờ của làng. Khi cô bé bước đến nhà thờ, buồn bả vì chính sự nghèo túng của mình đã khiến cô bé thậm chí không có được món quà nào dù là nhỏ nhất để dâng cho Chúa, người em bà con của cô bé đã an ủi cô rằng bất cứ điều gì cô bé dâng lên bằng tấm lòng, dù là nhỏ thế nào, cũng sẽ được Chúa Giêsu chấp nhận, miễn là món quà ấy được dâng tặng với tình yêu.

Được động viên bởi suy nghĩ ấy, Maria chạy quanh nhà thờ, hái hoa dại và bó lại thành một bó nhỏ. Cô bé biết món quà không lớn lao gì, nhưng cô bé cầu nguyện rằng món quà của mình sẽ chất chứa được tất cả những tình cảm yêu thương trong trái tim của bé. Khi bước lên bàn thờ để dâng lễ vật, cô bé bị một số người rầy la khi thấy bó hoa dại của cô bé không tương xứng với Hài Nhi Thần Thánh.

Tuy nhiên, vẫn kiên quyết dâng tặng bó hoa nhỏ của mình, Maria bước đi một cách mạnh dạn lên phía trước nhà thờ, quỳ xuống, và đặt bó hoa bên những bức tượng Giáng Sinh. Theo truyền thuyết, bó hoa dại bùng cháy và hóa thành những bông hoa đỏ rực, và tất cả những giáo dân có mặt đều công nhận rằng họ đã nhìn thấy phép lạ Giáng Sinh. Bởi vì điều này, và thực tế rằng hoa trạng nguyên nở vào dịp Giáng Sinh, nên ở Mêxicô, nó được xem là “flor de Noche Buena”, hay còn gọi là “hoa Vọng Giáng Sinh”.

Những thầy tu dòng Phanxicô bắt đầu dùng những bông hoa trạng nguyên trong những vật trang trí Giáng Sinh của mình trong suốt thế kỷ 17. Hình dạng của bông hoa và những chiếc lá chính là sự gợi nhớ về Ngôi sao Bê lem đã dẫn ba nhà thông thái đến nơi Đấng Cứu Thế được sinh ra. Những chiếc lá đỏ tượng trưng cho máu của Chúa Giêsu, và những chiếc lá xanh chính là lời hứa về một cuộc sống vĩnh hằng.

Thật sự như được tiếp sức khi chúng ta phát hiện ra rằng, ẩn sâu trong những màu sắc xanh, đỏ đập vào mắt, còn có những lời nhắc nhớ sâu xa để ta có cái nhìn sâu sắc hơn vào ý nghĩa của các truyền thống khác quanh Giáng Sinh. Nguyện xin cho chúng ta luôn nhớ rằng Thiên Chúa có thể biến những nỗ lực thậm chí là khiêm tốn nhất của chúng ta thành những bông hoa rực cháy công bố tình yêu của Ngài dành cho tất cả nhân loại.

Ring the Bells

Let the joy of Christmas touch your soul, whether in the peal of bells, the chorus of songs, or the quiet of your heart. There’s plenty to celebrate: Jesus is born!

The world is filled with the sounds of Christmas. If you listen with your outer ears, you will hear carols, bells, and laughter, and now and then a sob of loneliness. If you listen with the inner ear, you will hear the sound of angels’ wings, the hush of inner expectation, and the sacred sound of the deepest silence, the vibrant whisper of the eternal Word.

The world is filled with the sights of Christmas. If you look with your outer eyes, you will see brightly decorated trees, tinseled stars, flaming candles, and a crèche. If you look with the inner eye, you will see the star of Bethlehem in your own heart.—Adapted from Anna May Nielson

Ring Christmas bells, merrily ring,
Tell all the world, Jesus is King,
Loudly proclaim with one accord,
The happy tale, welcome the Lord!

Ring Christmas bells, sound far and near,
The birthday of Jesus is here.
Herald the news to old and young,
Tell it to all in every tongue.

Ring Christmas bells, toll loud and long,
Your message sweet, peal and prolong.
Come, all ye people, join in the singing,
Repeat the story told by the ringing.
—Minna Louise Hohman

Late on a sleepy, star-spangled night, angels peeled back the sky just like you would tear open a sparkling Christmas present. Then, with light and joy pouring out of Heaven like water through a broken dam, they began to shout and sing the message that baby Jesus had been born. The world had a Savior! The angels called it “Good News,” and it was.—Larry Libby

Let us have music for Christmas…
Sound the trumpet of joy and rebirth;
Let each of us try, with a song in our hearts,
To bring peace to men on earth.
—Mildred L. Jarrell

’Tis not enough that Christ was born
Beneath the star that shone,
And earth was set that holy morn
Within a golden zone.
He must be born within the heart
Before He finds a throne,
And brings the day of love and good,
The reign of Christlike brotherhood.
—Mary T. Lathrop ■

Rung chuông

Hãy để cho niềm vui Giáng Sinh chạm đến tâm hồn bạn, cho dù là tiếng chuông, những bài hát Giáng Sinh hoặc sự thinh lặng nơi tâm hồn bạn. Có rất nhiều điều để kỷ niệm: Chúa Giêsu được sinh ra!

Thế giới tràn ngập những âm thanh của Giáng Sinh. Nếu bạn lắng nghe bằng đôi tai bên ngoài, bạn sẽ nghe thấy những bài nhạc Giáng Sinh, tiếng chuông, và tiếng cười đùa, và có thể là âm thanh thổn thức của sự cô đơn. Nếu bạn lắng nghe bằng đôi tai bên trong tâm hồn, bạn sẽ nghe thấy tiếng của những đôi cánh của thiên thần, âm thanh lặng im của sự trông đợi nơi tâm hồn, và âm thanh thiêng liêng của sự thinh lặng sâu lắng nhất, tiếng thầm thì rung động của Lời vĩnh hằng.

Thế giới ngập tràn những khung cảnh Giáng Sinh. Nếu bạn nhìn bằng đôi mắt thông thường, bạn sẽ nhìn thấy những cây Giáng Sinh được trang trí đèn rực rỡ, những ngôi sao lấp lánh, những ngọn nến cháy sáng, và chiếc nôi. Nếu bạn nhìn bằng đôi mắt bên trong tâm hồn, bạn sẽ nhìn thấy ngôi sao Bê-lem trong chính tâm hồn bạn.—Biên tập lại từ bài viết của Anna May Nielson

Hãy rung những chiếc chuông Giáng Sinh, rung vang rộn ràng,
Hãy nói cho cả thế giới rằng Chúa Giêsu là Vua,
Cùng hô vang thật to
Câu chuyện mừng vui, chào mừng Đức Chúa!

Hãy rung những chiếc chuông Giáng Sinh, âm vang khắp gần xa,
Đây là sinh nhật của Đức Giêsu.
Loan truyền tin vui đến người già trẻ nhỏ,
Hãy nói bằng mọi loại ngôn ngữ.

Hãy rung những chiếc chuông Giánh Sinh, âm thanh vang to và dài,
Thông điệp của bạn thật ngọt ngào, ngân vang và kéo dài,
Hỡi tất cả mọi dân dộc, hãy cùng hát,

Hãy lặp lại câu chuyện được kể bằng tiếng chuông vang.—Minna Louise Hohman (Bài hát này của Minna Hohman được phỏng theo bài “Bài hát của những chiếc chuông”, của tác giả Peter J. Wilhousky (1936), vốn dĩ được dựa theo bài hát mừng Năm Mới của Ukrainian “Shchedryk”, của tác giả Mykola Leontovych (1916).

Giữa đêm khuya đầy sao, những thiên thần mở màn trời giống như việc bạn mở món quà Giáng Sinh lấp lánh. Kế đến, ánh sáng và niềm vui tuôn ra từ Thiên Đàng, cũng giống như nước trào ra từ chiếc đập bị vỡ, những thiên thần bắt đầu hô to và ca bài hát mang thông điệp rằng Hài nhi Giêsu đã được sinh ra. Thế gian đã có một Vị Cứu Tinh! Những thiên thần gọi đó là “Tin Mừng”, và đó quả là tin mừng.—Larry Libby

Chúng ta hãy cất lên bài nhạc Giáng Sinh…
Tiếng kèn của niềm vui và sự tái sinh.
Mỗi chúng ta hãy thử hát một bài hát bên trong tâm hồn,
Để mang đến bình an cho nhân loại trên mặt đất.
—Mildred L. Jarrell

Sẽ là chưa đủ khi Đấng Cứu Thế được sinh ra
Phía dưới ánh sao chiếu sáng,
Và thế giới đắm trong buổi sáng thiêng liêng
Trong vùng hạnh phúc.
Ngài phải được sinh ra trong tâm hồn
Trước khi Ngài trở lại ngai vàng,
Và mang đến ngày yêu thương và tốt lành,
Sự ngự trị của tình anh em giống như Đấng Cứu Thế.
—Mary T. Lathrop ■

Christmas Charades

By Chris Hunt
In charades, the player acts silently while the audience guesses “who” he or she is meant to be. The players in the first Christmas might have appeared like this:

[Astonished and somewhat worried]
Mary: “The angel said to [Mary], ‘Rejoice, highly favored one, the Lord is with you; blessed are you among women!’
But when she saw him, she was troubled at his saying” (Luke 1:28–29).

[Calm and reassuring]
The Angel Gabriel: “Then the angel said to her, ‘Do not be afraid, Mary, for you have found favor with God. And behold, you will conceive in your womb and bring forth a Son, and shall call His name Jesus’” (Luke 1:30–31).

[Jumping up and down for joy]
The unborn John the Baptist, while in his mother Elizabeth’s womb: “When Elizabeth heard the salutation of Mary, the babe leaped in her womb” (Luke 1:41).

[Pleased]
Elizabeth: “Elizabeth was filled with the Holy Spirit. Then she spoke out with a loud voice and said, ‘Blessed are you among women, and blessed is the fruit of your womb!’” (Luke 1:41–42)

[Determined]
Joseph: “Joseph also went up from …Nazareth … unto …Bethlehem; to be registered with Mary, his betrothed wife, who was with child” (Luke 2:4–5).

[Relieved and happy]
Mary: “She brought forth her firstborn Son” (Luke 2:7).

[Afraid]

The shepherds: “Now there were in the same country shepherds living out in the fields, keeping watch over their flock by night. And, behold, an angel of the Lord stood before them, and the glory of the Lord shone around them: and they were greatly afraid” (Luke 2:8–9).

[Excited]
The angels: “Suddenly there was with the angel a multitude of the heavenly host praising God and saying: ‘Glory to God in the highest, and on earth peace, goodwill toward men!’” (Luke 2:13–14).

[Curious]
The shepherds, after hearing the angels’ message: “So it was, when the angels had gone away from them into heaven, that the shepherds said to one another, ‘Let us now go to Bethlehem and see this thing that has come to pass, which the Lord has made known to us.’ And they came with haste and found Mary and Joseph, and the Babe lying in a manger” (Luke 2:15–16).

[Generous]
God: “For God so loved the world that He gave His only begotten Son, that whoever believes in Him should not perish but have everlasting life” (John 3:16).

Trò chơi đố chữ Giáng Sinh

Chris Hunt

Trong trò chơi đố chữ, người chơi im lặng trong khi khán giả đoán xem anh ta hoặc cô ta muốn nói đến “ai”. Những người chơi trong Giáng Sinh đầu tiên có thể xuất hiện như thế này:

Mary: “Sứ thần nói với [Mary]: ‘Mừng vui lên, hỡi đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.’

Nghe lời ấy, bà rất bối rối và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì” (Lc 1:28-29)

Thiên thần Gabriel: “Sứ thần liền nói: ‘Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây, bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su” (Lc 1:30-31).

Gio-an Tẩy Giả vẫn còn trong bụng mẹ: “Bà Ê-li-za-bét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được tràn đầy Thánh Thần” (Lc 1:41).

Ê-li-za-bét: Bà Ê-li-za-bét được tràn đầy Thánh Thần, liền kêu lên lớn tiếng và nói rằng: ‘Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc’” (Lc 1:41-42).

Giu-se: “Ông Giuse từ thành Nada-rét…lên thành Bê-lem…. Ông lên đó khai tên cùng với người đã đính hôn với ông là bà Maria, lúc ấy đang có thai” (Lc 2:4-5).

Maria: “Bà sinh con trai đầu lòng” (Lc 2:7).

Những người chăn chiên: “Trong vùng ấy, có những người chăn chiên sống ngoài đồng và thức đêm canh giữ đàn vật. Và kìa sức thần Chúa đứng bên họ, và vinh quang của Chúa chiếu tỏa chung quanh, khiến họ kinh khiếp hãi hùng” (Lc 2:8-9).

Những thiên thần: “Bỗng có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng: ‘Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương!’” (Lc 2:13-14).

Những người chăn chiên, sau khi nghe thiên thần loan báo: “Khi các thiên sứ từ biệt mấy người chân chiên để về trời, những người này bảo nhau: ‘Nào chúng ta sang Bê-lem, để xem sự việc đã xảy ra, như Chúa đã tỏ ra cho ta biết’. Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Maria, ông Giuse, cùng Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ (Lc 2:15-16).

Thiên Chúa: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3:16).

[Ngạc nhiên và hơi lo lắng]

[Trấn tĩnh và an ủi]

[Nhảy lên nhảy xuống vì vui]

[Đẹp lòng]

[Kiên quyết]

[Nhẹ nhõm và hạnh phúc]

*

[Sợ hãi]

[Vui mừng]

[Tò mò]

[Bao dung]

A CHRISTMAS CAROL

By Natalie Anne Volpe

What comes to mind when you think of Christmas? Perhaps gifts, evergreen trees, lights, holly, good food, the birth of the Christ Child, the coming new year, the end of the old, and probably for many, A Christmas Carol.

The well-known tale of the bad-tempered, miserly Scrooge has been often retold through the many years since its first publication by Charles Dickens in 1843.1 To many, the story has become a symbol of Christmas; yet while most of us are familiar with the hardheartedness, stinginess, and greed of the main character, Ebenezer Scrooge, how often do we apply the story’s lessons to our own lives?

The plot takes a wretched miser and brings him through a dramatic change for the better. Before his transformation, he was the opposite of all the good qualities that Christmas stands for—love, charity, goodwill, unselfishness, feeling, care for those around us. While Scrooge may be a rather extreme representation of miserly features, he’s perhaps also a metaphor for the miserliness that resides in each of us.

There’s a little selfishness in all of us, isn’t there? Goals gone a little awry, high ideals long forgotten? Do we pass by others without a word or kind glance when they cross our path, too caught up with ourselves to notice?

We don’t have to wait until we become as extreme in our selfishness as Scrooge before we decide to make a change. Wouldn’t it be wonderful if at every Christmas we could take an honest look at our lives, at the things of the past, at what we’re doing in the present, and our goals for the future, and see what really has become most important to us?

In the ultimate act of love and unselfishness, God gave Jesus to us on earth, so that He could teach us His love, and then die for us to purchase our eternal salvation. At Christmas, we celebrate the giving of this marvelous gift. We can never hope to pay Him back, but Jesus says that “whatever you did for one of the least of these brothers and sisters of mine, you did for me.”2 Every kind word and deed done out of love—not because it’s logical or in our best interests, but because it will help someone else—will ultimately help us, most often in ways we were least expecting.

By taking Jesus as our role model, we can hope to reflect some of those qualities that will keep us happy and make us a blessing to those around us and a better person in general.

Let’s make it a goal—and not only at Christmas—to step back a bit and reassess our life and values and discern what has been the driving force in all our actions. Let us savor every moment while we have it, and make the most of every opportunity to help another human being, because in the end, that’s all that’s going to matter anyway.

Matthew 25:40 NIV
I have always thought of Christmas time, when it has come round, as a good time; a kind, forgiving, charitable, pleasant time; the only time I know of, in the long calendar of the year, when men and women seem by one consent to open their shut-up hearts freely, and to think of people below them as if they really were fellow passengers to the grave, and not another race of creatures bound on other journeys.
—Scrooge’s nephew, Fred, in A Christmas Carol, by Charles Dickens

Bài hát Giáng Sinh

Natalie Anne Volpe

Điều gì đến trong tâm trí bạn khi bạn nghĩ về Giáng Sinh? Có lẽ là những món quà, những cây thông xanh, những bóng đèn, cây nhựa hồi, những món ăn, sự hạ sinh của Hài Nhi Giêsu, một năm sắp đến, sự chấm dứt của quá khứ, và có thể còn rất nhiều điều, như một bài hát Giáng Sinh chẳng hạn.

Một câu chuyện nổi tiếng về ông Scrooge, một người keo kiệt và xấu tính thường được nhắc lại suốt nhiều năm kể từ tác phẩm của tác giả Charles Dicken được xuất bản vào năm 1843. Đối với nhiều người, câu chuyện này đã trở thành một biểu tượng của Giáng Sinh, tuy nhiên trong khi hầu hết mọi người trong chúng ta đều quen thuộc với tính cánh tham lam, bủn xỉn, nhẫn tâm của nhân vật Ebenezer Scrooge, bản thân chúng ta có thường áp dụng bài học của câu chuyện này trong cuộc sống của mình hay không?

Câu chuyện đã lấy hình ảnh một người bủn xỉn keo kiệt và biến đổi ông hoàn toàn theo hướng tốt đẹp hơn. Trước khi thay đổi, ông là hiện thân của những đức tính trái ngược với những đức tính tượng trưng cho Giáng Sinh—yêu thương, nhân hậu, tử tế, không ích kỷ, cảm thông, quan tâm những người xung quanh. Mặc dù Scrooge có thể là một đại diện hơi quá về tính bủn xỉn, nhưng ông lại là một sự ẩn dụ cho chính tính keo kiệt nơi chính bản thân mỗi chúng ta.

Chẳng phải có một chút sự ích kỷ trong tất cả chúng ta sao? Những mục tiêu bị chệch hướng đôi chút, những lý tưởng cao vời theo thời gian bị lãng quên? Có khi nào chúng ta đi lướt qua người khác và không có được một lời nói hoặc một ánh mắt nhìn tử tế, khi họ đi ngang qua cuộc đời chúng ta bởi vì chúng ta quá tập trung vào những việc khác?

Chúng ta không phải đợi cho đến khi mình trở thành một người ích kỷ vô cùng keo kiệt như Scrooge rồi mới quyết định mình cần phải thay đổi. Sẽ chẳng phải tuyệt vời hơn sao nếu mỗi dịp Giáng Sinh, chúng ta có thể thành thật nhìn nhận bản thân, nhìn những gì trong quá khứ, những gì chúng ta đang làm trong hiện tại, và những mục tiêu cho tương lai, và nhìn nhận xem điều gì thật sự quan trong đối với chúng ta?

Bằng hành động tuyệt đối vì tình yêu và vô vị lợi, Thiên Chúa đã gửi Chúa Giêsu xuống thế gian cùng với chúng ta, và rồi chết cho chúng ta để chúng ta có được ơn cứu độ vĩnh cửu. Vào dịp Giáng Sinh, chúng ta kỷ niệm việc ban tặng món quà tuyệt vời này. Chúng ta không bao giờ có thể hy vọng trả lại hết cho Ngài, nhưng Chúa Giêsu nói: “mỗi lần các người làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25:40). Mỗi một lời nói và hành động tử tế được làm vì tình yêu—không phải vì một nguyên do hay vì lợi ích bản thân, mà bởi vì hành động ấy sẽ giúp đỡ ai đó khác—cuối cùng sẽ giúp đỡ cho chính chúng ta, thường là theo những cách chúng ta ít ngờ đến nhất.

Thông qua việc lấy Chúa Giêsu làm hình mẫu, chúng ta có thể hy vọng phản ánh được những đức tính cao đẹp giữ cho chúng ta được hạnh phúc và làm chúng ta trở thành ơn lành cho những ai xung quanh chúng ta và làm cho bản thân trở thành một người tốt hơn.

Hãy đặt ra một mục tiêu—và không phải chỉ trong dịp Giáng Sinh—hãy nhìn lại một chút và đánh giá lại cuộc sống, những giá trị và phân định xem điều gì đang thúc đẩy mọi hành động của chúng ta. Chúng ta hãy tận hưởng mọi khoảnh khắc mình có, và tận dụng mọi cơ hội để giúp đỡ người khác, bởi vì, suy cho cùng đó mới là những gì thật sự quan trọng.

Tôi luôn nghĩ về lễ Giáng Sinh như một khoảng thời gian tuyệt đẹp; một khoảng thời gian vui vẻ, yêu thương, tha thứ và tử tế; khoảng thời gian duy nhất mà tôi biết trong suốt một năm dài, khi mọi người có vẻ như thoải mái mở rộng con tim đang đóng chặt của mình, và nghĩ về những người thiệt thòi hơn họ như thể tất cả thật sự đều là những người cùng trên con đường đi đến sự chết, thay vì nghĩ về họ như những người thấp kém hơn không cùng tầng lớp với mình.—Cháu của Scrooge, trong A Christmas Carol, của tác giả Charles Dickens

SOME SPECIAL GIFTS

A firm handshake to a shaky soul,
A kind word to a lonely person,
A warm smile to the disheartened,
A sincere concern for someone troubled,
A feeling of compassion for the neglected,
A comforting thought for the bereaved,
A respect for the dignity of others,
A defense of the rights of individuals,
A word of witness to help a seeking soul,
A Merry Christmas to all.
—Author unknown

Những món quà đặc biệt

Những món quà đặc biệt
Một cái bắt tay siết chặt một trái tim yếu đuối
Một lời tử tế với một người cô đơn,
Một nụ cười nồng hậu với một trái tim đau khổ,
Một sự quan tâm chân thành với những ai đang khó khăn,
Một sự cảm thông với những người bị lãng quên,
Một suy nghĩ ủi an dành cho người đau khổ,
Một sự tôn trọng đối với phẩm giá của người khác,
Một sự bảo vệ cho quyền lợi của những cá nhân,
Một lời làm chứng giúp đỡ cho một linh hồn đang tìm kiếm
Và một Giáng Sinh Vui Vẻ dành cho tất cả mọi người.
—Khuyết danh

A CHRISTMAS LIST 

Fear less, hope more;
Eat less, chew more;
Whine less, breathe more;
Talk less, say more;
Hate less, love more;
And all good things will be yours.
—Swedish proverb

Let me not wrap, stack, box, bag, tie, tag, bundle, seal, keep Christmas.
Christmas kept is liable to mold.
Let me give Christmas away, unwrapped, by exuberant armfuls. Let me share, dance, live Christmas unpretentiously, merrily, responsibly with overflowing hands, tireless steps, and sparkling eyes.
Christmas given away will stay fresh—even until it comes again.
—Linda Felver

Một danh sách Giáng Sinh

Ít sợ hãi, nhiều hy vọng hơn;
Ít sợ hãi, nhiều hy vọng hơn;
Ăn ít, nhai nhiều hơn;
Ít than van, hít thở nhiều hơn;
Những lời sáo rỗng ít, những lời quan trọng nhiều.
Ghét ít, yêu thương nhiều hơn;
Và tất cả mọi điều tốt đẹp là của bạn.
—Châm ngôn Thụy Điển

**

Hãy để tôi không bao gói, chất đống, đóng hộp, bỏ túi, cột chặt, khâu kín, bọc lại, dán kín, giữ kỹ Giáng Sinh.
Giáng Sinh mà bị giữ kỹ sẽ có thể bị mốc.
Hãy để tôi cho đi Giáng Sinh, mở bung, bằng những cái ôm chứa chan tình cảm. Hãy để tôi chia sẻ, nhảy múa, sống Giáng Sinh một cách khiêm tốn, vui vẻ, sẵn sàng đáp trả bằng vòng tay đầy ắp, bằng những bước đi không mỏi mệt, và bằng những ánh mắt long lanh.
Giáng Sinh được cho đi sẽ luôn tươi mới—thậm chí cho đến khi nó lại đến lần sau.
—Linda Felver

A VERY PERSONAL DILEMMA

By Peter Amsterdam, adapted

The world in which Joseph and Mary, Jesus’ earthly parents, grew up was substantially different from our world today, and they were probably still very young when they were betrothed. In ancient Israel, a couple became betrothed when the man gave the woman either a letter or a piece of money, no matter how small, directly or through a messenger. It was also required that he expressly state, before witnesses, that he intended to make the woman his wife. At the time of the betrothal, the marriage contract was written and agreed upon. Once the woman was betrothed, she was legally considered the man’s wife.

It was within Mary’s betrothal period, after the contract had been made with Joseph, that she was visited by the angel Gabriel, who told her she had found favor with God and would conceive a son who would be the Son of the Most High. She asked how she could conceive, since she was a virgin. Gabriel told her that the Holy Spirit would come upon her, and the power of the Most High would overshadow her. Gabriel was revealing to her that her pregnancy would be from God and would have nothing to do with a man (See Luke 1:35). 

Mary clearly had a decision to make. She was going to be pregnant during her betrothal period, before she was living with her husband. If she consented to what the angel was saying, she was, at the very least, going to devastate her husband, seriously damage her reputation, bring shame to her parents and family, and harm her relationship with her village community. Mary chose to accept the consequences when she said, “I am the servant of the Lord; let it be to me according to your word.” (Luke 1:38 ) This was a huge leap of faith on her part.

And it did have repercussions. Joseph was devastated when he found out she was pregnant. Scripture says that “he considered these things,” (Matthew 1:20) he thought on them, he mulled them over. The Greek word used for “considered” means “passion, angry, anger boiling up.” He had no reason to think anything other than that she had been unfaithful to him. In his mind, she had clearly broken her marriage vows and had committed adultery. Joseph was a normal guy, so of course he’d be angry and hurt.

But the Bible says he was a just man. He didn’t want to make a public example of her or disgrace her, so he made the decision to divorce her quietly. It was after he made the decision to divorce but not to expose Mary that he had the dream in which an angel told him that the child was from the Holy Spirit and that he shouldn’t fear to take Mary as his wife. Joseph had to make a decision at that point: should he believe the dream? Like Mary, he had to take a step of faith. God showed him what to do and he had to make a choice to believe and trust God or not. Thankfully he had the faith and courage to believe and act upon what God had showed him.

Joseph and Mary were each faced with a huge personal dilemma. Both of them showed great faith and courage. Both chose to follow God in spite of the risks, and by doing so, they made it possible for God to use them to fulfill His promise to bless the world.

Of course, no one knows exactly how Mary conceived the baby Jesus, any more than anyone knows exactly how God created the universe. What we do know is that God created a human being with two natures, divine and human, who was fully God and fully man. It had never happened before nor has it since. Luke simply says that the Holy Spirit, the power of God, came upon Mary and overshadowed her. He used the same word when writing about the transfiguration of Christ when he said that a cloud overshadowed them and a voice came out of the cloud, saying, “This is My Son, My chosen One; listen to Him.” (Luke 9:35 ) The Spirit of God overshadowed Mary and brought forth the chosen one, the God-man, Jesus Christ.

It was through Joseph’s willingness to follow what God showed him that Mary’s child was born the son of David (See Matthew). It was through Mary’s willingness to yield to what God asked of her that she bore the Son of God (See Mark 1:1). And Jesus, the Son of God, yielded to what His Father asked of Him, and made it possible for humanity to be redeemed (See Titus 2:13–14).

You might sometimes struggle to act on a nudge from God. When that happens, remember Mary and Joseph. God sometimes calls us to step out by faith and to follow how His Spirit is leading. You never know what the outcome might be.

Tình huống tiến thoái lưỡng nan

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam.

hế giới mà cha mẹ nơi trần thế của Đức Giêsu, bà Maria và ông Giuse sống rất khác thế giới ngày hôm nay của chúng ta, và có thể cả hai còn rất trẻ khi đính hôn cùng nhau. Vào thời Israel cổ xưa, đôi trai gái được xem là đã đính hôn khi người nam trao cho người nữ một lá thư hoặc một ít tiền, không quan trọng là ít hay nhiều, và được trao trực tiếp hay nhờ người trao hộ. Và bên cạnh đó, anh ta còn phải tuyên bố trước mặt những người làm chứng rằng mình có ý cưới cô gái ấy làm vợ. Trong thời gian đính hôn, bản giao ước hôn nhân được viết và được thỏa thuận. Một khi người phụ nữ đã đính hôn, về mặt pháp lý, cô ấy đã được xem là vợ của người đàn ông.

Trong khoảng thời gian đính hôn của Maria, sau khi bản hôn ước đã được lập với Giuse, cô được thiên thần Gabriel đến viếng thăm và báo cho cô biết cô được đẹp lòng Thiên Chúa và sẽ thụ thai một người con trai, chính là Con Trai của Đấng Tối Cao. Cô hỏi làm thế nào mình có thể thụ thai khi cô vẫn còn là một trinh nữ. Gariel nói với cô rằng Thánh Thần sẽ ngự xuống trên cô, và quyền năng của Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên cô. Gabriel tiết lộ cho cô biết đứa con mà cô mang thai là từ Chúa không hề liên quan đến việc vợ chồng (Xem Lc 1:35).

Rõ ràng Maria cần phải quyết định. Cô ấy sắp mang thai khi đang trong giai đoạn đính hôn, trước khi về chung sống với chồng. Nếu cô bằng lòng với những gì thiên thần nói, nhẹ nhất là cô sẽ làm chồng cô đau lòng, hủy hoại nghiêm trọng danh tiếng của cô, làm cho cha mẹ và gia đình cô phải xấu hổ, và làm ảnh hưởng xấu đến mối quan hệ với người dân trong làng. Maria đã chọn chấp nhận hậu quả khi cô nói: “Này tôi là nữ tỳ của Chúa; tôi xin vâng theo những lời sứ thần truyền” (Lc 1:38). Đây chính là một bước nhảy đức tin vô cùng xa của cô.

Và việc ấy đúng là có hậu quả. Giuse đã rất thất vọng khi biết Maria có thai. Kinh Thánh cho biết: “ông toan tính” (Mt 1:20), ông suy nghĩ cẩn trọng về điều ấy. Theo nghĩa Hy Lạp, từ “toan tính”, có nghĩa là một sự “giận dữ, một sự tức giận sôi người”. Ông không hề suy nghĩ được nguyên nhân gì ngoại trừ nguyên nhân Maria đã không chung thủy với ông. Trong tâm trí ông, cô đã không giữ vẹn lời thề hôn ước và đã ngoại tình. Giuse là một người đàn ông bình thường, vì thế, lẽ dĩ nhiên, ông cảm thấy đau lòng và tức giận.

Nhưng Kinh Thánh cho biết ông là một người công chính. Ông không muốn mọi người biết chuyện của cô hoặc làm cô phải hổ thẹn, vì thế, ông đã quyết định bỏ cô một cách kính đáo. Chính sau khi ông đưa ra quyết định bỏ lại cô một cách âm thầm, ông đã nằm mơ và được thiên thần báo cho biết đứa trẻ trong bụng Maria được tạo ra bởi Thần Khí và ông không nên sợ hãi việc nhận Maria về làm vợ. Ngay chính lúc ấy, Giuse đã phải quyết định: ông có nên tin vào giấc mơ ấy không? Giống như Maria, ông đã bước đi bằng lòng tin. Thiên Chúa đã bày tỏ cho ông biết phải làm gì và ông đã phải lựa chọn tin và trông đợi nơi Chúa hay không. Thật cảm kích vì ông đã có lòng tin và can đảm để tin và hành động theo những gì Thiên Chúa đã cho ông biết.

Giuse và Maria, mỗi người đều đối mặt với một tình huống riêng vô cùng khó xử. Cả hai đã thể hiện lòng tin và sự cam đảm mạnh mẽ. Cả hai lựa chọn theo Chúa dù hiểm nguy, và chính nhờ sự lựa chọn của họ, Thiên Chúa đã có thể dùng họ để thực hiện lời hứa chúc phúc cho thế gian của Ngài.

Lẽ dĩ nhiên, không ai biết chính xác làm thế nào Maria mang thai hài nhi Giêsu ngoại trừ chính Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng nên vũ trụ. Điều chúng ta biết được chính là Thiên Chúa đã tạo nên một người từ hai tạo vật, thánh thiện và mang bản tính con người, vừa là Chúa và vừa là con người. Điều này chưa từng xảy ra trước đó. Luca nói rằng Thần Khí, quyền năng của Chúa đã ngự xuống trên Maria và rợp bóng trên bà. Ông đã sử dụng từ như thế khi viết về sự biến hình của Đức Giêsu khi ông nói đám mây đã rợp bóng trên họ và có tiếng từ đám mây phát ra: “Đây là Con Ta, người đã được Ta tuyển chọn, hãy vâng nghe lời Người” (Lc 9:35). Thần Khí của Chúa đã rợp bóng trên Maria và mang đến Đấng được lựa chọn, Con của Chúa, Đức Giêsu Cứu Thế.

Chính nhờ sự sẵn lòng của Giuse làm theo những gì Chúa đã cho ông biết rằng đứa con của Maria chính là thuộc dòng dõi Đavít (Xem Mt 1:1). Chính nhờ sự sẵn lòng của Maria vâng phục những gì Thiên Chúa bảo cô làm mà cô mang thai Con Thiên Chúa (Xem Mc 1:1). Và chính nhờ Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, mà nhân loại được cứu rỗi (Xem Tt2:13-14).

Đôi lúc, có thể bạn cảm thấy khó khăn khi hành động theo sự thúc bảo của Chúa. Khi điều ấy xảy ra, hãy nhớ đến Maria và Giuse. Đôi khi, Thiên Chúa kêu gọi chúng ta bước đi bằng lòng tin và làm theo những gì Thần Khí Ngài chỉ dẫn. Bạn sẽ không bao giờ biết kết quả sẽ là như thế nào.

The gift of your heart

By Maria Fontaine, adapted

All the works that Jesus did on earth had to be extremely important for the Son of God to come down in order to do them. But when you examine those extremely important things, you see that not all of them were what most people would call “spectacular” in the physical. Many of the things He did—the spiritual transformations—had very little, if any, fanfare. Many of them, like His witness to Nicodemus (See John 3:1–21), or forgiving the immoral woman’s sins (See Luke 7:37–38, 48), or His encounter with the woman at the well (See John 4:1–29), weren’t outstanding in physical ways.

The more visible opportunities where He taught and healed large crowds had their time and place, such as when He fed the five thousand (See Matthew 14:21). But He also invested His time and attention on those focused moments when He connected heart to heart and spirit to spirit with one person or a small group of people.

The Bible records several life-changing miracles that Jesus performed in people’s spirits that didn’t require a huge investment of time or materials or effort. He was just where He needed to be when the opportunity arose, and He was faithful to give the truth, love, mercy, and forgiveness that lifted a broken heart or a confused mind or a lost spirit. His gift was His unconditional love that could impart hope, light, and truth.

If we can follow His example by giving to those who need His care and support in whatever way He shows us, this Christmas season can be everything He wants it to be. The more we follow His example, the more our own lives will be spiritually enriched. As we do what we can to demonstrate His love to others, He will help us to better understand His plan in our own lives.

Letting Him use you to share His love is the gift He wants the most for His birthday. It’s a gift that you can give no matter what else you’re doing, and it’s one that only you can give Him, because it’s the gift of your own willing heart.

Món quà tấm lòng của bạn

Phỏng theo bài viết của Maria Fontain
Tất cả những gì Chúa Giêsu đã làm trên thế gian hẳn phải vô cùng quan trọng nên phải chính Con Một Thiên Chúa xuống thế để thực hiện. Nhưng khi rà soát lại những việc vô cùng quan trọng ấy, bạn sẽ thấy rằng không phải tất cả đều là những việc mà hầu hết mọi người nơi thế gian gọi là “ngoạn mục”. Rất nhiều điều Ngài đã làm—những sự biến đổi thuộc về tinh thần—rất ít hoặc hầu như không có sự phô trương ầm ỹ. Rất nhiều điều trong số đó, ví dụ như Ngài chứng thực cho Nicodemus thấy (Xem Ga 3:1-21), hoặc việc Ngài tha thứ cho người phụ nữ ngoại tình (Xem Lc 7:37-38, 48), hoặc việc Ngài chạm mặt với người phụ nữ bên giếng nước, không hề là việc nổi trội gì cả theo lẽ thường.

Những cơ hội để nhìn thấy phép lạ do Ngài tạo rarõ ràng hơn khi Ngài dạy và chữa lành giữa những đám đông, chẳng hạn như khi Ngài cho năm ngàn người ăn (Xem Ga 4:1-29). Thế nhưng Ngài cũng đã dành thời gian và sự tập trung trong những giây phút ấy, khi trái tim Ngài, tinh thần Ngài nối kết với từng trái tim và tinh thần của mỗi một người hoặc một nhóm nhỏ những người.

Kinh Thánh đã ghi lại vài phép lạ thay đổi cuộc đời mà Chúa Giêsu đã thể hiện nơi tinh thần của dân chúng những phép lạ không đòi hỏi một sự đầu tư to lớn về thời gian, vật chất hoặc nỗ lực. Ngài sẵn sàng khi cơ hội đến, và Ngài trung tín truyền rao lẽ thật, tình yêu, lòng thương xót, sự tha thứ làm nâng dậy trái tim đau khổ hoặc tâm trí đang rối bời hoặc tinh thần đang lạc lối. Món quà của Ngài chính là tình yêu vô điều kiện có thể mang đến niềm hy vọng, ánh sáng và lẽ thật.

Nếu chúng ta có thể noi theo gương Ngài bằng cách trao cho những ai đang khó khăn sự quan tâm và giúp đỡ theo những cách Ngài chỉ cho chúng ta thấy, thì Giáng Sinh năm nay có thể là Giáng Sinh mà Ngài mong muốn. Chúng ta càng noi gương Ngài, đời sống tinh thần của chúng ta càng trở nên dồi dào. Khi chúng ta làm những gì chúng ta có thể để thể hiện tình yêu của Ngài cho tha nhân, Ngài sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn kế hoạch của Ngài trong cuộc đời của chúng ta.

Việc để Ngài sử dụng bạn để chia sẻ tình yêu của Ngài chính là món quà mà Ngài mong muốn nhận được nhất trong ngày sinh nhật của Ngài. Đó là một món quà bạn có thể cho đi cho dù bạn đang làm gì, và đó là món quà duy nhất chỉ có bạn mới có thể tặng Ngài, bởi vì món quà ấy chính là trái tim luôn sẵn lòng của chính bạn.

My Christmas Prayer

This Christmas, I want to give You the gift of my heart, Jesus. Please come into my life and fill me with Your unconditional love that stands the test of time.

Lời cầu nguyện Giáng Sinh

Lạy Chúa Giê-su, Giáng Sinh năm nay con muốn dân Ngài món quà chính là trái tim của con. Xin đến trong cuộc sống của con và đong đầy con bằng tình yêu vô điều kiện của Ngài, tình yêu đứng vững trong những lúc thử thách.

Christmas Memories

By Iris Richard

I was born in 1955, only ten years after World War II, when wartime hardships were still fresh in people’s minds. Grandfather used to tell us children of the extreme hunger and exhaustion of those days, and the struggle of staying alive during the long freezing winter months.

Our town was in the heart of Germany’s industrial center, and everything was covered with a seemingly permanent layer of gray-brown dust from the steel mills. In springtime, the grass and green shoots quickly turned brown, and so did the fresh snow in winter, making its white coat look worn after only a day.

On the first Sunday in December, our family always gathered around the table in our apartment’s tiny kitchen. My mother, my sister Petra, and I lit the first candle of our Advent wreath and sang Christmas songs, as our thoughts journeyed far, far away from the dusty city to the three wise men traveling on camelback. Each week a new candle was lit, and peace and joy filled our hearts as the story of the manger which awaited the birth of our Savior came alive.

Then came the long-awaited event of Christmas baking—special indeed, since butter, nuts, and eggs were sparse, and chocolate was a rare treat. With the delicious smell of freshly baked cookies still filling the air, we carefully stored each batch in large tin cans.

On Christmas morning, we went to see the tree, prepared the night before by our parents. We all crept into the living room while Papa lit the candles one by one with a long match.

What joy it was to find stockings filled with homemade cookies, nuts, chocolate, oranges, and apples, and new knitted dresses for our dolls. There also were crayons and coloring books, hats, gloves, and scarves.

These were days of simple joys and handmade toys. The memories serve as a reminder to me to search for true value, for the human touch, for things that last—especially in the fast-moving times we live in today, filled with technological gadgets and screen-based activities. They are also a reminder to keep my eyes open to the needs of others, to love, and to share. That’s what makes this season a truly unforgettable one, leaving its beautiful mark on the memories of our children and those we meet.

Những kỷ niệm Giáng Sinh

Iris Richard

Tôi được sinh ra vào năm 1955, chỉ mười năm sau Chiến Tranh Thế Giới II, khi những gian khổ thời chiến tranh vẫn còn rất rõ trong tâm trí của mọi người. Ông tôi đã từng nói với bọn trẻ chúng tôi về những gian khổ và những cơn đói cùng cực trong những ngày ấy, và những khó khăn để sống sót trong suốt những tháng mùa đông lạnh cóng dài dai dẳng.

Thị trấn của chúng tôi nằm ngay trung tâm của khu công nghiệp Đức, và mọi thứ bị phủ đầy bởi những lớp bụi nâu có vẻ đã rất lâu ngày từ những nhà máy thép. Vào mùa xuân, cỏ và những chồi cây xanh nhanh chóng chuyển sang màu nâu, và màu trắng của tuyết vào mùa đông cũng thế, khiến cho lớp áo trắng của nó trông cũ đi chỉ sau một ngày.

Vào ngày Chủ nhật đầu tiên của tháng 12, gia đình của chúng tôi luôn quây quần quanh chiếc bàn trong căn bếp nhỏ của căn hộ. Mẹ tôi, em gái tôi Petra và tôi thắp cây nến đầu tiên trong vòng hoa Mùa Vọng (bốn tuần trước Giáng Sinh) và hát những bài hát Giáng Sinh trong khi tâm trí của chúng tôi bay xa , rất xa khỏi thành phố đầy bụi để gặp ba nhà thông thái đang thực hiện chuyến hành trình trên lưng lạc đà. Mỗi một tuần, một cây nến mới được thắp lên, bình an và niềm vui đong đầy tâm hồn của chúng tôi khi câu chuyện về máng cỏ được dành cho sự hạ sinh của Đấng Cứu Thế trở nên sống động.

Sau đó là sự kiện được chờ mong chính là làm bánh Giáng Sinh—thật sự đặc biệt, vì bơ, các loại hạt, và trứng rất ít chỗ bán, và chocolate là rất hiếm. Khi mùi hương thơm ngon ngào ngạt của những chiếc bánh quy mới ra lò, chúng tôi cẩn thận xếp mỗi một mẻ bánh vào những chiếc hộp thiếc to.

Vào buổi sáng Giáng Sinh, chúng tôi đi xem cây Giáng Sinh mà bố mẹ đã chuẩn bị vào đêm hôm trước. Tất cả chúng tôi đều nằm bò trong phòng khách khi bố thắp từng cây nến một bằng que diêm dài.

Thật vui làm sao khi tìm thấy những đôi vớ được nhét đầy những chiếc bánh quy ở nhà làm, những loại hạt, chocolate, những quả cam, táo, và những chiếc áo đầm mới được móc dành cho những cô búp bê của chúng tôi. Ngoài ra còn có bút sáp tô màu, sách tô màu, những chiếc nón, găng tay và khăn choàng cổ.

Ngày ấy là những ngày của những niềm vui rất giản đơn và những món đồ chơi làm bằng tay. Những ký ức chính là điều nhắc tôi nhớ việc tìm kiếm những giá trị thật sự, mối quan hệ giữa người với nhau và những điều lâu dài—đặc biệt trong thế giới vội vã mà chúng ta đang sống, toàn là những máy móc kỹ thuật cao và những hoạt động vui chơi qua màn hình. Những ký ức ấy cũng nhắc tôi biết mở to mắt để nhìn thấy nhu cầu của tha nhân, để yêu thương và chia sẻ. Đó là những điều làm cho mùa Giáng Sinh trở thành một Giáng Sinh thật sự khó quên, để lại một dấu ấn đẹp nơi ký ức của những con trẻ và những ai chúng ta gặp.

Why Christmas?

Retold by Keith Phillips

There was once a man who didn’t believe in God, and he didn’t hesitate to let others know how he felt about religion and religious holidays, like Christmas. His wife, however, did believe, and she raised their children to also have faith in God and Jesus, despite her husband’s disparaging comments.

One snowy Christmas Eve, his wife was taking their children to a Christmas Eve church service in the farm community in which they lived. She asked him to come, but he refused.

“That story is nonsense!” he said. “Why would God lower Himself to come to earth as a man? That’s ridiculous!”
So his wife and children left, and he stayed home.

A while later, the winds grew stronger and the snow turned into a blizzard. As the man looked out the window, all he saw was a blinding snowstorm. He sat down to relax in front of the blaze in the fireplace.

A short while later, he heard a loud thump. Something had hit the window. Then another thump. He looked out but couldn’t see more than a few feet. When the storm let up a little, he ventured outside to see what could have been beating on his window. In the field near his house, he saw a flock of wild geese. Apparently, they had been flying south for the winter when they got caught in the snowstorm and couldn’t go on. They were lost and stranded on his farm, with no food or shelter. They just flapped their wings and flew around the field in low circles, blindly and aimlessly. A couple of them had flown into his window, it seemed.

The man felt sorry for the geese and wanted to help them. The barn would be a great place for them to stay, he thought. It’s warm and safe. They could spend the night there and wait out the storm. So he walked over to the barn and opened the doors wide, then watched and waited, hoping they would notice the open barn and go inside. But the geese just fluttered around aimlessly and didn’t seem to notice the barn or realize what it could mean for them. The man tried to get their attention, but that just scared them farther away.
He went into the house and came out with some bread, broke it up, and made a breadcrumb trail leading to the barn. They still didn’t catch on.

Now he was getting frustrated. He got behind them and tried to shoo them toward the barn, but they only got more scared and scattered in every direction except toward the barn. Nothing he did could get them to go into the barn where they would be warm and safe.

“Why don’t they follow me?!” he exclaimed. “Can’t they see this is the only place where they can survive the storm?”

He thought for a moment and realized that they just wouldn’t follow a human. “If only I were a goose, then I could save them,” he said out loud.

Then he had an idea. He went into the barn, got one of his own geese, and carried it in his arms as he circled around behind the flock of wild geese. When he released it, his goose flew through the flock and straight into the barn. One by one, the wild geese followed it to safety.

The man stood still and silent as the words he had spoken a few minutes earlier replayed in his mind: If only I were a goose, then I could save them! Then he thought about what he had said to his wife earlier. “Why would God want to be like us? That’s ridiculous!” Suddenly it all made sense. That is what God had done. We were like the wild geese—blind, lost, confused, dying. So God had His Son become like us, so He could show us the way and save us. That was the meaning of Christmas, he realized.

As the winds and blinding snow died down, his soul became quiet and pondered this wonderful thought. Suddenly he understood what Christmas was all about, why Christ had come. Years of doubt and disbelief vanished like the passing storm. He fell to his knees in the snow and prayed his first prayer: “Thank You, God, for coming in human form to get me out of the storm!”

God showed how much he loved us by sending his one and only Son into the world so that we might have eternal life through him. This is real love
—not that we loved God, but that he loved us and sent his Son as a sacrifice to take away our sins.—1 John 4:9–10 NLT

I will ransom them from the power of the grave; I will redeem them from death.
—Hosea 13:14

Tại sao lại là Giáng Sinh?

Được Keith Phillips kể lại

Có một người đàn ông không tin vào Chúa, và ông ta không ngần ngại cho mọi người biết cảm nghĩ của ông về tôn giáo vào những ngày nghỉ lễ của tôn giáo, như Giáng Sinh chẳng hạn. Tuy nhiên, vợ của ông lại tin, và bà đã nuôi dạy con cái cũng có niềm tin vào Chúa và Chúa Giêsu, mặc cho những lời coi rẻ của chồng.

Vào đêm vọng Giáng Sinh đầy tuyết, người vợ dẫn con đi đến nhà thờ trong làng nơi họ sống. Bà bảo ông đi cùng, nhưng ông đã từ chối.

“Câu chuyện ấy rất vô lý!” ông nói. “Tại sao Chúa lại hạ mình để đến thế gian như một người phàm? Điều ấy thật buồn cười!”

Thế rồi, vợ và các con ông đi, còn ông ở lại nhà.

Một lúc sau, những cơn gió thổi mạnh hơn và tuyết trở thành một cơn bão tuyết. Khi người đàn ông nhìn ra ngoài cửa sổ, tất cả những gì ông nhìn thấy là một cơn bão tuyết trắng xóa. Ông ngồi xuống và thư giãn trước lò sưởi.

Không lâu sau, ông nghe thấy một tiếng động mạnh. Có gì đó đã đập vào cửa sổ. Rồi lại một tiếng động khác. Ông nhìn ra ngoài, nhưng không thể nhìn xa hơn vài dặm. Khi cơn bão tuyết nhẹ bớt, ông ra ngoài để xem cái gì đã đập vào cửa sổ nhà ông. Trên cánh đồng gần nhà, ông nhìn thấy một đàn ngỗng hoang. Rõ ràng, chúng đang bay về hướng nam để tránh đông và bị kẹt trong cơn bão tuyết và không thể tiếp tục. Chúng bị lạc đường và mắc kẹt trong trang trại của ông, không thức ăn, không nơi trú ẩn. Chúng đập cánh và bay quanh cánh đồng, không thấy gì, không phương hướng. Một số trong chúng hình như đã bay va vào trong cửa sổ của ông.

Người đàn ông cảm thấy tội nghiệp đàn ngỗng và muốn giúp đỡ chúng. Chuồng bò sẽ là nơi tuyệt vời để chúng ở, ông nghĩ. Nơi ấy ấm áp và an toàn. Chúng có thể qua đêm ở đây và đợi cho đến hết bão. Và ông đã bước ra chuồng bò, mở rộng cửa, rồi quan sát và đợi, hy vọng đàn ngỗng nhìn thấy chuồng bỏ mở và đi vào. Nhưng đàn ngỗng chỉ vỗ cánh bay vòng vòng không phương hướng và hình như không nhìn thấy chuồng bò hoặc nhận ra điều gì đang dành cho chúng. Người đàn ông cố làm cho chúng chú ý, nhưng việc ấy chỉ càng làm chúng sợ hãi và tránh xa.

Ông vào nhà và mang ra một ít bánh mì, bẻ vụn và rải thành đường dẫn vào đến chuồng bò. Chúng vẫn không nhận ra.

Lúc này, ông bắt đầu bực bội. Ông ra phía sau chúng và cố lùa chúng đến chuồng bò, nhưng điều ấy chỉ làm chúng thêm sợ hãi và chạy tán loạn mọi hướng trừ hướng đến chuồng bò. Những điều ông làm không điều nào có thể khiến chúng vào trong chuồng, nơi chúng sẽ được ấm áp và an toàn.

“Tại sao chúng lại không theo mình?!” ông la lên. ”Chúng không thấy đây là nơi duy nhất chúng có thể sống sót trong cơn bão sao?”

Ông suy nghĩ một lúc và nhận ra rằng chúng không đi theo con người. “Chỉ khi nào mình là ngỗng thì mình mới có thể cứu chúng,” ông nói to.

Sau đó, ông nảy ra một ý tưởng. Ông vào bên trong chuồng bò, lấy một trong những con ngỗng của ông, và ông ôm nó trong tay khi ông chạy vòng quanh phía sau bầy ngỗng hoang. Ông thả con ngổng ra, và rồi con ngỗng của ông bay qua bầy ngỗng và bay thẳng vào chuồng. Những con ngỗng hoang, từng con một bay theo vào nơi an toàn.

Người đàn ông đứng yên và im lặng khi những lời ông đã nói cách đây vài phút trước lặp lại trong tâm trí ông: Chỉ khi nào mình là ngỗng, mình mới có thể cứu chúng! Và rồi ông nhớ lại những gì ông đã nói với vợ trước đó. “Tại sao Chúa lại muốn trở nên giống như chúng ta? Thật buồn cười!” Bỗng nhiên mọi việc đều trở nên rõ ràng. Chúng ta giống như bầy ngỗng hoang—mù lòa, lạc lối, hoang mang, sắp chết. Vì thế, Thiên Chúa để Con Một của Ngài trở nên giống như chúng ta, như thế Ngài mới có thể chỉ cho chúng ta thấy con đường và cứu rỗi chúng ta. Ông bỗng nhận ra, đó chính là ý nghĩa của Giáng Sinh.

Khi những cơn gió và những cơn bão tuyết trắng xóa qua đi, tâm hồn ông trở nên thanh bình và suy ngẫm lại ý nghĩ tuyệt vời ấy. Bỗng nhiên ông hiểu hết ý nghĩa của Giáng Sinh, tại sao Đấng Cứu Thế lại đến. Những năm tháng hoài nghi và không tin đã tan biến như cơn bão qua đi. Ông quỳ xuống trong tuyết và cầu nguyện: “Lạy Chúa, cảm tạ Chúa vì đã đến trong thân phận con người để mang con ra khỏi cơn bão!”

Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống.—1Ga 4:9

Ta lại giải giải thoát nó khỏi quyền lực âm phủ, lại chuộc nó khỏi thần chết. –Hs 13:14

BE AN ANGEL

There is no greater joy nor greater reward than to make a fundamental difference in someone’s life.—Sister Mary Rose McGeady (1928–2012)

We should make the Yuletide season an occasion not merely for the giving of material things but an occasion for the giving of that which counts infinitely more … the giving of self.—J. C. Penney (1875–1971)

Of course, this is the season to be jolly, but it is also a good time to be thinking about those who aren’t.
—Helen Valentine

The Christmas spirit—love—changes hearts and lives.
—Pat Boone (b. 1934)

Nothing that I can do will change the structure of the universe. But maybe, by raising my voice I can help the greatest of all causes—goodwill among men and peace on earth.—Albert Einstein (1879–1955)

There is no ideal Christmas; only the Christmas you decide to make as a reflection of your values, desires, affections, traditions.
—Bill McKibben (b. 1960)

Be an angel to someone else whenever you can, as a way of thanking God for the help that another angel has given you.—Eileen Elias Freeman

Christmas is not in tinsel and lights and outward show.
The secret lies in an inner glow.
It’s lighting a fire inside the heart.
Good will and joy a vital part.
It’s higher thought and a greater plan.
It’s glorious dream in the soul of man.
—Wilfred A. Peterson (1900–1995)

It is Christmas every time you let God love others through you … yes, it is Christmas every time you smile at your brother and offer him your hand.—Mother Teresa (1910–1997)

One can pay back the loan of gold, but one lies forever in debt to those who are kind.—Malayan proverb

It is Christmas in the heart that puts Christmas in the air.—W. T. Ellis (1845–1925)

Ask your children two questions this Christmas. First: “What do you want to give to others for Christmas?” Second: “What do you want for Christmas?” The first fosters generosity of heart and an outward focus. The second can breed selfishness if not tempered by the first.—Unknown

To give and then not feel that you have given is the very best of all ways of giving.—Max Beerbohm (1872–1956)

Christmas is most truly Christmas when you celebrate it by giving the light of love to those who need it most.—Ruth Carter Stapleton (1929–1983) ■

Hãy là một thiên thần

Không có niềm vui hoặc phần thưởng nào to lớn hơn việc tạo nên một sự khác biệt cơ bản trong cuộc sống của ai đó.

—Sơ Mary Rose McGeady (1928-2012)

Chúng ta nên làm cho mùa Hạnh Phúc trở thành một dịp không chỉ cho đi những món quà vật chất nhưng là một dịp để cho đi những gì đáng giá hơn…cho đi chính bản thân chúng ta.

—J. C. Penny (1875-1971)

Lẽ dĩ nhiên, Giáng Sinh là mùa đầy niềm vui nhưng nó còn là thời gian thích hợp để nghĩ về những ai không có được niềm vui.

Tình yêu—tinh thần của Giáng Sinh thay đổi tâm hồn và cuộc sống. —Pat Boone (1934)

Tôi không thể làm gì để thay đổi cấu trúc của vũ trụ. Nhưng có thể chỉ bằng cách cất cao giọng, tôi có thể giúp mang đến điều tốt nhất cho tất cả mọi vấn đề—bình an dưới thế cho người thiện tâm.
—Albert Einstein (1879-1955)

Không có một Giáng Sinh lý tưởng; chỉ có một Giáng Sinh bạn quyết định xem đó như một cơ hội để suy ngẫm lại giá trị của bản thân, sự ao ước, sức ảnh hưởng, và những truyền thống.
—Bill McKibben (1960)

Hãy là một thiên thần đối với ai đó khi bạn có thể đây được xem như một cách tạ ơn Chúa về sự giúp đỡ mà một thiên thần khác đã mang đến cho bạn. —Eileen Elias Freeman

Giáng Sinh không chỉ là những dây kim tuyến hoặc những bóng đèn hoặc những biểu hiện bên ngoài.
Điều bí mật nằm ở ánh sáng bên trong tâm hồn.
Đó chính là một ngọn lửa thắp sáng bên trong tâm hồn.
Thiện chí và niềm vui là một phần quan trọng.
Đó là một ý nghĩ cao cả hơn và một kế hoạch vĩ đại hơn.
Đó là một giấc mơ rực rỡ nơi tâm hồn của nhân loại.
—Wilfred A.Peterson (1900-1995)

Giáng Sinh chính là mỗi khi bạn để Chúa yêu thương người khác thông qua bạn…, Giáng Sinh chính là mỗi khi bạn cười với người anh em và đưa tay giúp đỡ.

—Mẹ Tê-rê-sa (1910-1997)

Một người có thể trả lại món nợ vàng, nhưng một người mãi mãi mắc nợ những ai tử tế.
—Châm ngôn Malyan

Chính Giáng Sinh trong tâm hồn mang Giáng Sinh lan tỏa khắp không trung.
—W.T. Ellis (1845-1925)

Hãy hỏi con cái của bạn 2 câu hỏi vào Giáng Sinh này. Đầu tiên:”Điều gì con muốn cho tặng người khác vào dịp Giáng Sinh?” Câu thứ hai: “Con muốn có gì vào dịp Giáng Sinh?” Câu hỏi đầu tiên nuôi dưỡng sự rộng lượng nơi tâm hồn và biết quan tâm đến người khác. Câu hỏi thứ hai có thể nuôi dưỡng tính ích kỷ nếu nó không được kìm chế lại bớt bởi câu hỏi thứ nhất.—Khuyết danh

Cho đi và rồi không cảm thấy bạn đã cho đi là cách tốt nhất trong tất cả cách cho đi. —Max Beerbohm (1872-1956)

Giáng Sinh là một Giáng Sinh thật sự nhất khi bạn kỷ niệm bằng việc cho đi ánh sáng tình yêu đến những ai cần nó nhất.
—Ruth Carter Stapleton (1929-1983)

Candlelight

Quiet Moments

By Abi May

By Abi May
Remembrance, like a candle, burns brightest at Christmastime.
—Charles Dickens (1812–1870)

I light this advent candle in ANTICIPATION…
The fact that we don’t know the exact date of Jesus’ birth doesn’t matter; what counts is that He was born. Amidst all our busy activities, let us pause to think about the Savior who lived, died, and rose again for our sake (See Romans 14:9).

Take time, slow down, be still, be awake to the Divine Mystery that looks so common and so ordinary yet is wondrously present.—Edward Hays (b. 1932), A Pilgrim’s Almanac

I light this candle in THANKS…
The joys and sorrows, successes and failures, achievements and disappointments of the past year are behind us now. Let us give thanks for them all, acknowledging that “God meant it for good.” (See Genesis 50:20)

Develop an attitude of gratitude, and give thanks for everything that happens to you, knowing that every step forward is a step toward achieving something bigger and better than your current situation.—Brian Tracy (b. 1944)

I light this candle in MEMORY…
It is customary to hold memorial services during Advent. Whether alone or in company, let us remember those who have gone before us.

They shall grow not old, as we that are left grow old:
Age shall not weary them, nor the years condemn.
At the going down of the sun and in the morning,
We will remember them.
—Laurence Binyon (1869–1943)

I light this candle in SOLIDARITY…
Not everyone has the blessing of a happy family, a roof overhead, or even enough to eat. Let us pray for those who are sick, lonely, bereft, or impoverished, and let us show our solidarity by reaching out to offer our assistance and companionship, as much as we are able.

The Christmas heart is a giving heart, a wide-open heart that thinks of others first.—George Matthew Adams (1878–1962)

I light this candle in PRAYER…
A new year is about to be born. Let us bring our hopes and expectations to God, and trust Him to walk with us on the path ahead (See Psalm 16:11).

Walk with me, oh my Lord,
Through the darkest night and brightest day. 
Be at my side, O Lord, 
Hold my hand and guide me on my way.
—Estelle White (1925–2011)

Ánh nến

Những khoảnh khắc yên lặng

Abi May

Ký ức cũng giống như một ngọn nến, cháy sáng nhất vào dịp Giáng Sinh.
—Charles Dickens (1812-1870)

Tôi thắp sáng ngọn nến Vọng Giáng Sinh này trong sự trông đợi…

Sự thật là chúng ta không biết chính xác ngày Chúa Giê-su được sinh ra thì cũng không có gì quan trọng; điều quan trọng chính là Ngài đã được sinh ra. Giữa tất cả những bộn bề, chúng ta hãy dừng lại để suy ngẫm về Đấng Cứu Thế, Đấng đã sống, đã chết và đã sống lại vì chúng ta. (Xem Rm 14:9)

Hãy dành thời gian, hãy chậm lại, đứng yên, thức tỉnh để nhận ra Điều Huyền Bí Nhiệm Mầu trông có vẻ rất tầm thường nhưng lại là một món quà tuyệt vời.—Edward Hays (1932), A Pilgrim’s Almanac

Tôi thắp sáng ngọn nến trong sự tạ ơn…

Niềm vui và nỗi buồn, thành công và thất bại, thành tựu và thất vọng của quá khứ giờ đây đã ở sau lưng chúng ta. Hãy tạ ơn về tất cả những đều ấy, biết rằng “Thiên Chúa có ý định tốt đẹp” (Xem St 50:20)

Hãy nuôi dưỡng thái độ biết ơn, và tạ ơn về mọi điều đã xảy ra với bạn, biết rằng mọi bước đi tiến về phía trước là mỗi bước tiến đến để đạt được điều gì đó to lớn hơn và tốt hơn hoàn cảnh hiện tại của bạn.
—Brian Tracy (1944)

Tôi thắp sáng ngọn nến trong sự tưởng nhớ…

Là lẽ thường tình khi tổ chức những buổi tưởng niệm trong suốt Mùa Vọng. Cho dù sự tưởng niệm ấy là một mình hay làm cùng ai đó, chúng ta hãy nhớ đến những người đã ra đi trước chúng ta.

Họ sẽ lớn lên chứ không già đi, chính chúng ta là những người ở lại mới già đi:
Tuổi tác sẽ không ảnh hưởng đến họ, năm tháng cũng không thể làm gì được họ.
Khi mặt trời lặn xuống và vào buổi bình minh,
Chúng ta sẽ nhớ về họ.
—Laurence Binyon (1869-1943)

Tôi thắp sáng ngọn nến trong tình đoàn kết…

Không phải ai cũng đều có được may mắn có được một gia đình hạnh phúc, một mái nhà che nắng che mưa, hoặc thậm chí là đủ ăn. Chúng ta hãy cầu nguyện cho những ai đang bệnh tật, cô đơn, mất mát, hoặc cùng khổ, và chúng ta hãy thể hiện tình đoàn kết bằng cách trao cho họ sự giúp đỡ tình bằng hữu nhiều nhất chúng ta có thể.

Trái tim của Giáng Sinh chính là một trái tim cho đi, một trái tim rộng mở biết nghĩ đến tha nhân trước tiên.

—George Matthew Adams (1878-1962)

Tôi thắp sáng ngọn nến trong lời cầu nguyện…

Một năm mới sắp đến. Chúng ta hãy dâng những niềm hy vọng và trông đợi của chúng ta lên cho Chúa, và tin tưởng rằng Ngài sẽ bước đi cùng chúng ta trên con đường phía trước. (Xem Tv 16:11)

Hãy bước cùng con, lạy Chúa,
Trong đêm tối và trong ngày rực sáng nhất.
Xin ở bên con, lạy Chúa,
Xin nắm lấy tay con và dẫn con đi trên đường đời của con.

From Jesus with Love

What I gave at Christmas

What did I give the world at Christmas? My life for the forgiveness of your sins. That from Me and through Me and in Me you could have life.1

It all began when I designed the amazing and beautiful world that you live in and gave you life. Then I gave you My life, thus offering you access to eternal life. I give you hope through the knowledge that I am eternal, unchangeable, and never going away.

I promise you good things now and in the afterlife. I know that in this life you will face troubles and problems, but I promise to stand with you through them.2 Be assured that with My strength, you can overcome difficulties rather than be overcome.3 I promise you that you will never be alone. “I will never leave you nor forsake you. I will not leave you comfortless.”4

I gave you the promise of eternal life long ago, when I came to earth. I was born, lived, and died because I loved you, and I will always love you. I am your Christmas gift.

See Romans 11:36.
See John 16:33.
See 1 John 4:4.
Hebrews 13:5, John 14:18 KJV

Chúa Giê-su với tình yêu

Những gì Ta ban tặng vào Giáng Sinh

Ta đã ban tặng thế giới điều gì vào dịp Giáng Sinh? Chính Mạng Sống của Ta đã tha thứ cho tội lỗi của con. Chính từ Ta, nhờ Ta và trong Ta mà con có thể có được sự sống (Xem Rm 11:36).

Tất cả bắt đầu khi Ta tạo nên một thế giới tuyệt vời và xinh đẹp mà con đang sống và Ta ban cho con sự sống. Sau đó, Ta ban cho con chính sự sống của Ta, để qua đó, ban cho con sự sống đời đời. Ta ban cho con niềm hy vọng thông qua việc con nhận biết rằng Ta là vĩnh hằng, không bao giờ thay đổi, và không bao giờ rời xa con.

Ta hứa ban cho con những điều tốt đẹp trong cuộc sống đời này và đời sau. Ta biết rằng trong cuộc sống đời này, con sẽ đối mặt với rất nhiều những khó khăn và thử thách, nhưng Ta hứa sẽ cùng con vượt qua (Xem Ga 16:33). Hãy yên tâm rằng, với sức mạnh của Ta, con sẽ vượt qua mọi khó khăn thay vì là bị vượt qua (Xem 1Ga 4:4). Ta hứa sẽ không rời xa con“Ta sẽ không bỏ rơi con, Ta sẽ không để con mồ côi” (Dt 13:5, Ga 14:18).

Ta ban cho con lời hứa về sự sống vĩnh cửu cách đây rất lâu, khi Ta đến thế gian. Ta đã được sinh ra, sống, và chết chỉ vì Ta yêu con, và Ta sẽ luôn yêu con. Ta chính là món quà Giáng Sinh của con.

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *