The Rock – Tảng đá

The Rock

Finding God

Trying to describe God can be a challenging prospect. There are so many sides to His personality, and He’s so much greater and more profound than we’ll ever be able to grasp. Besides, each of us is at a different stage in our personal growth, and our relationship with God changes over the years.

For instance, my two-year-old daughter, Audrey, seems to know God as a friendly gentleman with a long white beard who keeps an eye on things from behind some clouds. Jesus usually shows up in her books as a baby in a manger or a shepherd counting sheep.

It’s fine that children relate to God in simple ways. Jesus said, “Let the children come to me. Don’t stop them! For the Kingdom of Heaven belongs to those who are like these children (Matthew 19:14).” Still, I’m looking forward to Audrey growing in maturity to the point that she can experience many more of God’s attributes, such as His wisdom (See James 1:5), His power to heal (See James 5:16), His comfort (See Psalm 147:3), His help in time of trouble (See Psalm 46:1), and so on.

Although none of us can ever fully understand God, we can find clues in His Word to help us get to know Him better. Most importantly, the Bible tells us that God loves each of us fervently, even though He knows all the wrong stuff we’ve done. His love is permanent, unconditional, and complete. “I am persuaded that neither death nor life, nor angels nor principalities nor powers, nor things present nor things to come, nor height nor depth, nor any other created thing, shall be able to separate us from the love of God which is in Christ Jesus our Lord (Romans 8:38–39).”

The more we let God take us over, the more truly ourselves we become—because He made us. He invented us. He invented all the different people that you and I were intended to be. It is when I turn to Christ, when I give up myself to His personality, that I first begin to have a real personality of my own.

—C. S. Lewis (1898–1963)

Tìm thấy Chúa

Việc cố gắng hiểu rõ về Chúa có thể là một viễn tưởng đầy thử thách. Có rất nhiều khía cạnh nơi tính cách của Ngài, và Ngài vĩ đại và sâu sắc hơn chúng ta có thể nắm bắt. Bên cạnh đó, mỗi chúng ta ở vào giai đoạn khác nhau trong sự phát triển tính cách, và mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa thay đổi theo năm tháng.

Ví dụ, đứa con gái 2 tuổi của tôi Audrey, dường như biết Chúa như là một người đàn ông hiền lành thân thiện với râu dài, luôn canh chừng mọi điều từ phía sau những đám mây. Chúa Giê-su thường xuất hiện trong những quyển sách của cô bé là một em bé nằm trong máng cỏ hoặc một người chăn cừu.

Cũng tốt khi trẻ con hiểu Chúa theo những cách đơn giản. Chúa Giê-su đã nói: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời thuộc về những ai giống như chúng” (Mt 19:14). Tuy nhiên, tôi vẫn trông chờ việc Audrey trưởng thành để cô bé có thể cảm nghiệm nhiều hơn những đặc tính của Chúa, như sự khôn ngoan (Xem Gc 1:5), quyền năng chữa lành của Ngài (Xem Tv 147:3), sự ủi an (Xem Tv 46:1), sự giúp đỡ của Ngài trong những lúc khó khăn (Xem Tv 46:1), và còn nhiều điều nữa.

Mặc dù không một ai trong chúng ta có thể hiểu thấu suốt về Chúa, nhưng chúng ta có thể tìm thấy những manh mối trong Lời của Ngài để giúp chúng ta biết rõ về Ngài hơn. Quan trọng hơn hết, Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa rất yêu thương mỗi người chúng ta, ngay khi Ngài biết tất cả những điều sai trái chúng ta đã làm. Tình yêu của Ngài là bền vững, không điệu kiện và hoàn hảo. “Tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, chiều cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tác được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa, thể hiện nơi Đức Giê-su, Chúa chúng ta (Rm 8:38-39).

Chúng ta càng để Chúa có quyền trên chúng ta, chúng ta mới càng thật sự trở thành con người thật của mình—bởi vì Ngài đã tạo dựng nên chúng ta. Ngài tạo nên chúng ta. Ngài tạo nên tất cả những người khác nhau trong đó có bạn và tôi. Chính khi tôi quay sang Chúa, chính khi tôi từ bỏ bản thân mình cho bản tính của Chúa, tôi mới bắt đầu có được tính cách thật sự của riêng tôi.—C.S Lewis (1898-1963)

The Master’s Hands

Author unknown

A mother once took her young son, who was just beginning to learn to play the piano, to hear the world-famous pianist Jan Paderewski in concert.

After an usher showed them to their seats, the mother spotted a friend in the audience and walked down the aisle to greet her. The little boy saw that as his opportunity to explore the wonders of the concert hall, and eventually explored his way through a door marked “NO ADMITTANCE.” When the house lights dimmed and the concert was about to begin, the mother returned to her seat and discovered that her son was missing.

Suddenly, the curtains parted and spotlights focused on the impressive grand piano on stage. In horror, the mother saw her little boy sitting at the keyboard, innocently picking out “Twinkle, Twinkle, Little Star.” At that moment, Paderewski made his entrance, quickly moved to the piano, and whispered in the boy’s ear, “Don’t quit. Keep playing.”

Then Paderewski leaned over, reached down with his left hand and began filling in a bass part. Soon his right arm reached around to the other side of the child and added a third part. Together, the old master and the young novice transformed a frightening situation into a wonderfully creative experience. The audience was mesmerized.

That’s the way it is with our heavenly Father. What we can accomplish on our own is hardly noteworthy. We try our best, but the results aren’t exactly graceful, flowing music. But with the hands of the Master, our life’s work truly can be beautiful.

Next time you set out to accomplish great feats, listen carefully. You can hear the voice of the Master, whispering in your ear, “Don’t quit. Keep playing.” Feel His loving arms around you. Know that His strong hands are there, helping you turn your feeble attempts into true masterpieces. Remember, God doesn’t call the equipped; He equips the called. As long as you’re trying your best to do what He knows is best, He’ll always be there to love and guide you on to great things. ■

Đôi tay của vị thầy

Khuyết danh

Một bà mẹ lần nọ dẫn đứa con trai nhỏ chỉ vừa bắt đầu học chơi piano đến nghe nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới Paderewski tại buổi hòa nhạc.

Sau khi người hướng dẫn chỗ ngồi chỉ cho họ ghế ngồi, người mẹ nhìn thấy một người mẹ trong khán giả và đi xuống lối đi để chào hỏi cô bạn. Cậu trai nhỏ xem đây là cơ hội để khám phá những điều kỳ thú trong khán phòng buổi hòa nhạc, và cuối cùng, cậu bé đai qua cánh cửa có để “Không phận sự miễn vào”. Khi những ngọn đèn trong khán phòng mờ dần và buổi hòa nhạc sắp bắt đầu, người mẹ trợ lại chỗ ngồi và phát hiện đứa con trai đi mất.

Thình lình, bức màn mở ra và ánh sáng tập trung vào cây dương cầm tuyệt đẹp trên sân khấu. Trong sự hoảng hốt, người mẹ nhìn thấy đứa con trai bé nhỏ của mình đang ngồi bên cây đàn, và hồn nhiên đàn bài “Twinkle, Twinkle, Little Star”. Ngay lúc ấy, Paderewski bước vào, di chuyển nhanh đến bên cây piano và thì thầm bên tai cậu bé trai: “Đừng ngừng. Hãy tiếp tục đàn.”

Kế đến, Paderewski nghiêng người qua, với cánh tay trái xuống và bắt đầu chèn vào phần bass. Tiếp theo, tay phải của ông vòng sang bên kia của cậu bé và đàn thêm phần thứ ba. Người thầy lâu năm, cùng với mới tập tành đã chuyển một tình huống đáng sợ thành một trải nghiệm sáng tạo tuyệt vời. Khán giả bị mê hoặc.

Đó cũng chính là cách của Cha Trên Trời của chúng ta. Những gì chúng ta có thể tự hoàn thành chẳng mấy được chú ý. Chúng ta cố gắng hết sức, nhưng kết quả không phải là một bản nhạc trôi chảy và du dương. Nhưng với đôi tay của vị Thầy, công việc trong cuộc đời của chúng ta có thể thật sự trở nên tốt đẹp.

Lần sau, khi bạn trình bày những tác phẩm hay, hãy lắng nghe một cách cẩn thận. Bạn có thể nghe thấy giọng của Thầy, thì thầm bên tai của bạn: “Đừng bỏ cuộc. Hãy tiếp tục.” Hãy cảm nhận vòng tay yêu thương của Ngài đang ôm lấy bạn, giúp bạn, giúp biến những nỗ lực yếu ớt của bạn thành những kiệt tác thật sự. Hãy nhớ, Thiên Chúa không gọi những người được trang bị; Ngài trang bị những người được gọi. Bao lâu bạn cố gắng hết sức để làm những gì Ngài biết là tốt nhất, Ngài sẽ luôn ở bên cạnh yêu thương và hướng dẫn bạn thực hiện những điều trọng đại.

The Rock

By Peter Amsterdam, adapted

My wife Maria and I recently returned from a trip to Switzerland where we stayed with some friends who live by a lake. While there, I would often look out the window at the beautiful lake and surrounding mountains. There was one mountain in particular which stood out to me. It jutted up like a gigantic rock, and each morning when we opened the curtains, I would look at it and marvel at how majestically it towered over the lake.

Whenever I went in and out of the house, I’d pause for a few moments to take in the beautiful view and scenery, and would invariably end up focusing on the mountain. Some days, the sky was blue and clear, and the mountain seemed close enough to reach out and touch. One day, the top half of the mountain was covered in clouds, and all that could be seen were the trees which reached halfway up, while the rest was obscured. Another morning, because of fog, it wasn’t possible to see the mountain at all.

On our last morning in Switzerland, I was thinking about a number of friends and the various experiences and challenges they had been facing. One found himself fighting a severe life-threatening illness virtually from one day to the next, which required months of being in the hospital, uncertain whether he would recover or not. One couple had plans in place which would help them financially, but at the very last minute these fell through. Another was moving her family to another country without knowing all the details about how things would work out once she arrived. One couple’s Christian work, which they’d had for years, was coming to an end, and they didn’t yet know what God wanted them to do next. Another man lost his job at the same time as he and his wife were facing some sickness in their family, and he hadn’t yet been able to find a new one.

As I thought about these dear friends, and so many others who are faced with uncertainty, I was reminded of what I had observed while looking at the mountain over the previous days—how on some days the mountain was so clear, so obviously there, while on other days parts of it were obscure, and on the foggy day I couldn’t see it at all. And yet, whatever the weather, even when it couldn’t be seen, the mountain was there. Fog or clouds or raging storms might make it difficult to see, or even invisible, but it was still there, standing strong and immovable.

I was struck by the courage of these people and of countless others who face the uncertainties of life with deep faith, even when God’s presence in their lives is less evident. The Bible verse “we walk by faith, not by sight” (2 Corinthians 5:7) came to mind. The fact is that, like the mountain, God, in all His majesty, is always there. Whether we see or feel Him is irrelevant to the fact that He is there. Through all the storms of our lives; through the times of uncertainty or confusion or weakened faith; through the fears, the questions, the doubts, the loss, He is there.

Sometimes things are bright and sunny in our lives, and God’s blessings are very clear to us. At other times, like when the top of the mountain is covered in clouds, it’s a bit more difficult to see or feel His presence; and in the dense fog of uncertainty, one can question if He’s there at all. But He is like the mountain; nothing has changed on His side. He is there, solid, immovable, ever loving, ever caring, never failing.

Looking at this mountain—this gigantic rock rising above the lake—brought to mind the stability of God, the sureness of His presence and help, regardless of the circumstances. We may worry or fear; we may doubt or be unsure. The storms that seem to engulf our lives at times can make it seem like He’s not there, not listening, or not concerned. But the simple fact is that the storms, the fog, and the winds in life don’t affect the presence of God any more than these elements in nature affect that mountain.

God is there, always. He will never leave or forsake us (See Hebrews 13:5). Our faith may fail, but He isn’t dependent on our faith, for He is the Rock, the mountain, the faithful one upon whom we can depend. Always.

Tảng đá

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam

Tôi và vợ, Maria vừa trở về từ Thụy Sỹ, ở đó, chúng tôi đã ở nhà của vài người bạn ngay bên cạnh bờ song. Trong lúc ở đó, tôi thường nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm con sông tuyệt đẹp và xung quanh là núi. Có một ngọn núi đặc biệt khiến tôi chú ý. Nó đứng sừng sững như một khối đá khổng lồ, và mỗi buổi sáng khi mở rèm cửa, tôi nhìn nó và ngạc nhiên khi nó đứng mọc cách oai vệ bên bờ hồ.

Bất cứ lúc nào ra vào ngôi nhà, tôi đều dừng lại một chút để ngắm khung cảnh tuyệt đẹp ấy, và nhất định phải chú ý đến ngọn núi. Có những ngày bầu trời trong xanh, ngọn núi dường như đủ gần để với và chạm tới. Một ngày nọ, nửa phần trên của ngọn núi bị che phủ bởi những đám mây, và những đám mây được nhìn thấy là những cây vươn cao một nửa, phần còn lại bị lưu mờ. Một buổi sáng khác, vì sương mù nên hoàn toàn không thể nhìn thấy ngọn núi.

Vào một buổi sáng ở Thụy Sỹ, tôi nghĩ về một số người bạn và những trải nghiệm và thách thức mà chúng tôi đã đối mặt. Một người bạn phát hiện mình phải chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo ngày này đến ngày khác, cần mất nhiều tháng trong bệnh viện, không chắc là anh ấy có hết bệnh hay không. Một cặp vợ chồng có những kế hoạch có thể cải thiện tình hình tài chính, nhưng đến phút chót lại thất bại. Một người bạn khác định chuyển gia đình mình sang một đất nước khác mà không hề biết đến được đấy sẽ thế nào. Công việc tình nguyện của một cặp vợ chồng sắp kết thúc, và họ vẫn chưa biết Thiên Chúa muốn họ làm gì tiếp. Một người đàn ông khác mất việc, và cùng lúc vợ anh và anh đối mặt với người thân trong gia đình bị bệnh, và anh vẫn chưa thể tìm thấy công việc mới.

Khi nghĩ về những người bạn thân thương này, và rất nhiều người khác đối mặt với điều bấp bênh, tôi được nhắc nhớ đến những gì tôi đã quan sát được khi nhìn ngọn núi trong những ngày qua—có những ngày ngọn núi hiện rõ, trong khi những ngày khác, một phần của nó bị che khuất, và vào ngày đầy sương mù, tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy nó. Tuy nhiên, dù thời tiết thế nào, ngay cả khi nó không thể được nhìn thấy, ngọn núi vẫn ở đó. Sương mù hay những đám mây hay những cơn bão dữ dội có thể làm khó nhìn thấy, hoặc thậm chí là không thể nhìn thấy, nhưng nó vẫn ở đó, đứng vững vàng và không thể di dời

Tôi được đánh động bởi lòng can đảm của những người này và của vô số những người khác đối mặt với những bấp bênh trong cuộc sống bằng một lòng tin sâu sắc, ngay cả khi sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống của họ rất thiếu rõ ràng. Câu Kinh Thánh: “bước đi bằng lòng tin, chứ không phải được nhìn thấy” (2Cr 5:7) xuất hiện trong tâm trí tôi. Sự thật là cũng giống như ngọn núi, Thiên Chúa, trong sự uy nghi của Ngài, luôn hiện diện. Cho dù chúng ta có nhìn thấy hay cảm thấy Ngài hay không cũng không liên quan gì đến sự thật rằng Ngài luôn hiện hữu. Trải qua tất cả những cơn bão của cuộc đời, trải qua những lúc bấp bênh hoặc hỗn loạn hoặc lòng tin bị yếu đuối; qua những sợ hãi, những câu hỏi, những hoài nghi, những mất mất, Ngài vẫn hiện diện.

Đôi khi, mọi việc tươi sáng và đầy ánh nắng trong cuộc đời của chúng ta, và những ơn lành của Chúa rất rõ ràng đối với chúng ta. Những lúc khác, giống như phần trên của ngọn núi bị mây che phủ, hơi khó để nhìn thấy hoặc cảm nhận sự hiện diện của Ngài; và trong sương mù dày đặc của những điều bấp bênh, con người có thể hoài nghi về sự hiện diện của Ngài. Nhưng Ngài giống như ngọn núi; không có gì thay đổi từ phía Ngài. Ngài luôn ở đó, vững vàng, không thể bị di chuyển, luôn yêu thương, luôn quan tâm, không bao giờ thay đổi.

Nhìn ngọn núi này—một tảng đá khổng lồ nằm phía trên hồ–nhắc nhớ sự kiên định của Chúa, sự bảo đảm về sự hiện diện và giúp đỡ của Ngài mặc cho hoàn cảnh thế nào. Chúng ta có thể lo lắng hoặc sợ hãi; chúng ta có thể hoài nghi hoặc không chắc chắn. Những cơn bão có thể có lúc nhận chìm cuộc sống của chúng ta có thể cảm thấy dường như Ngài không hiện diện, không lắng nghe, không quan tâm. Nhưng sự thật đơn giản chính là những cơn bão, sương mù, và những ngọn gió trong cuộc sống không ảnh hưởng đến sự hiện diện của Chúa cũng như ngọn núi kia.

Thiên Chúa luôn hiện diện. Ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi hay ruồng bỏ chúng ta (Xem Dt 13:5). Lòng tin của chúng ta có thể mất, nhưng Ngài không phụ thuộc vào lòng tin của chúng ta, vì Ngài chính là Tảng Đá, ngọn núi, Đấng trung tín chúng ta có lệ cậy dựa vào. Luôn luôn.

God, As a Rock

Who is a rock, except our God?—Psalm 18:31 ESV

The Lord is my rock, my fortress, and my savior; my God is my rock, in whom I find protection. He is my shield, the power that saves me, and my place of safety.—Psalm 18:2 NLT

Only God is my rock and my salvation—my stronghold!—I won’t be shaken anymore.—Psalm 62:2 CEB ■

Thiên Chúa, như là Đá Tảng

Ngoài Đức Chúa, hỏi ai là Thiên Chúa?

Ai là núi đá độ trì, ngoài Thiên Chúa của ta?—Thánh vịnh 18:31

Thiên Chúa là Đá Tảng, là pháo đài bảo vệ. Đường lối Chúa quả là hoàn thiện, lời Chúa hứa được chứng nghiệm tỏ tường. Chính Người là khiên che thuẫn đỡ cho những ai ẩn náu bên Người.—Tv 18:2

Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn. Ơn cứu độ tôi bởi Người mà đến.—Tv 62:2

Over the Precipice

By Marcus Vernier

Over forty years later, this episode from a holiday in Scotland is still vivid in my mind. That morning, my friend Adrian and I set out from the youth hostel in Fort William, intent on climbing Ben Nevis, Britain’s highest mountain (1,344 meters [4,409 ft]). We were a pair of adventurous teenagers and brushed off warnings from the locals that it was not a good day to climb.

We took warm clothing, strong boots, ice axes, and Kendal Mint Cake (a peppermint confectionary popular with mountaineers for its high energy content), and started out, even though the pale wintery sun was already becoming clouded over by a thick mist. We’d chosen the harder north ridge ascent, and surrounded by a blanket of white snow and fog, we soon lost all visibility.

We continued climbing mostly in silence. I was holding the compass, map, and illustrated guidebook—though these had limited use under the circumstances. When I thought I recognized a landmark, I paused to try to make out my surroundings… and realized that Adrian was no longer there! I squinted, then jumped back in alarm: the thin gray line just inches in front of my feet was the edge. I realized with horror that my friend must have gone over.

My immediate instinctive reaction was to pray for his safety. Prayer was not a regular habit for me at the time, but I knew how to pray from rare church visits and religious education classes in school.

Then I remembered a mountain hut lower down the slope and turned back to get help. Soon, though, I ran into Adrian, who was also heading down! It turned out that he had in fact fallen several hundred feet, but he had bounced off the snow-covered outcrops. Remarkably, his only injury was a scratch on his wrist. It seemed I was more shaken by what had happened than he was!

I don’t know the exact details of what happened, but I truly believe that my prayer, unpolished but sincere, played a part in saving my friend that day.

Vượt qua vách núi đứng

Marcus Vernier

Suốt 40 năm sau, một sự kiện trong kỳ nghỉ ở Scotland vẫn rõ như in trong tâm trí tôi. Buổi sáng hôm ấy, người bạn của tôi, Adrian và tôi xuất phát từ nhà nghỉ than niên ở Fort William, để leo ngọn núi Ben Nevis, ngọn núi cao nhất nước an (1,344m). Chúng tôi là một cặp thanh thiếu niên yêu mạo hiểm đã bỏ qua mọi lời cảnh báo của người dân địa phương rằng ngày hôm đó không tốt để leo núi.

Chúng tôi mặc đồ ấm, mang giày cổ cao chắc chắn, rìu phá bang, và bánh Kendal bạc hà (mứt bạc hà rất nổi tiếng với dân leo núi vì nó chứa nhiều năng lượng), và khởi hành, ngay cả khi mặt trời giá lạnh nhợt nhạt bắt đầu bị che bởi sương mù dày đặt. Chúng tôi đã chọn leo lên một ngọn núi hơi khó hơn, và bị bao phủ bởi sương mù và tuyết trắng, chẳng bao lâu, chúng tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy gì.

Chúng tôi tiếp tục leo gần như trong im lặng. Chúng tôi cầm la bàn, bản đồ, và sách hướng dẫn—tuy nhiên, trong hoàn cảnh này, những thứ ấy không phát huy tác dụng. Khi tôi cho rằng mình đã nhìn thấy mốc ranh giới, tôi dừng lại để cố nhìn phân biết mọi thứ xung quanh…và tôi phát hiện rằng Adrian không còn ở đó. Tôi nheo mắt và lập tức trở lại trạng thái báo động: vạch xám mỏng phía trước cách tôi vài cm chính là đỉnh núi, tôi hoảng sợ khi nghĩ rằng người bạn của mình đã bước qua đó.

Phản ứng ngay lập tức thuộc về bản năng của tôi chính là cầu nguyện cho sự an toàn của anh ấy. Lời cầu nguyện không phải là thói quen thường xuyên của tôi, nhưng tôi biết cách cầu nguyện từ những lần hiếm hoi đi nhà thờ và những lớp học về tôn giáo ở trường.

Sau đó, tôi nhớ đến tóp lều phía dưới đoạn dốc và quay xuống để nhờ giúp đỡ. Tuy nhiên, chẳng mấy chốc tui đụng phải Adrian, anh ấy cũng đang đi xuống! Hóa ra anh ấy đã thực sự té lăn xuống vài trăm mết, nhưng đã được được chặn lại bởi những chỗ gồ ghề phủ đầy tuyết. Thật lạ khi anh ấy chỉ bị trầy sơ ở cổ tay. Dường như tôi bị hốt hoảng còn hơn anh ấy bởi những gì đã xảy ra!

Tôi không biết chính xác chi tiết những gì đã xảy ra, nhưng tôi thật sự tin rằng lời cầu nguyện của tôi, không hoa mỹ nhưng rất chân thành, đã góp phần cứu sống người bạn của tôi ngày hôm ấy.

Lights Will Guide You Home

By Beth Jordan

I was driving home one night with the windows rolled down, the wind making a mess of my hair. The radio was playing, but I was mostly absorbed in my own thoughts—that is, until the first words from “Fix You” by Coldplay caught my attention.

When you try your best, but you don’t succeed
When you get what you want, but not what you need
When you feel so tired, but you can’t sleep …

I began listening to the rest of the song. And I found that it was as if I was listening to a story—my story.

Lights will guide you home …

The song came to a close as I pulled into the driveway. “Lights will guide you home,” I repeated. What a simple yet profound thought. I leaned back and closed my eyes. Thank You that Your light has always guided me home.

I remembered the many times when I’d felt lost or alone or confused, but then the light of God’s love and care was always there to guide me home, back into His loving arms. This light has come in many forms—a friend who came to see me at just the right time; my mom or dad; a stranger who shed some new perspective on my life and thinking; and, of course, the love of my life, my husband, whose passion for life has many a time been like the sun breaking through the clouds on a stormy day.

I realized that God’s light has always shone on my heart. It has never turned off, never run out of power, never dimmed. Whenever I have stopped and looked, His light has always been there to guide me home.

Jesus told His disciples, “I am the light of the world. He who follows Me shall not walk in darkness, but have the light of life

(John 8:12).”He is a beacon of hope, a guiding light showing us the way to walk to reach our destination and fulfill our destiny; He is a warm glow that keeps us feeling loved when we may feel unlovely. Whenever we look up and away from what surrounds us, we can feel His light and His brilliance.

Every single time I’ve stopped and looked up, the light has guided me home. And I know it always will.

Ánh sáng sẽ dẫn bạn về nhà

Berth Jordan

Đêm nọ, tôi lái xe về nhà với cửa xe mở, gió làm tóc tôi rối lên hết. Mở radio nhưng tôi chỉ tập trung suy nghĩ—cho đến khi những từ đầu tiên trong bài hát “Fix you” của Coldplay làm tôi chú ý.

Khi bạn cố gắng hết sức, nhưng vẫn không thành công

Khi bạn có được điều bạn muốn, nhưng không phải điều bạn cần

Khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi, nhưng không thể chợp mắt…

Tôi bắt đầu lắng nghe hết bài hát. Và tôi cảm thấy như mình đang nghe một câu chuyện—câu chuyện của chính tôi.

Ánh sáng sẽ dẫn bạn về nhà…

Bài hát gần đến đoạn kết khi tôi rẽ vào đường vào nhà. “Ánh sáng sẽ dẫn bạn về nhà”, tôi lặp lại. Một suy nghĩ đơn giản như sâu sắc. Tôi dựa lưng và nhắm mắt. Tạ ơn Chúa vì ánh sáng của Ngài luôn dẫn con về nhà.

Tôi nhớ rất nhiều lần tôi cảm thấy lạc long và cô đơn hoặc hoang man, nhưng rồi ánh sáng của tình yêu và sự quan tâm của Chúa luôn hiện diện để dẫn tôi về nhà, trở về trong vòng tay yêu thương của Ngài. Ánh sáng ấy đến dưới rất nhiều dạng—một người bạn đến đúng lúc tôi cần; bố hoặc mẹ của tôi; một người lạ giúp tôi có cái nhìn mới về cuộc sống và suy nghĩ mới, và lẽ dĩ nhiên, người yêu của đời tôi, người chồng mà đam mê cuộc sống của anh ấy rất nhiều lần giống như mặt trời ló rạng giữa đám mây trong ngày going bão.

Tôi nhận ra rằng ánh sáng của Chúa luôn chiếu sáng nơi tâm hồn của tôi. Ánh sáng ấy không bao giờ tắt, không bao giờ cạn kiệt nguồn năng lượng, không bao giờ lưu mờ. Bất cứ khi nào tôi ngừng lại và tìm kiếm, ánh sáng của Ngài uôn hiện diện để dẫn tôi về nhà.

Chúa Giê-su đã nói với những môn đệ của Ngài rằng: “Ta là ánh sáng thế gian. Ai theo Ta sẽ không sống trong bóng tôi, nhưng có được ánh sáng sự sống” (Ga 8:12). Ngài chính là ánh sáng báo hiệu niềm hy vọng, ánh sáng dẫn đường chỉ cho chúng ta con đường để đi đến đích đến và hoàn thành sức mệnh của chúng ta; Ngài chính là ánh sáng ấm áp giúp chúng ta luôn cảm thấy được yêu thương khi chúng ta cảm thấy cô đơn. Bất cứ khi nào chúng ta ngước nhìn lên và thôi nhìn những gì xung quanh chúng ta, chúng ta có thể cảm nhận ánh sáng và vẻ rạng ngời của Ngài.

Mỗi một lần tôi dừng lại và ngước nhìn lên, ánh sáng đều dẫn tôi về nhà. Và tôi biết sẽ luôn như thế.

Reaching “Pleasant Places”

By Amanda White

I love Psalm 23. Perhaps it’s because I especially love the verses about being in calm, beautiful, and peaceful situations: “He makes me to lie down in green pastures; He leads me beside the still waters. He restores my soul; He leads me in the paths of righteousness for His name’s sake.” (Psalm 23:2–3)

I was meditating on this psalm and realized that it’s somewhat of a snapshot of life. In that short chapter, just six verses, you get a brief picture of the cycles of life—the highs and lows, the good times and bad, the peaceful and chaotic. Yet through it all, one thing remains: God’s presence. The enduring and unchanging truth: “The Lord is my shepherd; I shall not want.” (Psalm 23:1)

I’m a creature of comfort and routine. I like the times in my life when I’m resting in the green pastures and drinking from the beautiful still waters—those periods when everything is going well, when I’m seeing and feeling the blessings, when everything is chugging along pretty seamlessly.

I naturally feel God’s presence more during times of peace and plenty. There’s not as much need, and I feel more confident that He’s there and with me. We don’t usually need to be reminded of God being with us during such times, because we already feel it—we’re in the green pastures and beside the still waters.

Sometimes, though, when things go haywire or not according to plan—the “dark valley” parts of life—I start to feel less like He’s with me. King David was no stranger to times of difficulty, perhaps that’s why he reminds himself of God’s presence in verse four: “Yea, though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil; for You are with me; Your rod and Your staff, they comfort me.” (Psalm 23:4)

God is with us, He is comforting us, even if we can’t sense His presence as strongly. He’s there, even if the dark valley portion of our journey is a little bit longer (or maybe even a lot longer) than we had hoped.

I’m going through a dark valley time right now. And unfortunately, I’m impatient. I want the challenge over and done with. I want God to supply what I need right away. I want to move from the “dark valley” part to the “green pasture” part as quickly as possible—and when I get there, I know I will want that portion of my life to last as long as possible before I’m interrupted by another dark valley.

I read a quote this morning that clearly expressed my natural inclination and yet reminded me that God’s perspective and plan is so much bigger and better than mine. So often I want Him to be “done already,” whereas it’s going to take that little bit longer for Him to set everything in place as He has planned. Here’s the quote:

“God relishes surprise. We want lives of simple, predictable ease—smooth, even trails as far as the eye can see—but God likes to go off-road. He places us in predicaments that seem to defy our endurance and comprehension—and yet don’t. By His love and grace, we persevere. The challenges that make our stomachs churn invariably strengthen our faith and grant measures of wisdom and joy we would not experience otherwise.”

I’d like the stomach churning to end, but I also like the thought that God is loving this ride. I know that He’s somehow going to work things out for my good. And in the meantime, I hope that I will gain all that He has for me to experience before this off-road journey ends and I reach the green pastures again. I just need to be patient and wait for His timing.

Another personal favorite promise is, “Eye has not seen, nor ear heard, nor have entered into the heart of man the things which God has prepared for those who love Him.” (1 Corinthians 2:9) I know that verse is talking about what God has prepared for us in heaven, but I like to also claim it for the things that I’m sure He has prepared for me here on earth as well. Since I love Him and He loves me, I know that He has good things lined up ahead.

Those who seek the Lord shall not lack any good thing.—Psalm 34:10

My future is in your hands.—Psalm 31:15 NLT

The godly will flourish like palm trees and grow strong like the cedars of Lebanon. For they are transplanted to the Lord’s own house. They flourish in the courts of our God. They will declare, “The Lord is just! He is my rock! There is no evil in him!”—Psalm 92:12–13,15 NLT

Đến “Những nơi vui thú”

Amanda White

Tôi thích Thánh Vịnh 23. Có lẽ bởi vì tôi đặc biệt thích những câu nói việc được ở những nơi bình an, xinh đẹp và êm đềm. “Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người (Tv 23:2-3).

Tôi đang suy ngẫm về đoạn thánh vịnh này và nhận ra rằng đấy là một bức hình của cuộc sống. Trong một chương rất ngắn, chỉ vỏn vẹn 6 câu, nhưng bạn có được một bức tranh tóm lược về chu kỳ của cuộc sống—những lúc thịnh vượng và gian nan, những lúc tốt đẹp và những lúc khó khăn, lúc bình an và hỗn loạn. Tuy nhiên, trải qua tất cả những lúc ấy, một điều luôn bền vững: sự hiện diện của Chúa. Một sự thật không thay đổi và trường tồn: “Thiên Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì” (Tv 23:1).

Tôi là một người thích sự an nhàn và quen thuộc. Tôi thích những lúc trong cuộc sống khi được nghỉ ngơi nơi những đồng cỏ xanh và được uống dòng nước mát trong—những lúc ấy là khi mọi việc diễn ra tốt đẹp, khi tôi nhìn thấy và cảm nhận được ơn lành, khi mọi thứ êm ả trôi.

Tôi cảm nhận một cách tự nhiên hơn sự hiện diện của Chúa trong những lúc bình an và sung túc. Không có mấy điều cần, và tôi cảm thấy tự tin hơn rằng Ngài luôn hiện diện và ở bên tôi. Chúng ta không cần phải thường xuyên được nhắc nhớ rằng Thiên Chúa luôn ở bên chúng ta trong mọi lúc như thế, bởi vì chúng ta đã cảm nhận điều ấy—chúng ta ở nơi những bãi cỏ xanh và bên cạnh dòng nước trong xanh.

Tuy nhiên, đôi khi mọi việc diễn biến phức tạp hoặc không theo kế hoạch—những “hố sâu tối tăm” của cuộc sống—tôi bắt đầu ít cảm thấy như Ngài ở gần tôi hơn. Vua Đavít không lạ lẫm gì với những lúc khó khăn, có lẽ đó là lý do tại sao ông đã tự nhắc nhớ mình về sự hiện diện của Chúa trong câu thứ tư: “Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm” (Tv 23:4).

Thiên Chúa ở cùng chúng ta, Ngài an ủi chúng ta, ngay cả khi chúng ta không thể thấy được sự hiện diện của Ngài. Ngài ở đấy, ngay cả khi phần thung lũng âm u trong chuyến hành trình của chúng ta kéo dài lâu hơn (hoặc có thể là kéo dài hơn rất lâu) chúng ta mong đợi.

Ngay lúc này đây, tôi đang băng qua thung lũng âm u. Và thật không may, tôi thiếu kiên nhẫn. Tôi muốn thách thức qua đi và được giải quyết. Tôi muốn Thiên Chúa ngay lập tức ban cho tôi những gì tôi cần. Tôi muốn thoát khỏi “thung lũng âm u” để đến “đồng cỏ xanh” càng sớm càng tốt—và khi đến được nơi ấy, tôi biết mình sẽ mong muốn phần cuộc sống ấy kéo dài càng lâu càng tốt trước khi tôi bị gián đạn bởi thung lũng âm u khác.

Tôi đọc một câu trích dẫn sáng nay diễn tả rất rõ khuynh hướng tự nhiên của tôi và nhắc tôi nhớ rằng cách nhìn và kế hoạch của Chúa to lớn hơn rất nhiều cách nhìn và kế hoạch của tôi. Nên tôi thường tôi muốn Ngài “giải quyết xong hết”, trong khi mất thời gian lâu hơn để Ngài sắp xếp mọi việc vào trật tự như Ngài đã định. Dưới đây là câu trích:

“Thiên Chúa thích sự ngạc nhiên. Chúng ta thích cuộc sống đơn giản, nhàn hạ luôn biết trước mọi việc—êm ái, thậm chí là không có những gian nan—nhưng Chúa thích kiểu không theo đường lối thông thường. Thiên Chúa đặt chúng ta vào trong những tình huống khó khăn—có vẻ như vượt quá sự chịu đựng và sự hiểu biết của chúng ta—nhưng không phải như thế. Những thách thức khiến chúng ta lòng chúng ta bất an sẽ củng cố lòng tin của chúng ta và mang lại sự khôn ngoan và niềm vui mà chúng ta sẽ không thể cảm nghiệm được theo cách khác’ (Tony Snow).

Tôi muốn không phải tiếp tục hồi hộp, nhưng tôi cũng thích suy nghĩ rằng Thiên Chúa đang yêu thích trò chơi này. Tôi biết rằng bằng cách nào đó, Ngài sẽ thực hiện việc gì đó vì lợi ích cho tôi. Và cùng lúc, tôi hy vọng rằng mình sẽ đạt được tất cả những gì Ngài dành cho tôi để tôi trải nghiệm trước khi chuyến hành trình đời tôi kết thúc và tôi lại đến được thảm cỏ xanh. Tôi chỉ cần kiên nhẫn và chờ đợi thời gian của Ngài.

Một lời hứa mà bản thân tôi ưa thích chính là: “Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu Người.”—(1Cr 2:9). Tôi biết rằng Kinh Thánh trích dẫn này muốn nói về những gì Chúa chuẩn bị cho chúng ta nơi thiên đàng, nhưng tôi cũng thích dùng lời hứa này cho những gì tôi chắc chắn Chúa đã chuẩn bị cho tôi nơi thế gian này. Bởi do Ngài yêu tôi và tôi yêu Ngài, tôi biết rằng Ngài đang có những điều tốt đẹp xếp hàng phía trước.

Ai tìm kiếm Chúa chẳng thiếu của gì. –Tv 34:11

Số phận con ở trong tay Ngài.—Tv 31:16

Người công chính vươn lên tựa cây dừa tươi tốt, lớn mạnh như hương bá Li-băng. Vì chúng được trồng nơi nhà Chúa, mơn mởn giữa khuôn viên đền thánh Chúa ta. Chúng sẽ loan truyền rằng: Chúa thực là ngay thẳng, là núi đá tôi tôi ẩn náu, nơi Người chẳng có chút bất cong.—Tv 92:13-16

Save Your Sanity!

By Maria Fontaine, adapted

Resting in the Lord (See Psalm 37:7) is putting your weight down on Jesus and spending time in deep communion and fellowship with Him so that He can infuse you with strength and renew your vision. It’s carrying a spirit of peace and faith and putting Jesus first. Resting in the Lord is pleasant because it involves thinking about Jesus and spending time with Him, and in that sense, it’s not hard or taxing, although it does take commitment to slow down and stop our other activities in order to do it.

Most of us lead busy lives, so we need the calm and peace and strength that come from resting in the Lord and taking time for meditation. Each of us needs to learn that secret of leaning hard on Him, committing our work to Him, resting in Him, and looking to Him (See John 15:5 and Zechariah 4:6).

So many people long for peace. When we’re resting in the Lord, our spirits and minds are more filled with His Spirit, and we’re able to pass this on to others. The more at peace we are, the more faith we manifest, and the more they will want what we have.

As we slow down in order to spend time resting in the Lord, meditating on Him, and getting His take on things, He can show us what our priorities are, and we’ll have increased faith to act on them. Resting in the Lord and meditating brings a whole lot more peace and calm to our spirits, and that makes it a sanity saver during busy times.

Hãy cứu lấy sự ôn hòa của bạn!

Phỏng theo bài viết của Maria Fontaine

Nghỉ ngơi trong Chúa chính là đặt gánh nặng của bạn xuống nơi Chúa Giê-su và dành thời gian hiệp thông và kết hợp sâu sắc với Ngài để Ngài có thể ban cho bạn sức mạnh và làm mới cách nhìn của bạn. Nghỉ ngơi trong Chúa chính là có được một tinh thần bình an, có được lòng tin và đặt Chúa Giê-su ở vị trí đầu tiên. Nghỉ ngơi trong Chúa chính là điều vui thích bởi vì nó có liên quan đến việc nghĩ về Chúa Giê-su và dành thời gian cùng với Ngài, để làm được như thế không hề khó hoặc tốn kém gì, nhưng cần đến một sự quyết tâm để chậm lại và dừng những hoạt động khác của chúng ta để làm điều ấy.

Hầu hết chúng ta đều có cuộc sống bận rộn, vì thế chúng ta cần điềm tĩnh, bình an và sức mạnh đến từ việc nghỉ ngơi trong Chúa và dành thời gian suy ngẫm. mỗi chúng ta cần biết rằng bí mật của việc dựa vào Chúa, dâng công việc của chúng ta cho Ngài, nghỉ ngơi trong Ngài, và trông cậy nơi Ngài (Xem Gia 15:5; Dacaria 4:6).

Rất nhiều người tìm kiếm sự bình an. Khi chúng ta nghỉ ngơi trong Chúa, tinh thần và tâm trí của chúng ta được đong đầy thêm bằng Thần Khí của Ngài, và chúng ta có thể chuyển sang cho Ngài khác. Chúng ta càng bình an, chúng ta càng thể hiện lòng tin, và những người khác càng mong muốn những gì chúng ta có.

Khi chúng ta chậm lại để dành thời gian nghỉ ngơi trong Chúa, suy ngẫm về Ngài, và để Ngài lo liệu mọi việc, Ngài có thể cho chúng ta thấy những ưu tiên của chúng ta, và chúng ta sẽ được gia tăng lòng tin để thực hiện những điều ấy. Nghỉ ngơi trong Chúa và suy ngẫm làm cho tinh thần của Chúa ta thêm bình tĩnh và điềm tĩnh, và điều ấy giúp cứu lấy sự ôn hòa trong lúc khó khăn.

Resting in the Lord

In place of our exhaustion and spiritual fatigue, God will give us rest. All He asks is that we come to Him … that we spend a while thinking about Him, meditating on Him, talking to Him, listening in silence, occupying ourselves with Him—totally and thoroughly lost in the hiding place of His presence.

—Chuck Swindoll (b. 1934)

Once I knew what it was to rest upon the rock of God’s promises, and it was indeed a precious resting place, but now I rest in His grace. He is teaching me that the bosom of His love is a far sweeter resting-place than even the rock of His promises.

—Hannah Whitall Smith
(1832–1911) ■

Nghỉ ngơi trong Chúa

Trong lúc kiệt sức và tinh thần mệt mỏi, Chúa sẽ ban cho chúng ta sự nghỉ ngơi. Tất cả những gì Ngài yêu cầu chính là chúng ta đến với Ngài… chính là chúng ta dành chút thời gian nghỉ về Ngài, suy ngẫm về Ngài, bận rộn với Ngài—hoàn toàn lạc vào nơi kín đáo có sự hiện diện của Ngài—Chuck Swindoll (1934)

Khi tôi biết việc nghỉ ngơi nơi đá tảng chính là những lời hứa của Chúa, và đó thật sự là một nơi nghỉ ngơi quý báu, nhưng giờ đây, tôi nghỉ ngơi trong ân sủng của Ngài. Ngài dạy tôi rằng tình yêu của Ngài còn ngọt ngào hơn cả việc nghỉ ngơi nơi tảng đá lời hứa của Ngài.—Hannah Whitall Smith (1832-1911)

Effective Quiet Time in Five Steps

By Dina Ellens

I’m semi-retired but still enjoy an active and full life. Looking back over the past year, I can see the benefits I’ve gained from spending quiet time with God in the morning, before the busy day begins. Here are five steps that have helped me get a spiritual boost that lasts the whole day. They just might work for you too.

Unplug: As much as possible, I try to get away from distractions and disturbances such as electronic devices that are constantly popping up reminders, notifications, text and voice messages, and emails. I like to sit on our porch with just my Bible and a notebook and pen.

Relax: I’m someone who is very “task-oriented.” If I’m not careful, my quiet time can become just another to-do to check off. I have to consciously choose to relax and enjoy my time with God. He’s not in a hurry, so why should I be?

Be thankful: I start by writing down five things I’m thankful for from the previous day. This generally provides an instant mood lift. As God’s Word says, “Enter his gates with thanksgiving and his courts with praise; give thanks to him and praise his name.”( Psalm 100:4 )

Follow a reading plan: Having a reading plan so I know what to read helps me get right to it. I also pray before starting, in case God wants to suggest a change. (I’ve found some helpful reading plans on a variety of subjects at https://www.youversion.com/reading-plans.)

Focus: Because I have a hard time focusing on what I’m reading, I have found the S.O.A.P. method helpful:

Scripture: After reading a Bible passage, I look back for a verse that particularly catches my attention and I write it in a notebook.

Observation: I write a brief summary of the passage.

Application: I write about how my day will be different because of what I’ve read, lessons to learn, promises to claim, examples to follow, etc.

Prayer: I write out a short prayer for myself based on what I just read.

The early morning may not be the best time for everyone, but no matter what slot we use in the day or night, we can all benefit from stepping back and spending time with God. Without it, we’ll get stressed and wear thin, but with it, we will be better prepared to tackle whatever challenges life may throw at us.

Thời gian yên tĩnh hiệu quả trong 5 bước

Dina Ellens

Tôi gần sắp nghỉ hưu nhưng vẫn tận hưởng cuộc sống dồi dào và năng động. Nhìn lại năm vừa qua, tôi có thể nhìn thấy những lợi ích mình đạt được từ việc dành thời gian với Chúa vào buổi sáng, trước khi một ngày bận rộn bắt đầu. Dưới đây là 5 bước đã giúp tôi có được sức mạnh tinh thần kéo dài cả ngày. Những bước này có thể cũng có thể giúp ích cho bạn:

Giật ra: Tôi cố gắng hết sức có thể tránh hết những điều chi phối và những quấy rối ví dụ như những thiết bị điện tử không ngừng nhảy lên những nhắc nhở, những thông báo, chữ và những tin nhắn bằng giọng nói, và email. Tôi thích ngồi xuống sofa với quyển Kinh Thánh, quyển sổ và viết.

Thư giãn: Tôi là người “thường ham việc”. Nếu không cẩn thận, thời gian yên tĩnh của tôi có thể biến thành thời gian để làm xong một việc khác trong bảng liệt kê. Tôi phải luôn chú ý lựa chọn thư giãn và tận hưởng thời gian cùng Chúa. Ngài không hối hả, vậy tôi sao tôi lại thế.

Biết tạ ơn: Tôi bắt đầu viết xuống năm điều tôi biết ơn trong ngày hôm qua. Điều này giúp tâm trạng tốt hơn. Như Lời Chúa nói: “Vào cửa thánh điện cất tiếng tạ ơn, tới khuôn viên đền vàng dâng lời ca ngợi, tạ ơn Chúa và chúc tụng danh Người (Tv 100:4).

Có kế hoạch đọc sách: Có một kế hoạch đọc sách để tôi biết đọc gì giúp tôi bắt tay vào. Tôi cũng cầu nguyện trước khi bắt đầu, trong trường hợp Chúa muốn đề nghị tôi thay đổi.

Tập trung: Bởi vì tôi khó tập trung vào việc đọc sách, tôi đã tìm thấy phương pháp hữu ích T.Q.A.C:

Thánh Kinh: sau khi đọc xong một đoạn Kinh Thánh, tôi xem lại một câu Kinh Thánh đặc biệt khiến tôi chú ý và tôi viết xuống sổ tay.

Quan sát: tôi viết tóm tắt về đoạn Kinh Thánh vừa đọc.

Áp dụng: tôi viết lại xem một ngày của tôi thay đổ thế nào nhờ vào những gì tôi đã đọc, bài học học được, những lời hứa tôi nhắc, những mẩu gương noi theo…

Cầu nguyện: tôi viết một lời cầu nguyện cho chính bản thân mình dựa vào những gì vừa đọc.

Buổi sáng sớm có thể không phải là thời gian tốt nhất cho tất cả mọi người, nhưng cho dù chúng ta dùng thời gian buổi sáng hay buổi tối, chúng ta đề có thể có được lợi ích từ việc bước lùi lại và dành thời gian với Chúa. Không có thời gian với Chúa, chúng ta sẽ căng thẳng và hao mòn, nhưng có thời gian với Chúa, chúng ta sẽ được chuẩn bị tốt hơn để thực hiện bất cứ thách thức nào trong cuộc sống.

Quite a Commotion

—An imaginative retelling of events culminating in Acts 2

By Chris Hunt

“Commotion” comes to mind when I think of him. I can’t forget the first time I met him. I was in synagogue for the regular Sabbath service. Judit is an elderly widow who had a terribly deformed back. She went up to this visiting rabbi, pleading for help. Next thing, she was standing up straight for the first time in years! How was that possible? (See Luke 13:10–13)

I saw more of him later, usually at a distance. I’m in good health and moderately successful, so I wasn’t following his progress because of any desperate needs of my own. It was more because I loved hearing him talk, loved watching the look on people’s faces when he relieved their pain, brought healing, gave them hope. Everything about him seemed amazing.

I didn’t have time or inclination to leave everything behind like his closest followers had done, but I was quite happy to see and hear him when our paths crossed. I expected he’d show up when I went to Jerusalem for Passover, and I wasn’t disappointed. There again was the commotion surrounding him as he rode into town. Caught up in the joyful atmosphere, I found myself waving palm branches along with the crowd. Perhaps he really was going to change our world! He was a thoroughly good man, and who knows, maybe he was even more than just another teacher. I’d heard that some were calling him the Messiah, the savior of our people.

But it was the next set of rumors a few days later that made my heart sink—they said he’d been arrested. When I heard he’d been brought before Pilate, I could hardly believe it. Condemned to death as a common criminal? Surely this couldn’t be true! What had he done to deserve this? Of course, I knew the temple leaders were jealous of his popularity and success, but that couldn’t be a good enough reason to turn him over to the Romans.

I couldn’t bear to go anywhere near the execution. It seemed so unjust. The more I thought about it, the less I could understand what had happened. He’d preached a message of love for God and fellow man; he’d gone around helping the helpless. He’d given up everything for the sake of others. When it came down to it, couldn’t God have intervened, done some sort of miracle to save him?

I wanted to talk about my confusion with some of his close followers, but I couldn’t find them. There was speculation that they were in hiding. And so I returned to my village, still dismayed. I knew there was no chance that Jesus would come wandering around our part of the country again, and I missed him. That wonderful teacher—I guess he had been just another teacher—was dead and buried.

Seven weeks later, I was back in Jerusalem for Shavuot—the festival celebrating the giving of the Law to Moses. I still wanted to discuss my questions with his followers, but remembering how they had vanished after his execution, I wasn’t hopeful.

Nothing seemed to have changed either in the city or with myself. I had been gloomy since Passover, and the city itself seemed to be under a shadow, as if feeling guilty that so many of its citizens had supported the execution of an innocent man.

There were crowds of people around, including lots of foreigners. That’s when I saw them again—and as could be expected, there was a commotion surrounding them. I was glad to see Jesus’ followers safe and sound—glad for their sakes, and also for my own, as it meant I could ask them about what had happened. But before I had a chance to get too close, one of the men began speaking. Loudly, clearly.

I could hardly believe my ears. I knew of course that Jesus had been killed—but according to Peter, he had been raised from the dead! I listened in wonder as he quoted and explained scriptures. He didn’t hold back in his criticism of the way the crowds had stood by when Jesus was crucified, but he offered a way of reconciliation: “Change your life. Turn to God and be baptized … in the name of Jesus Christ, so your sins are forgiven.” (Acts 2:38)

He spoke at length, explaining and pleading with us to receive God’s gift. I didn’t get to talk with him or any of the others personally, but I didn’t need to. I opened my heart in prayer; I committed myself. Best thing I ever did! Now I’m working with the other believers to let others know that God loved us so much that He sent His Son to die for us, so that we could be saved (See John 3:16).

Yes, Jesus is still causing a commotion.

Gần như là một sự chấn động

Cách thuật lại theo kiểu tưởng tưởng những sự kiện cao trào trong Công vụ tông đồ 2

“Sự chấn động”nơi tâm trí khi tôi nghĩ về ông. Tôi không thể quên lần đầu tiên tôi gặp ông. Tôi đang ở trong đền thờ cho công việc phục vụ mỗi lễ Sabbath. Judit là một góa phụ già với chiếc lưng bị dị dạng. Bà lên đến tận đây gặp vị thầy để cầu xin sự giúp đỡ. Kế tiếp, lần đầu tiên trong suốt bao năm, trong đời bà đứng thẳng dậy! Làm thế nào có thể như thế? (Xem Ga 13:10-13).

Sau đó, tôi nhìn thấy ông ấy vài lần, nhưng thường chỉ từ xa. Tôi có sức khỏe tốt và khá thành công, vì thế tôi không dõi theo ông bởi vì tôi không có bất kỳ nhu cầu khẩn thiết nào. Tôi dõi theo ông ấy bởi vì tôi yêu thích những gì ông ấy nói, tôi yêu thích việc nhìn thấy gương mặt của những người khi được ông làm cho bớt đau đớn, được chữa lành, được ông cho niềm hy vọng. Mọi điều về ông đều rất lạ lùng.

Tôi đã không có thời gian hoặc không muốn bỏ lại mọi thứ giống như những môn đệ bên cạnh ông đã làm, nhưng tôi hạnh phúc khi nhìn thấy và nghe thấy ông khi chúng tôi tình cờ gặp nhau. Tôi nghĩ ông sẽ có mặt khi tôi lên Giê-ru-sa-lem dự lễ Vượt Qua, và tôi đã không thấ vọng. Một lần nữa, sự chấn động quanh ông khi ông bước vào trong thị trấn. Hòa vào trong bầu không khí hân hoan, tôi cũng cầm nhành lá trong tay và vẫy cùng với đám đông. Có lẽ ông thật sự thay đổi thế giới của chúng tôi! Ông là một người vô cùng tốt, và có lẽ ông không chỉ đơn giản là một người thấy. Tôi nghe thấy rằng có người gọi ông là Đấng Messiah, Đấng Cứu Thế của nhân loại.

Nhưng một loại những tin đồn vài ngày sau đó làm tim tôi u buồn—họ nói ông đã bị bắt. Khi tôi nghe ông được mang đến trước Phi-la-tô, tôi gần như rất khó tin. Bị kết án tử hình như một tội phạm sao? Chắc chắn đều này không đúng! Ông đã làm gì mà phải chịu như thế? Lẽ dĩ nhiên, tôi biết những người đứng đầu đền thờ ganh tị với sự nổi tiếng và thành công của ông, nhưng điều đó không thể là nguyên nhân đủ thuyết phục để giao nộp ông cho người Rô-ma.

Tôi không thể dám đi đâu gần nơi thi hành án. Dường như quá bất công. Càng nghĩ về điề ấy, tôi càng không hiểu điều gì đã xảy ra. Ông đã giảng dạy thông điệp về tình yêu dành cho Chúa và cho tha nhân; ông đã đi khắp nơi giúp những người không nơi nương tựa. Ông đã từ bỏ mọi thứ vì người khác. Khi điều ấy xảy đến, chẳng lẽ Chúa không thể can thiệp, làm phép lạ gì đó để cứu ông sao?

Tôi muốn nói điều bối rối của tôi với một số những người môn đệ của ông, nhưng tôi không thể tìm thấy họ. Nghe nói họ đã đi tốn. Và vì thế, tôi quay lại quê mình với sự chán nả. Tôi biết không hề có việc ông Giê-su sẽ lại rảo bước đi quanh quê hương của chúng tôi, và tôi nhớ ông. Người thầy tuyệt vời ấy—tôi đoán ông cũng như người thầy khác—chết và được mai tang.

Bảy tuần sau đó, tôi quay lại Giê-ru-sa-lem vào dịp mừng lễ các Tuần—dịp lễ hội tưởng niệm việc trao Lề Luật cho Mô-sê. Tôi vẫn muốn thảo luận những câu hỏi của mình với những môn đệ của ông, nhưng nhớ lại họ đã biến mất sau khi ông bị xử tử hình, tôi không hy vọng gì mấy.

Dường như không có gì thay đổi cả ở thành phố hoặc ở chính bản thân tôi. Kể từ Lễ Vượt Qua, tâm trạng tôi rất u buồn, và thành phố dường như cũng ảm đảm như thể cảm thấy có lỗi vì rất nhiều người dân trong thành phố ủng hỏ bản án tử hình đàn ông vô tội.

Có một đám đông xung quanh, bao gồm rất nhiều ngoại kiều. Lần ấy, tôi lại gặp họ–và như đoán trước, có một sự chán động quanh họ. Tôi mừng khi nhìn thấy những môn đệ của Ngài bình an và yên lành—mừng vì họ, và cũng vì chính tôi, vì như thế có nghĩa là tôi có thể hỏi họ về điều gì đã xảy ra. Nhưng trước khi tôi có được cơ hội tiến đến gần, một trong số những người đàn ông bắt đầu phát biểu. Rất to, rất rõ ràng.

Tôi khó có thể tin những gì tai mình nghe. Lẽ dĩ nhiên, tôi biết Chúa Giê-su đã bị giết—nhưng theo lời Phê-rô, ông đã trổi dậy từ cõi chết! Tôi lắng nghe với vẻ kinh ngạc khi ông trích đọc và giảng nghĩa thánh kinh. Ông không phê bình việc đám đông đứng bên khi Giê-su bị đóng đinh, nhưng đã đưa ra sự hòa giải: “Hãy thay đổi cuộc sống. Hãy quay sang Chúa và hãy chịu phép rửa…nhân danh Chúa Giê-su Cứu Thế, tội lỗi của bạn được tha thứ “ (Cv 2:38).

Ông đã nói rất lâu, giải thích và nài nỉ chúng tôi đón nhận món quà của Chúa. Tôi đã không nói chuyện riêng với ông hoặc bất cứ người nào khác, nhưng tôi không cần. Tôi mở rộng tâm hồn trong lời cầu nguyện; tôi dâng mình cho Chúa. Điều tốt nhất tôi đã từng làm! Giờ đây, tôi làm việc với những tín hữu khác để giúp người khác biết rằng Thiên Chúa yêu chúng ta đến nỗi đã tặng ban Con Một của Ngài để chết cho chúng ta, nhờ đó, chúng ta được cứu (Xem Ga 3:16).

Đúng thế, Chúa Giê-su vẫn đang tạo ra một sự chấn động.

QUIET MOMENTS

Speed Date
By Abi May

God isn’t a complete mystery; He’s told us lots about Himself in His Word. Pull up a chair and hear what He has to say. We won’t find out everything (See Deuteronomy 29:29), but there’s plenty to get started. “I publicly proclaim bold promises. I do not whisper obscurities in some dark corner. I would not have told [you] to seek me if I could not be found.” (Isaiah 45:19)

What’s Your background?
I’m A to Z. I’m the God who is, the God who was, and the God about to arrive (Revelation 1:8).

Where do You live?
I live … with the low-spirited, the spirit-crushed, and what I do is put new spirit in them, get them up and on their feet again. If anyone loves me, he will carefully keep my word and my Father will love him—we’ll move right into the neighborhood!( Isaiah 57:15; John 14:23)

Tell me a bit about Your work. Do You enjoy it?
I am … the Maker of all things. I do what’s right and set things right and fair. For I find joy in these things (Isaiah 44:24 NIV; Jeremiah 9:24).

Do You have any particular likes?
I … love what is right and fair. [I delight] in those who tell the truth. The godly people in the land are my true heroes! What splendid friends they make! (Isaiah 61:8 NLV; Proverbs 12:22 NLT; Psalm 16:3)

Dislikes?
Six things …—no, seven things …: haughty eyes, a lying tongue, hands that kill the innocent, a heart that plots evil, feet that race to do wrong, a false witness who pours out lies, a person who sows discord in a family (Proverbs 6:16–19).

How do You see our future together?
The plans I have in mind for you … are plans for peace, not disaster, to give you a future filled with hope. When you call me and come and pray to me, I will listen to you. [I] will bring much good upon all the work you do. [I] will wipe every tear from [your] eyes, and there will be no more death or sorrow or crying or pain. All these things [will be] gone forever. … Look, I am making everything new! I’ll show you how great I am, how holy I am. I’ll make myself known all over the world (Jeremiah 29:11–12; Deuteronomy 30:9; Revelation 21:4–5; Ezekiel 38:23).

What do You think of me?
I have loved you with a love that lasts forever. The mountains may move and the hills disappear, but even then my faithful love for you will remain. You are my friends, since I have told you everything the Father told me (Jeremiah 31:3 NLV; Isaiah 54:10 NLT; John 15:15).

How can I get to know You better?
Turn to me … and I will turn to you. Don’t be afraid. I am here to help you (Zechariah 1:3 NET; Isaiah 41:13).

Anything else You’d like to tell me?

Whoever hears my word and believes in the one who sent me has eternal life (John 5:24). ■

Dear Jesus, through Your sacrifice on the cross, You opened the door for me to have a personal relationship with You and Your Father, an eternal connection that will endure forever in the world to come. Please come into my heart and help me to live a life that pleases You.

Buổi hẹn hò chớp nhoáng

Những thoáng suy ngẫm

Abi May

Thiên Chúa không phải hoàn toàn là một sự bí ẩn; Ngài đã nói cho chúng ta biết rất nhiều về Ngài trong Lời của Ngài. Hãy kéo ghế ngồi lại đây và nghe những gì Ngài nói. Chúng ta sẽ không tìm hiểu hết mọi thứ (xem Đệ nhị luật 29:29), nhưng có rất nhiều điều để bắt đầu. “Khi Ta phán, Ta đâu có ẩn mình ở nơi nào trong vùng đất tối tăm. Ta sẽ không bao con tìm Ta, nếu Ta ẩn mình” (Isa 45:19).

Ngài là ai?
Ta là A đến Z. Là Đức Chúa, Đấng hiện có, đã có và đang đến (Kh 1:8).

Ngài sống ở đâu?
Ta sống…với những người chán nán, những người tinh thần mệt mỏi, và việc Ta làm chính là đặt một tinh thần mới vào trong họ, nâng họ đứng dậy. Nếu bất cứ ai yêu Ta, người ấy sẽ giữa Lời Ta và Cha Ta sẽ yêu mến người ấy—Cha của Ta và Ta sẽ đến và ở cùng người ấy (Isa 57:15; Ga 14:23).

Hãy nói cho con nghe một chút về công việc của Ngài. Ngài có thích công việc Ngài đang làm không?

Ta là …Đấng Sáng Tạo nên mọi thứ. Ta làm những điều đúng đắn và đặt mọi thứ trong sự đúng đắn và công bằng. Ta tìm thấy niềm vui ở những điều này.

Ngài có đặc biệt thích điều gì không?
Ta…thích những gì đúng đắng và công bằng. [Ta yêu quý] những người nói lẽ thật. Những người thánh thiện trên mặt đất chính là những anh hùng thật sự của Ta! Tình bạn của họ thật tuyệt vời! (Isa 61:8, Cn 12:22; Tv 16:3).

Vậy Ngài không thích gì?
Sáu điều…à không, là bảy điều…:ánh mắt ngạo mạn, chiếc lưỡi nói dối, bàn tay giết hại kẻ vô tôi, trái tim đầy mưu mô, đôi chân chạy đi làm những điều sai trái, những nhân chứng cho lời khai gian dối, người gieo bất hòa vào trong gia đình (Cn 6:16-19).

Ngài nghĩ tương lai của chúng ta như thế nào?

Những kế hoạch Ta dành cho con…là những kế hoạch bình an, không phải tai ương, những kế hoạch mang đến cho con một tương lai với niềm hy vọng. Khi con kêu cầu Ta, đến bên Ta, và cầu nguyện với Ta, Ta sẽ lắng nghe con. Ta sẽ thánh hóa những điều con làm. Ta sẽ lau sạch nước mắt của con, và sẽ không còn chết chóc hay đau khổ hay tiếng khóc hay đau đớn nữa. Tất cả những điều này sẽ vĩnh viễn không còn… Ta làm cho mọi thứ nên mới! Ta sẽ cho con thấy Ta vĩ đại đến dường nào, Ta cao cả đến dường nào. Ta sẽ cho tất cả thế giới biết về Ta (Gr 29:11-12; Đnl 30:9; Kh 21:4-5; Ed 38:23)).

Ngài nghĩ gì về con?
Ta yêu con bằng một tình yêu vĩnh hằng. Núi có thể dời, đồi có thể bị lắp, nhưng tình yêu chung thủy của Ta dành cho con là mãi ãi. Con chính là người bạn, vì Ta nói cho con nghe mọi điều Cha Ta nói với Ta (Gr 31:3; Isa 54:10; Ga 15:15).

Làm thế nào con biết rõ hơn về Ngài?
Hãy quay sang Ta…và Ta sẽ quay sang con. Đừng sợ hãi. Ta luôn ở bên giúp đỡ con (Dacaria 1:3; Isa 41:13).

Còn điều gì khác Ngài muốn nói với con không?
Bất cứ ai nghe Lời Ta và tin vào Đấng đã sai Ta đều có được sự sống đời đời (Ga 5:24).

Lạy Chúa Giê-su, nhờ sự hy sinh của Ngài trên thập giá, Ngài đã mở ra cánh cửa để con có được mối quan hệ riêng tư với Ngài và Cha Ngài, một sự liên kết vĩnh cửu trường tồn dù cho thế gian này qua đi. Xin hãy đến trong tâm hồn con và giúp con sống một cuộc sống làm vui lòng Ngài.

A Closer Walk

We need never shout across the spaces to an absent God. He is nearer than our own soul, closer than our most secret thoughts.
—A. W. Tozer (1897–1963)

It is in silence that God is known, and through mysteries that he declares himself.
—Robert Hugh Benson (1871–1914)

To have found God is not an end in itself but a beginning.
—Franz Rosenzweig (1886–1929)

Seek in reading and you will find in meditation; knock in prayer and it shall be opened to you in contemplation.
—St. John of the Cross (1542–1591)

Whenever a person says to me: “My problem is that I do not love the Lord enough,” I usually respond: “No … your problem is that you do not know how much the Lord loves you.”
—Selwyn Hughes (1928–2006)

There come times when I have nothing more to tell God. If I were to continue to pray in words, I would have to repeat what I have already said. At such times it is wonderful to say to God, “May I be in Thy presence, Lord? I have nothing more to say to Thee, but I do love to be in Thy presence.”
—Ole Kristian Hallesby (1879–1961)

God gives hope to those who dream. Gives miracles to those who believe. He never lets down those who trust and never leaves those who walk with Him.
—Nishan Panwar ■

Bước gần

Với khoảng cách giữa ta và Chúa, chúng ta không bao giờ cần phải hét to. Ngài gần sát bên tâm hồn của chúng ta, gần hơn cả những suy nghĩ thầm kín nhất của chúng ta.—A. W. Tozer (1897-1963)

Thiên Chúa tỏ mình cho chúng ta trong sự thinh lặng, và bày tỏ ý Ngài qua những sự huyền nhiệm.—Robert Hugh Benson (1871 – 1914)

Hãy đọc và tìm kiếm và bạn sẽ tìm thấy từ sự suy ngẫm; hãy gõ cửa trong lời cầu nguyện và cách cửa sẽ được mở ra cho bạn trong sự suy tư.—Thánh Gioan Thập giá (1542 – 1591)

Bất cứ khi nào một người nói với tôi: “Vấn đề của tôi chính là tôi không yêu Chúa đủ”, tôi thường đáp lại rằng: “Không phải…vấn đề của bạn chính là bạn không biết Chúa yêu bạn đến dường nào.”—Selwyn Hughes (1928 – 2006)

Có những lúc tôi không có gì để nói thêm với Chúa. Nếu tôi phải tiếp tục cầu nguyện nên lời, tôi sẽ chỉ lặp lại những gì mình đã nói. Những lúc như thế, sẽ rất tuyệt vời khi nói với Chúa rằng: “Xin cho con được ở trong sự hiện diện của Ngài, lạy Chúa! Con không còn gì khác để nói với Ngài, nhưng con yêu thích được ở trong sự hiện diện của Ngài.”—Ole Kristian Hallesby (1879 – 1961)

Thiên Chúa ban niềm hy vọng cho những ai mơ ước. Ngài ban phép lạ cho những ai tin tưởng. Ngài không bao giờ để những ai trông cậy phải thất vọng và không bao giờ bỏ rơi những ai bước theo Ngài.—Nishan Panwar

FROM JESUS WITH LOVE

Getting the Most Out of Life

It saddens Me that so many people are content to just let life pass them by. They may be busy keeping up or trying to get ahead, or they may fill every spare moment with relaxing activities, but where is all that busy activity taking them? When do they really live?

The secret to getting the most out of life is living close to Me and remaining faithful to My teaching (See John 8:31). I don’t mean that you should hide away and give yourself solely to quiet reflection and study, but rather that when you include Me in your daily activities and look to My Word for guidance (See Psalm 119:105), I can help life take on new meaning and depth. You will not only be much happier and feel more fulfilled, but you will brighten the lives of those around you as you reflect My love.

It starts by making a habit of taking a few quiet minutes at the start of every day for prayer and time with Me (See Proverbs 8:17). Then take what I have taught you in the “classroom” and apply it throughout the day. Whether you’re on the job, running errands, or relaxing with family and friends, I can make you a greater blessing to others and bless you in the process. You’ll find life will be richer and more meaningful as you look to Me.

Chúa Giê-su với tình yêu

Tận hưởng cuộc sống cách thật trọn vẹn

Ta thật buồn khi rất nhiều người tự bằng lòng với việc để cho cuộc sống cứ trôi qua. Có thể họ bận rộn với nhiều công việc cần làm và cố gắng để ở vị trí dẫn đầu, hoặc có thể họ lắp đầy mọi khoảnh khắc rãnh rổi bằng những hoạt động thư giãn, nhưng rồi bất cả những sự việc bận rộn ấy mang họ đến đâu? Khi nào họ mới thật sự sống?

Bí quyết để tận hưởng cuộc sống trọn vẹn nhất chính là sống gần Ta, trung thành với những gì Ta dạy (Xem Ga 8:31). Ta không có ý nói là con phải lánh xa và hoàn toàn dành thời gian chỉ để suy ngẫm và học tập lời Ta, nhưng Ta muốn nói rằng con nên đặt Ta và trong những hoạt động thường ngày của con và tìm kiếm Lời Ta để có được sự hướng dẫn (Xem Tv 119:105), Ta sẽ giúp cho cuộc sống của con có được một chiều sâu và một ý nghĩa mới. Con sẽ không chỉ hạnh phúc hơn rất nhiều, cảm thấy thỏa nguyện hơn rất nhiều, nhưng con còn thắp sáng cuộc sống của những người xung quanh khi con phản chiếu tình yêu của Ta.

Mọi việc bắt đầu từ việc tạo thói quen dành ít phút yên lặng bắt đầu vào mỗi ngày để cầu nguyện và dành thời gian ở cùng Ta (Xem Cn 8:17). Sau đó, hãy mang những gì Ta đã dạy cho con “trong lớp học” và thực hành trong cả ngày. Cho dù con đang làm việc, đang làm những việc lặt vặt, hay đang thư giãn cùng với gia đình và bạn bè, Ta cũng có thể làm con trở thành một ơn lành lớn lao hơn đối với những người khác, và cùng lúc ban phúc lành cho con. Con sẽ nhận thấy cuộc sống dồi dào hơn và ý nghĩa hơn khi con tìm kiếm Ta.

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *