Hãy Can Dảm Tiến tới thành công

jan15-vn

Download PDF file:AM_Januarary2016_VN

Xây dựng tương lai

Cuối năm chính là khoảng thời gian tốt để nhìn lại, là cơ hội để chúng ta nhớ lại những gì đã diễn ra trong suốt 12 tháng qua. Đó có thể là thời gian ngọt đắng, vì có những trải nghiệm và những người đã đi vào trong quá khứ của chúng ta.

Nhưng dịp cuối năm cũng mang lại một sự khởi đầu mới. Năm mới chính là thời gian cho những quyết tâm và những khởi đầu mới, để trông đợi vào tương lai, để nhìn lại những gì có ích trong năm qua và tập trung để tiếp tục gầy dựng nó.

Khi chúng ta bước vào năm mới này, những tin tức về nghèo đói, xung đột, thiên tai có thể cho thấy dường như thế giới chưa bao giờ tồi tệ hơn thế hoặc chia rẻ hơn thế. Tương lai có vẻ ảm đạm, và những thách thức phía trước khiến chúng ta chán nản, nhưng chúng ta không phải thất vọng.

Gandhi không bị lung lây trước những hoàn cảnh và những trở ngại: “Chính hành động mới quan trọng, chứ không phải thành quả của hành động. Chúng ta phải làm điều đúng đắn. Có thể không có bất cứ quả nào được nhìn thấy trong khả năng của bạn, trong thời gian của bạn. Nhưng điều ấy không có nghĩa là bạn ngừng thực hiện điều đúng đắn. Bạn không bao giờ biết được những kết quả đến từ hành động của bạn. Nhưng nếu bạn không làm gì, thì sẽ không có bất cứ kết quả nào.”

Năm 2016 đã mở ra, hãy quyết tâm để làm cho cuộc sống của chúng ta, và cuộc sống của những người quanh ta trở nên tốt đẹp hơn. Hãy biết quan tâm hơn, ít ích kỷ hơn, lịch sự hơn. Hãy làm việc thông minh hơn thay vì là lâu hơn. Hãy dành thời gian cùng với những người chúng ta quan tâm thay vì là với những ứng dụng mới nhất. Hãy giúp đỡ nhiều hơn một chút đối với những người kém may mắn hơn chúng ta. Hãy quên đi những sự xem nhẹ trong quá khứ và hãy xây những nhịp cầu tình bạn quanh chúng ta. Hãy học từ những sai lầm trong quá khứ.

Và lẽ dĩ nhiên, cách tốt nhất để bảo đảm thành công chính là hãy đặt Chúa vào trong tiến trình, từng bước một. Hãy xin Ngài chỉ cho chúng ta những thay đổi gì có lợi nhất, và ban cho chúng ta sức mạnh, sự kiên nhẫn, sự quyết tâm và bất cứ điều gì khác chúng ta cần để thành công mỗi ngày.

Chào đón năm 2016!

Miếng ăn đầu tiên

Joyce Suttin

Tôi ăn miếng trứng ốp-la và thầm tạ ơn Chúa. Tôi đó và mùi vị của nó đặc biệt ngon. Tôi thật sự cảm kích những mùi vị phản phất và phô mai tan chảy, và tôi ngừng một chút để nghĩ về sự ban phát và chăm sóc tuyệt với của Chúa.

Tôi biết rằng tôi thường chộp vội thứ gì đó để ăn và thậm chí không nhớ tạ ơn Chúa. Chí ít là tôi đã tạ ơn trong lần này, nhưng tôi cảm thấy có lỗi với lời cầu nguyện của mình, bởi vì có gì đó không đúng về mặt thời gian. Lẽ ra tôi có thể tạ ơn Ngài trước khi ăn miếng đầu tiên, trước khi tôi biết nó ngon.

Sau đó, tôi nhớ những lời của vua David: “Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ” (Tv 118:24). Bất cứ khi nào tôi muốn học về lòng biết ơn, tôi liền đọc những bài thánh vịnh của vua Đa-vít. Sau khi liệt kê hết những khó khăn của mình, ông luôn ngợi khen Chúa. Nhưng điều quan trọng đối với tôi chính là câu Thánh kinh ấy, ông muốn chúng ta đánh thức ngày mới, dâng lời ngợi khen Chúa—khi trước khi nó bắt đầu—như thế, chúng ta sẽ hân hoan vui mừng.

Có đôi khi tôi đi ngủ và tạ ơn Chúa: “Ngày hôm nay thật tốt. Tạ ơn Ngài về tất cả những điều tốt đẹp, về tất cả những gì con hoàn thành, về sức khỏe tốt và hạnh phúc của gia đình”. Nhưng đó không phải là lòng biết ơn mà vua David nói tới.

Ông nói về việc biết ơn và hạnh phúc ngay trước khi một ngày bắt đầu. Ông nói với chúng ta phải quyết định ngay từ lúc bình minh rằng chúng ta sẽ hạnh phúc và có một ngày thật sự tốt đẹp. Tôi đoán rằng việc ấy cũng giống như việc tạ ơn Chúa về món trứng ốp-la trước khi tôi nếm chúng. Chúng ta nên tạ ơn Ngài vào mỗi buổi sáng, ngay cả khi một cơn bão ập đến sau đó trong ngày. Chúng ta nên quyết tâm hạnh phúc, ngay cả khi có những khó khăn len vào. Cho dù là món trứng ốp-la, một ngày mới, hoặc thậm chí là một năm mới, chúng ta có thể tạ ơn dù bất cứ việc gì.

Bất cứ ai được Thiên Chúa ban của cải, tài sản cũng quyền sử dụng, mà lãnh nhận tất cả làm của riêng mình, và vui hưởng những thành quả do công lao khó nhọc mình làm ra, thì ngườ đó đã nhận một món quà Thiên Chúa ban tặng rồi… Thiên Chúa đã làm cho tâm hồn người đó được tràn ngập niềm vui.—Gv 5: 18-19

Lòng biết ơn đối với Chúa chính là nếm trải tạm thời thiên đàng.—William Romaine (1714-1795)
Giết tên khổng lồ

Bethany Kelly

Việc bắt đầu một năm mới cũng hơn giống như bắt đầu một dự án mới. Dạo gần đây, tôi đang hành động tiến dần đến ước mơ của mình: thành lập việc kinh doanh mang đến cho tôi cơ hội kiếm thu nhập bằng việc làm điều mình thích, trong khi vẫn làm nên một điều khác biệt trong thế gian. Đó là một tiến trình từng bước bao gồm phải học hỏi rất nhiều và rất nhiều thứ cảm thấy vô cùng khó khăn—chẳng hạn như đầu tư cho việc học, chuyển đi xa cùng với con gái, bắt đầu việc kinh doanh của riêng mình, và nhiều điều nữa.

Có những ngày tôi cảm thấy hào hứng và tự tin khi trông đợi về tương lai và những ngày khác khi nghĩ về thực tế về tất cả những gì phải làm, và tôi tự hói tôi đã nghĩ gì khi bắt đầu như thế. Tiến trình bước đi và học và làm điều gì đó mới mẻ đã đẩy và kéo dãn tôi theo cách tôi không nghĩ là có thể và đã mang đến cho tôi nhiều cơ hội để phát triển bản thân hơn là tôi đã mong đợi.

Ngày kia, tôi đang đọc một quyể sách kể về việc con cái Itraen và những giai đoạn mà họ trải qua, đầu tiên là làm nô lệ ở Ai cập, sau đó khi họ đi lang thang trong sa mạc, và cuối cùng tiến vào Đất Hứa. Rất giống chuyến hành trình của tôi đang đi lúc này.

Khi con cái Itraen làm nô lệ ở Ai cập, Mose nhận được thông điệp rằng Thiên Chúa muốn giải cứu họ và mang họ vào vùng đất đầy sữa và mật ong. Rồi Thiên Chúa làm phép lạ mang họ ra khỏi Ai cập, bao gồm việc tách Biển Đỏ ra cho họ.

Trong chuyến hành trình, Thiên Chúa ban cho họ lương thực bằng cách cho manan từ trời rơi xuống (Xem Xh 16). Ngài đã bảo vệ họ khỏi cái nóng bằng mây che ban ngày và ban cho họ cột lửa để soi sáng và giữ ấm vào ban đêm (Xem Xh 13:21-22).

Khi họ gần đến Vùng Đất Hứa, họ đã gửi người đi thám thính và được báo lại đó là vùng đất rất đẹp, phồn vinh, và đầy sữa và mật ong. Đó chính là vùng đất của họ. Thiên Chúa đã hứa ban cho họ. Họ đã sẵn sàng bước vào. Điều gì đã ngăn cản họ. Những người thám thính cũng báo lại rằng vùng đất ấy có những kẻ khổng lồ (Xem Ds 13).

Con cái Itraen sợ hãi. Ai lại chẳng sợ hãi khi đối mặt với những kẻ khổng lồ, đúng không? Nhưng thay vì hành động mặc cho sợ hãi, họ đã để sự sợ hãi chiếm lĩnh họ và phá hủy lòng tin của họ vào lời hứa của Chúa. Vì thế, thay vì băng qua sa mạc nhanh như Chúa dự định, họ đã đi lang thang nơi đó suốt 40 năm. Chắc chắn, Chúa vẫn tiếp tục chăm sóc họ và ban cho họ những gì họ cần, Ngài đã không từ bỏ hoặc bỏ rơi họ, nhưng cho đến khi toàn bộ thế hệ hoài nghi chết đi, họ vẫn ở trong sa mạc.

Điều ấy có gì đúng với tôi?

Tôi đã rời Ai cập—hoàn cảnh trước đó khi tôi cảm thấy thoải mái nhưng không thỏa nguyện—và tôi đã ở trong sa mạc suốt một thời gian—lên kế hoạch, làm rõ viễn cảnh của mình, chuẩn bị, học rất nhiều. Thiên Chúa chăm sóc tôi, nhưng tôi không muốn ở đây quá lâu.

Ngay bây giờ, tôi cảm thấy giống như mình đang ở ngay biên giới của Vùng Đất Hứa. Tôi có thể nhìn thấy nó, tôi sẵn sàng đi vào. Và tôi biết điều gì đang diễn ra? Tôi sợ những kẻ khổng lồ! Nhảy điệu van tiến vào Vùng Đất Hứa—không, sẽ không xảy ra như thế! Có rất nhiều kẻ khổng lồ nơi ấy cần phải chiến đấu chống lại—tư tưởng về chính bản thân mình làm tôi nhỏ bé, những bước cần bước khiến tôi sợ hãi, sự phát triển bản thân cần có để cho kế hoạch của tôi nở hoa.

Đọc về việc con cái Itraen lang thang trong sa mạc nhiều thập kỷ bởi vì họ không có lòng tin đối mặt với những tên khổng lồ chính là một sự nhắc nhở làm tôi tỉnh thức. Tôi có muốn đợi lâu, hay tôi có lòng tin vào Chúa và đến vùng đất đã được hứa ban cho tôi?

Lời khuyên cuối cùng của Mose dành cho con cái Itraen chính là điều tôi có thể áp dụng cho hoàn cảnh của mình: “Mạnh bạo lên, can đảm lên! Đừng sợ, đừng run khiếp trước mặt chúng, vì chính Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, đi với anh em; Người sẽ không để mặc, không bỏ rơi anh em” (Đnl 31:6). Thật tuyệt vời khi biết rằng tôi không một mình trong chuyến hành trình của mình.

Hãy giết những tên khổng lồ!

Hãy can đảm. Hãy bước đi trong hoang mạc trong lúc này và vào trong Vùng Đất Hứa vào ngày mai.—Dwight L. Moody (1837–1899)

Hãy hết mình cho giấc mơ. Không ai cố gắng làm điều đó to lớn và thất bại là hoàn toàn thất bại. Tại sao? Bởi vì anh ta luôn có thể được bảo đảm rằng anh ta thành công trong trận đấu quan trọng nhất trong cuộc sống—anh ta đã đánh bại sự sợ hãi để cố gắng.—Robert H. Schuller (1926–2015)
Tiến lên để thành công

Rất nhiều lời hứa của Chúa là có điều kiện, đòi hỏi bạn phải hành động trước. Một khi bạn vâng lời, Ngài sẽ bắt đầu ban ơn cho bạn. Những điều quan trọng được hứa ban cho Apraham, nhưng không một điều gì có thể đạt được nếu ông chờ ở Chaldea. Ông phải rời khỏi nhà của mình, bạn bè, và quê hương, đi những con đường không quen thuộc, tiến lên trong sự vâng phục không nao núng để đón nhận những lời hứa. Mười người phong hủi Chúa Giê-su đã chữa lành được bảo là họ đã đến trước mặt các thầy tư tế, và “khi họ đi, họ được sạch”. Nếu họ đợi để chờ mình được sạch mà không ra đi, họ sẽ không bao giờ được sạch. Thiên Chúa chờ đợi để chữa lành họ, và khoảnh khắc mà lòng tin của họ bắt đầu hành động, ơn lành đến tiếp theo.

Khi dân Itraen bị quân lính của Pharao đuổi theo đến Biển Đỏ, họ được ra lệnh là “tiến lên phía trước”. Nhiệm vụ của họ không còn phải là chờ đợi, nhưng đứng lên và “tiến lên phía trước” bằng lòng tin anh hùng. Nhiều năm sau đó, dân Itraen được ra lệnh bày tỏ lòng tin một lần nữa quan việc băng qua sông Gio-đan khi con nước sông đang dâng cao nhất. Họ giữ trong tay chiếc chìa khóa để mở cánh cổng tiến vào Vùng Đất Hứa, và cánh của không mở ra cho đến khi họ tiến sát đến và mở. Chìa khóa chính là lòng tin.

Chúng ta phải chiến đấu trong những trận chiến, và chúng ta nghĩ mình không bao giờ có thể chiến thắng hoặc chinh phục được kẻ thù. Tuy nhiên, khi chúng ta bước vào trận đấu, có Đấng chiến đấu bên cạnh chúng ta. Nhờ Ngài chúng ta là “những người chinh phục”. Nếu chúng ta chờ đợi trong sợ hãi và run rẫy chờ đợi sự trợ giúp đến nhưng không bước vào trận chiến, chúng ta sẽ chờ đợi vô ích. Thiên Chúa chờ đợi tuôn đổ những ơn lành dồi dào của Ngài trên bạn. “Hãy tiến lên phía trước” bằng sự tự tin can đảm và nhận lấy những gì là của bạn. “Tôi đã bắt đầu tấn công…Giờ đây bắt đầu chinh phục và chiếm hữu”.—J. R. Miller (1840–1912)

*

Thêm một chút kiên trì, thêm một chút nỗ lực, và điều tưởng chừng là thất bại vô vọng có thể trở thành thành công rạng rỡ.—Elbert Hubbard (1856–1915)

*

Lòng tin tiến đến chiến thắng.—Khuyết danh

*

Đừng để việc của ngày hôm nay làm vào ngày mai; vì ai biết được rằng ngày mai bạn sẽ thế nào? Vườn hoa hồng ngày hôm nay ngập tràn hoa, khi ngày mai bạn hái một bông hoa, có thể không có một bông hoa nào.—Firdausī (940–1020)

Tìm ra con đường của bạn

Dina Ellens

Những thay đổi không lường trước không bao giờ dễ dàng đối với tôi, và năm vừa rồi chính là thời gian như thế. Tôi mong đợi có thể dọn đến gần hơn với con trai và gia đình của nó, nhưng rồi nhận ra nơi mà tôi dự định dọn tới giờ không còn có thể.

Chán nản, tôi đã dừng lại để ngẫm nghĩ lại những lựa chọn của mình. Bên ngoài cửa sổ, một ngày đẹp trời, và tôi cảm thấy một sự bình an êm ái bao bọc lấy tôi.

Tôi biết Chúa ở bên tôi, cũng như Ngài đang ở bên tạo hóa của Ngài. Bình an mà tôi cảm nhận chính là đến từ Ngài.

Ai thay đổi? Tôi tự hỏi bản thân. Tôi biết Chúa và tình yêu của Ngài không thay đổi. Chính những hoàn cảnh của tôi bất ngời thay đổi sau những tin tức đáng thất vọng, khiến tôi cảm thấy lo lắng và bất an.

Tôi đã quá chú tâm vào những hoàn cảnh của mình, quá bận tâm đến việc di dời sắp diễn ra. Giờ đây, khi mọi thứ thay đổi, tôi cảm thấy như cả thế giới của mình như sụp đổ.

Tôi nên hướng sự chú ý của mình hơn đến Chúa Giê-su.—Chân lý đơn giản ấy ấp đến với tôi giống như tia chớp sáng trong bầu trời đêm. Hào hứng và bận rộn lên kế hoạch dọn đi khiến tôi quên lãng thời gian dành cho Chúa và Lời Ngài.

Tôi quyết tâm thay đổi. Sáng hôm sau, tôi cầm theo quyển Kinh Thánh ra ngoài hành lang nơi tôi thường ngồi thưởng thức cà-phê. Tôi lật Mát-thêu 14, nói về các tông đồ–những người đi biển dày dặn kinh nghiệm—sợ hãi trước cơn bão dữ dội đe dọa làm hỏng thuyền và tính mạng của họ.

Cho đến khi họ nhìn thấy Chúa Giê-su bước đi trên mặt nước tiến về phía họ.

Đó giống hệt tình trạng nguy cấp của tôi! Tôi để cho những cơn bão cuộc đời làm tôi chệch hướng. Những gì tôi cần làm chính là hướng mắt về Chúa Giê-su và tin tưởng rằng Ngài sẽ giúp tôi vượt qua.

Dần dần, tôi bắt đầu đặt cuộc sống trở lại quỹ đạo. Một người bạn nhờ tôi giúp cô ấy làm bánh dịp Giáng Sinh. Tôi làm công việc tình nguyện tại nhà mồ côi nơi những đứa trẻ thật sự nghèo túng hơn tôi. Trong vòng vài tháng, tôi có được những người bạn mới và nhiều việc để làm. Nỗi thất vọng trước đó của tôi biến mất.

Trải qua chuyệ này, tôi học được rằng Thiên Chúa không phải lúc nào cũng hành động hướng tới một mục tiêu nào đó. Đôi khi, tiến trình mới quan trọng. Lòng tin của chúng ta chịu thử thách giữa cơn bão, nhưng đó chính là khi chúng ta nhận ra Chúa Giê-su chính là Người Bạn thân thiết nhất của chúng ta. Ngài hứa: “Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, ta sẽ không ruồng bỏ ngươi” (Dt 13:5).

Đã đến lúc thay đổi công việc?

Chris Hunt

Tháng 1 thường là khi nhiều người tìm kiếm công việc mới—2 trong số 5 người tích cực tìm việc trong tháng đầu tiên của năm. Một số người, đây là lúc chuyển sang một vai trò tương tự; những người khác xem đây là lúc thay đổi lớn trong công việc.

Nếu bạn đã làm một vị trí quen thuộc suốt nhiều năm, có thể bạn tự hỏi liệu mình có thể nào bước ra khỏi và làm điều việc gì đó hoàn toàn khác. Một số người làm thế, và không chỉ trong tháng 1. Hãy xem ví dụ của Andrea Bocelli, giọng nam cao người Ý nổi tiếng và ca sĩ kiêm nhạc sĩ, người từ một luật sư nhảy sang công việc liên quan đến âm nhạc. Justin Welby rời bỏ vị trí điều hành trong ngành công nghiệp dầu khí để trở thành cha sở, và cuối cùng trở thành tổng giám mục của Canterbury và người đứng đầu Anglican Communion toàn cầu. Brian Cox, nhà vật lý học nổi tiếng trình bày khoa học trên đài truyền hình Anh, là một ngôi sao nhạc rock, với bảng hit số một trong những năm 90. Harrison Ford, diễn viên Hollywood, từng là một người thợ mộc và đóng tủ.

Những thay đổi nổi bật không thể nằm trong khả năng của chúng ta, nhưng Năm mới chính là dịp tốt hơn hết để xem xét chúng ta cảm thấy thỏa mãn thế nào với những gì mình đang làm, và chúng ta cảm thấy tự tin thế nào về đường hướng phía trước. Thức dậy và buổi sáng thứ hai khiếp sợ tuần làm việc mới, hoặc cảm thấy như những tài năng của chúng ta không được sử dụng, hoặc những gì chúng ta nhận được không phải ánh được giá trị mà chúng ta cho đi, có thể đó chính là dấu hiệu đến lúc phải nghĩ về những lựa chọn khác.

Kinh thánh cho chúng ta biết sự cần thiết phải làm việc để kiếm sống: “Con người ra đi làm lụng, mải mê tới lúc chiều tà” (Tv 104:23). Sự thỏa mãn trong công việc cũng được đề cập đến: “Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng, bạn quả là lắm phúc nhiều may” (Tv 128:2), “Lương bổng của người ngay dẫn đến sự sống” (Cn 10:16). Tông đồ Phao-lô rõ ràng cảm thấy thỏa nguyện trong vai trò của mình: “Chính vì mục đích ấy mà tôi phải vất vả chiến đấu, nhờ sức lực của Người hoạt động mạnh mẽ trong tôi” (Cl 1:29). Nếu đây không phải là điều bạn cảm nhận, như thế có thể đã đến lúc xem xét việc tìm kiếm một hoàn cảnh tốt hơn, hoặc chí ít là những cải thiện hoàn cảnh hiện tại của bạn.

Lẽ dĩ nhiên, những quyết định thay đổi cuộc sống không nên đưa ra trong sự vội vã, và bạn nên xem xét những điều sau đây:

Hãy liệt kê năm điểm quan trọng nhất về công việc lý tưởng của bạn, chẳng hạn như sự thỏa nguyện và mục tiêu của bạn, những nguyên tắc đạo đức của người sếp của bạn, mức lương của bạn, và những phúc lợi kèm theo (lương hưu, thẻ hội viên tập gym…), môi trường làm việc và đồng nghiệp, thời gian và khối lượng công việc, vai trọ và mức độ trách nhiệm của bạn, việc sử dụng những tài năng đặc biệt của bạn, những cơ hội học hỏi và thăng tiến, ….

Giờ đây, chấm điểm công việc hiện tại của bạn dựa trên những điểm đã liệt kê. Nếu một nửa không trùng với những điều quan trọng nhất của bạn, kết quả chính là bạn đang không ở đúng vào nơi tốt nhất và đến lúc bắt đầu tìm kiếm một nơi mới.

Hãy nghĩ về điều bạn thật sự muốn làm. Hãy đọc thật nhiều về vai trò. Nó có đúng với kỹ năng và kinh nghiệm của bạn, đúng với trình độ chuyên môn và đào tạo của bạn? Nếu không, đó có phải là điều bạn cần học hỏi thêm hoặc có một con đường khác để làm loại công việc ấy? Hãy tìm hiểu thêm.

Hãy tìm lời khuyên từ những người khác. Theo châm ngôn: “Càng nhiều cố vấn, cơ hội của bạn càng tốt hơn” (Cn 11:14). Hãy cố tìm lời khuyên từ những người đã có kinh nghiệm trong lĩnh vực bạn muốn làm. Nói chuyện với bạn bè và gia đình, và có thể là người tư vấn nghề nghiệp.

Hãy theo đuổi những giấc mơ của bạn, nhưng phải thực tế. Phần đông trong chúng ta có việc làm vì chúng ta cần chúng để có thể trả những hóa đơn. Vì thế, nếu nghề nghiệp mơ ước của bạn khá xa vời và bạn cần giữ công việc thường lệ, hãy thử xem xét vai trò tình nguyện trong lĩnh vực mà bạn yêu thích. Nếu đó là điều bạn đam mê, có thể bạn thử làm vào một vài buổi tối hoặc vào dịp cuối tuần. Một nhân viên kế toán không thể trở thành một nhân viên xã hội chỉ trong một đêm, nhưng anh ta có thể giúp đỡ tại câu lạc bộ thanh niên.

Tìm kiếm sự hướng dẫn của Chúa. “Hãy nhận biết Người trong mọi đường đi nước bước, Người sẽ sang bằng đường nẻo con đi” (Cn 3:6). Có thể bạn nhận ra Ngài nói với bạn thông qua thời gian thinh lặng, lúc cầu nguyện, lúc đọc Kinh Thánh, hoặc bạn có thể bạn muốn đặc biệt hỏi Ngài: “Xin dẫn con đi theo đường chân lý của Ngài, và bảo ban dạy dỗ” (Tv 25:5). Cho dù thế nào, hãy cố đặt Ngài vào trong bức tranh kế hoạch của bạn, nhớ rằng “Chính phúc lành của Đức Chúa cho ta được giàu sang” (Cn 10:22), không chỉ giàu sang vật chất, nhưng còn về bình an nơi tâm trí.

Tháng 1 chỉ một tháng. Thời gian thay đổi của bạn có thể không đến ngay thời điểm ấy, tuy nhiên, bất cứ khi nào thời gian ấy đến, Thiên Chúa luôn sẵn sàng giúp đỡ, chiếu rọi ánh sáng trên con đường của bạn (Xem Tv 119:105).

Tất cả mọi thứ đều đẹp

Jewel Roque

Vào một ngày hiếm hoi tôi thật sự có được một chút thời gian để làm công việc tổ chức, tôi nhận ra nơi bản thân mình (không phải điều ấn tượng nhất): tôi có nhiều “công việc chưa hoàn thành”, ít nhất là làm những công việc cá nhân. Khi nhận công việc có thời hạn, tôi cố gắng hoàn thành đúng thời hạn. Bởi vì ai đó tin tưởng tôi, tôi không muốn làm họ thất vọng bởi sự chậm trễ của mình.

Mặt khác, rất nhiều thứ vẫn còn dang dỡ. Những mẫu thêu tôi bắt đầu nhiều năm trước vẫn còn dang dỡ một nữa trong ngăn kéo. Những bài blog tôi đã bắt đầu—cách đây gần 200 ngày—vẫn còn nằm trong thư mục bảng nháp. Những cuốn album ảnh—rất nhiều—xếp dài trên kệ với một túi ảnh nằm phía trên, thay vì là xếp nó vào bên trong album.

Và có nhiều quyển sách hoặc tiểu thuyết tôi lên kế hoạch hoặc hy vọng viết. Tôi tạo một file Excel gồm những tựa đề. Có hơn 90 ý tưởng tiểu thuyết và không tiểu thuyết được liệt kê. Một cột ghi lại số từ được viết cho từng quyển cho đến lúc này. Tôi viết khoảng tổng cộng 200.000 từ, nhưng không một quyển nào viết được hơn 20.000 từ.

Tôi thường tự hỏi tại sao có quá nhiều những công việc cá nhân còn dang dỡ. Tại sao lại có vẻ rất khó khăn để hoàn thành dù là một việc? Và tại sao tôi lại như thế?

Một lý do có thể là những ý tưởng luôn xuất hiện trong đầu tôi. Tôi thức dậy từ một giấc mơ mạnh mẽ và trước khi hết buổi sáng sẽ viết xong đại cương của quyển sách. Bài thơ bắt đầu hình thành trong đầu tôi trong khi đang ngồi trên xe buýt hoặc đang đọc hoặc đang làm việc khác.

Và đăng những bài blog? Bất cứ lúc nào những ý tưởng bất chợt đến với dạng dính kết với nhau, tôi bắt đầu viết. Có thể là bất kỳ điều gì từ một trải nghiệm trong ngày cho đến một ký ức trong quá khứ, hoặc ngay cả một nhận thức nào đó.

Đó chính là vấn đề. Tôi bắt đầu. Rồi nhận một cuộc điện thoại, hoặc đi đâu đó, hoặc con cái đòi điều gì đó tôi phải làm, hoặc nhận ra tôi cần phải hoàn thành công việc khác hoặc chuẩn bị buổi tối. Và những gì tôi bắt đầu đã không được hoàn thành.

Đó có phải là trì hoãn không? Bận rộn ư? Hoặc thiếu tổ chức? Quá nhiều việc ư? Quá tải? Giải pháp là gì để hoàn thành những công việc viết lách hoặc những việc phải làm khác đang ở trong trạng thái “chờ đợi” trong não của tôi, để chúng thật sự có thể khác đi?

Trong quyển sách “The Weathering Grace of God”, Ken Gire viết về tầm quan trọng của sự “yên lặng”:

“Những thi sĩ biết đến tầm quan trọng của …sự yên lặng. Họ biết rằng nếu họ đủ yên lặng, và yên lặng đủ lâu, tác phẩm mà họ đang sáng tác sẽ nói với họ, nói với họ những gì nó muốn hình thành và những gì nó cần để từ đó hình thành nên tác phẩm ấy. Tất cả những nghệ nhân đều biết điều này, cho dù họ vẽ tranh hay làm gốm, viết lời hay viết nhạc.

“Michelangelo biết cần phải yên lặng trước tảng đá và lắng nghe David. Strauss biết phải yên lặng trước Danube và lắng nghe điệu van đang xoáy trong nước. Monet biết phải yên lặng trước bờ hồ và lắng nhge những bông hoa loa kèn đang đón nắng…. Văn hóa của chúng ta biết một chút về việc lắng nghe.”

Những ý tưởng hay nhất, và sự hoàn thành nó đòi hỏi không chỉ thời gian để thực hiện, nhưng còn sự yên lặng và trầm tĩnh nơi thân xác, tâm trí và tinh thần. Để lắng nghe được chúng ao ước muốn được nói gì và được hoàn thành thế nào. Nếu tôi yên lặng và lắng nghe, tôi sẽ biết điều gì cần làm để thực hiện những ý tưởng này và tốt nhất nên làm gì để hoàn thành bất cứ việc gì vẫn còn dang dỡ.

Rất dễ dàng để bắt đầu việc gì đó. Rất tốt khi bắt đầu điều gì đó. Có câu nói, một sự khởi đầu tốt chính là đã hoàn thành một nữa. Nhưng để hoàn thành điều gì đó—nhìn nó kết thúc—không phải lúc nào cũng dễ dàng.

Cần thời gian. Kiên nhẫn. Lòng tin. Và những điều này không phải luôn dễ dàng đến. Chúng ta không luôn tìm thấy chúng bằng cách tìm kiếm bên trong và xung quanh. Nhưng khi chúng ta nhìn lên, và lắng nghe sự yên lặng, giọng nói nhỏ của Chúa thì thầm với chúng ta khi chúng ta dành thời gian để lắng nghe, chúng ta sẽ biết con đường phải đi. Chúng ta sẽ biết làm thế nào hoàn thành điều chúng ta bắt đầu….và những gì Ngài đã bắt đầu nơi cuộc sống của chúng ta.

Chúng ta đều là công việc dỡ dang của Chúa. Ngài đã bắt đầu rất nhiều “công việc” bằng sự khởi đầu tốt, thậm chí là hoàn hảo, nhưng chúng chưa được hoàn thành. Công việc của Chủ Nhân trên tạo hóa của Ngài vẫn tiếp tục: nặn, tạo hình, cắt, và đánh bóng. Tất đến từ lời hứa: “Thiên Chúa làm mọi sự hợp thời đúng lúc” (Gv 3:11).

Và xem này, bài viết thật sự hoàn thành!

Tận hưởng chuyến hành trình

Aldina Bolick

Tôi học được việc tận hưởng chuyến hành trình là quan trọng thế nào và không chỉ hào hứng với nơi đến cuối cùng. Nơi đến không quyết định chuyến hành trình của bạn, nhưng dĩ nhiên rất quan trọng. Nhưng chúng ta thường dành quá nhiều thời gian để di chuyển hơn là tận hưởng mục tiêu cuối cùng, vì thế, sẽ là khôn ngoan nếu học biết cảm kích những việc xảy ra thường ngày hơn.

Là một tạo vật thiếu kiên nhẫn, tôi có thói quen tập trung vào mục tiêu và không mấy chú tâm đến những chi tiết trong ngày dẫn đến mục tiêu ấy. Rất nhiều lần tôi chán nản vì phải chờ đợi nhiều ngày, nhiều tháng, và trong vài trường hợp thậm chí là nhiều năm để đạt được một mục tiêu nào đó, tôi đã lãng phí rất nhiều thời gian nhìn đồng hồ, lo lắng trông chờ điều đang đến, thay vì tận hưởng từng phút và những ơn lành nhỏ bé mà Đấng Sáng Tạo đã yêu thương trao ban cho tôi mỗi ngày.

Chẳng hạn như, tháng một năm ngoái, chúng tôi lên kế hoạch thăm gia đình của tôi ở Bồ Đào Nha vào tháng 8—và vì thế, tôi bắt đầu đếm thời gian. Kể từ lúc ấy, điều quan trong nhất mỗi ngày chính là kết thúc nó, như thế có nghĩa là tháng 8 sẽ may đến. Thái độ này làm tôi chán nản với những hoạt động thường ngày thay vì tạ ơn về việc mỗi một khoảnh khắc thật sự chính là một món quà.

Trong suốt những tháng qua, tôi đã nghe rất nhiều bài giảng giúp minh họa bài học này và tôi nghĩ mình đã thông suốt. Trưa hôm qua, chồng của tôi, David, và tôi đi dạo trong công viên gần nhà. Chúng tôi mang theo bữa cơm tôi theo kiểu cắm trại và ăn sau khi đi dạo. Chúng tôi thật sự tận hưởng khoảng thời gian ấy và cuộc trò chuyện của chúng tôi đâu đó luôn có sự tạ ơn và những lời bình luận tích cực về những ơn lành có thể dùng bữa cơm tối trong khung cảnh thật đẹp, sức khỏe tốt, bình an tràn ngập tâm hồn của chúng tôi, và hơn tất cả chính là một cuộc sống đáng sống.

Những bước đi của năm mới

Lạy Chúa, khi con khởi hành trên con đường của năm mới, con không biết chính xác con đường ấy dẫn đến đâu, như cho dù điều gì xảy ra, con cầu xin sức mạnh để nhận biết Ngài trên từng bước trong chuyến hành trình của con. Cho dù đối mặt với niềm vui hay khó khăn, xin sự hiện diện của Ngài ban cho con bình an. (Xem Xh 33:14).

Đường tôi đi, lẽ nào Người chẳng thấy, chân tôi bước, Người không đếm được sao?—Gióp 31:4

Dõi vết chân Ngài, con không vấp ngã.—Tv 17:5

Chúa giúp con người bước đi vững chãi, ưa chuộng đường lối họ dõi theo.—Tv 37:23

Ngày qua ngày

Rosane Pereira

Khi bắt đầu Năm Mới này, tôi nhớ đến bài hát nổi tiếng những năm 70: “Ngày qua ngày, ngày qua ngày, ôi, lạy Chúa, con cầu xin 3 điều: Nhìn thấy Ngài rõ hơn, yêu Ngài tha thiết hơn, theo Ngài gần hơn, ngày qua ngày” (Stephen Schwartz in Godspell, 1971).

Nhìn thấy Ngài rõ hơn… Kinh thánh dạy chúng ta rằng Thiên Chúa là Thần Khí (Xem Ga 4:24), vô hình (Xem 1 Tm 1:17), nhưng chúng ta có thể nhìn thấy Ngài—nơi Chúa Giê-su (Xem Cl 1:15), nơi tình yêu được chia sẻ giữa những tín hữu (Xem 1 Ga 4:16), nơi những điều xinh đẹp trong thế giới của Ngài (Xem Rm 1:20).

Yêu Ngài tha thiết hơn… “Vào trước Thánh Nhan dâng lời cảm tạ” (Tv 95:2). Tôi có thể thể hiện với Chúa tình yêu của tôi bằng cách tạ ơn Ngài về những ơn lành Ngài ban. Thánh vịnh 118:24: “Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ”. Tôi sẽ cố gắng duy trì thái độ biết ơn mỗi ngày trong năm mới này.

Theo Ngài gần hơn… Đây có thể là điều khó nhất, nhưng nếu tôi hướng mắt về Ngài (Dt 12:2), và yêu Ngài, tôi sẽ cảm nhận được sự hiện diện đầy sự quan tâm của Ngài nhẹ nhàng hướng dẫn tôi đến nơi Ngài muốn tôi đến. Và tôi có thể hát phần điệp khúc bài hát xưa: “Thiên Chúa của tôi biết con đường băng qua sa mạc, tất cả những gì tôi phải là là đi theo. Sức mạnh cho một ngày luôn ở cùng tôi, và tất cả những gì tôi cần cho ngày mai. Thiên Chúa của tôi biết con đường băng qua sa mạc, tất cả những gì tôi phải làm là đi theo!” (Sidney E. Cox (1887–1975)).

Tôi cũng cầu xin niềm hạnh phúc đến từ việc sống từng ngày một. Những người luôn chờ đợi những cơ hội to lớn trong cuộc sống để làm cho họ hạnh phúc, thường rất hiếm hoi. Tôi nghĩ rằng hạnh phúc tốt hơn được tìm thấy thông qua việc trân quý tất cả những điều nhỏ bé xảy ra trong cuộc sống.

Và cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, tôi sẽ cầu xin bình an trong tâm trí. Chúa Giê-su đã nói: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi” (Ga 14:27). Và tông đồ Pha-lô cho chúng ta một công thức rất chi tiết: “Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Giê-su” (Pl 4:6-7).

Đó chính là kết hoạch cho năm mới của tôi—hay nói cách khác, lời cầu nguyện thành tâm của tôi.

So that’s my plan for the year—or rather, my heartfelt prayer.

Một thế giới yên lặng

Koos Stenger

Khi tôi mở cánh cửa trước, tôi chìm ngập trong sự yên tĩnh bên ngoài. Thế giới bỗng trở nên hoàn toàn yên lặng! Thường thì ít nhất vó vài tiếng ồn và sự di chuyển vào giờ này. Nhưng không hề có trong ngày hôm nay. Hôm nay, mọi thứ đều yên ắng.

Một vài bông hoa tuyết rơi từ bầu trời u ám, xám xịt, càng tăng thêm sự bí ẩn. Tôi cài chiếc áo khoác và bước vào trong thế giới yên ắng này.

Hôm nay là buổi sáng sớm đầu tiên của năm mới. Yên lặng, thông thoáng và đầy những hy vọng và sự mong đợi. Những buổi tiệc kéo dài cho đến tận sáng sớm, nhưng giờ đây, như thể tôi là người duy nhất thức dậy.

Mọi thứ thay đổi nhưng rất bình an. Thỉnh thoảng rất ồn ào, thậm chí là điếc cả tai. Nhưng lúc này đây, khi ánh nắng sớm chiếu xuyên qua màn đêm, mọi thứ đều tĩnh lặng.

Tôi thích nghĩ rằng nó yên lặng như thể khi Chúa đang tạo dựng thế giới. Tưởng tượng mọi thứ yên ắng thế nào trước khi Ngài tạo ra thú vật và chim chóc, và cuối cùng là những con người đầu tiên. Có lẽ chỉ có âm thanh của tiếng gió nhẹ thổi qua những chiếc lá cây và có thể là tiếng suối róc rách.

Tôi tin rằng sẽ dễ dàng hơn để kết nối với Chúa trong sự yên lặng. Như thể bạn hầu như có thể chạm đến Ngài. Bạn có thể nghe thấy những lời thì thầm yêu thương và không ngoan của Ngài: “Đừng lo lắng. Ta cũng sẽ chăm sóc con”.

Thật tuyệt vời làm sao khi bước cùng Ngài trên những con đường trống trải này!

Thình lình, một người đàn ông đến gần. Cũng giống như tôi, anh ta cũng đi dạo không mục đích đặc biệt gì. Anh ta chỉ tận hưởng cảnh xung quanh, chỉ lắng nghe sự yên lặng giống như tôi.

Khi đi qua, chúng tôi mỉm cười với nhau. “Gelukkig Nieuwjaar!” (Chúc Mừng Năm Mới!, tiếng Hà Lan), anh ta nói với ánh mắt sáng ngời.

Tôi gật đầu và mỉm cười lại, rồi ông đi mất và tôi lại một mình với những suy nghĩ của mình, như giờ đây, trái tim tôi hân hoan. Thế giới thật đẹp khi ngập tràn sự tĩnh lặng, những nụ cười, tình bạn và sự dịu dàng! Thật đẹp khi chúng ta có thể chạm đến Chúa trong sự tĩnh lặng và Thần Khí Ngài xuyên thấu lớp vỏ của trái tim tự cho mình là trung tâm của chúng ta!

Thế giới đang thức dậy. Một chiếc xe chạy qua, và một chiếc TV trong một trong những căn nhà tôi đi qua đang om sòm âm thanh gì đó khó hiểu. Sự tỉnh lặng không còn, nhưng tâm hồn của tôi vẫn ngập tràn sự tĩnh lặng của Chúa.

Những khoảnh khắc thinh lặng

Một trong đám đông đang lắng nghe

Abi May

Đức Giê-su lại bắt đầu giảng dạy ở ven Biển Hồ. Một đám người rất đông tụ họp chung qunh Người, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi dưới biển, còn toàn thể đám đông thì ở trên bờ. Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều.—Mc 4:1-2

Tưởng tượng một khoảnh khắc khi bạn là một trong đám đông ấy, lắp đầy vào những chi tiết.

Bạn có dự định ở đó, hay bạn có đi đến một sự kiện ngoài trời này? Bạn cùng với những người bạn hoặc với gia đình, hoặc bạn một mình?

Vào mùa hè hay mùa đông? Bạn có cảm thấy hơi lạnh khi đứng gần sát biển, hay bạn tìm một nơi bóng mát để tránh nắng? Bạn có hít thở thật sâu để hít gió biển, hay gió biển mang đến những cơn gió nhẹ làm diệu đi cái nóng ban ngày?

Bạn có nhìn thấy rõ điều gì đang diễn ra không? Bạn đứng gần mặt nước thế nào? Bạn có thấy mình đang đứng ở chỗ tốt, hay bạn bị đám đông che? Ngài đang ngồi trên chiến thuyền thế nào? Biển có êm không, có trong như gương, hay sóng vỗ bập bềnh?

Bạn có ý nghĩ cho rằng lẽ ra mình nên ở nơi khác không? Bạn có tự hỏi liệu bạn có thể dành thời gian để đứng đó không? Bạn có nghĩ lẽ ra mình nên chăm nom mùa vụ, coi sóc bầy thú vật, đi chợ hoặc thăm người bà con bị ốm không?

Có thể bạn nghe thấy đủ mọi điều từ Vị Thầy này. Bạn có nghe Ngài nói trước đây không? Bạn có tự hỏi những lời ấy thật thế nào không? Bạn có hỏi liệu Ngài có thật sự có được quyền năng chữa lành mọi người bằng giọng nói và bằng cái chạm của bàn tay Ngài không? Ngài có thể chữa lành bạn không?

“Các người nghe đây,” Ngài bắt đầu (Mc 4:3). Bạn có thể nghe thấy điều Ngài đang nói không? Bạn có hiểu điều Ngài đang nói không?

Ngài đã nói xong. Đám đông giải tán, và bạn ra về. Có lẽ bạn không muốn nói chuyện; bạn muốn yên lặng và một mình để suy nghĩ, cố gắng suy nghĩ về những gì Ngài đã nói. Những lời Ngài nói có ý nghĩa gì với bạn? Nó có thay đổi cách nhìn của bạn không?

Ngày hôm ấy, Chúa Giê-su đã kết thúc bài giảng của Ngài bằng lời: “Ai có tai thì nghe” (Mc 4:9). Những người nhận được nhiều nhất từ những gì Chúa Giê-su nói ngày hôm ấy chính là những ai đã lắng nghe.

Lắng nghe không phải chỉ là mở Kinh Thánh, lướt qua những đoạn, và đọc nhanh những hàng. Lắng nghe chính là suy ngẫm những gì chúng ta đọc, áp dụng, và thậm chí là làm cho nó sống lại trong sự tưởng tượng của chúng ta. Và khi chúng ta làm thế, chúng ta có thể khám phá ra điều gì đó mới và tuyệt vời.

Chúa Giê-su với tình yêu

Năm Mới, Sự Khởi Đầu Mới

Mỗi một năm mới mang đến rất nhiều điều. Nào là sự mới mẻ, sự phát triển và những trải nghiệm mới. Nào là những cơ hội lần hai, sự tha thứ và những cơ hội để cố gắng them lần nữa. Và cũng là rất nhiều những thử thách, những thách thức, và cùng với những khó khăn và những vấn đề.

Điều quan trọng nhất trong năm mới chính là mối quan hệ của con với Ta. Bởi vì cùng với Ta bên cạnh con, con được bảo đảm vượt qua được bất cứ điều gì năm mới này mang đến.

Có lời nói rằng cuộc sống nơi thế gian chính là nơi thử thách và học hỏi kinh nghiệm, và với Ta là Đấng chỉ dạy và hướng dẫn, con chắc chắn sẽ thành công. Sự thành công của con có thể không giống như thành công mà con người hiểu, nhưng con sẽ thành công trong những việc vượt xa đời này và tồn tại mãi trong vĩnh cửu.

Bước vào năm mới này cùng với Ta, nắm lấy tay Ta, và để Ta hướng dẫn và chỉ dẫn cho con. Mặc dù Ta không hứa rằng con đường con bước trong năm nay sẽ dễ dàng hoặc không hề có vấn đề, nhưng Ta có thể hứa với con rằng sức mạnh của Ta sẽ luôn đủ cho con, và rằng con sẽ không phải đối mặt với thách thức nào quá lớn hoặc quá khó khăn cho Ta và con cùng giải quyết. Nếu con có thể tin điều này và tin tưởng Ta cho dù điều gì xảy đến, con sẽ nhận ra rằng không có gì làm con quá ngạc nhiên khi con đặt lòng tin và sự tin tưởng của con nơi Ta.

Khi khó khăn và thách thức xuất hiện, hãy nhớ lời hứa của Ta giúp con vượt qua. Hãy nhớ rằng khi con yếu đuối, chính là khi Ta mạnh. Điều này sẽ mang đến cho con bình an và sự tin tưởng trong năm sắp đến—sự tin tưởng nhờ biết rằng, Ta, Đấng tạo nên trời và đất, ở cùng con. Hãy mong đợi một năm nữa cùng với Ta bằng sự trông đợi tích cực.

Published by

James

I am a missionary of Jesus Christ serving God in Japan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *