The Heart of Christmas – Ý nghĩa của Giáng Sinh

Christmas 2014

Magical season

A few years ago, a very talented friend of mine spent untold hours building a wonderfully intricate Christmas model out of salt dough. The centerpiece was the stable, but the scene stretched well beyond that, deep into Bethlehem and the surrounding countryside.

The buildings were painted, the streets were strewn with very fine gravel, there was moss in the gardens and on the hills, and the village was alive with mansions, hovels, shops, inns, and a multitude of people (and stray cats) milling about.

There is no way I could build something remotely as impressive! To be honest, it’s a stretch for me to successfully fold a reasonably aerodynamic paper airplane. This friend’s genius was matched by his altruism, as early in the next year, he gave away the entire set.

I was fascinated by how the scene gave a view not just of what was happening in the stable but also what might have been going on in the rest of town that night. It brought to life how, apart from the shepherds who saw and heard a choir of angels singing and praising God, most people were likely going about their business without a clue.

In some respects, that’s how things still are. It’s easy to find ourselves going through Christmas without experiencing it to the full. Even while enjoying the holiday spirit and festivities, it’s possible to let the deeper meaning of the season pass us by.

Unbeknownst to most of Bethlehem’s inhabitants on the night of the first Christmas, something marvelous was happening in their midst, and something wonderful can happen this season in each of our lives as well if we open our hearts to it. It may not be something flashy or huge, and if we’re not careful we might miss it, but I believe that Christmas is a magical time, and I’m looking forward to what it has in store. I hope you are too.

A very happy Christmas to you!

Một mùa diệu kỳ

Cách đây vài năm, một người bạn rất tài ba của tôi đã dành rất nhiều tiếng đồng hồ để tạo nên mô hình Giáng Sinh từ bột làm bánh. Miếng ngay chính giữa chính là máng cỏ, nhưng cảnh Giáng Sinh không chỉ có thế, sâu tận bên trong Bê-lem và đồng quê xung quanh.

Những ngôi nhà được sơn màu, những con đường được trải bằng sỏi rất đẹp, còn có rêu trong vườn và trên những ngọn đồi, ngôi làng thật sinh động với những khu nhà lớn, những túp lều, những căn tiệm và nhà trọ, và rất nhiều người (và mèo hoang) lãng vãng qua lại.

Tôi không thể nào làm được những thứ ấn tượng như thế! Nói thật, phải cố gắng lắm tôi mới gấp được chiếc máy bay giấy. Người bạn thiên tài của tôi còn có tấm lòng rộng lượng, khi qua đầu năm, anh ta đã tặng cả bộ cho người khác.

Tôi bị hấp dẫn không chỉ bởi cảnh diễn ra bên trong máng cỏ nhưng còn những gì đang diễn ra trong cả thị trấn vào đêm hôm ấy. Thật sống động, khi ngoài những mục đồng nhìn thấy và nghe thấy các thiên thần ca hát chúc tụng Chúa, hầu hết mọi người vẫn sinh hoạt bình thường mà không hay biết gì.

Trong những khía cạnh nào đó, sự việc vẫn như thế. Rất dễ nhận ra bản thân trải qua Giáng Sinh nhưng không trải nghiệm hết ý nghĩa của nó. Thậm chí khi tận hưởng không khí lễ hội và tinh thần của ngày lễ, nhưng rất có thể để cho ý nghĩa sâu xa hơn của dịp lễ trôi qua khỏi chúng ta.

Hầu hết những người dân Bê-lem vào đêm Giáng Sinh đầu tiên đều không biết điều kỳ diệu đang diễn ra giữa họ, và điều tuyệt vời có thể xảy ra trong mùa Giáng Sinh này trong cuộc sống của mỗi chúng ta nếu chúng ta mở rộng tâm hồn. Điều tuyệt vời có thể không to lớn hoặc hào nhoáng, và nếu không cẩn thận chúng ta có thể sẽ bỏ lỡ, nhưng tôi tin rằng Giáng Sinh chính là một thời khắc kỳ diệu, và tôi mong đợi những gì Giáng Sinh đang chứa đựng. Và tôi hy vọng bạn cũng thế.

SHINY RED APPLES

By Anna Perlini

Christmas 1984 was our family’s third Christmas away from Europe, and the remote village in eastern India where we had moved to help as volunteers had become a second home. After some initial difficulty in adjusting to such a different climate and culture, we soon came to appreciate the wonderful people we lived around and to embrace the new sights, sounds, tastes, and fragrances. I began to especially look forward to shopping at our local market, which seemed to have a year-round selection of fabulous juicy fruits—mangos, bananas, lichees, papayas, jackfruits, limes, and others.

It was on one of those trips to the market that we happened to see a stand that was selling—at an exorbitant price—some beautiful apples. We were told that these had arrived from the far north of the country, which explained the price tag.

Memories from my childhood surged, and of course, Christmas is a time when memories seem to carry special potency. My eldest daughter was accompanying me that day and put my feelings into words: “It would be so nice to have an apple for Christmas.”

That’s how the idea for our family’s Christmas surprise came about. My husband and I spent an evening wrapping small cardboard boxes filled with cookies, nuts … and one big, red apple!

On Christmas morning, the kids opened their boxes and jumped up and down at the sight of those apples! I think we parents had just as much fun watching them and—since we also got a Christmas box—savoring our own precious apple.

We returned to Europe a number of years ago and have since had plenty of apples, but our entire family still cherishes the fond memory of that one “poor” Christmas when we experienced that “rich” feeling of thankfulness for a simple apple.

May we always find a simple, humble reason to be grateful—not just at Christmas, but in every celebration and event all year round.

Những quả táo đỏ căng bóng

Anna Perlini

Giáng Sinh năm 1984 là Giáng Sinh lần thứ ba của gia đình tôi sau khi rời khỏi Châu Âu, và ngôi làng xa xôi ở tây Ấn chính là nơi chúng tôi dời đến để làm công tác tình nguyện chính là ngôi nhà thứ hai của chúng tôi. Sau những khó khăn ban đầu thích ứng với văn hóa và thời tiết khác biệt, chúng tôi mau chóng cảm thấy cảm kích những người tuyệt vời mà chúng tôi sống cùng, và chấp nhận kết những khung cảnh, âm thanh, mùi vị và mùi hương mới. Tôi bắt đầu đặc biệt trông chờ việc đi chợ tại địa phương của chúng tôi, nơi dường như có những loại trái cây mọng nước quanh năm, như—xoài, chuối, vài, đu đủ, mít, chanh và những loại trái cây khác

Một trong những lần đi chợ, chúng tôi nhìn thấy một quầy đang bán—với giá rất cao—những quả táo rất đẹp. Mọi người bảo rằng những quả táo này đến từ vùng phía bắc xa xôi của đất nước, đó là lý do tại sao giá lại cao như thế.

Những ký ức từ thời thơ ấu của chúng tôi lại trổi lên, Giáng Sinh chính là thời gian đặc biệt khi ký ức hoạt động mạnh mẽ nhất. Đứa con gái đầu của tôi đi cùng với tôi vào ngày hôm ấy và đã nói lên những suy nghĩ của tôi: “Thật hay nếu có những quả táo vào dịp Giáng Sinh.”

Đó là ý tưởng để tạo nên điều bất ngờ cho gia đình vào dịp Giáng Sinh. Chồng tôi và tôi dành cả buổi tối để gói chiếc hộp giấy nhỏ đựng đầy bánh quy, hạt…và một quả táo đỏ to!

Vào buổi sáng Giáng Sinh, những đứa trẻ mở những chiếc hộp của chúng và nhảy lên khi nhìn những quả táo! Tôi nghĩ bậc làm cha mẹ như chúng tôi cũng vui như thế–bởi vì chúng tôi cũng có được một chiếc hộp Giáng Sinh—thưởng thức quả táo quý giá của chúng tôi.

Chúng tôi trở lại Châu Âu cách đây vài năm và có rất nhiều táo, nhưng cả gia đình vẫn rất vui trước ký ức khó quên vào một Giáng Sinh “nghèo” khi chúng tôi trải nghiệm cảm giác “dồi dào” của lòng biết ơn về một quả táo đơn giản.

Nguyện xin chúng ta luôn tìm thấy một lý do đơn giản, khiêm tốn để tạ ơn—không chỉ trong dịp Giáng Sinh, nhưng mỗi dịp lễ và sự kiện trong suốt cả năm.

TIMELESS CAROLS

By Peter Amsterdam, adapted

Something I’ve always loved about Christmas is listening to and singing the beautiful Christmas carols that have been written over the centuries. I like them so much that I often listen to them at other times throughout the year. Many are masterpieces and deeply moving. Recently, when looking online for the words to some of my favorites, I was impressed by the beauty of their poetry as well as the power of their purpose in a way I hadn’t been before.

What struck me was how in the midst of the rhyme and repetition that songs require, they deliver such powerful and nuanced messages. They speak deep truths about Jesus, His incarnation, mission, purpose, and power, along with His love and sacrifice for humanity. They are not only a strong witness to the message of the Savior and salvation, but are also a reminder to those of us who follow Him of the deep truths that we believe.

For hundreds of years, these carols have told the story of the One who left heaven to bring salvation to all people. They remind us, as they have done for centuries, of the importance of this day we celebrate—the birth of Christ—Jesus, God’s Son, who lived among us and laid down His life for us so that we may live forever. Embedded within the beautiful Christmas carols is the truth of what God has done to bring salvation to humanity.

“Hark! The Herald Angels Sing” was written in 1739 by Charles Wesley. Originally set to solemn music, it was turned into the joyous and beautiful carol it is today by William Cummings, who based the music on a piece by Felix Mendelssohn. The message of reconciliation with God, the peace brought by the Prince of Peace, and the rejoicing that Jesus is King make this a deeply meaningful Christmas carol.

Hark! The herald angels sing, “Glory to the newborn King;
Peace on earth and mercy mild, God and sinners reconciled!”
Joyful, all ye nations rise, join the triumph of the skies;
With the angelic host proclaim, “Christ is born in Bethlehem.”
Hark! The herald angels sing, “Glory to the newborn King!”

“O Holy Night” is my favorite Christmas carol—and in fact, my all-time favorite song.1 It is so powerful in both melody and word, and drives home the overall message of hope available to all who believe in Jesus and the effect He has on the lives of those who come to know Him. Here are a few excerpts:

Long lay the world in sin and error pining,
‘Til He appear’d and the soul felt its worth. …

Truly He taught us to love one another;
His law is love and His gospel is peace.
Chains shall He break for the slave is our brother;
And in His name all oppression shall cease.

This additional verse, which is seldom sung, contains a touching word picture about comfort in difficult times.

The King of kings lay thus in lowly manger,
In all our trials born to be our Friend.
He knows our need; our weakness is no stranger.
Behold your King! Before Him lowly bend!
Behold your King! Before Him lowly bend!

Jesus is always there for us. Through the journey of our lives, through each of our tests and trials, He is there. As the carol says, He’s born to be our Friend. He’s no stranger to our weaknesses and frailties. He knows all about us—the good, the bad, and the ugly—and loves us in spite of how we are. He wants to be part of our lives, to share not just in our difficulties when we cry out to Him in need, but also in our times of joy and happiness, when we celebrate our achievements and those of our family and friends.

At Christmas, we are reminded about Jesus’ birth, and it’s a wonderful time of year to think about Him and all that He has done for us, which goes way beyond the Christmas season. He is an integral part of our lives and wants to be part of all we do—and He can be, as much as we’ll let Him.

As we sing Christmas carols this year, it’s a great time to reflect on what they mean, what Jesus did, and how deeply He loves each one of us and each one of our fellow human beings.—And to carry those thoughts and that love throughout the year ahead. Love Him, love His creations, and be grateful for all He’s done.

Have a wonderful Christmas in Christ.

Peter Amsterdam and his wife, Maria Fontaine, are directors of the Family International, a Christian community of faith. ■

1. Originally in French, written by Placide Cappeau (1808–1877), set to music in 1847 by Adolphe Adam.

Những bài hát Giáng Sinh bất hữu

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam

Có những điều về Giáng Sinh là tôi luôn yêu thích chính là lắng nghe và hát những bài hát Giáng Sinh rất hay vốn được sáng tác từ nhiều thế kỷ. Tôi rất thích những bài hát ấy nên tôi thường nghe vào những thời gian khác trong năm. Rất nhiều bài chính là tuyệt phẩm và rất cảm động. Dạo gần đây, trong lúc tìm kiếm trên mạng lời của một số bài hát yêu thích, tôi ấn tượng trước chất thơ cũng như ý nghĩa của những bài hát theo cách mà tôi chưa từng cảm thấy trước đó.

Những điều làm tôi ấn tượng chính là với ý văn và sự lập lại giống nhau của những bài hát đã chuyển tải được thông điệp rất ý nghĩa và mạnh mẽ. Những bài hát nói lên những lẽ thật sâu sắc về Chúa Giê-su, sự mặc lấy xác phàm của Ngài, sứ mệnh của Ngài, mục đích Ngài đến, và quyền năng của Ngài cùng với tình yêu thương và sự hy sinh của Ngài dành cho nhân loại. Những bài hát ấy không chỉ là một bằng chứng mạnh mẽ cho thông điệp về Đấng Cứu Thế và ơn Cứu độ, nhưng còn là một sự nhắc nhở cho tất cả chúng ta, những người theo Ngài, về những lẽ thật sâu sắc mà chúng ta tin tưởng.

Suốt hàng trăm năm, những bài thánh ca này đã kể câu chuyện về một Đấng đã rời thiên đàng để mang ơn cứu độ đến cho toàn nhân loại. Những bài hát ấy dù được sáng tác từ nhiều thế kỷ, nhưng nhắc chúng ta về tính quan trọng của ngày lễ mà chúng ta kỷ niệm—sinh nhật của Đấng Cứu Thế–Chúa Giê-su, con Một của Thiên Chúa, Đấng đã sống giữa chúng ta, để nhờ đó, chúng ta được sống muôn đời. Ghi sâu trong những bài thánh ca Giáng Sinh tuyệt vời ấy chính là lẽ thật về điều Thiên Chúa đã làm để mang đến ơn cứu độ cho nhân loại.

“Nghe đây! Những thiên sứ hát loan tin!” được sáng tác bởi Charles Wesley vào năm 1739. Ban đầu được sáng tác với giai điệu thật trang nghiêm, nhưng sau đó, lại trở thành bài hát vui nhộn và tuyệt vời ngày nay bởi William Cummings, người đã đặt nhạc cho một vở kịch của Felix Mendelssohn. Thông điệp về sự hòa giải với Chúa, bình an được mang đến bởi Vị Hoàng Tử Bình An, và niềm vui mừng vì Đức Giê-su chính là Vua làm cho bài thánh ca Giáng Sinh này chất chứa một ý nghĩa sâu sắc.

Nghe đây! Những thiên sứ hát loan tin,

“Vinh danh Vị Vua vừa được hạ sinh;

Bình an cho nhân thế và lòng thương xót dịu dàng,

Thiên Chúa và người tội lỗi được hòa giải!”

Hãy vui lên, hỡi tất cả dân tộc, hãy hòa vào niềm hân hoan khắp không trung;

Với lời loan báo của các thiên sứ,

“Đấng Cứu Thế vừa được sinh ra ở Bê-lem.”

Nghe đây! Những thiên sứ hát loan tin,

“Vinh danh Vị Vua vừa được hạ sinh!”

“Đêm Thanh Bình” chính là bài thánh ca Giáng Sinh yêu thích của tôi—nói đúng hơn, chính là bài hát yêu thích mọi lúc của tôi. Bài hát tuyệt về cả về giai điệu lẫn phần lời, và chuyển tải toàn bộ thông điệp về niềm hy vọng dành cho tất cả những ai tin vào Chúa Giê-su và sự tác động của Ngài nơi cuộc sống của những ai nhận biết Ngài. Dưới đây là một phần trích dẫn:

Thế giới đắm chìm trong tội lỗi và mong đợi điều sai lầm,

Cho đến khi Ngài suốt hiện và những tâm hồn nhận ra giá trị của mình…

Ngài dạy chúng ta biết yêu thương nhau;

Luật của Ngài là yêu thương và Phúc âm của Ngài chính là bình an.

Ngài sẽ phá bỏ mọi xiềng xích cho những người nô lệ chính là anh em của chúng ta;

Và nhờ danh Ngài mà không còn áp bức.

Phần lời thêm này, ít được hát chứa đựng một hình ảnh xúc động về sự an ủi trong những lúc khó khăn.

Vua các vua đang nằm trong máng cỏ thấp hèn,

Được sinh ra để làm Bạn với chúng ta và chịu tất cả những thử thách như chúng ta.

Ngài biết những gì chúng ta cần; yếu đuối của chúng ta không xa lạ gì với Ngài.

Hãy chiếm ngắm Vị Vua của bạn! Hãy quỳ trước Ngài!

Hãy chiếm ngắm Vị Vua của bạn! Hãy quỳ trước Ngài!

Chúa Giê-su luôn ở bên chúng ta. Trong suốt chuyến hành trình cuộc sống, trong mỗi gian nan, thử thách, Ngài luôn hiện diện. Như lời bài thánh ca, Ngài được sinh ra để làm Bạn của chúng ta. Ngài không xa lạ gì với yếu đuối và tính dễ bị cám dỗ của chúng ta. Ngài biết tất cả về chúng ta—điều tốt đẹp, điều tồi tệ và xấu của chúng ta—và Ngài yêu chúng ta cho dù chúng ta có như thế nào. Ngài muốn là một phần trong cuộc sống của chúng ta, chia sẻ không chỉ những khó khăn khi chúng ta kêu cầu Ngài trong sự khốn cùng, nhưng Ngài còn chia sẻ với chúng ta trong những lúc vui sướng và hạnh phúc, khi chúng ta chúc mừng những thành tựu của bản thân và của bạn bè và người thân trong gia đình.

Vào dịp Giáng Sinh, chúng ta được nhắc nhớ về sự hạ sinh của Chúa Giê-su, đây chính là thời gian tuyệt vời trong năm để nghĩ về Ngài và nghĩ về tất cả những gì Ngài đã làm cho chúng ta, suốt sau dịp Giáng Sinh. Ngài chính là một phần gắn kết với cuộc sống của chúng ta và Ngài muốn là một phần trong tất cả những gì chúng ta làm—và Ngài có thể, nếu chúng ta để Ngài.

Khi chúng ta hát những bài thánh ca Giáng Sinh trong năm nay, đây chính là dịp tuyệt vời để suy ngẫm về ý nghĩa của những bài hát, về những gì Chúa Giê-su đã làm, và tình yêu sâu sắc mà Ngài dành cho từng người trong chúng ta và từng người anh em đồng loại của chúng ta.—Và hãy mang những suy ngẫm và tình yêu ấy bên mình trong suốt năm sau đó. Hãy yêu Ngài, yêu tạo vật của Ngài, và tạ ơn về tất cả những gì Ngài đã làm.

Cầu chúc bạn có được một mùa Giáng Sinh tuyệt vời trong Đấng Cứu Thế.

HE CAME TO US

By Marie Story

Recently, I was reading about the history of Christmas and where our various Christmas traditions come from, including ones that may have originated in pagan rituals or festivals, and it struck me that one of the most fundamental truths about Jesus is how He accepts each of us where we’re at.

Jesus says that He’ll never reject anyone who comes to Him.1 His circle of friends isn’t an exclusive club with strict requirements. In fact, He does more than just accept us; He often adapts Himself to meet our needs.

It’s interesting to see how Jesus did just that during His ministry on earth. When He was with Nicodemus—an educated high-ranking member of the clergy with a strong background in and grasp of theology—Jesus spoke in ways that piqued his interest and challenged his intellect.2 When Jesus was with children, He took them in His arms and gently talked with them.3 When He was in the company of tax collectors and sinners, He went into their homes and ate and drank and laughed with them.4 A couple of times after teaching large crowds, He knew that their most important concern was their hunger, so He fed them.5 Whether with a crowd or one on one, Jesus did whatever was necessary to reach each person and show them that He loved them.

This is how Jesus lived His entire life. He took on a human body and got down and messy with us. He dealt with daily life, hunger, and fatigue. He probably felt discouraged at times. But He went through our human experience so that He could feel what we feel and understand the things that are important to us.

He can take the things that you know and love—the things that are important to you, like your Christmas traditions—and give them even greater meaning.

This year, as you enjoy your Christmas celebrations, as you open gifts, sing carols, and eat good food, let those things remind you of Jesus’ deep love for you. Regardless of where these traditions originated, you can let them point you back to the great gift Jesus gave each of us by coming to earth, living, and dying for us.

2. See John 6:37.
3. See John 3:1–21.
4. See Mark 10:13–16.
5. See Matthew 9:10.
6. See Matthew 14:13–21; Mark 6:30–44; Luke 9:10–17; John 6:1–15.

Ngài đã đến với chúng ta

Marie Story

Dạo gần đây, tôi có đọc về lịch sử của Giáng Sinh và nguồn gốc của những truyền thống Giáng Sinh khác nhau của chúng ta, bao gồm những truyền thống bắt nguồn từ những lễ nghi tà giáo hoặc những lễ hội, và nó làm tôi nghĩ về một trong những lẽ thật căn bản về Chúa Giê-su chính là cách Ngài chấp nhận mỗi một người trong chúng ta,

Chúa Giê-su nói Ngài sẽ không bao giờ chối từ bất kỳ ai đến với Ngài (Xem Ga 3:37). Bạn bè của Ngài không phải là câu lạc bộ đặc biệt với những yêu cầu khắc khe. Thực tế là, Ngài chỉ chấp nhận chúng ta; bản thân Ngài thường thích ứng để đáp ứng những nhu cầu của chúng ta.

Thật thú vị khi thấy Chúa Giê-su chỉ làm như thế trong suốt sứ mệnh của Ngài nơi thế gian. Khi Ngài ở cùng Ni-cô-đê-mô—một thành viên có học thức cao trong hàng thủ lãnh của người Do Thái, với tiểu sử rất vững về những giáo thuyết—Chúa Giê-su đã nói theo cách khơi gợi sự quan tâm của ông và thách thức sự hiểu biết của ông (Xem Ga 3:1-21). Khi Chúa Giê-su ở cùng với trẻ con, Ngài đã ôm chúng vào lòng và dịu dàng nói chuyện với chúng (Xem Mc 10:13-16). Đối với những người tội lỗi và những người thu thuế, Ngài đã đến nhà của họ, đã ăn uống và cười đùa cùng họ (Xem Mt 9:10). Trong nhiều lần sau khi giảng dạy đám đông dân chúng, Ngài biết rằng mối bận tâm quan trọng nhất của họ chính là được ăn, nên Ngài đã cho họ ăn (Xem Mt 14:13-21; MC 6:30-44; Lc 9:10-17; Ga 6:1-15). Cho dù là ở cùng đám đông hay ở cùng một cá nhân nào đó, Chúa Giê-su đều làm những gì cần để đến được với họ và để thể hiện cho họ thấy rằng Ngài yêu thương họ.

Đó chính là cách Chúa Giê-su đã sống trong suốt cuộc đời nơi trần thế của Ngài. Ngài mặc lấy thân xác con người và hạ mình xuống và sống trong sự hỗn độn cùng với chúng ta. Có những lúc, Ngài cảm thấy chán nản. Nhưng Ngài trải qua tất cả những trải nghiệm của nhân loại để Ngài có thể cảm nhận những gì chúng ta cảm nhận và hiểu những gì quan trọng đối với chúng ta.

Ngài có thể biết rõ những gì bạn biết và yêu thương—những gì quan trọng đối với bạn, cũng giống như những truyền thống Giáng Sinh của bạn—và mang đến một ý nghĩa thậm chí còn quan trọng hơn.

Năm nay, khi bạn vui lễ Giáng Sinh, khi bạn mở những món quà, hát những bài thánh ca, và thưởng thức những món ăn ngôn, hãy để tất cả những điều ấy nhắc bạn nhớ đến tình yêu sâu sắc mà Chúa Giê-su dành cho bạn. Cho dù những truyền thống này bắt nguồn từ đâu đi chăng nữa, bạn có thể để cho nó hướng bạn trở lại món quà trọng đại mà Chúa Giê-su đã ban cho mỗi chúng ta qua việc xuống thế làm người và chết cho chúng ta.

REPAINTING THE ANGEL

The statuette of an angel holding the hand of a little boy had been placed on a neglected back shelf in an antique shop. It was covered with soot and dust, lost amidst the clutter of jars, dishes, and ornaments. A man browsing through the shop discovered the figurine and had an inspiration: He would rescue it from oblivion, restore it, and give it a place of honor among his Christmas decorations.

At home in his basement workshop, the man covered the angel and the child with glistening white paint. Then he painted the wings of the angel and the hair of the little boy with sparkling gold. Each brush stroke worked magic. The old, grime-covered statuette vanished, and a shining, new one appeared. The statuette was transformed before his eyes into a thing of radiant beauty.

As the man painted, he thought, Isn’t this what happens to people at Christmas? They come to the end of the year dust-covered from the struggle. And then Christmas inspires them to repaint their nature with love and joy and peace.

The art of repainting the angel! This is our lifelong task: to never stay down in the dust and the dirt, but, heroically, to rise again after each fall.

Repainting the angel! We need never lose our ideals, dreams, and purposes. We can always make them gleam again with the glory of renewed hope.

This story reminds me how life takes on a special glow at Christmas. It starts with the wonder of a little baby who came carrying a message of love and hope. For those in families, it continues with the happiness and camaraderie of celebrating together with loved ones. For all people, alone or with others, it is completed when we contemplate what Jesus has done for us and thank Him for the blessings He has given.

Christmas is special because we enjoy not only what God has done for the whole world, but also for us personally. He has “repainted” us with new qualities that we couldn’t have given ourselves. He has put His love inside us. He has given us peace, as the angels promised. He has forgiven all our sins and failures, and now He accepts us as His children. He lets us feel the joy that knowing Him brings. We are transformed by Christmas.

Sơn lại chiếc tượng thiên thần

Bức tượng nhỏ hình thiên thần cầm tay một cậu bé được đặt trên chiếc kệ bị bỏ quên phía sau trong căn tiệm đồ cổ nhỏ. Chiếc tượng bị phủ đầy bồ hóng và bụi, lạc giữa đống nào là hủ, chén dĩa, và những vật trang trí. Người đàn ông lục lọi trong căn tiệm, phát hiện ra bức tượng và có một cảm hứng: Ông sẽ cứu nói khỏi sự lãng quên, phục hồi nó, và đặt nó ở một vị trí vinh dự giữa những vật trang trí Giáng Sinh của ông.

Trong căn xưởng tại nhà, người đàn ông đã phủ lên thiên thần và cậu bé một lớp sơn lấp lánh. Kế đến, ông sơn đôi cánh thiên thần và mái tóc của cậu bé trai bằng lớp sơn vàng óng ánh. Mỗi một đường cọ tạo nên điều kỳ diệu. Chiếc tượng bụi bẩn, cũ kỹ biến mất, và một chiếc tượng mới sáng bóng xuất hiện. Chiếc tượng nhỏ được đổi mới trước mắt ông thành một vật xinh đẹp sáng ngời.

Trong khi sơn, người đàn ông đã suy nghĩ: “Chẳng phải đó là những gì xảy ra với con người vào dịp Giáng Sinh sao? Mọi người tiến đến cuối năm bị phủ đầy bụi của những khó khăn. Và rồi Giáng Sinh truyền cảm hứng cho họ, sơn mới lại họ bằng tình yêu, niềm vui và bình an”.

Việc sơn lại thiên thần là cả một nghệ thuật! Đó là công việc cả đời của chúng ta: không bao giờ sống dưới lớp bụi và lớp bẩn thỉu, nhưng, đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã một cách oai hung.

Sơn lại thiên thần! Chúng ta không bao giờ được đánh mất lý tưởng, giấc mơ, và mục tiêu của mình. Chúng ta có thể luôn làm cho chúng phát sáng trở lại bằng sự rực rỡ của niềm hy vọng được làm mới.

Câu chuyện này nhắc tôi về việc cuộc sống được mang lấy một ánh sáng rạng rỡ đặc biệt thế nào vào dịp Giáng Sinh. Nó bắt đầu bằng sự kỳ diệu của một bé trai đến mang một thông điệp yêu thương và hy vọng. Đối với những ai trong gia đình, điều kỳ diệu này còn tiếp tục bàng niềm hạnh phúc và tình thân thiết của việc kỷ niệm lễ cùng với những người thân thương. Đối với tất cả mọi người, đang một mình hay ở cùng ai khác, điều kỳ diệu ấy được hoàn thiện khi chúng ta suy ngẫm về những gì Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta và tạ ơn Ngài về những ơn lành Ngài đã ban.

Giáng Sinh rất đặc biệt bởi vì chúng ta không chỉ vui hưởng những gì Chúa đã làm cho tất cả thế gian, nhưng còn cho chính chúng ta. Ngài đã “sơn lại” mới chúng ta bằng những đức tính mới mà chính bản thân chúng ta không thể có. Ngài đã đặt tình yêu của Ngài trong tâm hồn chúng ta. Ngài ban cho chúng ta bình an, như lời những thiên thần đã hứa. Ngài đã tha thứ mọi lỗi lầm và thiếu xót của chúng ta, và giờ đây, Ngài chấp nhận chúng ta là con cái của Ngài. Ngài cho chúng ta được cảm nhận niềm vui được mang đến từ việc nhận biết Ngài. Chúng ta được đổi mới bởi Giáng Sinh.

THE CHRISTMAS SHOES

By Steve Hearts

The Christmas season—undoubtedly my favorite season of the year—holds many unforgettable memories. It was on a snowy December day when I was six years old that our family flew home to the U.S. from the Philippines, where we had been missionaries for the previous several years. This was the first time I met my grandparents and the first time I experienced snow. When I was 15, I spent the Christmas season playing percussion in a band that had come to Mexico from Washington D.C. to hold benefit concerts. I had a blast.

But the two most memorable Christmas seasons for me occurred in 2002 and 2003, and they are linked together by a simple song and its impact on my life.

Christmas 2002 was an especially joyous occasion. My mother had been declared cancer-free several months earlier and was feeling much stronger than she had in quite some time. One day in December, she was baking something for a gathering the next day. I remember the aroma filling our Southern California apartment. The radio was set to a station that played holiday favorites 24-7. The repertoire consisted mostly of lighter carols, such as “Jingle Bell Rock,” “Santa Claus Is Coming to Town,” etc. Then suddenly the tone drastically changed when a song began to play that captured my attention. I put aside what I was doing in order to tune in to it. (I later found out that it was titled “The Christmas Shoes,” performed by Newsong.)

The song tells the story of a man who found himself in line at a fancy department store on Christmas Eve, trying to finish his last-minute holiday shopping. In front of him was a little boy, with an appearance that made it obvious he had no business being in that store at all, holding a pair of shoes. When his turn came to pay, he said he wanted to buy the shoes for his mother who was sick and didn’t have much time left—he wanted her to look beautiful if she were to meet Jesus that night. The boy put all the change he had on the counter, but the cashier shook his head and told him it wasn’t enough. He turned and looked at the man imploringly. The man in line behind him paid the difference and couldn’t forget the look on the boy’s face as he thanked him and left.

As I listened, tears rolled down my cheeks. I realized how fortunate I was to still have my mother by my side. I imagined how sad I would have felt if I were in the place of that little boy who was about to lose his mother. The song stayed with me through the remainder of the Christmas season, eventually fading as the new year was ushered in.

In the course of 2003, Mother’s cancer recurred and she again took a turn for the worse. By Christmas, she was in a nursing home, and the staff had informed us that the only thing they could do was try to keep her comfortable until the end. One day, I was running errands with my brother, listening to the radio as we drove around. Suddenly, on came the same song, “The Christmas Shoes.” How true to life it rang this time around!

Moved by the song, my brother and I immediately bought Mother a pretty pair of shoes, which fit her beautifully and gave her great joy. She left us (in the physical, at least) only weeks later.

Today, this beautiful song helps me look beyond the hectic side of the Christmas season with all its activities, plans, and preparations for festivities, family get-togethers, and what have you. When the ceaseless activity threatens to drive me nuts and I find myself succumbing to frustration, I hear my mother’s voice whispering to me, Remember the “Christmas Shoes” song.

With this reminder, the stress and frustration dissipates, and I remember to count my many blessings. I think of my family and loved ones who are still alive and well and give thanks for my own life and health too. I say a prayer for the many who find themselves in painful circumstances during the Christmas season—as the little boy in the song did, or as my family and I did in 2003. I ask Jesus to lead me to such people and give me an opportunity to be of comfort to them. He often does.

Gone is the nervousness I feel over the approaching singing engagement I don’t feel sufficiently prepared for, the irritation I feel when important details are overlooked, and all other such cares, as I strive to simply appreciate the fact that I am alive and able to enjoy another Christmas.

Đôi giày Giáng Sinh

Steve Hearts

Mùa Giáng Sinh—mùa yêu thích trong năm của tôi—chứa đựng nhiều những kỷ niệm khó quên. Vào một ngày đầy tuyết của tháng 12 năm tôi được 6 tuổi, gia đình tôi bay từ Phi-líp-pin, nơi chúng tôi sống vào làm công việc tình nguyện suốt nhiều năm để sang Mỹ. Đây là lần đầu tiên tôi gặp ông bà của mình và là lần đầu tiên tôi biết tuyết. Năm tôi 15 tuổi, vào dịp Giáng Sinh, tôi đã chơi trống cho một ban nhạc từ Washington D.C đến diễn tại Mexico cho buổi hòa nhạc gây quỷ từ thiện. Tôi rất cảm thấy rất thích.

Nhưng hai mùa Giáng Sinh đáng nhớ nhất của tôi chính là vào năm 2002 và 2003, và hai mùa Giáng Sinh gắn kết với nhau bởi một bài hơn giản dị đã tạo một tác động đến cuộc sống của tôi.

Giáng Sinh 2002 là một dịp lễ đặc biệt vui. Mẹ tôi nhận được thông báo thoát khỏi căn bệnh ung thứ cách đó vài tháng và cảm thấy khỏe hơn rất nhiều so với trước đó. Vào một ngày tháng 12, bà đã làm bánh để chuẩn bị cho buổi đoàn tụ vào ngày hôm sau. Tôi nhớ mùi hương lan tỏa khắp tòa chung cư phía nam California. Radio bật ở một kênh đang phát những bài nhạc Giáng Sinh suốt 24/7. Đài phát những bài hát Giáng Sinh vui tươi như “Jingle Bell Rock”, “Santa Claus is coming to town”… Rồi đột nhiên giai điệu biến đổi hoàn toàn với ca khúc làm tôi chú ý. Tôi ngừng việc đang làm để hòa vào bài hát. (Sau đó, qua tìm hiểu, tôi biết được tựa bài hát là “The Chirist Shoes—Đôi giày Giáng Sinh”, được trình diễn bởi Newsong).

Lời bài hát nói về một người đàn ông đang xếp hàng tại một cửa hàng bách hóa sang trọng vào ngày Vọng Giáng Sinh, cố gắng để làm cho xong việc mua sắp vào phút cuối của mình. Trước mặt ông là một bé trai đang cầm đôi giày Giáng Sinh, với vẻ ngoài lộ rõ rằng cậu bé chẳng có việc gì trong khu bách hóa này. Khi đến lượt cậu bé thanh toán tiền, câu bé nói rằng mình muốn mua đôi giày cho người mẹ đang bị bệnh và không còn được sống bao lâu nữa—cậu bé muốn mẹ mình trông xinh đẹp nếu bà phải đi gặp Chúa Giê-su vào đêm ấy. Cậu bé trai đặt hết số tiền lẻ lên quầy tính tiền, nhưng người thu ngân lắc đầu và bảo số tiền ấy không đủ. Cậu bé quay sang nhìn người đàn ông với vẻ khẩn nài. Người đàn ông đứng phía sau đã trả phần còn thiếu và không thể nào quên vẻ mặt của cậu bé khi cậu cám ơn và rời khỏi.

Khi nghe bài hát, nước mắt tôi lăn dài xuống má. Tôi nhận ra mình đã may mắn thế nào khi vần còn có mẹ bên cạnh. Tôi tưởng tượng mình sẽ buồn thế nào nếu mình ở trong hoàn cảnh giống cậu bé trai ấy khi phải sắp mất người mẹ của mình. Bài hát ở bên tôi trong suốt những ngày còn lại của mùa Giáng Sinh, và cuối cùng lùi dần nhường chỗ cho năm mới.

Vào năm 2003, căn bệnh ung thư của mẹ tôi bị tái phát và bà lại lâm vào tình trạng xấu hơn. Đến gần Giáng Sinh, bà phải ở trong nhà điều dưỡng, và nhân viên ở đó thông báo cho chúng tôi rằng điều duy nhất họ có thể làm chính là cố gắng để giúp bà cảm thấy dễ chịu cho đến phút cuối. Một ngày nọ, tôi đi làm những công việc lặt vặt cùng với anh trai, vừa lái xe, vừa nghe radio. Bỗng nhiên, bài hát “Đôi giày Giáng Sinh” được phát. Lần này, tôi cảm nhận nội dung của bài hát rất thật!

Xúc động khi nghe bài hát, tôi và và anh trai lập tức mau tặng mẹ một đôi giày thật đẹp, rất vừa chân của mẹ, và điều này làm mẹ rất vui. Bà đã rời chúng tôi (nơi trần thế) chỉ một tuần sau đó.

Ngày hôm nay, bài hát Giáng Sinh rất hay ấy giúp tôi nhìn vượt xa khỏi sự vội vả bận rộn của Giáng Sinh với đủ mọi hoạt động, kế hoạch, chuẩn bị cho lễ hội, sum họp gia đình, và những gì bạn phải làm. Khi những hoạt động diễn ra liên tục đe dọa sẽ làm quấy nhiễu tôi, và tôi nhận ra bản thân mình rất dễ cáu gắt. Tôi lại nghe giọng nói của mẹ thì thầm với tôi, Hãy nhớ bài hát “Đôi giày Giáng Sinh”.

Với sự nhắc nhở ấy, căng thẳng và cáu gắt tan biến, và tôi nhớ đếm những ơn lành của mình. Tôi nghĩ về gia đình và những người yêu thương vẫn còn sống và khỏe mạnh, và tôi cũng cảm tạ về chính cuộc sống và sức khỏe của mình. Tôi cầu nguyện cho những ai đang trong những hoàn cảnh đau thương vào dịp Giáng Sinh—như cậu bé trai trong bài hát, hoặc như gia đình tôi và tôi vào năm 2003. Tôi xin Chúa Giê-su dẫn tôi đến với những người ấy và cho tôi một cơ hội để an ủi họ. Ngài thường chỉ dẫn cho tôi đến.

Tất cả đều biến mất—cảm giác hồi họp khi tôi nghĩ đến việc sắp hát trong dịp lễ đính hôn mà tôi cảm thấy mình chưa chuẩn bị đủ, cảm giác bực bội khi những chi tiết quan trọng bị bỏ qua, và tất cả những nỗi lo lắng khác, khi tôi cố gắng cảm tạ Chúa về thực tế rằng mình đang sống và có thể tận hưởng một mùa Giáng Sinh khác.

THOSE DIRTY SHEPHERDS

By Maria Fontaine

“There were shepherds living out in the fields nearby, keeping watch over their flocks at night.”—Luke 2:8 NIV

When I was a child, one of my favorite pictures of Jesus depicted Him as the Good Shepherd, carrying a lamb around His shoulders. If you’re like me, you might have expected that those shepherds watching their flocks on the hillside the night He was born would have been respected members of society, considered honest, dependable, believable witnesses, trustworthy and upright. Why else would the angels have entrusted them with such an important message as testifying of the coming of God’s Son?

The facts seem to be a little different: According to some historians, shepherds in first-century Palestine were considered the lowest of the low. The term used for them by the Pharisees is sometimes translated as “sinners”—a derogatory term meaning vile and ritually unclean. Their lives were spent handling animals, often sleeping outdoors surrounded by dung and possible disease. It seems they were not even considered worthy to offer a sacrifice to God.

From man’s limited perspective, God was sending a band of outcasts to be the greeting party for His Son and to spread the good news of salvation to all who would listen. By today’s standards, that might equate to an angelic choir appearing to a group of garbage dump scroungers. Yet God looks at the heart. It doesn’t matter to Him what someone’s occupation is or how they’re dressed.

The Bible says the shepherds ran to see the babe, so they didn’t have time to take a bath or change to a nice set of clothes, which they most likely didn’t have anyway. They ran as they were, straight from the hilltop into the presence of their Savior.1 We can imagine them excitedly recounting their experience to Mary and Joseph and being welcomed by them with love and acceptance.

Why would God choose the shepherds? Why would He offer this priceless privilege to these who were so unworthy in man’s eyes? Perhaps because He knew they would believe with pure and simple faith. They could be counted on to run to the side of God’s newborn Son with sheer enthusiasm.

Not only were the shepherds honored by God, but they were also given the privileged task of spreading the good news to others. In telling others of the Savior’s birth,2 the shepherds became the first Christian missionaries.

7. See Luke 2:15–16.
8. See Luke 2:17–18.

Những người chăn cừu bẩn thỉu

Maria Fontaine

“Trong vùng ấy, có những người chăn chiên sống ngoài đồng và thức đêm canh giữ đàn vật”.—Lc 2:8

Khi còn là một đứa trẻ, một trong những hình ảnh ưa thích của tôi về Chúa Giê-su chính là hình ảnh vẽ Chúa Giê-su là một Vị Mục Tử Nhân Lành, các con cừu trên vai. Nếu bạn là tôi, có thể bạn mong đợi những người mục đồng canh giữ đàn vật của họ bên sườn đồi chính vào đêm Chúa Giê-su được hạ sinh là những người được tôn trong trong xã hội, là những nhân chứng thành thật, đáng tin, xứng đáng và ngay thẳng. Tại sao những thiên thần lại tin tưởng họ khi loan truyền thông điệp quan trọng về sự hạ sinh của Con Đức Chúa?

Thực tế dường như lại hơi khác: Theo những sử gia, những mục đồng trong thế kỷ thứ nhất ở Palestine là những người bị coi là thất nhất trong những người thấp nhất. Đôi khi, những người Pharisee dùng từ được dịch ra là “những người tội lỗi” để nói về họ–một từ xúc phạm mang ý nghĩa thấp kém và không trong sạch theo lễ nghi tôn giáo. Cuộc sống của họ được dành cho việc chăm sóc đàn vật, thường ngủ ngoài trời bên những thứ dơ bẩn và nguy cơ bệnh tật. Dường như họ không được xem là xứng đáng với việc dâng hiến lễ cho Chúa.

Với cách nhìn giới hạn của nhân loại, Thiên Chúa đã gửi một nhóm những người bên lề xã hội để chào mừng Con của Ngài và loan tin mừng cứu độ đến với tất cả những ai lắng nghe. Theo như những tiêu chuẩn hiện nay, việc ấy cũng giống như đội hợp xướng thiên thần xuất hiện với một nhóm những kẻ ăn xin dơ bẩn. Tuy nhiên, Thiên Chúa nhìn vào tâm hồn của họ. Đối với Ngài nghề nghiệp của ai đó hay vẻ ngoài của họ chẳng quan trọng gì.

Kinh Thánh nói những mục đồng chạy đến nhìn hài nhi, vì thế, họ không kịp tắm hoặc thay những bộ đồ đẹp, những thứ họ hầu như cũng chẳng có. Họ cứ thế mà chạy đi, chạy thẳng từ ngọn đồi đến nơi của Đấng Cứu Thế (Xem Lc 2:15-16). Chúng ta có thể tưởng tượng được sự hào hứng khi họ kể về việc đến gặp Maria và Giu-se và được họ tiếp đón bằng tình yêu và sự chấp nhận.

Tại sao Chúa lại chọn những người mục đồng? Tại sao Chúa lại trao ân hội vô giá của Ngài cho những người không giá trị gì trong mắt người đời? Có lẽ vì Ngài biết họ sẽ tin tưởng bằng lòng tin đơn sơ và thuần khiết. Ngài tin rằng họ sẽ chạy đến bên Con Một vừa được hạ sinh của Đức Chúa bằng sự háo hức.

Những mục đồng không chỉ được Chúa xem trọng, nhưng họ còn được giao cho nhiệm vụ đặc ân chính là loan báo tin mừng cho những người khác. Qua việc nói với những người khác về sự hạ sinh của Đấng Cứu Thế, những mục đồng đã trở thành những tín hữu truyền giáo đầu tiên.

SKY BALLET

By Curtis Peter van Gorder

It was Christmas morning, and my wife and I were enjoying a break at the end of what had been a hectic December. The view from our hotel balcony—a pristine lake surrounded by snowcapped mountains—was idyllic, but as an avid bird watcher, it’s what was happening above that caught my interest.

Several large flocks of thousands of starlings were wheeling and turning in perfect synchronization. They would break off in small groups and then reunite. They ascended, descended, turned, and whirled as one body. The swarms constantly changed shape, with one edge of the flock meeting another and then breaking off into a new formation to fly in opposite directions. The display lasted for over thirty minutes.

According to some ornithologists, this amazing sky ballet is due to birds seeking out thermals of warm air during the winter. The birds can ride these updrafts for hours. Louise Crandal, a former paragliding world champion, actually glides with her trained steppe eagle to get the best results. She advises other gliders:

“Follow the birds. They’re the masters of the sky, so do what they do. It’s as simple as that! … I realized that birds don’t fly in circles. They turn, but never in neat 360s. Every single lap is different and they constantly adjust and move to where the thermal is stronger or even a couple of hundred meters to the side to find better lift. Whenever you get the chance to fly with a bird, try to follow it as closely as possible. Soaring birds automatically stay in lift for as long as possible, even with an annoying paragliding pilot on their tails, so there’s always something to learn.”1

Back to Christmas Day and our view of the magnificent midair acrobatic show: It seemed almost like the birds were dancing in praise to their Creator, and I thought back on the first angelic choir proclaiming Christ’s birth: “Suddenly there was with the angel a multitude of the heavenly host praising God and saying: ‘Glory to God in the highest, and on earth peace, goodwill toward men!’”2

Jesus promised: “And I, if I be lifted up from the earth, will draw all men unto me.”3 Let us join the angels in praises this Christmas, take wings, and soar heavenwards!4

9. “How to Thermal: Zen and the Art of Circles Part 2: Vertical Motion,” Cross Country magazine, March 23, 2006.

10. Luke 2:13–14
11. John 12:32
12. See Psalm 55:6.

Ba lê trên bầu trời

Curtis Peter Van Gorder

Buổi sáng Giáng Sinh, vợ tôi và tôi tận hưởng sự thảnh thơi vào thời điểm cuối của tháng 12 bận rộn và hối hả. Quan cảnh từ ban công của khách sạn—một chiếc hồ trong xanh được bao quanh bở những ngọn núi phủ đầy tuyết—lặng như tờ, nhưng là một người mê ngắm chim, những gì đang diễn ra phía bên trên làm tôi chú ý.

Một vài đàn chim sao đá với hàng ngàn con lượn vòng và bay lượn vô cùng nịp nhàng. Chúng chia ra thành những nhóm nhỏ và rồi lại nhập lại thành đàn. Chúng bay lên, hạ xuống, bay vòng xoay tít như cùng một thân thể. Những đàn chim ấy không ngừng thay đổi hình dạng, rìa của đàn này ráp với đàn khác, và sau đó chia ra thành thành một tạo hình khác để bay theo hướng ngược lại. Màn trình diễn kéo dài hơn 30 phút.

Theo một số nhà nghiên cứu chim, màn múa ba lê trên không ngày là do những chú chim tìm luồng khí ấm trong không trung vào mùa đông. Những chú chim có thể bay lượn xếp đội hình trên không như thế hàng nhiều giờ đồng hồ. Louise Crandal, cựu vô địch thế giới môn nhảy dù, đã thật sự bay cùng với chú chim đại bàng vùng thảo nguyên được huấn luyện của mình để đạt được kết quả tốt nhất. Cô ấy đã khuyên những vận động viên bay lượn khác:

“Hãy theo những chú chim. Chúng thành thạo bầu trời, vì thế hãy làm theo những gì chúng làm. Chỉ đơn giản như thế!… Tôi nhận ra rằng những chú chim không bay theo vòng tròn, nhưng không bao giờ quay theo đúng 360 độ. Mỗi một vòng đều khác nhau và di chuyển theo hướng nào có dòng không khí ấm hơn hoặc di chuyển vài trăm mét để sang phía có thể bay cao hơn. Bất cứ khi nào bạn có cơ hội bay cùng với một chú chim, cố bay càng gần nó càng tốt. Những chú chim bay lượng tự động ở trên cao càng lâu càng tốt, ngay cả khi có một người nhảy dù phiền phức bám đôi, vì thế, bạn luôn có điều để nương tựa.”

Trở lại Ngày Giáng Sinh và màn trình diễn nhảy nhịp điệu trên không: Dường như giống hầu hết những chú chim đang nhảy múa ca ngợi Đấng Sáng Tạo ra chúng, và tôi nghĩ về đội họp xướng thiên thần đầu tiên loan báo sự hạ sinh của Đấng Cứu Thế: “Bỗng có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng: Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương!” (Lc 2:13-14)

Chúa Giê-su đã hứa: “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12:32). Chúng ta hãy cùng với những thiên thần ngợi khen trong dịp Giáng Sinh này, hãy tung cánh và bay lượn khắp không trung! (Tv 55:6)

1,001 GIFTS FOR JESUS

By Chalsey Dooley

Last Christmas, the magical spark never came. I was bothered by all the commercialism that plagues our city months in advance. Somewhere between the flashy ads in magazines and feeling I didn’t have much to offer Jesus due to the limitations of our circumstances, I lost my enthusiasm. I wasn’t looking forward to decorating the tree, neither did I want the guilt and stress that would come from cramming and rushing to “make things meaningful.”

This year has been the opposite, though. In fact, we started preparing in July! So what was different?

Back then, the children and I came up with a plan to give Jesus 1,001 presents by His birthday, and we’ve been sending a few more His way every day since. The back of our kitchen door is covered with lists and charts, and now there are several hundred checkmarks and stickers indicating the gifts we’ve already given Him! There’s a chart for good deeds done to help others. There’s a chart for memorizing Bible verses. There’s a chart for making simple Bible story audios to post for other children. There’s a chart for writing letters to cheer the hearts of friends. There’s a chart for the times we have stopped to spend time with Jesus. These are just a few of the gifts we’re giving Jesus for Christmas.

This year, our Christmas season started months ago and it feels great. There’s no rush, no pressure, no guilt, and no lack of focus. We’re reaching our goals and using our time to make Him and others happy. The charts are nearly filled up, and when they are, we’ll place each list in a gift-wrapped box and place it under the tree. They are gifts from the heart—each one represents time, love, and effort we know He will be happy to receive.

We already know what the 1,001st gift will be—a simple birthday candle. We’ll light it for a moment each day while we pray for others around the world to come to know Jesus’ love. These prayers are also gifts we can offer the One who offered us His all.

1001 món quà dành tặng Chúa Giê-su

Chalsey Dooley

Giáng Sinh năm ngoái, ánh sáng diệu kỳ đã không bao giờ đến. Tôi bị quấy rầy bởi tất cả hoạt động mua bán diễn ra rộng kháp thành phố từ vài tháng trước. Lạc giữa những quảng cáo hào nhoáng trong tạp chí, và thấy mình không có gì nhiều để dâng cho Chúa Giê-su vì hoàn cảnh eo hẹp của chúng tôi. Tôi đánh mất sự nhiệt tình. Tôi không nghĩ tới việc trang trí cây thông, cũng như không muốn căng thẳng và không bất an khi phải chen lấn và hối hả để “làm những điều ý nghĩa”.

Tuy nhiên, năm nay hoàn toàn trái ngược. Thực tế là, chúng tôi đã bắt đầu việc chuẩn bị từ tháng 7! Vậy có khác biệt gì?

Từ tháng 7, lũ trẻ và tôi bắt đầu lên kế hoạch tặng cho Chúa Giê-su 1001 món quà vào dịp sinh nhật của Ngài, và chúng tôi gửi từ từ cho Ngài mỗi ngày kể từ lúc đó. Mặt sau của cánh cửa nhà bếp được dáng những bảng danh sách và biểu đồ, và giờ đây, có vài trăm dấu đánh hoàn thành và những miếng dán cho thấy những món quà đã được gửi cho Ngài! Có một biểu đồ về những hành động tốt được làm để giúp đỡ người khác. Có biểu đồ thuộc lòng những câu Kinh Thánh. Có một biểu đồ làm những câu chuyện Kinh Thánh bằng tiến để đăng lên cho những đứa trẻ khác. Có biểu điều về những lúc chúng tôi dành thời gian ở cùng với Chúa Giê-su. Chỉ còn vài món quà chúng tôi dành tặng cho Chúa Giê-su vào dịp Giáng Sinh.

Năm nay, mùa Giáng Sinh của chúng tôi bắt đầu cách đó vài tháng và cảm thấy rất tuyệt. Không hối hả, không áp lực, không cảm giác tội lỗi, không có sự thiếu quan tâm. Chúng tôi đạt được những mục tiêu của mình và dùng thời gian để làm cho Ngài và những người khác hạnh phúc. Những biểu đồ được vẽ cao lên, và khi chúng hoàn thành, chúng tôi đặt mỗi bảng danh sách vào chiếc hộp quà và gói lại, và đặt dưới cây Giáng Sinh. Đó là những món quà xuất phát từ tấm lòng—mỗi món quà tượng trưng cho thời gian, tình yêu và nỗ lực mà chúng tôi biết Ngài sẽ vui khi đón nhận.

Chúng tôi đã biết món quà 1001 sẽ là gì—một cây nến sinh nhật đơn giản. Chúng tôi sẽ thắp nó lên một ít mỗi ngày để cầu nguyện cho mọi người khắp thé gian biết được tình yêu của Chúa Giê-su. Những lời cầu nguyện này cũng chính là món quà chúng tôi có thể dâng tặng Đấng đã cho đi tất cả những gì của Ngài cho chúng ta.

WHAT WOULD THE BIRTHDAY BOY LIKE?

By Sukanya Kumar-Sinha

I love my birthday and everything that comes with it—especially the many congratulatory phone calls, text messages, emails, Facebook wishes, and greeting cards from family and friends. For that one day, everything is about me—my favorite food, where I’d like to go, what I’d like to do, basically whatever I want. I love to bask in the “birthday girl” glory.

Sadly, I know of a birthday boy whose special day is becoming less and less about Him.

Today, Christmas has largely been reduced to a holiday from work, a time to shop, and a reason for relatives to get together. The decorations, exchange of gifts, and parties bring some excitement and merriment, but the Christmas spirit has been replaced to a great extent by the “holiday spirit.”

I once read about a small child who accompanied his grandmother to the shopping mall at Christmas and was awestruck by all the decorations, the toys, and the replica of Santa’s shed. Slowly taking the sight in, the child looked up at his grandmother and innocently asked, “Where is Baby Jesus?”

That child’s question has a deep meaning. Amidst the glitz and glamour of modern Christmas, are we forgetting the true reason for the season? How many of us remember that Christmas is Someone’s birthday and stop to think what He would like us to do for it?

I am sure He is touched by the time and effort we put into decorations and buying gifts for our earthly loved ones, but how happy He would be if we also gave Him a birthday present!

If you’re looking for ideas for a birthday present for Jesus, consider these:

Tell Him how much you love Him. You can never do this enough.

Express your love to family and friends. You never know who might need to hear just that.

Give to the poor. Reach out to them in His name and invite them to share in the Christmas spirit.

Make amends with those you’re holding grudges against.

This year, let’s do something for the Birthday Boy!

Cậu bé trai sinh nhật thích điều gì?

Sukanya Kumar-Sinha

Tôi thích ngày sinh nhật của mình và tất cả những gì đến trong ngày sinh nhật—đặc biệt là những cuộc điện thoại chúc mừng, tin nhắn, email, những lời chúc trên Facebook, những tấm thiệp từ gia đình và bạn bè. Vì chỉ một ngày hôm ấy, mọi thứ đều dành cho tôi—món ăn yêu thích của tôi, nơi tôi thích đi, điều tôi thích làm, đơn giản là bất cứ điều gì tôi muốn. Tôi thích được sưởi ấm trong ánh quang “dành cho cô gái sinh nhật”.

Đáng buồn thay, tôi biết một bé trai sinh nhật mà ngày sinh nhật của bé mà ngày càng ít điều dành cho mình.

Ngày hôm nay, Giáng Sinh là dịp nghỉ lễ được nghỉ làm, thời gian để mua sắm, và là dịp để gia đình sum vầy. Những vật trang trí, việc trao đổi quà, những buổi tiệc mang đến niềm vui và sự phấn khởi, nhưng tinh thần của Giáng Sinh đưuợc thay thế bởi “tinh thần của ngày nghỉ lễ”.

Tôi từng đọc về một đứa bé nhỏ đi cùng với người bà của mình đến trung tâm mua sắm vào dịp Giáng Sinh và choáng ngộp trước tất cả những món đồ trang trí, những món đồ chơi, và những mô hình ông già Noel. Quan sát thật kỹ mọi thức, đứa trẻ ngước nhìn người bà và hồn nhiên hỏi: “Em bé Giê-su ở đâu bà?”

Câu hỏi của cậu bé mang một ý nghĩa sâu sắc. Giữa những món đồ rất hấp dẫn và giữa sự quyến rũ của Giáng Sinh, chúng ta quên đi ý nghĩa thật sự của Giáng Sinh sao? Bao nhiêu người trong chúng ta nhớ rằng Giáng Sinh chính là sinh nhật của Ai Đó và dừng lại để suy nghĩ xem Ngài muốn chúng ta làm gì cho Ngài vào ngày sinh nhật của Ngài?

Tôi chắc rằng Ngài rất cảm động khi chúng ta dành thời gian và nỗ lực để trang trí, để mua những món quà dành tặng cho những người thân yêu của chúng ta nơi thế gian, nhưng Ngài sẽ hạnh phúc thế nào nếu chúng ta cũng dành tặng Ngài món quà sinh nhật!

Nếu bạn đang tìm kiếm ý tưởng để có được món quà sinh nhật dành tặng Chúa Giê-su, hãy suy nghĩ về những điều này:

Hãy nói với Ngài bạn yêu Ngài nhiều đến dường nào. Bạn không bao giờ có thể làm điều này cho đủ.

Hãy thể hiện tình yêu của bạn đối với gia đình và bạn bè. Bạn không bao giờ biết được ai cần nghe điều ấy.

Hãy cho người nghèo. Hãy đến với họ nhân danh Chúa Giê-su và mời họ chia sẻ tinh thần của Giáng Sinh.

Hãy sửa chữa sự oán thù mà bạn đang có với ai đó.

Năm nay, hãy làm điều gì đó cho Bé Trai Sinh Nhật!

THE HEART OF CHRISTMAS

Give Jesus a gift this Christmas by opening your heart to Him. Simply say, “Thank You, Jesus, for coming into this world to save me. I welcome You into my life. Please stay by my side now and forever.”

Ý nghĩa của Giáng Sinh

Hãy dành tặng cho Chúa Giê-su món quà vào dịp Giáng Sinh này bằng cách mở rộng tâm hồn của bạn cho Ngài. Chỉ đơn giản nói: “Lạy Chúa Giê-su, tạ ơn Ngài vì đã đến thế gian này để cứu chuộc con. Con mời Ngài vào trong cuộc sống của con. Xin ở bên cạnh con bây giờ và mãi mãi.”

POINTS TO PONDER—THE BABY WHO CHANGED THE WORLD

For God so loved the world that he gave his one and only Son, that whoever believes in him shall not perish but have eternal life.—John 3:16 NIV

He was created of a mother whom He created. He was carried by hands that He formed. He cried in the manger in wordless infancy. He, the Word, without whom all human eloquence is mute.—St. Augustine (354–430)

The Christmas story reminds us once again it was not man’s idea that the Son of God should be born in a stable. And so the first thing we learn from Jesus’ birth is that the Lord will not always be found where we expect to find Him.

—James F. Colaianni (b. 1922)

We look for the glory of the life of Jesus in His manhood’s years. Then He wrought great miracles, revealing His divine power. Then He spoke His wonderful words which have touched the world with their influence of blessing. Then He went about doing good, showing the love of God in all His common life and on His cross. …

Yet in no portion of the life of Jesus Christ is there really greater glory than His birth. Nothing showed more love for the world than His condescending to be born. We should say that the heart of the gospel was the cross, but the first act of redemption was the Incarnation, when the Son of God emptied Himself of His divine attributes and entered human life in all the feebleness and helplessness of infancy. In its revealing of love and grace, the cradle of Jesus is as marvelous as His cross.—J. R. Miller (1840–1912)1

God has given us eternal life, and this life is in his Son.—1 John 5:11 NIV

Wander on life’s highway
Wait for a star so bright;
Wake with the angels,
Wonder at the light;
Watch with the shepherds,
Walk through the night;
Whisper by the manger
This Child will make things right.

—Abi May

Let us remember that the Christmas heart is a giving heart, a wide-open heart that thinks of others first. The birth of the baby Jesus stands as the most significant event in all history, because it has meant the pouring into a sick world of the healing medicine of love which has transformed all manner of hearts for almost two thousand years.—George Matthew Adams (1878–1962) ■

13. Bethlehem to Olivet (Hodder and Stoughton, 1905)

Đứa trẻ thay đổi thế giới

Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.—Ga 3:16

Ngài được sinh ra bởi người mẹ do chính Ngài đã tạo ra. Ngài được ẳm trong vòng tay do chính Ngài đã tạo ra. Ngài khóc trong máng cỏ vì là một trẻ sơ sinh chưa biết nói. Ngài, chính là Ngôi Lời, mà không có Ngài, tất cả mọi sự hùng biện của nhân loại đều nín lặng.—Thánh Augustine (354-430)

Câu chuyện Giáng Sinh nhắc chúng ta một lần nữa rằng không phải ý tưởng của con người khi Con Thiên Chúa được sinh ra trong máng cỏ. Và vì thế, điều đầu tiên chúng ta học được từ sự hạ sinh của Chúa Giê-su chính là Thiên Chúa không phải lúc nào cũng được tìm thấy nơi chúng ta trông đợi tìm thấy Ngài.—James F. Colaiami (Sn 1922).

Chúng ta tìm kiếm vinh quang của cuộc đời của Chúa Giê-su nơi những năm Ngài ở trần thế. Ngài làm những phép lạ lớn lao, thể hiện quyền năng thần thiêng của Ngài. Ngài nói những lời tuyệt vời, những lời ảnh hưởng mang đến phúc lành cho thế gian. Ngài đi khắp nơi làm việc thiện, thể hiện tình yêu của Thiên Chúa trong cuộc sống thường nhật của Ngài và trên thập giá…. Tuy nhiên, nhưng không một khoảng nào trong cuộc đời của Chúa Giê-su mang một vinh quang thật sự to lớn cho bằng sự hạ sinh của Ngài. Không có điều gì thể hiện tình yêu cho thế gian cho bằng sự xuống thế làm người của Ngài. Chúng ta biết rằng trung tâm của tin mừng chính là thập giá, nhưng hành động đầu tiên mang đến sự giao hòa chính là sự nhập thể làm người, khi Con Một của Chúa từ bỏ bản tính thần thiêng của Ngài và đến thế gian trong hình hài một trẻ sơ sinh yếu đuối. Hiện thân của tình yêu và ân sủng, chiếc nôi của Chúa Giê-su cũng kỳ diệu như chính thập giá của Ngài.—J.R.Miller (1849-1912)

Thiên Chúa đã ban cho chúng ta sự sống đời đời, và sự sống ấy ở trong Con của Người.—1Ga 5:11

Lang thang trên xa lộ cuộc đời
Chờ đợi ngôi sao chiếu sáng
Thức dậy với những thiên thần,
Kinh ngạc trước ánh sáng;
Chiêm ngắm cùng với những mục đồng,
Bước qua bóng tối,
Thì thầm bên máng cỏ
Hài nhi sẽ làm cho mọi việc trở nên đúng đắn.

—Abi May

Chúng ta hãy nhớ rằng tâm điểm của Giáng Sinh chính là trái tim biết cho đi, một tâm hồn rộng mở luôn nghĩ cho tha nhân trước hết. Sự hạ sinh của hài nhi Giê-su chính là một sự kiện trọng đại nhất trong lịch sử, bởi vì sự hạ sinh của Ngài chính là mang đến cho một thế giới đầy bệnh tật liều thuốc chữa lành của tình yêu, tình yêu ấy biến đổi tất tâm hồn suốt gần 2000 năm qua.—Matthew Adams (1878-1962)

QUIET MOMENTS—DECEMBER: THE EXTRAORDINARY MONTH

By Abi May

December is a month of extras. There’s usually extra preparation work to do at home, extra visitors, and extra expenses. Most of us get extra time off from studies or jobs. Many churches see extra people in their pews. Charities receive extra donations, even extra volunteers. We may eat and drink extra this month, and put on some extra pounds as a result.

But there is of course one bigger extra—God’s extraordinary gift. We can imagine Him, two thousand years ago, looking down on the people of the earth and thinking: They don’t seem to get it. I’ve given them guidance and instructions, but look at what a mess things have become! Look at the selfishness and misery! I need to do something extra for them … I’ll send them My Son. He’ll show them My love in action; He’ll go all the way for their sake.

And so, in the most ordinary of settings but most extraordinary of circumstances, a very special baby was born. God’s love was made manifest, and the potential for our relationship with Him took a whole new turn.

What an extraordinary Savior: “The Son is the image of the invisible God, the firstborn over all creation.”1 He came to bring us peace with God and among ourselves.2 “God was pleased … through him to reconcile to himself all things, whether things on earth or things in heaven, by making peace through his blood, shed on the cross.”3

The apostle John tells of when Jesus’ followers met behind closed doors, discouraged and confused following His crucifixion. Miraculously, the risen Jesus appeared in their midst, telling them, “Peace to you!”4 The same peace is promised to us, if we allow Him into our hearts.

December might be an extra-busy month, but it’s also the month when we mark the birthday of Jesus. Don’t let this time pass us by without some special moments in the presence of the One who makes it extraordinary.

“Thank God for his Son—his Gift too wonderful for words.”5

14. Colossians 1:15 NIV
15. See Luke 2:14.
16. Colossians 1:19–20 NIV
17. See John 20:26.
18. 2 Corinthians 9:15 TLB

Tháng 12: tháng đặc biệt

Những khoảnh khắc thinh lặng

Abi May

Tháng 12 là tháng của những sự đặc biệt. Thường có sự chuẩn bị đặc biệt thêm phải làm ở nhà, những vị khách đặc biệt, những khoảng chi đặc biệt. Hầu hết chúng ta có thời gian đặc biệt thêm được nghỉ làm và nghỉ học. Rất nhiều nhà thời đó tiếp nhiều người đặc biệt nơi hàng ghế của họ. Những hội từ thiện nhân được thêm những khoản tài trợ đặc biệt, ngay cả là những tình nguyện viên đặc biệt. Chúng ta có thể ăn uống những thứ đặc biệt trong tháng này, và có thể tăng vài cân.

Nhưng có một điều đặc biệt to lớn tháng—món quà đặc biệt của Thiên Chúa. Chúng ta có thể tưởng tượng được Ngài, cách đây 2000 năm, nhìn xuống nhân loại nơi thế gian và nghĩ: Dường như nhân loại không thông hiểu. Ta đã ban cho họ sự hướng dẫn và chỉ hướng, nhưng hãy nhìn sự hỗn độn nơi thế gian! Hãy nhìn sự ích kỷ và khốn khổ! Ta cần làm thêm điều gì đó đặc biệt cho nhân loại… Ta sẽ gửi Con Một của Ta. Con của Ta sẽ cho nhân loại thấy tình yêu của ta qua hành động; Con của Ta sẽ làm mọi thứ vì lợi ích của nhân loại.

Và chính vì thế, giữa những thứ tầm thường, nhưng trong những hoàn cảnh đặc biệt nhất, một hài nhi đặc biệt được hạ sinh. Tình yêu của Thiên Chúa được bày tỏ, và triển vọng cho mối quan hệ của chúng ta với Ngài được chuyển sang một hướng hoàn toàn mới.

Đấng Cứu Thế thật đặc biệt: “Thánh Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình, là trưởng từ sinh ra trước mọi loại thọ tạo” (Cl 1:15). “Ngài đến giao hòa chúng ta với Chúa và với nhau” (Xem Lc 2:14). “Thiên Chúa đã muốn…nhờ Người mà làm cho muôn vật được hòa giải với Mình. Nhờ máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa đã đem lại bình an cho mọi loài dưới đất và muôn vật trên trời” (Cl 1:19-20).

Tông đồ Gioan kể về việc những môn đệ của Chúa Giê-su tụ họp phía sau cánh cửa được đóng kín, thất vọng và hoãn loạn sau khi Chúa Giê-su bị đóng đinh. Thật kỳ diệu, Chúa Giê-su sống lại xuất hiện ngay giữa họ, và nói: “Bình an cho anh em!” (Xem Ga 20:26). Bình an ấy cũng được hứa ban cho chúng ta, nếu chúng ta đón nhận Ngài đến với tâm hồn chúng ta.

Tháng 12 có thể sẽ là tháng đặc biệt bận rộn, nhưng cũng là tháng chúng ta đánh dấu ngày sinh nhật của Chúa Giê-su. Đừng để thời gian trôi qua mà không để lại một khoảnh khắc đặc biệt nào trong sự hiện diện của Đấng làm nên điều đặc biệt.

“Tạ ơn Chúa đã ban con của Ngài—món quà của Ngài thật tuyệt vời khôn tả.” (2Cr 9:15)

FROM JESUS WITH LOVE—YOUR CHRISTMAS GIFT

I have a special gift for you—one that’s different from anything you’ve ever received from anyone else. It can’t be bought or sold in any store, but I give it freely to everyone I can. It will never get old, never break down or wear out, and you can never outgrow it. No one can take it from you, and it will last forever. You can take it with you wherever you go and enjoy it anytime, all the time. It never changes and will never cease to surprise and amaze you. You can share it all you want, and there will always be plenty to go around. In fact, the more you share it, the more you’ll have.

This gift is the promise of My presence.1 I want to be nearer and dearer to you than any earthly friend or lover can be, and I have so much to give—more than enough to fill every day from now through eternity.

My love is true, unfailing, and unconditional, the kind of love you’ve wanted and waited for all your life. My love is the richest, fullest form of love there is, and the happiness it brings is out of this world. It’s not a fleeting happiness, but deep, abiding happiness in all of its many hues and tones—joy, comfort, contentment, peace, stability, security, positiveness, delight … And I’ll always be with you to share in the good times and help you through the tough ones.

19. See Hebrews 13:5.

Chúa Giê-su với tình yêu

Món quà Giáng Sinh của con

Ta có một món quà đặc biệt dành tặng con—một món quà hoàn toàn khác với bất cứ món quà nào con từng được nhận từ ai khác. Món quà ấy không được mua hoặc bán trong bất kỳ cửa tiệm nào, nhưng Ta ban nó nhân không cho mọi người Ta có thể. Món quà ấy sẽ không bao giờ cũ, không bao giờ vỡ hoặc mòn, và món quà ấy không bao giờ không phù hợp đối với con. Không ai có thể mang nó đi khỏi con, và món quà ấy tồn tại mãi mãi. Con có thể mang nó theo con đến bất cứ nơi nào và tận hưởng nó bất cứ lúc nào, tất cả mọi lúc. Món quà không bao giờ thay đổi và luôn mang đến cho con sự ngạc nhiên và kinh ngạc. Con có thể chia sẻ nó với tất cả mọi người con muốn, và luôn có dư đầy để cho đi. Sự thật là, càng cho đi, con sẽ càng có nhiều hơn.

Món quà ấy chính là lời hứa về sự hiện diện của Ta (Xem Dt 3:15). Ta muốn gần con hơn yêu thương con hơn bất cứ người bạn nào hoặc người yêu nào của con nơi thế gian, và Ta có rất nhiều điều để ban cho con—nhiều hơn những gì đủ để đong đầy mọi ngày của con từ giờ cho đến mãi mãi.

Tình yêu của Ta là chân chính, không phản bội, vô điều kiện, tình yêu mà con mong muốn và mong mỏi cả cuộc đời. Tình yêu của Ta dư đầy nhất, trọn vẹn nhất, và niềm hạnh phúc mà tình yêu của Ta mang lại không phải niềm hạnh phúc của thế gian này. Niềm hạnh phúc ấy không phải là thứ hạnh phúc phù du, nhưng là niềm hạnh phúc sâu sắc và không hề thay đổi sắc thái—niềm vui, niềm rủi an, sự thỏa lòng, bình an, sự ổn định, sự an toàn, sự tích cực, và sự vui thích… Và Ta luôn ở cùng con để chia sẻ với con trong những lúc tốt đẹp và giúp đỡ con vượt qua những lúc khó khăn.

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *