Articles – Bài viết

Hãy Can Dảm Tiến tới thành công

jan15-vn

Download PDF file:AM_Januarary2016_VN

Xây dựng tương lai

Cuối năm chính là khoảng thời gian tốt để nhìn lại, là cơ hội để chúng ta nhớ lại những gì đã diễn ra trong suốt 12 tháng qua. Đó có thể là thời gian ngọt đắng, vì có những trải nghiệm và những người đã đi vào trong quá khứ của chúng ta.

Nhưng dịp cuối năm cũng mang lại một sự khởi đầu mới. Năm mới chính là thời gian cho những quyết tâm và những khởi đầu mới, để trông đợi vào tương lai, để nhìn lại những gì có ích trong năm qua và tập trung để tiếp tục gầy dựng nó.

Khi chúng ta bước vào năm mới này, những tin tức về nghèo đói, xung đột, thiên tai có thể cho thấy dường như thế giới chưa bao giờ tồi tệ hơn thế hoặc chia rẻ hơn thế. Tương lai có vẻ ảm đạm, và những thách thức phía trước khiến chúng ta chán nản, nhưng chúng ta không phải thất vọng.

Gandhi không bị lung lây trước những hoàn cảnh và những trở ngại: “Chính hành động mới quan trọng, chứ không phải thành quả của hành động. Chúng ta phải làm điều đúng đắn. Có thể không có bất cứ quả nào được nhìn thấy trong khả năng của bạn, trong thời gian của bạn. Nhưng điều ấy không có nghĩa là bạn ngừng thực hiện điều đúng đắn. Bạn không bao giờ biết được những kết quả đến từ hành động của bạn. Nhưng nếu bạn không làm gì, thì sẽ không có bất cứ kết quả nào.”

Năm 2016 đã mở ra, hãy quyết tâm để làm cho cuộc sống của chúng ta, và cuộc sống của những người quanh ta trở nên tốt đẹp hơn. Hãy biết quan tâm hơn, ít ích kỷ hơn, lịch sự hơn. Hãy làm việc thông minh hơn thay vì là lâu hơn. Hãy dành thời gian cùng với những người chúng ta quan tâm thay vì là với những ứng dụng mới nhất. Hãy giúp đỡ nhiều hơn một chút đối với những người kém may mắn hơn chúng ta. Hãy quên đi những sự xem nhẹ trong quá khứ và hãy xây những nhịp cầu tình bạn quanh chúng ta. Hãy học từ những sai lầm trong quá khứ.

Và lẽ dĩ nhiên, cách tốt nhất để bảo đảm thành công chính là hãy đặt Chúa vào trong tiến trình, từng bước một. Hãy xin Ngài chỉ cho chúng ta những thay đổi gì có lợi nhất, và ban cho chúng ta sức mạnh, sự kiên nhẫn, sự quyết tâm và bất cứ điều gì khác chúng ta cần để thành công mỗi ngày.

Chào đón năm 2016!

Miếng ăn đầu tiên

Joyce Suttin

Tôi ăn miếng trứng ốp-la và thầm tạ ơn Chúa. Tôi đó và mùi vị của nó đặc biệt ngon. Tôi thật sự cảm kích những mùi vị phản phất và phô mai tan chảy, và tôi ngừng một chút để nghĩ về sự ban phát và chăm sóc tuyệt với của Chúa.

Tôi biết rằng tôi thường chộp vội thứ gì đó để ăn và thậm chí không nhớ tạ ơn Chúa. Chí ít là tôi đã tạ ơn trong lần này, nhưng tôi cảm thấy có lỗi với lời cầu nguyện của mình, bởi vì có gì đó không đúng về mặt thời gian. Lẽ ra tôi có thể tạ ơn Ngài trước khi ăn miếng đầu tiên, trước khi tôi biết nó ngon.

Sau đó, tôi nhớ những lời của vua David: “Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ” (Tv 118:24). Bất cứ khi nào tôi muốn học về lòng biết ơn, tôi liền đọc những bài thánh vịnh của vua Đa-vít. Sau khi liệt kê hết những khó khăn của mình, ông luôn ngợi khen Chúa. Nhưng điều quan trọng đối với tôi chính là câu Thánh kinh ấy, ông muốn chúng ta đánh thức ngày mới, dâng lời ngợi khen Chúa—khi trước khi nó bắt đầu—như thế, chúng ta sẽ hân hoan vui mừng.

Có đôi khi tôi đi ngủ và tạ ơn Chúa: “Ngày hôm nay thật tốt. Tạ ơn Ngài về tất cả những điều tốt đẹp, về tất cả những gì con hoàn thành, về sức khỏe tốt và hạnh phúc của gia đình”. Nhưng đó không phải là lòng biết ơn mà vua David nói tới.

Ông nói về việc biết ơn và hạnh phúc ngay trước khi một ngày bắt đầu. Ông nói với chúng ta phải quyết định ngay từ lúc bình minh rằng chúng ta sẽ hạnh phúc và có một ngày thật sự tốt đẹp. Tôi đoán rằng việc ấy cũng giống như việc tạ ơn Chúa về món trứng ốp-la trước khi tôi nếm chúng. Chúng ta nên tạ ơn Ngài vào mỗi buổi sáng, ngay cả khi một cơn bão ập đến sau đó trong ngày. Chúng ta nên quyết tâm hạnh phúc, ngay cả khi có những khó khăn len vào. Cho dù là món trứng ốp-la, một ngày mới, hoặc thậm chí là một năm mới, chúng ta có thể tạ ơn dù bất cứ việc gì.

Bất cứ ai được Thiên Chúa ban của cải, tài sản cũng quyền sử dụng, mà lãnh nhận tất cả làm của riêng mình, và vui hưởng những thành quả do công lao khó nhọc mình làm ra, thì ngườ đó đã nhận một món quà Thiên Chúa ban tặng rồi… Thiên Chúa đã làm cho tâm hồn người đó được tràn ngập niềm vui.—Gv 5: 18-19

Lòng biết ơn đối với Chúa chính là nếm trải tạm thời thiên đàng.—William Romaine (1714-1795)
Giết tên khổng lồ

Bethany Kelly

Việc bắt đầu một năm mới cũng hơn giống như bắt đầu một dự án mới. Dạo gần đây, tôi đang hành động tiến dần đến ước mơ của mình: thành lập việc kinh doanh mang đến cho tôi cơ hội kiếm thu nhập bằng việc làm điều mình thích, trong khi vẫn làm nên một điều khác biệt trong thế gian. Đó là một tiến trình từng bước bao gồm phải học hỏi rất nhiều và rất nhiều thứ cảm thấy vô cùng khó khăn—chẳng hạn như đầu tư cho việc học, chuyển đi xa cùng với con gái, bắt đầu việc kinh doanh của riêng mình, và nhiều điều nữa.

Có những ngày tôi cảm thấy hào hứng và tự tin khi trông đợi về tương lai và những ngày khác khi nghĩ về thực tế về tất cả những gì phải làm, và tôi tự hói tôi đã nghĩ gì khi bắt đầu như thế. Tiến trình bước đi và học và làm điều gì đó mới mẻ đã đẩy và kéo dãn tôi theo cách tôi không nghĩ là có thể và đã mang đến cho tôi nhiều cơ hội để phát triển bản thân hơn là tôi đã mong đợi.

Ngày kia, tôi đang đọc một quyể sách kể về việc con cái Itraen và những giai đoạn mà họ trải qua, đầu tiên là làm nô lệ ở Ai cập, sau đó khi họ đi lang thang trong sa mạc, và cuối cùng tiến vào Đất Hứa. Rất giống chuyến hành trình của tôi đang đi lúc này.

Khi con cái Itraen làm nô lệ ở Ai cập, Mose nhận được thông điệp rằng Thiên Chúa muốn giải cứu họ và mang họ vào vùng đất đầy sữa và mật ong. Rồi Thiên Chúa làm phép lạ mang họ ra khỏi Ai cập, bao gồm việc tách Biển Đỏ ra cho họ.

Trong chuyến hành trình, Thiên Chúa ban cho họ lương thực bằng cách cho manan từ trời rơi xuống (Xem Xh 16). Ngài đã bảo vệ họ khỏi cái nóng bằng mây che ban ngày và ban cho họ cột lửa để soi sáng và giữ ấm vào ban đêm (Xem Xh 13:21-22).

Khi họ gần đến Vùng Đất Hứa, họ đã gửi người đi thám thính và được báo lại đó là vùng đất rất đẹp, phồn vinh, và đầy sữa và mật ong. Đó chính là vùng đất của họ. Thiên Chúa đã hứa ban cho họ. Họ đã sẵn sàng bước vào. Điều gì đã ngăn cản họ. Những người thám thính cũng báo lại rằng vùng đất ấy có những kẻ khổng lồ (Xem Ds 13).

Con cái Itraen sợ hãi. Ai lại chẳng sợ hãi khi đối mặt với những kẻ khổng lồ, đúng không? Nhưng thay vì hành động mặc cho sợ hãi, họ đã để sự sợ hãi chiếm lĩnh họ và phá hủy lòng tin của họ vào lời hứa của Chúa. Vì thế, thay vì băng qua sa mạc nhanh như Chúa dự định, họ đã đi lang thang nơi đó suốt 40 năm. Chắc chắn, Chúa vẫn tiếp tục chăm sóc họ và ban cho họ những gì họ cần, Ngài đã không từ bỏ hoặc bỏ rơi họ, nhưng cho đến khi toàn bộ thế hệ hoài nghi chết đi, họ vẫn ở trong sa mạc.

Điều ấy có gì đúng với tôi?

Tôi đã rời Ai cập—hoàn cảnh trước đó khi tôi cảm thấy thoải mái nhưng không thỏa nguyện—và tôi đã ở trong sa mạc suốt một thời gian—lên kế hoạch, làm rõ viễn cảnh của mình, chuẩn bị, học rất nhiều. Thiên Chúa chăm sóc tôi, nhưng tôi không muốn ở đây quá lâu.

Ngay bây giờ, tôi cảm thấy giống như mình đang ở ngay biên giới của Vùng Đất Hứa. Tôi có thể nhìn thấy nó, tôi sẵn sàng đi vào. Và tôi biết điều gì đang diễn ra? Tôi sợ những kẻ khổng lồ! Nhảy điệu van tiến vào Vùng Đất Hứa—không, sẽ không xảy ra như thế! Có rất nhiều kẻ khổng lồ nơi ấy cần phải chiến đấu chống lại—tư tưởng về chính bản thân mình làm tôi nhỏ bé, những bước cần bước khiến tôi sợ hãi, sự phát triển bản thân cần có để cho kế hoạch của tôi nở hoa.

Đọc về việc con cái Itraen lang thang trong sa mạc nhiều thập kỷ bởi vì họ không có lòng tin đối mặt với những tên khổng lồ chính là một sự nhắc nhở làm tôi tỉnh thức. Tôi có muốn đợi lâu, hay tôi có lòng tin vào Chúa và đến vùng đất đã được hứa ban cho tôi?

Lời khuyên cuối cùng của Mose dành cho con cái Itraen chính là điều tôi có thể áp dụng cho hoàn cảnh của mình: “Mạnh bạo lên, can đảm lên! Đừng sợ, đừng run khiếp trước mặt chúng, vì chính Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, đi với anh em; Người sẽ không để mặc, không bỏ rơi anh em” (Đnl 31:6). Thật tuyệt vời khi biết rằng tôi không một mình trong chuyến hành trình của mình.

Hãy giết những tên khổng lồ!

Hãy can đảm. Hãy bước đi trong hoang mạc trong lúc này và vào trong Vùng Đất Hứa vào ngày mai.—Dwight L. Moody (1837–1899)

Hãy hết mình cho giấc mơ. Không ai cố gắng làm điều đó to lớn và thất bại là hoàn toàn thất bại. Tại sao? Bởi vì anh ta luôn có thể được bảo đảm rằng anh ta thành công trong trận đấu quan trọng nhất trong cuộc sống—anh ta đã đánh bại sự sợ hãi để cố gắng.—Robert H. Schuller (1926–2015)
Tiến lên để thành công

Rất nhiều lời hứa của Chúa là có điều kiện, đòi hỏi bạn phải hành động trước. Một khi bạn vâng lời, Ngài sẽ bắt đầu ban ơn cho bạn. Những điều quan trọng được hứa ban cho Apraham, nhưng không một điều gì có thể đạt được nếu ông chờ ở Chaldea. Ông phải rời khỏi nhà của mình, bạn bè, và quê hương, đi những con đường không quen thuộc, tiến lên trong sự vâng phục không nao núng để đón nhận những lời hứa. Mười người phong hủi Chúa Giê-su đã chữa lành được bảo là họ đã đến trước mặt các thầy tư tế, và “khi họ đi, họ được sạch”. Nếu họ đợi để chờ mình được sạch mà không ra đi, họ sẽ không bao giờ được sạch. Thiên Chúa chờ đợi để chữa lành họ, và khoảnh khắc mà lòng tin của họ bắt đầu hành động, ơn lành đến tiếp theo.

Khi dân Itraen bị quân lính của Pharao đuổi theo đến Biển Đỏ, họ được ra lệnh là “tiến lên phía trước”. Nhiệm vụ của họ không còn phải là chờ đợi, nhưng đứng lên và “tiến lên phía trước” bằng lòng tin anh hùng. Nhiều năm sau đó, dân Itraen được ra lệnh bày tỏ lòng tin một lần nữa quan việc băng qua sông Gio-đan khi con nước sông đang dâng cao nhất. Họ giữ trong tay chiếc chìa khóa để mở cánh cổng tiến vào Vùng Đất Hứa, và cánh của không mở ra cho đến khi họ tiến sát đến và mở. Chìa khóa chính là lòng tin.

Chúng ta phải chiến đấu trong những trận chiến, và chúng ta nghĩ mình không bao giờ có thể chiến thắng hoặc chinh phục được kẻ thù. Tuy nhiên, khi chúng ta bước vào trận đấu, có Đấng chiến đấu bên cạnh chúng ta. Nhờ Ngài chúng ta là “những người chinh phục”. Nếu chúng ta chờ đợi trong sợ hãi và run rẫy chờ đợi sự trợ giúp đến nhưng không bước vào trận chiến, chúng ta sẽ chờ đợi vô ích. Thiên Chúa chờ đợi tuôn đổ những ơn lành dồi dào của Ngài trên bạn. “Hãy tiến lên phía trước” bằng sự tự tin can đảm và nhận lấy những gì là của bạn. “Tôi đã bắt đầu tấn công…Giờ đây bắt đầu chinh phục và chiếm hữu”.—J. R. Miller (1840–1912)

*

Thêm một chút kiên trì, thêm một chút nỗ lực, và điều tưởng chừng là thất bại vô vọng có thể trở thành thành công rạng rỡ.—Elbert Hubbard (1856–1915)

*

Lòng tin tiến đến chiến thắng.—Khuyết danh

*

Đừng để việc của ngày hôm nay làm vào ngày mai; vì ai biết được rằng ngày mai bạn sẽ thế nào? Vườn hoa hồng ngày hôm nay ngập tràn hoa, khi ngày mai bạn hái một bông hoa, có thể không có một bông hoa nào.—Firdausī (940–1020)

Tìm ra con đường của bạn

Dina Ellens

Những thay đổi không lường trước không bao giờ dễ dàng đối với tôi, và năm vừa rồi chính là thời gian như thế. Tôi mong đợi có thể dọn đến gần hơn với con trai và gia đình của nó, nhưng rồi nhận ra nơi mà tôi dự định dọn tới giờ không còn có thể.

Chán nản, tôi đã dừng lại để ngẫm nghĩ lại những lựa chọn của mình. Bên ngoài cửa sổ, một ngày đẹp trời, và tôi cảm thấy một sự bình an êm ái bao bọc lấy tôi.

Tôi biết Chúa ở bên tôi, cũng như Ngài đang ở bên tạo hóa của Ngài. Bình an mà tôi cảm nhận chính là đến từ Ngài.

Ai thay đổi? Tôi tự hỏi bản thân. Tôi biết Chúa và tình yêu của Ngài không thay đổi. Chính những hoàn cảnh của tôi bất ngời thay đổi sau những tin tức đáng thất vọng, khiến tôi cảm thấy lo lắng và bất an.

Tôi đã quá chú tâm vào những hoàn cảnh của mình, quá bận tâm đến việc di dời sắp diễn ra. Giờ đây, khi mọi thứ thay đổi, tôi cảm thấy như cả thế giới của mình như sụp đổ.

Tôi nên hướng sự chú ý của mình hơn đến Chúa Giê-su.—Chân lý đơn giản ấy ấp đến với tôi giống như tia chớp sáng trong bầu trời đêm. Hào hứng và bận rộn lên kế hoạch dọn đi khiến tôi quên lãng thời gian dành cho Chúa và Lời Ngài.

Tôi quyết tâm thay đổi. Sáng hôm sau, tôi cầm theo quyển Kinh Thánh ra ngoài hành lang nơi tôi thường ngồi thưởng thức cà-phê. Tôi lật Mát-thêu 14, nói về các tông đồ–những người đi biển dày dặn kinh nghiệm—sợ hãi trước cơn bão dữ dội đe dọa làm hỏng thuyền và tính mạng của họ.

Cho đến khi họ nhìn thấy Chúa Giê-su bước đi trên mặt nước tiến về phía họ.

Đó giống hệt tình trạng nguy cấp của tôi! Tôi để cho những cơn bão cuộc đời làm tôi chệch hướng. Những gì tôi cần làm chính là hướng mắt về Chúa Giê-su và tin tưởng rằng Ngài sẽ giúp tôi vượt qua.

Dần dần, tôi bắt đầu đặt cuộc sống trở lại quỹ đạo. Một người bạn nhờ tôi giúp cô ấy làm bánh dịp Giáng Sinh. Tôi làm công việc tình nguyện tại nhà mồ côi nơi những đứa trẻ thật sự nghèo túng hơn tôi. Trong vòng vài tháng, tôi có được những người bạn mới và nhiều việc để làm. Nỗi thất vọng trước đó của tôi biến mất.

Trải qua chuyệ này, tôi học được rằng Thiên Chúa không phải lúc nào cũng hành động hướng tới một mục tiêu nào đó. Đôi khi, tiến trình mới quan trọng. Lòng tin của chúng ta chịu thử thách giữa cơn bão, nhưng đó chính là khi chúng ta nhận ra Chúa Giê-su chính là Người Bạn thân thiết nhất của chúng ta. Ngài hứa: “Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, ta sẽ không ruồng bỏ ngươi” (Dt 13:5).

Đã đến lúc thay đổi công việc?

Chris Hunt

Tháng 1 thường là khi nhiều người tìm kiếm công việc mới—2 trong số 5 người tích cực tìm việc trong tháng đầu tiên của năm. Một số người, đây là lúc chuyển sang một vai trò tương tự; những người khác xem đây là lúc thay đổi lớn trong công việc.

Nếu bạn đã làm một vị trí quen thuộc suốt nhiều năm, có thể bạn tự hỏi liệu mình có thể nào bước ra khỏi và làm điều việc gì đó hoàn toàn khác. Một số người làm thế, và không chỉ trong tháng 1. Hãy xem ví dụ của Andrea Bocelli, giọng nam cao người Ý nổi tiếng và ca sĩ kiêm nhạc sĩ, người từ một luật sư nhảy sang công việc liên quan đến âm nhạc. Justin Welby rời bỏ vị trí điều hành trong ngành công nghiệp dầu khí để trở thành cha sở, và cuối cùng trở thành tổng giám mục của Canterbury và người đứng đầu Anglican Communion toàn cầu. Brian Cox, nhà vật lý học nổi tiếng trình bày khoa học trên đài truyền hình Anh, là một ngôi sao nhạc rock, với bảng hit số một trong những năm 90. Harrison Ford, diễn viên Hollywood, từng là một người thợ mộc và đóng tủ.

Những thay đổi nổi bật không thể nằm trong khả năng của chúng ta, nhưng Năm mới chính là dịp tốt hơn hết để xem xét chúng ta cảm thấy thỏa mãn thế nào với những gì mình đang làm, và chúng ta cảm thấy tự tin thế nào về đường hướng phía trước. Thức dậy và buổi sáng thứ hai khiếp sợ tuần làm việc mới, hoặc cảm thấy như những tài năng của chúng ta không được sử dụng, hoặc những gì chúng ta nhận được không phải ánh được giá trị mà chúng ta cho đi, có thể đó chính là dấu hiệu đến lúc phải nghĩ về những lựa chọn khác.

Kinh thánh cho chúng ta biết sự cần thiết phải làm việc để kiếm sống: “Con người ra đi làm lụng, mải mê tới lúc chiều tà” (Tv 104:23). Sự thỏa mãn trong công việc cũng được đề cập đến: “Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng, bạn quả là lắm phúc nhiều may” (Tv 128:2), “Lương bổng của người ngay dẫn đến sự sống” (Cn 10:16). Tông đồ Phao-lô rõ ràng cảm thấy thỏa nguyện trong vai trò của mình: “Chính vì mục đích ấy mà tôi phải vất vả chiến đấu, nhờ sức lực của Người hoạt động mạnh mẽ trong tôi” (Cl 1:29). Nếu đây không phải là điều bạn cảm nhận, như thế có thể đã đến lúc xem xét việc tìm kiếm một hoàn cảnh tốt hơn, hoặc chí ít là những cải thiện hoàn cảnh hiện tại của bạn.

Lẽ dĩ nhiên, những quyết định thay đổi cuộc sống không nên đưa ra trong sự vội vã, và bạn nên xem xét những điều sau đây:

Hãy liệt kê năm điểm quan trọng nhất về công việc lý tưởng của bạn, chẳng hạn như sự thỏa nguyện và mục tiêu của bạn, những nguyên tắc đạo đức của người sếp của bạn, mức lương của bạn, và những phúc lợi kèm theo (lương hưu, thẻ hội viên tập gym…), môi trường làm việc và đồng nghiệp, thời gian và khối lượng công việc, vai trọ và mức độ trách nhiệm của bạn, việc sử dụng những tài năng đặc biệt của bạn, những cơ hội học hỏi và thăng tiến, ….

Giờ đây, chấm điểm công việc hiện tại của bạn dựa trên những điểm đã liệt kê. Nếu một nửa không trùng với những điều quan trọng nhất của bạn, kết quả chính là bạn đang không ở đúng vào nơi tốt nhất và đến lúc bắt đầu tìm kiếm một nơi mới.

Hãy nghĩ về điều bạn thật sự muốn làm. Hãy đọc thật nhiều về vai trò. Nó có đúng với kỹ năng và kinh nghiệm của bạn, đúng với trình độ chuyên môn và đào tạo của bạn? Nếu không, đó có phải là điều bạn cần học hỏi thêm hoặc có một con đường khác để làm loại công việc ấy? Hãy tìm hiểu thêm.

Hãy tìm lời khuyên từ những người khác. Theo châm ngôn: “Càng nhiều cố vấn, cơ hội của bạn càng tốt hơn” (Cn 11:14). Hãy cố tìm lời khuyên từ những người đã có kinh nghiệm trong lĩnh vực bạn muốn làm. Nói chuyện với bạn bè và gia đình, và có thể là người tư vấn nghề nghiệp.

Hãy theo đuổi những giấc mơ của bạn, nhưng phải thực tế. Phần đông trong chúng ta có việc làm vì chúng ta cần chúng để có thể trả những hóa đơn. Vì thế, nếu nghề nghiệp mơ ước của bạn khá xa vời và bạn cần giữ công việc thường lệ, hãy thử xem xét vai trò tình nguyện trong lĩnh vực mà bạn yêu thích. Nếu đó là điều bạn đam mê, có thể bạn thử làm vào một vài buổi tối hoặc vào dịp cuối tuần. Một nhân viên kế toán không thể trở thành một nhân viên xã hội chỉ trong một đêm, nhưng anh ta có thể giúp đỡ tại câu lạc bộ thanh niên.

Tìm kiếm sự hướng dẫn của Chúa. “Hãy nhận biết Người trong mọi đường đi nước bước, Người sẽ sang bằng đường nẻo con đi” (Cn 3:6). Có thể bạn nhận ra Ngài nói với bạn thông qua thời gian thinh lặng, lúc cầu nguyện, lúc đọc Kinh Thánh, hoặc bạn có thể bạn muốn đặc biệt hỏi Ngài: “Xin dẫn con đi theo đường chân lý của Ngài, và bảo ban dạy dỗ” (Tv 25:5). Cho dù thế nào, hãy cố đặt Ngài vào trong bức tranh kế hoạch của bạn, nhớ rằng “Chính phúc lành của Đức Chúa cho ta được giàu sang” (Cn 10:22), không chỉ giàu sang vật chất, nhưng còn về bình an nơi tâm trí.

Tháng 1 chỉ một tháng. Thời gian thay đổi của bạn có thể không đến ngay thời điểm ấy, tuy nhiên, bất cứ khi nào thời gian ấy đến, Thiên Chúa luôn sẵn sàng giúp đỡ, chiếu rọi ánh sáng trên con đường của bạn (Xem Tv 119:105).

Tất cả mọi thứ đều đẹp

Jewel Roque

Vào một ngày hiếm hoi tôi thật sự có được một chút thời gian để làm công việc tổ chức, tôi nhận ra nơi bản thân mình (không phải điều ấn tượng nhất): tôi có nhiều “công việc chưa hoàn thành”, ít nhất là làm những công việc cá nhân. Khi nhận công việc có thời hạn, tôi cố gắng hoàn thành đúng thời hạn. Bởi vì ai đó tin tưởng tôi, tôi không muốn làm họ thất vọng bởi sự chậm trễ của mình.

Mặt khác, rất nhiều thứ vẫn còn dang dỡ. Những mẫu thêu tôi bắt đầu nhiều năm trước vẫn còn dang dỡ một nữa trong ngăn kéo. Những bài blog tôi đã bắt đầu—cách đây gần 200 ngày—vẫn còn nằm trong thư mục bảng nháp. Những cuốn album ảnh—rất nhiều—xếp dài trên kệ với một túi ảnh nằm phía trên, thay vì là xếp nó vào bên trong album.

Và có nhiều quyển sách hoặc tiểu thuyết tôi lên kế hoạch hoặc hy vọng viết. Tôi tạo một file Excel gồm những tựa đề. Có hơn 90 ý tưởng tiểu thuyết và không tiểu thuyết được liệt kê. Một cột ghi lại số từ được viết cho từng quyển cho đến lúc này. Tôi viết khoảng tổng cộng 200.000 từ, nhưng không một quyển nào viết được hơn 20.000 từ.

Tôi thường tự hỏi tại sao có quá nhiều những công việc cá nhân còn dang dỡ. Tại sao lại có vẻ rất khó khăn để hoàn thành dù là một việc? Và tại sao tôi lại như thế?

Một lý do có thể là những ý tưởng luôn xuất hiện trong đầu tôi. Tôi thức dậy từ một giấc mơ mạnh mẽ và trước khi hết buổi sáng sẽ viết xong đại cương của quyển sách. Bài thơ bắt đầu hình thành trong đầu tôi trong khi đang ngồi trên xe buýt hoặc đang đọc hoặc đang làm việc khác.

Và đăng những bài blog? Bất cứ lúc nào những ý tưởng bất chợt đến với dạng dính kết với nhau, tôi bắt đầu viết. Có thể là bất kỳ điều gì từ một trải nghiệm trong ngày cho đến một ký ức trong quá khứ, hoặc ngay cả một nhận thức nào đó.

Đó chính là vấn đề. Tôi bắt đầu. Rồi nhận một cuộc điện thoại, hoặc đi đâu đó, hoặc con cái đòi điều gì đó tôi phải làm, hoặc nhận ra tôi cần phải hoàn thành công việc khác hoặc chuẩn bị buổi tối. Và những gì tôi bắt đầu đã không được hoàn thành.

Đó có phải là trì hoãn không? Bận rộn ư? Hoặc thiếu tổ chức? Quá nhiều việc ư? Quá tải? Giải pháp là gì để hoàn thành những công việc viết lách hoặc những việc phải làm khác đang ở trong trạng thái “chờ đợi” trong não của tôi, để chúng thật sự có thể khác đi?

Trong quyển sách “The Weathering Grace of God”, Ken Gire viết về tầm quan trọng của sự “yên lặng”:

“Những thi sĩ biết đến tầm quan trọng của …sự yên lặng. Họ biết rằng nếu họ đủ yên lặng, và yên lặng đủ lâu, tác phẩm mà họ đang sáng tác sẽ nói với họ, nói với họ những gì nó muốn hình thành và những gì nó cần để từ đó hình thành nên tác phẩm ấy. Tất cả những nghệ nhân đều biết điều này, cho dù họ vẽ tranh hay làm gốm, viết lời hay viết nhạc.

“Michelangelo biết cần phải yên lặng trước tảng đá và lắng nghe David. Strauss biết phải yên lặng trước Danube và lắng nghe điệu van đang xoáy trong nước. Monet biết phải yên lặng trước bờ hồ và lắng nhge những bông hoa loa kèn đang đón nắng…. Văn hóa của chúng ta biết một chút về việc lắng nghe.”

Những ý tưởng hay nhất, và sự hoàn thành nó đòi hỏi không chỉ thời gian để thực hiện, nhưng còn sự yên lặng và trầm tĩnh nơi thân xác, tâm trí và tinh thần. Để lắng nghe được chúng ao ước muốn được nói gì và được hoàn thành thế nào. Nếu tôi yên lặng và lắng nghe, tôi sẽ biết điều gì cần làm để thực hiện những ý tưởng này và tốt nhất nên làm gì để hoàn thành bất cứ việc gì vẫn còn dang dỡ.

Rất dễ dàng để bắt đầu việc gì đó. Rất tốt khi bắt đầu điều gì đó. Có câu nói, một sự khởi đầu tốt chính là đã hoàn thành một nữa. Nhưng để hoàn thành điều gì đó—nhìn nó kết thúc—không phải lúc nào cũng dễ dàng.

Cần thời gian. Kiên nhẫn. Lòng tin. Và những điều này không phải luôn dễ dàng đến. Chúng ta không luôn tìm thấy chúng bằng cách tìm kiếm bên trong và xung quanh. Nhưng khi chúng ta nhìn lên, và lắng nghe sự yên lặng, giọng nói nhỏ của Chúa thì thầm với chúng ta khi chúng ta dành thời gian để lắng nghe, chúng ta sẽ biết con đường phải đi. Chúng ta sẽ biết làm thế nào hoàn thành điều chúng ta bắt đầu….và những gì Ngài đã bắt đầu nơi cuộc sống của chúng ta.

Chúng ta đều là công việc dỡ dang của Chúa. Ngài đã bắt đầu rất nhiều “công việc” bằng sự khởi đầu tốt, thậm chí là hoàn hảo, nhưng chúng chưa được hoàn thành. Công việc của Chủ Nhân trên tạo hóa của Ngài vẫn tiếp tục: nặn, tạo hình, cắt, và đánh bóng. Tất đến từ lời hứa: “Thiên Chúa làm mọi sự hợp thời đúng lúc” (Gv 3:11).

Và xem này, bài viết thật sự hoàn thành!

Tận hưởng chuyến hành trình

Aldina Bolick

Tôi học được việc tận hưởng chuyến hành trình là quan trọng thế nào và không chỉ hào hứng với nơi đến cuối cùng. Nơi đến không quyết định chuyến hành trình của bạn, nhưng dĩ nhiên rất quan trọng. Nhưng chúng ta thường dành quá nhiều thời gian để di chuyển hơn là tận hưởng mục tiêu cuối cùng, vì thế, sẽ là khôn ngoan nếu học biết cảm kích những việc xảy ra thường ngày hơn.

Là một tạo vật thiếu kiên nhẫn, tôi có thói quen tập trung vào mục tiêu và không mấy chú tâm đến những chi tiết trong ngày dẫn đến mục tiêu ấy. Rất nhiều lần tôi chán nản vì phải chờ đợi nhiều ngày, nhiều tháng, và trong vài trường hợp thậm chí là nhiều năm để đạt được một mục tiêu nào đó, tôi đã lãng phí rất nhiều thời gian nhìn đồng hồ, lo lắng trông chờ điều đang đến, thay vì tận hưởng từng phút và những ơn lành nhỏ bé mà Đấng Sáng Tạo đã yêu thương trao ban cho tôi mỗi ngày.

Chẳng hạn như, tháng một năm ngoái, chúng tôi lên kế hoạch thăm gia đình của tôi ở Bồ Đào Nha vào tháng 8—và vì thế, tôi bắt đầu đếm thời gian. Kể từ lúc ấy, điều quan trong nhất mỗi ngày chính là kết thúc nó, như thế có nghĩa là tháng 8 sẽ may đến. Thái độ này làm tôi chán nản với những hoạt động thường ngày thay vì tạ ơn về việc mỗi một khoảnh khắc thật sự chính là một món quà.

Trong suốt những tháng qua, tôi đã nghe rất nhiều bài giảng giúp minh họa bài học này và tôi nghĩ mình đã thông suốt. Trưa hôm qua, chồng của tôi, David, và tôi đi dạo trong công viên gần nhà. Chúng tôi mang theo bữa cơm tôi theo kiểu cắm trại và ăn sau khi đi dạo. Chúng tôi thật sự tận hưởng khoảng thời gian ấy và cuộc trò chuyện của chúng tôi đâu đó luôn có sự tạ ơn và những lời bình luận tích cực về những ơn lành có thể dùng bữa cơm tối trong khung cảnh thật đẹp, sức khỏe tốt, bình an tràn ngập tâm hồn của chúng tôi, và hơn tất cả chính là một cuộc sống đáng sống.

Những bước đi của năm mới

Lạy Chúa, khi con khởi hành trên con đường của năm mới, con không biết chính xác con đường ấy dẫn đến đâu, như cho dù điều gì xảy ra, con cầu xin sức mạnh để nhận biết Ngài trên từng bước trong chuyến hành trình của con. Cho dù đối mặt với niềm vui hay khó khăn, xin sự hiện diện của Ngài ban cho con bình an. (Xem Xh 33:14).

Đường tôi đi, lẽ nào Người chẳng thấy, chân tôi bước, Người không đếm được sao?—Gióp 31:4

Dõi vết chân Ngài, con không vấp ngã.—Tv 17:5

Chúa giúp con người bước đi vững chãi, ưa chuộng đường lối họ dõi theo.—Tv 37:23

Ngày qua ngày

Rosane Pereira

Khi bắt đầu Năm Mới này, tôi nhớ đến bài hát nổi tiếng những năm 70: “Ngày qua ngày, ngày qua ngày, ôi, lạy Chúa, con cầu xin 3 điều: Nhìn thấy Ngài rõ hơn, yêu Ngài tha thiết hơn, theo Ngài gần hơn, ngày qua ngày” (Stephen Schwartz in Godspell, 1971).

Nhìn thấy Ngài rõ hơn… Kinh thánh dạy chúng ta rằng Thiên Chúa là Thần Khí (Xem Ga 4:24), vô hình (Xem 1 Tm 1:17), nhưng chúng ta có thể nhìn thấy Ngài—nơi Chúa Giê-su (Xem Cl 1:15), nơi tình yêu được chia sẻ giữa những tín hữu (Xem 1 Ga 4:16), nơi những điều xinh đẹp trong thế giới của Ngài (Xem Rm 1:20).

Yêu Ngài tha thiết hơn… “Vào trước Thánh Nhan dâng lời cảm tạ” (Tv 95:2). Tôi có thể thể hiện với Chúa tình yêu của tôi bằng cách tạ ơn Ngài về những ơn lành Ngài ban. Thánh vịnh 118:24: “Đây là ngày Chúa đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ”. Tôi sẽ cố gắng duy trì thái độ biết ơn mỗi ngày trong năm mới này.

Theo Ngài gần hơn… Đây có thể là điều khó nhất, nhưng nếu tôi hướng mắt về Ngài (Dt 12:2), và yêu Ngài, tôi sẽ cảm nhận được sự hiện diện đầy sự quan tâm của Ngài nhẹ nhàng hướng dẫn tôi đến nơi Ngài muốn tôi đến. Và tôi có thể hát phần điệp khúc bài hát xưa: “Thiên Chúa của tôi biết con đường băng qua sa mạc, tất cả những gì tôi phải là là đi theo. Sức mạnh cho một ngày luôn ở cùng tôi, và tất cả những gì tôi cần cho ngày mai. Thiên Chúa của tôi biết con đường băng qua sa mạc, tất cả những gì tôi phải làm là đi theo!” (Sidney E. Cox (1887–1975)).

Tôi cũng cầu xin niềm hạnh phúc đến từ việc sống từng ngày một. Những người luôn chờ đợi những cơ hội to lớn trong cuộc sống để làm cho họ hạnh phúc, thường rất hiếm hoi. Tôi nghĩ rằng hạnh phúc tốt hơn được tìm thấy thông qua việc trân quý tất cả những điều nhỏ bé xảy ra trong cuộc sống.

Và cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng, tôi sẽ cầu xin bình an trong tâm trí. Chúa Giê-su đã nói: “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi” (Ga 14:27). Và tông đồ Pha-lô cho chúng ta một công thức rất chi tiết: “Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Giê-su” (Pl 4:6-7).

Đó chính là kết hoạch cho năm mới của tôi—hay nói cách khác, lời cầu nguyện thành tâm của tôi.

So that’s my plan for the year—or rather, my heartfelt prayer.

Một thế giới yên lặng

Koos Stenger

Khi tôi mở cánh cửa trước, tôi chìm ngập trong sự yên tĩnh bên ngoài. Thế giới bỗng trở nên hoàn toàn yên lặng! Thường thì ít nhất vó vài tiếng ồn và sự di chuyển vào giờ này. Nhưng không hề có trong ngày hôm nay. Hôm nay, mọi thứ đều yên ắng.

Một vài bông hoa tuyết rơi từ bầu trời u ám, xám xịt, càng tăng thêm sự bí ẩn. Tôi cài chiếc áo khoác và bước vào trong thế giới yên ắng này.

Hôm nay là buổi sáng sớm đầu tiên của năm mới. Yên lặng, thông thoáng và đầy những hy vọng và sự mong đợi. Những buổi tiệc kéo dài cho đến tận sáng sớm, nhưng giờ đây, như thể tôi là người duy nhất thức dậy.

Mọi thứ thay đổi nhưng rất bình an. Thỉnh thoảng rất ồn ào, thậm chí là điếc cả tai. Nhưng lúc này đây, khi ánh nắng sớm chiếu xuyên qua màn đêm, mọi thứ đều tĩnh lặng.

Tôi thích nghĩ rằng nó yên lặng như thể khi Chúa đang tạo dựng thế giới. Tưởng tượng mọi thứ yên ắng thế nào trước khi Ngài tạo ra thú vật và chim chóc, và cuối cùng là những con người đầu tiên. Có lẽ chỉ có âm thanh của tiếng gió nhẹ thổi qua những chiếc lá cây và có thể là tiếng suối róc rách.

Tôi tin rằng sẽ dễ dàng hơn để kết nối với Chúa trong sự yên lặng. Như thể bạn hầu như có thể chạm đến Ngài. Bạn có thể nghe thấy những lời thì thầm yêu thương và không ngoan của Ngài: “Đừng lo lắng. Ta cũng sẽ chăm sóc con”.

Thật tuyệt vời làm sao khi bước cùng Ngài trên những con đường trống trải này!

Thình lình, một người đàn ông đến gần. Cũng giống như tôi, anh ta cũng đi dạo không mục đích đặc biệt gì. Anh ta chỉ tận hưởng cảnh xung quanh, chỉ lắng nghe sự yên lặng giống như tôi.

Khi đi qua, chúng tôi mỉm cười với nhau. “Gelukkig Nieuwjaar!” (Chúc Mừng Năm Mới!, tiếng Hà Lan), anh ta nói với ánh mắt sáng ngời.

Tôi gật đầu và mỉm cười lại, rồi ông đi mất và tôi lại một mình với những suy nghĩ của mình, như giờ đây, trái tim tôi hân hoan. Thế giới thật đẹp khi ngập tràn sự tĩnh lặng, những nụ cười, tình bạn và sự dịu dàng! Thật đẹp khi chúng ta có thể chạm đến Chúa trong sự tĩnh lặng và Thần Khí Ngài xuyên thấu lớp vỏ của trái tim tự cho mình là trung tâm của chúng ta!

Thế giới đang thức dậy. Một chiếc xe chạy qua, và một chiếc TV trong một trong những căn nhà tôi đi qua đang om sòm âm thanh gì đó khó hiểu. Sự tỉnh lặng không còn, nhưng tâm hồn của tôi vẫn ngập tràn sự tĩnh lặng của Chúa.

Những khoảnh khắc thinh lặng

Một trong đám đông đang lắng nghe

Abi May

Đức Giê-su lại bắt đầu giảng dạy ở ven Biển Hồ. Một đám người rất đông tụ họp chung qunh Người, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi dưới biển, còn toàn thể đám đông thì ở trên bờ. Người dùng dụ ngôn mà dạy họ nhiều điều.—Mc 4:1-2

Tưởng tượng một khoảnh khắc khi bạn là một trong đám đông ấy, lắp đầy vào những chi tiết.

Bạn có dự định ở đó, hay bạn có đi đến một sự kiện ngoài trời này? Bạn cùng với những người bạn hoặc với gia đình, hoặc bạn một mình?

Vào mùa hè hay mùa đông? Bạn có cảm thấy hơi lạnh khi đứng gần sát biển, hay bạn tìm một nơi bóng mát để tránh nắng? Bạn có hít thở thật sâu để hít gió biển, hay gió biển mang đến những cơn gió nhẹ làm diệu đi cái nóng ban ngày?

Bạn có nhìn thấy rõ điều gì đang diễn ra không? Bạn đứng gần mặt nước thế nào? Bạn có thấy mình đang đứng ở chỗ tốt, hay bạn bị đám đông che? Ngài đang ngồi trên chiến thuyền thế nào? Biển có êm không, có trong như gương, hay sóng vỗ bập bềnh?

Bạn có ý nghĩ cho rằng lẽ ra mình nên ở nơi khác không? Bạn có tự hỏi liệu bạn có thể dành thời gian để đứng đó không? Bạn có nghĩ lẽ ra mình nên chăm nom mùa vụ, coi sóc bầy thú vật, đi chợ hoặc thăm người bà con bị ốm không?

Có thể bạn nghe thấy đủ mọi điều từ Vị Thầy này. Bạn có nghe Ngài nói trước đây không? Bạn có tự hỏi những lời ấy thật thế nào không? Bạn có hỏi liệu Ngài có thật sự có được quyền năng chữa lành mọi người bằng giọng nói và bằng cái chạm của bàn tay Ngài không? Ngài có thể chữa lành bạn không?

“Các người nghe đây,” Ngài bắt đầu (Mc 4:3). Bạn có thể nghe thấy điều Ngài đang nói không? Bạn có hiểu điều Ngài đang nói không?

Ngài đã nói xong. Đám đông giải tán, và bạn ra về. Có lẽ bạn không muốn nói chuyện; bạn muốn yên lặng và một mình để suy nghĩ, cố gắng suy nghĩ về những gì Ngài đã nói. Những lời Ngài nói có ý nghĩa gì với bạn? Nó có thay đổi cách nhìn của bạn không?

Ngày hôm ấy, Chúa Giê-su đã kết thúc bài giảng của Ngài bằng lời: “Ai có tai thì nghe” (Mc 4:9). Những người nhận được nhiều nhất từ những gì Chúa Giê-su nói ngày hôm ấy chính là những ai đã lắng nghe.

Lắng nghe không phải chỉ là mở Kinh Thánh, lướt qua những đoạn, và đọc nhanh những hàng. Lắng nghe chính là suy ngẫm những gì chúng ta đọc, áp dụng, và thậm chí là làm cho nó sống lại trong sự tưởng tượng của chúng ta. Và khi chúng ta làm thế, chúng ta có thể khám phá ra điều gì đó mới và tuyệt vời.

Chúa Giê-su với tình yêu

Năm Mới, Sự Khởi Đầu Mới

Mỗi một năm mới mang đến rất nhiều điều. Nào là sự mới mẻ, sự phát triển và những trải nghiệm mới. Nào là những cơ hội lần hai, sự tha thứ và những cơ hội để cố gắng them lần nữa. Và cũng là rất nhiều những thử thách, những thách thức, và cùng với những khó khăn và những vấn đề.

Điều quan trọng nhất trong năm mới chính là mối quan hệ của con với Ta. Bởi vì cùng với Ta bên cạnh con, con được bảo đảm vượt qua được bất cứ điều gì năm mới này mang đến.

Có lời nói rằng cuộc sống nơi thế gian chính là nơi thử thách và học hỏi kinh nghiệm, và với Ta là Đấng chỉ dạy và hướng dẫn, con chắc chắn sẽ thành công. Sự thành công của con có thể không giống như thành công mà con người hiểu, nhưng con sẽ thành công trong những việc vượt xa đời này và tồn tại mãi trong vĩnh cửu.

Bước vào năm mới này cùng với Ta, nắm lấy tay Ta, và để Ta hướng dẫn và chỉ dẫn cho con. Mặc dù Ta không hứa rằng con đường con bước trong năm nay sẽ dễ dàng hoặc không hề có vấn đề, nhưng Ta có thể hứa với con rằng sức mạnh của Ta sẽ luôn đủ cho con, và rằng con sẽ không phải đối mặt với thách thức nào quá lớn hoặc quá khó khăn cho Ta và con cùng giải quyết. Nếu con có thể tin điều này và tin tưởng Ta cho dù điều gì xảy đến, con sẽ nhận ra rằng không có gì làm con quá ngạc nhiên khi con đặt lòng tin và sự tin tưởng của con nơi Ta.

Khi khó khăn và thách thức xuất hiện, hãy nhớ lời hứa của Ta giúp con vượt qua. Hãy nhớ rằng khi con yếu đuối, chính là khi Ta mạnh. Điều này sẽ mang đến cho con bình an và sự tin tưởng trong năm sắp đến—sự tin tưởng nhờ biết rằng, Ta, Đấng tạo nên trời và đất, ở cùng con. Hãy mong đợi một năm nữa cùng với Ta bằng sự trông đợi tích cực.

Take Courage Forward to Success

jan15-eng

Download the PDF file Activated Magazine January 2016

Building the Future

The end of a year is a good time to take stock of things, a chance for us to reflect on all that has happened over the last twelve months. It can be a bittersweet time, as there are experiences and people that have moved into our past.

But the end also brings a new beginning. Typically, the New Year is a time for resolutions and fresh starts, for looking forward to the future, for reviewing what worked last year and aiming to build on that.

As we enter this new year, news of famine, strife, and disasters may seem to indicate that the world has never been in a worse shape or more divided. The future may seem bleak, and the challenges ahead daunting, but we don’t have to be discouraged.

Gandhi wasn’t deterred by obstacles and circumstances: “It’s the action, not the fruit of the action, that’s important. You have to do the right thing. It may not be in your power, may not be in your time, that there’ll be any fruit. But that doesn’t mean you stop doing the right thing. You may never know what results come from your action. But if you do nothing, there will be no result.”

With 2016 officially here, let’s all resolve to make our lives, and the lives of those around us, better. Let’s be a little more caring, a little more unselfish, a little more courteous. Let’s work smarter instead of longer. Let’s spend time with those we care about instead of with our latest app. Let’s give a little more to those who aren’t as fortunate as we are. Let’s forget past slights and let’s build bridges of friendship around us. Let’s learn from past mistakes.

And of course, the best way to ensure success is to include God in the process, step by step. Let’s ask Him to show us what changes will be most beneficial, and to give us the strength, patience, determination, and whatever else we need to succeed each day.

Here’s to 2016!

That First Bite

By Joyce Suttin

I took a bite of omelet and silently thanked God for it. I was hungry and it tasted exceptionally delicious. I really appreciated the subtle flavors and melted cheese, and I stopped a moment to think about God’s wonderful care and supply.

I know that I often hurriedly grab something to eat and don’t even remember to thank God for it. At least I did give thanks this time, but I was convicted by my prayer, because there was something wrong with the timing of it. I could have thanked Him before the first bite, before I knew it was delicious.

Then I remembered the words of King David: “This is the day that the Lord hath made; we will rejoice and be glad in it.”(Psalm 118:24 ). Whenever I want to learn about gratitude, I read David’s psalms. After listing his problems, he always gives glory to God. But the thing that seemed significant to me about this particular verse is that he tells us to wake up to a new day, give God the glory for it and say—even before it begins—that we will rejoice and be glad.

Sometimes I go to bed at night and thank God: “This has been a really good day. Thank You for all the good things that happened, for all I got done, for good health and a happy family.” But that isn’t the kind of gratitude David was talking about.

He was talking about being thankful and happy for the day before it begins. He is telling us to determine at the break of dawn that we are going to be happy and have a really good day. I guess that’s like thanking God for the omelet before I taste it. We should thank Him in the morning, even if a storm blows in later in the day. We should determine to be happy, even if some difficulties roll in. Whether it’s an omelet, a new day, or even a new year, we can be thankful no matter what.

It is good and fitting for one to eat and drink, and to enjoy the good of all his labor in which he toils under the sun all the days of his life which God gives him; for it is his heritage. … God keeps him busy with the joy of his heart.—Ecclesiastes 5:18,20

Gratitude to God makes even a temporal blessing a taste of heaven.—William Romaine (1714–1795)

Slaying the Giants

By Bethany Kelly

Starting a new year is a bit like starting a new project. For some time now, I have been working steadily toward a dream of mine: creating a business that gives me the opportunity to earn an income doing something I love, while making a difference in the world. It’s been a step-by-step process that has included a lot of learning and several things that felt like stepping off the deep end—like investing in some training, making a big move with my daughter, starting my own business, and so on.

There are days when I’m excited and confidently looking forward to the future and other days when the reality of all there is to do hits me, and I wonder what in the world I was thinking when I started. The process of stepping out and learning and doing something new has pushed and stretched me in ways I didn’t know were possible and is presenting me with far more opportunities for personal growth than I expected.

The other day, I was reading a book that talked about the children of Israel and the stages they went through, first as slaves in Egypt, then as they wandered through the wilderness, and finally making it into the Promised Land. The parallels to the journey that I am on today struck me.

When the children of Israel were slaves in Egypt, Moses came on the scene with the message that God wanted to deliver them and take them to a land flowing with milk and honey. God then proceeded to do miracles to get them out of Egypt and on their way, including parting the Red Sea for them.

On their journey, God gave them food by raining down manna from heaven (See Exodus 16 ). He protected them from the heat with a cloud by day and gave them a pillar of fire for light and warmth at night (See Exodus 13:21–22 ).

When they reached the Promised Land, they sent in scouts who reported back that the land was beautiful, prosperous, and flowing with milk and honey. It was their land. God had promised it to them. They were poised and ready to walk in. What stopped them? The scouts also reported that the land was inhabited by giants! (See Numbers 13 ).

The children of Israel were afraid. Who wouldn’t be when faced with giants, right? But instead of taking action in spite of their fear, they let their fears overwhelm them and destroy their faith in God’s promises. So instead of getting through the wilderness quickly as God had intended, they had to wander there for another 40 years. Sure, God continued to care for them and supply their needs throughout that time, He didn’t forsake or abandon them, but until the entire generation that had doubted died out, they were stuck in the wilderness.

How does this apply to me?

Well, I’ve left Egypt—my previous situation where I was comfortable but unfulfilled—and I’ve been in the wilderness for a while now—making plans, clarifying my vision, getting prepared, and learning a lot. God has been taking care of me, but I don’t want to stay here for long.

Right now, I feel like I’m on the border of the Promised Land. I can see it, and I’m ready to go in. And you know what’s happening? I’m freaking out about the giants! Waltzing into the Promised Land—nope, not gonna happen like that! There are a heck of a lot of giants in there that will need fighting—the mindsets I have about myself that are keeping me small, the steps I need to take that scare me, the personal growth that is required in order for my vision to blossom.

Reading about how the children of Israel wandered in the desert for decades because they didn’t have faith to face those giants is a sobering reminder for me. Do I want to wait, potentially for a long time, or do I have the faith in God to march in and take possession of my own promised land?

Moses’ final advice to the children of Israel is something I can apply to my situation as well: “Be strong and of good courage, do not fear nor be afraid of them; for the Lord your God, He is the One who goes with you. He will not leave you nor forsake you.” (Deuteronomy 31:6). How wonderful to know that I’m not alone in my journey.

Let’s slay those giants!

Take courage. We walk in the wilderness today and in the Promised Land tomorrow.—Dwight L. Moody (1837–1899)

Commit yourself to a dream. Nobody who tries to do something great but fails is a total failure. Why? Because he can always rest assured that he succeeded in life’s most important battle—he defeated the fear of trying.—Robert H. Schuller (1926–2015)

Forward to Success

Many of God’s promises are conditional, requiring some initial action on our part. Once we begin to obey, He will begin to bless us. Great things were promised to Abraham, but not one of them could have been obtained had he waited in Chaldea. He had to leave his home, friends, and country, travel unfamiliar paths, and press on in unwavering obedience in order to receive the promises. The ten lepers Jesus healed were told to show themselves to the priest, and “as they went, they were cleansed.” If they had waited to see the cleansing come to their bodies before leaving, they would never have seen it. God was waiting to heal them, and the moment their faith began to work, the blessing came.

When the Israelites were entrapped by Pharaoh’s pursuing army at the Red Sea, they were commanded to “go forward.” No longer was it their duty to wait, but to rise up from bended knees and “go forward” with heroic faith. Years later the Israelites were commanded to show their faith again by beginning their march over the Jordan while the river was at its highest point. They held the key to unlock the gate into the Land of Promise in their own hands, and the gate would not begin to turn on its hinges until they had approached and unlocked it. The key was faith.

We are destined to fight certain battles, and we think we can never be victorious and conquer our enemies. Yet as we enter the conflict, One comes who fights by our side. Through Him we are “more than conquerors.” If we had waited in fear and trembling for our helper to come before we would enter the battle, we would have waited in vain. God is waiting to pour out His richest blessings on you. “Go forward” with bold confidence and take what is yours. “I have begun to deliver … Now begin to conquer and possess.”
—J. R. Miller (1840–1912)

*

A little more persistence, a little more effort, and what seemed hopeless failure may turn into glorious success.
—Elbert Hubbard (1856–1915)

*

Faith that goes forward triumphs.
—Author unknown

*

Leave not the business of today to be done tomorrow; for who knows what may be your condition tomorrow? The rose-garden, which today is full of flowers, when tomorrow you would pluck a rose, may not afford you one.
—Firdausī (940–1020)

Finding Your Way

By Dina Ellens

Unexpected changes have never been easy for me, and last year was such a time. I was expecting to be able to move closer to my son and his family, but found out that the situation to which I was planning to move was no longer a possibility.

Disheartened, I paused to reflect on my options. Outside the window, it was a beautiful day, and I felt a gentle peace envelop me.

I knew God was there for me, just as He was there for His creation. The peace I felt had come from Him.

Who moved? I asked myself. I knew God and His love hadn’t changed. It was my circumstances that had suddenly changed after the disappointing news, which left me feeling worried and insecure.

I’d been too focused on my circumstances, too preoccupied with my upcoming move. Now that things had changed, I felt like my whole world was falling apart.

I should have kept my focus more on Jesus.—That simple truth came to me like a shaft of light piercing the darkness. With all the excitement and making plans for the move, I’d been neglecting my time with God and His Word.

I resolved to change. The next morning, I took my Bible along to the porch where I usually sit to enjoy my coffee. I turned to Matthew 14, where the disciples—although hardy seamen for the most part—were terrified by a storm that threatened to smash their boat and end their lives.

That is, until they saw Jesus walking on the water toward them.

That was my predicament exactly! I was letting the storms of this life throw me off course. What I needed to do was keep my eyes on Jesus and trust that He would see me through.

Gradually, I started putting my life back together. A friend asked me to help out at her bakery over Christmas. I volunteered at an orphanage where the kids were definitely needier than I was. Within months, I had new friends and lots to do. My earlier disappointment had vanished.

Through this experience, I learned that God is not always working toward a particular goal. Sometimes, it’s the process that’s important. Our faith gets tested in the midst of a storm, but that’s where we find Jesus as our dearest Friend. He promises, “I will never leave you or forsake you.” (Hebrews 13:5).

Dina Ellens taught school in Southeast Asia for over 25 years. Although retired, she remains active in volunteer work as well as pursuing her interest in writing.

Time for a Career Switch?

By Chris Hunt

January is often when people look for a new job—as many as two in five people are actively job hunting in the first month of the year. For some, this might be a sideways shift into a similar role; others might consider a radical career change.

If you have been working in a similar role for years, you may wonder if you could ever step out and do something completely different. Some people do, and not only in January. Take Andrea Bocelli, the popular Italian tenor and singer-songwriter, who made the jump from being a lawyer to his musical career. Justin Welby left his executive position in the oil industry to become a vicar, and eventually the Archbishop of Canterbury and symbolic head of the worldwide Anglican Communion. Brian Cox, the popular physicist who presents science on English television, was a rock star, with a number 1 hit in the 1990s. Harrison Ford, the Hollywood actor, used to be a carpenter and cabinet-maker.

Such stand-out changes might not be within the realm of our own possibilities, but the New Year is as good a time as any to examine how satisfied we are with what we’re doing, and how confident we feel about the direction we are heading. Waking up on a Monday morning dreading the beginning of the working week, or feeling like our talents are not being used, or that our pay package doesn’t reflect the value we bring, may be signs it’s time to think about other options.

The Bible acknowledges the necessity of working for a living: “People go off to their work, where they labor until evening.”(Psalm 104:23). Being satisfied in our work is also mentioned: “You will definitely enjoy what you’ve worked hard for—you’ll be happy; and things will go well for you.” (Psalm 128:2 ). “The earnings of the godly enhance their lives,” (Proverbs 10:16 ). The apostle Paul evidently felt fulfilled in his role: “That’s what I’m working so hard at day after day, year after year, doing my best with the energy God so generously gives me.”(Colossians 1:29 ). If this isn’t how you feel, then it could be time to consider looking for a better situation, or at least, for improvements where you are.

Life-changing decisions shouldn’t be made in a hurry, of course, and you might like to consider the following:

List five features of your ideal job that are most important to you, such as your fulfillment and goals, the ethics of your employer, the size of your salary, the supplementary benefits (pension, gym membership, etc.), the workplace environment and camaraderie, the hours and workload, your role and level of responsibility, the use that’s made of your unique talents, the opportunities for training and career progression, and so on.

Now score your present job on those features. If it doesn’t match at least half of what is most important to you, chances are you are not in the best place and it’s time to start looking elsewhere.

Think about what you really want to do. Read up about the role. Does it fit your skills and experience, training and qualifications? If not, is it something you can learn on the go, or is there another route into that type of job? Do some research.

Get advice from other people. According to Proverbs, “The more wise counsel you follow, the better your chances.” (Proverbs 11:14 ) Try to get some advice from those already in the field where you’d like to be working. Talk to your friends and family, and perhaps a career advisor.

Go after your dreams, but be realistic. The vast majority of us have jobs because we need them in order to pay the bills. So if your dream career isn’t quite within striking distance and you need to stick with your regular job, consider a voluntary role in the sector where you are interested. If it’s something you really are passionate about, you’ll probably be able to fit in a few evenings or a day over the weekend. An accountant won’t become a social worker overnight, but he could help out at a youth club.

Seek God’s guidance. “Seek his will in all you do, and he will show you which path to take.”(Proverbs 3:6 ) You may find Him speaking to you through your quiet time, devotional, or Bible reading, or you may want to specifically ask Him: “Show me Your ways, O Lord; teach me Your paths.” (Psalm 25:4). Whatever the case, try to include Him in the picture of your plans, remembering that “God’s blessing makes life rich,” (Proverbs 10:22 ). not only materially, but also in terms of peace of mind.

January is just one month. Your own season for change might not come at this particular time of the year, yet whenever it comes, God will be at hand to help, shining His light on your path (See Psalm 119:105 ).9

All Things Beautiful

By Jewel Roque

On a rare day that I actually had a bit of time to do some organizing, I came to a realization about myself (not the most impressive one): I have a lot of “unfinished business,” at least to do with personal projects. When I receive work with a deadline, I strive to accomplish that in a timely fashion. Because someone is counting on me, I don’t want to disappoint them by being tardy.

On the other hand, many other things remain incomplete. Cross-stitches I started years ago rest half done in my drawer. Blog entries I have begun—nearly 200 to date—remain in my draft folder. Photo albums—lots of them—line an entire shelf with packets of photographs sitting on top of them, rather than placed inside where they should be.

Then there are the books or novels I plan or hope to write. I created a Microsoft Excel file with working titles. There are more than 90 fiction and non-fiction ideas listed. One column gives the number of words written for each book so far. I have nearly 200,000 words altogether, but no more than 20,000 for any one of them.

I often wonder why so many of my personal projects are left undone. Why does it seem difficult to complete even one? And why do I operate this way?

One reason could be that ideas are always popping into my head. I’ll wake up from a vivid dream and before the morning is over will write yet another outline for a book. Poetry starts forming in my mind while I’m sitting on a bus or reading or doing other work.

And blog posts? Any time my random thoughts come together into a cohesive pattern, I begin to write. This could be anything from an experience of the day to a memory from the past, or even a realization of some sort.

That’s the problem. I start. Then I get a phone call, or reach my destination, or get a request from one of my kids, or realize I need to get back to completing my other work or preparing dinner. And what I have started doesn’t get finished.

Is it procrastination? Busyness? Lack of organization? Too many pies up there in the sky? All of the above? What’s the solution to getting these writing projects or other to-dos from “pending” in my brain to the complete version where they can actually make a difference?

In his book, The Weathering Grace of God, Ken Gire writes of the importance of “stillness.”

“Poets know the importance of … stillness. They know that if they are still enough, long enough, the art they are working on will speak to them, tell them what it wants to be and what it needs from them to become it. All artists know this, whether they work with paint or clay, words or musical notes.

“Michelangelo knew how to be still before the stone and listen to the David within it. Strauss knew how to be still before the Danube and listen to the waltz that was eddying about in its waters. Monet knew how to be still before the pond and listen to the lilies sunning on its surface. … Our culture knows little of this kind of listening.”

The best ideas, and the completion of them, require not only time to do them, but also stillness and quietness of body, mind, and spirit. To listen to how they wish to be said and completed. If I am still and listen, I will know what I need to do with these ideas and how best to go about finishing up any of the projects that are still unfinished.

It’s easy to start something. It’s good to start something. Well begun is half done, they say. But to finish something—to see it through to the end—that’s not always easy.

It takes time. Patience. Faith. And those aren’t always easy to come by. We don’t always find them by looking within or looking around. But when we look up, and listen to the still, small voice of God that whispers to us when we take time to listen, we will know the path to take. We will know how to complete what we have begun … and what He has begun in our lives.

In a way, we all are God’s unfinished business. He has started a lot of “projects” that are well begun, even perfect in their own right, but they are not complete. The work of the Master on His creation continues: the molding, the shaping, the cutting, the polishing. It all comes with the promise: “He makes all things beautiful in His time.”(Ecclesiastes 3:11 (paraphrased)).

And look at that, an article that is actually complete!

Enjoying the Journey

By Aldina Bolick

I’m learning how important it is to enjoy the journey and not just be enthused with the final destination. The destination does define the journey, and of course, is very important. But we often spend much more time traveling than we do enjoying the final goal, so it’s wise to learn to appreciate the day-by-day things more.

Being of an impatient nature, it’s been my habit to focus on the goal and not pay a lot of attention to the details during the days leading up to it. Many times when I’ve been frustrated over having to wait days, months, or in some cases even years to reach a certain goal, I wasted a lot of time clock-watching, anxiously looking forward to what was coming, instead of enjoying each minute and the little blessings our Creator so lovingly gives me as each day unfolds.

For example, last January we made plans to visit my family in Portugal in August—and so I began my countdown. From that moment on, the most important thing each day was to get to the end of it, as that meant August would get here more quickly. This attitude resulted in me being bored with my daily activities instead of being thankful for the gift each moment of life truly is.

During these past months, I have listened to various talks that have helped to illustrate this lesson, and I think it’s getting through. Yesterday afternoon, my husband, David, and I went for a walk in a nearby park. We took along a picnic supper and ate there after our walk. We thoroughly enjoyed it, and our conversation was sprinkled with thanksgiving and positive comments about the blessing of being able to eat dinner in such beautiful surroundings, the health we enjoy, the peace that floods our souls, and most of all for a life that’s worth living.

Steps of the Year

Dear Lord, as I set out on the path of the coming year, I don’t know exactly where it leads, but no matter what happens, I pray for the strength to acknowledge You on each step of my journey. Whatever joys or difficulties I encounter, may Your presence give me peace (See Exodus 33:14 ).

Does he not see my ways and count my every step?—Job 31:4 NIV

Uphold my steps in Your paths, that my footsteps may not slip.—Psalm 17:5

The steps of a good man are ordered by the Lord, and He delights in his way.—Psalm 37:23

Day by Day

By Rosane Pereira

As I begin this New Year, I am reminded of that popular song of the 1970s: “Day by day, day by day, oh, dear Lord, three things I pray: To see thee more clearly, love thee more dearly, follow thee more nearly, day by day.”(Stephen Schwartz in Godspell, 1971).

To see You more clearly… The Bible tells us that God is a Spirit (See John 4:24), invisible (See 1 Timothy 1:17), and yet we can see Him—in Jesus (See Colossians 1:15), in the love shared amongst believers (See 1 John 4:16), in the beauties of His world (See Romans 1:20 ).

Love You more dearly… “Let us come before His presence with thanksgiving (Psalm 95:20).” I can show God my love by thanking Him for His blessings. Psalm 118:24 says: “This is the day the Lord has made; we will rejoice and be glad in it.” I will try to maintain an attitude of gratitude each day in this coming year.

Follow You more nearly… This can be the hardest part, but if I look to Him (See Hebrews 12:2), and love Him, I will feel His caring presence gently guiding where He wants me to go. And I can sing with the old refrain: “My Lord knows the way through the wilderness, all I’ve got to do is follow. Strength for the day is mine always, and all that I need for tomorrow. My Lord knows the way through the wilderness, all I have to do is follow! (Sidney E. Cox (1887–1975)”

I will also ask for happiness, which comes as we live one day at a time. Those who always wait for grand occasions in their lives to make them happy seldom are. I think that happiness is better found by treasuring all the little happenings of life.

And last, but not least, I will ask for peace of mind. Jesus said, “Peace I leave with you, My peace I give to you; not as the world gives do I give to you (John 14:27).”10 And Paul gives us the recipe in detail: “Don’t worry about anything; instead, pray about everything. Tell God what you need and thank him for all he has done. Then you will experience God’s peace, which exceeds anything we can understand. His peace will guard your hearts and minds as you live in Christ Jesus (Philippians 4:6–7 ).”

So that’s my plan for the year—or rather, my heartfelt prayer.

A World of Silence

By Koos Stenger

When I open the front door, I am overwhelmed by the silence outside. How absolutely quiet the world has become! Usually there is at least some noise and movement at this hour. But not today. Today everything is still.

A few snowflakes fall out of a gray, overcast sky, adding to the sense of mystery. I zip up my coat and step into this gentle world of silence.

It’s the very first morning of the new year. Silent and wide and full of hope and expectation. The celebrations lasted till early morning, but now it seems as if I’m the only one awake.

The changeover was anything but peaceful. It was loud, even deafeningly so at times. But now, as the early morning light pierces through the darkness, everything is still.

I like to think it was silent as well when God was halfway through creating the world. Imagine how quiet it must have been right before He populated it with animals and birds and finally with the first humans. There might have only been the soft sound of a gentle breeze through the leaves and maybe the rippling of a brook.

I believe it is easier to connect with God in the silence. It’s almost as if you could touch Him. You can hear Him whisper words of love and wisdom: “Don’t you worry. I’ll take care of you too.”

How wonderful to walk with Him through these empty lanes!

Suddenly a man comes around a corner. Just like me, he is walking without a particular goal. He’s just enjoying the view, just listening to the same silence.

When he passes, we smile at each other. “Gelukkig Nieuwjaar! (“Happy New Year!” (Dutch))” he says while his eyes light up.

I nod and smile back, then he’s gone and I’m again alone with my thoughts, but now my heart is rejoicing. How beautiful the world is when it’s filled with stillness and smiles, friendship, and gentleness! How beautiful when we can touch God in the stillness and His Spirit breaks through the hard shell of our self-centered hearts!

The world is waking up. A car drives by and a TV in one of the houses I pass is blaring something unintelligible. The stillness is broken, but my heart is still full of the stillness of God.

QUIET MOMENTS One of the Listening Crowd

By Abi May

Again [Jesus] began to teach by the sea. And a great multitude was gathered to Him, so that He got into a boat and sat in it on the sea; and the whole multitude was on the land facing the sea. Then He taught them many things by parables.––Mark 4:1–2

Imagine for a moment that you are one of that multitude, and fill in the details.

Did you plan to be there, or did you stumble upon this outdoor event? Are you with your friends or family, or are you alone?

Is it summer or winter? Are you feeling a bit chilly standing so close to the seafront, or are you looking for some shade from the burning sun? Are you taking a deep breath of the bracing sea air, or is a gentle sea breeze bringing relief in the heat of the day?

Can you see clearly what’s happening? How close are you to the water’s edge? Have you found yourself a vantage point, or is your view obscured by the crowd? What kind of boat is He sitting in? Is the sea calm, clear as glass, or does it look a bit choppy?

Do you have any troublesome thoughts that maybe you should be somewhere else? Are you wondering whether you can spare the time to stand around? Are you thinking perhaps you should be taking care of some crops, managing your animals, getting provisions from the market, visiting a sick relative?

You’ve probably heard all kinds of things about this Teacher. Have you heard Him speak before? Do you wonder how much is true? Do you question whether He really has the power to heal people by His voice and the touch of His hand? Could He heal you?

“Listen,” He begins (Mark 4:3). Can you hear what He’s saying? Do you understand what He’s talking about?

His talk is over now. The crowd is dispersing, and you’re on your way. Perhaps you don’t really feel like chatting; you want to be quiet and alone with your thoughts, to try to absorb what He said. What does it have to do with you? Has it changed your outlook?

That day, Jesus finished His talk by declaring, “Whoever has ears to hear, let them hear (Mark 4:9 ).” Those who got the most from what Jesus said that day were the ones who listened.

Listening is not merely opening a Bible, skimming over paragraphs and speeding through lines. It’s meditating on what we read, applying it, even reliving it in our imagination. And when we do, we might just discover something new and wonderful.

FROM JESUS WITH LOVE New Year, Fresh Start

Each new year brings with it many things. It’s full of freshness, growth, and new experiences. It’s full of second chances, forgiveness, and opportunities to try again. It’s also full of tests, challenges, and its share of difficulties and problems.

The most important thing in your new year is your relationship with Me. Because with Me at your side, you’re guaranteed to make it through whatever this new year may hold.

It’s been said that life on earth is a testing ground and a learning experience, and with Me as your guide and coach, you’re sure to be successful. Your success may not look like success as it is popularly perceived, but you will be successful in the things that last beyond this life and into eternity.

Enter this new year with Me, hold My hand, and let Me lead and guide you. Although I can’t promise that the paths you will walk this year will be easy or problem free, I can promise you that My strength will always be sufficient for you, and that you will not face a challenge too big or too difficult for you and Me to handle together. If you can believe this and commit to trusting Me no matter what comes your way, you’ll find that nothing will surprise you so greatly as to undermine your confidence and trust in Me.

When difficulties and challenges arise, remember My promise to help you through. Remember that when you are weak, I am strong. This will fill you with peace and confidence for your year ahead—the confidence of knowing that I, the maker of heaven and earth, am with you. Look forward with positive anticipation to another year with Me.

Giáng Sinh Vui Vẻ 2015!

christmas2015vn

Download the PDF file

Vô vàn điều kỳ diệu

Câu chuyện Hoạt cảnh Gián Sinh đầu tiên chính là câu chuyện Giáng Sinh nổi tiếng: Thánh Phanxico Assis được tin là người đã yêu cầu dân làng Grecchi, vào năm 1223, đóng vai những nhân vật trong hoạt cảnh Giáng Sinh. Điều chắc chắn chính là “những căn lều” sống động này trở nên rất nổi tiến và phong tục ấy lan rộng khắp thế giới.

Điều khó khăn chính là câu chuyện quy mô lớn này thường đòi hỏi hàng tác diễn viên và cần rất nhiều sự chuẩn bị. Trong suốt Cuộc Cách Mạng Pháp, việc tái diễn lại những gì liên quan đến tôn giáo đều bị cấm đoán, và Hoạt Cảnh Giáng Sinh được giảm thành những vật thu nhỏ mà những gia đình có thể tiêu khiển tại nhà.

Một vài những vật thu nhỏ nổi tiếng nhất chính là những “santouns” màu sắc rực rỡ (những vị thánh nhỏ, theo tiếng địa phương) từ vùng Provence. Bên cạnh những diễn viên trong Kinh Thánh—gia đình của Chúa Giê-su, những mục đồng, thiên thần và những vị vua—Hoạt Cảnh Giáng Sinh này thường bao gồm một bô những nhân vật đương đại và những nghề truyền thống.

Có một nhân vật bạn không nhận ra ngay lập tức nhưng không thể thiếu trong hoạt cảnh Giáng Sinh của Provence. Ông không mang bất kỳ món quà nào, nhưng đôi tay ông được nâng lên và biểu hiện của ông đầy vui mừng và ngạc nhiên. Ông chính là Lou Ravi (một người vui vẻ). Ở Ý, nhân vật trong hoạt cảnh Giáng Sinh tương tự được gọi là Lo Stupito (một người ngạc nhiên), và họ cùng thể hiện một sự ngạc nhiên và thán phục mạnh mẽ. Tay họ trống không, nhưng thật ra, họ đang mang một món quà tuyệt vời nhất: điều kỳ diệu của họ.

Chúng ta, những người biết về câu chuyện Giáng Sinh cũng dễ dàng quen thuộc với ơn lành của Giáng Sinh. Sinh nhật của Chúa Giê-su trở thành một sự kiện truyền thống được lặp đi lặp lại. Nhưng thực ra, nó không phải như thế. Sự thật chính là: Thiên Chúa yêu chúng ta đến nỗi Ngài đã đến thế gian như con người, dưới hình hài của Con Một Người, Chúa Giê-su, nhờ thế, chúng ta có thể biết Ngài và học tin tưởng Ngài và yêu Ngài. Nguyện xin chúng ta luôn ghi nhớ điều kỳ diệu trẻ con của Lou Ravi trước món quà lạ thường này!

Giáng Sinh tốt nhất

Dina Ellens

Năm mà chúng tôi có rất ít tiền để kỷ niệm Giáng Sinh lại là Giáng Sinh tốt nhất của chúng tôi! Sau khi chuyển đến một đất nước mới, tôi tôi để lại tất cả những vật dụng trang trí Giáng Sinh, và tôi tự hỏi làm thế nào có thể trang trí nhà của chúng tôi, đặc biệt là chúng tôi rất túng thiếu về mặt tiền bạn và còn nhiều khoảng chí phí khác. Tạ ơn Chúa, vào một cuối tuần mùa thu, khi đang đi bộ trong rừng, những đứa con của tôi nảy ra ý tưởng nhặt những quả thông và dùng chúng làm vật trang trí Giáng Sinh. Chúng tôi bắt đầu ngay, và đến trước khi trời tôi chúng tôi có được một chiếc giỏ to đầy.

Sau đó, mỗi trưa thứ bảy, chúng tôi cùng nhau thực hiện dự án trái thông. Đầu tiên, chúng tôi phân loại các quả thông theo kích cỡ và chất lượng. Sau đó, bọn trẻ cột dây vào mỗi quả và gắn chúng vào một chiếc cột dài. Việc này làm cho việc xịt sơn dễ dàng và nhanh chỉ với vài giọt sơn văng xuống đất. Khi sơn khô, chúng tỉa và quấn lại dây để những quả thông dễ treo trên cây và vòng hoa.

Và đến lúc trang trí. Với dây ruy-băng vàng và xanh và súng bắn keo, mỗi quả thông nhanh chóng được biến thành một tác phẩm nghệ thuật độc đáo. Kết quả đạt được rất đơn giản như đẹp, và khác đến thăm đều khen phòng khách của chúng tôi trông rất đẹp.

Năm tiếp theo, khi chiếc hộp đựng đồ trang trí Giáng Sinh được mang ra khỏi nhà kho, điều đầu tiên trong suy nghĩ của mọi người chính là nhìn thấy những quả thông vẫn còn sử dụng được. Khi mỗi một quả được mở ra khỏi lớp giấy gói, những lời vui mừng thốt lên: “Này, con tìm được quả to này trong chuyến đi dạo của chúng ta!” Hoặc “Con đã gắn chiếc nơ lên cái này!” Mọi người nhớ lại những ký ức hạnh phúc của Giáng Sinh trước và ý nghĩa của những ký ức hạnh phúc ấy.

Sau đó, tôi nhận ra rằng không cần nhiều tiền để tạo nên những ký ức Giáng Sinh lâu dài. Thực tế rằng việc thiếu thốn tài chính vào Giáng Sinh ấy truyền cảm hứng cho chúng tôi làm những vật trang trí bằng quả thông, và trở thành vật kỷ niệm của Giáng Sinh khi chúng tôi không giàu có, nhưng chúng tôi có nhau.

Lạy Cha Trên Trời,

Giáng Sinh bắt đầu

Bằng món quà Con Một của Ngài,

Đấng ban cho thến gian

Món quà sự sống của Ngài.

Xin Chúa nhắc con nhớ,

Giáng Sinh vẫn duy trì

Khi cho đi,

Chứ không phải bằng tiệc tùng, không phải những món quà,

Không phải sự giàu có vật chất,

Vì Giáng Sinh là Giáng Sinh,

Khi con cho đi chính bản thân mình.—Van Varner

Kỷ niệm, Không Hoàn hảo

Tina Kapp

Nếu bạn giống tôi, bạn có ý tưởng về một Giáng Sinh hoàn hảo là như thế nào. Có thể bạn có một hình ảnh trong đầu về những món đồ trang trí và cây Giáng Sinh hoàn hảo, một nơi lý tưởng nào đó để đi trong kỳ nghĩ, một buổi ăn tối Giáng Sinh hoàn hảo bên gia đình, bạn bè, cùng với thức uống, bánh Giáng Sinh, hoặc bất cứ điều gì bạn yêu thích. Có thể âm nhạc được mở khi bạn mở quà, và những món quà ấy luôn đúng là món quà bạn muốn…

Những mùa Giáng Sinh của tôi hiếm khi được đẹp như tranh hoặc hoàn hảo. Đúng vậy, tất cả đều đẹp và thú vị, và tôi đã tạo được nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng cùm từ để diễn tả những mùa Giáng Sinh gần đây chính là từ “Giáng Sinh yên lặng” cho đến “toàn những điều hỗn độn”. Và không một điều gì có một chút gì giống với bức tranh Giáng Sinh lý tưởng hoàn hảo—tuy nhiên, tất cả chúng đều là những kỷ niệm đặc biệt mà tôi trân quý.

Chỉ dạo gần đây, tôi mới thật sự quyết định rằng Giáng Sinh không cần phải hoàn hảo. Nó không cần phải làm tôi ngạc nhiên với điều kỳ diệu, chỉ cần có tình yêu, hạnh phúc, và thời gian để kỷ niệm sinh nhật của Chúa Giê-su

Nói cho cùng, Giáng Sinh đầu tiên hơi lộn xộn. Nếu chúng ta phải làm cho nó hoàn hảo, chúng ta cần phải là những người vô gia cư, mệt mỏi, và đi xa để chỉ vì một mục đích đăng ký thuế. Nghe có vẻ không hề thú vị hoặc hoàn hảo! Thêm vào đó, bên một bé sơ sinh và qua đêm cùng với những con bò và cừu, và bạn hình dung được ngày tồi nhất của tôi chưa từng biết đến!

Tuy nhiên, Chúa đã làm điều kỳ diệu đặc biệt vào tối hôm ấy, những thiên thần hiện ra cùng với những mục đồng và một ngôi sao lạ xuất hiện dẫn những nhà thông thái tìm ra vị vua mới hạ sinh. Tôi chắc rằng Maria và Giuse luôm rất trân quý buổi tối kỳ lạ ấy và thường xuyên kể lại câu chuyện rất ngạc nhiên cho Chúa Giê-su nghe khi Ngài lớn lên. Cuộc sống ngày hôm nay có thể cũng khác lộn xộn, nhưng Chúa Giê-su luôn xuất hiện và thêm vào điều tuyệt vời đặc biệt của Ngài.

Khi tôi thất vọng với Giáng Sinh của mình, một điều giúp ích chính là tìm cách làm cho Giáng Sinh của ai đó tốt hơn một chút. Khi còn nhỏ, gia đình tôi từng đến thăm nhà hưu dưỡng trong dịp Giáng Sinh. Thật tuyệt khi nhìn thấy niềm hạnh phúc mà chúng tôi có thể mang tới. Hành động đơn giản chính là có mặt để giúp đỡ những người ở đây biết rằng họ không cô đơn hoặc bị lãng quên, và rằng ai đó đủ quan tâm để hát cho họ nghe và làm những tấm thiệp Giáng Sinh tặng họ hoặc bất cứ chương trình gì chúng tôi quyết định làm mỗi năm.

Không có gì là sai khi dành thời gian để tạo ra một Giáng Sinh đẹp và mang tính truyền thống hoặc mong đợi những điều làm cho Giáng Sinh đặc biệt đối với bạn, bạn bè và gia đình; hãy nhớ–bạn có thể tìm thấy điều xinh đẹp trong mớ hỗn độn. Thiên Chúa thường thích xuất hiện trong những hoàn cảnh không hoàn hảo giống như Ngài đã làm nơi máng cỏ cách đây rất lây, và Ngài có thể giúp chúng ta chú tâm vào những gì làm cho Giáng Sinh thật sự tuyệt vời.

Khi viết bài viết này, tôi tra trên Google “Giáng Sinh không hoàn hảo” và phát hiện ra không phải chỉ có mình tôi; rất nhiều người đủ mọi lứa tuổi, học vấn cũng đã cùng tìm ra việc học biết hạnh phúc với Giáng Sinh không hoàn hảo như tranh.

Giáo sư Gordon Flett từ đại học York, Canada đã làm một cuộc quan sát thú vị: “Giáng Sinh phản ánh những mong đợi về mặt văn hóa to lớn rằng mọi thứ phải đúng. Chúng ta có một xã hội dựa vào người tiêu dùng nói rằng nếu chúng ta có bề ngoài hoàn hảo hoặc thành tựu hoàn hảo, chúng ta sẽ có được cuộc sống hoàn hảo. Mọi người hết sức nỗ lực để đạt điều lý tưởng này. Đến khi kỳ nghĩ lễ đến, họ căng thẳng” (“How to Have an Imperfect Christmas,” Canadian Living, http://www.canadianliving.com/health/mind_and_spirit/how_to_have_an_imperfect_christmas.php)

Blogger với tên Sarah viết: “Đôi khi rất dễ bị quyến rũ bởi Giáng Sinh Pinterest, thần thoại của sự hoàn hảo, những thiết kế, món ăn, Giáng Sinh đặc biệt. Ý tưởng phía sau là như thế, nếu chúng ta trang trí thật đẹp, nói sẽ đẹp, và cách nào đó, những gì xung quanh chúng ta là dấu hiệu tốt nhất cho niềm vui và bình an bên trong tâm hồn chúng ta, sự che chở tốt nhất của chúng ta chống lại thực tế của sự thiếu hoàn hảo của bản thân vào dịp Giáng Sinh. Năm nay…tôi kỷ niệm Giáng Sinh không hoàn hảo của mình. Có lẽ không ai muốn có nó hoặc chi trả cho nó, nhưng…tôi đang ngồi đây, trong ánh sáng của những bóng đèn mini đầy màu sắc, và tôi yêu Giáng Sinh không hoàn hảo của tôi và gia đình không hoàn hảo của tôi rất nhiều. Thật khó giải thích, cách nào đó, tất cả đều sáng lạng và bình an” (Sarah Bessey, “In Which I Celebrate the Imperfect Christmas,” http://sarahbessey.com/in-which-i-celebrate-the-imperfect-christmas/)

Vào dịp Giáng Sinh, chúng ta kỷ niệm việc Chúa Giê-su xuống trần gian trong một môi trường thiếu hoàn hảo, nhưng tình yêu mà sự hạ sinh của Ngài dành cho chúng ta làm cho ngày này trở nên không thể nào quên được. Kỷ niệm Giáng Sinh đẹp nhất không nhất thiếu là mọi thứ phải hoàn hảo, nhưng thường thì những khoảng thời gian đặc biệt bên tình yêu của gia đình và bạn bè. Khi chúng ta ngừng và nghĩ việc chúng ta phải tạ ơn nhiều đến thế nào, chúng ta có thể thật sự thưởng thức Giáng Sinh không hoàn hảo tuyệt vời.

Tôi tạm biệt bạn bằng ý nghĩ sau cùng rất hay của một blogger khác: “Giáng Sinh không liên quan đến sự hoàn hảo. Đó chính là kỷ niệm Đấng đã cứu chúng ta khỏi những điều không thể của chúng ta cần phải hoàn hảo” (“Embrace Imperfection,” Simple Mom, http://simplemom.net/plan-your-peaceful-christmas-embrace-imperfection/)

Thời gian của những phép lạ

Irena Žabičková

Cách đây vài năm, tôi sống và làm việc tại một trung tâm tình nguyện nhỏ ở phía nam nước Nga. Một tuần trước Giáng Sinh, bão tuyết thổi đổ đường dây điện chính cả vùng. Không ai biết cúp điện bao lâu, vì đội sửa chữa phải đợi cho đến khi thời tiết bình thường trở lại mới có thể vào được vùng bị ảnh hưởng trên núi và sửa dây cáp.

Trong lúc chờ đợi, mọi người cố gắng hết sức có thể để sống còn: tất cả những siêu thị lớn đều đóng cửa, và những cửa hàng nhỏ thắp nến hoặc chạy máy phát điện. Không có lò sưởi, những ngôi nhà nhanh chóng lạnh cóng. Những người chỉ có bệp điện phải nhóm lửa bên ngoài những toàn nhà chung cư để nấu ăn. Khi hệ thống nước thành phố hết, nước bị cụp. Tạ ơn vì tuyết vẫn rơi vào ban đêm, chúng tôi trữ lại để tuyết tan và dùng để tắm rửa, lau rửa. Chúng tôi có những buổi tối bên ánh đèn cầy để kể chuyện, hát, và làm những tượng cho cảnh hang đá.

Nhiều ngày trôi qua, vẫn chưa có điện. Cuối cùng, đêm Vọng Giáng Sinh đã đến, và chúng tôi tự hỏi liệu có nên phiền phức treo đèn Giáng Sinh lên không, hoặc liệu chúng tôi có nên theo kiểu xa xưa và đặt đèn cầy. Một trong những người đồng nghiệp của chúng tôi kiên quyết: “Tôi sẽ treo đèn lên và cắm điện. Chúa có thể làm phép lạ và mang điện trở lại đúng lúc”.

Khi đang chuẩn bị bữa cơm tối Vọng Giáng Sinh, vẫn chưa có điện. Tối đến và tất cả đã sẵn sàng, bàn đã dọn, thức ăn được dọn ra. Chúng tôi cúi đầu cầu nguyện và tạ ơn về thức ăn và việc Chúa Giê-su đến thế gian dưới hình hài một hài nhi. Khi chúng tôi kết thúc lời cầu nguyện và mở mắt, chúng tôi không thể nào tin nỗi những gì nhìn thấy—tất cả những bóng đèn trong nhà sáng lên và cây Giáng Sinh sáng đèn, lấp lánh diệu kỳ. Thời gian hoàn hảo! Thiên Chúa không tự mình bật công tắc điện một cách diệu kỳ, nhưng tôi cảm nhận Ngài đã tác động đến việc điện trở lại đúng lúc.

Bức điện tín hy vọng

Chris Hunt

Tác giả nổi tiếng Norman Vincent Peale viết: “Giáng Sinh vẫy chiếc đũa thần kháp thế giới, và mọi thứ trở nên mềm mại hơn và xinh đẹp hơn”. Câu trích dẫn này gợi lên những hình ảnh về bùng cháy trong lò sưởi, những chiếc vớ đầy màu sắc treo trên mặt ngoài lò sưởi; cây thông xanh được trang trí bởi những quả châu và dây kim tuyến, với những món quà được gói đẹp mắt được chấc xung quanh; một gia đình hạnh phúc ngồi trên ghế sofa, đọc truyện cho con cái họ nghe và nhâm nhi sô-cô-la nóng. Qua cửa sổ, chúng ta nhìn thấy những bông hoa tuyết nhẹ rơi trên nền đất trắng, lấp lánh dưới ánh trăng. Có phải đó là thế giới đẹp và mềm mại mà ông tưởng tượng?

Thật không may, “mềm mại và đẹp” không đúng như sự miêu tả cho những hình hình về những nỗi buồn xa xôi mà chúng ta nhìn thấy trên tin tức và đọc trên Internet, hoặc những nỗi buồn gần hơn như căng thẳng về tài chính, mất việc, mối quan hệ đổ vỡ, bệnh nặng, hoặc sự mất mát.

Tuy nhiên, “mềm mại và đẹp” vẫn được thể hiện. Tấm lòng rộng lượng của những người bạn và sự chu đáo của gia đình, sự tử tế của những người lạ, và sự gây quỹ của những tổ chức thiện nguyện chính là những ví dụ tốt.

Nhưng cho dù có những thiện chí, tình yêu nhân loại không phải lúc nào cũng vĩnh hằng và không thể thay đổi. Có một điều sâu sắc hơn được phát hiện, trong lời của Đức cha Tom Cuthell: “Mỗi năm, chúng ta đều kể lại sự ngự đến kỳ diệu mà Thiên Chúa đã đến trong thế giới đổ nát của chúng ta, và chúng ta vô cùng biết ơn quyền năng của Chúa làm chúng ta ngạc nhiên bằng tình yêu…. Sự hạ sinh của Chúa Giê-su chính là sự chống lại chân thành của Thiên Chúa đối với sự việc phải xảy ra, để mặc cho con người, để mặc cho con người nghèo xơ xác trong nguồn lực của chính họ. Chúa Giê-su đến cứu độ, Ngài chính là sự giúp đỡ to lớn của Thiên Chúa ở giữa chúng ta; Ngài chính là Lời trong bức điện tín hy vọng của Thiên Chúa”.

Và chúng ta cũng đồng tình với ông Peale, rằng Giáng Sinh làm cho cuộc sống trở nên mềm mại hơn và xinh đẹp hơn, nó không chỉ để chúng ta kỷ niệm, hoặc chia sẻ tình yêu trong mùa Giáng Sinh. Nó chính là “bức điện tín của niềm hy vọng”, không chỉ vào dịp Giáng Sinh, nhưng kéo dài cả cuộc đời và cả đời sau.

Tại sao lại là chuồng bò?

Curtis Peter van Gorder

Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ.—Lc 2:7

Đức Chúa của cả vũ trụ có thể chọn bất cứ nơi nào để Chúa Giê-su được sinh ra. Điều này làm nảy sinh câu hỏi tại sao Thiên Chúa lại chọn một nơi thấp hèn, nơi làm nhà và ăn uống của súc vật—một chuồng bò, thay vì có thể là hang động hoặc thậm chí là một phòng trọ trong ngôi nhà của một người bà con.

Một căn phòng đầy cỏ khô mùi hương ngọt ngào—cỏ và hoa khô nở trọng trên đồng cỏ mùa hè đầy nắng bị cắt đi khi còn đẹp—như chính Chúa Giê-su. Ở Nhật, sàn nhà truyền thống được làm từ cỏ gạo được gặt khi còn tươi, được gọi là tatami, bởi vì mùi hương rất ngọt ngào. Có lẽ Thiên Chúa cũng thích mùi hương ấy. Cỏ rơm cũng gợi cho chúng ta nhớ bản chất tạm thời của sự sống.

Lúc sinh ra, Chúa Giê-su ở bên những tạo vật đơn giản—có thể là lừa, chim chóc, bò, dê hoặc cừu. Trong suốt cuộc đời của Ngài, Chúa Giê-su tìm kiếm những ngưới thấp hèn và nói với họ đi rao giảng Tin mừng cho mọi loại thọ tạo (Xem Mc 16:15). Ngài giúp đỡ những người đau khổ và hiền lành, những người gái điếm, những người thu thuế, những người đánh lưới và trẻ em—những người thấp kém trong xã hội. Ngài đến để tìm và cứu những ai lầm lạc. Ngài biến những người chồng chấc gánh nặng thành những con trai và con gái của Thiên Chúa.

Và cha mẹ nơi thế gian của Ngài: một người thợ mộc khiêm tốn và một phụ nữ trẻ. Chúa Giê-su đã có thể được sinh ra trong một gia đình nổi tiếng, nhưng Ngài đã không như thế. Chúa Giê-su đã đi theo dấu chân của Cha Ngài đến năm 30 tuổi, biến cây gỗ thô thành con thuyền hữu dụng, giống như ngày hôm nay, Ngài vẫn đang biến đổi những ai đến với Ngài để tìm kiếm một sự sống mới.

Những mục đồng thuộc tầng lớp nghèo đến để nhìn hài nhi Giê-su trước lời mời của những thiên thần (Xem Lc 2 :8-12). Thiên Chúa có thể bảo các thiên thần mời bất cứ ai đến chuồng bò. Ngài có thể gọi các tư tế, những thầy giữ luật Do thái, những vị học giả luật, hoặc những người Phariseu, nhưng Người đã không làm thế. Thiên Chúa gửi lời mời từ trời cao đến với những người được xem là không đạo đức, bởi vì do công việc chăn cừu, họ thường không có thời gian xem xét những buổi lễ tôn giáo quan trọng. Có lẽ, các thiên thần mời những mục đồng bởi vì họ là những người khiêm tốt, những con chiên lạc lối mà Chúa Giê-su đến để cứu.

Những thiên thần nói với các mục đồng rằng hài nhi này không giống như trẻ sơ sinh khác, Ngài chính là Đấng đã được hứa ban, mang tin mừng đến cho những người có lòng hiền lành; Đấng băng bó những tâm hồn tan vỡ; Đấng công bố lệnh ân xá cho những ai bị giam cầm, và mở cửa tù giải thoát những ai bị nhốt (Xem Isa 61:1).

Khi họ đến, họ nhiền thấy một phụ nữ trẻ yên lặng nhìn đứa con của mình với ánh nhìn chỉ có thể là của người mẹ. Mặc dù không có ghi chép lại việc những mục đồng tặng quà cho hài nhi Giê-su, nhưng tôi không tin họ đi tay không đến. Có lẽ họ mang đến những thứ liên quan đến công việc của mìn: sữa để uống, phô-mai để ăn, lông cừu để đắp ấm cho Ngài, một miếng thịt cừu để hầm. Ngày nay, trên những ngọn núi ở Ý, những mục đồng mang những món quà như thế đến tặng những bà mẹ mới sinh. Trên đường đi, những mục đồng vui mừng vì biết được tin về đứa trẻ ấy, sinh ra một cách giản dị trong khó nghèo, giống như họ, chính là Đấng Cứu độ của người khiêm tốn—những người thiên chí, mà thiên thần ban xuống cho bình an.

Thiên Chúa đã không chọn một nơi tốt hơn cho sự hạ sinh của Con Ngài, Đấng Cứu Thế–Đức Giê-su. Mặc dù có vẻ rất thấp hèn khi được sinh ra bên cạnh những điều giản dị, nhưng điều ấy hoàn thành kế hoạch của Thiên Chúa. Người thường làm việc theo những cách bí ẩn để thực hiện những điều kỳ diệu (Xem Is 55:9). Ngài đã làm thế, và vẫn làm như thế trong ngày hôm nay.

Những thoáng suy ngẫm

Giáng Sinh kéo dài mãi

Thiên thần hát ngợi khen Chúa vào đêm Chúa Giê-su được sinh ra vẫn hát trong ngày hôm nay. Nếu bạn cẩn trọng lắng nghe, bạn có thể nghe thấy bên cạnh sự hối hã và chen lấn trong cuộc sống. Hãy cùng tham gia.

Chúa Giê-su chính là món quà của Thiên Chúa gửi đến toàn thế giới, và không chỉ trong dịp Giáng Sinh, nhưng mọi ngày, cả cuộc đời chúng ta và cả đời sau, và mãi mãi. Đó là món quà hoàn hảo, bởi vì Chúa Giê-su có thể đáp ứng mọi nhu cầu và làm cho mọi giấc mơ trở thành hiện thực.

Câu chuyện Giáng Sinh kể với chúng ta rằng hoàn toàn bình thường khi bắt đầu bằng điều nhỏ nhoi. Chúa Giê-su bắt đầu bằng một hài nhi bé bỏng được sinh ra trong chuồng bò, nhưng Ngài đã kết thúc bên hữu ngai Thiên Chúa. Và nhờ Ngài, những khởi đầu nhỏ bé của chúng ta sẽ có những kết thúc to lớn hơn trong vương quốc vĩnh cửu của Ngài.

Giáng Sinh chính là một trạng thái tinh thần. Đó là niềm hạnh phúc, sự tạ ơn, yêu thương và cho đi. Hãy làm những điều này, và mọi ngày đều có thể giống như Giáng Sinh.

Giáng Sinh đến và đi, nhưng Chúa Giê-su không bao giờ rời khỏi tâm hồn.

Thiên Chúa ở cùng với chúng ta

Phỏng theo bài viết của Virgina Brandberg

Một số người không thể hiểu làm thế nào Thiên Chúa có thể xuống thế trong hình hài con người. Tuy nhiên, điều ấy không lạ gì đối với tôi. Sự thật là rất dễ để tin, bởi vì tôi nhìn thấy Chúa Giê-su sinh ra trong hình hài con người mọi ngày. Ngài đến và sống trong tâm hồn và biến đổi cuộc sống, và đối với tôi, đó là một phép lạ to lớn.

Lời Chúa nói rằng một phần trong số những danh hiệu của Chúa Giê-su rất “kỳ diệu”. “Một trẻ thơ đã chào đời để cứu ta, một người con đã được ban tặng cho ta. Người gánh vác quyền bính trên vai, danh hiệu của Người là Cố Vấn kỳ diệu, Thần Linh dũng mãnh, Người Cha muôn thuở, Thủ Lãnh hòa bình” Is 9:6).

Cuộc đời Ngài thật diệu kỳ, đi khắp nơi làm điều thiện và chữa lành cho tất cả những ai bị ma quỷ kiềm chế (Xem Cv 10:38). Ngài diệu kỳ trong cái chết của Ngài: vì Ngài đã chết cho bạn và tôi, chúng ta có thể có được sự sống đời đời (Xem Rm 6:23; 1 Pr 2:24). Ngài diệu kỳ trong sự sống lại của Ngài: nhờ Ngài trổi dậy từ cõi chết, chúng ta cũng sẽ được sống lại (Xem 1 Cr 15:20–21). Và giờ đây, Ngài diệu kỳ trong sự sống sau khi chết của Ngài, bở vì Ngài sống, chúng ta cũng sẽ được sống (Xem Dt 7:25)/

Nhưng Đấng Cứu Thế, Vua các vua, không chỉ được sinh ra ở Belem dưới những vì sao báo hiệu sự ngự đến của Ngài; Ngài phải được sinh ra trong tâm hồn chúng ta.

Có thể bạn nhìn thấy bức tranh nổi tiếng của họa sĩ William Holman Hunt, vẽ Chúa Giê-su đứng bên ngoài cánh cửa đóng, với chiếc đèn trong tay. Chuyện kể rằng sau khi Hunt vẽ xong tác phẩm sau này trở nên nổi tiếng, ai đó nói ông đã mắc sai lầm; không có tay vịnh.

“Tôi không vẽ thiếu”, Hunt trả lời. “Cánh cửa chính là cánh cửa đi vào tâm hồn, và nó chỉ có thể được mở từ bên trong”.

Chúa Giê-su không thể nào bước vào trong nếu cánh cửa không được mở từ bên trong. Lời Chúa nói: “Những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1:12).

Nếu bạn vẫn chưa đón nhận món quà tuyệt vời nhất của Thiên Chúa, chính là Chúa Giê-su, bạn có thể nhận được ngay bay giờ bằng cách đọc lời nguyện sau:

Lạy Chúa Giê-su, tạ ơn Chúa đã đến thế gian và sống như chúng con. Tạ ơn Chúa đã chết vì con, để con có thể có được sự sống đời đời nơi thiên đàng. Xin tha thứ mỗi lỗi lầm con đã phạm, và đong đầy cuộc sống của con bằng tình yêu của Ngài.

Theo ngôi sao

Koos Stenger

Cứ vào dịp Giáng Sinh, tôi đều tưởng tượng đến ba nhà thông thái khi họ băng qua sa mạc để đi theo ngôi sao lạ. Tôi có thể hình dung được việc họ băng qua sa mạc cát nóng ban ngày và cắm lều vào ban đêm. Không có nơi nào trên mặt đất tuyệt vời đầy bí ẩn và mê hoặc như bầu trời đêm trong nơi sa mạc! Tôi có thể nhìn thấy họ ngồi trước lều và nhìn điều kỳ diệu trên bầu trời, không một ánh sáng nào khác làm lưu mờ tác phẩm nghệ thuật thật thuần khiết của Chúa. Đó là ngôi sao lạ chưa từng xuất hiện trước đây. Tôi phải kinh ngạc trước họ.

Họ đã nghe về sự ngự đến của Đấng Cứu Thế. Họ đã nghiên cứu về điều này trong sách cổ, nhưng giờ đây, họ đọc được điều ấy nơi những ngôi sao.

“Vì điều này chúng ta được sinh ra. Chúng ta phải đi theo”.

Vì thế, họ ra đi bằng lòng tin và cuối cùng, ngôi sao dẫn họ đến hang đá thấp hèn với Hài Nhi vừa được sinh ra.

Họ quỳ xuống thờ lạy và thì thầm: “Đây chính là Vua các vua”.

Điều này nhắc tôi nhớ đến việc tìm kiếm của chính mình.

Tôi không phải là nhà thông thái, nhưng tôi cũng đã chấm cho mình một vì sao. Vì sao ấy không sáng lấp lánh tránh bầu trời; nó không chiếu sáng bầu trời cuộc đời tôi, nhưng ánh sáng của nó chạm đến tâm hồn tôi. Sức ảnh hưởng của nó rất thật và làm tôi thao thức.

Ánh sáng ấy đến từ đâu?

Nó gọi mời tôi lần tìm giải đáp bí ẩn của nó.

Bởi vì điều này tôi được sinh ra. Tôi phải đi theo nó.

Vì thế, tôi đã đi theo. Tôi tìm kiếm lẽ thật, mà không có con lừa chở tôi đi, nhưng tôi đi theo ánh sáng của ngôi sao ấy.

Và một ngày, tôi tìm thấy chuồng bò.

Đó là vào ngày giông bão. Mưa trút xuống trên tôi khi tôi nói chuyện với một hành khác khác.

“Bạn đang tìm kiếm Chúa, đúng không?” anh ta nhận ra điều ấy và hỏi.

“Đúng vậy. Ngài ở đâu?”

Anh ấy mỉm cười. “Ngài ở ngay đây, sẵn sàng làm Vua của tâm hồn bạn, nếu bạn cho phép Ngài.”

Ngày hôm ấy, ngôi sao bắt đầu chiếu sáng tâm hồn tôi.

Ngôi sao mà những nhà thông thái đi theo đã biến mất, nhưng ngôi sao Giáng Sinh nơi chính tâm hồn tôi và còn đang cháy sáng.

Sẵn lòng vì nhiệm vụ khó

Maria Fontaine

Thật tuyệt vời khi nghĩ về máng cỏ, những thiên thần, và đêm khi Chúa Giê-su xuống thế. Đó là ý nghĩ mà chúng ta tập trung suy niệm vài tuần trong mùa Giáng Sinh, và chúng ta thậm chí thỉnh thoảng suy gẫm về nó trong cả năm.

Nhưng đó chỉ là một phần của bức tranh lớn hơn rất nhiều. Chúa Giê-su không chỉ xuống thế gian để các thiên thần chúc tụng Ngài. Đó chỉ mới là khởi điểm của sự mênh mông vĩnh cửu. Chỉ vài năm ngắn ngủi Ngài sống nơi trần thế, Ngài và Thần Khí của Ngài ở cùng những ai tìm kiếm để đến gần hơn với Ngài; Ngài làm việc mỗi ngày, trên từng cuộc sống, đáp trả những tâm hồn than khóc.

Sự kiên nhẫn của Đức Chúa không bao giờ vơi khi chúng ta loạng choạng và sẩy chân hoặc lạc vào trong những khó khăn. Ngài chấn chỉnh mọi chi tiết trong cuộc sống của bạn và tôi, và Ngài cam kết với chúng ta mãi mãi. Chúa Giê-su sẵn lòng cho nhiệm vụ khó khăn.

Một trong những món quà tốt nhất chúng ta có thể dành tặng lại cho Chúa Giê-su chính là chia sẻ tin mừng ơn cứu độ của Ngài với những ai đang khó khăn và lạc lối. Chúng ta có thể tận hưởng trước niềm vui nơi thiên đàng và trải nghiệm sự ủi an của Thần Khí Chúa trong những lúc khó khăn trong khi có rất nhiều người không biết hoặc không cảm thấy tin tưởng và tình yêu của Chúa, không ngừng đối mặt với việc cố gắng tìm kiếm mục đích và để biết rằng cuộc sống này rất đáng sống.

Ngay cả khi những gì chúng ta có thể làm chính là giúp người khác tìm thấy được tình yêu tuyệt vời của Chúa có vẻ rất nhỏ nhoi so với nhu cầu, và những kết quả có thể vượt xa những gì chúng ta có thể tưởng tượng. Nhưng suy cho cùng, phần tuyệt diệu của Giáng Sinh chính làm cho trọng đại những gì bắt nguồn từ những khởi đầu rất nhỏ bé. Điều bắt đầu bằng một hài nhi bé bỏng trong máng cỏ nhỏ bé, trong ngôi làng nhỏ bé tại một đất nước nhỏ bé, lại trở thành một món quà vĩ đại và vĩnh cửu ban tặng cho vô số người trong suốt thời gian dài.

Thiên Chúa đã cam kết với chúng ta vĩnh cửu và vô tận. Bất cứ ai mở cửa tâm hồn cho Ngài chính là được bảo đảm sự an toàn vĩnh cửu trong vòng tay của Đấng không đặt ranh giới cho tình yêu vô tận của Ngài. Bỗng nhiên, ngay cả màn trình diễn trên không trung của thiên thần đêm ấy có vẻ bé nhỏ so với những điều kỳ diệu mà chính Chúa đến thế gian để cứu chính bạn và tôi.

Một mình trong dịp Giáng Sinh

Vivian Patterson

Tôi đã cố gắng không suy nghĩ về Giáng Sinh, sợ hãi ngày trôi qua, hy vọng chống lại niềm hy vọng rằng có thiên thần đến trong cuộc sống và làm cho mọi thứ tốt đẹp. Tôi thậm chí thử việc giả vờ rằng đó chỉ là một ngày bình thường, không có gì đặc biệt, với hy vọng rằng điều này sẽ làm cho nỗi cô đơn trôi đi. Nhưng tôi không thể tránh được nó: Giáng Sinh ở quanh tôi, tôi đang một mình. Không ai để nói chuyện, không ai để cười đùa, không ai để chúc mừng tôi Giáng Sinh. Mỗi một phút trôi qua tôi càng cảm thấy chán nản, và đó là điều tôi sợ hãi nhất!

Để tự làm mình vui lên, tôi lục hết những ký ức hạnh phúc chất chứa trong tâm trí. Một điều xuất hiện chính là giáo viên lớp giáo lý của tôi. Thầy rất dễ chịu, thân thiện, và dành nhiều thời gian cùng với lũ trẻ chúng tôi, có những tài riêng để tạo không khí vui. Thầy nói rằng Chúa Giê-su chính là niềm vui trong cuộc sống của thầy. Lời của thầy chạy qua trong tâm trí của tôi khi tôi nghĩ về những ngày thơ ấu: “Chỉ cần mang Chúa Giê-su cùng bên con”.

Liệu việc ấy có giúp ích gì không? Tôi suy nghĩ. Tôi đang một mình—không ai biết điều khác biệt. Vì thế, tôi quyết định ngay lập tức kết bạn với Chúa Giê-su trong ngày.

Chúng tôi cùng nhau làm mọi thứ: uống tách sô-cô-la nóng bên lò sưởi, bước đi trên đường cùng nhau, nói về thế giới xinh đẹp, cười đùa, và vẫy tay với những khách qua đường. Tôi gần như có thể cảm thấy vòng tay Ngài quanh tôi khắp nơi tôi đi và nghe thấy giọng nói của Ngài nói chuyện với tôi. Trong tiếng thì thầm vượt xa không gian của âm thanh có thể được nghe thấy, Ngài nói Ngài yêu tôi—đúng vậy, chính tôi—và rằng Ngài luôn là người bạn của tôi. Cách nào đó tôi biết tôi sẽ không bao giờ một mình một lần nữa.

Khi tôi nằm xuống ngủ trong đêm Giáng Sinh ấy, tôi cảm thấy rất hạnh phúc, rất bình an, rất thỏa nguyện. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng không hề kỳ lạ chút nào. Tôi đã dành cả ngày cùng với Chúa Giê-su, và chỉ hy vọng rằng những người khác cũng hạnh phúc vào Ngày Giáng Sinh như tôi.

Tôi không hề một mình, tôi nghĩ. Tôi sẽ không bao giờ một mình. Và dĩ nhiên, đó chính là thông điệp của Giáng Sinh. Chúng ta không bao giờ một mình. Không hề một mình khi đêm đen đen tối nhất, gió lạnh nhất, thế gian có vẻ như hờ hững nhất. Vì đây chính là thời gian Chúa lựa chọn.—Taylor Caldwell (1900-1985).

Thầy ở cùng với anh em, mọi ngày cho đến tận thế.—Chúa Giê-su, Mt 28:20

Điều quan trọng nhất

—Một Giáng Sinh áp dụng theo 1 Cô-rin-tô 13

Nếu tôi trang trí nhà cửa thật hoàn hảo bằng cây nhựa ruồi, những dây đèn lấp lánh, hoặc những quả châu sáng bóng, nhưng không thể hiện tình yêu thương, thì tôi cũng chỉ là một người thợ trang trí.

Nếu tôi bận rộn trong bếp, nướng hàng tá bánh quy Giáng Sinh, chuẩn bị những bữa ăn thịnh soạn, và bày bàn ăn trang trí cầu kỳ, nhưng không bày tỏ tình yêu thương, tôi chỉ là một người nấu ăn.

Nếu tôi làm việc trong canteen, hát thánh ca trong nhà dưỡng lão, đóng góp tất cả những gì mình có để làm từ thiện, nhưng không bày tỏ tình yêu thương, thì chẳng lợi ích gì cả.

Nếu tôi tô điểm cho cây Giáng Sinh bằng những thiên thần tỏ sáng lung linh và những bông hóa tuyết bằng len móc, dự những buổi tiệc, và hát trong dàn đồng ca, nhưng không chú tâm đến Đấng Cứu Thế, tôi đã bỏ qua điểm mấu chốt.

Tình yêu dừng việc nấu ăn để ôm đứa con. Tình yêu đặt việc trang trí qua một bên để hôn người chồng của bạn. Tình yêu chính là sự tử tế dù bực bội và mệt mỏi. Tình yêu không ghen tị với nhà người khác được trang trí bằng gốm sứ và bàn ăn được trải khăn.

Tình yêu không hét to với những đứa trẻ phải tránh xa, nhưng cám ơn vì chúng đã đang ở đó. TÌnh yêu không chỉ cho những ai có khả năng trả lại, nhưng vui vì cho những người không thể trả lại.

Tình yêu tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Tình yêu không bao giờ mất được. DVDs sẽ bị trầy, những món đồ chơi sẽ bị quên lãng, những chiếc nón hoặc khăn choàng sẽ bị lạc mất, một chiếc máy vi tính mới sẽ trở nên lỗi thời nhưng món quà tình yêu sẽ tồn tại mãi.

Khi chúng ta bận rộn với danh sách những món đồ phải mua sắm và việc mời khác, cộng với thời tiết xấu của tháng 12, rất tốt để nhớ lại rằng có những người trong cuộc đời của chúng ta rất đáng trân trọng, và những người mà chúng ta cũng quan trọng đối với họ. Giáng Sinh cho chúng ta thấy sợi dây ràng buộc chúng ta với nhau, những sợi dây yêu thương và quan tâm, được quấn lại một cách đơn giản nhất và chặt chẽ nhất trong gia đình.—Donald E. Westlake (1933-2008)

Cho đi món quà cười đùa,

Cho đi món quà ca hát,

Cho đi món quà lòng cảm thông

Để kéo dài cả cuộc đời.

Cho đi thông điệp vui vẻ,

Cho đi bàn tay giúp đỡ,

Nói với người hàng xóm mệt mỏi của bạn,

“Chúa Giê-su hiểu!”

Cho đi một bức thư

Gửi đến người bạn ở xa;

Cho đi một bông hoa trong vườn

Cho mượn một quyển sách,

Rửa chén buổi tối,

Giúp quét dọn phòng;

Cho đi một lời cầu nguyện lan rộng

Đến ai đó lúc u sầu!

Cho đi món quà chia sẻ,

Cho đi món quà hy vọng;

Thắp lên ngọn nến đức tin

Cho ai đó đang loạng choạng

Trong bóng tối.

Làm dịu những ngày mệt mỏi

Cho ai đó lạc lối và cô đơn.

Luôn cho đi chính bản thân bạn.
—Margaret E. Sangster (1838–1912)

Những khoảnh khắc thinh lặng

Trước thềm năm mới

Abi May

Con đường của năm cũ sắp hết. Chúng ta có thể nhìn lại những gì đã qua và nhớ lại những khoảnh khắc hạnh phúc, những niềm vui bất ngờ, những tin tốt lành đến như dòng nước tươi mát làm thỏa tâm hồn đang khát (Xem Cn 25:25). Và rồi, chúng ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm vì những khó khăn trong năm qua cuối cùng cũng chấm dứt (Xem Tv 90:9). Giữa những lúc thịnh vượng và gian nan, có những ngày bình thường khi không có gì bất thường xảy ra.

Một năm đóng lại, những ghi nhận

Những hành động đã làm, những lời nói đã nói ra,

Ký ức chỉ là ký ức

Cùng với iềm vui, đau khổ, và thành tựu

Giờ đây với mục đích mới,

Chúng ta quay sang chào đón một năm mới.

—Robert Browning (1812–1889)

Năm mới chính là lúc bắt đầu, và không gì nghi ngờ, nó sẽ rải rác với những khoảng khắc hạnh phúc, niềm vui, những tin tốt lành, những khó khăn, và nhiều ngày bình thường. Mặc dù chúng ta có thể trông đợi những sự kiện lớn, ví dụ như công việc mới, dọn đến nhà mới, chào đón đứa con sắp sinh, hầu hết những khía cạnh khác của tương lai vẫn còn bí ẩn, như một câu châm ngôi xưa: “Chiếc màn che tương lai khiến chúng ta không nhìn thấy được dệt bằng thiên thần của lòng thương xót.”

Tôi không nhìn thấy bước đi phía trước khi bước sang năm mới; nhưng tôi để lại quá khứ trong sự giữa gìn của Chúa—tương lai của tôi lòng thương xót của Chúa sẽ làm sáng tỏ; và những gì trông u tối khi nhìn từ xa có thể sáng lạng khi tôi đến gần.—Mary Gardiner Brainard (1837–1905)

Và lúc này thế nào? Thiên Chúa ở đây với chúng ta trong lúc hiện tại, cũng như Ngài đã ở cùng trong quá khứ và sẽ ở cùng trong tương lai. Hãy hoàn tất năm nay nhờ biết rằng Đấng chính là khởi đầu và kết thúc sẽ ở cùng chúng ta luôn mãi: lúc bắt đầu, lúc hoàn tất, và trong suốt cả chặng đường

And what of right now? God is here with us in the present, just as He was in the past and will be in the future. Let’s finish this year by acknowledging the One who is the beginning and the end (Xem Kh 22:13) and will be with us always: at the start, at the finish, and all the way through (Xem Mt 28:20).

Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống; trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề, ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi!—Tv 16:11

Lạy Chúa, tôi tạ ơn Ngài về một năm nữa đã trôi qua, về nụ cười và nước mắt, về những ngọn gió, ánh mặt trời và mưa Xin giúp con đối mặt với những thách thức trong năm sắp tới bằng lòng tin rằng Ngài sẽ giúp con vượt qua như Ngài đã hứa.

Chúa Giê-su với tình yêu

Con sẽ tặng gì cho Ta?

Con có thể tặng Ta gì, Vị Vua các vua, Chúa các chúa, Đấng mà ngai vàng nơi thiên đàng và bệ đặt chân là mặt đất? (Xem 1 TM 6:15; Isa 66:1). Con có thể tặng Ta gì, Đấng có mọi thứ? Ta có thể cần gì?—Món quà từ trái tim. Bất kỳ món quà nào từ trái tim đều là món quà mà Ta trân quý.

Mỗi người được tao ra cùng với một kết hợp riêng biệt của những ơn, những tài năng và những khả năng. Một số có những khả năng rất rõ ràng—một đầu óc nhanh nhẹn hoặc hay tò mò, một năng khiếu về kỹ năng hoặc cho một công việc nào đó chẳng hạn. Một số ơn được thể hiện rõ ràng ra ngoài, chẳng hạn như sự lôi cuốn. Những món quà khác thường không được nhận ra nhưng thật sự có thể mang con đi xa, chẳng hạn như ơn khiêm tốn, lạc quan, cảm thông, và biết hy sinh. Và một torng những món quà tốt nhất chính là: khả năng cho đi và đón nhận yêu thương. Đó chính là món quà mọi người đều nhận, và đó là một phần trong việc được tạo ra theo hình ảnh của Chúa. Cho dù con được ban cho ơn gì, tất cả điều làm cho con trở nên đặc biệt đối với Ta.

Tất cả những món quà này được ban để làm dồi dào cuộc sống của con và cuộc sống của những người khác, nhưng việc con dùng chúng thế nào và nhiều thế nào là tùy thuộc nơi con. Không có gì làm Ta hạnh phúc hơn cho bằng việc nhìn thấy con dùng chúng để làm lợi cho người khác và làm họ hạnh phúc. Khi con làm thế, điều tuyệt vời nhất sẽ xảy ra: những món quà và những tài năng của con sẽ lớn thêm, chúng được nhân lên, và tình yêu mà tâm hồn con mang đến với những tâm hồn khác sẽ quay lại với con.

Con có thể tặng gì cho Ta trong Giáng Sinh này và trong năm sắp tới? Hãy dùng những gì con có, những gì con được ban cho, một cách thật trọn vẹn. Điều ấy sẽ là món quà hoàn hảo dành cho Ta.

Merry Christmas 2015!

christmas2015eng

Download the PDF file

Full of Wonder

The story of the first Nativity scene is a well-known Christmas staple: Saint Francis of Assisi is traditionally believed to have asked the citizens of the village of Grecchio, in 1223, to play the characters in the Nativity. What’s certain is that these “living cribs” became highly popular and the tradition spread around the world.

The trouble was that these were large-scale affairs that often required dozens of actors and a lot of preparation. During the French Revolution, religious reenactments were suppressed, and Nativities were reduced to miniature scenes that families could recreate at home.

Some of the most famous of these are the brightly colored “santouns” (small saints, in the local dialect) from Provence. In addition to the biblical players—Jesus’ family, the shepherds, angels, and kings—these Nativity scenes usually include a collection of everyday characters and traditional trades.

There is one character you may not immediately recognize but is essential to any Provençal Nativity. He isn’t bringing any gifts, but his arms are raised and his expression is of intense surprise and joy. He is Lou Ravi (the delighted one). In Italy, a similar Nativity figure is called Lo Stupito (the astonished one), and their shared characteristic is a strong sense of awe and marvel. They seem empty-handed, but actually, they’re bringing the most beautiful gift of all: their wonder.

We who know the story of Christmas so well can easily grow familiar with its blessing. Jesus’ birthday becomes a traditional, recurring event much like any other. When in fact, it’s anything but. The truth is: God loves us so much that He came to earth as a human, in the form of His Son, Jesus, so we could get to know Him and learn to trust Him and love Him back.1 May we always retain Lou Ravi’s childlike wonder at this incredible gift!

The Best Christmas

By Dina Ellens

The year we had very little money to spend on Christmas turned out to be our best ever! After a recent move to a new country, we’d had to leave behind all of our Christmas decorations, and I wondered how we could decorate our home, especially since we were tight on cash and had extra setting-up costs. Thankfully, one autumn weekend while on a forest hike, my kids got the idea of collecting pine cones and using these to make Christmas decorations. We began right away, and by evening we had a large bagful.

After that, every Saturday afternoon we worked together on our pine cone project. First, the cones were sorted by size and quality. Then the kids tied wire to each of them and attached them to a long pole. This made it easy to quickly spray paint them with a drop sheet underneath. Once the paint dried, they trimmed and shaped the wire so that it could easily be hung from the tree or a wreath.

Then it was decoration time. With gold and green ribbons and a glue gun, each pine cone was soon transformed into a unique work of art. The results were simple but beautiful, and visitors commented on how nice our living room looked.

The following year when the box of Christmas decorations came out of storage, the first thing on everyone’s mind was seeing how the pine cones had survived. As each one came out of its wrapping, there were exclamations of, “Hey, I found this big one on our hike!” Or “I put the bow on this one!” Everyone was reliving the happy memories of the previous Christmas and the part they had played.

I realized then that it doesn’t take a lot of money to create lasting Christmas memories. The fact that funds were low that Christmas was what inspired us to make the pine cone decorations, which ended up becoming cherished mementoes of a Christmas when we didn’t have much materially, but we had one another.

Heavenly Father,
Christmas began
With the gift of Your Son,
Who in turn gave the world
The gift of His life.
Let me remember, O God,
That Christmas remains
A matter of giving,
Not parties, not presents,
Not material wealth,
For Christmas is Christmas
When I give of myself.
—By Van Varner

Celebration, not Perfection

By Tina Kapp

If you’re like me, you have an idea of what the perfect Christmas should be like. Maybe you have a mental picture of the perfect tree and decorations, somewhere ideal to go on holiday, the perfect Christmas dinner surrounded by family and friends, drinks, Christmas cake, or whatever it is that you love. Maybe the music would be playing when you open your presents, and they would be exactly what you’ve always wanted …

My Christmases have rarely turned out that picturesque or perfect. Yes, they have been both beautiful and fun, and I have created great memories, but phrases that describe my last few Christmases range from “a quiet Christmas” to “embrace the chaos.” And none of them were anything remotely like my picture-perfect ideal Christmas—however, all of them are very special memories that I treasure.

Only recently have I truly decided that Christmas doesn’t have to be perfect. It doesn’t have to bowl me over with magic, as long as there’s love, happiness, and time taken to celebrate Jesus’ birth.

After all, the first Christmas was pretty messy. If we were to recreate it perfectly, we’d need to be homeless, tired, and traveling for the sole purpose of registering for taxes. That doesn’t sound fun or perfect on any level! Add to that having a baby and settling for the night with cows and sheep, and you’ve pretty much described what would be my worst day ever!

However, God worked a bit of His own special magic into that night, with angels appearing to shepherds and a new star appearing to lead the wise men to search out the newborn king. I bet Mary and Joseph always treasured that crazy night and often recounted the amazing story to Jesus when He was growing up. Life today can be pretty messy as well, but Jesus always shows up and adds His own special touch of wonderful.

When I’m discouraged with my Christmas, one thing that helps is finding a way to make someone else’s Christmas a little better. When I was a child, my family used to visit retirement homes during the Christmas season. It was so nice to see how much happiness we could bring. The simple act of showing up helped the residents know that they weren’t alone or forgotten, and that someone cared enough to sing for them or make them Christmas cards or whatever we decided to do each year.

There’s nothing wrong with spending time creating a beautiful Christmas and having traditions or expectations of things that make it special for you and your friends and family; just remember—you can find beauty in the chaos. God often likes to show up in imperfect circumstances much like He did in that stable long ago, and He can help you focus on what it is that makes Christmas truly wonderful.

When writing this article, I googled “imperfect Christmas” and discovered I wasn’t alone; so many people of all ages and backgrounds have made the same discovery of learning to be happy with their less-than-picture-perfect Christmas.

Professor Gordon Flett from York University in Canada made an interesting observation: “Christmas reflects huge cultural expectations that things have to be just right. We have a consumer-based society that says if you have the perfect look or the perfect achievement, the perfect life will follow. People expend so much effort achieving this ideal. By the time the holidays arrive, they’re stressed.”1

A blogger named Sarah wrote, “Sometimes it’s easy to be lured into the Pinterest Christmas, the myth of the perfect, designer, foodie, cool Christmas. The idea behind it seems to be that, if we decorate it beautifully, it will be beautiful, and somehow our surroundings are the best indicator for our inner peace and joy, our best defense against the reality of our own imperfections at Christmas. This year … I’m celebrating my imperfect Christmas. Maybe no one wants to Pin it or sponsor it, but … I’m sitting here now, in the glow of a thousand colored mini-lights, and I love my imperfect Christmas and my imperfect family so much. All is, somehow, mysteriously, calm and bright.”2

At Christmas we celebrate Jesus coming to earth in a pretty imperfect environment, but the love that His birth means to us makes the day unforgettable. The best Christmas memories are not necessarily of things turning out perfectly, but often of the slightly crazy times surrounded by the love of family and friends. When we stop and think how much we have to be thankful for, we can truly enjoy a wonderfully imperfect Christmas.

I’ll leave you with this last and beautiful thought by another blogger: “Christmas isn’t about perfection. It’s celebrating the One who saved us from our impossible need to be perfect.”3

Tina Kapp is a dancer, presenter, and freelance writer in South Africa. She runs an entertainment company that helps raise funds for charity and missionary projects. This article was adapted from a podcast on Just1Thing,4 a Christian character-building website for young people.

1. “How to Have an Imperfect Christmas,” Canadian Living, http://www.canadianliving.com/health/mind_and_spirit/how_to_have_an_imperfect_christmas.php
2. Sarah Bessey, “In Which I Celebrate the Imperfect Christmas,” http://sarahbessey.com/in-which-i-celebrate-the-imperfect-christmas/
3. “Embrace Imperfection,” Simple Mom, http://simplemom.net/plan-your-peaceful-christmas-embrace-imperfection/
4. www.just1thing.com

A Time of Miracles

By Irena Žabičková

A number of years ago, I lived and worked in a small volunteer center in the south of Russia. A week before Christmas, a snowstorm blew down the main power line for the whole region. Nobody knew how long the blackout would last, as the repair crew had to wait for the weather to clear before they would be able to reach the affected area up in the mountains and fix the cables.

In the meantime, everyone tried to survive as best they could: All the large supermarkets had closed, and small shops were lit by candles or powered by fuel generators. With no heating, houses quickly got very cold. People who had only electric cooking stoves made fires outside apartment buildings to cook their food. Once the city’s water reserves emptied, the water turned off. Thankfully, some snow would fall during the night, which we’d collect to melt for cleaning and washing. We spent the evenings by candlelight telling stories, singing songs, and making figures for a manger scene.

As the days went by, there was still no sign of electricity. Finally it was Christmas Eve, and we wondered if we should even bother putting Christmas lights on the tree, or if we should just go the old-fashioned way and put candles. One of our colleagues was undeterred: “I am putting the electric lights on and plugging them in. God is able to do a miracle and bring the power back in time.”

As we were preparing dinner on Christmas Eve, there was still no power. The evening came and all was ready, the table was set, the meal was served. We bowed our heads in prayer and thanksgiving for the food and Christ’s coming to earth as a little baby. As we ended our prayer and opened our eyes, we could hardly believe what we saw—all the lights in the house were on and the Christmas tree was lit up, sparkling majestically. The timing was impeccable! God might not have miraculously flipped the switch Himself, but I have a feeling He played a part in the electricity being turned on just in time.

1. http://www.perunmondomigliore.org

Telegram of Hope

By Chris Hunt

The well-known motivational author Norman Vincent Peale wrote, “Christmas waves a magic wand over this world, and behold, everything is softer and more beautiful.” This quote evokes pictures of a roaring fire in a hearth, with colorful stockings hanging from the mantelshelf; an evergreen tree laden with baubles and tinsel, surrounded by a pile of cheerfully wrapped presents; a happy family sitting comfortably on a sofa, reading stories to their children while they sip hot chocolate. Through the window, we see snowflakes gently falling upon the white ground, sparkling in the moonlight. Is that the soft and beautiful world he imagined?

Unfortunately, “soft and beautiful” does not seem to be the right description for the images of distant sorrows that we see on the news and read about on the Internet, nor of our sorrows closer to home such as economic stress, job loss, relationship breakdown, serious illness, or bereavement.

Nonetheless, “soft and beautiful” does make an appearance. The generosity of friends and thoughtfulness of family, the kindness of strangers, and the record fundraising drives by charities are all good examples.

But despite good intentions, human love is not always constant and can fail. There is something deeper to discover, in the words of Reverend Tom Cuthell: “Each year we retell the astonishing entrance that God made into our broken world and we are moved in the very bowels of our being by God’s capacity to surprise us with love. … The birth of Jesus is God’s heartfelt protest against letting things be, abandoning people to their own devices, leaving people to fall back on the threadbare poverty of their own resources. Jesus is the saving, dynamic help of God among us; he is the one Word on God’s telegram of hope.”1

And so we might find ourselves agreeing with Mr. Peale after all, that Christmas does make life softer and more beautiful, although it’s not down to our celebrations, nor even entirely due to the love shared at this season. It’s down to the “one-word telegram of hope,” which isn’t only for Christmas, but lasts a lifetime and beyond.

Christmas reminds us that in the midst of adversity miracles happen, seeds are sown that will bear fruit in years to come, and Jesus’ message of peace for all still rings out. In the end good overcomes evil, the dead are resurrected, against the odds the vulnerable baby survives to rule the world.—Bishop Joe Aldred

1. www.st-cuthberts.net/crcmas99.php

Why the Stable?

By Curtis Peter van Gorder

She brought forth her firstborn Son, and wrapped Him in swaddling cloths, and laid Him in a manger, because there was no room for them in the inn.—Luke 2:7

The Lord of the universe could have picked anywhere for Jesus to be born. That raises the question of why God picked a humble dwelling where animals were housed and fed—possibly a stable, although it could have been a cave or even a guest room in a relative’s house.

The room might have been full of sweet-scented hay—dried flowers and grass that had flourished in sunny summer meadows before being cut down from their beauty—like Jesus Himself was. In Japan, traditional floors are made from freshly harvested rice grass called tatami because the smell is so sweet. Perhaps God savored the fragrance as well. The hay also reminds us of the transitory nature of life.

At His birth, Jesus was surrounded by simple creatures—maybe a donkey, birds, a cow, goat, or sheep. During His life, Jesus would seek the lowly and eventually tell His followers to preach the gospel to every creature.1 He ministered to the meek and brokenhearted, the prostitutes, the tax collectors, the fishermen, the children—those at the lower end of society. He came to seek and save the lost. He transformed men who were like beasts of burden into sons and daughters of God.

Then there were His earthly parents: a humble hewer of wood and a young girl. Jesus could have been born into an illustrious family, but He wasn’t. Jesus would follow in His father’s steps until He was 30, transforming raw timber into useful vessels, like He still transforms today those who come to Him seeking a new life.

A ragtag band of shepherds came to view the newborn Jesus at the invitation of angels.2 God could have had the angels bid anyone come to the stable. He could have called the high priests, scribes, the doctors of the law, or the Pharisees, but He didn’t. God sent the heavenly host to some of the people who were considered the least religious, due to the fact that their job of tending sheep often kept them from observing many of the important rituals of their faith. Perhaps the angels invited the shepherds because they were the humble ones, the lost sheep whom Jesus had come to save.

The angels told the shepherds that this baby was not merely another newborn, but He was the Promised One who would bring good news to the meek; who would bind up the brokenhearted; who would proclaim liberty to the captives, and the opening of prisons to them that are bound.3

As they approached, they saw a young woman silently gazing at her child in a way that only a mother can. Although there is no record of the shepherds giving gifts to the baby, I don’t believe they would have come empty-handed. Perhaps they carried the offerings of their vocation: milk to drink, cheese to eat, wool to warm Him, a piece of lamb for a stew. Today in the mountains of Italy, shepherds bring such presents to new mothers. As the shepherds went on their way, they rejoiced in the knowledge that this Boy, born of simple folk and in poverty, just like them, was to be the redeemer of the humble—those people of good will, on whom the angel had given a blessing of peace.

God couldn’t have picked a better place for the birth of His Son, the Messiah—Jesus. Even though it might have seemed humiliating to be born in such simple surroundings, it fulfilled God’s plan. He often works in mysterious ways to perform His wonders.4 He did it then and still does it now.

Curtis Peter van Gorder is a scriptwriter and mime artist5 in Germany.

1. See Mark 16:15.

2. See Luke 2:8–12.

3. See Isaiah 61:1.

4. See Isaiah 55:9.

5. http://elixirmime.com

POINTS TO PONDER

Constant Christmas

The angels who sang praises to God the night Jesus was born still sing today. If you listen carefully, you can hear them over the hustle and bustle of life. Join in.

Jesus was God’s gift to the whole world, and not just for Christmas, but for every day, our whole lives through and beyond, for all eternity. It was the perfect gift, because Jesus can meet every need and make every dream come true.

The Christmas story tells us that it’s okay to start small. Jesus started as a tiny baby born in a stable, but He ended up at the right hand of the throne of God. And because of Him, our small beginnings will have greater ends in His eternal kingdom.

Christmas is a state of mind. It’s happiness‚ thankfulness, love, giving. Do those things, and every day can feel like Christmas.

Christmas comes and goes, but Jesus never leaves the heart.

God with Us

By Virginia Brandt Berg, adapted

Some people cannot understand how God could have come down and been wrapped in human flesh. That isn’t strange to me, though. In fact it is quite easy for me to believe, because I see Jesus born in human hearts every day. He comes and lives in hearts and transforms lives, and to me that’s a great miracle.

God’s Word says that part of one of Jesus’ titles is “wonderful.” “A child has been born for us. We have been given a son who will be our ruler. His names will be Wonderful Advisor and Mighty God, Eternal Father and Prince of Peace.”1

He was wonderful in life, going about everywhere doing good and healing all that were oppressed.2 He was wonderful in His death: because He died for you and me, we can have eternal life.3 He was wonderful in His resurrection: because He rose from the dead, we will also be resurrected.4 And now He’s wonderful in His life after death, because He lives to intercede for us.5

But it is not enough that Christ, the King of kings, was born in Bethlehem beneath the star that heralded His coming; He must be born within our hearts.

Perhaps you’ve seen the famous painting by William Holman Hunt in which Jesus is seen standing before a closed door, with a lantern in hand. It is said that some time after Hunt had finished what was to become his most famous work, someone told him that he’d made a mistake; there was no doorknob.

“I didn’t make a mistake,” Hunt answered. “The door is the door to a heart, and it can only be opened from the inside.”

Jesus can never enter a door unless it is opened from the inside. God’s Word says, “To all who believed him and accepted him, he gave the right to become children of God.”6 Welcome Him into your heart. He will transform your life!

If you haven’t yet received God’s most wonderful gift, Jesus, you can right now by praying the following prayer:

Thank You, Jesus, for coming to our world and living like one of us. Thank You for dying for me, so I can have eternal life in heaven. Please forgive me for all the wrongs I’ve done, and fill my life with Your love.

1. Isaiah 9:6 CEV

2. See Acts 10:38.

3. See Romans 6:23; 1 Peter 2:24.

4. See 1 Corinthians 15:20–21.

5. See Hebrews 7:25.

6. John 1:12 NLT

Following the Star

By Koos Stenger

Every Christmas I picture the three wise men as they traveled through the desert in pursuit of that mysterious star. I can visualize them crossing the hot, sandy deserts by day and camping at night. Nowhere on earth are the heavens so laden with beauty and mystery as on a clear night in the desert! I can see them sitting before their tents and looking in wonder at the heavens, with no other lights to distract from the pure artistry of God. That new star had not been there before. It must have amazed them.

They had heard about the coming of the Messiah. They had studied about it in the ancient books, but now they read it in the stars.

“For this cause we were born. We must follow.”

And so they journeyed by faith and it finally led them to the humble manger with the newborn Child.

They fell down in worship and whispered, “It’s the King of kings.”

It reminds me of my own search.

I was no wise man, but I too had spotted a star. It was not shining brightly in the heavens; it did not illuminate the skies of my life, but its light touched my heart. Its influence was real and it made me restless.

Where does that light come from?

It was calling me to unravel its secret.

For this cause I was born. I must follow it.

So I did. I left my world behind. I went on a search for truth, with no camels to carry me, but I was following the light of that star.

And one day, I found the stable.

It was a stormy day. The rain was pelting down on me when I talked to another traveler.

“You’re looking for God, aren’t you?” he perceived.

“Yes, I am. Where is He?”

He smiled. “He’s right here, ready to be the King of your heart, if you’ll let Him.”

That day the star began to shine in my heart.

The star that the wise men followed has disappeared, but the Christmas star in my own heart is still burning brightly.

Koos Stenger is a freelance writer in the Netherlands.

In It for the Long Haul

By Maria Fontaine

It’s wonderful to think about the manger, the angels, and that night when Jesus came to earth. It’s a thought that we focus on for a few weeks over the Christmas season, and we might even ponder it from time to time throughout the year.

But that was only part of a much bigger picture. Jesus didn’t just pop down to earth so the angels could cheer Him on. That was a starting point in the immensity of eternity. Since those few short years that Jesus lived on earth, He and the Holy Spirit have been with every person that is seeking to draw closer to Him; He is working day in and day out, life by life, to answer our heart cries.

God’s patience never wears thin when we fumble and stumble or wander off into troubles. He is attuned to every detail of your life and my life, and He’s committed to us forever. Jesus is in it for the long haul.

One of the greatest gifts we can give to Jesus in return is our sharing the good news of His salvation with those who are struggling and lost. We can anticipate the joys of heaven and experience the comfort of His Holy Spirit in times of struggle, while so many do not know of or feel confident in God’s love and face endless striving to find purpose and to know that this life is worth living.

Even if what we can do to help others find God’s beautiful love seems small compared to the need, the results can expand beyond what we can even imagine. After all, part of the wonder of Christmas is the magnitude of what resulted from such small beginnings. What began with a tiny little babe in a tiny little manger, in a tiny little town in a tiny little country, became a vast and unending gift to a countless number of people for an immeasurable length of time.

God committed Himself to us without end and without limit. Anyone who opens their heart to Him is assured of security forever in the arms of the One who sets no boundaries to the immensity of His love. Suddenly, even the spectacle of the heavens filled with angels that night seems minuscule compared to the wonders God Himself came to earth to personally deliver to you and me.

Alone at Christmas

By Vivian Patterson

I’d been trying not to think about Christmas, dreading the day, hoping against hope that some angel would come into my life and make everything okay. I even tried pretending that it was just a normal day, nothing special, in hopes that would make the loneliness go away. But I couldn’t avoid it: Christmas was all around me, and I was alone. No one to talk to, no one to laugh with, and no one to wish me a happy Christmas. With each minute that passed I was getting more depressed, and that’s what I dreaded the most!

To cheer myself up, I searched for happy memories to occupy my mind. One that popped up was about my Sunday school teacher. He had been an easygoing, friendly man who spent a lot of time with us kids and had a knack for making things fun. He had said that Jesus was the joy of his life. His words ran through my mind as I thought back to those childhood days: “Just take Jesus with you.”

Would that work? I thought about it. I was alone—no one would know the difference. So I decided then and there to make Jesus my friend for the day.

We did everything together: drank hot chocolate by the fire, walked the streets together, talked about how pretty the world was, laughed, and waved at passers-by. I could almost feel His arm around me everywhere I went and hear His voice talking to me. In whispers beyond the realm of audible sound, He told me He loved me—yes, me—and that He would always be my friend. Somehow I knew I would never be alone again.

As I lay down to sleep that Christmas night, I felt so happy, so peaceful, so content. It seemed odd, but then again it didn’t. I’d spent the day with Jesus, and I just hoped that others had had as happy a Christmas Day as me.

I am not alone at all, I thought. I was never alone at all. And that, of course, is the message of Christmas. We are never alone. Not when the night is darkest, the wind coldest, the world seemingly most indifferent. For this is still the time God chooses.—Taylor Caldwell (1900–1985)

I am with you always, even to the end of the age.—Jesus, Matthew 28:20 NLT

The Most Important Thing

—A Christmas adaptation of 1 Corinthians 13

If I decorate my house perfectly with holly, strands of twinkling lights, and shiny balls, but do not show love, I’m just another decorator.

If I slave away in the kitchen, baking dozens of Christmas cookies, preparing gourmet meals, and arranging a beautifully adorned table at mealtime, but do not show love, I’m just another cook.

If I work at the soup kitchen, sing carols in the nursing home, and give all that I have to charity, but do not show love, it profits me nothing.

If I trim the tree with shimmering angels and crocheted snowflakes, attend a myriad of holiday parties, and sing in the choir’s cantata, but do not focus on Christ, I have missed the point.

Love stops the cooking to hug the child. Love sets aside the decorating to kiss the husband. Love is kind, though harried and tired. Love doesn’t envy another’s home that has coordinated Christmas china and table linens.

Love doesn’t yell at the kids to get out of the way, but is thankful they are there to be in the way. Love doesn’t give only to those who are able to give in return, but rejoices in giving to those who can’t.

Love bears all things, believes all things, hopes all things, endures all things. Love never fails. DVDs will get scratched, toys will be forgotten, scarves and hats will be lost, a new PC will become outdated, but the gift of love will endure.

As we struggle with shopping lists and invitations, compounded by December’s bad weather, it is good to be reminded that there are people in our lives who are worth this aggravation, and people to whom we are worth the same. Christmas shows us the ties that bind us together, threads of love and caring, woven in the simplest and strongest way within the family.—Donald E. Westlake (1933–2008)

Give a gift of laughter,
Give a gift of song,
Give a gift of sympathy
To last a whole life long.
Give a cheerful message,
Give a helping hand,
Tell your weary neighbor,
“Jesus understands!”
Give a newsy letter
To a far-off friend;
Give a garden flower
With the book you lend.
Wash the supper dishes,
Help to dust the room;
Give a prayer to leaven
Someone’s hour of gloom!
Give a gift of sharing,
Give a gift of hope;
Light faith’s gleaming candle
For the ones who grope
Slowly through the shadow.
Sweeten dreary days
For the lost and lonely.
Give yourself, ALWAYS.
—Margaret E. Sangster (1838–1912)

QUIET MOMENTS

At the Close of the Year

By Abi May

The path of the past year is ending. We can look back at what has passed and recall the happy moments, the unanticipated joys, the good news that arrived like refreshing waters to a thirsty soul.1 Then again, we may also heave a sigh of relief that the troubles of the past year have finally come to an end.2 In between those high and low points, there were the average days when nothing out of the ordinary happened.

The year is closed, the record made
The last deed done, the last word said,
The memory alone remains
Of all its joys, its grief, its gains
And now with purpose full and clear,
We turn to meet another year.
—Robert Browning (1812–1889)

The new year is about to begin, and undoubtedly it will be sprinkled with happy moments, joy, good news, some troubles, and many ordinary days. While we might be anticipating some major events, such as a new job, a move to a new home, the arrival of a new baby, most aspects of our future are hidden from our sight, as an old proverb wisely says: “The veil that hides the future from us is woven by an angel of mercy.”

I see not a step before me as I tread on another year; but I’ve left the past in God’s keeping—the future His mercy shall clear; and what looks dark in the distance may brighten as I draw near.

—Mary Gardiner Brainard (1837–1905)

And what of right now? God is here with us in the present, just as He was in the past and will be in the future. Let’s finish this year by acknowledging the One who is the beginning and the end3 and will be with us always: at the start, at the finish, and all the way through.4

You make known to me the path of life; you will fill me with joy in your presence, with eternal pleasures at your right hand.

—Psalm 16:11 NIV

Dear God, I thank You for the passing of another year, for the laughter and the tears, for the breath of the wind, the sunshine and the rain. Help me to embrace the challenges of the coming year with faith that You will see me through, as You have promised.

1. See Proverbs 25:25.

2. See Psalm 90:9.

3. See Revelation 22:13.

4. See Matthew 28:20.

FROM JESUS WITH LOVE

What Will You Give Me?

What can you give Me, the King of kings and Lord of lords, whose throne is heaven and whose footstool is earth?1 What could you possibly give Me, the One who has everything? What could I possibly need?—Gifts from the heart. Any gift from the heart is a gift that I will treasure.

Each person is created with a unique blend of gifts, talents, and abilities. Some appear to be natural abilities—a quick or inquisitive mind, an aptitude for a certain skill or type of work, for example. Some gifts are clearly manifested in the physical, such as charisma. Others are gifts that often go unnoticed but can actually take you even further, such as the gifts of humility, optimism, compassion, and self-sacrifice. And then there is one of the greatest gifts of all: the ability to give and receive love. This is a gift that everyone receives a measure of, and it’s part of having been created in God’s image. Whatever your gifts, they work together to make you special to Me.

All of these gifts have been given to enrich your life and the lives of others, but what you do with them and how much you do with them is up to you. Nothing makes Me happier than to see you use them to benefit others and make them happy. When you do, the most wonderful thing happens: your gifts and talents grow, they are multiplied, and that love that was your motivation spreads from heart to heart and comes back to you.

What can you give Me this Christmas and in the coming year? Use what you have, what you’ve already been gifted with, to the full. That will be the perfect present for Me.

1. See 1 Timothy 6:15; Isaiah 66:1.

Ý nghĩa thay đổi cuộc sống của Giáng Sinh

Maria Fontaine

Việc gửi Chúa Giê-su đến với thế gian vào Giáng Sinh đầu tiên chính là một phần trong việc mở ra kế hoạch tình yêu vĩ đại của Chúa để chúng ta có thể sống cuộc sống yêu thương. Chúng ta, tất cả những người hiểu rõ ý nghĩa thật sự của mùa Giáng Sinh, kỷ niệm món quà tình yêu này của Chúa không chỉ trong một ngày của năm, nhưng là suốt cả một năm. Giáng Sinh tiếp tục suốt trong năm khi chúng ta vui mừng công bố sự hạ sinh của Chúa Giê-su, cuộc sống, cái chết và sự phục sinh của Ngài thông qua lời nói và hành động của chúng ta.

Điều chúng ta kỷ niệm vào dịp Giáng Sinh chính là tình yêu bao la bao phủ khắp cả nhân loại, và được bày tỏ bằng bất kỳ ngôn ngữ nào, bởi bất cứ ai. Nhưng đồng thời, tình yêu đó cũng rất thân thiết để hiểu rõ mỗi nỗi lòng sâu sắc và đặc biệt của mỗi người và đưa ra những giải pháp riêng hoàn hảo, bởi vì tình yêu ấy biết và hiểu chúng ta rõ hơn chính chúng ta hiểu bản thân mình.

Giáng Sinh chính là việc cho đi mỗi ngày—Chúa trao ban Con Một của Người, Chúa Giê-su trao ban mạng sống của Ngài, chúng ta cho đi tình yêu của chúng ta, cũng chính là tình yêu của Ngài. Thiên Chúa bắt đầu Giáng Sinh cho đi và chúng ta tiếp diễn nó.

Một tác giả viết rằng: “Giáng sinh không chỉ là một ngày, một sự kiên được quan sát và nhanh chóng bị lãng quên. Giáng Sinh chính là tinh thần được lan tỏa đi khắp mọi khía cạnh trong cuộc sống của chúng ta. Tin rằng tinh thần của Giáng Sinh thay đổi cuộc sống và giúp nhân loại nhận ra thời gian Giáng Sinh chính là cốt lõi niềm tin nơi người tín hữu” William Parks . Có một bài thơ hay miêu tả sứ mệnh của Chúa Giê-su trao cho chúng ta khi Ngài đến trong thế gian:

Giáng Sinh không phải ở nơi dây kim tuyến hoặc những bóng đèn lấp lánh hoặc những màn trình diễn…

Điều bí ẩn chính là ánh sáng bên trong tâm hồn

Nó chính là ngọn lửa sáng bên trong tâm hồn

Ý định và niềm vui của Chúa chính là phần quan trọng

Ý định của Ngài cao hơn và kế hoạch của Ngài trọng đại hơn.

Đó chính là giấc mơ vẻ vang nơi tâm hồn nhân loại.

Giáng sinh bắt đầu tận sâu thẩm tâm hồn…

Sau đó nhấn chìm cả thế giới như dòng thủy triều mạnh! W. A. Peterson

Tôi yêu tình thần cho đi lan tỏa khắp Giáng Sinh. Giáng Sinh thường là thời gian mà người thậm chí ít rộng lượng nhất cũng biết cho đi hơn. Giáng Sinh chính là khi trẻ con có thể học biết niềm vui của sự cho đi khi chúng thắp sáng cuộc sống của những người khác hoặc chia sẻ những gì chúng có. Đó chính là lúc mọi người có thể cho đi điều gì đó, cho dù họ có nhiều hay ít, và tìm thấy phần thưởng trong sự cho đi. Có lời khôn ngoan rằng: “Món quà Giáng Sinh tốt nhất không phải là món quà tốn nhiều tiền nhất, nhưng chính là món quà chứa đựng nhiều tình yêu nhất” Henry Van Dyke

Giáng Sinh cũng chính là thời gian khi việc nói về Chúa Giê-su dễ dàng được chấp nhận và được cảm kích ở hầu như khắp mọi nơi trên thế giới. Luôn có những khía cạnh thương mại nơi Giáng Sinh, nhưng cho dù như thế, những tín hữu làm chứng có thể giúp mọi người biết ý nghĩa thật sự của Giáng Sinh. Bởi vì khắp thế giới kỷ niệm Giáng Sinh theo những cách khác nhau, và đó chính là cơ hội hoàn hảo để chia sẻ thông điệp về Chúa Giê-su và về món quà ơn cứu độ của Ngài. Giáng Sinh chính là thời gian dễ dàng nhất để nói về Chúa Giê-su, ngay cả khi bạn không chưa từng quen biết người bạn đang trò chuyện.

Việc tụ họp đầy ý nghĩa cùng với những người yêu thương, bạn bè, và những người bạn tín hữu vào dịp Giáng Sinh chính là một nét đẹp khác của Giáng Sinh. Quả là một món quà quý giá khi tụ họp cùng với những người bạn yêu thương vào dịp Giáng Sinh, làm điều gì đó đặc biệt và khác thường, chia sẻ tình bằng hữu, và chỉ cần ở cùng nhau ở một nơi để kỷ niệm Đấng vô cùng xứng đáng để kỷ niệm. Việc kỳ niệm không cần phải cầu kỳ. Chỉ cần tập trung vào Chúa Giê-su, tình yêu của Ngài, tình huynh đệ và tình bằng hữu trong Ngài.

Một điều hay khác về Giáng Sinh chính là âm nhạc. Rất nhiều những bài nhạc Giáng Sinh rất ý nghĩa. Tôi thích những bài thánh ca Giáng Sinh xưa bởi vì chúng diễn tả lẽ thật sâu sắc về sự hạ sinh của Chúa Giê-su, cái chết và sự phục sinh của Ngài. Tôi cũng thích những bài nhạc mới. Bất cứ bài hát nào mang đến sự suy gẫm về “Món quà trọng đại nhất” đều tuyệt vời. Rất nhiều bài hát được dịch sang nhiều thứ tiếng và được nghe và hát khắp thế giới.

Có đôi khi rất dễ quen thuộc với những bài hát Giáng Sinh vì chúng ta nghe rất nhiều, nhưng nếu chúng ta dừng lại để lắng nghe lời và suy ngẫm về ý nghĩa của chúng, chúng ta sẽ ngạc nhiên trước sức mạnh và lẽ thật mà nhiều lời bài hát mang lại, ví dụ như “O Holy Night” và “What Child is this?”, và nhiều bài khác.

Đinh, lưỡi giáo đâm xuyên Ngài,

Chịu treo trên thập giá, vì bạn và tôi;

Ngôi lời trở thành người phàm,

Hài nhi, Con trai của Mary!

Mang đến tặng Ngài trầm hương, vàng, và một dược:

Nông dân, vua đến thờ lạy Ngài;

Vị vua các vua mang đến ơn cứu độ;

Hỡi những tâm hồn yêu thương hãy tôn vinh Ngài! William Chatterton Dix

Một năm kia, tôi tham dự buổi lễ thắp nến vào đêm Vọng Giáng Sinh ở Israel, một thánh lễ Công Giáo Ả rập. Thật tuyệt khi cùng thờ phượng với những tín hữu ở đây, nghe những bài hát yêu thích được hát bằng tiếng Ả rập, ngay cả khi chúng tôi không hiểu gì. Khi chúng tôi ở Israel, thỉnh thoảng chúng tôi dùng bữa trong những nhà hàng bình dân của người Palestine, và họ mời chúng tôi tham dữ lễ Giáng Sinh của họ. Tôi còn nhớ, thời tiết lạnh vô cùng, nhưng hát những bài hát thánh ca cùng với những tín hữu ấy thật sự khiến tinh thần tôi ấm áp.

Những bóng đèn Giáng Sinh chính là một điều tôi thích về Giáng Sinh. Chúng nhắc tôi nhớ về Chúa Giê-su, chính là ánh sáng của thế gian. Nếu có dựng cảnh hang đá, tôi sẽ đặt những bóng đèn Giáng Sinh tuyệt đẹp xung quanh Chúa Giê-su trong máng cỏ. thường có rất nhiều những bóng đèn Giáng Sinh nhỏ, thường là hàng trăm bóng trên cây Giáng Sinh, nhắc tôi nhớ về rất nhiều ơn lành Chúa Giê-su ban cho chúng tôi suốt cả năm.

Nói về những bóng đèn, xin cho tôi cầu nguyện cho mỗi một người trong số các bạn, nguyện xin Giáng Sinh của các bạn được đong đầy bởi ánh sáng và tình yêu, khi chúng ta làm phần việc của mình để thắp sáng cuộc sống của những người khác bằng tình yêu của Chúa Giê-su. Thế giớ biết quá nhiều sự tăm tối và có thể sự dụng tất cả những ánh sáng có được! Hãy cùng trông đợi và ngợi khen Ngài vì rất nhiều những ơn lành và sự chăm sóc mà Ngài đã mang đến thắp sáng cuộc sống của chúng ta—và cuộc sống của những người chúng ta yêu thương—trong năm sắp tới.

Hãy thắp một trăm ngọn đèn Giáng Sinh,

Nơi thế giới tối tăm vào tối hôm nay;

Một trăm ngọn đèn cùng chiếu sáng,

Để thắp sáng bầu trời tối tăm.

Ngài đến mang cho chúng ta tình yêu và ánh sáng,

Mang đến cho chúng ta bình an trên mặt đất.

Vì thế hãy thắp những ngọn nến của bạn chiếu sáng đêm này,

Và hát với niềm hân hoan và vui mừng.

The Life-Changing Spirit of Christmas

By Maria Fontaine

Sending Jesus to earth on that first Christmas was part of the unfolding of God’s great love plan that made it possible for us to live our lives for love. We celebrate this gift of God’s love not just one day a year, but all year long with all who understand the real meaning of the season. Christmas continues throughout the year as we joyfully proclaim Jesus’ birth, His life, His death, and His resurrection through our words and our deeds.

What we celebrate at Christmas is a love so monumental that it encircles all mankind, and can be expressed in any language, by anyone and to anyone. At the same time, it is a love so intimate that it understands each one’s unique and deepest heartcry and provides the perfect personalized solutions, because that love knows and understands us better than we understand ourselves.

Christmas is about giving in every way—God giving His Son, Jesus giving His life, us giving our love, which is His love. God started Christmas giving and we carry it on.

As one writer put it, “Christmas is not just a day, an event to be observed and speedily forgotten. It is a spirit which should permeate every part of our lives. To believe that the spirit of Christmas does change lives and to labor for the realization of its coming to all men is the essence of our faith in Christ.”1 There’s a beautiful poem that expresses the mission Jesus gave to us when He came into the world:

Christmas is not in tinsel and lights and outward show …
The secret lies in an inner glow.
It’s lighting a fire inside the heart …
Good will and joy a vital part.
It is higher thought and a greater plan.
It’s a glorious dream in the soul of man.
Christmas begins deep down inside …
Then engulfs the world like a mighty tide!2

I love the spirit of giving that permeates Christmas. It’s often a time when even the least generous people become more giving. Somehow it just feels right. It’s a time when children can learn the joy of giving as they brighten the lives of others or share what they have. It’s a time when everyone can give something, whether they have a little or a lot, and find some reward in it. As has been aptly said, “The finest Christmas gift is not the one that costs the most money, but the one that carries the most love.”3

Christmas is also a time when talking about Jesus is more readily accepted and appreciated in most parts of the world. There is the ever-present commercial aspect of Christmas, but even amidst that, witnessing Christians can help people to know the true meaning of Christmas. Because most of the world celebrates Christmas in some way or another, it’s a perfect opportunity to share the message of Jesus and His gift of salvation. It’s much easier than bringing it up out of the blue at a random event in everyday life. Christmastime can be the easiest time to bring up the topic of Jesus, even if you don’t have any prior relationship with the person you’re talking to.

Meaningful gatherings with loved ones, friends, and fellow Christians at Christmastime are another beautiful aspect of Christmas. It’s just a precious gift to gather together with those that you love at Christmas, to do something special and out of the ordinary, to share spiritual fellowship of some kind, and just to be there together in one place celebrating the one who is so worthy of celebration. It doesn’t have to be fancy. It just has to be centered around Jesus, His love, and brotherhood and friendship in Him.

Another beautiful thing about Christmas is Christmas music. So many of the Christmas carols are very meaningful. I like the old religious carols because they express deep truths about Jesus’ birth and death and resurrection. I like the newer ones too. Any song that brings attention to the “Greatest Gift” is wonderful. Many such songs have been translated into other languages and are being listened to and sung all around the world.

Sometimes it’s easy to become familiar with the Christmas carols that we hear a lot, but if you stop to listen to the words and meditate on their meaning, it’s amazing how powerful and full of truth many of them are, like “O Holy Night” and “What Child Is This?” and others.

Nails, spear shall pierce him through,
The cross be borne for me, for you;
Hail, hail the Word made flesh,
The Babe, the Son of Mary!
So bring Him incense, gold, and myrrh;
Come, peasant, king, to own Him;
The King of kings salvation brings;
Let loving hearts enthrone Him!4

One year David and I went to a Christmas Eve candlelight service late at night in Israel, a Catholic Arab Mass. It was beautiful to worship with the Christians there, to hear the same beloved songs being sung in Arabic, even though we couldn’t understand the words. When we were in Israel we would sometimes eat in the little cheap restaurants run by the Palestinians, and they invited us to their Christmas service. I remember it being extremely cold, but singing the beautiful carols with those Christians really warmed my spirit.

Christmas lights are another thing I love about Christmas. They remind me of Jesus, the light of the world. If I were going to build a manger scene, I would put beautiful Christmas lights all around Jesus in the manger. There are usually lots of little Christmas lights, often hundreds on a tree, which remind me of the many blessings Jesus gives us all throughout the year.

Speaking of lights, I’m praying for each one of you, that your Christmas will be filled with light and love, as we each do our part to light others’ lives with the love of Jesus. The world knows so much darkness and can use all the light it can get! And let’s look forward to and praise Him in advance for the many lights of blessing and care that He is sure to brighten our lives with—and the lives of those we love—in the coming year.

Now light one thousand Christmas lights,
On dark earth here tonight;
One thousand, thousand also shine,
To make the dark sky bright.
He came to bring us love and light,
To bring us peace on earth.
So let your candles shine tonight,
And sing with joy and mirth.5

Compiled from the writings of Maria Fontaine, originally published in December 2010 and December 2011 respectively. Adapted and republished December 2015. Read by Debra Lee. Music taken from the Rhythm of Christmas album. Used by permission.

1 William Parks.

2 W. A. Peterson.

3 Henry Van Dyke.

4 William Chatterton Dix.

5 Swedish traditional carol, author unknown.

Sứ điệp ơn cứu độ Giáng Sinh

“Các hiền sĩ sẽ chói lọi như bầu trời rực rỡ, những ai làm cho người người nên công chính, sẽ chiếu sáng muôn đời như những vì sao” –Đn 12:3

Mùa Giáng Sinh này, rất nhiều người nơi thế gian đang đau đớn và than khóc vì những nỗi mất mát và bi kịch trong năm. Rất nhiều cuộc đời đau khổ và nhiều giấc mơ bị sụp đổ. Thế giới cần đến Đấng Cứu Độ. Không lúc nào như lúc này, chính là khi ánh sáng của chúng ta chiếu sáng khắp thiên hạ để họ nhìn thấy những việc tốt đẹp chúng ta làm để tôn vinh Cha của chúng ta, Đấng ở trên trời (Mt 5:15-16). Mùa Giáng Sinh chính là thời gian chiếu sáng tình yêu của Chúa Giê-su và thông điệp hy vọng và cứu rỗi của Ngài.

Chúng ta rất được ơn khi được giải thoát để biết Chúa, yêu Chúa và thuộc về Chúa. Sự giàu sang nơi thế gian này chẳng là gì khi so sánh với những gì thuộc về tinh thần. Sự giàu có nhất chính là ở nơi những tâm hồn bạn mang đến cho Chúa, chứ không phải nơi vật chất thế gian. Satan giam cầm rất nhiều những linh hồn cần có được cơ hội giải thoát. Hãy làm phần việc của chúng ta chính là mang họ ra khỏi ngục tối và giải thoát họ. Hãy nắm bắt mọi cơ hội và tận dụng triệt để. Hãy loan truyền thông điệp tình yêu và ơn cứu độ của Ta, thông điệp mang đến lẽ thật, sự tự do và cuộc sống vĩnh cửu cho những ai lạc lối.

Có lẽ bạn nghĩ rất khó để mọi người chấp nhận Tin mừng, thật sự là tình yêu nơi rất nhiều người đã bị nguội lạnh, và rất nhiều người quay lưng lại với Chúa và đóng cửa tâm hồn. Nhưng với những tâm hồn đang cứng cõi, có những người sẽ đón nhận Chúa nếu họ có cơ hội. Có thể bạn phải tìm kỹ hơn, và bạn phải quỳ gối cầu xin Ngài chuẩn bị tâm hồn của họ và dẫn bạn đến với những ai sẽ đón nhận. Nhưng nếu bạn làm tất cả những gì có thể để chia sẻ lẽ thật và dẫn mọi người đến bên Chúa, bạn sẽ tìm thấy những ai đón nhận và rộng mở tâm hồn. Vì thế, Chúa muốn bạn làm phần việc của bạn giảm bớt đâu đau khổ bằng cách mang thông điệp của Ngài đến với mọi người bạn gặp. Một khi satan chiếm thế gian nhiều hơn và đầy dẫy những điều tội lỗi, rất nhiều tâm hồn sẽ bị chai cứng, mắt sẽ bị che, và sẽ khó khăn hơn để chia sẻ thông điệp. Nhưng đồng thời, sẽ dễ dàng hơn đối với những ai đang tìm kiếm, nhìn thấy được ánh sáng từ rất xa—đêm càng tối, ánh sáng càng chiếu sáng hơn.

Rất nhiều người chán chường và vô vọng, và tha thiết cần thông điệp cứu độ. Hãy đến với những ai lạc lối, mang cho họ thông điệp cứu rỗi và ơn cứu độ. Các tầng trời hân hoan khi một tâm hồn được cứu rỗi.

Bạn có thể đến với người lạc lối và làm nên một điều khác biệt không? Không phải tự mình bạn. Nhưng nếu bạn cầu xin Chúa giúp đỡ, Ngài sẽ đong đầy tâm trí và tâm hồn bạn bằng những lời yêu thương và cứu độ. Và khi bạn về thiên đàng và nhìn thấy những phần thưởng mà Ngài ban thưởng cho lòng trung thành làm chứng của bạn, bạn sẽ biết nó xứng đáng thế nào.

Hãy nghĩ về tất cả những ai biết ơn bạn vì đã họ dẫn họ đến với Chúa! Họ sẽ mãi mãi biết ơn về phần việc bạn đã đóng góp trong việc mang họ đến bên Ngài để được cứu rỗi. Họ sẽ tạ ơn mãi mãi, và đó chính là một phần trong phần thưởng của bạn.

Chúa sẽ khen thưởng cho những ai tôn vinh Ngài trong dịp Giáng Sinh.

Công bố Đấng Cứu Độ vẫn còn sống

“Muôn loại thọ tạo những ngong ngóng đời chờ ngày Thiên Chúa mặc khải vinh quang của con cái Người”—Rm 8:19

Giáng Sinh chính là lúc thế giới kỷ niệm sự hạ sinh của Chúa Giê-su. Đó chính là thời gian cho đi, thời gian quan tâm và chia sẻ, thời gian để yêu thương.

Điều mong muốn trong dịp Giáng Sinh của Chúa Giê-su chính là bạn đến với người lạc lối. Chúa Giê-su mong muốn bạn tiếp tục trung thành để Ngài giữ ngọn lửa cháy sáng trong tâm hồn bạn. Chúa Giê-su mong bạn chính là Ngài đối với thế giới. Chúa mong bạn hãy sống tinh thần của Giáng Sinh mỗi ngày trong năm. Chúa mong ban công bố Ngài với thế giới—rằng Ngài không phải là một vị anh hùng đã chết, nhưng là một Đấng Cứu Độ vẫn đang sống. Chúa mong bạn cho đi những món quà yêu thương không chỉ trong dịp Giáng Sinh, nhưng suốt cả năm—cho đi chính bản thân, yêu thương nhau như Ngài yêu bạn. Ngài muốn bạn chú tâm vào những việc quan trọng, giữ vững những ưu tiên, và hướng tâm trí về thiên đàng.

Chúa sẽ thiết lập vương quốc của Ngài nơi thế gian và Ngài sẽ thống trị bằng đức công chính của Ngài. Đó chính là lý do Ngài đã đến thế gian. Ngài đến để cứu rỗi nhân loại và thiết lập sự cai trị công chính của Ngài khắp thế gian. Ngài đến thế gian lần đầu tiên dưới hình hài một trẻ sơ sinh, và sau đó trở về trong vinh quang của Chúa Cha. Bạn đang chuẩn bị để một ngày bạn sẽ cùng Ngài thiết lập vương quốc của Ngài nơi thế gian và cùng cai trị trong đức công chính của Ngài.

Hãy để tình yêu của Ngài làm ấm áp Giáng Sinh của bạn

“Ân sủng và sự thật thì nhờ Đức Giê-su Ki-tô mà có”—Ga 1:17

Cho dù bạn đang buồn rầu thế nào, nếu bạn đang thất nghiệp và không tiền trong túi hoặc trong tài khoản, nếu bạn cô đơn hoặc bệnh tật hoặc mất đi người yêu thương, nếu chiến tranh hoặc sự ghen ghét hoặc bất công hoặc sự lạnh nhạt của người khác làm giá lạnh tâm hồn bạn trong Giáng Sinh này, tình yêu của Chúa có thể thay đổi. Hãy để sự hạ sinh của Chúa và tất cả thông điệp được nhớ đến trong ngày hôm nay. Hãy để tình yêu của Chúa đong đầy bạn và cho bạn mục đích.

Ma quỷ cũng đã gây những điều xấu xa cho thế gian vào lúc Chúa sinh ra và trong suốt cuộc đời nơi thế gian của Ngài. Hãy nhớ hoàn cảnh khốn khổ mà Chúa được sinh ra. Hãy nghĩ về những người mẹ khóc than trước sự sát hại những đứa con trai bởi vị vua tàn ác. Hãy nhớ sự áp bức thời ấy.

Giữa sự tối tăm, xuất hiện ánh sáng sáng chói nhất; giữa những đau khổ, món quà vĩ đại nhất được ban đến. Cha trên trời gửi Chúa Giê-su đến trong hình hài trẻ sơ sinh yếu ớt, lớn lên và sống như bạn và tôi, và trải nghiệm những nỗi đau như bạn vào tôi, và chịu bàn tay bất công của con người. Chúa Giê-su đã trở nên một như chúng ta, để cứu rỗi chúng ta. Vào Giáng Sinh, Chúa ban cho thế giới sự sống của Ngài để tha thứ tội lỗi của chúng ta, để nhờ Ngài, và qua Ngài và trong Ngài, chúng ta có được sự sống.

Chúa Giê-su ban cho bạn niềm hy vọng thông qua việc biết rằng Ngài vĩnh cửu, không thay đổi và không bao giờ từ bỏ hay rời xa bạn. Hãy để cho lẽ thật và tình yêu mà Chúa đã mang đến trong Giáng Sinh đầu tiên thắp sáng tâm hồn bạn ngày hôm nay. Hãy để Ngài lau sạch những sợ hãi và những giọt nước mắt của bạn. Hãy để tình yêu của Ngài làm ấm áp Giáng Sinh của bạn.

Christmas Salvation Mission

“Men and women who have lived wisely and well will shine brilliantly, like the cloudless, star-strewn night skies. And those who put others on the right path to life will glow like stars forever.”—Daniel 12:31

This Christmas season many in the world ache and groan from the losses and tragedies of the year. Many lives have been broken and many dreams have been shattered. The world is in need of a Savior. Now more than ever it’s time to let your light shine before all men that they might see your good works and glorify your Father which is in heaven.2The Christmas season is a season to shine with My love and message of hope and redemption.

You are greatly blessed because you have been set free to know Me and love Me and be Mine. The wealth of this world is nothing compared to that of the Spirit. The greatest riches lie in souls won to Me, not in the things of earth. Satan has garnered quite a collection of captives who need the opportunity to be set free. Do your part to bring them out of their dark dungeons and set them free. Seize every opportunity and make the most of it. Give the message of My love and salvation that will bring truth, freedom, and eternal life to the lost.

You may be thinking of how hardened the people in your country have become to the gospel, and it’s true that the love of many has waxed cold, and many have turned away from Me and hardened their hearts. But for each one whose heart is hardened, there are others who will receive Me if given a chance. You may have to look a little harder for them, and you might have to get down on your knees and pray for Me to prepare their hearts and lead you to those who will be receptive. But if you do all you can to share the truth and lead people to Me, you will find those who are open and receptive.

Each year that the gospel does not reach those who need to hear it prolongs the suffering of the world. So I ask that you do your part to alleviate the suffering by giving My message to everyone you meet, by going into the highways and the byways and compelling them to come in.3 Once evil gains more of a hold on the world and iniquity abounds, many hearts will be hardened, eyes will be blinded, and in some ways it will be harder to share the message. In other ways it will be easier, for those who are still searching will see your light from a great distance—the darker the night, the brighter the light shines.

Many are on the verge of despair and hopelessness, and in desperate need of the message of salvation. Reach out to the lost, bring them the gospel of salvation and redemption. All of heaven rejoices when even one soul is saved and safely in the fold.4

Can you reach the lost and make a difference? Not on your own. But if you ask Me for help, I’ll fill your mind and heart with words of love and salvation. And when you arrive in heaven and see the rewards I’m going to give you for your faithfulness to witness, you’ll know it was well worth it.

Just think of all those people who will be eternally grateful to you for leading them to Me! They will be forever grateful to you for the part you played in redeeming them to Me. They’re going to be thankful for eternity, and that is part of your reward.

I will honor those who honor Me. Honor Me before the nations this Christmas, and I will honor you before all of heaven.

Proclaim a living Savior

“For the creation waits in eager expectation for the children of God to be revealed.”—Romans 8:195

Christmas is a time when the world celebrates My birth. It’s a time for giving, a time for caring and sharing, a time for loving.

My Christmas heartcry is that you would reach out to the lost. That you would continue to faithfully let Me keep the fire burning in your hearts. That you would be Me to the world. That you would let the spirit of Christmas live in your hearts every day of the year. That you would proclaim Me to the world—not as a dead hero, but as a living Savior. That you would give gifts of love to each other not only at Christmas, but throughout the year—giving of yourselves, loving one another as I love you. That you would stay focused on the things that count, keep your priorities straight, and keep your mind on heaven.

For I will establish My kingdom on earth and I will govern the nations with My righteousness. This is the whole purpose for which I came to earth in the first place. I came for the salvation of mankind and to establish My righteous rule over the earth. I came to earth, first as a babe in swaddling clothes, that in the end I might return in My Father’s full glory, in His might and power to rule and reign forever over the earth. You are preparing the way, and one day you will help Me to set up My kingdom on earth and join Me in righteous rule over the nations.

Let My love warm your Christmas

“God’s unfailing love and faithfulness came through Jesus Christ.”—John 1:176

No matter how down you may be, if you are out of work and have an empty wallet or bank account, if you’re lonely or sick or have suffered personal loss, if war or hate or injustice or others’ indifference have chilled your heart this Christmas, My love can change that. Let My birth and all that it heralded be remembered today. Let My love fill you and give you purpose.

Evils also plagued the world at the time of My birth and throughout My life on earth. Remember the miserable circumstances into which I was born. Think of the mothers who mourned the slaughter of their baby boys by a power-crazed king. Remember the oppression of that time.

In the midst of such great darkness came the brightest light the world has ever known; amidst great suffering the greatest gift was given. My Father sent Me in the form of a weak and helpless baby to grow up and live as one of you and experience the same hurts you do, and to suffer at the hands of unjust men. I became one of you in order to save you. At Christmas I gave the world My life for the forgiveness of your sins, that from Me and through Me and in Me you could have life.7

I gave you hope through the knowledge that I am eternal, unchangeable, and will never leave you nor forsake you.8 Let the truth and love that I brought that first Christmas Day shine in your heart now. Let Me wipe away your fears and tears. Let My love warm your Christmas.

Published on Anchor December 2015. Read by Simon Peterson. Music taken from theRhythm of Christmas album. Used by permission.

1 The Message.

2 Matthew 5:15–16.

3 Luke 14:23.

4 Luke 15:7, 10.

5 NIV.

6 NLT.

7 Romans 11:36.

8 Deuteronomy 31:6.

Kỷ niệm món quà hoàn hảo trong thế giới không hoàn hảo

Tại sao tôi lại luôn ao ước một Giáng Sinh hoàn hảo?

Tôi có một hình ảnh Giáng Sinh trong tâm trí—một Giáng Sinh mà tôi không thể diễn tả một cách đầy đủ được. Đó là một Giáng Sinh nhớ nhà, êm ái và ấm áp, tuyệt vời và đáng nhớ. Nhưng mỗi năm trôi qua, tôi nhận thấy bản thân mình cảm thấy thất vọng khi Giáng Sinh không theo như tôi hy vọng, hoặc khi hoàn cảnh không chính xác như những gì tôi đã lựa chọn.

Suy nghĩ về điều ấy, tôi hoài nghi trải qua bao thế hệ, liệu có một Giáng Sinh nào “hoàn hảo” không. Ngay cả Giáng Sinh đầu tiên, ngày mà trở thành lý do để chúng ta kỷ niệm Đấng Cứu Thế yêu thương đến thế gian dưới hình hài một bé sơ sinh, sự xuất hiện không hề hoàn hảo.

Nếu Mary cũng giống như bất cứ người phụ nữ bình thường nào vào ngày hạ sinh đứa con đầu lòng, bà chắc chắn trải qua khó khăn trong lúc sinh con, và vô cùng mệt mỏi.

Giuse có lẽ lo lắng cho tương lai của gia đình mới của mình. Có lẽ ông cũng hơi xấu hổ; vì ông đã không thể tìm được một nơi tốt hơn để người vợ trẻ hạ sinh đứa con đầu lòng, chỉ có thể là nơi súc vật ăn và sống. Có lẽ ông cũng tự hỏi không biết làm gì để nuôi sống gia đình những năm sau này.

Một nhóm mục đồng vô cùng sợ hãi, chí ít là ngay lúc đầu, khi thiên thần bỗng nhiên xuất hiện giữa đêm. Có lẽ họ nghĩ đến thời tận cùng của thế giới, vì thế, thiên thần bắt đầu thông điệp của mình bằng lời trấn an: “Đừng sợ hãi!” (Lc 2:8-10).

Những nhà thông thái, cách đó hàng trăm dặm, đã rất bối rối và hoang mang khi nhìn thấy sự xuất hiện lạ lùng trên bầu trời, và họ đã quyết định đi chuyến hành trình xa để tìm hiểu xem điều gì đang xảy ra. Ngay cả khi họ đã đến được Judaea, sự tò mò và bối rối của họ càng tăng, vì không hề có một vị vua vừa được sinh ra nơi đất nước ấy để thờ phượng. Chuyến hành trình của họ kéo dài cho đến khi cuối cùng họ tìm ra một đứa bé, một đứa bé không lời tôn vinh chúc tụng nơi thế gian, nhưng họ biết rằng Ngài chính là Đấng xứng đáng nhận 3 món quà quý giá của họ.

Tất cả những người Do thái đều chuyển chỗ do luật mới ban hành; họ ra đi, có lẽ trong sự thất vọng, nhơ nhà, hoặc mệt mỏi, thậm chí có thể tự hỏi tại sao Chúa lại để họ phải trải qua những điều này, và liệu Ngài có quan tâm họ không. Câu trả lời của Ngài đã xuống đến thế gian và nằm trong một nơi không ai ngờ–máng cỏ.

Giáng sinh đầu tiên ấy không hoàn hảo, cũng như không một Giáng Sinh nào sau đó hoàn hảo.

Tuy nhiên, mỗi Giáng Sinh đều đẹp!—Vì Tình yêu được chia sẻ vào ngày hôm ấy, vì sự cho đi và nhận những món quà từ trái tim, vì niềm vui được ở bên gia đình và bạn bè, vì niềm vui và điều kỳ diệu của mùa Giáng Sinh.

Và nếu không có gì khác, nếu trong suốt dịp lễ đặc biệt này, bạn một mình, buồn bã, hoặc thất vọng, Giáng Sinh vẫn là thời gian đẹp và tuyệt vời nhất trong năm, bởi vì lời hứa được ban và được làm mới vào mỗi dịp Giáng Sinh. Lời hứa về một tình yêu chân chính và vĩnh cửu, chính tình yêu đã thôi thúc Chúa Giê-su rời bỏ nơi tuyệt vời nhất để bước đi trên con đường đầy bụi bặm nơi thế gian. Tình yêu khiến Ngài sẵn lòng trải qua bị tước đoạt, đau đớn, và cái chết, để Ngài có thể làm trọn vẹn lời hứa bước đi từng bước trên cùng con đường với mỗi chúng ta.

Không ai là hoàn toàn cô đơn, và Giáng Sinh chính là ngày để nhận ra vẻ đẹp của món quà tuyệt diệu—tình yêu vĩnh cửu, lời hứa sự sống mãi mãi cùng với Đấng Tạ Hóa của tình yêu ấy.

Suy cho cùng, Ngài chính là nguyên nhân của Giáng Sinh.—Jewel Roque2

Ra khỏi những tòa lâu đài bằng ngà

Đối với rất nhiều người, Giáng Sinh không có gì tuyệt vời cả. Thực tế là, tâm trạng vui vẻ, sự trang trí, và âm nhạc chỉ đánh trúng những nốt nhạc chói tai bở vì những ký ức, những cảm xúc, và những trải nhiệm trong mùa Giáng Sinh. … Có rất nhiều người đang đau khổ vì sự mất đi người yêu thương vì căn bệnh ung thư hoặc căn bệnh nào đó khác làm suy yếu hoặc phá hoại sức khỏe. Đối với họ, Giáng Sinh chỉ gợi họ nhớ lại một chiếc ghế trống khác. Những người khác trải qua sự thất nghiệp hoặc mất việc, sự cô đơn đến chết lặng, sự mong chờ vô vọng, những mối quan hệ đổ vỡ và sự khước từ đan xen với niềm vui Giáng Sinh trở thành một cảnh tượng chói mắt. Thay vì là nâng đỡ họ trong lễ kỷ niệm, thời gian tuyệt vời nhất trong năm này có vẻ như một sự nhạo báng đầy tàn nhẫn…

Tất cả niềm phấn khởi, mong đợi và vẻ đẹp của Giáng Sinh có thể dễ dàng bị đong cứng bởi nỗi đau, thất vọng và đau khổ; thay vì hát những bài hát vui, tiếng than vãn cay đắng phát ra giống như cơn gió lạnh tê cóng.

Trong thế giới này—một thế giới giữa mùa đông ảm đạm—Chúa đã đến. Không tránh đau khổ và đau đớn, Chúa xuống thế gian, nơi nghèo đói, bạo hạnh và đau khổ chính là một phần trong cuộc sống thường nhật nhân loại, Ngài đến trong hình hài của Chúa Giê-su. Giu-se và Mary, chỉ là những thanh niên, nghèo, và Mary đã hạ sinh Đấng Cứu Thế trong chuồng bò dơ bẩn. Hoàng Đế Heord đã dùng quyền lực của mình tàn sát tất cả những trẻ trai dưới 2 tuổi ở Belem. Những mục đồng ngủ trên những đồi cỏ, ngôi nhà du mục của họ. Ngay cả trong sứ mệnh truyền giản của Chúa Giê-su, người anh em bà con của Ngài, John Tẩy Giả đã tiên phong. Chúa Giê-su đã trải qua sự bị khước từ và cuối cùng chết cái chết của tội nhân, bên cạnh chỉ có vài người phụ nữ bên cạnh Ngài đau xót. Bài thánh ca cổ “Ra khỏi những tòa lâu đài bằng ngà” diễn tả:

Ra khỏi những lâu đài bằng ngà, vào trong một thế giới đau khổ,

Chỉ có tình yêu vĩnh hằng và sự cao cả mới khiến Đấng Cứu Thế bước vào.

Vào trong thế gian—thế giới của chúng ta giữa mùa đông lạnh lẽo—Chúa đến. Ngài đến giữa nỗi đau và đau khổ, hoài nghi và thất vọng, khao khát và cô đơn để tạo nên một mái ấm cùng với chúng ta, để ở bên chúng ta bởi vì “tình yêu vĩnh cửu và cao cả”. Tin Mừng Gioan thuật lại rằng Chúa không đến để mang đi hết những đau khổ khỏi chúng ta, nhưng “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và ở giữa chúng ta” (Ga 1:14). Đối với những ai cảm thấy mùa Giáng Sinh chẳng phải là “thời gian tuyệt vời nhất trong năm”, Đấng Immanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta, đến để làm niềm an ủi của chúng ta.

Và đối với những ai kỷ niệm mùa này như là thời gian tuyệt vời nhất trong năm có thể thể hiện vẻ đẹp, niềm vui và kỷ niệm Giáng Sinh bằng cách đến với những ai đang ở giữa mùa đông lạnh lẽo, làm phần việc của chúng ta, cho đi tất cả chúng ta, và chia sẻ tấm lòng của chúng ta.—Margaret Manning4

Hoàn hảo

Nếu bạn cũng giống tôi, khi Giáng Sinh đến gần, bạn có một ý tưởng thế nào là một Giáng Sinh hoàn hảo. Có thể bạn hình dung một bức tranh về một cây Giáng Sinh hoàn hảo, được trang trí lộng lẫy, một nơi nào đó để đi vào dịp nghĩ lễ, một buổi tiệc tối Giáng Sinh hoàn hảo bên gia đình và bạn bè, rượu nóng đánh trứng, bánh Giáng Sinh hoặc bất cứ điều gì bạn yêu thích. Có thể Giáng Sinh hoàn hảo của bạn chính là giống như trong phim, âm nhạc vang lên khi bạn mở những món quà, và những món quà luôn đúng là những gì bạn muốn….

Tôi không biết bạn thế nào, nhưng Giáng Sinh của tôi hiếm khi “đẹp như tranh” hoặc hoàn hảo. Nhưng Giáng Sinh luôn đẹp và vui, và tôi đã tạo ra những kỷ niệm đẹp, nhưng cùm từ để diễn tả những Giáng sinh gần đây của tôi chính là “Giáng Sinh yên ắng” và “hỗn độn”. Và không một điều gì gần giống với Giáng Sinh lý tưởng hoàn hảo trong tưởng tượng của tôi; tuy nhiên, tất cả chúng đều là những kỷ niệm rất đặc biệt mà tôi trân quý.

Chỉ mới gần đây, tôi thật sự quyết định Giáng Sinh không cần phải hoàn hảo. Giáng Sinh không cần làm tôi kinh ngạc bởi những điều ngạc nhiên vì đã có tình yêu, niềm hạnh phúc và thời gian được dành để kỷ niệm sinh nhật của Chúa Giê-su.

Suy cho cùng, Giáng Sinh đầu tiên cũng khá lộn xộn. Nếu chúng ta cố dựng lại nó hoàn hảo, chúng ta cần phải là người vô gia cư, mệt mỏi, đi chuyến đi dài chỉ vì đăng ký thuế. Nghe có vẻ không vui thú và hoàn hảo chút nào! Thêm vào đó việc có một đứa bé và trai qua đêm cùng với những con bò và cừu trong chiếc chuồng cũ, bạn có thể hình dung được một ngày tồi tệ nhất của tôi thế nào!

Tuy nhiên, tôi biết rằng Chúa đã làm điều kỳ diệu đặc biệt vào đêm ấy, những thiên thần xuất hiện với những mục đồng, và một ngôi sao lạ xuất hiện dẫn đường cho 3 nhà thông thái tìm ra nơi vị vua được sinh ra. Tôi tin rằng Mary và Giuse luôn trân quý buổi tối điên rồ ấy, và thường kể lại câu chuyện đầy ngạc nhiên ấy cho Chúa Giê-su nghe khi Ngài lớn. Cuộc sống ngày hôm nay có thể cũng khá lộn xộng, nhưng Chúa Giê-su luôn xuất hiện và thêm vào điều tuyệt vời đặc biệt của Ngài.

Nếu bạn cảm thấy buồn vì Giáng Sinh không như bạn hy vọng, có một điều thực sự có ích chính là tìm cách làm cho Giáng Sinh của ai đó trở nên tốt hơn một chút. Khi còn nhỏ, tôi từng đến thăm nhà hưu dưỡng vùng với gia đình trong mùa Giáng Sinh. Thật tốt khi nhìn thấy họ hạnh phúc. Chỉ hành động đơn giản là hiện diện giúp họ biết rằng họ không cô đơn và bị lãng quên, và có ai đó đến, hát cho họ nghe và viết những tấm thiệp Giáng Sinh hoặc bất cứ điều gì chúng tôi làm mỗi năm.

Thăm những nhà mồ côi và nhà hưu dưỡng trong suốt mùa Giáng Sinh nhắc tôi nhờ tôi phải tạ ơn nhiều thế nào, và làm cho những lời càu nhàu vì không có được Giáng Sinh “hoàn hảo” có vẻ ít quan trọng hơn.

Không có gì là sai khi dành thời gian để cố tạo ra một Giáng Sinh đẹp và có những truyền thống, những mong đợi làm cho Giáng Sinh trở nên đặc biệt đối với bạn, bạn bè và gia đình; chỉ đừng thất vọng nếu mọi việc không hoàn hảo. Có lẽ bố mẹ bạn không có đủ tiền để mua cho bạn những món quà mà bạn bè của bạn nhận được vào dịp Giáng sinh, hoặc bạn không gặp được hết gia đình vì họ sống ở xa, hoặc bất cứ điều gì làm Giáng Sinh của bạn không lý tưởng.

Nếu có bất cứ điều gì thiếu hoàn hảo trong dịp Giáng Sinh, bạn có thể xem đó là thách thức cá nhân để tìm thấy vẻ đẹp trong sự hỗn độn. Thiên Chúa thường thích xuất hiện trong những hoàn cảnh thiếu hoàn hảo giống như Ngài đã làm cách đây rất lâu, và Ngài có thể gúp bạn chú tâm vào những gì làm cho Giáng Sinh thật sự tuyệt vời.

Vào dịp Giáng Sinh, chúng ta kỷ niệm việc Chúa Giê-su đến trong thế gian trong một môi trường không hoàn thảo, nhưng tình yêu mà sự hạ sinh của Ngài dành cho chúng ta làm cho ngày ấy trở nên không thể nào quên được. Những kỷ niệm Giáng Sinh đẹp nhất không nhất không nhất thiếu là những điều hoàn hảo nhưng thường là những lúc hơi điên rồ ở bên tình yêu của gia đình và bạn bè. Khi cúng ta ngừng và nghĩ nhiều về những gì chúng ta phải biết ơn, chúng ta có thể thật sự tận hưởng Giáng Sinh không hoàn hảo một cách thật tuyệt vời.

“Giáng Sinh không phải hoàn hảo. Giáng Sinh chính là kỷ niêm Đấng đã cứu chúng ta khỏi điều không thể của chúng ta, chính là cần phải hoàn hảo”.—Tina Kapp

Celebrating the Perfect Gift in an Imperfect World

A compilation

Why do I always wish for a perfect Christmas?

I have an image of one in my head—one that I can’t even fully describe. It’s nostalgic, soft and cozy, magical, and memorable. But year after year, I find myself feeling disappointed when Christmas doesn’t turn out the way I had hoped, or when circumstances aren’t exactly what I would have chosen.

Come to think of it, I doubt that any Christmas throughout the ages has ever been “perfect.” Even the first Christmas, the day that is our reason to celebrate a loving Savior coming to earth as a baby, didn’t appear perfect.

If Mary was anything like a normal woman on the day of the birth of her first child, she most likely went through the difficulty of childbirth, followed by complete exhaustion.

Joseph might have been worried about his new family’s future. He was also probably a bit embarrassed; after all, he couldn’t find any better place for his young wife to have her first child than a place where animals ate and lived. Maybe he wondered what kind of provider he would be in the years to come.

A small group of shepherds were most likely completely freaked out, at least at first, when an angel appeared out of nowhere in the middle of the night. Maybe they thought it was the end of the world, which was probably why the angel had to start his message with “Fear not!”1

Wise men, hundreds of miles away, were confused and wondering, as they beheld an amazing happening in the sky, so much so that they decided to travel a long way to find out exactly what was going on. Even once they reached Judaea, their curiosity and confusion probably grew, as there was no baby king to worship in that country. Their journey extended until they finally found a young child, who had no worldly honor and praise, but they knew that He was the one who deserved their three precious gifts.

All Jews of that time had been displaced due to a new law; they were traveling, probably depressed, homesick, or physically ill, maybe even wondering why God was allowing them to go through all of that, and if He even cared. His answer had already descended to earth and was lying in the most unlikely place—a manger.

That first Christmas was not perfect, nor has any Christmas since that day been perfect.

Yet each Christmas is beautiful!—For the love that is shared on that day, for the giving and receiving of gifts from the heart, for the joy of being with family and friends, for the excitement and wonder of the season itself.

And if nothing else, if you find that during this special season you are alone, sad, or in despair, Christmas is still the most wonderful and beautiful time of year, because of the promise that was given and is renewed each Christmas. It is the promise of a love that is enduring and true, that compelled Jesus to leave the most wonderful place in existence to walk earth’s dusty roads. It’s what made Him willing to experience deprivation, pain, and death, so that He could fulfill the promise to walk each step of that same road with each of us.

No one is ever completely alone, and Christmas is a day to realize the beauty of such a marvelous gift—love eternal, and the promise of life forever with the Creator of that love.

He is, after all, the reason for the season.—Jewel Roque2

Out of ivory palaces

For many individuals, Christmas is anything but wonderful. In fact, the joviality, décor, and the music simply strike dissonant chords because of the memories, emotions, and experiences associated with this season. … There are many who grieve the loss of a loved one through cancer or some other debilitating or destructive disease. For them, Christmas reminds them of yet another empty chair. Others experience joblessness or underemployment, numbing loneliness, disappointed expectations, ruptured relationships, and rejection that twist and distort the joy of the season into a garish spectacle. Instead of uplifting them in celebration, the most wonderful time of the year seems a cruel mockery…

All the excitement, anticipation, and beauty of the season can easily be frozen by pain, disappointment, and grief; instead of singing songs of joy, a bitter moan emanates like the cold, frostbitten wind.

Into this world—the world of the bleak midwinter—God arrived. Not sheltered from grief or pain, God descended into a world where poverty, violence, and grief were a daily part of God’s human existence in the person of Jesus. Joseph and Mary, barely teenagers, were poor, and Mary gave birth to the Messiah in a dirty barn. Herod the Great used his power to slaughter all the male children who were in Bethlehem under the age of two. Shepherds slept on grassy hills, their nomadic home. Even in Jesus’ public ministry, his cousin, John the Baptist, would be beheaded. Jesus would experience rejection and eventually die a criminal’s death, with only a few grieving women remaining at his side. The old hymn “Out of the Ivory Palaces” said it well:

Out of the ivory palaces, into a world of woe,
Only His great, eternal love, made my Savior go.

Into this world—our world of bleak midwinter—God arrives. God arrives in the midst of pain and suffering, doubt and disappointment, longing and loneliness to make a home with us, to be alongside of us because of “great, eternal love.” The Gospel of John tells us that God did not stay removed from us or from our sufferings, but that “the Word became flesh and dwelt among us.”3 For those who find the Christmas season far from the “most wonderful time of the year,” Immanuel, God with us, comes to be our consolation.

And those who celebrate this season as the most wonderful time of the year can demonstrate its beauty, joy, and celebration by reaching out to those in bleak midwinter, doing our part, giving our all, sharing our hearts.—Margaret Manning4

Perfect shmerfect

If you’re like me, when Christmas comes around, you have an idea of what the perfect Christmas should be like. Maybe you have a mental picture of the perfect tree and decorations, somewhere ideal to go on holiday, the perfect Christmas dinner surrounded by family and friends, eggnog, Christmas cake, or whatever it is that you love. Maybe your perfect Christmas would be movie-ideal, where the music is playing when you open your presents, and your presents are exactly what you’ve always wanted …

I don’t know about you, but my Christmases have rarely turned out that “picturesque” or perfect. Yes, they have been both beautiful and fun, and I have created great memories, but phrases that describe my last few Christmases range from “a quiet Christmas” to “embrace the chaos.” And none of them were anything remotely like my picture-perfect ideal Christmas; however, all of them have come to be very special memories that I treasure.

Only recently have I truly decided that Christmas doesn’t have to be perfect. It doesn’t have to bowl me over with magic as long as there’s love, happiness, and time taken to celebrate Jesus’ birth.

After all, the first Christmas was pretty messy. If we were trying to re-create it perfectly, we’d need to be homeless, tired, and traveling for the sole purpose of registering for taxes. That doesn’t sound fun or perfect on any level! Add to that having a baby and settling for the night with cows and sheep in an old barn, and you’ve pretty much described what for me would sound like the worst day ever!

However, I know that God worked a bit of His own special magic into that night, with angels appearing to shepherds and a new star appearing which would later lead the three wise men to search out the king who had been born. I bet Mary and Joseph always treasured that crazy night, and would often recount the amazing story to Jesus when He was growing up. Life today can be pretty messy as well, but Jesus always shows up and adds His own special touch of wonderful.

If you ever feel sad that your Christmas isn’t turning out to be all you’d hoped it would be, one thing that really helps is finding a way to make someone else’s Christmas a little better. As a kid, I used to visit people at retirement homes with my family during the Christmas season. It was so nice to see how happy it made them. The simple act of showing up helped them know that they weren’t alone or forgotten, and that someonewould come and sing for them or make them Christmas cards or whatever we decided to do each year.

Visiting orphanages and retirement homes during the holiday season reminded me of how much I had to be thankful for, and made those little grumbles about not having my “perfect” Christmas seem less important.

There’s nothing wrong with spending time trying to create a beautiful Christmas and having traditions or expectations of things that make it special for you and your friends and family; just don’t get discouraged if everything isn’t perfect. Maybe your parents don’t have the budget for the kind of presents your friends get at Christmas, or you don’t get to see all your family due to them living far away, or any number of things that make it less than ideal for you.

If anything less than perfect turns up at Christmas, you can make it a personal challenge to find beauty in the chaos. God often likes to show up in imperfect circumstances much like He did in that stable long ago, and He can help you focus on what it is that makes Christmas truly wonderful.

At Christmas we celebrate Jesus coming to earth in a pretty imperfect environment, but the love that His birth means to us makes the day unforgettable. The best Christmas memories are not necessarily of things turning out perfectly but often of the slightly crazy times surrounded by the love of family and friends. When we stop and think how much we have to be thankful for, we can truly enjoy a wonderfully imperfect Christmas.

“Christmas isn’t about perfection. It’s celebrating the One who saved us from our impossible need to be perfect.”5—Tina Kapp6

Published on Anchor December 2015. Read by Carol Andrews. Music taken from theRhythm of Christmas album. Used by permission.

1 Luke 2:8–10.

2 Excerpted from a Just1Thing podcast.

3 John 1:14.

4 http://rzim.org/a-slice-of-infinity/out-of-ivory-palaces.

5 Tsh, “Embrace Imperfection,” Simple Mom, December 24, 2012, http://simplemom.net/plan-your-peaceful-christmas-embrace-imperfection.

6 Excerpted from a Just1Thing podcast.

Simplicity – Đơn giản

Simplicity Today

How much is enough?

God recognizes our material needs, and His Word contains plenty of promises of supply, even in abundance.1 But Jesus also warned that a vain pursuit of wealth can be a stumbling block to a Christian life.2 Human nature also makes it difficult for us to correctly assess our needs. As Benjamin Franklin observed, “The more [money] a man has, the more he wants. Instead of filling a vacuum, it makes one.”

So how much is enough?

The apostle Paul addresses this big question in a letter to Timothy, and his conclusion is surprising in its minimalism: “If we have enough food and clothing, let us be content. After all, we brought nothing with us when we came into the world, and we can’t take anything with us when we leave it.”3 He doesn’t say anything negative about living above this minimum standard, but his point is that real contentment isn’t related to material prosperity.

Studies have confirmed that beyond a certain point, increasing wealth can have diminishing returns as far as happiness and quality of life.4 That makes sense—we all need some money to provide for ourselves and our families, but once our basic needs and aspirations are satisfied, the pursuit of wealth often ends up being at odds with the pursuit of happiness.

The bottom line seems to be that much depends on our attitude and what God is doing in our lives at a given time. Above all, whether we are currently abasing or abounding,5 we should remember that true success and fulfillment in life come through learning about and getting closer to our heavenly Father. “A person is a fool to store up earthly wealth but not have a rich relationship with God.”6

1. See Proverbs 10:22 and Philippians 4:19.
2. See Matthew 19:24.
3. 1 Timothy 6:8,7 NLT
4. E.g., Eugenio Proto, Aldo Rustichini, http://www.voxeu.org/article/gdp-and-life-satisfaction-new-evidence#.UtJNbd8rp_4.twitter
5. See Philippians 4:12.
6. Luke 12:21 NLT

Bao nhiêu là đủ?

Thiên Chúa nhận ra những nhu cầu vật chất của chúng ta, và trong Lời Ngài có rất nhiều lời hứa về sự ban phát, thậm chí là ban phát dư đầy (Xem Cn 10:22 và Pl 4:19). Nhưng Chúa Giê-su cũng đã cảnh báo rằng sự theo đuổi giàu sang một cách vô nghĩa có thể là một tảng đá cản trở đối với đời sống người tín hữu (Xem Mt 19:24). Bản chất con người cũng khiến cho chúng ta khó khăn trong việc đánh giá đúng nhu cầu của mình. Benjamin Franklin đã quan sát: “Càng có nhiều tiền, con người càng muốn nhiều hơn. Nhưng thay vì lấp đầy khoảng trống, con người tạo ra một khoảng trống khác.”

Vậy bao nhiêu là đủ?

Tông đồ Phaolô đã đề cập đến câu hỏi lớn này trong một bức thư gửi tín hữu Ti-mô-thê, và kết luận của ông rất bất ngời: “Nếu có cơm ăn áo mặc, ta hãy lấy thế làm đủ. Quả vậy, chúng ta đã không mang gì vào trần gian, thì cũng chẳng mang gì ra được” (1Tm 6:8, 7). Ông đã không nói bất cứ điều gì tiêu cực về việc sống trên mức tối thiểu này, nhưng ý của ông muốn nói đến chính là sự thỏa lòng thật sự mà không có liên quan đến sự giàu sang về vật chất.

Những cuộc khảo sát đã xác nhận rằng ở một mức độ nào đó, càng giàu sang, có thể sẽ làm giảm mức độ hạnh phúc và chất lượng cuộc sống. Điều ấy cũng dễ hiểu—tất cả chúng ta đều cần tiền để nuôi bản thân và gia đình, nhưng một khi những nhu cầu và khát vọng cơ bản của chúng ta được thỏa mãn, việc theo đuổi giàu sang thường trái ngược với việc theo đuổi hạnh phúc.

Điều quan trọng nhất dường như chính là phụ thuộc rất nhiều vào thái độ của chúng ta và những gì Thiên Chúa đang thực hiện trong cuộc sống của chúng ta tại một thời điểm nhất định. Trên hết tất cả, cho dù chúng ta đang thiếu thốn hay dư dật (Xem Pl 4:12), chúng ta nên nhớ rằng sự thỏa nguyện và thành công thật sự trong cuộc sống đến từ việc học biết và ở gần hơn với Cha trên trời của chúng ta. “Kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó” (Lc 12: 21).

MY CARING JOURNEY

By Louisa Rose Watson

I have spent the past several years caring for loved ones. I helped care for friends who had serious illnesses, and I became a full-time caregiver for my mother until she passed away from terminal cancer in 2009.

While caring for my mother, I received a carer pension which helped pay the bills and provided a little spending money, but I never had a lot financially. Living on a limited, fixed income has its challenges, but they never bothered me too much. My tastes are simple: I like to swim, walk and cycle; once in a while I go to a movie or have a meal out, and I enjoy visiting friends and chatting over a glass of wine or a barbeque and beer, or watching a sunset over the sea.

I live in a great location twenty minutes from the city and only three blocks from the beachfront, where I can access walking/cycle tracks that go for miles. The train station is five minutes away, along with a main street with shops, supermarkets, library, community center, picnic areas, pier, and friendly cafés with great coffee or chai latte and cheesecake. It has been the perfect location for this part of my life’s journey, and I feel blessed to have been led here.

In caring for my loved ones, there have been plenty of challenges and times when I have felt stretched emotionally. There were also times when a little extra cash would have been nice, but in the years I have been in this situation I never really lacked for anything. Living on a fixed income makes you consider what you really need—after all, how many pairs of shoes can you wear?—and although I don’t own my home, I have a reasonable rent and no debts.

During my journey as a carer, I discovered that peace of mind and heart is something far greater than a smooth ride through life with plenty of cash. Money simply can’t equal the reassurance of knowing I have been in the right place doing the right thing; that I have done everything I possibly could for others, and that I have no regrets.

Chuyến hành trình quan tâm của tôi

Lousia Rose Watson

Những năm qua, tôi đã dành thời gian để quan tâm những người thân yêu. Tôi đã giúp chăm sóc những người bạn bị bệnh nặng, và tôi là người chăm sóc chính cho mẹ tôi suốt cả ngày cho đến ngày bà ra đi vào năm 2009 do bởi căn bệnh ung thư giai đoạn cuối.

Trong lúc chăm sóc cho mẹ, tôi nhận được lương hưu dành cho người chăm sóc bệnh nhân, số tiền này giúp tôi chi trả những hóa đơn và dư chút đỉnh để tiêu xài, nhưng không bao giờ tôi giàu có. Sống nhờ vào thu nhập cố định và hạn hẹp gặp phải rất nhiều thách thức, nhưng việc này không mấy khiến tôi bận tâm nhiều. Thú vui của tôi rất đơn giản: tôi thích bơi lội, đi tản bộ và đạp xe đạp; thỉnh thoảng tôi đi xem phim và ăn ở ngoài, tôi thích đi thăm bạn bè, vừa uống rượu vừa trò chuyện hoặc nướng thịt hoặc uống bia, hoặc ngắm mặt trời lăn trên biển.

Tôi sống ở một nơi tuyệt vời chỉ cách thành phố khoảng 20 phút lái xe, và chỉ cách bãi biễn vài căn nhà, nơi tôi có thể đi vào những con đường đi bộ/đạp xe và đi tiếp hàng dặm. Ga xe lửa chỉ cách nơi tôi ở 5 phút lái xe, và dọc theo con đường chính là rất nhiều cửa tiệ, siêu thị, thư viện, trung tâm cộng đồng, khu vực cắm trại, bến tàu, và những quán cà phê không khí thân thiện với bánh phô-mai, trà, và cà phê rất ngon. Một nơi hoàn hảo cho chuyến hành trình còn lại của cuộc đời tôi, và tôi cảm thấy mình được phúc khi được chỉ đến đây.

Trong lúc chăm sóc những người thương yêu, có rất nhiều những thách thức và có những lúc tôi cảm thấy rất buồn. Cũng có những lúc có thêm một ít tiền là điều rất tuyệt, nhưng suốt nhiều năm tôi luôn ở trong hoàn cảnh mà mình không bao giờ thật sự thiếu thứ gì. Sống nhờ vào thu nhập cố định giúp bạn luôn biết cân nhắc điều gì thật sự cần—nói cho cùng, bạn có thể mang được bao nhiêu đôi giày?—và mặc dù tôi không có nhà, nhưng tôi có căn nhà thuê giá phải chăng và không bao giờ bị mắc nợ.

Trong suốt quãng đường sống chăm sóc bệnh nhân, tôi phát hiện ra rằng bình an trong tâm trí và tâm hồn còn tuyệt vời hơn rất nhiều cuộc sống êm đềm với dư dật tiền của. Tiền bạc đơn giản không thể ngang bằng với cảm giác an tâm khi biết mình đơn ở đúng nơi và làm đúng việc; rằng tôi đã làm mọi điều có thể cho người khác, và rằng tôi không hề hối tiếc.

The KEY OF SIMPLICITY

By Peter Amsterdam, adapted

Our true treasures are not money and possessions. Our true treasures are the kingdom of God, His love and interaction in our lives, our salvation, God’s provision and care for us, and our coming rewards. Understanding this puts our finances and their use in the right perspective.

In Psalm 24, David exclaims, “The earth belongs to God! Everything in all the world is his!”1 God Himself claims ownership over creation: “All the earth is Mine,”2 “Everything under heaven is Mine,”3 “‘The silver is Mine, and the gold is Mine,’ says the Lord.”4 From this, we understand that all that we “own” is actually owned by our Creator, which includes not just our possessions, but ourselves as well. We are simply stewards or caretakers of what God has put in our charge.

While God may own everything, He also wants us to be happy and enjoy the things He has given us, as it says in 1 Timothy 6:17: “God … richly provides us with everything for our enjoyment.”5 As custodians of God’s resources—specifically, the things in our possession, and generally, the resources of the earth—we can use them for ourselves and our loved ones, to live our lives, and to enjoy what He has placed in our care. Having the right relationship with possessions, money, and wealth is vitally important to our relationship with God.

Understanding the principles of ownership (that God owns everything), stewardship (that we are to use what God has given us in conjunction with His will and His Word), and the need for developing a proper relationship with possessions and finances helps us to adjust our attitude and behavior regarding those things that we have control over, both tangible and intangible.

One key to this relationship is simplicity. Simplicity can be understood as a means of being freed from some of the unnecessary attachments to the things of this life, a means to set our minds on things that are above, not on things that are on earth.6

Jesus told us that our heart is where our treasure is, therefore it’s wise to examine what we consider our true treasure to be. We should have a right relationship with our possessions and recognize the damage that can occur if that relationship gets out of balance. Simplicity can lessen our focus on ourselves and our things and help to keep us focused on our true treasure, our loving God who has given us the most valuable things we could ever possess—His love and salvation.

7. Psalm 24:1 TLB
8. Exodus 19:5
9. Job 41:11
10. Haggai 2:8
11. NIV
12. See Colossians 3:2.

Bí quyết cho sự giản đơn

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam

Kho báu thật sự của chúng ta không phải là tiền bạc hay của cải. Kho báu thật sự của chúng ta chính là vương quốc của Đức Chúa, tình yêu của Ngài và tác động của Ngài trong cuộc sống của chúng ta, ơn cứu độ của chúng ta, sự ban phát và chăm sóc của Ngài dành cho chúng ta, và những phần thưởng trong tương lai sẽ đến với chúng ta. Hiểu được điều này sẽ giúp chúng ta nhìn đúng đắn về tài chính và cách chúng ta sử dụng chúng.

Trong Thánh vịnh 24, vua Đa-vít đã tuyên bố: “Chúa làm chủ trái đất cùng muôn vật muôn loài! Ngài làm chủ hoàn cầu với toàn thể dân cư” (Tv 24:1). Thiên Chúa làm chủ mọi loại thụ tạo: “Toàn cõi đất đều là của Ta” (Xh 19:5). “Bạc là của Ta, vàng là của Ta—sấm ngôn của Đức Chúa” (Khác-gai 2:8). Từ đây, chúng ta hiểu rằng, tất cả những gì “thuộc” về chúng ta thực chất chính là thuộc về Đấng Tạo Hóa, không chỉ bao gồm tài sản của chúng ta, nhưng còn chính bản thân chúng ta. Chúng ta đơn thuần chỉ là những người phục vụ hoặc những người chăm sóc cho những gì Ngài giao phó cho chúng ta.

Mặc dù Thiên Chúa làm chủ mọi thứ, nhưng Ngài cũng muốn chúng ta hạnh phúc và tận hưởng những gì Ngài ban cho chúng ta, như trong 1Tm 6:17: “Thiên Chúa… Đấng cung cấp dồi dào mọi sự cho chúng ta hưởng dùng”. Là những người chăm sóc những gì thuộc về Thiên Chúa—đặc biệt là những gì thuộc sở hữu của chúng ta, và nói chung là những nguồn tài nguyên của trái đất—chúng ta có thể sử dụng chúng cho bản thân của mình và cho những người yêu thương, để sống cuộc sống của chúng ta, để sống cuộc sống của chúng ta và để tận hưởng những gì Ngài đặt trong sự chăm sóc của chúng ta. Có được một mối quan hệ đúng đắn với của cải vật chất, tiền bạc, và sự giàu có chính là yếu tố hết sức quan trọng đối với mối quan của chúng ta với Chúa.

Việc hiểu những nguyên tắc về tính sở hữu (rằng Chúa làm chủ mọi thứ), và sự phục vụ (rằng chúng ta phải sử dụng những gì Chúa ban theo ý định và Lời Ngài), và sự cần thiết phải phát triển mối quan hệ đúng đắn với của cải, tài chính sẽ giúp chúng ta điều chỉnh thái độ và hành vi của chúng ta đối với những gì chúng ta được giao quyền cho, bao gồm những điều hữu hình và vô hình.

Một bí quyết cho mối quan hệ này chính là sự giản đơn. Sự giản đơn có thể được hiểu như là một phương cách để giải thoát chúng ta khỏi những ràng buộc không cần thiết nơi cuộc sống này, một phương cách để hướng tâm trí của chúng ta về những gì thuộc thượng giới, chứ không phải những gì thuộc hạ giới (Xem Cl 3:2).

Chúa Giê-su đã nói với chúng ta rằng tâm hồn của chúng ta ở đâu thì kho báu của chúng ta ở đó, vì thế, sẽ rất khôn ngoan khi xem xét những gì chúng ta cho là kho báu thật sự của chúng ta. Chúng ta phải có mối quan hệ đúng đắn với những tài sản và nhận ra mối hiểm nguy có thể xảy ra nếu một khi mối quan hệ ấy mất cân bằng. Sự giản đơn có thể kéo chúng ta bớt tập trung vào chính bản thân mình và những gì thuộc về chúng ta và giúp chúng ta chú ý đến kho báu thật sự của chúng ta, Thiên Chúa đầy yêu thương của chúng ta, Đấng ban cho chúng ta những điều quý giá nhất mà chúng ta không thể nào có được—tình yêu và ơn cứu độ của Ngài.

Live Simply

Buy things for their usefulness rather than for their status. Avoid basing your buying decisions on what will impress others, and choose according to what you need.

Simplify your life by developing the habit of getting rid of things that you no longer use or need. Try giving them away and be free from having to store them.

Guard yourself from being overly influenced by advertising and social trends. The goal of marketing is often to convince you to upgrade to the latest, best, fastest, most powerful model. Use what you have until you truly need to replace it.

Avoid impulse purchases; don’t buy what you don’t need.

Enjoy things that you don’t own. Use a library, public transportation, a public beach, or a park.

Sống đơn giản

Mua những thứ hữu dụng thay vì là những thứ làm tôn địa vị. Tránh việc đặt những quyết định mua sắm của chúng ta dựa trên những gì gây ấn tượng đối với người khác, nhưng hãy dựa vào những gì bạn cần.

Hãy đơn giản hóa cuộc sống của bạn bằng cách hình thành và nuôi dưỡng thói quen bỏ đi những thứ bạn không còn sử dụng hoặc không còn cần nữa. Hãy thử cho đi nó và đừng để dành hoặc lưu trữ nó.

Hãy cẩn thận đừng để bản thân chịu ảnh hưởng quá nhiều bởi quảng cáo và những trào lưu xã hội. Mục đích của việc tiếp thị thường chính là nhằm thuyết phục bạn nâng cấp lên phiên bản hiện đại nhất, tốt nhất, nhanh nhất, mạnh nhất. Hãy sử dụng những gì bạn đang có cho đến khi nó thật sự cần phải được thay.

Tránh mua sắm cách bốc đồng; đừng mua những gì bạn không cần.

Hãy tận hưởng những gì không phải của mình. Sử dụng thư viện, phương tiện giao thông công cộng, một bãi biển công cộng, hoặc công viên.

Can’t Buy Me Love

By Keith Phillips

In their 1960’s hit “Can’t Buy Me Love,” the Beatles capitalized on a simple, well-worn truth. They could just as well have sung, “Can’t buy me truth” or “happiness” or “peace of mind.” Those things weren’t for sale either, and they’re still not. While this is a simple truth, it’s not an easy one to live.

It’s a struggle to live simply, though, when nearly everywhere people turn, some new product or personality vies for their attention and part of their paycheck with the same hollow promise: “This is it—the key to happiness at last!” And you can’t blame the hawkers, either. In our money-driven world, everybody has got to sell something to survive, whether it’s a song, a product, a service, or—God forbid—their soul.

All the while, a little voice inside each of us keeps telling us there has to be more to life. The things of this world can bring momentary pleasure and comfort, but they can never truly satisfy the inner self. Only God can do that with His love, and He wants to and will if we reach out for Him.

Không thể mua tình yêu

Keith Phillips

Bài hit trong những năm 60 “Không thể mua tình yêu” của nhóm Beatles nhấn mạnh chân lý đơn giản và cũ rích. Chân lý ấy cũng được hát: “Không thể mua chân lý” hoặc “hạnh phúc” hoặc “bình an nơi tâm trí”. Những điều ấy cũng không được bán, và đến nay vẫn thế. Mặc dù đây là một chân lý đơn giản, nhưng không phải dễ để sống theo chân lý ấy.

Mặc dù là một thách thức để sống đơn giản, khi gần như mọi người đều sống ngược lại, nhiều sảm phẩm mới hoặc tính cách lạ khiến họ chú ý và xé quyển sổ ngân phiếu cùng với cùng lời hứa rỗng tuếch: “Chính là đây—bí quyết có được hạnh phúc!” Và bạn cũng không thể đổ lỗi cho những người bán hàng rong. Trong thế giới chạy theo tiền bạc của chúng ta hiện nay, mọi người đều phải bán gì đó để sống, cho dù đó là một bài hát, một sản phẩm, một dịch vụ, hoặc—và thậm chí linh hồn của họ.

Trong mọi lúc, một giọng nói thầm thì trong mỗi chúng ta, không ngừng nói với chúng ta rằng có điều gì đó quan trọng hơn đối với cuộc sống. Những điều trong cuộc sống này chỉ có thể mang đến những niềm vui và niềm vui trong ngắn ngủi, nhưng chúng không bao giờ có thể thật sự thỏa mãn những gì bên trong con người chúng ta. Chỉ có Chúa mới có thể làm điều đó bằng tình yêu của Ngài, và Ngài muốn và sẽ làm nếu chúng ta tìm kiếm Ngài.

A WORKING ALTERNATIVE

By Anna Perlini

I first met Ivan in 1995 while collecting aid in Italy for delivery to refugee camps in Croatia and Bosnia. I remember his smile and warm handshake.

It was a few years before we saw him again. He called to offer us some boxes of clothing he had collected, and we went to his home, where we met his wife, Francesca, and their two children. From then on, we stayed in touch, and over time, we’ve learned a lot from each other.

Ivan and Francesca often expressed their frustration in trying to adjust to a society that was losing its values. They wished they could adopt a different lifestyle, but didn’t know how. Then on one of my more recent visits, it was immediately obvious that something was very different. For one thing, their dining room had extra tables, which quickly filled with what seemed like a river of lively children from the neighborhood. Ivan was busy serving and introduced me to Claudio and Manuela, another couple who not only lived in their small town, but also shared a similar vision.

Later on, I got to know other families who were also part of a network called Gruppi di Acquisto Solidale (Ethical Purchasing Groups). The aim is to cooperate in order to buy food and other commonly used goods directly from producers or retailers at discounted rates, while also emphasizing the use of local and fair-trade produce, and reusable or eco-compatible goods. Ivan and Francesca (and their now three children) were some of the founders of the local branch, and needless to say, they always found a way to direct some love and attention to their “neighbor near or far.”

A few months ago, they hosted a lunch for a group of underprivileged families we brought to their home. They went to the nth degree to make all 16 of us feel welcome, and treated us to the most delicious homemade delicacies. After the meal, everyone received a small bottle of olive oil (see photo) pressed by their family from the olive trees in their garden.

As time passes, it’s clear that what was once an experiment has grown into a tried-and-proven alternative life choice.

Caption: “If we want a message of love to get to others, we need to send it. If we want a lamp to keep burning, we need to keep feeding it oil.”

13. http://www.perunmondomigliore.org/

Lựa chọn làm việc

Anna Perlini

Tôi gặp Ivan lần đầu tiên vào năm 1995 trong khi thu gom đồ viện trợ ở Italy để chuyển đến những trại tị nạn ở Croatia và Bosnia. Tôi nhớ nhụ cười và cái bắt tay ấm áp của anh ấy.

Đó là khoảng thời gian vài năm trước khi tôi gặp lại anh ấy. Anh đã gọi điện cho tôi để cho một thùng đồ mà anh đã thu gom được, và chúng tôi đã đến nhà của anh, chúng tôi đã gặp vợ của anh, Francesca và hai đứa con của anh. Kể từ lúc ấy, chúng tôi giữ liên lạc với nhau, và càng quen, chúng tôi càng học được nhiều điều lẫn nhau.

Ivan và Francesca thường thể hiện sự thất vọng trong việc cố gắng chấp nhận được một xã hội đang đánh mất những giá trị. Họ ước họ có thể sống một kiểu sống khác, nhưng không biết phải làm thế nào. Sau đó, vào một trong những lần đến thăm gần đây của tôi, ngay lập tức, tôi nhận ra có điều gì đó rất khác. Phòng ăn của họ có thêm những chiếc bàn, và nhanh chóng được lấp đầy bởi một đàn những đứa trẻ hàng xóm hết sức năng động. Ivan bận rộn phục vụ và giới thiệu tôi với Claudio và Manuela, một cặp vợ chồng khác, không chỉ sống cùng thị trấn nhỏ với họ, nhưng còn có cũng lý tưởng.

Sau đó, tôi được biết những gia đình khác cùng là một phần trong mạng lưới được đặt tên là Gruppi di Acquisto Solidale (Những Nhóm Mua Đạo Đức). Mục tiêu chính là hợp tác để mua thức ăn và những món hàng thông dụng trực tiếp từ nhà sản xuất hoặc những nhà bán lẽ với mức chiết khấu, bên cạnh đó, cũng sử dụng những mặt hàng thân thiện với môi trường, có thể tái sử dụng, những sản phẩm địa phương và ở hội chợ thương mại. Ivan và Francesca (và ba đứa con của họ đến lúc này) nằm trong số những người sáng lập chi nhánh tại địa phương, và không cần nói, họ luôn tìm cách để hướng tình yêu thương và sự quan tâm đến những “người hàng xóm dù gần hay xa” của họ.

Cách đây vài tháng, họ đã chuẩn bị buổi ăn trưa thiết đãi một nhóm những gia đình khó khăn mà chúng tôi dẫn đến thăm nhà họ. Họ đã rất chu đáo để làm cho tất cả 16 người chúng tôi cảm thấy thoải mái, và thiết đãi chúng tôi những món cao lương mỹ vị ngon nhất được nấu ở nhà. Sau buổi ăn, mọi người đều nhận được một chai nhỏ dầu ô-liu (xem hình) do chính tay họ ép từ những cây ô-liu trong vườn nhà.

Thời gian trôi qua đã cho thấy rõ ràng rằng một việc ban đầu chỉ là một sự thí nghiệm lại trở thành một lựa chọn cách sống trái ngược đã được kiểm chứng.

MORE WHERE THAT CAME FROM

By Roald Watterson

Money was scarce when I was growing up. I never lacked anything vital, but I never had so much that I could casually give something away without feeling the pinch.

Once when I was 17, a homeless person asked me for some money. I had been taught that giving brought good things back to you, so I calculated how much money I needed for my train fare home and gave him the rest—around ¥500, or roughly US$7. It was difficult giving away my last bit of pocket money. While I can’t say that because I gave $7 I got back X dollars in return, I do know that over the years I’ve received enough back to firmly believe in the “law of returns.”

Jesus expressed the law of returns like this: “Give, and you will receive. Your gift will return to you in full—pressed down, shaken together to make room for more, running over, and poured into your lap. The amount you give will determine the amount you get back.”1

Notice how it doesn’t say “the amount you give will equal the amount you get back.” It says it will “determine” the amount. In fact, when you give, you often get back above the amount you gave, like the story of the boy who gave his lunch to Jesus.2 There was a need—5,000 hungry people—and there was the boy’s offering—five loaves, two fish. Nothing outstanding at first glance, but just look at what Jesus did with it!

My two-year-old nephew likes to share his food. It doesn’t matter what he’s eating or even whether it’s something he likes or not, he always wants me to taste it as well—even if it’s his favorite flavor of potato chips or ice cream. His apparent trust that there’s more where that came from makes giving easy. But as adults, we know that things run out, and that makes giving more difficult.

It’s at such times though—when we feel like we’re down to our last crumb of goodness, compassion, time, or whatever—that we should remember that God has more where that came from, and He isn’t worried about running out.

14. Luke 6: 38 NLT
15. See John 6:5–15.
16. http://www.mywonderstudio.com/

Nhiều hơn những gì cho đi ban đầu

Roald Watterson

Tiền bạc luôn túng thiếu ngày tôi còn nhỏ. Tôi không bao giờ thiếu thứ gì quan trọng, nhưng tôi không bao giờ có dư để có thể cho đi mà không cảm thấy nhức nhối.

Một lần, năm tôi 17 tuổi, một người vô gia cư xin tiền tôi. Tôi được dạy rằng việc cho đi mang đến cho tôi những điều tốt đẹp, vì thế, tôi đếm đủ tiền mua vé tàu về nhà và cho ông ấy phần còn lại—khoảng 500 yên, gần 7 đô-la. Thật khó khăn để cho đi những đồng cuối cùng trong túi. Mặc dù tôi không thể nói rằng bởi vì tôi đã cho đi 7 đô-la, tôi sẽ nhận lại được X đô-la, nhưng tôi biết rằng những năm qua tôi đã nhận lại đủ để mạnh dạn tin tưởng và “luật nhân quả”.

Chúa Giê-su đã nói về luật nhân quả như sau: “Hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy” (Lc: 6:38).

Chúa Giê-su đã không nói “đong bằng đấu nào thì nhận lại bằng đấu ấy”, nhưng đấu bạn cho đi sẽ “quyết định” đấu bạn nhận lại. Sự thật là khi bạn cho đi, bạn thường nhận lại hơn phần đã cho đi, cũng giống như câu chuyện về cậu bé đã cho Chúa Giê-su buổi ăn trưa của mình (Xem Ga 6:5-15). Đang có một nhu cầu—5000 người đang đói—và có một cậu bé cho đi—5 ổ bánh mì và 2 con cá. Ban đầu nhìn, không có gì lạ cả, nhưng hãy nhìn những gì Chúa Giê-su đã làm!

Đứa cháu trai 2 tuổi của tôi chia sẻ thức ăn của mình. Bất kể ăn gì hoặc ngay cả những gì bé thích hay không thích, bé luôn muốn tôi nếm thử–ngay cả khi đó là món khoai tây chiên hoặc món kem yêu thích của bé. Nhưng là người lớn, chúng ta biết rằng, cho đi là cạn kiệt, và điều đó càng khiến cho đi khó khăn hơn.

Dù có những lúc như thế–khi chúng ta cảm thấy mình còn chút ít lòng tốt, sự cảm thông, thời gian hoặc bất cứ điều gì—hãy nhớ rằng Thiên Chúa có nhiều hơn những gì được cho đi ban đầu, và Ngài không bao giờ lo lắng đến việc cạn kiệt.
Những thoáng suy ngẫm

POINTS TO PONDER—Living, Loving, Giving

A generous person will prosper; whoever refreshes others will be refreshed.—Proverbs 11:25 NIV

Remember, there’s no such thing as a small act of kindness. Every act creates a ripple.—Scott Adams (b. 1957)

You must give some time to your fellow men. Even if it’s a little thing, do something for others—something for which you get no pay but the privilege of doing it.—Albert Schweitzer (1875–1965)

I am only one, but still I am one. I cannot do everything, but still I can do something; and because I cannot do everything, I will not refuse to do something I can do.—Edward Everett Hale (1822–1909)

If only we could realize while we are yet mortals that day by day we are building for eternity, how different our lives in many ways would be! Every gentle word, every generous thought, every unselfish deed will become a pillar of eternal beauty in the life to come. We cannot be selfish and unloving in one life and generous and loving in the next. The two lives are too closely blended—one but a continuation of the other.—Rebecca Springer (1832–1904)1

It is one of the most beautiful compensations of this life that no man can sincerely try to help another without helping himself.—Ralph Waldo Emerson (1803–1882)

Human beings who leave behind them no great achievements, but only a sequence of small kindnesses, have not had wasted lives.
—Charlotte Gray

In any given day, you have so many opportunities to practice patience, acts of kindness, and forgiveness. You have time to think loving thoughts, smile, embrace others, and practice gratitude. You can practice being a better listener. You can try to be compassionate, especially with difficult or abrasive people. You can practice your spirituality in virtually everything you do.—Richard Carlson (1961–2006)2

You will find as you look back upon your life that the moments when you have truly lived are the moments when you have done things in the spirit of love.—Henry Drummond (1851–1897)

Do not think that love in order to be genuine has to be extraordinary. What we need is to love without getting tired. Be faithful in small things because it is in them that your strength lies.—Mother Teresa (1910–1997)

No kind action ever stops with itself. One kind action leads to another. Good example is followed. A single act of kindness throws out roots in all directions, and the roots spring up and make new trees. The greatest work that kindness does to others is that it makes them kind themselves.—Amelia Earhart (1897–1937 [presumed])

Most of us can probably look forward to some extra attention on our birthday and other special occasions. But doesn’t it make you feel especially loved when, out of the blue, someone does some loving thing for you for no other reason than because he or she loves you?

Why not do the same for others? If you stop to think about it, you’d probably be surprised at how many thoughtful little things you could find to do for others that would cost almost nothing and take almost no time. Want to transform your relationships with family, friends, and workmates? Become a master of the five-minute favor.—Shannon Shaylor3

Have you had a kindness shown?
Pass it on;
’Twas not given for thee alone,
Pass it on;
Let it travel down the years,
Let it wipe another’s tears,
’Til in Heaven the deed appears—
Pass it on.
—Henry Burton (1578–1648)

St. Francis of Assisi stated, “All getting separates you from others; all giving unites you with others.” The heart of selflessness is generosity. It not only helps to unite the team, but it also helps to advance the team.
—John C. Maxwell (b. 1947)

If we make our goal to live a life of compassion and unconditional love, then the world will indeed become a garden where all kinds of flowers can bloom and grow.—Elisabeth Kübler-Ross (1926–2004)

Good character is the best tombstone. Those who loved you and were helped by you will remember you when forget-me-nots have withered. Carve your name on hearts, not on marble.—Charles Spurgeon (1834–1892)

You have been treated generously, so live generously.—Matthew 10:8 MSG

I do not pretend to give such a sum; I only lend it to you. When you […] meet with another honest man in similar distress, you must pay me by lending this sum to him; enjoining him to discharge the debt by a like operation, when he shall be able, and shall meet with another opportunity. I hope it may thus go thro’ many hands. … This is a trick of mine for doing a deal of good with a little money.—Benjamin Franklin (1706–1790), in a letter to Benjamin Webb ■

17. Intra Muros, 1922

18. Don’t Sweat the Small Stuff at Work (New York: Hyperion, 1998)

19. Love’s Many Faces (Aurora Production, 2010)

Sống, Yêu thương, Cho đi

Người rộng lượng được phương phi béo tốt, chính kẻ cho uống lại được uống thỏa thuê.—Châm ngôn 11:25

Hãy nhớ, không có gì so sánh được với một hành động tử tế nhỏ. Mỗi một hành động tạo nên một tác động.—Scott Adams (Sn 1957)

Bạn phải dành thời gian cho những người quanh bạn. Cho dù chỉ là một việc nhỏ, hãy làm điều gì đó cho người khác—điều gì đó mà bạn không được nhận lại gì nhưng cảm thấy là một diễm phúc được làm.—Albert Schwetzer (1875-1965)

Tôi một mình, nhưng tôi là một. Tôi không thể làm mọi điều, nhưng tôi có thể làm điều gì đó; và bởi vì tôi không thể làm mọi thứ, tôi sẽ không từ chối làm điều gì đó mình có thể. –Edward Everett Hale (1822-1909)

Giá như trong lúc còn sống, chúng ta nhận ra rằng mỗi một ngày chúng ta đang xây dựng cho đời đời, cuộc sống của chúng ta sẽ khác đi rất nhiều đến thế nào! Mỗi một lời nhẹ nhàng, mỗi một suy nghĩ rộng lượng, mỗi một hành động không ích kỷ sẽ tạo nên một trụ cột cho vẻ đẹp vĩnh cửu nơi cuộc sống đời sau. Chúng ta không thể ích kỷ và thiếu yêu thương nơi cuộc sống đời này và rộng lượng, yêu thương ở cuộc sống đời sau. Hai cuộc sống gần như hòa lẫn vào nhau—một nhưng tiếp tục ở tiếp theo.—Rebecca Springer

Một trong những sự đền bù tuyệt vời nhất ở đời này chính là không ai có thể chân thành cố gắng giúp đỡ người khác mà lại không giúp đỡ chính bản thân mình.—Ralph Waldo Emerson (1803-1882)

Những người không có những thành tựu vĩ đại để để lại đời sau, nhưng chỉ với một sự tử tế nhỏ bé, họ đã không lãng phí cuộc đời mình.—Charlotte Gray

Bất kỳ ngày nào, bạn đều có rất nhiều ngày để thực hành sự kiên nhẫn, những hành động tử tế, và tha thứ. Bạn có thời gian để suy nghĩ những ý nghĩ yêu thương, mỉm cười và ôm người khác, và thực hành lòng biết ơn. Bạn có thể thực hành để trở thành một người biết lắng nghe hơn. Bạn có thể cố gắng để biết cảm thông, đặc biệt với những người khó chịu hoặc khó khăn. Bạn có thể rèn luyện tinh thần của mình trong hầu hết mọi việc bạn làm.—Richard Carlson (1961-2006)

Khi nhìn lại cuộc đời mình, bạn sẽ nhận ra rằng những lúc bạn sống thật sự chính là những lúc bạn làm những việc bằng tình yêu.—Henry Drummond (1851-1897)

Đừng nghĩ rằng để tình yêu chân thật phải cần điều gì đó phi thường. Những gì chúng ta cần chính là yêu thương không mỏi mệt. Hãy trung thành trong những việc nhỏ bởi vì, từ những việc nhỏ, bạn tìm thấy sức mạnh của mình.—Mẹ Tê-rê-xa (1910-1997)

Không một hành động tử tế nào chỉ dừng lại ở đó.

Một hành động tử tế sẽ dẫn đến một hành động khác.

Mẫu gương tốt được noi theo. Một hành động tử tế đâm rễ theo mọi hướng, và rễ sẽ mọc lên cây mới. Công việc vĩ đại nhất mà sự tử tế làm cho người khác chính là làm cho bản thân họ cũng trở nên tử tế.—Amelia Earhart (1897-1937)

Hầu hết chúng ta đều có thể trông đợi thêm sự quan tâm vào ngày sinh nhật của chúng ta, hoặc một dịp đặc biệt nào đó khác. Nhưng chẳng phải bạn cảm thấy đặc biệt được yêu thương khi bất ngờ có ai đó làm điều yêu thương dành cho bạn không vì một lý do nào đó ngoài lý do họ yêu bạn?

Tại sao bạn không làm điều như thế cho những người khác? Nếu bạn dừng để suy nghĩ về điều này, bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi tìm ra rất nhiều điều nhỏ sâu sắc bạn có thể làm cho người khác, và những điều ấy hầu như không tốn kém gì và không tốn mấy thời gian. Mong muốn thay đổi mối quan hệ với gia đình, bạn bè và đồng nghiệp ư? Hãy trở thành bậc thầy thực hiện 5-phút quý mến.—Shannon Shaylor

Bạn có nhận được một sự tử tế không?

Hãy chuyển nó đi;

Sự tử tế không chỉ được cho đi một lần,

Hãy chuyển nó đi;

Hãy để nó di chuyển suốt năm,

Hãy để nó lau khô những giọt nước mắt của người khác

Nơi thiên đàng hành động xuất hiện—

Hãy chuyển nó đi.—Henry Burton (1578-1648)

Thánh Phanxico Assisi đã nói: “Một điều duy nhất tách bạn ra khỏi những người khác; một điều duy nhất liên kết bạn với những người khác.” Một trái tim vô vị kỷ là một trái tim rộng lượng. Trái tim ấy không chỉ giúp liên kết thành nhóm, nhưng còn giúp nhóm ấy phát triển.—John C. Maxwell (Sn 1947)

Nếu chúng ta đặt mục tiêu là sống một cuộc sống biết cảm thông và yêu không điều kiện, thì thế giới này sẽ trở thành một khu vườn nơi tất cả mọi loại hoa nở rộ.—Elisabeth Kubler Ross (1926-2004)

Tính cách tốt chính là tấm bia tốt nhất. Những ai yêu thương bạn và được bạn giúp đỡ sẽ nhớ bạn khi bông hoa xin-đừng-quên-tôi héo tàn. Hãy khắc tên của bạn nơi những trái tim, chứ không phải trên những phiến đá.—Charles Spurgeon (1834-1892)

Bạn được đối xử rộng lượng, hãy sống rộng lượng.—Mt 10:8

Tôi không dám cho khoản này. Tôi chỉ cho bạn mượn. Khi bạn […] gặp một người thành thật khác trong lúc khốn cùng tương tự, bạn phải trả cho tôi bằng cách cho người đó vay lại khoảng này; buộc anh ta phải trả khoản nợ cũng theo cách như thế, khi anh ta có thể, và gặp một cơ hội khác. Tôi hy vọng điều này sẽ qua tay rất nhiều người…. Đây là một kế của tôi để làm một điều tốt bằng một số tiền nhỏ.—Benjamin Franklin (1706-1790), trích trong lá thư gửi Benjamin Webb

THE JUG OF OIL AND THE FUEL TANK

By Iris Richard

One of my favorite Bible stories has also been a guiding light to me since I first started working as a volunteer in foreign lands back in 1978. Over the years since then, it’s served as both a promise I could depend on and a nudge I couldn’t ignore.

This is how the story goes: God had sent a drought to punish Israel for their wickedness, and the brook nearby where the prophet Elijah had been camping had dried up, as had his food supply. God told him to travel to a town called Zarephath where he would meet a widow with a good heart and faith in God who would provide for him while he continued his ministry.

As Elijah approached the city, he met a woman gathering sticks by the town gate and felt that she was the one God had told him about. Tired and hungry, he asked her for some water and a piece of bread.

She stared at him in disbelief and explained that she didn’t have any bread left, and only enough flour and oil to bake a last loaf for herself and her son. She expected this would be their final meal before starving to death.

Elijah then asked an impossible favor of her: “First, bake a loaf for me and then one for your son and yourself.” Then he assured her that God would bless this sacrificial and unselfish deed: “There will always be flour and olive oil left in your containers until the time when the Lord sends rain and the crops grow again!”1 The widow did as Elijah requested, and sure enough, the Bible records that from that point on, her flour and oil never ran out, and there was sufficient food for her and her son throughout the famine. God kept His promise.2

Reflecting on my many years of volunteer work on a shoestring budget, I realize that I have a similar story to tell. It seems like we receive almost daily requests or pleas for help. Sometimes it’s an unemployed single mother and her children, or a group of destitute elderly people we meet when taking a mission trip to rural areas, or a stranded stranger who has been robbed, or hungry orphans barely surviving in poorly funded institutions, or a neighbor who has run out of some item, and on the list goes.

In Kenya, the choice to give or to withhold presents itself many times a day, even when we are scratching the bottom of the barrel ourselves. With seven children of my own to raise, I often felt like I had a legitimate excuse not to give. But then I’d feel God’s tug on my heart, and I’d feel compelled to reach out to try to meet the need.

To this day, over 35 years into this giving spree, we still have enough. Our pantry is like the widow’s jar of flour that has never been empty, and our jeep’s fuel tank, like her jug of oil, has never run dry. The cycle of giving has been rewarded by refilling, then it overflows and we keep giving, only to be filled again with God’s goodness.

21. 1 Kings 17:14 NLT

22. See 1 Kings 17:7–16.

Everybody can be great … because anybody can serve. You don’t have to have a college degree to serve. You don’t have to make your subject and verb agree to serve. You only need a heart full of grace. A soul generated by love.—Martin Luther King Jr. (1929–1968)

Chiếc hủ dầu và bình nhiên liệu

Iris Richard

Một trong những câu chuyện Kinh Thánh là ánh sáng dẫn đường cho tôi kể từ khi tôi bắt đầu làm công việc tình nguyện ở nước ngoài năm 1978. Kể từ lúc đó, câu chuyện ấy vừa là lời hứa tôi cậy dựa vào và là một cú thúc, tôi không thể không chú ý.

Câu chuyện như sau: Thiên Chúa gửi hạn hán xuống để trừng phạt dân Ít-ra-en vì sự đồi bại của họ, và một dòng suối gần nơi tiên tri Elijah cắm trại đang khô hạn, đây như là nuồi cung cấp lượng thực của ông. Thiên Chúa đã nói với ông đi đến thị trấn có tên là Zarephath, nơi đó, ông sẽ gặp một người góa với trái tim nhân hậu và lòng tin vào Chúa, bà sẽ cho ông ăn để ông tiếp tục sứ mệnh của mình.

Khi Elijah đến thành phố, ông gặp một người phụ nữ đang nhặt củi bên cổng thị trấn, và có cảm giác bà chính là người Thiên Chúa đã nói với ông. Mệt mỏi và đói lã, ông xin bà nước và bánh mì.

Bà nhìn ông với vẻ hoài nghi và nói rằng bà không còn dư một mẩu bánh mì nào, và chỉ còn đủ bột mì và dầu để làm một mẩu bánh cuối cùng cho mình và con trai. Ba nghĩ đó sẽ là bữa ăn cuối cùng của mẹ con bà trước khi phải bị đói chết.

Sau đó, Elijah đã xin bà một điều không thể: “Trước hết, hãy làm một mẩu bánh cho tôi và sau đó cho con trai bà và bà”. Rồi ông bảo đảm với bà rằng Thiên Chúa sẽ ban an cho sự hy sinh và hành động vô vị lợi của bà: “Hũ bột sẽ không vơi, vò dầu sẽ chẳng cạn cho đến ngày Đức Chúa đổ mưa xuống trên mặt đất” (1V 17:14). Bà góa đã làm theo những già Elijah bảo, và quả đúng khi Kinh Thánh thuật lại rằng, kể từ giây phút ấy, bột và dầu của bà không bao giờ cạn kiệt, và thức ăn đủ cho bà và con trai trong suốt nạn đó. Thiên Chúa đã giữ lời hứa của Ngài (Xem 1V 17:7-16).

Ngẫm nghỉ lại những năm làm công việc tình nguyện với tiền bạc eo hẹp. Tôi nhận ra rằng mình có một câu chuyện tương tự để kể. Thỉnh thoảng khi đi làm nhiệm vụ ở những vùng nông thôn, chúng tôi gặp một người mẹ đơn thân cùng vơi đứa con nhỏ, hoặc một nhóm những người già nghèo túng, hoặc một người lạ bị cướp, hoặc một đứa bé mồ côi đói đến nỗi khó sống xót trong côi nhi viện nghèo, hoặc một người hàng xóm cạn kiệt một thứ nào đó, và còn nhiều thứ nữa.

Ở Kenya, việc lựa chọn cho hay giữ lại những món quà diễn ra nhiều lần trong một ngày, ngay cả khi chúng tôi đang phải vét cạn chiếc thùng của mình. Với việc nuôi bảy đứa con, tôi thường lấy đi là lý do chính đáng không phải cho đi. Nhưng sau đó, tôi cảm nhận được Chúa thôi thúc tâm hồn tôi, và tôi cảm thấy được thúc đẩy để chìa tay ra để cố gắng đáp ứng nhu cầu.

Đến ngày hôm nay, trải qua 35 năm trong cuộc chơi cho đi, chúng tôi vẫn có đủ. Phòng ăn của chúng tôi cũng giống như chiếc hũ bột của bà góa không bao giờ rỗng, và thùng xăng của chiếc xe jeep, cũng giống như hũ dầu, không bao giờ cạn kiệt. Vòng tròn cho đi được ban thưởng lại bằng sự đong đầy cho đến tràn trề và chúng tiếp tục cho đi, chúng ta lại được đong đầy cùng với lòng nhân từ của Chúa.

Mọi người đều có thể trở nên vĩ đại…bởi vì bất cứ ai đều có thể phục vụ. bạn không cần phải có bằng cao đẵng để phục vụ. Bạn không cần phải có chủ ngữ và động từ hòa hòa hợp mới có thể phụ vụ. Bạn chỉ cần một trái tim đầy khoan dung. Và một tâm hồn đầy yêu thương.—Martin Luther King Jr. (1929-1968)

DAILY INTEREST

Author unknown

“Take this to the poor widow who lives on the edge of town,” the old German shoemaker told his young apprentice, handing him a basket of fresh garden vegetables. The shoemaker worked hard at his trade and cultivated his little garden patch to make ends meet, yet he always seemed to be giving away what little he had.

“How can you afford to give so much away?” he was asked.

“I give nothing away!” he said. “I lend it to God, and He repays me many times. I am ashamed that people think I am generous when I am repaid so much. A long time ago, when I was very poor, I saw someone even poorer than I was. I wanted to give something to him, but I could not see how I could afford to. I did give, and the good Lord has helped me. I have always had some work, and my garden grows well. Since then, I have never stopped to think twice when I have heard of someone in need. Even if I gave away all I have, God would not let me starve. It is like money in the bank, only this bank—the Bank of Heaven—never fails, and the interest comes back every day.” ■

Lãi suất hằng ngày

Khuyết danh

“Hãy mang cái này đến cho bà góa nghèo sống ở ven làng”, người thợ làm giày già người Đức nói với anh học việc trẻ của ông, và đưa cho anh một giỏ rau vườn còn tươi. Người thợ làm giày làm việc vất vả ở cửa tiệm của mình và chăm sóc khu vườn nhỏ của mình để chỉ vừa đủ sống, nhưng ông luôn vui vẻ cho đi những gì ít ỏi ông có được.

“Làm thế nào thầy có thể cho nhiều như vậy?” anh học việc hỏi.

“Thầy không cho đi gì cả!” ông nói. “Thầy cho Chúa mượn, và Ngài trả lại cho thầy gấp nhiều lần hơn. Thầy cảm thấy xấu hổ khi mọi người nghĩ rằng thầy là người rộng lượng vì thầy được trả lại rất nhiều. Cách đây rất lâu, khi thầy còn nghèo, thậm chí thầy còn thấy có người nghèo hơn thầy. Thầy muốn cho họ thứ gì đó, nhưng thầy không biết làm sao mình có khả năng để cho họ. Thầy đã cho, và Thiên Chúa nhân lành đã giúp đỡ thầy. Thầy luôn có việc để làm, và khu vườn của thầy rất tươi tốt. Kể từ đó, thầy không bao giờ do dự khi nghe về ai đó đang túng thiếu. Ngay cả khi thầy cho đi tất cả những gì mình có, Thiên Chúa cũng không để thầy phải đói. Cũng giống như tiền trong ngân hàng, chỉ ngân hàng này—Ngân Hàng Thiên Đàng—không bao giờ phá sản, lãi suất hằng ngày.

NINE FINANCIAL FIXES

By Alex Peterson

Under financial pressure? Struggling to stay on top of your bills? Here are nine fixes that just might help bring you through.

1. Trust in God—He wants to take care of you and supply your needs. “God shall supply all your need according to His riches in glory by Christ Jesus” (Philippians 4:19).

2. Live right in both your personal and business life. God’s blessings are conditional. “Seek the Kingdom of God above all else, and live righteously, and he will give you everything you need” (Matthew 6:33 NLT). “All these blessings shall come upon you and overtake you, because you obey the voice of the Lord your God” (Deuteronomy 28:2).

3. Give to others, including to God’s work. Be fair and generous to those under your care. “Let each one give as he purposes in his heart, not grudgingly or of necessity; for God loves a cheerful giver” (2 Corinthians 9:7).

4. Appreciate what you’ve already got. “Keep offering praise to God in the name of Jesus.” (Hebrews 13:15 CEV).

5. Manage your possessions wisely and plan ahead. God expects us to take good care of what He’s entrusted us with. “The plans of the diligent lead surely to plenty” (Proverbs 21:5). “Take a lesson from the ants …They labor hard all summer, gathering food for the winter” (Proverbs 6:6,8 NLT).

6. Live economically and avoid waste. “A man’s life does not consist in the abundance of his possessions” (Luke 12:15 NIV).

7. Make a budget and stick to it. Don’t spend money that you don’t have on things that would be nice but aren’t necessary. Going into debt or living for today, hoping that you’ll be able to pay off your debt tomorrow, can lead to financial ruin. “The borrower is servant to the lender” (Proverbs 22:7).

8. Do your part, and expect God to do the rest. “He who has a slack hand becomes poor, but the hand of the diligent makes rich” (Proverbs 10:4).

9. Keep praying. Sometimes God lets us experience financial difficulties so that we will draw closer to Him, include Him more in our everyday activities, and learn to depend more on Him. We can show Him that we are depending on Him by praying earnestly. When we pray with our whole heart, God promises to go to work on our behalf. “You will seek Me and find Me, when you search for Me with all your heart” (Jeremiah 29:13). ■

Chín giải pháp tài chính

Alex Peterson

Đang trong tình trạng căng thẳng về tài chính ư? Vất vả để chi trả những hóa đơ! Dưới đây là 5 giải pháp có thể giúp bạn vượt qua.

Sống đúng trong cả cuộc sống cá nhân và kinh doanh. Ân phước của Chúa là có điều kiện. “Hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho” (Mt 6:33). “Mọi phúc lành sẽ đến với bạn, vì bạn đã nghe tiếng Chúa, Thiên Chúa của bạn” (Đnl 28:2).

Hãy cho đi, bao gồm cả công việc của Chúa. Hãy công bằng và rộng lượng với những người bạn quan tâm. “Mỗi người hãy cho tùy theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương” (2Cr 9:7).

Biết ơn về những gì bạn có được. “Chúng ta hãy luôn luôn dùng lời ngợi khen làm lễ tế dâng lên Thiên Chúa, nhờ danh Đức Giê-su” (Dt 13:15)

Trông cậy vào Chúa—Ngài muốn chăm sóc cho bạn và chu cấp cho những nhu cầu của bạn. “Thiên Chúa của tôi sẽ thỏa mãn mọi nhu cầu của anh em một cách tuyệt vời, theo sự giàu sang của Người trong Đức Giê-su” (Pl 4:19).

Quản lý của cải của bạn một cách khôn ngoan và có kế hoạch trước. Thiên Chúa trông đợi chúng ta coi sóc tốt những gì Ngài ban cho chúng ta. “Kế hoạch người siêng năng hẳn tạo ra lợi nhuận” (Cn 21:5). “Hỡi người biếng nhác, hãy đến xem loài kiến sống thế nào và nhờ đó mà trở nên không…. Nhưng mùa khô đến, chúng biết tích trữ thức ăn, tới mùa gặt chúng thu gom lương thực” (Cn 6:6,8)

Sống tiết kiệm và tránh lãng phí. “Không phải hễ ai được dư giả, thì mạng sống người ấy nhờ của cải mà được bảo đảm đâu” (Lc 12:15)

Lập ngân sách và bám chặt vào nó. Đừng dùng tiền không phải của mình cho những thứ đẹp nhưng không cần thiết. Bị mắc nợ hoặc sống ngày hôm nay, hy vọng rằng bạn sẽ có thể trải hết nợ vào ngày mai, có thể phá hoại tài chính của bạn. “Người đi vay làm tôi cho chủ nợ” (Cn 22:7)

Làm phần việc của bạn, và trông chờ Chúa làm phần còn lại. “Kẻ biếng nhác phải chịu cảnh nghèo hèn, người siêng năng được giàu sang phú quý” (Cn 10:4)

Luôn cầu nguyện. Đôi lúc, Chúa để chúng ta trải qua những khó khăn về tài chính để chúng ta đến gần hơn với Ngài, để Ngài vào trong những hoạt động hằng ngày của chúng ta, và học cách cậy dựa vào Ngài. Chúng ta có thể cho Ngài thấy rằng chúng ta cậy dựa vào Ngài bằng cách cầu nguyện khẩn thiết. Khi chúng ta cầu nguyện bằng cả tâm hồn, Thiên Chúa hứa sẽ làm thay cho chúng ta. “Các ngươi sẽ tìm Ta và các ngươi sẽ thấy, bởi vì các ngươi hết lòng tìm kiếm Ta” (Gr 29:13)

LIVING THE DREAM

By Koos Stenger

“I need money—lots of money!” My friend sighed deeply, stirring his coffee at our kitchen table.

“Why?” I asked him a little surprised. My friend wasn’t poor and seemed to have all he needed to be reasonably happy.

He looked at me a little confused. “I’ve got dreams, man! You know—a bigger house and a new car. Everything in my life looks so dull! But I don’t have the money to change it.” He really did look unhappy.

The apostle Paul made a good point when he said, “I have learned the secret to being content in any and every circumstance, whether full or hungry or whether having plenty or being poor.”1 To be content is the key. Granted, it can be a bit tricky, as everything around us is constantly sending us the message that the only road to happiness is through much more of everything that we already have. That can indeed make life pretty discouraging.

The English millionaire Jon Pedley also had great dreams—and unlike my friend, had managed to fulfill them. Money, fame, respect—he had it all. He’d even been featured on magazine covers.

But it turned out he was struggling. Somewhere past the façade, there was a nagging little voice that told him that all was not as it seemed to be. That there was more to life than just wealth. He hated that voice and tried to drown it out with alcohol. One day he drank too much and had a car crash. He ended up in a coma for six weeks.

But that wasn’t the end.

When he finally woke up after six weeks, he’d had enough. He saw he needed to change. And change he did! He gave his heart to God and most of his money to charity. Then he flew to Uganda, lived in a mud hut among the poor, and started an orphanage for lost children.

Not everyone is called to sell all their worldly belongings and live in primitive conditions, but Jon Pedley’s story is a good illustration of how true lasting happiness isn’t found in accumulating money and possessions.

23. Philippians 4:12 CEB

Sống giấc mơ

Koos Stenger

“Mình cần tiền—cần rất nhiều tiền!” Người bạn của tôi thở dài trong khi quậy cà phê tại bàn ăn nhà chúng tôi.

“Tại sao?” tôi hỏi anh ấy với chút ngạc nhiên. Người bạn của tôi không nghèo và dường như anh ấy có tất cả những thứ anh ấy cần để cảm thấy hạnh phúc.

Anh ấy nhìn tôi với một chút bối rối. “Tôi có một giấc mơ! Bạn biết đấy—một ngôi nhà lớn hơn và một chiếc xe mới. Mọi thứ trong cuộc sống của tôi trông quá tẻ nhạt! Nhưng tôi không có tiền để đổi.” Anh ấy thật sự trông có vẻ không hạnh phúc.

Tông đồ Phao-lô đã có quan điểm rất hay khi nói: “Tôi sống thiếu thốn cũng được, mà sống dư dật cũng được. Trong mọi hoàn cảnh, no hay đói, dư dật hay túng bẩn, tôi đã tập quen cả” (Pl 4:12). Bí quyết chính là cảm thấy thỏa mãn. Rõ ràng là rất rắc rối khi mọi thứ xung quanh chúng ta liên tục gửi đến cho chúng ta thông điệp rằng con đường duy nhất để đến với hạnh phúc chính là có nhiều hơn mọi thứ chúng ta đã có. Điều ấy thật làm cho cuộc sống của chúng ta khá chán chường.

Nhà tỷ phú người Anh, Jon Pdley cũng có những giấc mơ lớn—và không giống như người bạn của tôi, ông đã có thể đạt được chúng. Tiền bạc, danh vọng, sự tôn trọng—ông có được tất cả. Ông thậm chí còn được đăng trên trang bìa của tạp chí. Nhưng ông lại rất khó khăn. Đâu đó ở phía sau, có giọng nói nhỏ cáu gặt nói với ông ấy rằng mọi việc không như nó được nhìn thấy. Rằng có điều gì đó quan trọng hơn sự giàu có. Ông ghé giọng nói ấy và cố nhấn chìm nó bằng men rượu. Một ngày nọ, ông uống quá nhiều và bị đụng xe. Ông bị hôn mê trong suốt 6 tuần.

Nhưng vẫn chưa hết.

Khi ông ấy tĩnh dậy sau 6 tuần, ông ấy có đủ. Ông nhìn thấy mình cần thay đổi. Và ông đã thay đổi! Ông dâng tâm hồn cho Chúa và phần lớn tiền của của ông cho việc thiện. Kế đến, ông bay sang Uganda, sống trong một túp lều giữa những người nghèo, và thành lập một nhà mồ côi để nuôi những đứa trẻ bị bỏ rơi.

Không phải ai cũng được mời gọi bán tất cả những tài sản nơi thế gian của mình, và sống trong điều kiện như lúc nguyên thủy, nhưng câu chuyện của Jon Pedley là một minh chứng tốt về việc hạnh phúc bền lâu không có được nhờ việc tích lũy tiền của và tài sản.

ACCESSORIES NOT INCLUDED!

By Chalsey Dooley

Advertisements generally portray more than the item on sale. An ad for a plastic inflatable pool might show a happy family having a great time splashing in the water. But if you get the pool, will you get a happy family too?

When considering getting such a pool for my sons, I had to explain to them how there’s a lot more going on than meets the eye. For instance, after a fun day splashing around, the water in the pool gets cold and dirty, and cleaning it out is a big job. If the pool isn’t deflated after each use, the grass underneath gets brown, withers, and may eventually smell bad. I warned them that how much enjoyment they’d get from the pool would be largely up to them and how willing they were to keep the pool clean, to wait for the right weather, and to be patient while it gets inflated and filled with water.

Lego is the same thing. When my boys see ads for the small, brightly coloured blocks, they’re always instantly keen to build the space shuttle or the plane. But no matter how the pictures look, and how much fun it seems the models are having, happiness won’t really come from the Lego set—that’s something that the Lego players themselves need to supply.

When their creations break—as all Lego creations eventually do—my boys need buoyancy and cheerfulness to not get too bothered and perseverance to start anew. These attributes don’t come included in the Lego set, but without them, there will be disappointment instead of smiles.

Things, positions, and material items by themselves can’t bring happiness. There is no shop selling “joy.” That comes from within, from a life of sharing and kindness, and from Jesus, the source of love. He can help us to think more of others than ourselves. “You will show me the path of life; in Your presence is fullness of joy; at Your right hand are pleasures forevermore.”1

Enjoy the pool if you have one, but don’t be fooled by a glittering advertisement. Life is what you make of it. With joy in your heart, the rest is a bonus.

Chalsey Dooley is a writer of inspirational materials for children and caregivers and is a full-time edu-mom living in Australia. Check out her website at www.nurture-inspire-teach.com. ■

24. Psalm 16:11

Những phụ kiện không được đính kèm!

Chalsey Dooley

Những quảng cáo nhìn chung diễn tả sinh động hơn cả chính món hàng được trưng bán. Quảng cáo chậu hồ bơi bơm hơi bằng nhựa thể hiện hình ảnh một gia đình hạnh phúc có thời gian vui đùa trong nước. Nhưng nếu mua chiếc chậu, liệu bạn cũng có được một gia đình hạnh phúc không?

Khi cân nhắc việc mua một chiếc chậu hồ bơi như thế cho những cậu con trai, tôi giải thích với chúng rằng có nhiều việc phải làm chứ không phải đơn giản. Chẳng hạn như sau một ngày vui vẻ nghịch với nước, nước trong hồ lạnh và dơ, và việc rửa hồ là rất cực. Nếu sau mỗi lần sử dụng, hồ không được làm xẹp, cỏ sẽ bị úa màu, héo, và cuối cùng có thể bốc mùi. Tôi nói rõ cho chúng biết rằng có vui hay không là tùy thuộc phần lớn nơi chúng và tùy thuộc vào việc chúng có tự giác giữ cho chiếc hồ sạch, và đợi đến đúng mùa, và kiên nhẫn khi bơm hơi và cho nước vào.

Đồ chơi lego cũng tương tự như thế. Khi những đứa con trai của tôi nhìn thấy mẩu quảng cáo về những khối nhỏ màu sắc rực rỡ, chúng luôn háo hức ráp tàu vũ trụ hoặc máy bay. Nhưng dù cho những bức hình có trông như thế nào, hoặc cho dù thú vị đến thế nào khi có được những mô hình, niềm hạnh phúc cũng không thật sự đến từ bộ đồ chơi Lego—chính những người chơi Lego tỏ ra hạnh phúc.

Khi sự sáng tạo của chúng bị gián đoạn—khi tất cả những sự sáng tạo từ bộ lắp ráp Lego được làm xong hết—những chàng trai của tôi cần sự sôi nổi và những việc vui để không quá buồn và cần sự kiện nhẫn để bắt đầu điều mới. Những đức tính này không được đính kèm trong bộ Lego, nhưng nếu không có bộ ráp hình ấy, sẽ có sự thất vọng thay vì là nụ cười.

Những món đồ vật, vị trí và vật chất, bản thân chúng không thể mang lại hạnh phúc. Không có một cửa tiệm nào bán “niềm vui”. Niềm vui đến từ bên trong tâm hồn, từ một cuộc sống chia sẻ và tử tế, và từ Chúa Giê-su, nguồn của tình yêu. Ngài có thể giúp chúng ta biết nghĩ cho người khác nhiều hơn nghĩ cho bản thân. “Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống. Trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề. Ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi” (Tv 16:11).

Hãy tận hưởng chiếc hồ nếu bạn có, nhưng đừng bị lừa bởi quảng cáo lung linh. Cuộc sống do chính bạn tạo ra. Với tình yêu trong tâm hồ, tất cả mọi điều còn lại chính là phần thưởng thêm.

Những bông hoa của Thiên đàng

QUIET MOMENTS–Flowers of Heaven

By Abi May

It’s not surprising that the Bible has inspired countless artists; the text is full of vivid pictures. Take this passage, for instance: “You have planted much but harvest little. You eat but are not satisfied. You drink but are still thirsty. You put on clothes but cannot keep warm. Your wages disappear as though you were putting them in pockets filled with holes!”1 As true today as it was two millennia ago, we can easily visualize what the prophet Haggai was talking about: job dissatisfaction, the struggle to make ends meet, vain attempts to keep up with the dictates of fashion, the declining value of money.

Now let’s turn to Ecclesiastes: “Better to have one handful with quietness than two handfuls with hard work and chasing the wind.”2 This one is a (literally) moving picture. Imagine one hand filled with a favorite treat such as nuts, fruit pieces, or chocolate. You can snack away contentedly. Now imagine both hands filled with coins that you’re trying to keep from dropping to the floor while you grasp a rope to control your boat’s wind-blown sail.

Although we need to work to provide “bread on the table and shoes on our feet,”3 and it is a gift of God to eat, drink, and enjoy the fruits of our efforts,4 “chasing the wind” goes beyond this. Satisfaction comes when we learn to thank God both for what we have and what we have not.—And that is the secret of contentment.5

“Contentment is one of the flowers of heaven, and if we would have it, it must be cultivated. … Paul says, ‘I have learned to be content,’6 [suggesting that] he did not know how at one time. It cost him some pains to attain to the mystery of that great truth.”—Charles Spurgeon (1834–1892)

Dear Jesus, You have made everything beautiful in its time.7 Give me the joy to live in this moment, thanking You for Your provision, not only of material necessities, but also of the love and faith that You offer all those who reach out to You. Help me to know the reality of Your promise, “My grace is sufficient for you.”8 Be my center and my focus, so that my heart will be at peace.

25. Haggai 1:6 NLT
26. Ecclesiastes 4:6 NLT
27. 1 Timothy 6:8 MSG
28. See Ecclesiastes 3:13.
29. See Proverbs 13:25 and 1 Timothy 6:6.
30. Phillipians 4:11
31. See Ecclesiastes 3:11.
32. 2 Corinthians 12:9

Những khoảnh khắc thinh lặng

Abi May

Không gì đáng ngạc nhiên khi Kinh Thánh đã truyền cảm hứng cho vô số những nghệ nhân; lời trong Kinh Thánh chứa đựng những bức tranh sống động: “Các ngươi gieo vãi nhiều, nhưng thu hoạch chẳng bao nhiêu. Các ngươi ăn mà không đủ no, uống không đủ say, mặc không đủ ấm. Đồng lương của người làm thuê lọt qua túi thủng” (Haggai 1:6). Một điều mà ngày hôm nay vẫn đúng như cách đây hai ngàn thiên niên kỷ, khi chúng ta có thể dễ dàng hình dung những gì tiên tri Haggai nói đến: không hài lòng với công việc, khó khăn lắm mới kiếm đủ tiền sống, nỗ lực trong vô vọng để theo kịp tiếng gọi của thời trang, sự mất giá của đồng tiền.

Bây giờ, hãy chuyển sang sách Giảng viên: “Làm một tay mà được nhàn hạ hơn vất vả làm cả hay tay công việc của dã tràng xe cát” (Gv 4:6). Đây là một bức tranh sinh động (về nghĩa đen). Thử tưởng tượng một tay với đầy những món ăn chơi ưa thích như: các loại hạt, trái cây, những mẩu bánh, và sô-cô-la. Bạn có thể ăn một cách thỏa mãn, Bây giờ, hãy tưởng tưởng cả hai tay với đầy những đồng xy mà bạn cố cầm để không rơ xuống đất trong khi nắm sợi dây để điều khiển cánh buồm căng gió của chiếc thuyền của bạn.

Mặc dù chúng ta cần làm việc để có “lương thực trên bàn và đôi giày mang ở chân” (1Tm 6:8), và quả là ân sủng của Chúa khi được ăn, được uống, và tận hưởng hoa qua do chính nỗ lực của chúng ta tạo ra (Xem Gv 3:13), “chỉ là công dã tràng” chạy theo những thứ ấy. Sự thỏa mãn có được khi chúng ta học biết tạ ơn Chúa về cả những gì chúng ta có được và không có.—và đó chính là bí quyết để có được sự thỏa nguyện (Xem Cn 13:25; và 1 Tm 6:6).

“Sự thỏa nguyện chính là một trong những bông hoa nơi thiên đàng, và nếu chúng ta có được sự thỏa nguyện, chúng sẽ được nuôi dưỡng…. Như tông đồ Phao-lô đã nói: “Tôi học biết thỏa mãn” (Pl 4:11), ông không biết được điều này chỉ trong một lần. Ông phải trải qua nhiều nỗi đâu để có được điều bị ẩn của chân lý vĩ đại ấy”—Charles Spurgeon (1834-1892)

Lạy Chúa Giê-su, Ngài đã tạo nên mọi điều tuyệt đẹp (Xem Gv 3:11). Xin hãy ban cho chúng con niềm vui để sống trong khoảnh khắc này, tạ ơn Ngài vì sự ban ơn của Ngài, không chỉ những nhu cầu vật chất, nhưng còn tình yêu và lòng tin mà Ngài ban cho tất cả những ai đến với Ngài. Xin giúp con biết được ý nghĩa của lời hứa của Ngài: “Ơn của Thầy đã đủ cho con” (2Cr 12:9). Xin hãy là trung tâm và sự chú ý của con, để tâm hồn con được bình an.

FROM JESUS WITH LOVE–The God factor

Nearly everyone in the world experiences financial pressure at one time or another, but some people deal with it better than others. The difference is often not so much these people’s circumstances, but to whom they turn for help. The secret to overcoming financial problems is actually the secret to overcoming any problem: Do what you can, and then rely on the “God factor.”

I told My disciples long ago, “With men it is impossible, but not with God; for with God all things are possible.”1 The God factor can change everything! When you apply the God factor, all things become possible for you, too, because faith in God and His promises overrides all impossibilities.

Here are some promises you can bank on: “God shall supply all your need according to His riches in glory.”2 “Whatever things you ask when you pray, believe that you receive them, and you will have them.”3 “Seek first the Kingdom of God and His righteousness, and all these things shall be added to you.”4

All that the Father has is Mine, so I have all the riches of the universe at My disposal, and I am concerned about your happiness and well-being. So start by doing what you can and then apply the God factor, asking Me to step in and do what you can’t.

33. Mark 10:27
34. Philippians 4:19
35. Mark 11:24
36. Matthew 6:33

Live Today! – Hãy sống ngày hôm nay!

Live Today

A different kind of wish

No one knows what the future holds. We’re quick to wish a “happy new year” on January 1st, but we actually have very little control over how things will play out. “You do not know what a day may bring,”1 the Bible cautions. Over the past year, a number of my friends went through some very trying times, and wishing them happiness and success now feels slightly hollow.

It’s good to plan ahead and lay solid foundations in our personal and professional lives, but we know from the start that the year is going to be full of events and circumstances that we haven’t foreseen and that we will have limited ability to influence.

That’s not necessarily a bad thing, though, if it reminds us that when all is said and done, the happiest and most secure place for us and our loved ones is in God’s hands. Perhaps rather than wishing the outward manifestations of happiness to those we care about, we should wish for them to be connected to the source of those blessings, the loving Father who promises, “I will never leave you nor forsake you.”2

Whether this year brings prosperity or hardship, health or sickness, love or loss, we can be assured of God’s love and presence,3 His ability to answer our prayers,4 and His standing resolution to make all things work together for good in the lives of those who are His children and who love Him.5 God never forgets His promises and He’s never unable to keep them. As Paul observed, “All of God’s promises have been fulfilled in Christ with a resounding ‘Yes!’”6

God bless you with His presence and care in the coming year.

1. Proverbs 27:1
2. Hebrews 13:5
3. See John 14:23.
4. See 1 John 3:22.
5. See Romans 8:28.
6. 2 Corinthians 1:20 NLT

An astronaut cannot be suspended in space and not have God in his mind and his heart.
—Yuri Gagarin (1934–1968), Soviet cosmonaut who was the first human to journey into outer space

Một lời ước khác

Không ai biết tương lai thế nào. Chúng ta luôn mau mắn chúc “chúc mừng năm mới” vào ngày 1 tháng 1, nhưng chúng ta thật sự có thể có được sự điều khiển đôi chút đối với sự việc sẽ xảy ra. “Bạn đâu biết được hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì” (Châm ngôn 27:1), Kinh Thánh đã dạy chúng ta. Trong năm qua, một vài người bạn trải qua lúc khó khăn, và việc chúc họ hạnh phúc và thành công giờ đây nghe có vẻ hơi sáo rỗng.

Rất tốt nếu chúng ta lên kế hoạch trước và đặt nền tảng vững vàng cho cuộc sống và sự nghiệp, nhưng ngay từ đầu chúng ta biết rằng một năm với rất nhiều những sự kiện và tình huống chúng ta không biết trước và rằng chúng ta không đủ khả năng để ảnh hưởng đến.

Tuy nhiên, đó không hẵn là điều xấu, khi chúng ta nhớ điều chắc chắn rằng, nơi an toàn và hạnh phúc nhất dành cho chúng ta và những người thân yêu của chúng ta chính là trong đôi tay của Chúa. Có lẽ thay vì chúc cho những người chúng ta quan tâm có được những biểu hiện bên ngoài của niềm hạnh phúc, chúng ta nên cầu nguyện cho họ có thể nối kết với nguồi ban ơn lành, chính là Cha yêu thương của chúng ta, Đấng đã hứa: “Ta sẽ không bỏ rơi con, Ta sẽ không ruồng bỏ con”.

Do dù năm nay mang đến sự thịnh vượng hay khó khăn, sức khỏe hay bệnh tật, tình yêu thương hay sự mất mát, chúng ta đều có thể chắc chắn về tình yêu và sự hiện diện của Chúa (Xem Ga 14:23), chắc chắn về khả năng của Ngài đáp trả lời cầu nguyện của chúng ta (Xem 1 Ga 3:22), và giải pháp của Ngài để làm cho mọi việc đều sinh ích trong cuộc sống của những ai là con cái của Ngài và yêu thương Ngài (Xem Rm 8:28). Thiên Chúa không bao giờ quên những lời Ngài đã hứa và không bao giờ có việc Ngài không thể giữ lời hứa. Như tông đồ Pha-lô quan sát được: “Mọi lời hứa của Thiên Chúa đều là ‘có’ nơi Người. Vì thế, cũng nhờ Người mà chúng ta hô lên ‘Amen’ để tôn vinh Thiên Chúa!’” (2 Cr 1:20).

LUNAR LANDING

By Chris Hunt

It’s been almost half a century since Neil Armstrong declared on July 20, 1969, “That’s one small step for (a) man, one giant leap for mankind.” It was a momentous occasion—the first time a member of the human race had stood on the surface of the moon.

Technological expertise took the crew of Apollo 11 where no person had gone before. We can scarcely imagine the thoughts and emotions of both the astronauts and their families, but there is a lesser-known incident that took place when the crew first landed that gives some surprising insight.

Fellow astronaut Buzz Aldrin had come prepared. Before anyone stepped outside, he silently read a selection of the words of Jesus from the Gospel of John. Then he took out a miniature chalice and a small portion of bread and wine. This is what Aldrin told Guideposts magazine in 1970:

“I poured the wine into the chalice our church had given me. In the one-sixth gravity of the moon the wine curled slowly and gracefully up the side of the cup. It was interesting to think that the very first liquid ever poured on the moon, and the first food eaten there, were communion elements.”1 Due to NASA policies, this ceremony was not publicized at the time, but it has since been well documented.2

Aldrin was not the only astronaut to express his wonder and gratitude to God. Around a year earlier, Frank Borman was on the first manned mission to fly around the moon. Looking down at our planet from 250,000 miles away, he radioed back a message quoting the opening words of Genesis: “In the beginning, God created the heavens and the earth.”

He later explained, “I had an enormous feeling that there had to be a power greater than any of us—that there was a God, that there was indeed a beginning.”

As these men took dramatic first steps in a journey of discovery, God was there. As we take our own first steps into this new year, may we too find God’s presence and acknowledge Him in our lives.

Đáp xuống mặt trăng

Một phi hành gia không thể được treo lơ lửng trong không gian mà không có Chúa trong tâm trí và tâm hồng.—Yuri Gagarin (1934-1968), nhà du hành vũ trụ Soviet, người đầu tiên du hành vào không gian

Đã gần nữa thế kỷ kề từ khi Neil Amstrong tuy bố vào ngày 20 tháng 7 năm 1969 rằng “Một bước đi nhỏ của một người, lại chính là một cú nhảy vượt bậc của nhân loại”. Một sự kiện quan trọng—khi lần đầu tiên, một người trong nhân loại đứng trên mặt trăng.

Những chuyên môn kỹ thuật đã mang phi hành đoàn của Apolo 11 đến nơi mà chưa ai từng đến. Chúng ta có thể tưởng tượng được suy nghĩ và cảm xúc lo sợ của những phi hành gia và gia đình của họ, nhưng có một sự việc ít ai biết đến đã xảy ra khi nhóm phi hành đoàn lần đầu tiên đáp xuống , một sự việc mang đến cho họ một sự ngạc nhiên.

Phi hành gia Buzz Aldrin đã chuẩn bị trước. Trước khi bất cứ ai bước ra ngoài, ông đã đọc thầm một đoạn những lời của Chúa Giê-su trong Tin Mừng thánh Gioan. Kế đến, ông lấy một chung rượu nhỏ, một mẩu bánh mì nhỏ và một ít rượu. Dưới đây là những gì Aldrin đã nói với tạp chí Guidepost vào năm 1970:

“Tôi đổ rượu và chiếc chung mà nhà thợ đã cho tôi. Trong 1/6 trọng lượng của mặt trăng, rượu cong từ từ và nhẹ nhàng rơi lên mặt bên của chiếc chung. Thật thú vị khi nghĩ rằng chất lỏng đầu tiên được chế ra trên mặt trăng, và thức ăn ăn đầu tiên ở đây, chính là những thành phần trong bí tích thánh thể”. Theo những chính sách của NASA, nghi thức này không được công bố rộng rãi vào thời đó, nhưng nó được tài liệu hóa lại.

Aldrin không phải là phi hành gia duy nhất thể hiện sự thán phục và biết ơn đối với Chúa. Gần một năm trước đó, Frank Borman là thực hiện điệp vụ đầu tiên chính là bay xung quanh mặt trăng. Nhìn xuống hành tin của chúng ta từ khoảng cách 250,000 dặm. Qua đài truyền thanh, ông đã đọc những lời trong sách Sáng Thế: “Lúc ban đầu, Thiên Chúa tạo ra bầu trời và mặt đất”.

Về sau, ông đã giải thích: “Tôi đã có một cảm xúc mạnh mẽ rằng phải có một quyền năng to lớn hơn bất cứ ai trong chúng ta—rằng có một Thiên Chúa, rằng thật sự có lúc ban đầu.”

Khi những người đàn ông ấy đã thực hiện những bước đi thật ấn tượng, có Thiên Chúa hiện diện. Khi chúng ta bước những bước đầu tiên của mình vào năm mới này, nguyện xin cho chúng ta cũng tìm thấy sự hiện diện của Chúa và nhận biết Ngài trong cuộc sống của chúng ta.

ON THE RIVER’S EDGE

By Marie Story

As the children of Israel were preparing to cross the Jordan River, Joshua sent the ark of the covenant ahead. He instructed the people: “When you see the ark of the covenant of the Lord your God, and the Levitical priests carrying it, you are to move out from your positions and follow it. Then you will know which way to go, since you have never been this way before.”1

“Never been this way before”—I often feel that way! I run into a situation or a dilemma that’s all new to me, and I have no idea how to tackle it. Should I go or stay? Should I take this offer or turn it down?

Some decisions are easy to make. Sometimes the path ahead seems pretty straightforward, even if you’ve never taken it before. Other times, it can feel like there are potential dangers and pitfalls all around. Looking ahead can be exciting, but it can also be a little frightening because of the many unknowns.

As I write this, I’m facing a dilemma. I’ve been offered a job that seems pretty appealing. It’s work that I’d enjoy and the pay is good. But it would mean a major move to another city—when it feels like we’ve only just gotten settled where we are. It would mean putting other goals on hold and moving away from relatives and new friends. It’s exciting, in a way, but it’s also challenging, because I don’t know how things are going to turn out.

The children of Israel didn’t know how things were going to play out for them either. They knew there was a promised land ahead, but there was also the River Jordan blocking their way.

The Israelites hadn’t traveled that way before. That’s why they had to follow the ark, which represented God’s presence and His promises. By following the ark—by following God—they could walk confidently, knowing that they were headed in the right direction.

Sometimes, the way God leads doesn’t seem to make sense. Sometimes it can look downright crazy, like when He instructed Joshua to tell the priests who carried the ark of the covenant to “take a few steps into the river and stop there.”2

I imagine some of the people were more than a little anxious as they approached the flooded riverbanks. But we’re told that “as soon as the priests who carried the ark reached the Jordan and their feet touched the water’s edge, the water from upstream stopped flowing. It piled up in a heap a great distance away.”3 The priests stood in the middle of the dry riverbed while all the Israelites walked safely across.

I think this story offers a pretty awesome formula for making decisions. When you’re facing tough choices, when you “haven’t been this way before” and you’re dealing with brand-new challenges or seeming impossibilities, keep your eyes on Jesus. Only God knows what’s ahead, so it’s a good idea to follow His lead.

God cares about your problems and concerns and dilemmas just as much as He cared about His people stuck at the banks of the Jordan River. The Bible promises, “The Lord is kind, and as soon as he hears your cries for help, he will come … and he will guide you. Whether you turn to the right or to the left, you will hear a voice saying, ‘This is the road! Now follow it.’”4

God’s Word contains solid promises that you can stand on and claim in prayer whenever you’re desperate for His answers and direction in your life. Then as you keep your eyes on Jesus and follow His lead, you’ll be able to march confidently into the future God has in store for you.

9. Joshua 3:3–4 NIV
10. Joshua 3:8 NLT
11. Joshua 3:15–16 NIV
12. Isaiah 30:19–21 CEV

Whatever you do, or dream you can, begin it. Boldness has genius and power and magic in it.
—Author unknown

Take the first step in faith. You don’t have to see the whole staircase, just take the first step.
—Martin Luther King (1929–1968)

A great accomplishment shouldn’t be the end of the road, just the starting point for the next leap forward.
—Harvey Mackay (b. 1932)

Some stories don’t have a clear beginning, middle and end. Life is about not knowing, having to change, taking the moment and making the best of it, without knowing what’s going to happen next. Delicious ambiguity.
—Gilda Radner (1946–1989)

I think there is something more important than believing: Action! The world is full of dreamers. There aren’t enough who will move ahead and begin to take concrete steps to actualize their vision.

—W. Clement Stone (1902–2002) ■

Bên bờ sông

Maria Story

Khi con cái Ít-ra-en chuẩn bị để bang qua sông Gio-đan, Giô-suê đã gửi hòm bia giao ước đến trước. Ông đã hướng dẫn dân: “Khi thấy hòm bia giao ước của đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, và thấy các tư tế thuộc dòng dỏi Lê-vi khiêng hòm bia, anh em phải rời chỗ và đi theo sau hòm bia, để biết phải đi đường nào, vì anh em chưa đi qua đường ấy bao giờ” (Gs 3:3-4).

“Chưa qua đường ấy bao giờ”—tôi thường cảm thấy như thế! Tôi vướng vào một hoàn cảnh hoặc một tình huống khó xử mà hoàn toàn mới đối với tôi, tôi không biết phải ứng phó như thế nào. Liệu tôi để đi hay ở? Liệu tôi nên nhận sự đề nghị hay bỏ qua?

Một số những quyết định dễ đưa ra. Đôi khi, con đường phía trước có vẻ thẳng tắp, ngay cả khi bạn chưa từng đi trước đây. Có những lúc, con đường có vẻ đầy nguy hiểm rình rập và toàn những khó khăn xung quanh. Nhìn về phía trước có thể háo hức, nhưng cũng có thể đôi chút sợ hãi vì có nhiều điều không biết.

Đang khi viết bài này, tôi đang đối mặt với một tình huống khó khăn. Tôi được giới thiệu cho một công việc có vẻ khá hấp dẫn. Nhưng điều này có nghĩa là phải chuyển đến một thành phố khác—trong khi chúng tôi vừa mới ổn định nơi đang ở. Điều ấy có nghĩa là phải tạm dừng những mục tiêu khác và phải rời xa người thân và những người bạn mới. Một mặt là thú vị, nhưng cũng đầy thách thức, bởi vì tôi không biết sự việc sẽ như thế nào.

Con cái Ít-ra-en cũng không biết mọi việc sẽ như thế nào. Họ chỉ biết có một vùng đất hứa phía trước, những cũng có dòng sông Gio-đan đang cản đường họ.

Dân Ít-ra-en chưa từng đến nơi ấy. Đó là lý do tại sao họ phải đi theo hòm bia, hòm bia ấy đại diện cho sự hiện diện của Chúa và những lời hứa của Ngài. Nhờ đi theo hòm bia—đi theo Chúa—họ có thể tự tin bước đi, biết rằng họ đang tiến đi đúng hướng.

Con đường mà Chúa dẫn đi có lúc dường như vô lý. Có lúc con đường ấy có vẻ điên rồ, tương tự như khi Ngài chỉ Giô-suê nói với những thầy tư tế đang khiêng hòm bia “đứng lại trong sông Gio-đan” (Gs 3:8).

Tôi tưởng tượng một số người rất sợ khi vừa bước đến mép sông. Nhưng chúng ta đọc thấy rằng: “khi các tư tế khiêng hòm bia vừa đến sông Gio-đan, và chân các ông vừa nhúng và nước ở ven bờm thì nước mạn ngược chảy xuống dừng lại, dựng đứng thành một khối duy nhất trong một khoảng rất dài” (Gs 3:15-16). Những tư tế đứng giữa lòng sông khô ráo trong khi tất cả dân Ít-ra-en bang qua an toàn.

Tôi nghĩ câu chuyện này đã mang đến một công thức khá tuyệt vời trong việc ra quyết định. Khi bạn đối mặt với những lựa chọn khó khăn, khi bạn “chưa từng đi qua con đường phía trước” và ban đối mặt với những thách thức hoàn toàn mới hoặc những điều tưởng chừng không thể, hãy hướng mắt nhìn về Chúa Giê-su.

Thiên Chúa lo lắng những vấn đề, những mối bận tâm và những hoàn cảnh khó khăn của bạn cũng như Ngài lo lắng cho dân của Ngài bị mắc kẹt bên bờ sông Gio-đan. Kinh Thánh hứa: “Khi ngươi kêu cứu, Thiên Chúa sẽ thi ân giáng phúc cho ngươi; nghe tiếng ngươi kêu là Người đáp lại. Khi ngươi lưỡng lự không biết quẹp phải hay trái, tai ngươi sẽ được nghe một tiếng nói từ phía sau: ‘Đây là đường, cứ đi theo đó’” (Is 30:19-21).

Lời Chúa chứa đựng những lời hứa chắc chắn mà bạn có thể dựa vào và nhắc đến trong lời cầu nguyện bất cứ khi nào bạn tha thiết lời đáp trả của Chúa và sự chỉ dẫn của Ngài trong cuộc sống của bạn. Khi bạn luôn hướng mắt nhìn về Chúa Giê-su, và đi theo sự hướng dẫn của Ngài, bạn sẽ có thể tự tin tiến vào tương lai mà Ngài dành sẵn cho bạn.

Bất cứ điều gì bạn làm, hoặc bất cứ điều gì bạn có thể mơi, hãy bắt đầu. Sư can đảm chứa đựng nguồn cảm hứng, sức mạnh và sự diệu kỳ.—Khuyết danh

Hãy bước bước đầu tiên trong niềm tin. Bạn không nhất thiết phải nhìn thấy toàn bộ cầu thang, chỉ cần bước từng bước một.—Martin Luther King (1929-1968)

Thành tựu vĩ đại không phải là tận cuối của con đường, nhưng chỉ là điểm khởi đầu cho cú nhảy bật tiếp theo lên phía trước.—Harvey Mackay (1932TCN).

Một vài câu chuyện không có một mở bài, thân bài và kết thúc rõ ràng. Cuộc sống chính là không biết hết, phải thay đổi, sống từng khoảnh khắc, và tận dụng tốt nhất, không biết điều gì sẽ xảy ra kế tiếp. Một sự mơ hồ thú vị.—Gilda Radner (1946-1989)

Tôi nghĩ có điều gì đó quan trọng hơn cả việc tin tưởng. Đó chính là hành động! Thế giới có quá nhiều người mơ mộng. Nhưng lại thiếu những người tiến lên phía trước và bắt đầu những bước đi vững chắc để hiện thực hóa viễn cảnh của mình.—W.Clement Stone (1902-2002)

TAKING THE PLUNGE

By Lilia Potters

The little boy must have been about four years old. I watched with interest as his dad walked to the edge of the diving board at the deep end of the pool and showed him how to dive. The boy clapped and cheered at the splash his dad made as he entered the water, but when encouraged to jump in as well, he backed away apprehensively. “Don’t worry, son,” his dad assured him. “I’ll catch you.”

After some prodding, the boy ventured to the end of the diving board and teetered there, signaling wildly to his dad in the water below to come a little closer. “No, Dad, a little more this way! … No, that way!” This went on for a while until I thought for sure he was going to take the plunge. But at the last second, he chickened out, turned around, and walked back to the poolside, his head lowered sadly.

Rather than express disappointment, his dad patiently urged him not to give up and finally coaxed him back to the end of the diving board. The whole procedure was repeated until the boy finally jumped into the waiting arms of his father. The look on his dad’s face said it all. “You did it, son! I’m so proud of you!”

I’m a lot like that little boy. For several months, I’ve been in the process of pulling up stakes and preparing to move to another country where new work, new experiences, and new friends are waiting. But even though I’ve determined that this change is going to be good, I still worry at times about how it’s all going to turn out.

God says, “Don’t worry! Just take the plunge! I’m right here in front of you, and I’m going to catch you! I won’t let you down!”

But I argue, “Okay, I’ll jump, but could You just come a little bit closer? Could You move a little this way or a little that way, so I can feel more secure?”

God, who is infinitely more patient than any earthly father could ever be, continues to assure me that I can trust Him. And He’s right about that, of course. He’s always been there to catch me, and no one rejoices at my little victories like He does. So once again I will take the plunge.

Nhảy xuống

Lilia Potters

Cậu bé nhỏ chắc khoảng chừng 4 tuổi. Tôi cảm thấy thú vị quan sát cậu bé khi bố của cậu bé bước đến sát mép tấm ván nhảy của hồ bơi và chỉ cho cậu bé cách nhảy xuống. Cậu bé vỗ tay và hớn hở trước bọt nước tung tóe khi người bố nhảy xuống, nhưng đến khi được kêu nhảy xuống, cậu bé lại bước lùi với vẻ sợ hãi. “Đừng lo lắng, con trai. Bố sẽ chụp lấy con,” người bố đoan chắc với cậu bé.

Sau vài lời khuyến khích cậu bé, cậu bé bạo dạn bước đến cuối tấm ván nhảy và đứng nhấp nhấp ở đó, vẫy ra hiệu cho bố của mình đang ở dưới nước đến gần hơn. “Không, bố ơi, sang phía này một chút!… Không phải, phía kia!” Cậu bé cứ như thế trong một lúc cho đến khi tôi nghĩ chắc chắn cậu bé sẽ nhảy xuống. Nhưng vào phút chót, cậu bé bỏ cuộc vì sợ, cuối đầu buồn bã, bước trở lại phía bờ hồ.

Thay vì tỏ vẻ thất vọng, bố cậu bé kiên nhẫn khuyến khích cậu bé không bỏ cuộc và cuối cùng đã thuyết phục được cậu bé trở lại tấm ván nhảy. Cả một quá đình được lặp lại cho đến khi cậu bé trai nhảy xuống vào trong vòng tay đang giang chờ của người bố. Vẻ mặt của người bố đã nói lên tất cả. “Con đã làm được, con trai! Bố thật tự hào về con!”

Tôi rất giống với cậu bé trai ấy. Trong suốt vài tháng, tôi dọn dẹp đồ đạc và chuẩn bị đi sang một đất nước khác, nơi mà công việc mới, những trải nghiệm mới, và những người bạn mới đang chờ đợi. Nhưng mặc dù đã quả quyết rằng sự thay đổi này là tốt, tôi vẫn có những lúc lo lắng không biết sự việc sẽ thế nào.

Thiên Chúa nói: “Đừng lo lắng! Hãy nhảy xuống! Ta ở ngay trước mặt con, và Ta sẽ chụp lấy con! Ta sẽ không để con thất vọng!

Nhưng tôi tranh cãi: “Vâng, con sẽ nhảy, nhưng Ngài có thể lại gần hơn không? Ngài có thể sang bên này một chút, hoặc bên kia một chút, như thế, con sẽ cảm thấy an toàn hơn không?”

Thiên Chúa, Đấng kiên nhẫn hơn bất kỳ người cha nơi trần thế nào tiếp tục đoan chắc với tôi rằng tôi có thể tin tưởng Ngài. Và lẽ dĩ nhiên, Ngài đúng. Ngài luôn có mặt để chụp lấy tôi, và không ai mừng rỡ trước những chiến thắng nhỏ bé của tôi như Ngài. Vì thế, một lần nữa, tôi sẽ nhảy xuống.

A SINGLE STEP

By Milutin Bunčić

A couple of years ago, I took an English teaching training course. My first language is Croatian, and I had been working as a professional translator and interpreter for over 20 years, so I spoke English on a daily basis and was quite happy doing some freelance English teaching.

However, I eventually realized that a teaching diploma would open more opportunities, and I also wanted to use teaching—in Christian summer camps, for instance—as an avenue to share God’s love and encouragement. Hence the training course, and the good news is that since then, I’ve been able to pursue those opportunities I was looking for.

I’ve worked with both adults and children, and I can empathize with the trepidation and fear experienced by those who feel inadequate and unable to learn a new language. In fact, even as I’m writing this article, I’m facing my own fear of the future!

I sometimes build my lessons around a pithy motivational quote. “Even a journey of a thousand miles begins with a single step” is one of my favorites. Starting out is always the hardest; when we endeavor to try something new in our lives, we often see it as a huge mountain in front of us and we just “know” that we will never be able to climb it. True, it’s a daunting sight, especially when we compare ourselves with those who have been at the top for some time. But when we are able to overcome the initial fear and take that single step, we find ourselves on the road to victory.

God’s love is amazing! When we are reassured of His love, it gives us the faith to reach beyond our own limits and confines, and enables us to step out into the unknown and reach our full potential. It helps us to believe that anything is possible. His love gives us confidence. His love gives us faith.—Maria Fontaine

Your past is important, but it is not nearly as important to your present as the way you see your future.
—Tony Campolo (b. 1935)

My friends, I don’t feel that I have already arrived. But I forget what is behind, and I struggle for what is ahead. I run toward the goal, so that I can win the prize of being called to heaven. This is the prize that God offers because of what Christ Jesus has done.—Philippians 3:13–14 CEV

Một bước đơn lẻ

Milutin Buncic

Cách đây vài năm, tôi tham gia khóa học đào tạo dạy tiếng Anh. Tiếng mẹ đẻ của tôi là Tiếng Crotia, nhưng tôi làm công việc dịch thuật và biên dịch chuyên nghiệp suốt 20 năm, nên tôi nói tiếng Anh hằng ngày và khá hài lòng với công việc dạy tiếng Anh tự do.

Tuy nhiên, cuối cùng, tôi nhận ra rằng bằng cấp dạy học sẽ mở ra nhiều cơ hội mới hơn, và tôi cũng muốn sử dụng việc dạy học–ở những trại hè dành cho tín hữu, chẳng hạn—như là một cách thức để chi sẻ tình yêu và sự động viên của Chúa. Nhờ khóa học, và những tin tốt lành sau đó, tôi có thể theo đuổi những mục đích của mình.

Tôi dạy cả người lớn và trẻ em, và tôi có thể thông cảm với nỗi sợ hãi và lo lắng của những người cảm thấy không đủ khả năng và không thể học một ngôn ngữ mới. Nhưng thực tế, ngay cả khi tôi viết bài này, tôi cũng đang đối mặt với nỗi sợ hãi trước tương lai!

Thỉnh thoảng, tôi xây dựng những bài dạy của mình xung quanh một câu trích dẫn thúc đẩy nghị lực. “Ngay cả một chuyến hành trình hàng ngàn dặm cũng bắt đầu bằng một bước một” chính là một trong những câu trích dẫn yêu thích của tôi. Bắt đầu luôn là phần khó khăn nhất; khi chúng ta nỗ lực cố gắng điều gì đó mới mẻ trong cuộc sống, chúng ta thường nhìn thấy điều ấy như một ngọn núi hùng vĩ phía trước chúng ta và chúng ta chỉ “biết rằng” chúng ta sẽ không bao giờ có thể trèo được nó. Đúng vậy, một cảnh tượng làm chán nản, đặc biệt khi chúng ta so sánh bản thân với những ai đã ở trên đỉnh cao từ lâu. Nhưng một khi chúng ta có thể vượt qua sợ hãi ban đầu, và bước một bước, chúng ta sẽ nhận thấy bản thân đang trên con đường dẫn đến chiến thắng.

Tình yêu Thiên Chúa rất tuyệt diệu! Khi chúng ta được bảo đảm bởi tình yêu của Ngài, tình yêu ấy sẽ cho chúng ta niềm tin để vượt xa những giới hạn và những hạn chế của chúng ta, và giúp chúng ta có thể ra khỏi những giới hạn để bước vào trong những điều chưa biết đến và chạm đến trọn vẹn tiềm năng của chúng ta. Tình yêu ấy giúp chúng ta tin rằng bất cứ điều gì đều có thể. Tình yêu của Ngài cho chúng ta sự tự tin. Tình yêu của Ngài cho chúng ta lòng tin.—Maria Fontaine

Quá khứ của bạn quan trọng, nhưng nó không quan trọng cho bằng hiện tại của bạn cũng như cách bạn nhìn về tương lai.—Tony Compolo (Sn 1935)

Thưa anh em, tôi không nghĩ mình đã chiếm được rồi. Tôi chỉ chú ý đến một điều là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước. Tôi chạy thẳng tới đích, để chiếm được phần thưởng từ trời cao Thiên Chúa dành cho kẻ được Người kêu gọi trong Đức Giê-su.—Pl 3:13-14

Ngay từ buổi sớm mai,

xin cho con nghiệm thấy tình thương của Chúa,
vì con vẫn tin cậy nơi Ngài.
Xin chỉ dạy đường lối phải theo,
vì con nâng tâm hồn lên cùng Chúa.—Tv 143:8

LIVE TODAY!

Someone has said that today is a marvel of opportunity, crucified between two thieves, yesterday and tomorrow! Today, this very day, is one of the most wonderfully precious things you will ever have.

You can have faith for almost anything if you’ll take it a day at a time. God’s Word says, “As your day, so shall your strength be.”1 Every morning, look up and put your hand in the hand of Jesus and say, “This day I will trust You; this day I will, with Your help, walk step by step by Your side, and You will keep me in perfect peace today.”

Today you can do some of the things that you’ve been putting off for so long. You can’t do them yesterday and may not have the chance to do them tomorrow, but today is yours! Today you can be the kind of person you always dreamed you’d be “tomorrow.”

Your yesterdays are left with God, and none of their disappointments should be dragged into this day. Tomorrow is still unborn and you shouldn’t borrow from it. Today is filled with golden opportunities and pregnant with great possibilities! This is the golden tomorrow that you dreamed about yesterday.—Virginia Brandt Berg (1886–1968)

Make the choice to embrace this day. Do not let your TODAY be stolen by the ghost of yesterday or the To-Do list of tomorrow! It’s inspiring to see all the wonderfully amazing things that can happen in a day in which you participate.—Steve Maraboli
(b. 1975)

Yesterday is gone. Tomorrow has not yet come. We have only today. Let us begin.—Mother Teresa (1910–1997)

Every second is of infinite value.—Johann Wolfgang von Goethe (1749–1832)

One of the most tragic things I know about human nature is that all of us tend to put off living. We are all dreaming of some magical rose garden over the horizon—instead of enjoying the roses that are blooming outside our windows today.—Dale Carnegie (1888–1955)

At the end of your life, you will never regret not having passed one more test, not winning one more verdict, or not closing one more deal. You will regret time not spent with a husband, a friend, a child, or a parent.—Barbara Bush
(b. 1925)

Resolve to make at least one person happy every day, and then in ten years you may have made 3,650 persons happy, or brightened a small town by your contribution to the fund of general enjoyment.—Sydney Smith (1771–1845) ■

13. Deuteronomy 33:25

The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the “buts” you use today.—Les Brown (b. 1945)

The problem that we are facing in the church today is that we have so many Christians who have made a decision to believe in Jesus but not a commitment to follow Him. We have people who are planning to, meaning to, trying to, wanting to, going to, we just don’t have people who are doing it.—Tyler Edwards

Hãy sống ngày hôm nay!

Ai đó đã nói rằng ngày hôm nay chính là cơ hội tuyệt diệu, đóng đinh giữa hai tên tội phạm, ngày hôm qua và ngày mai! Ngày hôm nay, chính ngày hôm nay, là một trong những điều quý giá tuyệt với nhất mà chúng ta có.

Bạn có thể có long tin cho gần như bất cứ điều gì nếu bạn sống từng ngày một. Lời Chúa nói: “Sức mạnh của ngươi bền bỉ như ngày đời ngươi!” (Đnl 33:25). Mỗi buổi sáng, hãy nhìn lên, và đặt tay bạn trong tay của Chúa Giê-su và nói: “Ngày hôm nay, con xin tin tưởng nơi Ngài; ngày hôm nay, con sẽ bước đi từng bước một bên cạnh Ngài cùng với sự giúp đỡ của Ngài, và Ngài sẽ giữ con trong bình an tuyệt hảo của Ngài trong ngày hôm nay”.

Ngày hôm nay, bạn có thể làm điều gì đó mà đã bị trì hoãn quá lâu. Bạn không thể làm chúng ngày hôm qua và có thể sẽ không có cơ hội để thực hiện vào ngày mai, nhưng ngày hôm nay là của bạn! Ngày hôm nay, bạn có thể là một người bạn luôn mơ ước bạn trở thành vào “ngày mai”.

Những ngày hôm qua của bạn đều đã để lại phía sau cùng Chúa, và không có một nỗi thất vọng nào của những ngày hôm qua kéo sang ngày hôm nay. Ngày mai vẫn chưa đến và bạn không vay mượn được gì từ ngày mai. Ngài hôm nay với rất nhiều những cơ hội vàng và chất chứa nhiều khả năng rất thú vị! Đây chính là tương lai vàng mà bạn đã mơ về trong ngày hôm qua.—Virginia Brandt Berg (1886-1968)

Hãy lựa chọn nắm bắt ngày hôm nay. Đừng để NGÀY HÔM NAY của bạn bị đánh cắp bởi ngày hôm qua hoặc bảng liệt kê những việc phải làm của ngày mai! Thật nhiều cảm hứng biết bao khi nhìn thấy tất cả những điều tuyệt vời có thể xảy ra trong một ngày của bạn.—Steve Maraboli (Sn 1975)

Ngày hôm qua đã qua đi. Ngày mai vẫn chưa đến. Chúng ta chỉ có ngày hôm nay. Hãy bắt đầu.—Mẹ Tê-rê-xa (1910-1997)

Mỗi một giây đều quý giá vô cùng.—Johann Wofgang von Goethe (1749-1832)

Một trong những điều bi thảm nhất tôi biết về bản chất nhân loại chính là tất cả chúng ta đều có xu hướng trì hoãng cuộc sống. Tất cả chúng ta đều mơ về khu vườn hoa hồng diệu kỳ phía xa chân trời—thay vì tận hưởng những bông hoa hồng đang nở ngoài cửa sổ của chúng ta ngày hôm nay.—Dale Carnegie (1888-1955)

Đến cuối đời, bạn sẽ không bao giờ hối tiếc vì đã không bước qua thêm được một cuộc thi, hoặc không thắng thêm được một lời nhận định nào, hoặc không kết thúc thêm được một giao dịch nào. Nhưng bạn sẽ hối tiếc vì đã không dành thời gian cho chồng con, bạn bè hoặc cha mẹ.—Barbara Bush (Sn 1925)

Hãy quyết tâm làm cho ít nhất một người hạnh phúc mỗi ngày, và rồi trong mười năm, bạn có thể làm cho 3,650 người hạnh phúc, hoặc một vùng nhỏ được hạnh phúc nhờ sự đóng góp của bạn vào trong quỹ những điều hạnh phúc chung.—Sydney Smith (1771-1845)

Giới hạn duy nhất đối với những khả năng trong cuộc sống ngày mai của bạn chính là những “cái nhưng” mà bạn sử dụng ngày hôm nay.—Les Brown (sn 1945)

Khó khăn mà chúng ta đối mặt trong hội thánh ngày hôm nay chính là chúng ta có quá nhiều những tín hữu quyết định tin vào Chúa Giê-su nhưng không quyết tâm theo Ngài. Chúng ta có những người lập kế hoạch, có ý định, cố gắng, muốn, sẽ, nhưng chúng ta chỉ không có những người làm.—Tyler Edwards

NEW YEAR, NEW COMMITMENTS

By Peter Amsterdam, adapted

The beginning of a new year is such an interesting time. We often think back over our experiences of the past year as well as look ahead to what the new year will bring. It can be encouraging to see the challenges met, the victories won, the progress made, the commitments carried through, and the blessings we’ve had throughout the previous year. It’s also a time to assess areas where we had hoped we’d make headway but didn’t quite live up to our aspirations. Perhaps there’s something to learn from the hard times and difficulties—or even some outright failures—that we experienced.

As the door to the new year opens, and while you are thinking about the resolutions or commitments you will make, this is also a good time to put some thought and prayer into your relationship with Jesus, your prayer life, your service, your giving. The tasks of supporting ourselves and our families, raising and educating our children, taking care of our daily needs, are all vital responsibilities and part of what builds a better future in this life and world; yet we are reminded of what Jesus told His followers: “Desire first and foremost God’s kingdom and God’s righteousness, and all these things will be given to you as well.”1

Making commitments to our relationship with God, to basing our values on His teachings, can and will make a difference in our daily lives throughout our lifetime and in the hereafter as well. These commitments will make us more Christlike in our interactions with others and a greater blessing to our families, friends, and loved ones—better individuals, more godly human beings. That’s worth committing to.

14. Matthew 6:33 CEB

Năm mới, quyết tâm mới

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam

Bắt đầu năm mới chính là khoảng thời gian thú vị. Chúng ta thường nghĩa về những trải nghiệm trong năm cũ cũng như nhìn về những gì sẽ đến trong năm mới. Sẽ rất được động viên khi nhìn thấy những thách thức được vượt qua, những chiến thắng, những tiến bộ, những quyết tâm được thực hiện trọn vẹn, và những ơn lành trong suốt một năm qua. Bắt đầu năm mới cũng chúng là lúc đánh giá lại những lĩnh vực chúng ta đã hy vọng tiến triển nhưng lại không như khát vọng của chúng ta. Có thể có điều gì đó học hỏi từ những khó khăn và những lúc khó khăn—hoặc thậm chí là những thất bại—mà chúng ta đã trải nghiệm.

Khi cánh cửa năm mới mở ra, và khi bạn nghĩ về những quyết tâm và cam kết sẽ đưa ra, và đây cũng là thời gian thích hợp để suy nghĩ và cầu nguyện cho mối quan hệ của bạn với Chúa Giê-su, đời sống cầu nguyện, việc phục vụ và cho đi của bạn. Những việc chúng ta làm để nuôi sống bản thân, gia đình, việc nuôi dưỡng và giáo dục con cái, chăm lo những nhu cầu hằng ngày, chính là những nhiệm vụ chính và là một phần những gì làm nên một tương lai tốt hơn trong cuộc sống đời này và thế gian này; tuy nhiên, chúng ta nên nhớ những gì Chúa Giê-su đã nói với các tông đồ của Ngài: “Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho” (Mt 6:33).

Việc đưa ra những cam kết trong mối quan hệ với Chúa, đặt nền tảng những giá trị của chúng ta trên những lời dạy của Ngài có thể và sẽ tạo nên một sự khác biệt trong cuộc sống thường ngày của chúng ta trong cả đời chúng ta và trong cả đời sau. Những quyết tâm này sẽ làm cho chúng ta trở nên giống Chúa Giê-su hơn trong mối tương tác của chúng ta với những người xung quanh, và sẽ trở thành ơn lành to lớn hơn đối với gia đình, bạn bè và những người chúng ta yêu thương—trở thành những cá nhân tốt hơn, một người thánh thiện hơn. Một cam kết xứng đáng.

HOLDING ON

By Joyce Suttin

As a young child, I would lie in bed at my grandparents’ house, listening to the sounds of the television downstairs and looking at the pictures on the wall. One was a picture of a woman with wavy reddish hair in a nightdress clinging to a stone cross in the middle of the raging sea. Pieces of a boat drifted around her and the waves threatened to drag her back into the water, but her eyes were fixed on the cross and she held on with all her might.

At the time, I really didn’t understand the meaning behind the picture, and I remember thinking about it as I drifted off to sleep. I wondered why the woman was hanging so tightly to the cross and why she didn’t let go and just grab one of the pieces of wood floating around her. Holding on looked very difficult.

As years passed and I encountered some of my own crises of faith, the picture began to have more meaning for me. During those times, I tried holding on to various other things that did all right at keeping me afloat, but my life had no direction or purpose. I realized that holding on to God—especially when it’s hard to do—is really the most important thing.

There’s another deeper meaning to that picture that struck me when I saw it again years later: Most of the painting was dark, with the exception of one ray of light that shone directly on the cross. I realized that was another reason why the woman was holding on to the cross rather than grabbing a piece of wood and floating away. She could have drifted around in the darkness, but she wanted to stay in the light.

As we enter the new year and face a world filled with unknown troubles, it can be quite frightening. We have only one solid place in the middle of the storm, and one light in the darkness. Disaster, danger, and death may be all around, but God is my light and my salvation.1 He is the strength of my life and will help me hold on.

Cause me to hear Your lovingkindness in the morning,
For in You do I trust;
Cause me to know the way in which I should walk,
For I lift up my soul to You.
—Psalm 143:8

15. See Psalm 27:1.

Bám chặt

Joyce Suttin

Khi còn nhỏ, tôi thường nằm trên chiếc giường trong nhà của ông bà, lắng nghe những âm thanh của tivi dưới lầu và nhìn những bức tranh trên tường. Một bức là bức tranh người phụ nữ với mái tóc đỏ xoắn trong chiếc áo ngủ bám lấy tảng đá giữa đại dương sóng dữ. Những mảnh vỡ của chiếc thuyền trôi xung quanh cô và những cơn sóng đe dọa kéo cô trả lại trong sóng nước, nhưng đôi mắt của cô không rời khỏi cây thập giá và cô đã cầm chắc nó bằng tất cả sức lực của mình.

Lúc ấy, tôi thật sự không hiểu ý nghĩa của bức tranh, và tôi nhớ mình đã suy nghĩ về nó cho đến khi thiếp ngủ. Tôi tự hỏi tại sao người phụ nữ lại nắm thật chặt cây thánh giá và tại sao cô không buông nó ra để bám lấy những mảnh gỗ đang trôi xung quanh cô. Việc nắm chặt có vẻ rất khó.

Nhiều năm trôi qua, và bản thân tôi đối mặt với những khủng hoảng về niềm tin, bức tranh bắt đầu có ý nghĩa hơn đối với tôi. Trong những lúc ấy, tôi cố bám vào nhiều thứ khác nhau và giữ cho tôi nổi, nhưng cuộc sống của tôi không phương hướng, không mục đích. Tôi nhận ra rằng việc bám vào Chúa—đặc biệt trong những khi rất khó để bám vào—mới thật sự là điều quan trọng nhất.

Có một ý nghĩa khác sâu sắc hơn mà bức tranh mang đến cho tôi khi tôi nhìn thấy nó nhiều năm sau đó. Phần lớn bức tranh là bóng tối, ngoại trừ một tia sáng phát ra từ chính cây thánh giá. Tôi nhận ra một lý do khác tại sao người phụ nữ lại nắm chặt lấy cây thánh giá thay vì bám lấy một mảnh gỗ và trôi đi. Cô ấy có thể trôi giạt trong bóng tối, nhưng cô ấy muốn ở trong ánh sáng

Khi chúng ta bước vào năm mới và đối mặt với một thế giới với vô vàn những khó khăn không biết trước, chúng ta có thể cảm thấy sợ hãi. Chúng ta chỉ có một nơi an toàn giữa cơn giông bão, và một tia sáng trong bóng tối. Tai họa, hiểm nguy, và sự chết có thể rình rập xung quanh, nhưng thiên Chúa chính là ánh sáng và là ơn cứu độ của tôi (Xem Tv 27:1). Ngài chính là sức mạnh của đời tôi và sẽ giúp tôi bám chặt.

Ngay từ buổi sớm mai, xin cho con nghiệm thấy tình thương của Chúa, vì con vẫn tin cậy nơi Ngài. Xin chỉ dạy đường lối phải theo, vì con nâng tâm hồn lên cùng Chúa.—Tv 143:4

5 STEPS TO SUCCESS

By Peter Ogundele

Are you faced with starting a new project or making decisions? Why not get a head start by using these tried-and-proven steps to success.

Pray: Don’t neglect or undervalue the place of prayer. A prayerless individual is a powerless individual. When power is absent, strength is absent too, and defeat is inevitable. When prayer becomes a habit, victory becomes a lifestyle. It is prayer that gives wings to your dreams: if you want to make your dreams fly, give them the prayer edge.

Dream: A life of no vision is a life of no mission. If you know where you’re going, you’re already halfway there. Don’t just jump at everything life throws at you—know what you want and pursue it. Remember, the wind never blows fair for the sailor who knows not to which port he is bound. It is not enough to dream great and lofty dreams; stay committed to fulfilling and achieving them.

Work: Success happens when grace meets preparedness—in other words, hard work. Don’t expect a work-free walk to success.

Learn from others: You don’t have to make the same mistakes others have made. Working smart means adopting principles from those who have successfully traveled the route you are following.

Be positive: Standing on a ship that was floundering in the midst of a raging storm, the apostle Paul proclaimed, “Take courage! None of you will lose your lives.”1 When you put your faith into words, God can turn your dreams into reality. Stay positive by expressing positive thoughts.

Five positive proclamations to make each morning:
God is forever with me, so I will get where I need to go.2
This time of trouble will pass and I will overcome.3
I am constantly learning.4
I am an indispensable tool, created by God for a special purpose.5
I will never be lost to God’s love.6

A PROMISE AND A PRAYER

Dear Jesus, before starting out on this new year, I’d like to pause for a moment with You.

Your Word promises that “those who trust in the Lord will find new strength.”7 Please give me strength for whatever the coming year holds.

King David prayed, “Renew a steadfast spirit within me.”8 Please come into my heart and life, and guide me in the days ahead. ■

16. Acts 27:22 NLT
17. See Psalm 121:5,8.
18. See John 16:33.
19. See Proverbs 4:18.
20. See Isaiah 43:1; John 15:16.
21. See Jeremiah 31:3; Isaiah 54:10.
22. Isaiah 40:31 NLT
23. Psalm 51:10

5 bước để thành công

Peter Ogundele

Bạn có đang đối mặt với việc phải bắt đầu một công việc mới hoặc phải đưa ra quyết định không? Tại sao không bắt đầu bằng việc làm theo những bước đã được trải nghiệm thành công sau đây.

1 Cầu nguyện: Đừng bỏ qua hoặc xem thường sức mạnh của lời cầu nguyện. Một người không cầu nguyện là người không có khả năng. Khi không có khả năng, sức mạnh cũng không có, và thất bại là không thể tránh khỏi. Khi cầu nguyện trở thành một thói quen, chiến thắng sẽ trở thành một lối sống. Chính lời cầu nguyện sẽ chắp cánh cho ước mơ của bạn: nếu bạn muốn những giấc mơ của bạn bay cao, hãy tiếp sức cho chúng bằng lời cầu nguyện.

2 Mơ ước: Cuộc sống không có mơ ước chính là một cuộc sống không có sứ mệnh. Nếu bạn biết mình sẽ đi đâu, chính là bạn đã đi được nửa đoạn đường. Đừng vội vàng nhảy qua mọi thứ xảy đến trong cuộc sống—hãy biết rõ những gì bạn muốn và hãy theo đuổi nó. Hãy nhớ, gió không bao giờ xuôi chiều đối với những thủy thủ không biết mình phải đến cảng nào. Bạn không chỉ mơ cao xa; nhưng còn phải biết quyết tâm kiên trì để thực hiện và đạt được chúng.

3 Hành động: Thành công xảy đến khi ân sủng và sự sẵn sàng gặp nhau—nói cách khác chính là sự chăm chỉ. Đừng trông mong việc không làm gì mà có thể bước đến thành công.

4 Học hỏi từ người khác: Bạn không phải mắc phải cùng những sai lầm mà người khác phạm phải. Hành động khôn ngoan chính là làm theo những nguyên tắc từ những người đã thành công trên chuyến hành trình bạn đang theo.

5 Hãy tích cực: Đứng trên chiếc tàu đang lắc lư giữa cơn bão dữ dội, tông đồ Phao-lô đã nói: “Cứ can đảm, vì không ai trong các bạn phải mất mạng đâu” (Cv 27:22). Khi bạn đặt niềm tin vào trong lời nói, Thiên Chúa có thể biến ước mơ của bạn trở thành hiện thực. Hãy sống tích cực thông qua việc thể hiện những suy nghĩ tích cực.

Năm lời tích cực bạn nên nói mỗi buổi sáng:

Thiên Chúa mãi mãi ở bên tôi, vì thế, tôi sẽ đến được nơi tôi cần đến (Xem Tv 121:5, 8).

Khó khăn này sẽ qua đi và tôi sẽ vượt qua được (Xem Ga 16:33).

Tôi không ngừng học hỏi (Xem Cn 4:18).

Tôi là công cụ vô cùng quan trọng, do Chúa tạo ra cho một mục đích đặc biệt (Xem Is 43:1; Ga 15:16).

Tôi sẽ không bao giờ bị lạc mất tình yêu của Thiên Chúa (Xem Gr 31:3; Isa 54:10)

NEW YEAR CHOICES

By Keith Phillips

I’m quite excited about my New Year’s resolution, and I think it’s going to work. No, I know it’s going to work. It’s got to, because I see now that my future hinges on it. “Think small.”

That may seem like a contradiction of the usual New Year refrain—“Think big”—but actually, it complements it. I hit on “Think small” after a friend pointed me to “The Formula,” an online article by Jim Rohn. Here are a few excerpts that sum up the “think small” strategy:

Failure is not a single, cataclysmic event. We do not fail overnight. Failure is the inevitable result of an accumulation of poor thinking and poor choices. To put it more simply, failure is nothing more than a few errors in judgment repeated every day.

On their own, our daily acts do not seem that important. A minor oversight, a poor decision, or a wasted hour generally doesn’t result in an instant and measurable impact.

Failure’s most dangerous attribute is its subtlety. In the short term those little errors don’t seem to make any difference. Since there are no instant consequences to capture our attention, we simply drift from one day to the next, repeating the errors, thinking the wrong thoughts, listening to the wrong voices, and making the wrong choices.

Now here is the great news. Just like the formula for failure, the formula for success is easy to follow: It’s a few simple disciplines practiced every day. As we voluntarily change daily errors into daily disciplines, we experience positive results.1

What better way to further our major life goals than by determining to make better “small” choices, what better time to start than the New Year, and who better to help us make and stick to those choices than the One who made us and knows exactly what we need! With God all things are possible. “Think small.”

CHOOSE

Choose to love, rather than hate.
Choose to smile, rather than frown.
Choose to build, rather than destroy.
Choose to preserve, rather than quit.
Choose to praise, rather than gossip.
Choose to heal, rather than wound.
Choose to give, rather than grasp.
Choose to act, rather than delay.
Choose to forgive, rather than curse.
Choose to pray, rather than despair.

—Author unknown

24. Source: www.affirmware.com.au/Sculptor-Private/the_formula.html

Một lời hứa và một lời cầu nguyện

Lạy Chúa Giê-su, trước thềm năm mới, con xin dừng lại ít phút với Ngài.

Lời Ngài hứa rằng “những người cậy trông Đức Chúa thì được thêm sức mạnh” (Isa 40:31). Xin ban cho con sức mạnh dù cho có bất cứ điều gì trong năm sắp tới.

Vua Đa-vít đã cầu nguyện: “Xin đổi mới tinh thần cho con nên chung thủy” (Tv 51:10). Xin đến trong tâm hồn và cuộc sống của con, và hướng dẫn con trong những ngày phía trước.
Những lựa chọn trong năm mới

Keith Phillips

Tôi khá hào hứng với những quyết tâm trong Năm Mới, và tôi nghĩ những quyết tâm ấy sẽ thực hiện được. Không, tôi biết, những quyết tâm ấy sẽ thực hiện được. Phải thực hiện được, bởi vì, ngay lúc này, tôi nhìn thấy tương lai của tôi đang xoay quanh nó. “Hãy suy nghĩ những điều nhỏ bé”.

Điều này nghe có vẻ trái ngược với điệp khúc thường thấy vào dịp Năm Mới—“Suy nghĩ những điều to lớn”—nhưng thực tế, nó bổ sung cho nhau. Tôi đồng tình với ý nghĩ “Suy nghĩ những điều nhỏ bé” sau khi một người bạn chỉ cho tôi “Công thức”, một bài viết trực tuyến của Jim Rohn. Dưới đây là một vài phần trích đoạn tóm tắt chiến lược “Suy nghĩ điều nhỏ bé”:

Thất bại không phải là một biến cố đơn lẻ, và bất hạnh. Chúng ta không thấ bại trong một đêm. Thất bại không phải là kết quả tất nhiên của một quá trình của những lựa chọn và suy nghĩ sai. Nói đơn giản hơn, thất bại không phải gì khác những sai trái trong nhận định lặp lại mỗi ngày.

Những thành động hằng ngày của chúng ta dường như không quan trọng. Một nhận định nhỏ bé, một quyết định sai, hoặc một giờ bị lãng phí không lập tức thấy kết quả hoặc ảnh hưởng lớn.

Đặc điểm nguy hiểm nhất của thất bại chính là sự tinh vi. Trong ngắn hạn, những điều sai trái nhỏ ấy dường như không làm nên sự thay đổi nào. Vì không có những hậu quả tức thì khiến chúng ta chú ý, chúng ta lại tiếp tục sai phạm tiếp, suy nghĩ những suy nghĩ sai trái, lắng nghe những giọng nói sai, và đưa ra những lựa chọn sai.

Sau đây, là tin quan trọng. Tương tự như công thức đối với thất bại, công thức đối với thành công cũng dễ dàng làm theo: Những rèn luyện kỷ luật đơn giản được thực hiện mỗi ngày. Khi chúng ta tự giác thay đổi những sai trái hằng ngày bằng những rèn luyện kỷ luật mỗi ngày, chúng ta sẽ trải nghiệm được những kết quả tích cực.

Không có cách nào tốt hơn để đạt được những mục tiêu lớn trong cuộc sống cho bằng quyết tâm thực hiện những lựa chọn “nhỏ” tốt hơn, không có thời gian nào tốt hơn cho bằng Năm Mới, và không ai khác tốt hơn để giúp chúng ta thực hiện và bám sát những lựa chọn ấy cho bằng Đấng đã tạo nên chúng ta và biết rõ những gì chúng ta cần! Với Chúa tất cả đều có thể. “Hãy suy nghĩ những điều nhỏ bé”.

Lựa chọn
Lựa chọn yêu thương, thay vì ghét ghen.
Lựa chọn mỉm cười, thay vì nhăn nhó.
Lựa chọn xây dựng, thay vì phá hủy.
Lựa chọn kiên trì, thay vì bỏ cuộc.
Lựa ca ngợi, thay vì nói chuyện tầm phào.
Lựa chọn chữa lành, thay vì làm tổn thương.
Lựa chọn cho đi, thay vì cướp mất.
Lựa chọn hành động, thay vì trì hoãng.
Lựa chọn tha thứ, thay vì nguyền rủa.
Lựa chọn cầu nguyện, thay vì chán chường.—Khuyết danh

MALLORY’S MOUNTAIN

By Koos Stenger

When someone asked the famous mountaineer George Mallory why he wanted to climb Mount Everest, he simply stated: “Because it is there.”

Didn’t he know that staying home would have been a whole lot safer? Didn’t he care about the dangers, the hardships, and the risks?

Sadly, a mysterious accident befell Mallory and his climbing companion in 1924 while attempting to reach the summit of Everest; his body was only found 75 years later. He had literally died trying. Still, I have an inkling that if he’d had the chance, Mallory would have tried again. Vision is never risk-free, but it carries its own rewards.

Most of us wouldn’t mind standing on top of a mountain, but it’s the journey to the top that worries us, the sacrifices involved that make us waver. On the other hand, to those who have vision, even the journey is exciting, part of the reward. Only those who conquer mountains will see the world in a new perspective. As amateur mountaineer Henry Edmundson said, “There is the sheer beauty of the landscape that you never saw before, the mystery of what’s beyond the next bluff, the muffled roar of a torrent a thousand meters below, the stillness of the late afternoon and the intense companionship when you share this dream with others.”

I can already see some mountains on the horizon of this year that will need to be conquered. I want to climb them with faith and vision, holding on to the hands of my gentle Shepherd who walks with me and has promised He will never leave me, not even for a single day.

Let this year be a year of vision!

If you cannot understand that there is something in man which responds to the challenge of this mountain and goes out to meet it, that the struggle is the struggle of life itself upward and forever upward, then you won’t see why we go. What we get from this adventure is just sheer joy.—George Mallory (1886–1924)

These men go up the mountain, enter into the clouds, disappear, reappear. The road is uneven, its difficulties constant. … As they rise, the cold increases. They must make their ladder, cut the ice, and walk on it, hewing the steps in haste. The air becomes difficult to breathe. … The lightning plays about them … No matter, they persevere. They ascend.—Victor Hugo (1802–1885)

Ngọn núi Mallory

Koos Stenger

Khi ai đó hỏi nhà leo núi nổi tiếng George Mallory tại sao ông lại muốn leo lên ngọn núi Everest, ông trả lời một cách đơn giản: “Bởi vì nó ở ngay đó.”

Liệu ông có biết rằng việc ở nhà sẽ an toàn hơn rất nhiều không? Ông có quan tâm đến những mối nguy hiểm, những khó khăn và những rủi ro không?

Đáng buồn thay, một tai nạn bí ẩn đã xảy đến với Mallory và người bạn đồng hành của ông vào năm 1924 khi họ đang nổ lực chinh phục đỉnh Everest; mãi sau 75 năm, xác của ông mới được tìm thấy. Ông đã thử và chết. Tuy nhiên tôi cho rằng, nếu có cơ hội, Mallory sẽ thử lại thêm lần nữa. Mơ ước tương lai không bao giờ không có rủi ro, nhưng nó cũng chứa đựng những phần thưởng.

Hầu hết chúng ta đều không ngại việc đứng trên đỉnh núi, nhưng chính con đường lên đỉnh núi làm chúng ta lo lắng, chính những hy sinh trên con đường đi khiến chúng ta lưỡng lự.

Trái lại, đối với những ai có tầm nhìn, ngay cả chuyến hành trình cũng rất thú vị, vì đó là một phần của phần thưởng. Chỉ có những ai chinh phục được những ngọn núi mới nhìn thấy thế giới dưới một cái nhìn mới. Nhà leo núi nghiệp dư Henry Edmunson đã nói: “Có một vẻ đẹp tuyệt vời của thắng cảnh mà bạn chưa bao giờ từng được nhìn thấy, điều bí ẩn phía sau dốc đứng phía trước, tiếng ầm ầm của dòng thác phía dưới hàng ngàn mét, sự yên tĩnh của buổi xế chiều và tình bạn khắn khít khi bạn chia sẻ giấc mơ này với những người khác.”

Tôi đã có thể nhìn thấy những ngọn núi ở phía xa chân trời của năm nay cần được chinh phục. Tôi muốn leo lên những ngọn núi ấy bằng lòng tin và bằng giấc mơ, nắm chặt đôi tay của Vị Mục Tử Nhân Lành, Đấng bước đi cùng tôi và đã hứa rằng Ngài sẽ không bao giờ rời xa tôi, thậm chí là chỉ một ngày.

Hãy để năm nay là năm của điều mơ ước!

Nếu bạn không hiểu tại sao một người lại đối mặt và chinh phục thách thức ngọn núi kia, tại sao khó khăn trong cuộc sống là khó khăn để tiến lên phía trước và mãi mãi tiến lên phía trước, thì bạn sẽ không nhìn thấy được lý do tại sao chúng ta đang đi. Những gì chúng ta đạt được từ chuyến phiêu lưu chỉ toàn là niềm vui.—George Mallory (1886-1924)

Những người đàn ông này leo lên núi, bước vào trong những đám mây, biến mất, và lại xuất hiện. Con đường không bằng phẳng, luôn có những khó khăn trên đường. … Khi họ càng lên cao, nhiệt độ càng lạnh. Họ phải leo, cắt băng, và bước đi trên băng, bước đi hấp tấp. Không khí loãng nên khó thở. Ánh sáng đùa cợt với học…. Dù thế nào, họ vẫn kiên trì. Họ tiến lên.—Victor Hugo (1802-1885)

NOTEBOOKS AND PLANNERS

By Anna Perlini

Ever since my school days, one of my greatest thrills has been to start a new notebook. That first nice-smelling white page, all clean and perfect, without wrinkles or dents, was so inviting and promising! It could be because I wasn’t always so neat, so here was another chance to finally improve my handwriting, or simply because I was excited about starting something new. Inevitably, as the days passed, I got sloppy again and couldn’t wait to throw away that notebook and start another new one.

Later on, I transferred this feeling of anticipation to new yearly planners. They came in all sizes and types—from the big, thick, luxurious ones to the small, humble pocket-sized that fit nicely into my smallest purse, then to the electronic ones that simply did away with paper altogether.

A few years ago, something changed in my perspective. Due to increasing responsibilities in my work, which required a higher level of organization, I also started using a large wall planner that allowed me to see the whole year ahead at a glance and start filling out the main upcoming events.

That’s when my focus also changed. I felt the need to have a yearly vision and not just a nice first few clean and perfect pages at the very beginning. It’s great to start off all excited, with great propositions and the best of intentions—they do say that well begun is half done—but I’ve been learning that it’s just as important to project all the way to the end goal, measure my strength, and realize that it’s going to take quite a few steps to get there, not to speak of the inevitable falls along the way.

With this in mind, the best pages could come around the end, or anywhere, for that matter.

Những quyển sổ tay và sổ kế hoạch

Anna Perlini

Từ lúc đi học, một trong những điều thích thú nhất của tôi chính là bắt đầu quyển sổ tay mới. Trang sổ mới trắng thơm tho đầu tiên ấy, tất cả đều sạch và hoàn hảo, không một nếp nhăn, hoặc nhàu, trông đầy hứa hẹn và đầy gọi mời! Có thể bởi vì tôi không phải là người luôn ngăn nắp, nên đây thêm một cơ hội để tôi rèn chữ viết, hoặc có thể đơn giản bởi vì tôi háo hức muốn bắt đầu điều gì đó mới. Chắc chắn, sau đó, tôi lại cẩu thả và mong vứt đi quyển sổ tay ấy để bắt đầu quyển mới.

Sao đó, tôi chuyển cảm giác mong đợi ấy sang những quyển sổ kế hoạch hằng năm mới. Những quyển sổ ấy có nhiều loại và nhiều kích cỡ khác nhau—từ lớn, dày, đắt tiền cho đến những quyển sổ bỏ túi đơn giản, nhỏ nhắn vừa khít chiếc ví nhỏ nhất của tôi, và đến sổ kế hoạch điển tử hoàn toàn thay thế sổ giấy.

Cách đây vài năm, có sự thay đổi trong cách nhìn của tôi. Do chịu trách nhiệm nhiều hơn trong công việc, nên đòi hỏi tính tổ chức cao hơn, tôi cũng bắt đầu sử dụng sổ kế hoạch cỡ to để tôi có thể thấy hết cả năm và bắt đầu điền vào những sự kiện chính sắp diễn ra.

Đó cũng là lúc tôi thay đổi sự quan tâm của mình. Tôi cảm thấy cần phải nhìn thấy viển cảnh cho cả năm và không chỉ những trang hoàn hảo và sạch đẹp đầu tiên vào lúc bắt đầu. Sẽ rất tuyệt nếu bắt đầu bằng tất cả sự háo hức, với những kế hoạch quan trọng và bằng những ý định tốt nhất—mọi người thường nói việc bắt đầu tốt chính là đã hoàn thành một nữa—nhưng tôi học được rằng suốt con đường tiến về đích dự án cũng rất quan trọng, cân nhắc sức lực của mình, và nhận ra rằng cần mất nhiều bước hơn để đến đích, chưa kể đến những vấp ngã chắc chắn xảy ra trên đường.

Luôn nhớ điều ấy, những trang đẹp nhất có thể kéo dài đến trang cuối, hoặc bất cứ khúc nào giữa quyển sổ.

QUIET MOMENTS–First Attempts

By Abi May

The Bible tells of a group of people who attempted an ambitious building program. Sadly for them, work on the world’s first skyscraper—the Tower of Babel—had unforeseen consequences. In fact, they got themselves into quite a mess.1

Things don’t always work out like you anticipate, no matter how well you prepare or how adequate your resources are. After all, it might not be a good plan at all; and even if it is, there’s no way of knowing what the future holds.2 But that isn’t the full picture. While first attempts can lead to disappointment, they can also lead to success and fulfilment:

Someone had to be the first to try it. The sight of powdery flakes on the ground was a puzzle for the people of Israel, hungry and discouraged on their long wilderness journey, but the first taste of manna was a pleasant surprise. It was the beginning of better things to come.3

The master of a wedding feast was amazed when he took his first taste of the miracle wine. It had started as water, but Jesus had created a delicious, high-quality drink—and quite a stir in the process. What a beginning to a dramatic ministry!4 “What Jesus did here in Cana of Galilee was the first of the signs through which he revealed his glory; and his disciples believed in him.”5

When Jesus sent His followers out on the road, they didn’t really know what to expect of this first faith trip. They could have easily been afraid of unforeseen consequences and missed the opportunity. But they went out as instructed and later returned jubilant.6

As we take our first steps into 2015, let’s remember that first taste of manna, that first sip of wedding wine, that first journey following Jesus’ instructions. Let’s look to God for His leading, ask Him for the courage to try something new, and then with faith in our hearts, place our feet confidently on the road ahead.

25. See Genesis 11:1–9.
26. See James 4:13–15.
27. See Exodus 16:13–15,31.
28. See John 2:1–11.
29. John 2:11 NIV
30. See Luke 10:1,17.

Những nỗ lực đầu tiên

Những khoảnh khắc yên tĩnh

Abi May

Kinh thánh kể về một nhóm người cố gắng một công trình xây dựng đầy tham vọng. Đáng buồn thay, công trình ngôi nhà cao đầu tiên của thế giời—Tháp Babel—đã không hoàn thành được. Nhưng họ lại bị rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Sự việc không phải lúc nào cũng diễn ra theo như cách chúng ta mong đợi, cho dù chúng ta có chuẩn bị tốt như thế nào hoặc cho dù nguồn lực của chúng ta sẵn sàng như thế nào chăng nữa. Đến cuối cùng, kế hoạch ấy hóa ra lại chẳng tốt gì cả; hoặc ngay cả khi đó là một kế hoạch tốt, cũng không thể biết được tương lai sẽ như thế nào (Xem St 11:1-9). Nhưng đó không phải là toàn cảnh của bức tranh. Những nỗ lực đầu tiên có thể dẫn đến sự thất vọng, nhưng cũng có thể dẫn đến sự thành công và sự thỏa nguyện:

Ai đó phải là người đầu tiên để thử. Dấu hiệu những bông tuyết trên mặt đất chính là một giải đáp cho dân Ít-ra-en, đang đói và chán chường trên chuyến hành trình dài, nhưng lần đầu nếm thử manna chính là một sự bất ngờ tuyệt vời. Sự bất ngờ ấy bắt đầu cho những điều tốt đẹp hơn sau đó (Xem Xh 16:13-15; 31)

Chủ buổi tiệc cưới kinh ngạc khi lần đầu tiên nếm rượu phép lạ. Rượu ấy bắt nguồn từ nước, nhưng Chúa Giê-su đã biến nó thành thức uống ngon hảo hạng—và sau đó, đã tạo nên một sự xôn xao. Khởi đầu của sứ mệnh đầy ấn tượng là gì? (Xem Ga 2:1-11). “Đức Giê-su đã làm dấu lạ đầu tiên này tại Cana miền Ga-li-lê và bày tỏ vinh quang của Người. Các môn đệ đã tin vào Người (Ga 2:11).

Khi Chúa Giê-su sai các môn đệ của Ngài ra đi, họ hoàn toàn không biết điều gì sẽ xảy đến trong chuyến hành trình đức tin đầu tiên này. Lẽ ra họ rất dễ sợ hãi trước những gì không biết trước và có lẽ đã lỡ mất cơ hội. Nhưng họ đã ra đi như được chỉ dẫn và trở về sau đó trong niềm hân hoan.

Khi chúng ta bước những bước đầu tiên vào năm 2015, hãy nhớ đến manna đầu tiên được nếm, nhấp rượu cưới đầu tiên, hành trình đầu tiên theo sự hướng dẫn của Chúa Giê-su. Hãy tìm kiếm sự chỉ dẫn của Chúa, hãy cầu xin Ngài ban cho bạn sự can đảm để thử sức điều mới, và rồi bằng lòng tin nơi tâm hồn, hãy đặt bước chân đầu tiên đầy tự tin trên con đường phía trước.

FROM JESUS WITH LOVE–Adventures ahoy!

Ahead lies a world of new minutes, new hours, new days, new weeks, new months. On this threshold of the new year, so much is new and fresh. Your past sins and mistakes are washed away by My love and forgiveness.1

I won’t promise that the new year will be easy, but I do promise to be with you through the challenges and strengthening experiences that it will bring.

I am your Good Shepherd and you will not lack for anything that is within My will to give you.

I will bring you to green pastures and restore your spirit every time it is weary and tired, and let you rest beside still and peaceful waters.

I will lead you in the paths of My righteousness, with My truth and promises by your side—because you need to be strong and able in Me.

Even if you walk through dark valleys, or face the possibilities of danger to your body or spirit, or endure deep and trying experiences, I will give you the power to not fear; I will grant you the ability to rise above those circumstances.

I will be with you through everything—the hard times and the happy times. I will instruct and guide you and comfort you in times of trial.

My goodness and mercy and love and strength will follow you everywhere! You will dwell in My house forever—first My spiritual house on earth, and then forever with Me in heaven.2

Happy New Year!

31. See Isaiah 1:18.
32. See Psalm 23.

Chúa Giê-su với tình yêu

Chuyến hành trình!

Trước mắt mắt con là một thế giới với những tháng mới, tuần mới, ngày mới, giờ mới và những phút giây mới. Trước thềm năm mới, với rất nhiều điều tươi mới. Những lỗi lầm và tội lỗi trong quá khứ của con đều được gội sạch bởi tình yêu và ơn tha thứ của Ta (Xem Isaiah 1:18).

Ta không hứa rằng năm mới này sẽ dễ dàng, nhưng Ta hứa sẽ ở cùng con trong những lúc thử thách để thêm sức cho con trong những trải nghiệm xảy đến.

Ta chính là Vị Mục Tử Nhân Lành và con sẽ không thiếu gì bởi vì Ta ban cho con bất cứ điều gì.

Ta sẽ mang con đến đồng cỏ xanh để phục hồi tinh thần rã rời và mệt mỏi của con, và để con nghỉ ngơi bên dòng nước trong êm ả.

Ta sẽ dẫn con vào con đường công chính của Ta, với lẽ thật và những lời hứa của Ta bên con—bởi vì con cần phải mạnh mẽ và con có thể khi ở trong Ta.

Ngay cả khi con bước đi trong thung lũng u tối, hoặc đối mặt với những nguy hiểm đe dọa thân xác và tinh thần của con, hoặc chịu đựng những trải nghiệm khó khăn và sâu sắc, Ta sẽ ban cho con sức mạnh để không sợ hãi; Ta sẽ ban cho con khả năng vượt lên trên những hoàn cảnh khó khăn ấy.

Ta sẽ ở bên con trong mọi lúc—những lúc khó khăn và hạnh phúc. Ta sẽ hướng dẫn và chỉ dẫn con, an ủi con trong những lúc gian nan.

Sức mạnh, tình yêu, lòng thương xót và lòng nhân hậu của Ta sẽ bên con trong mọi lúc! Con sẽ ở trong nhà ta mãi mãi—đầu tiên là ngôi nhà tinh thần của Ta nơi thế gian, và rồi mãi mãi ở cùng Ta nơi thiên đàng (Xem Tv 23).

The Heart of Christmas – Ý nghĩa của Giáng Sinh

Christmas 2014

Magical season

A few years ago, a very talented friend of mine spent untold hours building a wonderfully intricate Christmas model out of salt dough. The centerpiece was the stable, but the scene stretched well beyond that, deep into Bethlehem and the surrounding countryside.

The buildings were painted, the streets were strewn with very fine gravel, there was moss in the gardens and on the hills, and the village was alive with mansions, hovels, shops, inns, and a multitude of people (and stray cats) milling about.

There is no way I could build something remotely as impressive! To be honest, it’s a stretch for me to successfully fold a reasonably aerodynamic paper airplane. This friend’s genius was matched by his altruism, as early in the next year, he gave away the entire set.

I was fascinated by how the scene gave a view not just of what was happening in the stable but also what might have been going on in the rest of town that night. It brought to life how, apart from the shepherds who saw and heard a choir of angels singing and praising God, most people were likely going about their business without a clue.

In some respects, that’s how things still are. It’s easy to find ourselves going through Christmas without experiencing it to the full. Even while enjoying the holiday spirit and festivities, it’s possible to let the deeper meaning of the season pass us by.

Unbeknownst to most of Bethlehem’s inhabitants on the night of the first Christmas, something marvelous was happening in their midst, and something wonderful can happen this season in each of our lives as well if we open our hearts to it. It may not be something flashy or huge, and if we’re not careful we might miss it, but I believe that Christmas is a magical time, and I’m looking forward to what it has in store. I hope you are too.

A very happy Christmas to you!

Một mùa diệu kỳ

Cách đây vài năm, một người bạn rất tài ba của tôi đã dành rất nhiều tiếng đồng hồ để tạo nên mô hình Giáng Sinh từ bột làm bánh. Miếng ngay chính giữa chính là máng cỏ, nhưng cảnh Giáng Sinh không chỉ có thế, sâu tận bên trong Bê-lem và đồng quê xung quanh.

Những ngôi nhà được sơn màu, những con đường được trải bằng sỏi rất đẹp, còn có rêu trong vườn và trên những ngọn đồi, ngôi làng thật sinh động với những khu nhà lớn, những túp lều, những căn tiệm và nhà trọ, và rất nhiều người (và mèo hoang) lãng vãng qua lại.

Tôi không thể nào làm được những thứ ấn tượng như thế! Nói thật, phải cố gắng lắm tôi mới gấp được chiếc máy bay giấy. Người bạn thiên tài của tôi còn có tấm lòng rộng lượng, khi qua đầu năm, anh ta đã tặng cả bộ cho người khác.

Tôi bị hấp dẫn không chỉ bởi cảnh diễn ra bên trong máng cỏ nhưng còn những gì đang diễn ra trong cả thị trấn vào đêm hôm ấy. Thật sống động, khi ngoài những mục đồng nhìn thấy và nghe thấy các thiên thần ca hát chúc tụng Chúa, hầu hết mọi người vẫn sinh hoạt bình thường mà không hay biết gì.

Trong những khía cạnh nào đó, sự việc vẫn như thế. Rất dễ nhận ra bản thân trải qua Giáng Sinh nhưng không trải nghiệm hết ý nghĩa của nó. Thậm chí khi tận hưởng không khí lễ hội và tinh thần của ngày lễ, nhưng rất có thể để cho ý nghĩa sâu xa hơn của dịp lễ trôi qua khỏi chúng ta.

Hầu hết những người dân Bê-lem vào đêm Giáng Sinh đầu tiên đều không biết điều kỳ diệu đang diễn ra giữa họ, và điều tuyệt vời có thể xảy ra trong mùa Giáng Sinh này trong cuộc sống của mỗi chúng ta nếu chúng ta mở rộng tâm hồn. Điều tuyệt vời có thể không to lớn hoặc hào nhoáng, và nếu không cẩn thận chúng ta có thể sẽ bỏ lỡ, nhưng tôi tin rằng Giáng Sinh chính là một thời khắc kỳ diệu, và tôi mong đợi những gì Giáng Sinh đang chứa đựng. Và tôi hy vọng bạn cũng thế.

SHINY RED APPLES

By Anna Perlini

Christmas 1984 was our family’s third Christmas away from Europe, and the remote village in eastern India where we had moved to help as volunteers had become a second home. After some initial difficulty in adjusting to such a different climate and culture, we soon came to appreciate the wonderful people we lived around and to embrace the new sights, sounds, tastes, and fragrances. I began to especially look forward to shopping at our local market, which seemed to have a year-round selection of fabulous juicy fruits—mangos, bananas, lichees, papayas, jackfruits, limes, and others.

It was on one of those trips to the market that we happened to see a stand that was selling—at an exorbitant price—some beautiful apples. We were told that these had arrived from the far north of the country, which explained the price tag.

Memories from my childhood surged, and of course, Christmas is a time when memories seem to carry special potency. My eldest daughter was accompanying me that day and put my feelings into words: “It would be so nice to have an apple for Christmas.”

That’s how the idea for our family’s Christmas surprise came about. My husband and I spent an evening wrapping small cardboard boxes filled with cookies, nuts … and one big, red apple!

On Christmas morning, the kids opened their boxes and jumped up and down at the sight of those apples! I think we parents had just as much fun watching them and—since we also got a Christmas box—savoring our own precious apple.

We returned to Europe a number of years ago and have since had plenty of apples, but our entire family still cherishes the fond memory of that one “poor” Christmas when we experienced that “rich” feeling of thankfulness for a simple apple.

May we always find a simple, humble reason to be grateful—not just at Christmas, but in every celebration and event all year round.

Những quả táo đỏ căng bóng

Anna Perlini

Giáng Sinh năm 1984 là Giáng Sinh lần thứ ba của gia đình tôi sau khi rời khỏi Châu Âu, và ngôi làng xa xôi ở tây Ấn chính là nơi chúng tôi dời đến để làm công tác tình nguyện chính là ngôi nhà thứ hai của chúng tôi. Sau những khó khăn ban đầu thích ứng với văn hóa và thời tiết khác biệt, chúng tôi mau chóng cảm thấy cảm kích những người tuyệt vời mà chúng tôi sống cùng, và chấp nhận kết những khung cảnh, âm thanh, mùi vị và mùi hương mới. Tôi bắt đầu đặc biệt trông chờ việc đi chợ tại địa phương của chúng tôi, nơi dường như có những loại trái cây mọng nước quanh năm, như—xoài, chuối, vài, đu đủ, mít, chanh và những loại trái cây khác

Một trong những lần đi chợ, chúng tôi nhìn thấy một quầy đang bán—với giá rất cao—những quả táo rất đẹp. Mọi người bảo rằng những quả táo này đến từ vùng phía bắc xa xôi của đất nước, đó là lý do tại sao giá lại cao như thế.

Những ký ức từ thời thơ ấu của chúng tôi lại trổi lên, Giáng Sinh chính là thời gian đặc biệt khi ký ức hoạt động mạnh mẽ nhất. Đứa con gái đầu của tôi đi cùng với tôi vào ngày hôm ấy và đã nói lên những suy nghĩ của tôi: “Thật hay nếu có những quả táo vào dịp Giáng Sinh.”

Đó là ý tưởng để tạo nên điều bất ngờ cho gia đình vào dịp Giáng Sinh. Chồng tôi và tôi dành cả buổi tối để gói chiếc hộp giấy nhỏ đựng đầy bánh quy, hạt…và một quả táo đỏ to!

Vào buổi sáng Giáng Sinh, những đứa trẻ mở những chiếc hộp của chúng và nhảy lên khi nhìn những quả táo! Tôi nghĩ bậc làm cha mẹ như chúng tôi cũng vui như thế–bởi vì chúng tôi cũng có được một chiếc hộp Giáng Sinh—thưởng thức quả táo quý giá của chúng tôi.

Chúng tôi trở lại Châu Âu cách đây vài năm và có rất nhiều táo, nhưng cả gia đình vẫn rất vui trước ký ức khó quên vào một Giáng Sinh “nghèo” khi chúng tôi trải nghiệm cảm giác “dồi dào” của lòng biết ơn về một quả táo đơn giản.

Nguyện xin chúng ta luôn tìm thấy một lý do đơn giản, khiêm tốn để tạ ơn—không chỉ trong dịp Giáng Sinh, nhưng mỗi dịp lễ và sự kiện trong suốt cả năm.

TIMELESS CAROLS

By Peter Amsterdam, adapted

Something I’ve always loved about Christmas is listening to and singing the beautiful Christmas carols that have been written over the centuries. I like them so much that I often listen to them at other times throughout the year. Many are masterpieces and deeply moving. Recently, when looking online for the words to some of my favorites, I was impressed by the beauty of their poetry as well as the power of their purpose in a way I hadn’t been before.

What struck me was how in the midst of the rhyme and repetition that songs require, they deliver such powerful and nuanced messages. They speak deep truths about Jesus, His incarnation, mission, purpose, and power, along with His love and sacrifice for humanity. They are not only a strong witness to the message of the Savior and salvation, but are also a reminder to those of us who follow Him of the deep truths that we believe.

For hundreds of years, these carols have told the story of the One who left heaven to bring salvation to all people. They remind us, as they have done for centuries, of the importance of this day we celebrate—the birth of Christ—Jesus, God’s Son, who lived among us and laid down His life for us so that we may live forever. Embedded within the beautiful Christmas carols is the truth of what God has done to bring salvation to humanity.

“Hark! The Herald Angels Sing” was written in 1739 by Charles Wesley. Originally set to solemn music, it was turned into the joyous and beautiful carol it is today by William Cummings, who based the music on a piece by Felix Mendelssohn. The message of reconciliation with God, the peace brought by the Prince of Peace, and the rejoicing that Jesus is King make this a deeply meaningful Christmas carol.

Hark! The herald angels sing, “Glory to the newborn King;
Peace on earth and mercy mild, God and sinners reconciled!”
Joyful, all ye nations rise, join the triumph of the skies;
With the angelic host proclaim, “Christ is born in Bethlehem.”
Hark! The herald angels sing, “Glory to the newborn King!”

“O Holy Night” is my favorite Christmas carol—and in fact, my all-time favorite song.1 It is so powerful in both melody and word, and drives home the overall message of hope available to all who believe in Jesus and the effect He has on the lives of those who come to know Him. Here are a few excerpts:

Long lay the world in sin and error pining,
‘Til He appear’d and the soul felt its worth. …

Truly He taught us to love one another;
His law is love and His gospel is peace.
Chains shall He break for the slave is our brother;
And in His name all oppression shall cease.

This additional verse, which is seldom sung, contains a touching word picture about comfort in difficult times.

The King of kings lay thus in lowly manger,
In all our trials born to be our Friend.
He knows our need; our weakness is no stranger.
Behold your King! Before Him lowly bend!
Behold your King! Before Him lowly bend!

Jesus is always there for us. Through the journey of our lives, through each of our tests and trials, He is there. As the carol says, He’s born to be our Friend. He’s no stranger to our weaknesses and frailties. He knows all about us—the good, the bad, and the ugly—and loves us in spite of how we are. He wants to be part of our lives, to share not just in our difficulties when we cry out to Him in need, but also in our times of joy and happiness, when we celebrate our achievements and those of our family and friends.

At Christmas, we are reminded about Jesus’ birth, and it’s a wonderful time of year to think about Him and all that He has done for us, which goes way beyond the Christmas season. He is an integral part of our lives and wants to be part of all we do—and He can be, as much as we’ll let Him.

As we sing Christmas carols this year, it’s a great time to reflect on what they mean, what Jesus did, and how deeply He loves each one of us and each one of our fellow human beings.—And to carry those thoughts and that love throughout the year ahead. Love Him, love His creations, and be grateful for all He’s done.

Have a wonderful Christmas in Christ.

Peter Amsterdam and his wife, Maria Fontaine, are directors of the Family International, a Christian community of faith. ■

1. Originally in French, written by Placide Cappeau (1808–1877), set to music in 1847 by Adolphe Adam.

Những bài hát Giáng Sinh bất hữu

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam

Có những điều về Giáng Sinh là tôi luôn yêu thích chính là lắng nghe và hát những bài hát Giáng Sinh rất hay vốn được sáng tác từ nhiều thế kỷ. Tôi rất thích những bài hát ấy nên tôi thường nghe vào những thời gian khác trong năm. Rất nhiều bài chính là tuyệt phẩm và rất cảm động. Dạo gần đây, trong lúc tìm kiếm trên mạng lời của một số bài hát yêu thích, tôi ấn tượng trước chất thơ cũng như ý nghĩa của những bài hát theo cách mà tôi chưa từng cảm thấy trước đó.

Những điều làm tôi ấn tượng chính là với ý văn và sự lập lại giống nhau của những bài hát đã chuyển tải được thông điệp rất ý nghĩa và mạnh mẽ. Những bài hát nói lên những lẽ thật sâu sắc về Chúa Giê-su, sự mặc lấy xác phàm của Ngài, sứ mệnh của Ngài, mục đích Ngài đến, và quyền năng của Ngài cùng với tình yêu thương và sự hy sinh của Ngài dành cho nhân loại. Những bài hát ấy không chỉ là một bằng chứng mạnh mẽ cho thông điệp về Đấng Cứu Thế và ơn Cứu độ, nhưng còn là một sự nhắc nhở cho tất cả chúng ta, những người theo Ngài, về những lẽ thật sâu sắc mà chúng ta tin tưởng.

Suốt hàng trăm năm, những bài thánh ca này đã kể câu chuyện về một Đấng đã rời thiên đàng để mang ơn cứu độ đến cho toàn nhân loại. Những bài hát ấy dù được sáng tác từ nhiều thế kỷ, nhưng nhắc chúng ta về tính quan trọng của ngày lễ mà chúng ta kỷ niệm—sinh nhật của Đấng Cứu Thế–Chúa Giê-su, con Một của Thiên Chúa, Đấng đã sống giữa chúng ta, để nhờ đó, chúng ta được sống muôn đời. Ghi sâu trong những bài thánh ca Giáng Sinh tuyệt vời ấy chính là lẽ thật về điều Thiên Chúa đã làm để mang đến ơn cứu độ cho nhân loại.

“Nghe đây! Những thiên sứ hát loan tin!” được sáng tác bởi Charles Wesley vào năm 1739. Ban đầu được sáng tác với giai điệu thật trang nghiêm, nhưng sau đó, lại trở thành bài hát vui nhộn và tuyệt vời ngày nay bởi William Cummings, người đã đặt nhạc cho một vở kịch của Felix Mendelssohn. Thông điệp về sự hòa giải với Chúa, bình an được mang đến bởi Vị Hoàng Tử Bình An, và niềm vui mừng vì Đức Giê-su chính là Vua làm cho bài thánh ca Giáng Sinh này chất chứa một ý nghĩa sâu sắc.

Nghe đây! Những thiên sứ hát loan tin,

“Vinh danh Vị Vua vừa được hạ sinh;

Bình an cho nhân thế và lòng thương xót dịu dàng,

Thiên Chúa và người tội lỗi được hòa giải!”

Hãy vui lên, hỡi tất cả dân tộc, hãy hòa vào niềm hân hoan khắp không trung;

Với lời loan báo của các thiên sứ,

“Đấng Cứu Thế vừa được sinh ra ở Bê-lem.”

Nghe đây! Những thiên sứ hát loan tin,

“Vinh danh Vị Vua vừa được hạ sinh!”

“Đêm Thanh Bình” chính là bài thánh ca Giáng Sinh yêu thích của tôi—nói đúng hơn, chính là bài hát yêu thích mọi lúc của tôi. Bài hát tuyệt về cả về giai điệu lẫn phần lời, và chuyển tải toàn bộ thông điệp về niềm hy vọng dành cho tất cả những ai tin vào Chúa Giê-su và sự tác động của Ngài nơi cuộc sống của những ai nhận biết Ngài. Dưới đây là một phần trích dẫn:

Thế giới đắm chìm trong tội lỗi và mong đợi điều sai lầm,

Cho đến khi Ngài suốt hiện và những tâm hồn nhận ra giá trị của mình…

Ngài dạy chúng ta biết yêu thương nhau;

Luật của Ngài là yêu thương và Phúc âm của Ngài chính là bình an.

Ngài sẽ phá bỏ mọi xiềng xích cho những người nô lệ chính là anh em của chúng ta;

Và nhờ danh Ngài mà không còn áp bức.

Phần lời thêm này, ít được hát chứa đựng một hình ảnh xúc động về sự an ủi trong những lúc khó khăn.

Vua các vua đang nằm trong máng cỏ thấp hèn,

Được sinh ra để làm Bạn với chúng ta và chịu tất cả những thử thách như chúng ta.

Ngài biết những gì chúng ta cần; yếu đuối của chúng ta không xa lạ gì với Ngài.

Hãy chiếm ngắm Vị Vua của bạn! Hãy quỳ trước Ngài!

Hãy chiếm ngắm Vị Vua của bạn! Hãy quỳ trước Ngài!

Chúa Giê-su luôn ở bên chúng ta. Trong suốt chuyến hành trình cuộc sống, trong mỗi gian nan, thử thách, Ngài luôn hiện diện. Như lời bài thánh ca, Ngài được sinh ra để làm Bạn của chúng ta. Ngài không xa lạ gì với yếu đuối và tính dễ bị cám dỗ của chúng ta. Ngài biết tất cả về chúng ta—điều tốt đẹp, điều tồi tệ và xấu của chúng ta—và Ngài yêu chúng ta cho dù chúng ta có như thế nào. Ngài muốn là một phần trong cuộc sống của chúng ta, chia sẻ không chỉ những khó khăn khi chúng ta kêu cầu Ngài trong sự khốn cùng, nhưng Ngài còn chia sẻ với chúng ta trong những lúc vui sướng và hạnh phúc, khi chúng ta chúc mừng những thành tựu của bản thân và của bạn bè và người thân trong gia đình.

Vào dịp Giáng Sinh, chúng ta được nhắc nhớ về sự hạ sinh của Chúa Giê-su, đây chính là thời gian tuyệt vời trong năm để nghĩ về Ngài và nghĩ về tất cả những gì Ngài đã làm cho chúng ta, suốt sau dịp Giáng Sinh. Ngài chính là một phần gắn kết với cuộc sống của chúng ta và Ngài muốn là một phần trong tất cả những gì chúng ta làm—và Ngài có thể, nếu chúng ta để Ngài.

Khi chúng ta hát những bài thánh ca Giáng Sinh trong năm nay, đây chính là dịp tuyệt vời để suy ngẫm về ý nghĩa của những bài hát, về những gì Chúa Giê-su đã làm, và tình yêu sâu sắc mà Ngài dành cho từng người trong chúng ta và từng người anh em đồng loại của chúng ta.—Và hãy mang những suy ngẫm và tình yêu ấy bên mình trong suốt năm sau đó. Hãy yêu Ngài, yêu tạo vật của Ngài, và tạ ơn về tất cả những gì Ngài đã làm.

Cầu chúc bạn có được một mùa Giáng Sinh tuyệt vời trong Đấng Cứu Thế.

HE CAME TO US

By Marie Story

Recently, I was reading about the history of Christmas and where our various Christmas traditions come from, including ones that may have originated in pagan rituals or festivals, and it struck me that one of the most fundamental truths about Jesus is how He accepts each of us where we’re at.

Jesus says that He’ll never reject anyone who comes to Him.1 His circle of friends isn’t an exclusive club with strict requirements. In fact, He does more than just accept us; He often adapts Himself to meet our needs.

It’s interesting to see how Jesus did just that during His ministry on earth. When He was with Nicodemus—an educated high-ranking member of the clergy with a strong background in and grasp of theology—Jesus spoke in ways that piqued his interest and challenged his intellect.2 When Jesus was with children, He took them in His arms and gently talked with them.3 When He was in the company of tax collectors and sinners, He went into their homes and ate and drank and laughed with them.4 A couple of times after teaching large crowds, He knew that their most important concern was their hunger, so He fed them.5 Whether with a crowd or one on one, Jesus did whatever was necessary to reach each person and show them that He loved them.

This is how Jesus lived His entire life. He took on a human body and got down and messy with us. He dealt with daily life, hunger, and fatigue. He probably felt discouraged at times. But He went through our human experience so that He could feel what we feel and understand the things that are important to us.

He can take the things that you know and love—the things that are important to you, like your Christmas traditions—and give them even greater meaning.

This year, as you enjoy your Christmas celebrations, as you open gifts, sing carols, and eat good food, let those things remind you of Jesus’ deep love for you. Regardless of where these traditions originated, you can let them point you back to the great gift Jesus gave each of us by coming to earth, living, and dying for us.

2. See John 6:37.
3. See John 3:1–21.
4. See Mark 10:13–16.
5. See Matthew 9:10.
6. See Matthew 14:13–21; Mark 6:30–44; Luke 9:10–17; John 6:1–15.

Ngài đã đến với chúng ta

Marie Story

Dạo gần đây, tôi có đọc về lịch sử của Giáng Sinh và nguồn gốc của những truyền thống Giáng Sinh khác nhau của chúng ta, bao gồm những truyền thống bắt nguồn từ những lễ nghi tà giáo hoặc những lễ hội, và nó làm tôi nghĩ về một trong những lẽ thật căn bản về Chúa Giê-su chính là cách Ngài chấp nhận mỗi một người trong chúng ta,

Chúa Giê-su nói Ngài sẽ không bao giờ chối từ bất kỳ ai đến với Ngài (Xem Ga 3:37). Bạn bè của Ngài không phải là câu lạc bộ đặc biệt với những yêu cầu khắc khe. Thực tế là, Ngài chỉ chấp nhận chúng ta; bản thân Ngài thường thích ứng để đáp ứng những nhu cầu của chúng ta.

Thật thú vị khi thấy Chúa Giê-su chỉ làm như thế trong suốt sứ mệnh của Ngài nơi thế gian. Khi Ngài ở cùng Ni-cô-đê-mô—một thành viên có học thức cao trong hàng thủ lãnh của người Do Thái, với tiểu sử rất vững về những giáo thuyết—Chúa Giê-su đã nói theo cách khơi gợi sự quan tâm của ông và thách thức sự hiểu biết của ông (Xem Ga 3:1-21). Khi Chúa Giê-su ở cùng với trẻ con, Ngài đã ôm chúng vào lòng và dịu dàng nói chuyện với chúng (Xem Mc 10:13-16). Đối với những người tội lỗi và những người thu thuế, Ngài đã đến nhà của họ, đã ăn uống và cười đùa cùng họ (Xem Mt 9:10). Trong nhiều lần sau khi giảng dạy đám đông dân chúng, Ngài biết rằng mối bận tâm quan trọng nhất của họ chính là được ăn, nên Ngài đã cho họ ăn (Xem Mt 14:13-21; MC 6:30-44; Lc 9:10-17; Ga 6:1-15). Cho dù là ở cùng đám đông hay ở cùng một cá nhân nào đó, Chúa Giê-su đều làm những gì cần để đến được với họ và để thể hiện cho họ thấy rằng Ngài yêu thương họ.

Đó chính là cách Chúa Giê-su đã sống trong suốt cuộc đời nơi trần thế của Ngài. Ngài mặc lấy thân xác con người và hạ mình xuống và sống trong sự hỗn độn cùng với chúng ta. Có những lúc, Ngài cảm thấy chán nản. Nhưng Ngài trải qua tất cả những trải nghiệm của nhân loại để Ngài có thể cảm nhận những gì chúng ta cảm nhận và hiểu những gì quan trọng đối với chúng ta.

Ngài có thể biết rõ những gì bạn biết và yêu thương—những gì quan trọng đối với bạn, cũng giống như những truyền thống Giáng Sinh của bạn—và mang đến một ý nghĩa thậm chí còn quan trọng hơn.

Năm nay, khi bạn vui lễ Giáng Sinh, khi bạn mở những món quà, hát những bài thánh ca, và thưởng thức những món ăn ngôn, hãy để tất cả những điều ấy nhắc bạn nhớ đến tình yêu sâu sắc mà Chúa Giê-su dành cho bạn. Cho dù những truyền thống này bắt nguồn từ đâu đi chăng nữa, bạn có thể để cho nó hướng bạn trở lại món quà trọng đại mà Chúa Giê-su đã ban cho mỗi chúng ta qua việc xuống thế làm người và chết cho chúng ta.

REPAINTING THE ANGEL

The statuette of an angel holding the hand of a little boy had been placed on a neglected back shelf in an antique shop. It was covered with soot and dust, lost amidst the clutter of jars, dishes, and ornaments. A man browsing through the shop discovered the figurine and had an inspiration: He would rescue it from oblivion, restore it, and give it a place of honor among his Christmas decorations.

At home in his basement workshop, the man covered the angel and the child with glistening white paint. Then he painted the wings of the angel and the hair of the little boy with sparkling gold. Each brush stroke worked magic. The old, grime-covered statuette vanished, and a shining, new one appeared. The statuette was transformed before his eyes into a thing of radiant beauty.

As the man painted, he thought, Isn’t this what happens to people at Christmas? They come to the end of the year dust-covered from the struggle. And then Christmas inspires them to repaint their nature with love and joy and peace.

The art of repainting the angel! This is our lifelong task: to never stay down in the dust and the dirt, but, heroically, to rise again after each fall.

Repainting the angel! We need never lose our ideals, dreams, and purposes. We can always make them gleam again with the glory of renewed hope.

This story reminds me how life takes on a special glow at Christmas. It starts with the wonder of a little baby who came carrying a message of love and hope. For those in families, it continues with the happiness and camaraderie of celebrating together with loved ones. For all people, alone or with others, it is completed when we contemplate what Jesus has done for us and thank Him for the blessings He has given.

Christmas is special because we enjoy not only what God has done for the whole world, but also for us personally. He has “repainted” us with new qualities that we couldn’t have given ourselves. He has put His love inside us. He has given us peace, as the angels promised. He has forgiven all our sins and failures, and now He accepts us as His children. He lets us feel the joy that knowing Him brings. We are transformed by Christmas.

Sơn lại chiếc tượng thiên thần

Bức tượng nhỏ hình thiên thần cầm tay một cậu bé được đặt trên chiếc kệ bị bỏ quên phía sau trong căn tiệm đồ cổ nhỏ. Chiếc tượng bị phủ đầy bồ hóng và bụi, lạc giữa đống nào là hủ, chén dĩa, và những vật trang trí. Người đàn ông lục lọi trong căn tiệm, phát hiện ra bức tượng và có một cảm hứng: Ông sẽ cứu nói khỏi sự lãng quên, phục hồi nó, và đặt nó ở một vị trí vinh dự giữa những vật trang trí Giáng Sinh của ông.

Trong căn xưởng tại nhà, người đàn ông đã phủ lên thiên thần và cậu bé một lớp sơn lấp lánh. Kế đến, ông sơn đôi cánh thiên thần và mái tóc của cậu bé trai bằng lớp sơn vàng óng ánh. Mỗi một đường cọ tạo nên điều kỳ diệu. Chiếc tượng bụi bẩn, cũ kỹ biến mất, và một chiếc tượng mới sáng bóng xuất hiện. Chiếc tượng nhỏ được đổi mới trước mắt ông thành một vật xinh đẹp sáng ngời.

Trong khi sơn, người đàn ông đã suy nghĩ: “Chẳng phải đó là những gì xảy ra với con người vào dịp Giáng Sinh sao? Mọi người tiến đến cuối năm bị phủ đầy bụi của những khó khăn. Và rồi Giáng Sinh truyền cảm hứng cho họ, sơn mới lại họ bằng tình yêu, niềm vui và bình an”.

Việc sơn lại thiên thần là cả một nghệ thuật! Đó là công việc cả đời của chúng ta: không bao giờ sống dưới lớp bụi và lớp bẩn thỉu, nhưng, đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã một cách oai hung.

Sơn lại thiên thần! Chúng ta không bao giờ được đánh mất lý tưởng, giấc mơ, và mục tiêu của mình. Chúng ta có thể luôn làm cho chúng phát sáng trở lại bằng sự rực rỡ của niềm hy vọng được làm mới.

Câu chuyện này nhắc tôi về việc cuộc sống được mang lấy một ánh sáng rạng rỡ đặc biệt thế nào vào dịp Giáng Sinh. Nó bắt đầu bằng sự kỳ diệu của một bé trai đến mang một thông điệp yêu thương và hy vọng. Đối với những ai trong gia đình, điều kỳ diệu này còn tiếp tục bàng niềm hạnh phúc và tình thân thiết của việc kỷ niệm lễ cùng với những người thân thương. Đối với tất cả mọi người, đang một mình hay ở cùng ai khác, điều kỳ diệu ấy được hoàn thiện khi chúng ta suy ngẫm về những gì Chúa Giê-su đã làm cho chúng ta và tạ ơn Ngài về những ơn lành Ngài đã ban.

Giáng Sinh rất đặc biệt bởi vì chúng ta không chỉ vui hưởng những gì Chúa đã làm cho tất cả thế gian, nhưng còn cho chính chúng ta. Ngài đã “sơn lại” mới chúng ta bằng những đức tính mới mà chính bản thân chúng ta không thể có. Ngài đã đặt tình yêu của Ngài trong tâm hồn chúng ta. Ngài ban cho chúng ta bình an, như lời những thiên thần đã hứa. Ngài đã tha thứ mọi lỗi lầm và thiếu xót của chúng ta, và giờ đây, Ngài chấp nhận chúng ta là con cái của Ngài. Ngài cho chúng ta được cảm nhận niềm vui được mang đến từ việc nhận biết Ngài. Chúng ta được đổi mới bởi Giáng Sinh.

THE CHRISTMAS SHOES

By Steve Hearts

The Christmas season—undoubtedly my favorite season of the year—holds many unforgettable memories. It was on a snowy December day when I was six years old that our family flew home to the U.S. from the Philippines, where we had been missionaries for the previous several years. This was the first time I met my grandparents and the first time I experienced snow. When I was 15, I spent the Christmas season playing percussion in a band that had come to Mexico from Washington D.C. to hold benefit concerts. I had a blast.

But the two most memorable Christmas seasons for me occurred in 2002 and 2003, and they are linked together by a simple song and its impact on my life.

Christmas 2002 was an especially joyous occasion. My mother had been declared cancer-free several months earlier and was feeling much stronger than she had in quite some time. One day in December, she was baking something for a gathering the next day. I remember the aroma filling our Southern California apartment. The radio was set to a station that played holiday favorites 24-7. The repertoire consisted mostly of lighter carols, such as “Jingle Bell Rock,” “Santa Claus Is Coming to Town,” etc. Then suddenly the tone drastically changed when a song began to play that captured my attention. I put aside what I was doing in order to tune in to it. (I later found out that it was titled “The Christmas Shoes,” performed by Newsong.)

The song tells the story of a man who found himself in line at a fancy department store on Christmas Eve, trying to finish his last-minute holiday shopping. In front of him was a little boy, with an appearance that made it obvious he had no business being in that store at all, holding a pair of shoes. When his turn came to pay, he said he wanted to buy the shoes for his mother who was sick and didn’t have much time left—he wanted her to look beautiful if she were to meet Jesus that night. The boy put all the change he had on the counter, but the cashier shook his head and told him it wasn’t enough. He turned and looked at the man imploringly. The man in line behind him paid the difference and couldn’t forget the look on the boy’s face as he thanked him and left.

As I listened, tears rolled down my cheeks. I realized how fortunate I was to still have my mother by my side. I imagined how sad I would have felt if I were in the place of that little boy who was about to lose his mother. The song stayed with me through the remainder of the Christmas season, eventually fading as the new year was ushered in.

In the course of 2003, Mother’s cancer recurred and she again took a turn for the worse. By Christmas, she was in a nursing home, and the staff had informed us that the only thing they could do was try to keep her comfortable until the end. One day, I was running errands with my brother, listening to the radio as we drove around. Suddenly, on came the same song, “The Christmas Shoes.” How true to life it rang this time around!

Moved by the song, my brother and I immediately bought Mother a pretty pair of shoes, which fit her beautifully and gave her great joy. She left us (in the physical, at least) only weeks later.

Today, this beautiful song helps me look beyond the hectic side of the Christmas season with all its activities, plans, and preparations for festivities, family get-togethers, and what have you. When the ceaseless activity threatens to drive me nuts and I find myself succumbing to frustration, I hear my mother’s voice whispering to me, Remember the “Christmas Shoes” song.

With this reminder, the stress and frustration dissipates, and I remember to count my many blessings. I think of my family and loved ones who are still alive and well and give thanks for my own life and health too. I say a prayer for the many who find themselves in painful circumstances during the Christmas season—as the little boy in the song did, or as my family and I did in 2003. I ask Jesus to lead me to such people and give me an opportunity to be of comfort to them. He often does.

Gone is the nervousness I feel over the approaching singing engagement I don’t feel sufficiently prepared for, the irritation I feel when important details are overlooked, and all other such cares, as I strive to simply appreciate the fact that I am alive and able to enjoy another Christmas.

Đôi giày Giáng Sinh

Steve Hearts

Mùa Giáng Sinh—mùa yêu thích trong năm của tôi—chứa đựng nhiều những kỷ niệm khó quên. Vào một ngày đầy tuyết của tháng 12 năm tôi được 6 tuổi, gia đình tôi bay từ Phi-líp-pin, nơi chúng tôi sống vào làm công việc tình nguyện suốt nhiều năm để sang Mỹ. Đây là lần đầu tiên tôi gặp ông bà của mình và là lần đầu tiên tôi biết tuyết. Năm tôi 15 tuổi, vào dịp Giáng Sinh, tôi đã chơi trống cho một ban nhạc từ Washington D.C đến diễn tại Mexico cho buổi hòa nhạc gây quỷ từ thiện. Tôi rất cảm thấy rất thích.

Nhưng hai mùa Giáng Sinh đáng nhớ nhất của tôi chính là vào năm 2002 và 2003, và hai mùa Giáng Sinh gắn kết với nhau bởi một bài hơn giản dị đã tạo một tác động đến cuộc sống của tôi.

Giáng Sinh 2002 là một dịp lễ đặc biệt vui. Mẹ tôi nhận được thông báo thoát khỏi căn bệnh ung thứ cách đó vài tháng và cảm thấy khỏe hơn rất nhiều so với trước đó. Vào một ngày tháng 12, bà đã làm bánh để chuẩn bị cho buổi đoàn tụ vào ngày hôm sau. Tôi nhớ mùi hương lan tỏa khắp tòa chung cư phía nam California. Radio bật ở một kênh đang phát những bài nhạc Giáng Sinh suốt 24/7. Đài phát những bài hát Giáng Sinh vui tươi như “Jingle Bell Rock”, “Santa Claus is coming to town”… Rồi đột nhiên giai điệu biến đổi hoàn toàn với ca khúc làm tôi chú ý. Tôi ngừng việc đang làm để hòa vào bài hát. (Sau đó, qua tìm hiểu, tôi biết được tựa bài hát là “The Chirist Shoes—Đôi giày Giáng Sinh”, được trình diễn bởi Newsong).

Lời bài hát nói về một người đàn ông đang xếp hàng tại một cửa hàng bách hóa sang trọng vào ngày Vọng Giáng Sinh, cố gắng để làm cho xong việc mua sắp vào phút cuối của mình. Trước mặt ông là một bé trai đang cầm đôi giày Giáng Sinh, với vẻ ngoài lộ rõ rằng cậu bé chẳng có việc gì trong khu bách hóa này. Khi đến lượt cậu bé thanh toán tiền, câu bé nói rằng mình muốn mua đôi giày cho người mẹ đang bị bệnh và không còn được sống bao lâu nữa—cậu bé muốn mẹ mình trông xinh đẹp nếu bà phải đi gặp Chúa Giê-su vào đêm ấy. Cậu bé trai đặt hết số tiền lẻ lên quầy tính tiền, nhưng người thu ngân lắc đầu và bảo số tiền ấy không đủ. Cậu bé quay sang nhìn người đàn ông với vẻ khẩn nài. Người đàn ông đứng phía sau đã trả phần còn thiếu và không thể nào quên vẻ mặt của cậu bé khi cậu cám ơn và rời khỏi.

Khi nghe bài hát, nước mắt tôi lăn dài xuống má. Tôi nhận ra mình đã may mắn thế nào khi vần còn có mẹ bên cạnh. Tôi tưởng tượng mình sẽ buồn thế nào nếu mình ở trong hoàn cảnh giống cậu bé trai ấy khi phải sắp mất người mẹ của mình. Bài hát ở bên tôi trong suốt những ngày còn lại của mùa Giáng Sinh, và cuối cùng lùi dần nhường chỗ cho năm mới.

Vào năm 2003, căn bệnh ung thư của mẹ tôi bị tái phát và bà lại lâm vào tình trạng xấu hơn. Đến gần Giáng Sinh, bà phải ở trong nhà điều dưỡng, và nhân viên ở đó thông báo cho chúng tôi rằng điều duy nhất họ có thể làm chính là cố gắng để giúp bà cảm thấy dễ chịu cho đến phút cuối. Một ngày nọ, tôi đi làm những công việc lặt vặt cùng với anh trai, vừa lái xe, vừa nghe radio. Bỗng nhiên, bài hát “Đôi giày Giáng Sinh” được phát. Lần này, tôi cảm nhận nội dung của bài hát rất thật!

Xúc động khi nghe bài hát, tôi và và anh trai lập tức mau tặng mẹ một đôi giày thật đẹp, rất vừa chân của mẹ, và điều này làm mẹ rất vui. Bà đã rời chúng tôi (nơi trần thế) chỉ một tuần sau đó.

Ngày hôm nay, bài hát Giáng Sinh rất hay ấy giúp tôi nhìn vượt xa khỏi sự vội vả bận rộn của Giáng Sinh với đủ mọi hoạt động, kế hoạch, chuẩn bị cho lễ hội, sum họp gia đình, và những gì bạn phải làm. Khi những hoạt động diễn ra liên tục đe dọa sẽ làm quấy nhiễu tôi, và tôi nhận ra bản thân mình rất dễ cáu gắt. Tôi lại nghe giọng nói của mẹ thì thầm với tôi, Hãy nhớ bài hát “Đôi giày Giáng Sinh”.

Với sự nhắc nhở ấy, căng thẳng và cáu gắt tan biến, và tôi nhớ đếm những ơn lành của mình. Tôi nghĩ về gia đình và những người yêu thương vẫn còn sống và khỏe mạnh, và tôi cũng cảm tạ về chính cuộc sống và sức khỏe của mình. Tôi cầu nguyện cho những ai đang trong những hoàn cảnh đau thương vào dịp Giáng Sinh—như cậu bé trai trong bài hát, hoặc như gia đình tôi và tôi vào năm 2003. Tôi xin Chúa Giê-su dẫn tôi đến với những người ấy và cho tôi một cơ hội để an ủi họ. Ngài thường chỉ dẫn cho tôi đến.

Tất cả đều biến mất—cảm giác hồi họp khi tôi nghĩ đến việc sắp hát trong dịp lễ đính hôn mà tôi cảm thấy mình chưa chuẩn bị đủ, cảm giác bực bội khi những chi tiết quan trọng bị bỏ qua, và tất cả những nỗi lo lắng khác, khi tôi cố gắng cảm tạ Chúa về thực tế rằng mình đang sống và có thể tận hưởng một mùa Giáng Sinh khác.

THOSE DIRTY SHEPHERDS

By Maria Fontaine

“There were shepherds living out in the fields nearby, keeping watch over their flocks at night.”—Luke 2:8 NIV

When I was a child, one of my favorite pictures of Jesus depicted Him as the Good Shepherd, carrying a lamb around His shoulders. If you’re like me, you might have expected that those shepherds watching their flocks on the hillside the night He was born would have been respected members of society, considered honest, dependable, believable witnesses, trustworthy and upright. Why else would the angels have entrusted them with such an important message as testifying of the coming of God’s Son?

The facts seem to be a little different: According to some historians, shepherds in first-century Palestine were considered the lowest of the low. The term used for them by the Pharisees is sometimes translated as “sinners”—a derogatory term meaning vile and ritually unclean. Their lives were spent handling animals, often sleeping outdoors surrounded by dung and possible disease. It seems they were not even considered worthy to offer a sacrifice to God.

From man’s limited perspective, God was sending a band of outcasts to be the greeting party for His Son and to spread the good news of salvation to all who would listen. By today’s standards, that might equate to an angelic choir appearing to a group of garbage dump scroungers. Yet God looks at the heart. It doesn’t matter to Him what someone’s occupation is or how they’re dressed.

The Bible says the shepherds ran to see the babe, so they didn’t have time to take a bath or change to a nice set of clothes, which they most likely didn’t have anyway. They ran as they were, straight from the hilltop into the presence of their Savior.1 We can imagine them excitedly recounting their experience to Mary and Joseph and being welcomed by them with love and acceptance.

Why would God choose the shepherds? Why would He offer this priceless privilege to these who were so unworthy in man’s eyes? Perhaps because He knew they would believe with pure and simple faith. They could be counted on to run to the side of God’s newborn Son with sheer enthusiasm.

Not only were the shepherds honored by God, but they were also given the privileged task of spreading the good news to others. In telling others of the Savior’s birth,2 the shepherds became the first Christian missionaries.

7. See Luke 2:15–16.
8. See Luke 2:17–18.

Những người chăn cừu bẩn thỉu

Maria Fontaine

“Trong vùng ấy, có những người chăn chiên sống ngoài đồng và thức đêm canh giữ đàn vật”.—Lc 2:8

Khi còn là một đứa trẻ, một trong những hình ảnh ưa thích của tôi về Chúa Giê-su chính là hình ảnh vẽ Chúa Giê-su là một Vị Mục Tử Nhân Lành, các con cừu trên vai. Nếu bạn là tôi, có thể bạn mong đợi những người mục đồng canh giữ đàn vật của họ bên sườn đồi chính vào đêm Chúa Giê-su được hạ sinh là những người được tôn trong trong xã hội, là những nhân chứng thành thật, đáng tin, xứng đáng và ngay thẳng. Tại sao những thiên thần lại tin tưởng họ khi loan truyền thông điệp quan trọng về sự hạ sinh của Con Đức Chúa?

Thực tế dường như lại hơi khác: Theo những sử gia, những mục đồng trong thế kỷ thứ nhất ở Palestine là những người bị coi là thất nhất trong những người thấp nhất. Đôi khi, những người Pharisee dùng từ được dịch ra là “những người tội lỗi” để nói về họ–một từ xúc phạm mang ý nghĩa thấp kém và không trong sạch theo lễ nghi tôn giáo. Cuộc sống của họ được dành cho việc chăm sóc đàn vật, thường ngủ ngoài trời bên những thứ dơ bẩn và nguy cơ bệnh tật. Dường như họ không được xem là xứng đáng với việc dâng hiến lễ cho Chúa.

Với cách nhìn giới hạn của nhân loại, Thiên Chúa đã gửi một nhóm những người bên lề xã hội để chào mừng Con của Ngài và loan tin mừng cứu độ đến với tất cả những ai lắng nghe. Theo như những tiêu chuẩn hiện nay, việc ấy cũng giống như đội hợp xướng thiên thần xuất hiện với một nhóm những kẻ ăn xin dơ bẩn. Tuy nhiên, Thiên Chúa nhìn vào tâm hồn của họ. Đối với Ngài nghề nghiệp của ai đó hay vẻ ngoài của họ chẳng quan trọng gì.

Kinh Thánh nói những mục đồng chạy đến nhìn hài nhi, vì thế, họ không kịp tắm hoặc thay những bộ đồ đẹp, những thứ họ hầu như cũng chẳng có. Họ cứ thế mà chạy đi, chạy thẳng từ ngọn đồi đến nơi của Đấng Cứu Thế (Xem Lc 2:15-16). Chúng ta có thể tưởng tượng được sự hào hứng khi họ kể về việc đến gặp Maria và Giu-se và được họ tiếp đón bằng tình yêu và sự chấp nhận.

Tại sao Chúa lại chọn những người mục đồng? Tại sao Chúa lại trao ân hội vô giá của Ngài cho những người không giá trị gì trong mắt người đời? Có lẽ vì Ngài biết họ sẽ tin tưởng bằng lòng tin đơn sơ và thuần khiết. Ngài tin rằng họ sẽ chạy đến bên Con Một vừa được hạ sinh của Đức Chúa bằng sự háo hức.

Những mục đồng không chỉ được Chúa xem trọng, nhưng họ còn được giao cho nhiệm vụ đặc ân chính là loan báo tin mừng cho những người khác. Qua việc nói với những người khác về sự hạ sinh của Đấng Cứu Thế, những mục đồng đã trở thành những tín hữu truyền giáo đầu tiên.

SKY BALLET

By Curtis Peter van Gorder

It was Christmas morning, and my wife and I were enjoying a break at the end of what had been a hectic December. The view from our hotel balcony—a pristine lake surrounded by snowcapped mountains—was idyllic, but as an avid bird watcher, it’s what was happening above that caught my interest.

Several large flocks of thousands of starlings were wheeling and turning in perfect synchronization. They would break off in small groups and then reunite. They ascended, descended, turned, and whirled as one body. The swarms constantly changed shape, with one edge of the flock meeting another and then breaking off into a new formation to fly in opposite directions. The display lasted for over thirty minutes.

According to some ornithologists, this amazing sky ballet is due to birds seeking out thermals of warm air during the winter. The birds can ride these updrafts for hours. Louise Crandal, a former paragliding world champion, actually glides with her trained steppe eagle to get the best results. She advises other gliders:

“Follow the birds. They’re the masters of the sky, so do what they do. It’s as simple as that! … I realized that birds don’t fly in circles. They turn, but never in neat 360s. Every single lap is different and they constantly adjust and move to where the thermal is stronger or even a couple of hundred meters to the side to find better lift. Whenever you get the chance to fly with a bird, try to follow it as closely as possible. Soaring birds automatically stay in lift for as long as possible, even with an annoying paragliding pilot on their tails, so there’s always something to learn.”1

Back to Christmas Day and our view of the magnificent midair acrobatic show: It seemed almost like the birds were dancing in praise to their Creator, and I thought back on the first angelic choir proclaiming Christ’s birth: “Suddenly there was with the angel a multitude of the heavenly host praising God and saying: ‘Glory to God in the highest, and on earth peace, goodwill toward men!’”2

Jesus promised: “And I, if I be lifted up from the earth, will draw all men unto me.”3 Let us join the angels in praises this Christmas, take wings, and soar heavenwards!4

9. “How to Thermal: Zen and the Art of Circles Part 2: Vertical Motion,” Cross Country magazine, March 23, 2006.

10. Luke 2:13–14
11. John 12:32
12. See Psalm 55:6.

Ba lê trên bầu trời

Curtis Peter Van Gorder

Buổi sáng Giáng Sinh, vợ tôi và tôi tận hưởng sự thảnh thơi vào thời điểm cuối của tháng 12 bận rộn và hối hả. Quan cảnh từ ban công của khách sạn—một chiếc hồ trong xanh được bao quanh bở những ngọn núi phủ đầy tuyết—lặng như tờ, nhưng là một người mê ngắm chim, những gì đang diễn ra phía bên trên làm tôi chú ý.

Một vài đàn chim sao đá với hàng ngàn con lượn vòng và bay lượn vô cùng nịp nhàng. Chúng chia ra thành những nhóm nhỏ và rồi lại nhập lại thành đàn. Chúng bay lên, hạ xuống, bay vòng xoay tít như cùng một thân thể. Những đàn chim ấy không ngừng thay đổi hình dạng, rìa của đàn này ráp với đàn khác, và sau đó chia ra thành thành một tạo hình khác để bay theo hướng ngược lại. Màn trình diễn kéo dài hơn 30 phút.

Theo một số nhà nghiên cứu chim, màn múa ba lê trên không ngày là do những chú chim tìm luồng khí ấm trong không trung vào mùa đông. Những chú chim có thể bay lượn xếp đội hình trên không như thế hàng nhiều giờ đồng hồ. Louise Crandal, cựu vô địch thế giới môn nhảy dù, đã thật sự bay cùng với chú chim đại bàng vùng thảo nguyên được huấn luyện của mình để đạt được kết quả tốt nhất. Cô ấy đã khuyên những vận động viên bay lượn khác:

“Hãy theo những chú chim. Chúng thành thạo bầu trời, vì thế hãy làm theo những gì chúng làm. Chỉ đơn giản như thế!… Tôi nhận ra rằng những chú chim không bay theo vòng tròn, nhưng không bao giờ quay theo đúng 360 độ. Mỗi một vòng đều khác nhau và di chuyển theo hướng nào có dòng không khí ấm hơn hoặc di chuyển vài trăm mét để sang phía có thể bay cao hơn. Bất cứ khi nào bạn có cơ hội bay cùng với một chú chim, cố bay càng gần nó càng tốt. Những chú chim bay lượng tự động ở trên cao càng lâu càng tốt, ngay cả khi có một người nhảy dù phiền phức bám đôi, vì thế, bạn luôn có điều để nương tựa.”

Trở lại Ngày Giáng Sinh và màn trình diễn nhảy nhịp điệu trên không: Dường như giống hầu hết những chú chim đang nhảy múa ca ngợi Đấng Sáng Tạo ra chúng, và tôi nghĩ về đội họp xướng thiên thần đầu tiên loan báo sự hạ sinh của Đấng Cứu Thế: “Bỗng có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng: Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương!” (Lc 2:13-14)

Chúa Giê-su đã hứa: “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12:32). Chúng ta hãy cùng với những thiên thần ngợi khen trong dịp Giáng Sinh này, hãy tung cánh và bay lượn khắp không trung! (Tv 55:6)

1,001 GIFTS FOR JESUS

By Chalsey Dooley

Last Christmas, the magical spark never came. I was bothered by all the commercialism that plagues our city months in advance. Somewhere between the flashy ads in magazines and feeling I didn’t have much to offer Jesus due to the limitations of our circumstances, I lost my enthusiasm. I wasn’t looking forward to decorating the tree, neither did I want the guilt and stress that would come from cramming and rushing to “make things meaningful.”

This year has been the opposite, though. In fact, we started preparing in July! So what was different?

Back then, the children and I came up with a plan to give Jesus 1,001 presents by His birthday, and we’ve been sending a few more His way every day since. The back of our kitchen door is covered with lists and charts, and now there are several hundred checkmarks and stickers indicating the gifts we’ve already given Him! There’s a chart for good deeds done to help others. There’s a chart for memorizing Bible verses. There’s a chart for making simple Bible story audios to post for other children. There’s a chart for writing letters to cheer the hearts of friends. There’s a chart for the times we have stopped to spend time with Jesus. These are just a few of the gifts we’re giving Jesus for Christmas.

This year, our Christmas season started months ago and it feels great. There’s no rush, no pressure, no guilt, and no lack of focus. We’re reaching our goals and using our time to make Him and others happy. The charts are nearly filled up, and when they are, we’ll place each list in a gift-wrapped box and place it under the tree. They are gifts from the heart—each one represents time, love, and effort we know He will be happy to receive.

We already know what the 1,001st gift will be—a simple birthday candle. We’ll light it for a moment each day while we pray for others around the world to come to know Jesus’ love. These prayers are also gifts we can offer the One who offered us His all.

1001 món quà dành tặng Chúa Giê-su

Chalsey Dooley

Giáng Sinh năm ngoái, ánh sáng diệu kỳ đã không bao giờ đến. Tôi bị quấy rầy bởi tất cả hoạt động mua bán diễn ra rộng kháp thành phố từ vài tháng trước. Lạc giữa những quảng cáo hào nhoáng trong tạp chí, và thấy mình không có gì nhiều để dâng cho Chúa Giê-su vì hoàn cảnh eo hẹp của chúng tôi. Tôi đánh mất sự nhiệt tình. Tôi không nghĩ tới việc trang trí cây thông, cũng như không muốn căng thẳng và không bất an khi phải chen lấn và hối hả để “làm những điều ý nghĩa”.

Tuy nhiên, năm nay hoàn toàn trái ngược. Thực tế là, chúng tôi đã bắt đầu việc chuẩn bị từ tháng 7! Vậy có khác biệt gì?

Từ tháng 7, lũ trẻ và tôi bắt đầu lên kế hoạch tặng cho Chúa Giê-su 1001 món quà vào dịp sinh nhật của Ngài, và chúng tôi gửi từ từ cho Ngài mỗi ngày kể từ lúc đó. Mặt sau của cánh cửa nhà bếp được dáng những bảng danh sách và biểu đồ, và giờ đây, có vài trăm dấu đánh hoàn thành và những miếng dán cho thấy những món quà đã được gửi cho Ngài! Có một biểu đồ về những hành động tốt được làm để giúp đỡ người khác. Có biểu đồ thuộc lòng những câu Kinh Thánh. Có một biểu đồ làm những câu chuyện Kinh Thánh bằng tiến để đăng lên cho những đứa trẻ khác. Có biểu điều về những lúc chúng tôi dành thời gian ở cùng với Chúa Giê-su. Chỉ còn vài món quà chúng tôi dành tặng cho Chúa Giê-su vào dịp Giáng Sinh.

Năm nay, mùa Giáng Sinh của chúng tôi bắt đầu cách đó vài tháng và cảm thấy rất tuyệt. Không hối hả, không áp lực, không cảm giác tội lỗi, không có sự thiếu quan tâm. Chúng tôi đạt được những mục tiêu của mình và dùng thời gian để làm cho Ngài và những người khác hạnh phúc. Những biểu đồ được vẽ cao lên, và khi chúng hoàn thành, chúng tôi đặt mỗi bảng danh sách vào chiếc hộp quà và gói lại, và đặt dưới cây Giáng Sinh. Đó là những món quà xuất phát từ tấm lòng—mỗi món quà tượng trưng cho thời gian, tình yêu và nỗ lực mà chúng tôi biết Ngài sẽ vui khi đón nhận.

Chúng tôi đã biết món quà 1001 sẽ là gì—một cây nến sinh nhật đơn giản. Chúng tôi sẽ thắp nó lên một ít mỗi ngày để cầu nguyện cho mọi người khắp thé gian biết được tình yêu của Chúa Giê-su. Những lời cầu nguyện này cũng chính là món quà chúng tôi có thể dâng tặng Đấng đã cho đi tất cả những gì của Ngài cho chúng ta.

WHAT WOULD THE BIRTHDAY BOY LIKE?

By Sukanya Kumar-Sinha

I love my birthday and everything that comes with it—especially the many congratulatory phone calls, text messages, emails, Facebook wishes, and greeting cards from family and friends. For that one day, everything is about me—my favorite food, where I’d like to go, what I’d like to do, basically whatever I want. I love to bask in the “birthday girl” glory.

Sadly, I know of a birthday boy whose special day is becoming less and less about Him.

Today, Christmas has largely been reduced to a holiday from work, a time to shop, and a reason for relatives to get together. The decorations, exchange of gifts, and parties bring some excitement and merriment, but the Christmas spirit has been replaced to a great extent by the “holiday spirit.”

I once read about a small child who accompanied his grandmother to the shopping mall at Christmas and was awestruck by all the decorations, the toys, and the replica of Santa’s shed. Slowly taking the sight in, the child looked up at his grandmother and innocently asked, “Where is Baby Jesus?”

That child’s question has a deep meaning. Amidst the glitz and glamour of modern Christmas, are we forgetting the true reason for the season? How many of us remember that Christmas is Someone’s birthday and stop to think what He would like us to do for it?

I am sure He is touched by the time and effort we put into decorations and buying gifts for our earthly loved ones, but how happy He would be if we also gave Him a birthday present!

If you’re looking for ideas for a birthday present for Jesus, consider these:

Tell Him how much you love Him. You can never do this enough.

Express your love to family and friends. You never know who might need to hear just that.

Give to the poor. Reach out to them in His name and invite them to share in the Christmas spirit.

Make amends with those you’re holding grudges against.

This year, let’s do something for the Birthday Boy!

Cậu bé trai sinh nhật thích điều gì?

Sukanya Kumar-Sinha

Tôi thích ngày sinh nhật của mình và tất cả những gì đến trong ngày sinh nhật—đặc biệt là những cuộc điện thoại chúc mừng, tin nhắn, email, những lời chúc trên Facebook, những tấm thiệp từ gia đình và bạn bè. Vì chỉ một ngày hôm ấy, mọi thứ đều dành cho tôi—món ăn yêu thích của tôi, nơi tôi thích đi, điều tôi thích làm, đơn giản là bất cứ điều gì tôi muốn. Tôi thích được sưởi ấm trong ánh quang “dành cho cô gái sinh nhật”.

Đáng buồn thay, tôi biết một bé trai sinh nhật mà ngày sinh nhật của bé mà ngày càng ít điều dành cho mình.

Ngày hôm nay, Giáng Sinh là dịp nghỉ lễ được nghỉ làm, thời gian để mua sắm, và là dịp để gia đình sum vầy. Những vật trang trí, việc trao đổi quà, những buổi tiệc mang đến niềm vui và sự phấn khởi, nhưng tinh thần của Giáng Sinh đưuợc thay thế bởi “tinh thần của ngày nghỉ lễ”.

Tôi từng đọc về một đứa bé nhỏ đi cùng với người bà của mình đến trung tâm mua sắm vào dịp Giáng Sinh và choáng ngộp trước tất cả những món đồ trang trí, những món đồ chơi, và những mô hình ông già Noel. Quan sát thật kỹ mọi thức, đứa trẻ ngước nhìn người bà và hồn nhiên hỏi: “Em bé Giê-su ở đâu bà?”

Câu hỏi của cậu bé mang một ý nghĩa sâu sắc. Giữa những món đồ rất hấp dẫn và giữa sự quyến rũ của Giáng Sinh, chúng ta quên đi ý nghĩa thật sự của Giáng Sinh sao? Bao nhiêu người trong chúng ta nhớ rằng Giáng Sinh chính là sinh nhật của Ai Đó và dừng lại để suy nghĩ xem Ngài muốn chúng ta làm gì cho Ngài vào ngày sinh nhật của Ngài?

Tôi chắc rằng Ngài rất cảm động khi chúng ta dành thời gian và nỗ lực để trang trí, để mua những món quà dành tặng cho những người thân yêu của chúng ta nơi thế gian, nhưng Ngài sẽ hạnh phúc thế nào nếu chúng ta cũng dành tặng Ngài món quà sinh nhật!

Nếu bạn đang tìm kiếm ý tưởng để có được món quà sinh nhật dành tặng Chúa Giê-su, hãy suy nghĩ về những điều này:

Hãy nói với Ngài bạn yêu Ngài nhiều đến dường nào. Bạn không bao giờ có thể làm điều này cho đủ.

Hãy thể hiện tình yêu của bạn đối với gia đình và bạn bè. Bạn không bao giờ biết được ai cần nghe điều ấy.

Hãy cho người nghèo. Hãy đến với họ nhân danh Chúa Giê-su và mời họ chia sẻ tinh thần của Giáng Sinh.

Hãy sửa chữa sự oán thù mà bạn đang có với ai đó.

Năm nay, hãy làm điều gì đó cho Bé Trai Sinh Nhật!

THE HEART OF CHRISTMAS

Give Jesus a gift this Christmas by opening your heart to Him. Simply say, “Thank You, Jesus, for coming into this world to save me. I welcome You into my life. Please stay by my side now and forever.”

Ý nghĩa của Giáng Sinh

Hãy dành tặng cho Chúa Giê-su món quà vào dịp Giáng Sinh này bằng cách mở rộng tâm hồn của bạn cho Ngài. Chỉ đơn giản nói: “Lạy Chúa Giê-su, tạ ơn Ngài vì đã đến thế gian này để cứu chuộc con. Con mời Ngài vào trong cuộc sống của con. Xin ở bên cạnh con bây giờ và mãi mãi.”

POINTS TO PONDER—THE BABY WHO CHANGED THE WORLD

For God so loved the world that he gave his one and only Son, that whoever believes in him shall not perish but have eternal life.—John 3:16 NIV

He was created of a mother whom He created. He was carried by hands that He formed. He cried in the manger in wordless infancy. He, the Word, without whom all human eloquence is mute.—St. Augustine (354–430)

The Christmas story reminds us once again it was not man’s idea that the Son of God should be born in a stable. And so the first thing we learn from Jesus’ birth is that the Lord will not always be found where we expect to find Him.

—James F. Colaianni (b. 1922)

We look for the glory of the life of Jesus in His manhood’s years. Then He wrought great miracles, revealing His divine power. Then He spoke His wonderful words which have touched the world with their influence of blessing. Then He went about doing good, showing the love of God in all His common life and on His cross. …

Yet in no portion of the life of Jesus Christ is there really greater glory than His birth. Nothing showed more love for the world than His condescending to be born. We should say that the heart of the gospel was the cross, but the first act of redemption was the Incarnation, when the Son of God emptied Himself of His divine attributes and entered human life in all the feebleness and helplessness of infancy. In its revealing of love and grace, the cradle of Jesus is as marvelous as His cross.—J. R. Miller (1840–1912)1

God has given us eternal life, and this life is in his Son.—1 John 5:11 NIV

Wander on life’s highway
Wait for a star so bright;
Wake with the angels,
Wonder at the light;
Watch with the shepherds,
Walk through the night;
Whisper by the manger
This Child will make things right.

—Abi May

Let us remember that the Christmas heart is a giving heart, a wide-open heart that thinks of others first. The birth of the baby Jesus stands as the most significant event in all history, because it has meant the pouring into a sick world of the healing medicine of love which has transformed all manner of hearts for almost two thousand years.—George Matthew Adams (1878–1962) ■

13. Bethlehem to Olivet (Hodder and Stoughton, 1905)

Đứa trẻ thay đổi thế giới

Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.—Ga 3:16

Ngài được sinh ra bởi người mẹ do chính Ngài đã tạo ra. Ngài được ẳm trong vòng tay do chính Ngài đã tạo ra. Ngài khóc trong máng cỏ vì là một trẻ sơ sinh chưa biết nói. Ngài, chính là Ngôi Lời, mà không có Ngài, tất cả mọi sự hùng biện của nhân loại đều nín lặng.—Thánh Augustine (354-430)

Câu chuyện Giáng Sinh nhắc chúng ta một lần nữa rằng không phải ý tưởng của con người khi Con Thiên Chúa được sinh ra trong máng cỏ. Và vì thế, điều đầu tiên chúng ta học được từ sự hạ sinh của Chúa Giê-su chính là Thiên Chúa không phải lúc nào cũng được tìm thấy nơi chúng ta trông đợi tìm thấy Ngài.—James F. Colaiami (Sn 1922).

Chúng ta tìm kiếm vinh quang của cuộc đời của Chúa Giê-su nơi những năm Ngài ở trần thế. Ngài làm những phép lạ lớn lao, thể hiện quyền năng thần thiêng của Ngài. Ngài nói những lời tuyệt vời, những lời ảnh hưởng mang đến phúc lành cho thế gian. Ngài đi khắp nơi làm việc thiện, thể hiện tình yêu của Thiên Chúa trong cuộc sống thường nhật của Ngài và trên thập giá…. Tuy nhiên, nhưng không một khoảng nào trong cuộc đời của Chúa Giê-su mang một vinh quang thật sự to lớn cho bằng sự hạ sinh của Ngài. Không có điều gì thể hiện tình yêu cho thế gian cho bằng sự xuống thế làm người của Ngài. Chúng ta biết rằng trung tâm của tin mừng chính là thập giá, nhưng hành động đầu tiên mang đến sự giao hòa chính là sự nhập thể làm người, khi Con Một của Chúa từ bỏ bản tính thần thiêng của Ngài và đến thế gian trong hình hài một trẻ sơ sinh yếu đuối. Hiện thân của tình yêu và ân sủng, chiếc nôi của Chúa Giê-su cũng kỳ diệu như chính thập giá của Ngài.—J.R.Miller (1849-1912)

Thiên Chúa đã ban cho chúng ta sự sống đời đời, và sự sống ấy ở trong Con của Người.—1Ga 5:11

Lang thang trên xa lộ cuộc đời
Chờ đợi ngôi sao chiếu sáng
Thức dậy với những thiên thần,
Kinh ngạc trước ánh sáng;
Chiêm ngắm cùng với những mục đồng,
Bước qua bóng tối,
Thì thầm bên máng cỏ
Hài nhi sẽ làm cho mọi việc trở nên đúng đắn.

—Abi May

Chúng ta hãy nhớ rằng tâm điểm của Giáng Sinh chính là trái tim biết cho đi, một tâm hồn rộng mở luôn nghĩ cho tha nhân trước hết. Sự hạ sinh của hài nhi Giê-su chính là một sự kiện trọng đại nhất trong lịch sử, bởi vì sự hạ sinh của Ngài chính là mang đến cho một thế giới đầy bệnh tật liều thuốc chữa lành của tình yêu, tình yêu ấy biến đổi tất tâm hồn suốt gần 2000 năm qua.—Matthew Adams (1878-1962)

QUIET MOMENTS—DECEMBER: THE EXTRAORDINARY MONTH

By Abi May

December is a month of extras. There’s usually extra preparation work to do at home, extra visitors, and extra expenses. Most of us get extra time off from studies or jobs. Many churches see extra people in their pews. Charities receive extra donations, even extra volunteers. We may eat and drink extra this month, and put on some extra pounds as a result.

But there is of course one bigger extra—God’s extraordinary gift. We can imagine Him, two thousand years ago, looking down on the people of the earth and thinking: They don’t seem to get it. I’ve given them guidance and instructions, but look at what a mess things have become! Look at the selfishness and misery! I need to do something extra for them … I’ll send them My Son. He’ll show them My love in action; He’ll go all the way for their sake.

And so, in the most ordinary of settings but most extraordinary of circumstances, a very special baby was born. God’s love was made manifest, and the potential for our relationship with Him took a whole new turn.

What an extraordinary Savior: “The Son is the image of the invisible God, the firstborn over all creation.”1 He came to bring us peace with God and among ourselves.2 “God was pleased … through him to reconcile to himself all things, whether things on earth or things in heaven, by making peace through his blood, shed on the cross.”3

The apostle John tells of when Jesus’ followers met behind closed doors, discouraged and confused following His crucifixion. Miraculously, the risen Jesus appeared in their midst, telling them, “Peace to you!”4 The same peace is promised to us, if we allow Him into our hearts.

December might be an extra-busy month, but it’s also the month when we mark the birthday of Jesus. Don’t let this time pass us by without some special moments in the presence of the One who makes it extraordinary.

“Thank God for his Son—his Gift too wonderful for words.”5

14. Colossians 1:15 NIV
15. See Luke 2:14.
16. Colossians 1:19–20 NIV
17. See John 20:26.
18. 2 Corinthians 9:15 TLB

Tháng 12: tháng đặc biệt

Những khoảnh khắc thinh lặng

Abi May

Tháng 12 là tháng của những sự đặc biệt. Thường có sự chuẩn bị đặc biệt thêm phải làm ở nhà, những vị khách đặc biệt, những khoảng chi đặc biệt. Hầu hết chúng ta có thời gian đặc biệt thêm được nghỉ làm và nghỉ học. Rất nhiều nhà thời đó tiếp nhiều người đặc biệt nơi hàng ghế của họ. Những hội từ thiện nhân được thêm những khoản tài trợ đặc biệt, ngay cả là những tình nguyện viên đặc biệt. Chúng ta có thể ăn uống những thứ đặc biệt trong tháng này, và có thể tăng vài cân.

Nhưng có một điều đặc biệt to lớn tháng—món quà đặc biệt của Thiên Chúa. Chúng ta có thể tưởng tượng được Ngài, cách đây 2000 năm, nhìn xuống nhân loại nơi thế gian và nghĩ: Dường như nhân loại không thông hiểu. Ta đã ban cho họ sự hướng dẫn và chỉ hướng, nhưng hãy nhìn sự hỗn độn nơi thế gian! Hãy nhìn sự ích kỷ và khốn khổ! Ta cần làm thêm điều gì đó đặc biệt cho nhân loại… Ta sẽ gửi Con Một của Ta. Con của Ta sẽ cho nhân loại thấy tình yêu của ta qua hành động; Con của Ta sẽ làm mọi thứ vì lợi ích của nhân loại.

Và chính vì thế, giữa những thứ tầm thường, nhưng trong những hoàn cảnh đặc biệt nhất, một hài nhi đặc biệt được hạ sinh. Tình yêu của Thiên Chúa được bày tỏ, và triển vọng cho mối quan hệ của chúng ta với Ngài được chuyển sang một hướng hoàn toàn mới.

Đấng Cứu Thế thật đặc biệt: “Thánh Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình, là trưởng từ sinh ra trước mọi loại thọ tạo” (Cl 1:15). “Ngài đến giao hòa chúng ta với Chúa và với nhau” (Xem Lc 2:14). “Thiên Chúa đã muốn…nhờ Người mà làm cho muôn vật được hòa giải với Mình. Nhờ máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa đã đem lại bình an cho mọi loài dưới đất và muôn vật trên trời” (Cl 1:19-20).

Tông đồ Gioan kể về việc những môn đệ của Chúa Giê-su tụ họp phía sau cánh cửa được đóng kín, thất vọng và hoãn loạn sau khi Chúa Giê-su bị đóng đinh. Thật kỳ diệu, Chúa Giê-su sống lại xuất hiện ngay giữa họ, và nói: “Bình an cho anh em!” (Xem Ga 20:26). Bình an ấy cũng được hứa ban cho chúng ta, nếu chúng ta đón nhận Ngài đến với tâm hồn chúng ta.

Tháng 12 có thể sẽ là tháng đặc biệt bận rộn, nhưng cũng là tháng chúng ta đánh dấu ngày sinh nhật của Chúa Giê-su. Đừng để thời gian trôi qua mà không để lại một khoảnh khắc đặc biệt nào trong sự hiện diện của Đấng làm nên điều đặc biệt.

“Tạ ơn Chúa đã ban con của Ngài—món quà của Ngài thật tuyệt vời khôn tả.” (2Cr 9:15)

FROM JESUS WITH LOVE—YOUR CHRISTMAS GIFT

I have a special gift for you—one that’s different from anything you’ve ever received from anyone else. It can’t be bought or sold in any store, but I give it freely to everyone I can. It will never get old, never break down or wear out, and you can never outgrow it. No one can take it from you, and it will last forever. You can take it with you wherever you go and enjoy it anytime, all the time. It never changes and will never cease to surprise and amaze you. You can share it all you want, and there will always be plenty to go around. In fact, the more you share it, the more you’ll have.

This gift is the promise of My presence.1 I want to be nearer and dearer to you than any earthly friend or lover can be, and I have so much to give—more than enough to fill every day from now through eternity.

My love is true, unfailing, and unconditional, the kind of love you’ve wanted and waited for all your life. My love is the richest, fullest form of love there is, and the happiness it brings is out of this world. It’s not a fleeting happiness, but deep, abiding happiness in all of its many hues and tones—joy, comfort, contentment, peace, stability, security, positiveness, delight … And I’ll always be with you to share in the good times and help you through the tough ones.

19. See Hebrews 13:5.

Chúa Giê-su với tình yêu

Món quà Giáng Sinh của con

Ta có một món quà đặc biệt dành tặng con—một món quà hoàn toàn khác với bất cứ món quà nào con từng được nhận từ ai khác. Món quà ấy không được mua hoặc bán trong bất kỳ cửa tiệm nào, nhưng Ta ban nó nhân không cho mọi người Ta có thể. Món quà ấy sẽ không bao giờ cũ, không bao giờ vỡ hoặc mòn, và món quà ấy không bao giờ không phù hợp đối với con. Không ai có thể mang nó đi khỏi con, và món quà ấy tồn tại mãi mãi. Con có thể mang nó theo con đến bất cứ nơi nào và tận hưởng nó bất cứ lúc nào, tất cả mọi lúc. Món quà không bao giờ thay đổi và luôn mang đến cho con sự ngạc nhiên và kinh ngạc. Con có thể chia sẻ nó với tất cả mọi người con muốn, và luôn có dư đầy để cho đi. Sự thật là, càng cho đi, con sẽ càng có nhiều hơn.

Món quà ấy chính là lời hứa về sự hiện diện của Ta (Xem Dt 3:15). Ta muốn gần con hơn yêu thương con hơn bất cứ người bạn nào hoặc người yêu nào của con nơi thế gian, và Ta có rất nhiều điều để ban cho con—nhiều hơn những gì đủ để đong đầy mọi ngày của con từ giờ cho đến mãi mãi.

Tình yêu của Ta là chân chính, không phản bội, vô điều kiện, tình yêu mà con mong muốn và mong mỏi cả cuộc đời. Tình yêu của Ta dư đầy nhất, trọn vẹn nhất, và niềm hạnh phúc mà tình yêu của Ta mang lại không phải niềm hạnh phúc của thế gian này. Niềm hạnh phúc ấy không phải là thứ hạnh phúc phù du, nhưng là niềm hạnh phúc sâu sắc và không hề thay đổi sắc thái—niềm vui, niềm rủi an, sự thỏa lòng, bình an, sự ổn định, sự an toàn, sự tích cực, và sự vui thích… Và Ta luôn ở cùng con để chia sẻ với con trong những lúc tốt đẹp và giúp đỡ con vượt qua những lúc khó khăn.

Life’s Balancing Act – Sự cân bằng của cuộc sống

The Rock

Friendly with God

I think most parents would agree that the highest hopes we have for our children are for their health and happiness. Recently, I’ve been wondering if there was something more specific that I could be asking God for on my daughter Audrey’s behalf, and I considered praying for her future success.

It seemed like a good request, when defined as being fulfilled, finding our place in the world and thriving in it. But it’s the other, more materialistic, meanings that left me feeling a bit uncomfortable. You see, I don’t think success can be measured by money, gadgets, or the people we know. That kind of success is usually fleeting and doesn’t guarantee happiness.

Take Mother Teresa (1910–1997), who labored for decades among the poorest of the poor in Kolkata, India. She lived in poverty and often faced immense opposition and difficulties. Yet in my book—and, no doubt, God’s—she was definitely a success, someone whose life was entirely dedicated to Jesus and others, and who fulfilled her destiny.

That’s not to say that success and happiness can only be found in the kind of total devotion and abnegation that Mother Teresa demonstrated, but it illustrates how success and happiness can come in many different ways.

The other day, I came across the following quote by the Scottish evangelist and author Oswald Chambers (1874–1917): “God’s call is for you to be His loyal friend, to accomplish His purposes and goals for your life.” A life that accomplishes God’s goals and purposes—whatever those are in each case—sounds like a successful life, and a person who’s on friendly terms with God sure sounds like a happy person.

In a nutshell, that’s the kind of success I wish for Audrey—and myself, for that matter.

Thân thiết với Chúa

Tôi nghĩ hầu hết các bậc cha mẹ đều đồng ý rằng những niềm hy vọng to lớn nhất mà chúng ta dành cho con cái chính là hy vọng cho sức khỏe và niềm hạnh phúc. Gần đây, tôi tự hỏi liệu có điều gì đó cụ thể hơn mà tôi muốn cầu xin Chúa thay cho con gái của tôi, Audrey hay không, và tôi suy nghĩ về việc cầu xin cho tương lai thành công của cô bé.

Có vẻ như đó là một lời cầu xin tốt đẹp, khi thành công được định nghĩa là được thỏa nguyện, được định nghĩa bằng vị trí của chúng ta trong thế gian và nỗ lực của chúng ta nơi thế gian. Nhưng nó còn có nghĩa khác, thiên về vật chất hơn, và những ý nghĩa đó khiến tôi hơi khó chịu. Bạn biết đấy, tôi không nghĩ rằng sự thành công có thể được đo lường bằng tiền bạc, việc sở hữu của cải, hoặc những người chúng ta quen biết. Kiểu thành công ấy thường đến và đi rất nhanh và không đảm bảo hạnh phúc.

Hãy nghĩ về mẹ Teresa (1910 -1997), người đã lao động suốt nhiều thập kỷ giữa những người nghèo nhất trong số những người nghèo ở Kolkata, Ấn Độ. Mẹ đã sống trong nghèo khó và thường phải đối mặt với những khó khăn và chống đối nặng nề. Tuy nhiên, trong quyển sách ủa tôi—và không nghi ngời gì, trong quyển sách của Chúa—mẹ đã thật sự thành công, cuộc sống của mẹ đã hoàn toàn dâng hiến cho Chúa và cho tha nhân và mẹ đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Điều đó nói lên rằng sự thành công và niềm hạnh phúc không phải chỉ được tìm thấy nơi sự tận hiến và hy sinh trọn vẹn như mẹ Teresa đã thể hiện, mà niềm hạnh phúc và sự thành công còn có thể đến từ những cách khác nhau.

Ngày hôm trước, tôi tình cờ đọc được câu trích dẫn của một nhà truyền giáo và tác giả người Scotland, Oswald (1874 – 1917): “Ơn gọi của Chúa dành cho bạn chính là hãy là người bạn trung thành của Chúa, hoàn thành những mục đích và những mục tiêu của Ngài dành cho cuộc đời của bạn.” Một cuộc sống mà hoàn thành những mục đích và mục tiêu của Chúa—cho dù người ấy ở trong hoàn cảnh nào—nghe có vẻ như một cuộc sống thành công, và một người thân thiết với Chúa, chắc chắn sẽ là một người hạnh phúc.

Nói tóm lại, đó chính là kiểu thành công mà tôi muốn cầu xin cho Audrey—và cho chính tôi, dù có như thế nào.

Life’s Balancing Act

By Dina Ellens

“My business is doing well,” a friend recently told me, “but I’m having more trouble with allergies than ever. It seems like when I stress out, they get worse, and I’m wondering if it’s related.”

Being busy is something we can all relate to, yet Jesus tells us, “Come to me, all you who are weary and burdened, and I will give you rest. Take my yoke upon you and learn from me, for I am gentle and humble in heart, and you will find rest for your souls.” (Matthew 11:28–29)

The word “yoke” in this verse has little meaning for most of us urban city dwellers, but here in Asia, you still often see both men and women carrying huge loads to market. They manage by using a wooden frame across the shoulders with baskets hanging from each end. The secret is in keeping a perfect balance. They’ve developed a rhythmic walk so neither basket swings too far out on either side.

Even though Jesus knew His time on earth was short, He didn’t get frantic and try to cram as much as He could into each working day. Instead, He managed to carry His big loads by keeping a balance, resting when He was tired (See Matthew 8:24), and encouraging His disciples to do the same (See Mark 6:31). He also made time to get away, pray and hear from His Father (See Mark 1:35).

We too can carry big loads if we get into the right rhythm, keeping a balance between attending to our responsibilities and taking time away to rest and recharge.

Give all your worries and cares to God, for he cares about you.—1 Peter 5:7 NLT

A time for everything: A time to relax and a time to be busy, a time to frolic and a time to labor, a time to receive and a time to give, a time to begin and a time to finish.—Jonathan Lockwood Huie (b. 1944)

It’s not the load that breaks you down, it’s how you carry it.—Author unknown

The major work of the world is not done by geniuses. It is done by ordinary people, with balance in their lives, who have learned to work in an extraordinary manner.—Gordon Hinckley (1910–2008)

Happiness is not a matter of intensity but of balance, order, rhythm, and harmony.—Thomas Merton (1915–1968)

Sự cân bằng của cuộc sống

Dina Ellens

“Công việc kinh doanh của tôi đang tiến triển tốt”, một người bạn nói với tôi, “nhưng tôi lại bị dị ứng nhiều hơn bao giờ hết. Dường như khi tôi căng thẳng, bệnh dị ứng càng nặng hơn, và tôi không biết hai điều này có liên quan với nhau không.”

Bận rộn là điều mà tất cả chúng ta đều hiểu, tuy nhiên Chúa Giê-su đã nói với chúng ta rằng: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học hỏi với tôi, vì tôi có lòng hiều hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11:28-29).

Từ “ách” trong câu này không có mấy ý nghĩa đối với hầu hết những người dân thành thị trong chúng ta, nhưng tại Châu Á, bạn vẫn thường nhìn thấy những người đàn ông và phụ nữ mang chiếc gánh nặng đi chợ. Họ mang chiếc gánh với đòn gánh bằng gỗ tre trên vai và hai đầu treo hai chiếc thúng. Bí quyết chính là làm sao để giữ được thăng bằng. Họ di chuyển nhịp nhàng và không để chiếc thúng nào đung đưa làm mất cân bằng.

Mặc dù Chúa Giêsu biết thời gian của Ngài nơi thế gian là rất ngắn ngủi. Ngài không hối hả, và không cố nhồi nhét càng nhiều việc càng tốt vào trong một ngày. Thay vào đó, Ngài xoay sở với gánh nặng nhờ việc giữ thăng bằng, nghỉ ngơi khi mệt mỏi (Xem Mt 8:24), và Ngài khuyến khích những môn đệ của Ngài làm như thế (Xem Mc 6:31). Ngài cũng đã dành thời gian đi lánh, cầu nguyện và nghe Cha của Ngài (Xem Mc 1:35).

Chúng ta cũng có thể mang những gánh nặng nếu chúng ta giữ đúng nhịp điệu, giữ cân bằng giữa việc thực hiện những trách nhiệm của mình và dành thời gian để nghỉ ngơi và nạp lại năng lượng.

Mọi âu lo, hãy trút cả cho Người, vì Người chăm sóc anh em.—1 Pr 5:7

Thời gian cho mọi thứ: Thời gian để thư giãn, và thời gian để bận rộn, thời gian để vui đùa và thời gian để làm việc, thời gian để nhận và thời gian để cho đi, thời gian để bắt đầu và thời gian để hoàn thành.—Jonathan Lockwood Huie (1944)

Công việc trọng đại của thế giới không phải được thực hiện bởi những thiên tài. Nó được thực hiện bởi những người bình thường, bằng sự cân bằng của họ trong cuộc sống, họ đã học biết làm việc bằng một thái độ phi thường.—Gordon Hinckley (1910 – 2010)

Hạnh phúc không phải ở sự mãnh liệt nhưng chính là ở sự cân bằng, sự trật tự, nhịp nhàng, và hòa hợp.—Thomas Metton (1915 – 1968)

PLANNING FOR SUCCESS

By Peter Amsterdam, adapted

Faced with a major project or challenge? You probably have a general idea of where you want to go, but it takes a strategy, a plan of the steps to take in order to reach that objective.

Planning is an investment. To plan wisely and well takes time, effort, patience‚ good research, and counsel—and for those of us who include a spiritual dimension, time in prayer—but a well-formed plan will pay for itself many times over.

There are many ways to create a strategy, but here are a few tried-and-proven principles:

«1» Define your long-term objectives.

What exactly do you hope to achieve? Spell out each objective in concrete, concise terms. For the greatest chance of success, narrow your focus to a few primary objectives. You can take on more or diversify later, as resources permit.

«2» Set short-term goals.

In order to reach your long-term objectives, stepping stones are needed along the way. These should be smaller goals that get you closer to the final destination. As much as possible, they should be detailed and specific, concrete and measurable.

Reaching large objectives takes time. Having a number of smaller goals will help keep your motivation level high, because you’ll see more tangible progress. And every time you tick off one of your smaller goals, you’ll be that much closer to your long-term objective.

«3» Identify any obstacles.

Once you have determined your long-term objectives and your short-term goals, take a look at any obstacles that stand in the way of achieving the results you’re after. If you are alert to potential problems, you can head them off by seeking out potential solutions.

«4» Formulate a strategy.

Once you have determined your long-term objectives and the short-term goals, it’s helpful to have a plan that includes specific tasks that will help you reach each of your short-term goals. Your plan should be realistic. A lofty plan may look impressive, but if it’s too complicated or difficult to implement, it will never get off the ground.

If your project involves working with others, assign the specific tasks to those who will be involved. Determine who will be responsible for each step and when they should have it done by. Accountability is vital to success.

«5» Ask God for guidance.

Once you’ve taken the preceding steps, ask God to confirm that you’re going in the right direction, that you have chosen the right priorities, that you haven’t overlooked anything crucial, and that your long-term objectives and your short-term goals are realistic. “Lean not on your own understanding; in all your ways acknowledge Him, and He shall direct your paths.” (Proverbs 3:5–6. See also Proverbs 16:9)

«6» Document the plan.

Having a written plan clearly helps avoid things being forgotten or left undone. Good documentation is vital for follow-through, accountability, and gauging progress. Many people find it helpful to keep a project diary.

«7» Execute!

The most common pitfall of planning is failing to implement the plan. People invest in creating a great plan, and they have the best intentions for carrying it out. But things come up, life is busy, and they don’t follow through.

«8» Pray it through.

Ask God for His help in bringing your project to fruition. “Ask and it shall be given you.” (Matthew 7:7. See also 1 John 5:14–15)

«9» Monitor your progress.

Set in place a means to monitor progress at regular intervals. Make sure that tasks are getting done when they’re supposed to and that progress is being made toward reaching your short-term goals. If you don’t stop regularly to check your “map” and see where you are, you’re less likely to stay on the road to success.

«10» Expect the unexpected.

Be flexible. Things rarely happen exactly as we imagine they will. As you monitor your progress, be prepared for new factors and adapt accordingly. If something comes up that makes it impossible to carry out a task as you had hoped‚ look around for alternatives. If something isn’t working, change it. Generally follow your plan, but don’t set it in stone.

«11» Keep it simple.

When you first plan something, it often looks simple enough. But as you go along, the project grows—either because you keep adding new ideas or because things are just more complicated than you thought—and usually some of both. Recognize when your plan is becoming overloaded‚ and determine what is necessary and what is not. Be willing to cut the frills and scale back on aspects that are just too costly in terms of resources.

«12» Celebrate your successes.

Don’t wait till you reach your long-term objectives before you celebrate; marking the completion of short-term goals generates satisfaction and excitement.

Peter Amsterdam and his wife, Maria Fontaine, are directors of the Family International, a Christian community of faith. ■

Lên kế hoạch cho sự thành công

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam

Đối mặt với một dự án lớn hoặc một thách thức ư? Có thể bạn có ý tưởng về nơi bạn muốn đến, nhưng cần phải có một chiến lược, một kế hoạch cho những bước đi để đạt đến mục tiêu.

Lập kế hoạch chính là một sự đầu tư. Để lên kế hoạch một cách chu đáo và khôn ngoan phải mất thời gian, nỗ lực, sự kiên nhẫn, nghiên cứu kỹ càng, và sự tư vấn—và đối với chúng ta, những người có đời sống tinh thần, cần thời gian cầu nguyện—thế nhưng một kế hoạch tốt sẽ mang lại lợi ích gấp nhiều lần.

Có rất nhiều cách để lập ra một chiến lược, nhưng dưới đây là những nguyên tắc đã được thử nghiệm và chứng minh:

1. Quyết định những mục tiêu dài hạn của bạn.

Chính xác điều mà bạn hy vọng đạt được là gì? Hãy giải thích từng mục tiêu bằng những cụm từ cụ thể và chính xác. Để có được cơ hội tốt nhất cho sự thành công, hãy hướng sự tập trung của bạn vào một số ít mục tiêu ban đầu. Bạn có thể tập trung vào nhiều mục tiêu hơn hoặc những mục tiêu khác sau đó, khi nguồn lực cho phép.

2. Đặt ra những mục tiêu ngắn hạn.

Để đạt đến những mục tiêu dài hạn, cần có những bước tiến bộ hướng tới mục tiêu. Những bước tiến này là những mục tiêu nhỏ hơn mang bạn đến gần hơn với đích đến cuối cùng. Những mục tiêu ngắn hạn ấy nên càng chi tiết, cụ thể và càng đo lường được càng tốt.

Đạt đến những mục tiêu lớn cần thời gian. Việc có được những mục tiêu nhỏ hơn sẽ giúp bạn giữ được động lực ở mức cao, bởi vì bạn sẽ nhìn thấy sự tiến bộ dễ dàng hơn. Và mỗi khi bạn đánh dấu hoàn thành một mục tiêu nhỏ hơn, bạn sẽ đến gần hơn với mục tiêu dài hạn của mình.

3. Nhận ra những trở ngại.

Một khi bạn xác định được những mục tiêu dài hạn và những mục tiêu ngắn hạn, hãy xem xét những trở ngại xuất hiện trên con đường đạt những kết quả bạn theo đuổi. Nếu bạn đề phòng những khó khăn có thể xảy ra, bạn có thể đón đầu chúng bằng cách tìm kiếm những giải pháp khả thi.

4. Lập một chiến lược.

Một khi bạn quyết định những mục tiêu dài hạn và ngắn hạn của mình, sẽ có ích nếu có một kế hoạch với những công việc cụ thể giúp bạn đạt đến từng mục tiêu ngắn hạn. Kế hoạch của bạn phải thực tế. Một kế hoạch cao siêu có thể trông ấn tượng, nhưng nếu quá phức tạp hoặc quá khó để thực hiện, nó sẽ không bao giờ được bắt đầu.

Nếu dự án của bạn có liên quan đến người khác, phân công nhiệm vụ cụ thể cho những người có liên quan. Quyết định ai sẽ chịu trách nhiệm trong mỗi bước và khi nào phải hoàn thành. Trách nhiệm chính là yếu tố quan trọng cho sự thành công.

5. Cầu xin Chúa xin hướng dẫn.

Trước khi bước đi, hãy xin Chúa xác nhận xem bạn có đi đúng hướng không, bạn có chọn đúng điều ưu tiên không, bạn có bỏ sót điều quan trọng nào không, và những mục tiêu ngắn hạn và dài hạn của bạn có thực tế không. “Hãy nhận biết Người trong mọi đường đi nước bước, Người sẽ sang bằng đường nẻo con đi” (Cn 3:5-6. Xem thêm Cn 16:9).

6. Ghi lại kế hoạch.

Việc viết ra kế hoạch rõ ràng giúp tránh việc quên hoặc bỏ sót. Việc ghi chép kỹ càng đóng vai trò quan trọng trong việc theo dõi, trách nhiệm, và đánh giá tiến độ. Rất nhiều người nhận thấy rằng việc giữ nhật ký dự án là rất hữu ích.

7. Thực hiện!

Cạm bẫy thường gặp nhất của việc lên kế hoạch chính là không thực hiện kế hoạch. Mọi người đầu tư vào việc lập nên một kế hoạch tốt, và họ cố gắng thực hiện. Nhưng có việc xảy ra, cuộc sống bận rộn, và họ không thực hiện được kế hoạch.

8. Cầu nguyện đến cùng.

Cầu xin Chúa để Ngài giúp dự án của bạn sinh hoa trái. “Hãy xin thì được ban cho” (Mt 7:7. Xem thêm 1Ga 5:14-15).

9. Theo dõi tiến độ của bạn.

Đặt ra những công vụ để theo dõi tiến độ một cách thường xuyên. Hãy chắc chắn rằng những công việc được thực hiện đúng tiến độ và quá trình hướng đến việc đạt tới mục tiêu ngắn hạn. Nếu bạn không thường xuyên dừng lại và kiểm tra “bản đồ” và xem mình đang ở đâu, bạn sẽ nguy cơ bị lạc khỏi con đường dẫn đến thành công.

10. Chấp nhận điều không mong đợi.

Hãy linh hoạt. Mọi việc hiếm khi xảy ra đúng theo những gì bạn nghĩ chúng phải xảy ra. Khi bạn theo dõi tiến độ của mình, hãy chuẩn bị cho việc những yếu tố mới có thể xuất hiện và hãy điều chỉnh cho phù hợp. Nếu điều gì đó không có kết quả, hãy thay đổi nó. Bám theo kế hoạch, nhưng đừng cứng nhắc.

11. Giữ cho đơn giản.

Khi bạn bắt đầu lên kế hoạch, thường trông nó có vẻ đơn giản. Nhưng khi bạn thực hiện, dự án phát triển—hoặc do bạn không ngừng có thêm ý tưởng mới hoặc bởi vì sự việc phức tạp hơn những gì bạn nghĩ—và thường là cả hai. Nhận ra khi nào kế hoạch trở nên quá tải, và quyết định điều gì là cần thiết và điều gì là không. Chấp nhận cắt bớt những rườm rà và giảm những mặt quá tôn kém về nguồn lực.

12. Ăn mừng thành công.

Đừng đợi cho đến khi đạt được mục tiêu dài hạn mới ăn mừng; đánh dấu việc đạt được những mục tiêu ngắn hạn sẽ làm gia tang sự thoản mãn và hứng khởi.

Red Nile

By Elsa Sichrovsky

For my ninth birthday, I got an instruction book on watercolor painting. I was thrilled and eagerly flipped through its pages, only to frown in disappointment—the entire first quarter of the book consisted of tonal exercises and descriptions of brush strokes and color mixing. How boring! Sighing, I skimmed the book’s next section: advice on various paintbrushes and grades of paper. I don’t need all this. Where’s the fun part?

I skipped to the middle of the book, where a still-life painting of strawberries caught my eyes. The finished product looked promising, and the step-by-step instructional photos seemed easy to follow. Here was the real action! I dipped my paintbrush into the water and began.

The base wash of lemon yellow for the highlights on my strawberries went smoothly enough, but when I tried to apply the orange paint for the mid-tones, it turned out that my mixture contained far too much water and far too little paint. I had never mixed paint and had no idea how it’s properly done.

The thin, poor-quality paper I was using refused to absorb the deep red for the darkest tones and began to dissolve into soggy shreds, over-saturated by the abundant, watery washes of paint that I hadn’t allowed to dry. My beautiful colors resembled a plague-stricken Nile River! (See Exodus 7:14–25)

In a desperate attempt to salvage my efforts, I tried to paint on the strawberries’ green caps, but my oversized paintbrush sent green paint streaking into the red wash, forming a grotesque brownish pool. By the time I managed to clean up my soggy mess, I’d determined to never pick up a paintbrush again.

By morning, however, my devastation had given way to new resolve: I would spend some of my precious pocket money on the correct materials, and I’d take the time to study and practice. Eventually, I had the pleasure of painting those landscape and still-life pieces—yes, even the strawberries—and I saw then how all that “boring stuff” had been the foundation for my later success.

I often long to reach my goals quickly and easily and become dismayed and disheartened when I face obstacles, setbacks, and difficulties along the way. I haven’t discovered a magic pill for success, but the “Red Nile” lesson reminds me to buckle down and persevere through the tedious, unpleasant, or tough times. That’s the only way to get strawberries on a canvas.

Dòng sông Nile màu đỏ

Elsa Sichrovsky

Vào sinh nhật lần thứ chín, tôi nhận được một quyển sách hướng dẫn vẽ tranh bằng màu nước. Tôi hồi hộp và hào hứng lật nhanh qua các trang bên trong, nhưng lại cau mày vì thất vọng—toàn bộ chương đầu tiên của quyển sách chỉ gồm những bài tập về màu sắc và những mô tả về những loại cọ vẽ và pha màu. Thật chán! Thở dài, tôi lướt qua phần tiếp theo của quyển sách: lời khuyên về những loại cọ vẽ khác nhau và những loại giấy. Tôi không cần những thứ này. Phần lý thú nằm ở đâu?

Tôi bỏ qua đến giữa quyển sách, cho đến khi một bức tranh vẽ những quả dâu sống động đập vào mắt tôi. Tác phẩm hoàn thành trông đầy hứa hẹn, và những bức hình hướng dẫn thực hiện từng bước có vẻ dễ theo dõi. Đây mới là hành động thực sự! Tôi nhúng cọ vẽ vào nước và bắt đầu.

Lớp màu nước màu vàng chanh cho phần sáng của những quả dâu được tô khá ổn, nhưng khi tôi thử dùng màu cam cho tông màu giữa của mình, thì màu pha của tôi nước thì quá nhiều còn sơn thì quá ít. Tôi chưa bao giờ pha màu nên không biết thế nào là hợp lý.

Loại giấy mỏng, kém chất lượng mà tôi đang dùng không thấm màu đỏ đậm cho tông màu tối nhất, và bắt đầu lan ra thành một mảnh ướt sũng, thấm đẫm màu nước mà tôi không tài nào làm khô được. Những màu sắc đẹp của tôi giống như dòng sông Nile đang gặp tai họa! (Xem Xuất hành 7:14-25)

Trong nỗ lực tuyệt vọng để cứu vớt cho những cố gắng của mình, tôi cố gắng sơn phần cuống màu xanh lá của trái dâu, nhưng chiếc cọ quá cỡ của tôi làm cho những đường vẽ màu xanh lem vào phần màu đỏ, tạo thành một chiếc hồ màu nâu rất kỳ cục. Sau khi tôi có thể lau sạch đống bừa bộ ướt sũng, tôi quyết định không bao giờ cầm cọ vẽ một lần nào nữa.

Tuy nhiên, đến buổi sáng, tôi quyết tâm làm lại: tôi dùng số tiền tiết kiệm quý giá của mình để mua những dụng cụ đúng, và dành thời gian để nghiên cứu và thực hành. Cuối cùng, tôi có được hứng thú để vẽ những cảnh vật và những hình vật sống động—đúng vậy, ngay cả những trái dâu—và tôi đã nhìn thấy được chính “những thứ chán ngán” đã tạo nên nền tảng cho thành công về sau của tôi như thế nào.

Tôi thường mong muốn đạt được một tiêu một cách nhanh chóng, dễ dàng và thường trở nên nhụt chí và chán nản khi đối mặt với những trở ngại, khó khăn. Tôi chưa khám phá ra liều thuốc thần kỳ cho sự thành công, nhưng bài học về “Con Sông Nile Đỏ” nhắc tôi phải bắt đầu và kiên nhẫn với những điều thiếu hấp dẫn, không hứng thú, hoặc qua những lúc khó khăn. Đó là con đường duy nhất để vẽ được nên bức tranh về những trái dâu.

Step by step

Points to Ponder

The Lord makes firm the steps of the one who delights in him.

—Psalm 37:23 NIV

Faith is taking the first step even when you don’t see the whole staircase.

—Martin Luther King, Jr. (1929–1968)

Winners have the ability to step back from the canvas of their lives like an artist gaining perspective. They make their lives a work of art—an individual masterpiece.

—Denis Waitley (b. 1933)

Don’t be afraid to take a big step if one is indicated. You can’t cross a chasm in two small jumps.

—David Lloyd George (1863–1945)

The first step toward success is taken when you refuse to be a captive of the environment in which you first find yourself.

—Mark Caine

The journey of a thousand miles begins with one step.

—Lao Tzu (c. 604–531 BC)

Life is a series of steps. Things are done gradually. Once in a while there is a giant step, but most of the time we are taking small, seemingly insignificant steps on the stairway of life.

—Ralph Ransom (1874–1908)

Focused, hard work is the real key to success. Keep your eyes on the goal and just keep taking the next step towards completing it.

—John Carmack (b. 1970)

The first step toward getting somewhere is to decide that you are not going to stay where you are.

—Author unknown

Our goals can only be reached through a vehicle of a plan, in which we must fervently believe, and upon which we must vigorously act. There is no other route to success.

—Author unknown

Most great people have attained their greatest success just one step beyond their greatest failure.

—Napoleon Hill (1883–1970)

The vision must be followed by the venture. It is not enough to stare up the steps; we must step up the stairs.

—Vance Havner (1901–1986)

Never look down to test the ground before taking your next step; only he who keeps his eye fixed on the far horizon will find the right road.

—Dag Hammarskjold (1905–1961)

May you have enough happiness to keep you sweet,
Trials to keep you strong, sorrow to keep you human,
Hope to keep you happy, failure to keep you humble,
Success to keep you eager, friends to give you comfort,
Wealth to meet your needs, enthusiasm to look forward,
Faith to banish depression,
And determination enough to make each day better than yesterday.

—Author unknown ■

Từng bước một

Những thoáng suy ngẫm

Chúa giúp con người bước đi vững chãi, ưa chuộng đường lối họ dõi theo.—Thánh vịnh 37:23

Lòng tin chính là bước bước đầu tiên ngay cả khi bạn không nhìn thấy toàn bộ cầu thang.—Martin Luther (1929 – 1968)

Những người chiến thắng có khả năng bước lùi lại từ bức tranh của cuộc đời mình giống như một họa sĩ bước lui lại để nhìn thấy phối cảnh. Họ làm cho cuộc sống của mình trở thành một tác phẩm nghệ thuật—một kiệt tác cá nhân.—Denis Waitley (1933)

Đừng sợ hãi khi phải bước một bước lớn nếu được chỉ định. Bạn không thể băng qua được một vực thẳm bằng hai cú nhảy nhỏ.—David Lloyd George (1863 – 1945).

Bước đầu tiên để tiến đến thành công được thực hiện khi bạn không chấp nhận bị giam cầm bởi môi trường lúc ban đầu của bạn.—Mark Caine

Chuyến hành trình hàng ngàn dặm bắt đầu bằng một bước.—Lao Tzu (604 – 531 TCN)

Cuộc sống là một loạt những bước đi. Là những gì được thực hiện dần dần. Lâu lâu có một bước lớn, nhưng hầu hết mọi lúc chúng ta chỉ bước những bước nhỏ, tưởng chừng không quan trọng trên bậc thang cuộc đời.—Ralph Ransom (1874 – 1908)

Làm việc chăm chỉ và tập trung chính là chìa khóa thật sự dẫn đến thành công. Hãy luôn hướng đến mục tiêu và liên tục bước những bước kế tiếp để hoàn thành nó.—John Carmack (1970)

Bước đầu tiên để đến được nơi nào đó chính là quyết định rằng bạn không ở nguyên nơi bạn đang ở.—Khuyết danh

Hầu hết những người vĩ đại đạt được thành công vĩ đại nhất của họ chỉ bằng một bước từ thất bại lớn nhất của họ.—Napoleon Hill (1883 – 1970)

Tầm nhìn phải được theo sau đó bằng sự mạo hiểm. Chỉ chằm chằm nhìn những bậc thang thôi chưa đủ; bạn phải bước lên những bậc thang ấy.—Vance Havner (1901 – 1986)

Đừng bao giờ nhìn xuống để kiểm tra nền đất trước khi bước đi bước tiếp theo; chỉ người luôn hướng mắt nhìn phía xa mới tìm thấy con đường đúng.—Dag Hamnarskjold (1905 – 1961)

Nguyện xin có đủ hạnh phúc để giữ sự ngọt ngào,
Đủ những gian nan để giúp bạn mạnh mẽ, muộn phiền để bạn biết cảm thông,
Hy vọng để giúp bạn hạnh phúc, thất bại để giúp bạn khiêm tốn,
Thành công để giúp bạn phấn khởi, bạn bè để an ủi bạn,
Của cải để đáp ứng những nhu cầu của bạn,
Sự nhiệt tình để trông chờ,
Lòng tin để xua đi nỗi thất vọng,
Và sự quyết tâm đủ để làm cho mỗi một ngày sẽ tốt hơn ngày hôm qua.—Khuyết danh

MUD AND PALACES

By Maria Fontaine, adapted

As much as we would like it, life is not always as wonderful as we’d wish, and we sometimes find ourselves having to brave the tumult of experiences that are hard to bear. Sometimes, when our patience and faith are tried, when all our attempts to do the right thing end up caked in the mud of problems and troubles, it seems impossible to find a sense of value in what we’re doing.

It’s easy under these circumstances to feel like our days are as hard to wade through as a mud pit, but we can draw encouragement and motivation from the fact that we’re not alone. God’s power and love have to be demonstrated in the worst of times as well as the best. They have to work in the mud, not just the palace.

Consider the apostle Paul. Here is a man whom many Christians look to as an example of unshakable faith in the face of ongoing persecution and difficulties. However, even though he usually remained positive in the face of his struggles, he had his share of “mud” times.

Immediately after his encounter with Jesus and subsequent conversion in Damascus, Paul threw himself into the life of a disciple. He gave it his all, only to find that his change of heart had so enraged his former Jewish colleagues that they had assassins planning to kill him before he could leave the city. Neither was he trusted by his new brethren in Christ—his prior persecution of Christians even caused many of them to doubt the sincerity of his conversion.

When he was abandoned and shipped off to his hometown of Tarsus (See Acts 9:22–31), it must have been very difficult for Paul to avoid feeling that he’d failed. But he didn’t give up, and in time God sent Barnabas with the vision to spread the gospel in Asia Minor and eventually throughout the Roman Empire (See Acts 11:25–26; 13:1–3).

It’s true that many great men of faith had moments when they were “flying high,” like Joseph with Pharaoh, or Elijah calling down fire from heaven, or Daniel in the lions’ den, but most of the time they were down there in the mud with everyone else, because that’s where their faith could be clearly demonstrated and strengthened.

One moment, Joseph was on top of the world (See Genesis 37:9–11); the next, he was being sold into slavery in a foreign land (See Genesis 37:28). Then he worked his way up until eventually he was running the household of one of Egypt’s most prominent figures. But again, his success was short-lived, as he found himself the victim of this man’s vengeful wife, who landed him in a prison cell for standing up for his convictions (See Genesis 39).

He must have felt like a total washout, but he used what little he had to carry on, even interpreting dreams for some other unlucky souls down in the “mud” of the prison. It was two years before he was released and catapulted into the position God had prepared for him as second in command in Egypt (See Genesis 40–41).

And then there’s Moses. God had allowed Moses to be raised in Pharaoh’s court; yet young, strong, and confident Moses was not ready to become the instrument God would use to free His people (See Exodus 2:10–15). God had to put him down in the mud of Midian, struggling for 40 years in the wilderness as an exile until he was ready for God to fulfill His plan through him (See Acts 7:29–30).

And what about Jesus? He certainly had “mud” time! He even said, “Foxes have holes and birds of the air have nests, but the Son of Man has no place to lay his head.”( Matthew 8:20)

If you’ve ever felt like things in your life have gone so wrong that God could no longer rescue you, just remember what King David said. He’d done some terrible things, yet he knew that he’d never be abandoned by the divine love that held on to him through everything.

“Where can I go from your Spirit? Where can I flee from your presence? If I go up to the heavens, you are there; if I make my bed in the depths, you are there. If I rise on the wings of the dawn, if I settle on the far side of the sea, even there your hand will guide me, your right hand will hold me fast. If I say, ‘Surely the darkness will overwhelm me, and the light around me will be night,’ even the darkness will not be dark to you; the night will shine like the day, for darkness is as light to you.”( Psalm 139:7–12)

Jesus works in each of our lives in a tailor-made way because no two people or lives are exactly the same. God’s examples of those He calls great all had one thing in common: they were determined to stay faithful through times when they couldn’t see God’s plan for them. Whatever the present and future hold for you, remember that He’s promised He will walk through it all by your side, whether in the palace or the mud.

Bùn và những cung điện

Phỏng theo bài viết của Maria Fontaine

Cho dù chúng ta có yêu cuộc sống nhiều như thế nào, thì cuộc sống không luôn tuyệt vời như ta mong ước, và đôi khi chúng ta nhận thấy mình phải dũng cảm đối mặt với sự xáo trộn của những trải nghiệm khó chịu đựng. Đôi khi, chúng ta hết kiên nhẫn và mất lòng tin, và tất cả những nỗ lực của chúng ta để làm điều đúng đắn lại đóng thành một đống bùn của những khó khăn và trở ngại, dường như không thể tìm thấy giá trị gì trong những gì chúng ta đang làm.

Trong những hoàn cảnh như vậy, rất dễ để cảm thấy cuộc sống của chúng ta khó khăn như đang bước qua một hố bùn, nhưng chúng ta có thể có được sự động viên và động lực từ sự thật rằng chúng ta không hề đơn độc. Tình yêu và sức mạnh của Chúa được thể hiện trong những lúc tồi tệ nhất cũng như trong những lúc tốt đẹp nhất. Tình yêu và sức mạnh của Ngài hoạt động trong bùn đất, không phải chỉ trong cung điện.

Hãy xem xét trường hợp của Phaolô. Đây chính là người đàn ông mà rất nhiều tín hữu xem đây như một tấm gương của một lòng tin không lay chuyển khi đối mặt với sự bách hại và những khó khăn. Tuy nhiên, dù cho khi ông thường giữ được sự tích cực khi đối mặt khó khăn, ông cũng đã có những chia sẻ về những lúc “kẹt trong bùn” của mình.

Ngay sau khi ông gặp Chúa Giê-su và sau đó là sự biến đổi ở Damascua, Phaolô đã sống một cuộc sống của một người tông đồ. Ông đã dâng tất cả, nhưng lại nhận thấy điều đó chỉ khiến cho những người đồng nghiệp cũ người Do Thái của mình tức tối, đến nỗi họ lên kế hoạch ám sát ông trước khi ông rời thành phố. Không một người anh em tín hữu mới nào của ông tin tưởng ông—việc ông bách hại những tín hữu trước đây càng làm cho nhiều người nghi ngờ tính chân thật trong sự hoán cải của ông.

Khi ông bị bỏ rơi, và được đưa lên tàu đưa về quê hương của ông ở Tarsus (Xem Cv 9:22-23), chắc hẵn rất khó để Phaolô không cảm thấy mình thất bại. Nhưng ông đã không bỏ cuộc, và đúng lúc đó, Thiên Chúa đã cho Barnabas thấy viễn cảnh tin mừng được loan truyền ở Anitokhia và cuối cùng là cả Đế Chế Rôma.

Đúng là rất nhiều người vĩ đại có lòng tin đã có được những khoảnh khắc mà họ “bay cao”, như Giuse với Pharaoh, hoặc Elijah gọi lửa xuống từ trời, hoặc như Daniel trong chuồng sư tử, nhưng hầu hết thời gian họ bị lún sâu dưới bùn với nhiều người khác, bởi vì chính ở nơi đó, lòng tin của họ được thể hiện một cách rõ ràng và được củng cố.

Trong một khoảnh khắc, Giuse ở trên đỉnh của thế giới (Xem St 37:9-11), và rồi sau đó, ông bị bán sang nước ngoài làm nô lệ (St 37:28). Sau đó, ông không ngừng nỗ lực cho đến khi cuối cùng ông trở thành quản gia cho một trong những nhân vật có thế lực nhất ở Ai cập. Nhưng một lần nữa, sự thành công của ông chỉ trong ngắn ngủi, ông đã trở thành nạn nhân của trò trả thù của người vợ của ông chủ này, người đã bỏ tù ông vì đã dám kiên quyết không khuất phục (Xem St 39).

Chắc ông đã nghĩ mình hoàn toàn thất bại, nhưng ông sử dụng những gì nhỏ nhoi có được để tiếp tục, thậm chí là giải những giấc mơ của những người thiếu may mắn “trong bùn lầy” của ngục tù. Ông đã ở trong hoàn cảnh ấy suốt hai năm trước khi được thả và được đưa lên vị trí mà Chúa dành sẵn cho ông khi là người có quyền cao thứ hai ở Ai cập (Xem St 40-41).

Và kế đến là Môsê. Thiên Chúa đã cho ông được lớn lên trong cung điện của Pharaoh; tuy nhiên, một Môsê còn trẻ, khỏe mạnh, và tự tin chưa sẵn sàng trở thành công cụ Chúa dùng để giải cứu dân Ngài (Xem Xh 2:10-15). Thiên Chúa đã đặt ông dưới lớp bùn của Midian, chiến đấu suốt 40 năm trong sa mạc như một kẻ bị lưu đày cho đến khi ông sẵn sàng để Chúa hoàn thành kế hoạch của Ngài thông qua ông (Xem Cv 7:29-30).

Và Chúa Giêsu thì thế nào? Chắc chắn Ngài cũng có lúc “kẹt trong bùn lầy”! Ngài thậm chí đã nói: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu” (Mt 8:20).

Nếu bạn có bao giờ cảm thấy mọi thứ trong cuộc sống của bạn quá tồi tệ đến nỗi Chúa không thể nào có thể cứu bạn được, hãy nhớ điều vua Đa-vít đã nói. Ông đãlàm những việc rất khủng khiếp, tuy nhiên ông biết rằng ông không bao giờ bị bỏ rơi bởi tình yêu thiêng liêng đã nâng đỡ ông qua mọi điều.

“Đi mãi đâu cho thoát thần trí Ngài, lẩn nơi nào cho khuất được Thánh Nhan? Con có lên trời, Chúa đang ngự đó, nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài. Dù chắp cánh bay từ phía hừng đông xuất hiện, đến ở nơi chân trời góc biển phương tây, tại đó cũng tay Ngài đưa dẫn, cánh tay hung mạnh giữ lấy con. Con tự nhủ: “Ước gì bóng tối bao phủ tôi và ánh sáng quanh tôi thành đêm tối!” Nhưng đối với Ngài, tối tăm chẳng có chi mù mịt, và đêm đen sáng tỏ như ban ngày, bóng tối và ánh sáng cũng như nhau.” (Tv 39:7-12).

Chúa Giêsu hoạt động trong cuộc sống của mỗi chúng ta theo cách riêng biệt bởi vì không một người nào hoặc cuộc sống nào là giống nhau. Những điển hình của Chúa về những ai Ngài gọi là cao trọng đều có một điểm chung: họ quyết tâm giữ lòng trung thành trong những lúc họ không thể nhìn thấy kế hoạch của Chúa dành cho họ. Cho dù hiện tại và tương lai của bạn thế nào, hãy nhớ rằng Chúa đã hứa Ngài sẽ bước đi bên cạnh bạn đi qua tất cả, cho dù là ở nơi cung điện hay trong bùn lầy.

THE PERSEVERANCE PATH

All the performances of human art, at which we look with praise or wonder, are instances of the resistless force of perseverance: it is by this that the quarry becomes a pyramid, and that distant countries are united with canals. If a man was to compare the effect of a single stroke of the pickaxe, or of one impression of the spade, with the general design and last result, he would be overwhelmed by the sense of their disproportion; yet those petty operations, incessantly continued, in time surmount the greatest difficulties, and mountains are levelled, and oceans bounded, by the slender force of human beings.

—Samuel Johnson (1709–1784)

If you wish success in life, make perseverance your bosom friend, experience your wise counsellor, caution your elder brother, and hope your guardian genius.

—Joseph Addison (1672–1719)

Though today may not fulfil
All your hopes, have patience still;
For perchance tomorrow’s sun
Sees your happier days begun.
—Unknown

God is teaching you by His great picture book of nature to wait, to sow your seed, and wait for the slow ripening of the harvest under the patient heavens. He does not give you perfect and full-formed things at once. He sows the seeds of things that will gradually grow and ripen and bear fruit. He gives buds first, and then full unfolded blossoms, and then perfect fruit.

—Hugh Macmillan (c.1850), adapted

Consider the farmer who waits patiently for the coming of rain in the fall and spring, looking forward to the precious fruit of the earth.—James 5:7 CEB

Lord, when you call us to live and work for you,
give us the wisdom to remember
that it is not the beginning
but the faithful continuing of the task
that is most important in your eyes,
until we have completed it to the best of our ability;
through Jesus Christ, our Lord,
who laid down his life for us
in order to finish your work.

—Author unknown ■

Con đường kiên trì

Tất cả những tác phẩm nghệ thuật của nhân loại mà chúng ta ngắm nhìn với sự khen ngợi và ngạc nhiên chính là những trường hợp không thể chống lại được sức mạnh của sự kiên trì: chính nhờ sự kiên trì mà mỏ đá trở thành kim tự tháp, và những quốc gia xa xôi nối kết nhau bởi những kênh đào. Nếu một người phải so sánh tác động của một nhát rìu hay một dấu tích của chiếc cuốc, với những thiết kế chung và kết quả cuối cùng này, người ấy sẽ phải choáng ngợp với sự thiếu tỉ lệ; tuy nhiên những hoạt động nhỏ ấy, được tiếp tục không ngừng, vượt qua những khó khăn chồng chất, và những ngọn núi được chồng cao lên, và những đại dương đạ bị ngăn lại, bởi sức mạnh yếu ớt của nhân loại.—Samuel Johnson (1709 – 1784)

Nếu bạn mong ước thành công trong cuộc sống, hãy để sự kiên trì trở thành người bạn thân của bạn, học hỏi kinh nghiệm của người tư vấn khôn ngoan, chú ý đến lời khuyên răn của người lớn tuổi, và hy vọng vào người bảo hộ tài giỏi.—Joseph Addison (1672 – 1719)

Cho dù ngày hôm nay

Không thỏa hết tất cả hy vọng của bạn, hãy cứ kiên nhẫn;

Vì có thể, mặt trời của ngày mai

Nhìn thấy niềm hạnh phúc hơn của bạn khi ngày mới bắt đầu.—Khuyết danh

Thiên Chúa dạy chúng ta qua quyển sách tranh tuyệt vời của Ngài về tự nhiên, chờ đợi, gieo hạt, và chờ quá trình chín muồi từ từ của vụ mùa phía dưới bầu trời kiên nhẫn. Ngài không ban cho bạn ngay một lúc những thứ hoàn hảo và trọn vẹn. Ngài gieo hạt để mọi việc lớn lên từ từ và chín muồi và sinh trái. Ban đầu, Ngài ban chồi, kết đến là đâm lộc, đơm hoa và rồi kết trái hoàn hảo.—Hugh Macmillan (1850), được biên tập lại.

Kìa xem nhà nông, họ kiên nhẫn chờ đợi cho đất trổ sinh hoa màu quý giá: họ phải đợi cả mưa đầu mùa lẫn mưa cuối mùa.—Gc 5:7

Lạy Chúa, khi Ngài kêu gọi chúng con sống và làm việc cho Ngài,

Xin ban cho chúng con sự khôn ngoan để nhớ rằng không phải sự bắt đầu nhưng chính sự trung thành tiếp tục công việc mới chính là điều quan trọng trong mắt Ngài, cho đến khi chúng con hoàn thành bằng hết khả năng của mình, nhờ vào Chúa Giêsu Cứu Thế, Đức Chúa của chúng con, Đấng đã hy sinh mạng sống mình vì con để hoàn tất công việc của Ngài.—Khuyết danh

THE CLEAN PLATYPUS

By Chalsey Dooley

Some days seem magical—things go well, I try some new ideas, I have something to show for the hours I’ve spent at various tasks. Then there are other times when I get to the end of the day struggling to find something of note that I accomplished. Sure, the kids were fed and dressed, they did their home-learning activities, they played in the park … but I still feel I want more. I want to be able to check off several things from my long to-do list. I want to be able to say I made leaps of progress. But rather than that, I feel like I’m falling further behind in so many areas of life.

At the end of a long day a few months back, I was trying to push off the weight of despondency from having so much to take care of, with problems piling up faster than I could keep up with. Then I walked into the bathroom and found Patrick (two years old) had taken his soft, fuzzy, stuffed platypus, filled up the sink, given it a good wash, and now had poured baking soda (which I use for cleaning the sink) all over it.

I didn’t need more messes to clean up. But it did look kinda cute, so I chuckled to myself, thinking, Even though I can’t seem to get around to any of my other goals, at least the platypus is clean!

Later, as I looked at the children, happy, cozy in bed, waiting for their bedtime story, I decided to change my criteria for “accomplishment” and a “good day.”

Now I go down a new list and see how many “checks” I can put.

Did I help my children smile today?
Was I patient when things didn’t go smoothly?
Did I show each son that I loved him personally?
Was I available to help, listen, and encourage, even at the cost of not “getting something done”?
Did I pray for someone today?
Did I laugh and choose to take things in stride when I felt like I was being pushed over the edge?

Tomorrow’s another day. Eventually the to-do list will work out. Plod. Breathe. Smile. Plod. Breathe. Smile. We’ll get there, eventually, wherever “there” is actually meant to be.

Con thú mỏ vịt sạch sẽ

Chalsey Dooley

Có những ngày giống như phép mầu—mọi việc đều diễn ra suôn sẻ, tôi thử những ý tưởng mới, tôi có được điều gì đó để khoe sau nhiều giờ đồng hồ làm nhiều công việc khác nhau. Nhưng rồi có những lúc khi tôi kết thúc một ngày vất vả tìm điều gì đó mình đã hoàn thành. Chắc chắn, bọ trẻ đã được ăn no, mặc đồ tươm tất, và chúng đã làm những bài tập về nhà, chúng đã chơi trong công viên…thế nhưng tôi vẫn cảm thấy mình muốn nhiều hơn nữa. Tôi muốn có thể đánh dấu hoàn thành vào một vài việc nữa trong danh sách liệt kê dài đằng đẵng những việc cần làm. Tôi muốn có thể nói rằng mình đã có được những bước tiến bộ. Nhưng trái lại, tôi cảm thấy như mình bị tuột lại phía sau trong rất nhiều lĩnh vực trong cuộc sống.

Một vài tháng sau, vào cuối một ngày dài, tôi cố xua đi sự chán nản vì có quá nhiều điều phải làm, với nhiều vấn đề chồng chất nhanh hơn khả năng tôi có thể giải quyết. Sau đó, tôi bước vào phòng tắm và nhìn thấy Patrick (2 tuổi) lấy con thú mỏ vịt đồ chơi mềm và đã phai màu, cho đầy nước trong bồn, tắm sạch cho con thú đồ chơi, và giờ đang rắc đầy bột sô-đa (thứ tôi dùng để rửa bồn) khắp con đồ chơi.

Tôi không cần thêm những đống bừa bộn để dọn dẹo. Nhưng trông cảnh tượng ấy rất dễ thương, vì thế, tôi cười một mình và nghĩ: Cho dù tôi dường như không thể hoàn thành được bất cứ mục tiêu nào của mình, chí ít là con thú mỏ vịt đã được chà rửa sạch sẻ!

Sau đó, khi tôi nhìn lũ trẻ hạnh phúc nằm yên ấm trên giường, chờ thời gian đọc truyện trước lúc ngủ, tôi quyết định thay đổi tiêu chí về “sự hoàn thành” và “một ngày tốt đẹp của mình”.

Bây giờ, tôi đọc dò từ trên xuống bảng liệt kê mới của mình để xem có bao nhiêu “dấu hoàn thành” tôi có thể đánh vào.

+ Ngày hôm nay, tôi có giúp cho những đứa con của mình cười hay không?
+ Tôi có kiên nhẫn khi mọi việc không diễn ra trôi chảy không?
+ Tôi có thể hiện cho từng đứa con trai của tôi biết tôi yêu chúng không?
+ Tôi có sẵn sàng giúp đỡ, lắng nghe, và động viên, ngay cả khi phải trả giá bằng việc “có việc gì đó không được hoàn thành” hay không?
+ Ngày hôm nay, tôi có cầu nguyện cho ai đó không?
+ Tôi có cười và lựa chọn đón nhận sự việc một cách bình tĩnh nhẹ nhàng dù tôi cảm thấy như mình bị dồn đến đường cùng hay không?

Ngày mai là một ngày mới. Cuối cùng bảng liệt kê của tôi sẽ hoàn thành. Bước đi. Hít thở. Mỉm cười. Bước đi. Hít thở. Mỉm cười. Cuối cùng, chúng ta sẽ đến nơi, cho dù “đích đến” ấy là ở đâu và thực sự có ý nghĩa gì đi chăng nữa.

Building A Legacy

By Sukanya Kumar-Sinha

Have you, like me, ever wondered what kind of an impression you make on people? Or more importantly, if you have any lasting impact on people’s lives?

Living in multi-religious India, where Christians form only 2% of the entire population, I am constantly mindful of the fact that people will probably judge my God by the way I live my life. I know that the way I conduct myself will play a big part in helping others form positive opinions of Christians in general, and even of Jesus Himself.

My aunt once offered a glass of water to an elderly couple who had been stranded on the road outside her house and were waiting for the tow truck to arrive. The husband gratefully accepted the glass of water and said, “You must be Christian.”

While driving home from work the other day, I got mad at a motorcyclist who had brushed against my car. Then I suddenly realized that as he looked at my angry face telling him off, he must have also seen the cross hanging from my rearview mirror. Did he go about the rest of his day with a good impression of the Christian woman he’d encountered? I don’t think so, and I instantly felt ashamed of my example.

As you can see, I have some room for improvement, which is why I was encouraged by the following game that my extended family recently played. We prepared cards with each of our names on them, and we all wrote encouraging things on one another’s cards. Then all the cards were gathered in a pile, so we didn’t know who had said what.

When my turn came to read what others had said about me, I was a little surprised that no one had commented on what I felt are my more visible skills, abilities, and talents. Instead my card contained points like:

“You have strong faith in prayer.”

“I like how you have such a good relationship with God.”

“You put Jesus first in all you do.”

Later, I realized how much these compliments meant and how precious they were, coming from the people who know me the best. These are small examples from everyday life, but in the end, these everyday attitudes and actions are often what make the greatest impression and what we will be remembered for.

Tạo nên tài sản thừa hưởng

Sukanya Kumar-Sinha

ạn có bao giờ giống như tôi tự hỏi mình đã để lại ấn tượng gì với người khác? Hoặc nói cách quan trọng hơn, liệu bạn có để lại ảnh hưởng lâu dài nơi cuộc sống của người khác hay không?

Sống ở đất nước đa tôn giáo như Ấn Độ, nơi số tín hữu chỉ chiếm 2% tổng dân số, tôi luôn chú ý đến thực tế rằng mọi người sẽ có thể phán xét Thiên Chúa của tôi qua cách sống của bản thân tôi. Tôi biết rằng những gì tôi hành động sẽ đóng góp phần lớn trong việc giúp người khác hình thành những suy nghĩ tích cực về những người tín hữu nói chung, và thậm chí chính là Chúa Giêsu.

Một lần nọ, người dì của tôi mời một cặp vợ chồng lớn tuổi đang đứng trên con đường bên ngoài nhà của dì để chờ xe kéo đến một ly nước. Người chồng đã nhận ly nước một cách biết ơn và nói: “Chắc cô là một tín hữu”.

Vào một ngày khác, đang khi lái xe về nhà từ nơi làm, tôi bực tức người chạy xe máy chạy ngược chiều với tôi. Rồi bất chợt tôi nhận ra rằng khi anh ta nhìn thấy vẻ mặt giận dữ của tôi đối với anh ta, chắc hẵn anh ta cũng đã nhìn thấy chiếc thập giá từ chiếc gương chiếu hậu. Liệu suốt thời gian còn lại trong ngày anh ấy có ấn tượng tốt về một nữ tín hữu mà anh ấy đã gặp hay không? Tôi không nghĩ thế, và ngay lập tức tôi cảm thấy xấu hổ với bản thân mình.

Như bạn có thể thấy, tôi có không gian cho sự hoàn thiện, đó là lý do tại sao tôi cảm thấy được động viên bởi trò chơi sau đây mà đại gia đình tôi đã chơi. Chúng tôi chuẩn bị những tấm thẻ và viết tên của chúng tôi lên mỗi tấm thẻ ấy, và tất cả chúng tôi viết những lời động viên lên những tấm thẻ của người khác. Sau đó, tất cả những tấm thẻ được gom lại một chỗ, như thế, chúng tôi không biết ai đã viết gì.

Khi đến lượt tôi đọc những gì người khác viết về tôi. Tôi thoáng ngạc nhiên khi không ai đề cập đến những gì tôi cảm thấy chính là những tài năng, khả năng, và kỹ năng vốn dễ dàng nhìn thấy hơn ở nơi tôi. Thay vào đó, tấm thẻ của tôi được viết những điều kiểu như:

“Em có lòng tin mạnh mẽ trong lời cầu nguyện.”

“Anh thích mối quan hệ tốt đẹp mà em có với Chúa.”

“Chị luôn đặt Chúa Giêsu đầu tiên trong mọi việc chị làm”.

Sau đó, tôi nhận ra những lời khen từ những người biết về tôi rõ nhất có ý nghĩa thế nào và quý giá đến thế nào. Đấy chỉ là những ví dụ nhỏ từ cuộc sống hằng ngày, nhưng đến cuối cùng, chính những thái độ và những hành động hàng ngày ấy tạo nên ấn tượng tốt đẹp nhất và là những gì chúng ta sẽ được nhớ đến.

SECRETS TO SUCCESS WITH PEOPLE

By Chris Hunt

The Bible is a rich storehouse of spiritual and practical advice, and examples of strong relationships are one of the recurrent themes. In fact, Martin Luther commented that the entire Christian life consists of relating to people around us.1

So what can we learn from the Bible about how to succeed with people?

Treat others with kindness, the way you would want to be treated.

In everything, do to others what you would have them do to you, for this sums up the Law and the Prophets.—Matthew 7:12 NIV

We should not live to please ourselves. Each of us should live to please his neighbor.

—Romans 15:1–2 NLV

Be gentle and kind to everyone.

—Titus 3:2 CEV

Look for the good.

Whatever things are true, whatever things are noble, whatever things are just, whatever things are pure, whatever things are lovely, whatever things are of good report, if there is any virtue and if there is anything praiseworthy—meditate on these things.—Philippians 4:8

Be adaptable.

Let us therefore make every effort to do what leads to peace and to mutual edification.—Romans 14:19 NIV

I am not anyone’s slave. But I have become a slave to everyone, so that I can win as many people as possible. When I am with the Jews, I live like a Jew to win Jews. And when I am with people who are not ruled by the Law, I forget about the Law to win them. I do everything I can to win everyone I possibly can.

—1 Corinthians 9:19–22 CEV

Always forgive.

Then Peter came to him and asked, “Lord, how often should I forgive someone who sins against me? Seven times?”

“No, not seven times,” Jesus replied, “but seventy times seven!”

—Matthew 18:21–22 NLT

Be supportive.

Share each other’s burdens.

—Galatians 6:2 NLT

I am glad and rejoice with all of you.—Philippians 2:17 NIV

We have not stopped praying for you since the first day we heard about you. In fact, we always pray that God will show you everything he wants you to do and that you may have all the wisdom and understanding that his Spirit gives.—Colossians 1:9 CEV

Những bí quyết để thành công với mọi người

Chris Hunt

Kinh Thánh chính là kho chứa đựng dồi dào những lời khuyên về tinh thần và thực tiễn, và những ví dụ về những mối quan hệ khắng khít chính là một trong những chủ đề thường được lặp lại. Thực ra, Martin Luther đã nói rằng toàn bộ đời sống của người tín hữu gồm có sự tương tác với những người xung quanh chúng ta.

Như thế, chúng ta có thể học được gì từ Kinh Thánh về cách làm thế nào để thành công với mọi người?

Cư xử với mọi người bằng sự tử tế, theo cách bạn muốn được cư xử.

Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta, vì Luật Mô-sê và lời các ngôn sứ là thế đó.—Mt 7:12

Chúng ta không nên sống chiều theo sở thích của mình. Mỗi người chúng ta hãy chiều theo sở thích kẻ khác, vì lợi ích của họ, vì để xây dựng.—Rm 15:1-2

Phải hiền hòa, luôn luôn tỏ lòng nhân từ với mọi người.—Tt 3:2

Tìm kiếm điều tốt đẹp.

Những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý.—Pl 4:8

Hãy linh hoạt.

Chúng ta hãy theo đuổi những gì đem lại bình an và những gì xây dựng cho nhau.—Rm 14:19

Tôi là một người tự do, không lệ thuộc vào ai, nhưng tôi đã trở thành nô lệ của mọi người, hầu chinh phục thêm được nhiều người. Với người Do Thái, tôi đã trở nên Do Thái, để chinh phục người Do Thái. Với những người sống theo Lề luật, tôi đã trở nên người sống theo Lề Luật. Đối với những kẻ sống ngoài Lề luật, tôi đã trở nên người sống ngoài Lề luật, dù tôi không sống ngoài luật Thiên Chúa, nhưng sống trong luật Đức Giê-su, để chinh phục những người sống ngoài Lề luật. Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu. Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người.—1 Cr 9:19-22

Luôn luôn tha thứ.

Bấy giờ, ông Phêrô đến gần Đức Giêsu mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? có phải bảy lần không?”

Đức Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy”—Mt 18:21-22

Hãy luôn nâng đỡ.

Anh em hãy mang gánh nặng cho nhau.—Gl 6:2

Tôi vui mừng và cùng chia sẻ niềm vui với tất cả anh em.—Pl 2:17

Chúng tôi không ngừng cầu nguyện và kêu xin Thiên Chúa cho anh em được am tường thánh ý Người, với tất cả sự khôn ngoan và hiểu biết mà Thần Khí ban cho.—Cl 1:9

TIPS FOR OVERCOMING STRESS

By Rosane Pereira

I have always been a very active person. Ever since I was a teenager, people have told me that “Busy” seems to be my middle name.

After my husband passed away, I started to experience stress. I found myself getting overwhelmed by even small obstacles, and I knew I needed to find strategies to cope with and minimize stress in my life.

The first and hardest step was to slow down and adjust my work to my capacity. I longed to keep going at the same speed as I always had. It wasn’t until I lost my memory for a whole day after a very stressful week that I finally got serious about setting limits to the things I take on and the hours I put in.

Second, I now make a to-do list for each day, right after my morning devotions. After breakfast, I begin tackling the items one by one, and whatever doesn’t get done by the end of the day moves to the next day’s list. This has freed me from a lot of anxiety over what to do next and whether I’m forgetting something.

Third, I focus more on my spiritual life, like reading or listening to the Bible and other inspirational materials daily and listening to uplifting songs as I tidy, cook, or sew. I’ve also committed to fellowshipping with other Christians on weekends.

Fourth, I go to recreational activities more often, like the beach or birthday parties, which help to clear my mind of worries and put things in perspective. When taking the dog for a walk at the end of the day, I thank God for the sunset and the mountains, and all my other blessings, instead of thinking of work, and this has also had a soothing effect on my soul.

Children sure know the secret—they seldom have problems with stress and they always enjoy the moment. They don’t worry about the future, because they know their parents will take care of them. Jesus said that we should be like little children to enter the kingdom of God (See Matthew 18:3). So in addition to all my other strategies, I try to remind myself daily that my Father will care for me now and forever, and that He wishes for me to enjoy the biggest gift He has given me, life itself.

Bí quyết để vượt qua căng thẳng

Rosane Pereira

Tôi luôn là một người rất năng động. Thời còn là thanh thiếu niên, nhiều người nói với tôi rằng “Bận rộn” dường như mới chính là tên lót của tôi.

Sau khi chồng tôi qua đời, tôi bắt đầu đối mặt với căng thẳng. Bản thân tôi cảm thấy quá tải dù trước những thử thách nhỏ, và tôi biết mình cần có chiến lược để đương đầu và giảm thiểu căng thẳng trong cuộc sống.

Bước đầu tiên và khó nhất chính là chậm lại và điều chỉnh công việc phù hợp với khả năng của bản thân. Tôi muốn mình giữ được tốc độ như bao lâu nay. Cho đến khi tôi mất trí nhớ suốt một ngày sau một tuần vô cùng căng thẳng, cuối cùng tôi mới thật sự nghiêm túc trong việc đặt ra giới hạn cho những việc tôi làm và thời gian mà tôi đầu tư vào

Điều thứ hai chính là giờ đây, tôi lập danh sách những điều phải làm cho mỗi ngày, ngay sau giờ đọc Kinh Thánh và cầu nguyện buổi sáng. Sau buổi điểm tâm, tôi bắt đầu thực hiện từng điều một, và bất cứ điều gì không hoàn thành vào cuối ngày sẽ được chuyển sang danh sách ngày hôm sau. Điều này khiến tôi thôi lo lắng nhiều về những gì phải làm tiếp theo và liệu tôi có quên điều gì đó không.

Điều thứ ba chính là tôi chú ý hơn đến cuộc sống tinh thần của mình, chẳng hạn như đọc hoặc nghe Kinh Thánh và những tài liệu linh hứng khác mỗi ngày và nghe những bài hát giúp nâng đỡ tinh thần khi tôi dọn dẹp, nấu ăn hoặc khi may vá. Tôi cũng dành thời gian để trò chuyện với những tín hữu khác vào dịp cuối tuần.

Điều thứ tư, tôi thường xuyên tham gia những hoạt động giải trí hơn, chẳng hạn như đi tắm biển hoặc đến những buổi tiệc sinh nhật, điều này giúp tôi bớt lo lắng và đặt sự việc vào trong cách nhìn đúng đắn. Khi dẫn chó đi dạo lúc cuối ngày, tôi tạ ơn Chúa về cảnh hoàng hôn và những ngọn núi, và tất cả những ơn lành khác, thay vì nghĩ về công việc và điều này cũng giúp xoa dịu tâm hồn của tôi.

Trẻ con chắc chắn biết được những bí quyết ấy—chúng rất hiếm khi gặp phải vấn đề với căng thẳng và chúng luôn tận hưởng từng khoảnh khắc của hiện tại. Chúng không lo lắng về tương lai, bởi vì chúng biết ba mẹ của chúng sẽ chăm sóc chúng. Chúa Giê-su nói rằng chúng ta nên giống như trẻ nhỏ để được vào vương quốc của Thiên Chúa (Mt 18:3). Vì thế, bên cạnh những chiến lược của mình, tôi luôn cố gắng nhắc bản thân rằng Cha của tôi sẽ chăm sóc tôi bây giờ và mãi mãi, và rằng Ngài mong muốn tôi tận hưởng món quả to lớn nhất đã ban cho tôi, chính là cuộc sống này.

Quiet Moments

Come to Him

By Abi May

“My beloved spoke and said to me, ‘Arise, my darling, my beautiful one, come with me.’” (Song of Solomon 2:10)

Martha was someone who learned a lesson on the importance of valuing above all things the peace and inspiration that Jesus gives. Once, when Jesus came to visit, she was so concerned with the duties of a hostess that she rushed and fussed, but in the hurry and flurry of her busy activities, she didn’t make time for Him (See Luke 10:38–42). There’s a lesson here for all of us.

Lord, help me to come to You so that I can enjoy Your company.

Pay attention, come close now, listen carefully to my life-giving, life-nourishing words.—Isaiah 55:3 MSG

Come close to God, and God will come close to you.—James 4:8 NLT

Just as birds have their nests … and the deer have bushes and thickets … so too we should choose someplace every day … as a retreat to which we may occasionally retire to refresh and recreate ourselves.

—St. Francis de Sales (1567–1622)

Lord, help me to make space in my busy days to come quietly into Your presence.

Blessed quietness, holy quietness,
Blest assurance in my soul!
On the stormy sea, Jesus speaks to me,
And the billows cease to roll.
—Manie P. Ferguson (1850–1932)

God is a tranquil Being, and abides in a tranquil eternity. So must thy spirit become a tranquil and clear little pool, wherein the serene light of God can be mirrored.

—Gerhard Tersteegen (1697–1769)

Lord, help me to not only find a place that is quiet externally, but also to find quietness within.

[Jesus] did not come merely to give bread; He said, “I am the bread.” He did not come merely to shed light; He said, “I am the light.” He did not come merely to show the door; He said, “I am the door.” He did not come merely to name a shepherd; He said, “I am the shepherd.” He did not come merely to point the way; He said, “I am the way, the truth, and the life.”

—J. Sidlow Baxter (1903–1999)

He who believes in the Son has everlasting life.—John 3:36

He is also able to save to the uttermost those who come to God through Him.—Hebrews 7:25

I believe in You, Jesus. May I get to know You better each day and prepare for a life forever with You.

Những thoáng suy ngẫm

Đến với Ngài

Abi May

Người yêu của tôi lên tiếng bảo: “Dậy đi em, bạn tình của anh, người đẹp của anh, hãy ra đây nào!”—Diễm ca 2:10

Martha là người học được bài học về tầm quan trọng của việc xem trọng sự bình an và nguồn linh hứng mà Chúa ban trên hết tất cả. Một lần nọ, khi Chúa Giê-su đến thăm, cô chỉ lo bận rộn với những công việc của người chủ nhà, cô gấp gáp và rối rít, nhưng trong sự hối hả và xôn xao khi bận rộn làm việc, cô đã không dành thời gian cho Ngài (Xem Lc 10:38-42). Ở đây, có một bài học cho tất cả chúng ta.

Lạy Chúa, xin giúp con đến với Ngài để con có thể tận hưởng tình bạn của Ngài.

Hãy lắng tai và đến với Ta, hãy nghe thì các ngươi sẽ được sống. Ta sẽ lập với các ngươi một giao ước vĩnh cửu.—Isa 55:3

Hãy đến gần Thiên Chúa, Người sẽ đến gần anh em.—Gc 4:8

Như chim có tổ…nai có bụi cây…chúng ta cũng nên có một nơi nào đó mỗi ngày…như là nơi để nghỉ ngơi, nơi chúng ta có thể lui về để thư giãn và nạp lại năng lượng cho chính mình.—Thánh Francis de Sales (1567-1622)

Lạy Chúa, xin giúp con dành khoảng trống trong một ngày bận rộn để đến trong với sự hiện diện của Ngài.

Sự yên tĩnh thần thiêng, thiêng liêng

Mang đến sự đảm bảo nơi tâm hồn!

Giữa đại dương bão táp, Chúa Giê-su nói với tôi,

Và những cơn sóng dữ không còn ập đến.—Manie P. Ferguson (1850-1932)

Thiên Chúa luôn tĩnh lặng, và thuộc về nơi tĩnh lặng vĩnh cửu. Vì thế, tinh thần của bạn phải trở nên tĩnh lặng và trở nên một chiếc hồ trong vắt, nơi ấy, ánh sáng trong trẻo của Chúa được phản chiếu.—Gerhard Tersteegen (1697-1769)

Lạy Chúa, xin giúp con không chỉ tìm thấy một nơi yên lặng bên ngoài, mà một nơi tĩnh lặng ngay bên trong tâm hồn.

[Chúa Giê-su] đã không đến chỉ ban cho ta lương thực; Ngài đã nói: “Ta là bánh”. Ngài không chỉ đến để chiếu sáng; Ngài đã nói: “Ta chính ánh sáng”. Ngài đã không đến chỉ để chỉ ra cánh cửa; Ngài đã nói: “Ta chính là cánh cửa”. Ngài đã không đến để bổ nhiệm vị mục tử; Ngài đã nói: “Ta là mục tử”. Ngài đã không đến chỉ để chỉ đường; Ngài đã nói: “Ta là đường, là sự thật, và là sự sống”.—J. Sidlow Baxter (1903-1999)

Ai tin vào Con Một sẽ có được sự sống đời đời.—Ga 3:36

Người có thể đem ơn cứu độ vĩnh viễn cho những ai nhờ Người mà tiến lại gần Thiên Chúa.—Dt 7:25

Con tin vào Ngài, lạy Chúa Giê-su. Xin giúp con biết Ngài nhiều hơn mỗi ngày và chuẩn bị cho cuộc sống vĩnh viễn với Ngài.

From Jesus with Love

Wheels of progress

There are cycles in life—times in which everything seems to go well, and times when things seem to go badly. I want you to learn to hold on to Me through each phase of the cycle.

When you are faced with a new obstacle or problem, don’t let it discourage you and don’t worry that you and I together won’t be able to overcome it. Problems cause you to exercise your faith as you rise up to meet them, and that brings the next phase of the cycle: You call on Me for help, and you fight and win and make progress. It’s like a wheel as it turns: As the top goes down, the bottom comes around to the top and the wheel carries you forward.

Each time you face a new test, you must fight once again. You take up the challenge, call on Me for help, and once again overcome and make more progress. More tests bring more victories. But it’s important to seek Me for the solution and take up the challenge to fight through to victory, to keep the cycle moving. You don’t want to remain at the low point where there is little forward motion.

So don’t look at the low points in your life as defeats, but as opportunities to make forward progress. I know it’s often difficult to go through these cycles, but you must in order to keep moving forward, so keep on going!

Chúa Giê-su với tình yêu

Những vòng xe của sự tiến bộ

Có những chu trình trong cuộc sống—đó là những lúc mọi việc diễn ra tốt đẹp, và cả những lúc mọi việc diễn ra tồi tệ. Ta muốn con học biết nương dựa vào Ta qua mỗi giai đoạn của chu trình.

Khi con đối mặt với khó khăn và trở ngại mới, đừng để chúng làm con chán nản hoặc lo lắng rằng con và Ta không thể cùng nhau vượt qua. Những khó khăn giúp con thực hành lòng tin của mình khi con đối mặt với khó khăn ấy, và điều ấy mang con đến giai đoạn kế tiếp của chu trình. Con kêu cầu Ta để giúp đỡ, và con chiến đấu, chiến thắng và tiến bộ. GIống như vòng xoay: Khi phần trên cùng đi xuống, phần cuối cùng sẽ đi lên và vòng xe mang con tiến về phía trước.

Mỗi lần con đối mặt với một thách thức mới, con phải chiến đấu thêm một lần nữa. Con đối mặt với thách thức, kêu cầu Ta giúp đỡ, và một lần nữa lại vượt qua và tiến bộ hơn. Càng nhiều thử thách càng mang đến nhiều chiến thắng hơn. Nhưng điều quan trọng chính là tìm kiếm Ta để có được giải pháp và đối mặt với thách thức để chiến đấu giành chiến thắng, để giữ cho vòng quay tiếp tục chuyển động. Con không muốn ở mãi nơi thấp nơi mà chỉ có đôi chút chuyển động về phía trước.

Vì thế, đừng nhìn những điểm thấp trong cuộc sống của con như là những sự thất bại, nhưng là cơ hội để tiến bộ. Con biết rằng thường rất khó khăn khi trải qua những chu kỳ này, nhưng con phải trải qua để tiến lên phía trước, vì thế hãy tiếp tục!

The Rock – Tảng đá

The Rock

Finding God

Trying to describe God can be a challenging prospect. There are so many sides to His personality, and He’s so much greater and more profound than we’ll ever be able to grasp. Besides, each of us is at a different stage in our personal growth, and our relationship with God changes over the years.

For instance, my two-year-old daughter, Audrey, seems to know God as a friendly gentleman with a long white beard who keeps an eye on things from behind some clouds. Jesus usually shows up in her books as a baby in a manger or a shepherd counting sheep.

It’s fine that children relate to God in simple ways. Jesus said, “Let the children come to me. Don’t stop them! For the Kingdom of Heaven belongs to those who are like these children (Matthew 19:14).” Still, I’m looking forward to Audrey growing in maturity to the point that she can experience many more of God’s attributes, such as His wisdom (See James 1:5), His power to heal (See James 5:16), His comfort (See Psalm 147:3), His help in time of trouble (See Psalm 46:1), and so on.

Although none of us can ever fully understand God, we can find clues in His Word to help us get to know Him better. Most importantly, the Bible tells us that God loves each of us fervently, even though He knows all the wrong stuff we’ve done. His love is permanent, unconditional, and complete. “I am persuaded that neither death nor life, nor angels nor principalities nor powers, nor things present nor things to come, nor height nor depth, nor any other created thing, shall be able to separate us from the love of God which is in Christ Jesus our Lord (Romans 8:38–39).”

The more we let God take us over, the more truly ourselves we become—because He made us. He invented us. He invented all the different people that you and I were intended to be. It is when I turn to Christ, when I give up myself to His personality, that I first begin to have a real personality of my own.

—C. S. Lewis (1898–1963)

Tìm thấy Chúa

Việc cố gắng hiểu rõ về Chúa có thể là một viễn tưởng đầy thử thách. Có rất nhiều khía cạnh nơi tính cách của Ngài, và Ngài vĩ đại và sâu sắc hơn chúng ta có thể nắm bắt. Bên cạnh đó, mỗi chúng ta ở vào giai đoạn khác nhau trong sự phát triển tính cách, và mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa thay đổi theo năm tháng.

Ví dụ, đứa con gái 2 tuổi của tôi Audrey, dường như biết Chúa như là một người đàn ông hiền lành thân thiện với râu dài, luôn canh chừng mọi điều từ phía sau những đám mây. Chúa Giê-su thường xuất hiện trong những quyển sách của cô bé là một em bé nằm trong máng cỏ hoặc một người chăn cừu.

Cũng tốt khi trẻ con hiểu Chúa theo những cách đơn giản. Chúa Giê-su đã nói: “Cứ để trẻ em đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời thuộc về những ai giống như chúng” (Mt 19:14). Tuy nhiên, tôi vẫn trông chờ việc Audrey trưởng thành để cô bé có thể cảm nghiệm nhiều hơn những đặc tính của Chúa, như sự khôn ngoan (Xem Gc 1:5), quyền năng chữa lành của Ngài (Xem Tv 147:3), sự ủi an (Xem Tv 46:1), sự giúp đỡ của Ngài trong những lúc khó khăn (Xem Tv 46:1), và còn nhiều điều nữa.

Mặc dù không một ai trong chúng ta có thể hiểu thấu suốt về Chúa, nhưng chúng ta có thể tìm thấy những manh mối trong Lời của Ngài để giúp chúng ta biết rõ về Ngài hơn. Quan trọng hơn hết, Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa rất yêu thương mỗi người chúng ta, ngay khi Ngài biết tất cả những điều sai trái chúng ta đã làm. Tình yêu của Ngài là bền vững, không điệu kiện và hoàn hảo. “Tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, chiều cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có gì tác được chúng ta ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa, thể hiện nơi Đức Giê-su, Chúa chúng ta (Rm 8:38-39).

Chúng ta càng để Chúa có quyền trên chúng ta, chúng ta mới càng thật sự trở thành con người thật của mình—bởi vì Ngài đã tạo dựng nên chúng ta. Ngài tạo nên chúng ta. Ngài tạo nên tất cả những người khác nhau trong đó có bạn và tôi. Chính khi tôi quay sang Chúa, chính khi tôi từ bỏ bản thân mình cho bản tính của Chúa, tôi mới bắt đầu có được tính cách thật sự của riêng tôi.—C.S Lewis (1898-1963)

The Master’s Hands

Author unknown

A mother once took her young son, who was just beginning to learn to play the piano, to hear the world-famous pianist Jan Paderewski in concert.

After an usher showed them to their seats, the mother spotted a friend in the audience and walked down the aisle to greet her. The little boy saw that as his opportunity to explore the wonders of the concert hall, and eventually explored his way through a door marked “NO ADMITTANCE.” When the house lights dimmed and the concert was about to begin, the mother returned to her seat and discovered that her son was missing.

Suddenly, the curtains parted and spotlights focused on the impressive grand piano on stage. In horror, the mother saw her little boy sitting at the keyboard, innocently picking out “Twinkle, Twinkle, Little Star.” At that moment, Paderewski made his entrance, quickly moved to the piano, and whispered in the boy’s ear, “Don’t quit. Keep playing.”

Then Paderewski leaned over, reached down with his left hand and began filling in a bass part. Soon his right arm reached around to the other side of the child and added a third part. Together, the old master and the young novice transformed a frightening situation into a wonderfully creative experience. The audience was mesmerized.

That’s the way it is with our heavenly Father. What we can accomplish on our own is hardly noteworthy. We try our best, but the results aren’t exactly graceful, flowing music. But with the hands of the Master, our life’s work truly can be beautiful.

Next time you set out to accomplish great feats, listen carefully. You can hear the voice of the Master, whispering in your ear, “Don’t quit. Keep playing.” Feel His loving arms around you. Know that His strong hands are there, helping you turn your feeble attempts into true masterpieces. Remember, God doesn’t call the equipped; He equips the called. As long as you’re trying your best to do what He knows is best, He’ll always be there to love and guide you on to great things. ■

Đôi tay của vị thầy

Khuyết danh

Một bà mẹ lần nọ dẫn đứa con trai nhỏ chỉ vừa bắt đầu học chơi piano đến nghe nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới Paderewski tại buổi hòa nhạc.

Sau khi người hướng dẫn chỗ ngồi chỉ cho họ ghế ngồi, người mẹ nhìn thấy một người mẹ trong khán giả và đi xuống lối đi để chào hỏi cô bạn. Cậu trai nhỏ xem đây là cơ hội để khám phá những điều kỳ thú trong khán phòng buổi hòa nhạc, và cuối cùng, cậu bé đai qua cánh cửa có để “Không phận sự miễn vào”. Khi những ngọn đèn trong khán phòng mờ dần và buổi hòa nhạc sắp bắt đầu, người mẹ trợ lại chỗ ngồi và phát hiện đứa con trai đi mất.

Thình lình, bức màn mở ra và ánh sáng tập trung vào cây dương cầm tuyệt đẹp trên sân khấu. Trong sự hoảng hốt, người mẹ nhìn thấy đứa con trai bé nhỏ của mình đang ngồi bên cây đàn, và hồn nhiên đàn bài “Twinkle, Twinkle, Little Star”. Ngay lúc ấy, Paderewski bước vào, di chuyển nhanh đến bên cây piano và thì thầm bên tai cậu bé trai: “Đừng ngừng. Hãy tiếp tục đàn.”

Kế đến, Paderewski nghiêng người qua, với cánh tay trái xuống và bắt đầu chèn vào phần bass. Tiếp theo, tay phải của ông vòng sang bên kia của cậu bé và đàn thêm phần thứ ba. Người thầy lâu năm, cùng với mới tập tành đã chuyển một tình huống đáng sợ thành một trải nghiệm sáng tạo tuyệt vời. Khán giả bị mê hoặc.

Đó cũng chính là cách của Cha Trên Trời của chúng ta. Những gì chúng ta có thể tự hoàn thành chẳng mấy được chú ý. Chúng ta cố gắng hết sức, nhưng kết quả không phải là một bản nhạc trôi chảy và du dương. Nhưng với đôi tay của vị Thầy, công việc trong cuộc đời của chúng ta có thể thật sự trở nên tốt đẹp.

Lần sau, khi bạn trình bày những tác phẩm hay, hãy lắng nghe một cách cẩn thận. Bạn có thể nghe thấy giọng của Thầy, thì thầm bên tai của bạn: “Đừng bỏ cuộc. Hãy tiếp tục.” Hãy cảm nhận vòng tay yêu thương của Ngài đang ôm lấy bạn, giúp bạn, giúp biến những nỗ lực yếu ớt của bạn thành những kiệt tác thật sự. Hãy nhớ, Thiên Chúa không gọi những người được trang bị; Ngài trang bị những người được gọi. Bao lâu bạn cố gắng hết sức để làm những gì Ngài biết là tốt nhất, Ngài sẽ luôn ở bên cạnh yêu thương và hướng dẫn bạn thực hiện những điều trọng đại.

The Rock

By Peter Amsterdam, adapted

My wife Maria and I recently returned from a trip to Switzerland where we stayed with some friends who live by a lake. While there, I would often look out the window at the beautiful lake and surrounding mountains. There was one mountain in particular which stood out to me. It jutted up like a gigantic rock, and each morning when we opened the curtains, I would look at it and marvel at how majestically it towered over the lake.

Whenever I went in and out of the house, I’d pause for a few moments to take in the beautiful view and scenery, and would invariably end up focusing on the mountain. Some days, the sky was blue and clear, and the mountain seemed close enough to reach out and touch. One day, the top half of the mountain was covered in clouds, and all that could be seen were the trees which reached halfway up, while the rest was obscured. Another morning, because of fog, it wasn’t possible to see the mountain at all.

On our last morning in Switzerland, I was thinking about a number of friends and the various experiences and challenges they had been facing. One found himself fighting a severe life-threatening illness virtually from one day to the next, which required months of being in the hospital, uncertain whether he would recover or not. One couple had plans in place which would help them financially, but at the very last minute these fell through. Another was moving her family to another country without knowing all the details about how things would work out once she arrived. One couple’s Christian work, which they’d had for years, was coming to an end, and they didn’t yet know what God wanted them to do next. Another man lost his job at the same time as he and his wife were facing some sickness in their family, and he hadn’t yet been able to find a new one.

As I thought about these dear friends, and so many others who are faced with uncertainty, I was reminded of what I had observed while looking at the mountain over the previous days—how on some days the mountain was so clear, so obviously there, while on other days parts of it were obscure, and on the foggy day I couldn’t see it at all. And yet, whatever the weather, even when it couldn’t be seen, the mountain was there. Fog or clouds or raging storms might make it difficult to see, or even invisible, but it was still there, standing strong and immovable.

I was struck by the courage of these people and of countless others who face the uncertainties of life with deep faith, even when God’s presence in their lives is less evident. The Bible verse “we walk by faith, not by sight” (2 Corinthians 5:7) came to mind. The fact is that, like the mountain, God, in all His majesty, is always there. Whether we see or feel Him is irrelevant to the fact that He is there. Through all the storms of our lives; through the times of uncertainty or confusion or weakened faith; through the fears, the questions, the doubts, the loss, He is there.

Sometimes things are bright and sunny in our lives, and God’s blessings are very clear to us. At other times, like when the top of the mountain is covered in clouds, it’s a bit more difficult to see or feel His presence; and in the dense fog of uncertainty, one can question if He’s there at all. But He is like the mountain; nothing has changed on His side. He is there, solid, immovable, ever loving, ever caring, never failing.

Looking at this mountain—this gigantic rock rising above the lake—brought to mind the stability of God, the sureness of His presence and help, regardless of the circumstances. We may worry or fear; we may doubt or be unsure. The storms that seem to engulf our lives at times can make it seem like He’s not there, not listening, or not concerned. But the simple fact is that the storms, the fog, and the winds in life don’t affect the presence of God any more than these elements in nature affect that mountain.

God is there, always. He will never leave or forsake us (See Hebrews 13:5). Our faith may fail, but He isn’t dependent on our faith, for He is the Rock, the mountain, the faithful one upon whom we can depend. Always.

Tảng đá

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam

Tôi và vợ, Maria vừa trở về từ Thụy Sỹ, ở đó, chúng tôi đã ở nhà của vài người bạn ngay bên cạnh bờ song. Trong lúc ở đó, tôi thường nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm con sông tuyệt đẹp và xung quanh là núi. Có một ngọn núi đặc biệt khiến tôi chú ý. Nó đứng sừng sững như một khối đá khổng lồ, và mỗi buổi sáng khi mở rèm cửa, tôi nhìn nó và ngạc nhiên khi nó đứng mọc cách oai vệ bên bờ hồ.

Bất cứ lúc nào ra vào ngôi nhà, tôi đều dừng lại một chút để ngắm khung cảnh tuyệt đẹp ấy, và nhất định phải chú ý đến ngọn núi. Có những ngày bầu trời trong xanh, ngọn núi dường như đủ gần để với và chạm tới. Một ngày nọ, nửa phần trên của ngọn núi bị che phủ bởi những đám mây, và những đám mây được nhìn thấy là những cây vươn cao một nửa, phần còn lại bị lưu mờ. Một buổi sáng khác, vì sương mù nên hoàn toàn không thể nhìn thấy ngọn núi.

Vào một buổi sáng ở Thụy Sỹ, tôi nghĩ về một số người bạn và những trải nghiệm và thách thức mà chúng tôi đã đối mặt. Một người bạn phát hiện mình phải chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo ngày này đến ngày khác, cần mất nhiều tháng trong bệnh viện, không chắc là anh ấy có hết bệnh hay không. Một cặp vợ chồng có những kế hoạch có thể cải thiện tình hình tài chính, nhưng đến phút chót lại thất bại. Một người bạn khác định chuyển gia đình mình sang một đất nước khác mà không hề biết đến được đấy sẽ thế nào. Công việc tình nguyện của một cặp vợ chồng sắp kết thúc, và họ vẫn chưa biết Thiên Chúa muốn họ làm gì tiếp. Một người đàn ông khác mất việc, và cùng lúc vợ anh và anh đối mặt với người thân trong gia đình bị bệnh, và anh vẫn chưa thể tìm thấy công việc mới.

Khi nghĩ về những người bạn thân thương này, và rất nhiều người khác đối mặt với điều bấp bênh, tôi được nhắc nhớ đến những gì tôi đã quan sát được khi nhìn ngọn núi trong những ngày qua—có những ngày ngọn núi hiện rõ, trong khi những ngày khác, một phần của nó bị che khuất, và vào ngày đầy sương mù, tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy nó. Tuy nhiên, dù thời tiết thế nào, ngay cả khi nó không thể được nhìn thấy, ngọn núi vẫn ở đó. Sương mù hay những đám mây hay những cơn bão dữ dội có thể làm khó nhìn thấy, hoặc thậm chí là không thể nhìn thấy, nhưng nó vẫn ở đó, đứng vững vàng và không thể di dời

Tôi được đánh động bởi lòng can đảm của những người này và của vô số những người khác đối mặt với những bấp bênh trong cuộc sống bằng một lòng tin sâu sắc, ngay cả khi sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống của họ rất thiếu rõ ràng. Câu Kinh Thánh: “bước đi bằng lòng tin, chứ không phải được nhìn thấy” (2Cr 5:7) xuất hiện trong tâm trí tôi. Sự thật là cũng giống như ngọn núi, Thiên Chúa, trong sự uy nghi của Ngài, luôn hiện diện. Cho dù chúng ta có nhìn thấy hay cảm thấy Ngài hay không cũng không liên quan gì đến sự thật rằng Ngài luôn hiện hữu. Trải qua tất cả những cơn bão của cuộc đời, trải qua những lúc bấp bênh hoặc hỗn loạn hoặc lòng tin bị yếu đuối; qua những sợ hãi, những câu hỏi, những hoài nghi, những mất mất, Ngài vẫn hiện diện.

Đôi khi, mọi việc tươi sáng và đầy ánh nắng trong cuộc đời của chúng ta, và những ơn lành của Chúa rất rõ ràng đối với chúng ta. Những lúc khác, giống như phần trên của ngọn núi bị mây che phủ, hơi khó để nhìn thấy hoặc cảm nhận sự hiện diện của Ngài; và trong sương mù dày đặc của những điều bấp bênh, con người có thể hoài nghi về sự hiện diện của Ngài. Nhưng Ngài giống như ngọn núi; không có gì thay đổi từ phía Ngài. Ngài luôn ở đó, vững vàng, không thể bị di chuyển, luôn yêu thương, luôn quan tâm, không bao giờ thay đổi.

Nhìn ngọn núi này—một tảng đá khổng lồ nằm phía trên hồ–nhắc nhớ sự kiên định của Chúa, sự bảo đảm về sự hiện diện và giúp đỡ của Ngài mặc cho hoàn cảnh thế nào. Chúng ta có thể lo lắng hoặc sợ hãi; chúng ta có thể hoài nghi hoặc không chắc chắn. Những cơn bão có thể có lúc nhận chìm cuộc sống của chúng ta có thể cảm thấy dường như Ngài không hiện diện, không lắng nghe, không quan tâm. Nhưng sự thật đơn giản chính là những cơn bão, sương mù, và những ngọn gió trong cuộc sống không ảnh hưởng đến sự hiện diện của Chúa cũng như ngọn núi kia.

Thiên Chúa luôn hiện diện. Ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi hay ruồng bỏ chúng ta (Xem Dt 13:5). Lòng tin của chúng ta có thể mất, nhưng Ngài không phụ thuộc vào lòng tin của chúng ta, vì Ngài chính là Tảng Đá, ngọn núi, Đấng trung tín chúng ta có lệ cậy dựa vào. Luôn luôn.

God, As a Rock

Who is a rock, except our God?—Psalm 18:31 ESV

The Lord is my rock, my fortress, and my savior; my God is my rock, in whom I find protection. He is my shield, the power that saves me, and my place of safety.—Psalm 18:2 NLT

Only God is my rock and my salvation—my stronghold!—I won’t be shaken anymore.—Psalm 62:2 CEB ■

Thiên Chúa, như là Đá Tảng

Ngoài Đức Chúa, hỏi ai là Thiên Chúa?

Ai là núi đá độ trì, ngoài Thiên Chúa của ta?—Thánh vịnh 18:31

Thiên Chúa là Đá Tảng, là pháo đài bảo vệ. Đường lối Chúa quả là hoàn thiện, lời Chúa hứa được chứng nghiệm tỏ tường. Chính Người là khiên che thuẫn đỡ cho những ai ẩn náu bên Người.—Tv 18:2

Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn. Ơn cứu độ tôi bởi Người mà đến.—Tv 62:2

Over the Precipice

By Marcus Vernier

Over forty years later, this episode from a holiday in Scotland is still vivid in my mind. That morning, my friend Adrian and I set out from the youth hostel in Fort William, intent on climbing Ben Nevis, Britain’s highest mountain (1,344 meters [4,409 ft]). We were a pair of adventurous teenagers and brushed off warnings from the locals that it was not a good day to climb.

We took warm clothing, strong boots, ice axes, and Kendal Mint Cake (a peppermint confectionary popular with mountaineers for its high energy content), and started out, even though the pale wintery sun was already becoming clouded over by a thick mist. We’d chosen the harder north ridge ascent, and surrounded by a blanket of white snow and fog, we soon lost all visibility.

We continued climbing mostly in silence. I was holding the compass, map, and illustrated guidebook—though these had limited use under the circumstances. When I thought I recognized a landmark, I paused to try to make out my surroundings… and realized that Adrian was no longer there! I squinted, then jumped back in alarm: the thin gray line just inches in front of my feet was the edge. I realized with horror that my friend must have gone over.

My immediate instinctive reaction was to pray for his safety. Prayer was not a regular habit for me at the time, but I knew how to pray from rare church visits and religious education classes in school.

Then I remembered a mountain hut lower down the slope and turned back to get help. Soon, though, I ran into Adrian, who was also heading down! It turned out that he had in fact fallen several hundred feet, but he had bounced off the snow-covered outcrops. Remarkably, his only injury was a scratch on his wrist. It seemed I was more shaken by what had happened than he was!

I don’t know the exact details of what happened, but I truly believe that my prayer, unpolished but sincere, played a part in saving my friend that day.

Vượt qua vách núi đứng

Marcus Vernier

Suốt 40 năm sau, một sự kiện trong kỳ nghỉ ở Scotland vẫn rõ như in trong tâm trí tôi. Buổi sáng hôm ấy, người bạn của tôi, Adrian và tôi xuất phát từ nhà nghỉ than niên ở Fort William, để leo ngọn núi Ben Nevis, ngọn núi cao nhất nước an (1,344m). Chúng tôi là một cặp thanh thiếu niên yêu mạo hiểm đã bỏ qua mọi lời cảnh báo của người dân địa phương rằng ngày hôm đó không tốt để leo núi.

Chúng tôi mặc đồ ấm, mang giày cổ cao chắc chắn, rìu phá bang, và bánh Kendal bạc hà (mứt bạc hà rất nổi tiếng với dân leo núi vì nó chứa nhiều năng lượng), và khởi hành, ngay cả khi mặt trời giá lạnh nhợt nhạt bắt đầu bị che bởi sương mù dày đặt. Chúng tôi đã chọn leo lên một ngọn núi hơi khó hơn, và bị bao phủ bởi sương mù và tuyết trắng, chẳng bao lâu, chúng tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy gì.

Chúng tôi tiếp tục leo gần như trong im lặng. Chúng tôi cầm la bàn, bản đồ, và sách hướng dẫn—tuy nhiên, trong hoàn cảnh này, những thứ ấy không phát huy tác dụng. Khi tôi cho rằng mình đã nhìn thấy mốc ranh giới, tôi dừng lại để cố nhìn phân biết mọi thứ xung quanh…và tôi phát hiện rằng Adrian không còn ở đó. Tôi nheo mắt và lập tức trở lại trạng thái báo động: vạch xám mỏng phía trước cách tôi vài cm chính là đỉnh núi, tôi hoảng sợ khi nghĩ rằng người bạn của mình đã bước qua đó.

Phản ứng ngay lập tức thuộc về bản năng của tôi chính là cầu nguyện cho sự an toàn của anh ấy. Lời cầu nguyện không phải là thói quen thường xuyên của tôi, nhưng tôi biết cách cầu nguyện từ những lần hiếm hoi đi nhà thờ và những lớp học về tôn giáo ở trường.

Sau đó, tôi nhớ đến tóp lều phía dưới đoạn dốc và quay xuống để nhờ giúp đỡ. Tuy nhiên, chẳng mấy chốc tui đụng phải Adrian, anh ấy cũng đang đi xuống! Hóa ra anh ấy đã thực sự té lăn xuống vài trăm mết, nhưng đã được được chặn lại bởi những chỗ gồ ghề phủ đầy tuyết. Thật lạ khi anh ấy chỉ bị trầy sơ ở cổ tay. Dường như tôi bị hốt hoảng còn hơn anh ấy bởi những gì đã xảy ra!

Tôi không biết chính xác chi tiết những gì đã xảy ra, nhưng tôi thật sự tin rằng lời cầu nguyện của tôi, không hoa mỹ nhưng rất chân thành, đã góp phần cứu sống người bạn của tôi ngày hôm ấy.

Lights Will Guide You Home

By Beth Jordan

I was driving home one night with the windows rolled down, the wind making a mess of my hair. The radio was playing, but I was mostly absorbed in my own thoughts—that is, until the first words from “Fix You” by Coldplay caught my attention.

When you try your best, but you don’t succeed
When you get what you want, but not what you need
When you feel so tired, but you can’t sleep …

I began listening to the rest of the song. And I found that it was as if I was listening to a story—my story.

Lights will guide you home …

The song came to a close as I pulled into the driveway. “Lights will guide you home,” I repeated. What a simple yet profound thought. I leaned back and closed my eyes. Thank You that Your light has always guided me home.

I remembered the many times when I’d felt lost or alone or confused, but then the light of God’s love and care was always there to guide me home, back into His loving arms. This light has come in many forms—a friend who came to see me at just the right time; my mom or dad; a stranger who shed some new perspective on my life and thinking; and, of course, the love of my life, my husband, whose passion for life has many a time been like the sun breaking through the clouds on a stormy day.

I realized that God’s light has always shone on my heart. It has never turned off, never run out of power, never dimmed. Whenever I have stopped and looked, His light has always been there to guide me home.

Jesus told His disciples, “I am the light of the world. He who follows Me shall not walk in darkness, but have the light of life

(John 8:12).”He is a beacon of hope, a guiding light showing us the way to walk to reach our destination and fulfill our destiny; He is a warm glow that keeps us feeling loved when we may feel unlovely. Whenever we look up and away from what surrounds us, we can feel His light and His brilliance.

Every single time I’ve stopped and looked up, the light has guided me home. And I know it always will.

Ánh sáng sẽ dẫn bạn về nhà

Berth Jordan

Đêm nọ, tôi lái xe về nhà với cửa xe mở, gió làm tóc tôi rối lên hết. Mở radio nhưng tôi chỉ tập trung suy nghĩ—cho đến khi những từ đầu tiên trong bài hát “Fix you” của Coldplay làm tôi chú ý.

Khi bạn cố gắng hết sức, nhưng vẫn không thành công

Khi bạn có được điều bạn muốn, nhưng không phải điều bạn cần

Khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi, nhưng không thể chợp mắt…

Tôi bắt đầu lắng nghe hết bài hát. Và tôi cảm thấy như mình đang nghe một câu chuyện—câu chuyện của chính tôi.

Ánh sáng sẽ dẫn bạn về nhà…

Bài hát gần đến đoạn kết khi tôi rẽ vào đường vào nhà. “Ánh sáng sẽ dẫn bạn về nhà”, tôi lặp lại. Một suy nghĩ đơn giản như sâu sắc. Tôi dựa lưng và nhắm mắt. Tạ ơn Chúa vì ánh sáng của Ngài luôn dẫn con về nhà.

Tôi nhớ rất nhiều lần tôi cảm thấy lạc long và cô đơn hoặc hoang man, nhưng rồi ánh sáng của tình yêu và sự quan tâm của Chúa luôn hiện diện để dẫn tôi về nhà, trở về trong vòng tay yêu thương của Ngài. Ánh sáng ấy đến dưới rất nhiều dạng—một người bạn đến đúng lúc tôi cần; bố hoặc mẹ của tôi; một người lạ giúp tôi có cái nhìn mới về cuộc sống và suy nghĩ mới, và lẽ dĩ nhiên, người yêu của đời tôi, người chồng mà đam mê cuộc sống của anh ấy rất nhiều lần giống như mặt trời ló rạng giữa đám mây trong ngày going bão.

Tôi nhận ra rằng ánh sáng của Chúa luôn chiếu sáng nơi tâm hồn của tôi. Ánh sáng ấy không bao giờ tắt, không bao giờ cạn kiệt nguồn năng lượng, không bao giờ lưu mờ. Bất cứ khi nào tôi ngừng lại và tìm kiếm, ánh sáng của Ngài uôn hiện diện để dẫn tôi về nhà.

Chúa Giê-su đã nói với những môn đệ của Ngài rằng: “Ta là ánh sáng thế gian. Ai theo Ta sẽ không sống trong bóng tôi, nhưng có được ánh sáng sự sống” (Ga 8:12). Ngài chính là ánh sáng báo hiệu niềm hy vọng, ánh sáng dẫn đường chỉ cho chúng ta con đường để đi đến đích đến và hoàn thành sức mệnh của chúng ta; Ngài chính là ánh sáng ấm áp giúp chúng ta luôn cảm thấy được yêu thương khi chúng ta cảm thấy cô đơn. Bất cứ khi nào chúng ta ngước nhìn lên và thôi nhìn những gì xung quanh chúng ta, chúng ta có thể cảm nhận ánh sáng và vẻ rạng ngời của Ngài.

Mỗi một lần tôi dừng lại và ngước nhìn lên, ánh sáng đều dẫn tôi về nhà. Và tôi biết sẽ luôn như thế.

Reaching “Pleasant Places”

By Amanda White

I love Psalm 23. Perhaps it’s because I especially love the verses about being in calm, beautiful, and peaceful situations: “He makes me to lie down in green pastures; He leads me beside the still waters. He restores my soul; He leads me in the paths of righteousness for His name’s sake.” (Psalm 23:2–3)

I was meditating on this psalm and realized that it’s somewhat of a snapshot of life. In that short chapter, just six verses, you get a brief picture of the cycles of life—the highs and lows, the good times and bad, the peaceful and chaotic. Yet through it all, one thing remains: God’s presence. The enduring and unchanging truth: “The Lord is my shepherd; I shall not want.” (Psalm 23:1)

I’m a creature of comfort and routine. I like the times in my life when I’m resting in the green pastures and drinking from the beautiful still waters—those periods when everything is going well, when I’m seeing and feeling the blessings, when everything is chugging along pretty seamlessly.

I naturally feel God’s presence more during times of peace and plenty. There’s not as much need, and I feel more confident that He’s there and with me. We don’t usually need to be reminded of God being with us during such times, because we already feel it—we’re in the green pastures and beside the still waters.

Sometimes, though, when things go haywire or not according to plan—the “dark valley” parts of life—I start to feel less like He’s with me. King David was no stranger to times of difficulty, perhaps that’s why he reminds himself of God’s presence in verse four: “Yea, though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil; for You are with me; Your rod and Your staff, they comfort me.” (Psalm 23:4)

God is with us, He is comforting us, even if we can’t sense His presence as strongly. He’s there, even if the dark valley portion of our journey is a little bit longer (or maybe even a lot longer) than we had hoped.

I’m going through a dark valley time right now. And unfortunately, I’m impatient. I want the challenge over and done with. I want God to supply what I need right away. I want to move from the “dark valley” part to the “green pasture” part as quickly as possible—and when I get there, I know I will want that portion of my life to last as long as possible before I’m interrupted by another dark valley.

I read a quote this morning that clearly expressed my natural inclination and yet reminded me that God’s perspective and plan is so much bigger and better than mine. So often I want Him to be “done already,” whereas it’s going to take that little bit longer for Him to set everything in place as He has planned. Here’s the quote:

“God relishes surprise. We want lives of simple, predictable ease—smooth, even trails as far as the eye can see—but God likes to go off-road. He places us in predicaments that seem to defy our endurance and comprehension—and yet don’t. By His love and grace, we persevere. The challenges that make our stomachs churn invariably strengthen our faith and grant measures of wisdom and joy we would not experience otherwise.”

I’d like the stomach churning to end, but I also like the thought that God is loving this ride. I know that He’s somehow going to work things out for my good. And in the meantime, I hope that I will gain all that He has for me to experience before this off-road journey ends and I reach the green pastures again. I just need to be patient and wait for His timing.

Another personal favorite promise is, “Eye has not seen, nor ear heard, nor have entered into the heart of man the things which God has prepared for those who love Him.” (1 Corinthians 2:9) I know that verse is talking about what God has prepared for us in heaven, but I like to also claim it for the things that I’m sure He has prepared for me here on earth as well. Since I love Him and He loves me, I know that He has good things lined up ahead.

Those who seek the Lord shall not lack any good thing.—Psalm 34:10

My future is in your hands.—Psalm 31:15 NLT

The godly will flourish like palm trees and grow strong like the cedars of Lebanon. For they are transplanted to the Lord’s own house. They flourish in the courts of our God. They will declare, “The Lord is just! He is my rock! There is no evil in him!”—Psalm 92:12–13,15 NLT

Đến “Những nơi vui thú”

Amanda White

Tôi thích Thánh Vịnh 23. Có lẽ bởi vì tôi đặc biệt thích những câu nói việc được ở những nơi bình an, xinh đẹp và êm đềm. “Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người (Tv 23:2-3).

Tôi đang suy ngẫm về đoạn thánh vịnh này và nhận ra rằng đấy là một bức hình của cuộc sống. Trong một chương rất ngắn, chỉ vỏn vẹn 6 câu, nhưng bạn có được một bức tranh tóm lược về chu kỳ của cuộc sống—những lúc thịnh vượng và gian nan, những lúc tốt đẹp và những lúc khó khăn, lúc bình an và hỗn loạn. Tuy nhiên, trải qua tất cả những lúc ấy, một điều luôn bền vững: sự hiện diện của Chúa. Một sự thật không thay đổi và trường tồn: “Thiên Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì” (Tv 23:1).

Tôi là một người thích sự an nhàn và quen thuộc. Tôi thích những lúc trong cuộc sống khi được nghỉ ngơi nơi những đồng cỏ xanh và được uống dòng nước mát trong—những lúc ấy là khi mọi việc diễn ra tốt đẹp, khi tôi nhìn thấy và cảm nhận được ơn lành, khi mọi thứ êm ả trôi.

Tôi cảm nhận một cách tự nhiên hơn sự hiện diện của Chúa trong những lúc bình an và sung túc. Không có mấy điều cần, và tôi cảm thấy tự tin hơn rằng Ngài luôn hiện diện và ở bên tôi. Chúng ta không cần phải thường xuyên được nhắc nhớ rằng Thiên Chúa luôn ở bên chúng ta trong mọi lúc như thế, bởi vì chúng ta đã cảm nhận điều ấy—chúng ta ở nơi những bãi cỏ xanh và bên cạnh dòng nước trong xanh.

Tuy nhiên, đôi khi mọi việc diễn biến phức tạp hoặc không theo kế hoạch—những “hố sâu tối tăm” của cuộc sống—tôi bắt đầu ít cảm thấy như Ngài ở gần tôi hơn. Vua Đavít không lạ lẫm gì với những lúc khó khăn, có lẽ đó là lý do tại sao ông đã tự nhắc nhớ mình về sự hiện diện của Chúa trong câu thứ tư: “Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm” (Tv 23:4).

Thiên Chúa ở cùng chúng ta, Ngài an ủi chúng ta, ngay cả khi chúng ta không thể thấy được sự hiện diện của Ngài. Ngài ở đấy, ngay cả khi phần thung lũng âm u trong chuyến hành trình của chúng ta kéo dài lâu hơn (hoặc có thể là kéo dài hơn rất lâu) chúng ta mong đợi.

Ngay lúc này đây, tôi đang băng qua thung lũng âm u. Và thật không may, tôi thiếu kiên nhẫn. Tôi muốn thách thức qua đi và được giải quyết. Tôi muốn Thiên Chúa ngay lập tức ban cho tôi những gì tôi cần. Tôi muốn thoát khỏi “thung lũng âm u” để đến “đồng cỏ xanh” càng sớm càng tốt—và khi đến được nơi ấy, tôi biết mình sẽ mong muốn phần cuộc sống ấy kéo dài càng lâu càng tốt trước khi tôi bị gián đạn bởi thung lũng âm u khác.

Tôi đọc một câu trích dẫn sáng nay diễn tả rất rõ khuynh hướng tự nhiên của tôi và nhắc tôi nhớ rằng cách nhìn và kế hoạch của Chúa to lớn hơn rất nhiều cách nhìn và kế hoạch của tôi. Nên tôi thường tôi muốn Ngài “giải quyết xong hết”, trong khi mất thời gian lâu hơn để Ngài sắp xếp mọi việc vào trật tự như Ngài đã định. Dưới đây là câu trích:

“Thiên Chúa thích sự ngạc nhiên. Chúng ta thích cuộc sống đơn giản, nhàn hạ luôn biết trước mọi việc—êm ái, thậm chí là không có những gian nan—nhưng Chúa thích kiểu không theo đường lối thông thường. Thiên Chúa đặt chúng ta vào trong những tình huống khó khăn—có vẻ như vượt quá sự chịu đựng và sự hiểu biết của chúng ta—nhưng không phải như thế. Những thách thức khiến chúng ta lòng chúng ta bất an sẽ củng cố lòng tin của chúng ta và mang lại sự khôn ngoan và niềm vui mà chúng ta sẽ không thể cảm nghiệm được theo cách khác’ (Tony Snow).

Tôi muốn không phải tiếp tục hồi hộp, nhưng tôi cũng thích suy nghĩ rằng Thiên Chúa đang yêu thích trò chơi này. Tôi biết rằng bằng cách nào đó, Ngài sẽ thực hiện việc gì đó vì lợi ích cho tôi. Và cùng lúc, tôi hy vọng rằng mình sẽ đạt được tất cả những gì Ngài dành cho tôi để tôi trải nghiệm trước khi chuyến hành trình đời tôi kết thúc và tôi lại đến được thảm cỏ xanh. Tôi chỉ cần kiên nhẫn và chờ đợi thời gian của Ngài.

Một lời hứa mà bản thân tôi ưa thích chính là: “Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu Người.”—(1Cr 2:9). Tôi biết rằng Kinh Thánh trích dẫn này muốn nói về những gì Chúa chuẩn bị cho chúng ta nơi thiên đàng, nhưng tôi cũng thích dùng lời hứa này cho những gì tôi chắc chắn Chúa đã chuẩn bị cho tôi nơi thế gian này. Bởi do Ngài yêu tôi và tôi yêu Ngài, tôi biết rằng Ngài đang có những điều tốt đẹp xếp hàng phía trước.

Ai tìm kiếm Chúa chẳng thiếu của gì. –Tv 34:11

Số phận con ở trong tay Ngài.—Tv 31:16

Người công chính vươn lên tựa cây dừa tươi tốt, lớn mạnh như hương bá Li-băng. Vì chúng được trồng nơi nhà Chúa, mơn mởn giữa khuôn viên đền thánh Chúa ta. Chúng sẽ loan truyền rằng: Chúa thực là ngay thẳng, là núi đá tôi tôi ẩn náu, nơi Người chẳng có chút bất cong.—Tv 92:13-16

Save Your Sanity!

By Maria Fontaine, adapted

Resting in the Lord (See Psalm 37:7) is putting your weight down on Jesus and spending time in deep communion and fellowship with Him so that He can infuse you with strength and renew your vision. It’s carrying a spirit of peace and faith and putting Jesus first. Resting in the Lord is pleasant because it involves thinking about Jesus and spending time with Him, and in that sense, it’s not hard or taxing, although it does take commitment to slow down and stop our other activities in order to do it.

Most of us lead busy lives, so we need the calm and peace and strength that come from resting in the Lord and taking time for meditation. Each of us needs to learn that secret of leaning hard on Him, committing our work to Him, resting in Him, and looking to Him (See John 15:5 and Zechariah 4:6).

So many people long for peace. When we’re resting in the Lord, our spirits and minds are more filled with His Spirit, and we’re able to pass this on to others. The more at peace we are, the more faith we manifest, and the more they will want what we have.

As we slow down in order to spend time resting in the Lord, meditating on Him, and getting His take on things, He can show us what our priorities are, and we’ll have increased faith to act on them. Resting in the Lord and meditating brings a whole lot more peace and calm to our spirits, and that makes it a sanity saver during busy times.

Hãy cứu lấy sự ôn hòa của bạn!

Phỏng theo bài viết của Maria Fontaine

Nghỉ ngơi trong Chúa chính là đặt gánh nặng của bạn xuống nơi Chúa Giê-su và dành thời gian hiệp thông và kết hợp sâu sắc với Ngài để Ngài có thể ban cho bạn sức mạnh và làm mới cách nhìn của bạn. Nghỉ ngơi trong Chúa chính là có được một tinh thần bình an, có được lòng tin và đặt Chúa Giê-su ở vị trí đầu tiên. Nghỉ ngơi trong Chúa chính là điều vui thích bởi vì nó có liên quan đến việc nghĩ về Chúa Giê-su và dành thời gian cùng với Ngài, để làm được như thế không hề khó hoặc tốn kém gì, nhưng cần đến một sự quyết tâm để chậm lại và dừng những hoạt động khác của chúng ta để làm điều ấy.

Hầu hết chúng ta đều có cuộc sống bận rộn, vì thế chúng ta cần điềm tĩnh, bình an và sức mạnh đến từ việc nghỉ ngơi trong Chúa và dành thời gian suy ngẫm. mỗi chúng ta cần biết rằng bí mật của việc dựa vào Chúa, dâng công việc của chúng ta cho Ngài, nghỉ ngơi trong Ngài, và trông cậy nơi Ngài (Xem Gia 15:5; Dacaria 4:6).

Rất nhiều người tìm kiếm sự bình an. Khi chúng ta nghỉ ngơi trong Chúa, tinh thần và tâm trí của chúng ta được đong đầy thêm bằng Thần Khí của Ngài, và chúng ta có thể chuyển sang cho Ngài khác. Chúng ta càng bình an, chúng ta càng thể hiện lòng tin, và những người khác càng mong muốn những gì chúng ta có.

Khi chúng ta chậm lại để dành thời gian nghỉ ngơi trong Chúa, suy ngẫm về Ngài, và để Ngài lo liệu mọi việc, Ngài có thể cho chúng ta thấy những ưu tiên của chúng ta, và chúng ta sẽ được gia tăng lòng tin để thực hiện những điều ấy. Nghỉ ngơi trong Chúa và suy ngẫm làm cho tinh thần của Chúa ta thêm bình tĩnh và điềm tĩnh, và điều ấy giúp cứu lấy sự ôn hòa trong lúc khó khăn.

Resting in the Lord

In place of our exhaustion and spiritual fatigue, God will give us rest. All He asks is that we come to Him … that we spend a while thinking about Him, meditating on Him, talking to Him, listening in silence, occupying ourselves with Him—totally and thoroughly lost in the hiding place of His presence.

—Chuck Swindoll (b. 1934)

Once I knew what it was to rest upon the rock of God’s promises, and it was indeed a precious resting place, but now I rest in His grace. He is teaching me that the bosom of His love is a far sweeter resting-place than even the rock of His promises.

—Hannah Whitall Smith
(1832–1911) ■

Nghỉ ngơi trong Chúa

Trong lúc kiệt sức và tinh thần mệt mỏi, Chúa sẽ ban cho chúng ta sự nghỉ ngơi. Tất cả những gì Ngài yêu cầu chính là chúng ta đến với Ngài… chính là chúng ta dành chút thời gian nghỉ về Ngài, suy ngẫm về Ngài, bận rộn với Ngài—hoàn toàn lạc vào nơi kín đáo có sự hiện diện của Ngài—Chuck Swindoll (1934)

Khi tôi biết việc nghỉ ngơi nơi đá tảng chính là những lời hứa của Chúa, và đó thật sự là một nơi nghỉ ngơi quý báu, nhưng giờ đây, tôi nghỉ ngơi trong ân sủng của Ngài. Ngài dạy tôi rằng tình yêu của Ngài còn ngọt ngào hơn cả việc nghỉ ngơi nơi tảng đá lời hứa của Ngài.—Hannah Whitall Smith (1832-1911)

Effective Quiet Time in Five Steps

By Dina Ellens

I’m semi-retired but still enjoy an active and full life. Looking back over the past year, I can see the benefits I’ve gained from spending quiet time with God in the morning, before the busy day begins. Here are five steps that have helped me get a spiritual boost that lasts the whole day. They just might work for you too.

Unplug: As much as possible, I try to get away from distractions and disturbances such as electronic devices that are constantly popping up reminders, notifications, text and voice messages, and emails. I like to sit on our porch with just my Bible and a notebook and pen.

Relax: I’m someone who is very “task-oriented.” If I’m not careful, my quiet time can become just another to-do to check off. I have to consciously choose to relax and enjoy my time with God. He’s not in a hurry, so why should I be?

Be thankful: I start by writing down five things I’m thankful for from the previous day. This generally provides an instant mood lift. As God’s Word says, “Enter his gates with thanksgiving and his courts with praise; give thanks to him and praise his name.”( Psalm 100:4 )

Follow a reading plan: Having a reading plan so I know what to read helps me get right to it. I also pray before starting, in case God wants to suggest a change. (I’ve found some helpful reading plans on a variety of subjects at https://www.youversion.com/reading-plans.)

Focus: Because I have a hard time focusing on what I’m reading, I have found the S.O.A.P. method helpful:

Scripture: After reading a Bible passage, I look back for a verse that particularly catches my attention and I write it in a notebook.

Observation: I write a brief summary of the passage.

Application: I write about how my day will be different because of what I’ve read, lessons to learn, promises to claim, examples to follow, etc.

Prayer: I write out a short prayer for myself based on what I just read.

The early morning may not be the best time for everyone, but no matter what slot we use in the day or night, we can all benefit from stepping back and spending time with God. Without it, we’ll get stressed and wear thin, but with it, we will be better prepared to tackle whatever challenges life may throw at us.

Thời gian yên tĩnh hiệu quả trong 5 bước

Dina Ellens

Tôi gần sắp nghỉ hưu nhưng vẫn tận hưởng cuộc sống dồi dào và năng động. Nhìn lại năm vừa qua, tôi có thể nhìn thấy những lợi ích mình đạt được từ việc dành thời gian với Chúa vào buổi sáng, trước khi một ngày bận rộn bắt đầu. Dưới đây là 5 bước đã giúp tôi có được sức mạnh tinh thần kéo dài cả ngày. Những bước này có thể cũng có thể giúp ích cho bạn:

Giật ra: Tôi cố gắng hết sức có thể tránh hết những điều chi phối và những quấy rối ví dụ như những thiết bị điện tử không ngừng nhảy lên những nhắc nhở, những thông báo, chữ và những tin nhắn bằng giọng nói, và email. Tôi thích ngồi xuống sofa với quyển Kinh Thánh, quyển sổ và viết.

Thư giãn: Tôi là người “thường ham việc”. Nếu không cẩn thận, thời gian yên tĩnh của tôi có thể biến thành thời gian để làm xong một việc khác trong bảng liệt kê. Tôi phải luôn chú ý lựa chọn thư giãn và tận hưởng thời gian cùng Chúa. Ngài không hối hả, vậy tôi sao tôi lại thế.

Biết tạ ơn: Tôi bắt đầu viết xuống năm điều tôi biết ơn trong ngày hôm qua. Điều này giúp tâm trạng tốt hơn. Như Lời Chúa nói: “Vào cửa thánh điện cất tiếng tạ ơn, tới khuôn viên đền vàng dâng lời ca ngợi, tạ ơn Chúa và chúc tụng danh Người (Tv 100:4).

Có kế hoạch đọc sách: Có một kế hoạch đọc sách để tôi biết đọc gì giúp tôi bắt tay vào. Tôi cũng cầu nguyện trước khi bắt đầu, trong trường hợp Chúa muốn đề nghị tôi thay đổi.

Tập trung: Bởi vì tôi khó tập trung vào việc đọc sách, tôi đã tìm thấy phương pháp hữu ích T.Q.A.C:

Thánh Kinh: sau khi đọc xong một đoạn Kinh Thánh, tôi xem lại một câu Kinh Thánh đặc biệt khiến tôi chú ý và tôi viết xuống sổ tay.

Quan sát: tôi viết tóm tắt về đoạn Kinh Thánh vừa đọc.

Áp dụng: tôi viết lại xem một ngày của tôi thay đổ thế nào nhờ vào những gì tôi đã đọc, bài học học được, những lời hứa tôi nhắc, những mẩu gương noi theo…

Cầu nguyện: tôi viết một lời cầu nguyện cho chính bản thân mình dựa vào những gì vừa đọc.

Buổi sáng sớm có thể không phải là thời gian tốt nhất cho tất cả mọi người, nhưng cho dù chúng ta dùng thời gian buổi sáng hay buổi tối, chúng ta đề có thể có được lợi ích từ việc bước lùi lại và dành thời gian với Chúa. Không có thời gian với Chúa, chúng ta sẽ căng thẳng và hao mòn, nhưng có thời gian với Chúa, chúng ta sẽ được chuẩn bị tốt hơn để thực hiện bất cứ thách thức nào trong cuộc sống.

Quite a Commotion

—An imaginative retelling of events culminating in Acts 2

By Chris Hunt

“Commotion” comes to mind when I think of him. I can’t forget the first time I met him. I was in synagogue for the regular Sabbath service. Judit is an elderly widow who had a terribly deformed back. She went up to this visiting rabbi, pleading for help. Next thing, she was standing up straight for the first time in years! How was that possible? (See Luke 13:10–13)

I saw more of him later, usually at a distance. I’m in good health and moderately successful, so I wasn’t following his progress because of any desperate needs of my own. It was more because I loved hearing him talk, loved watching the look on people’s faces when he relieved their pain, brought healing, gave them hope. Everything about him seemed amazing.

I didn’t have time or inclination to leave everything behind like his closest followers had done, but I was quite happy to see and hear him when our paths crossed. I expected he’d show up when I went to Jerusalem for Passover, and I wasn’t disappointed. There again was the commotion surrounding him as he rode into town. Caught up in the joyful atmosphere, I found myself waving palm branches along with the crowd. Perhaps he really was going to change our world! He was a thoroughly good man, and who knows, maybe he was even more than just another teacher. I’d heard that some were calling him the Messiah, the savior of our people.

But it was the next set of rumors a few days later that made my heart sink—they said he’d been arrested. When I heard he’d been brought before Pilate, I could hardly believe it. Condemned to death as a common criminal? Surely this couldn’t be true! What had he done to deserve this? Of course, I knew the temple leaders were jealous of his popularity and success, but that couldn’t be a good enough reason to turn him over to the Romans.

I couldn’t bear to go anywhere near the execution. It seemed so unjust. The more I thought about it, the less I could understand what had happened. He’d preached a message of love for God and fellow man; he’d gone around helping the helpless. He’d given up everything for the sake of others. When it came down to it, couldn’t God have intervened, done some sort of miracle to save him?

I wanted to talk about my confusion with some of his close followers, but I couldn’t find them. There was speculation that they were in hiding. And so I returned to my village, still dismayed. I knew there was no chance that Jesus would come wandering around our part of the country again, and I missed him. That wonderful teacher—I guess he had been just another teacher—was dead and buried.

Seven weeks later, I was back in Jerusalem for Shavuot—the festival celebrating the giving of the Law to Moses. I still wanted to discuss my questions with his followers, but remembering how they had vanished after his execution, I wasn’t hopeful.

Nothing seemed to have changed either in the city or with myself. I had been gloomy since Passover, and the city itself seemed to be under a shadow, as if feeling guilty that so many of its citizens had supported the execution of an innocent man.

There were crowds of people around, including lots of foreigners. That’s when I saw them again—and as could be expected, there was a commotion surrounding them. I was glad to see Jesus’ followers safe and sound—glad for their sakes, and also for my own, as it meant I could ask them about what had happened. But before I had a chance to get too close, one of the men began speaking. Loudly, clearly.

I could hardly believe my ears. I knew of course that Jesus had been killed—but according to Peter, he had been raised from the dead! I listened in wonder as he quoted and explained scriptures. He didn’t hold back in his criticism of the way the crowds had stood by when Jesus was crucified, but he offered a way of reconciliation: “Change your life. Turn to God and be baptized … in the name of Jesus Christ, so your sins are forgiven.” (Acts 2:38)

He spoke at length, explaining and pleading with us to receive God’s gift. I didn’t get to talk with him or any of the others personally, but I didn’t need to. I opened my heart in prayer; I committed myself. Best thing I ever did! Now I’m working with the other believers to let others know that God loved us so much that He sent His Son to die for us, so that we could be saved (See John 3:16).

Yes, Jesus is still causing a commotion.

Gần như là một sự chấn động

Cách thuật lại theo kiểu tưởng tưởng những sự kiện cao trào trong Công vụ tông đồ 2

“Sự chấn động”nơi tâm trí khi tôi nghĩ về ông. Tôi không thể quên lần đầu tiên tôi gặp ông. Tôi đang ở trong đền thờ cho công việc phục vụ mỗi lễ Sabbath. Judit là một góa phụ già với chiếc lưng bị dị dạng. Bà lên đến tận đây gặp vị thầy để cầu xin sự giúp đỡ. Kế tiếp, lần đầu tiên trong suốt bao năm, trong đời bà đứng thẳng dậy! Làm thế nào có thể như thế? (Xem Ga 13:10-13).

Sau đó, tôi nhìn thấy ông ấy vài lần, nhưng thường chỉ từ xa. Tôi có sức khỏe tốt và khá thành công, vì thế tôi không dõi theo ông bởi vì tôi không có bất kỳ nhu cầu khẩn thiết nào. Tôi dõi theo ông ấy bởi vì tôi yêu thích những gì ông ấy nói, tôi yêu thích việc nhìn thấy gương mặt của những người khi được ông làm cho bớt đau đớn, được chữa lành, được ông cho niềm hy vọng. Mọi điều về ông đều rất lạ lùng.

Tôi đã không có thời gian hoặc không muốn bỏ lại mọi thứ giống như những môn đệ bên cạnh ông đã làm, nhưng tôi hạnh phúc khi nhìn thấy và nghe thấy ông khi chúng tôi tình cờ gặp nhau. Tôi nghĩ ông sẽ có mặt khi tôi lên Giê-ru-sa-lem dự lễ Vượt Qua, và tôi đã không thấ vọng. Một lần nữa, sự chấn động quanh ông khi ông bước vào trong thị trấn. Hòa vào trong bầu không khí hân hoan, tôi cũng cầm nhành lá trong tay và vẫy cùng với đám đông. Có lẽ ông thật sự thay đổi thế giới của chúng tôi! Ông là một người vô cùng tốt, và có lẽ ông không chỉ đơn giản là một người thấy. Tôi nghe thấy rằng có người gọi ông là Đấng Messiah, Đấng Cứu Thế của nhân loại.

Nhưng một loại những tin đồn vài ngày sau đó làm tim tôi u buồn—họ nói ông đã bị bắt. Khi tôi nghe ông được mang đến trước Phi-la-tô, tôi gần như rất khó tin. Bị kết án tử hình như một tội phạm sao? Chắc chắn đều này không đúng! Ông đã làm gì mà phải chịu như thế? Lẽ dĩ nhiên, tôi biết những người đứng đầu đền thờ ganh tị với sự nổi tiếng và thành công của ông, nhưng điều đó không thể là nguyên nhân đủ thuyết phục để giao nộp ông cho người Rô-ma.

Tôi không thể dám đi đâu gần nơi thi hành án. Dường như quá bất công. Càng nghĩ về điề ấy, tôi càng không hiểu điều gì đã xảy ra. Ông đã giảng dạy thông điệp về tình yêu dành cho Chúa và cho tha nhân; ông đã đi khắp nơi giúp những người không nơi nương tựa. Ông đã từ bỏ mọi thứ vì người khác. Khi điều ấy xảy đến, chẳng lẽ Chúa không thể can thiệp, làm phép lạ gì đó để cứu ông sao?

Tôi muốn nói điều bối rối của tôi với một số những người môn đệ của ông, nhưng tôi không thể tìm thấy họ. Nghe nói họ đã đi tốn. Và vì thế, tôi quay lại quê mình với sự chán nả. Tôi biết không hề có việc ông Giê-su sẽ lại rảo bước đi quanh quê hương của chúng tôi, và tôi nhớ ông. Người thầy tuyệt vời ấy—tôi đoán ông cũng như người thầy khác—chết và được mai tang.

Bảy tuần sau đó, tôi quay lại Giê-ru-sa-lem vào dịp mừng lễ các Tuần—dịp lễ hội tưởng niệm việc trao Lề Luật cho Mô-sê. Tôi vẫn muốn thảo luận những câu hỏi của mình với những môn đệ của ông, nhưng nhớ lại họ đã biến mất sau khi ông bị xử tử hình, tôi không hy vọng gì mấy.

Dường như không có gì thay đổi cả ở thành phố hoặc ở chính bản thân tôi. Kể từ Lễ Vượt Qua, tâm trạng tôi rất u buồn, và thành phố dường như cũng ảm đảm như thể cảm thấy có lỗi vì rất nhiều người dân trong thành phố ủng hỏ bản án tử hình đàn ông vô tội.

Có một đám đông xung quanh, bao gồm rất nhiều ngoại kiều. Lần ấy, tôi lại gặp họ–và như đoán trước, có một sự chán động quanh họ. Tôi mừng khi nhìn thấy những môn đệ của Ngài bình an và yên lành—mừng vì họ, và cũng vì chính tôi, vì như thế có nghĩa là tôi có thể hỏi họ về điều gì đã xảy ra. Nhưng trước khi tôi có được cơ hội tiến đến gần, một trong số những người đàn ông bắt đầu phát biểu. Rất to, rất rõ ràng.

Tôi khó có thể tin những gì tai mình nghe. Lẽ dĩ nhiên, tôi biết Chúa Giê-su đã bị giết—nhưng theo lời Phê-rô, ông đã trổi dậy từ cõi chết! Tôi lắng nghe với vẻ kinh ngạc khi ông trích đọc và giảng nghĩa thánh kinh. Ông không phê bình việc đám đông đứng bên khi Giê-su bị đóng đinh, nhưng đã đưa ra sự hòa giải: “Hãy thay đổi cuộc sống. Hãy quay sang Chúa và hãy chịu phép rửa…nhân danh Chúa Giê-su Cứu Thế, tội lỗi của bạn được tha thứ “ (Cv 2:38).

Ông đã nói rất lâu, giải thích và nài nỉ chúng tôi đón nhận món quà của Chúa. Tôi đã không nói chuyện riêng với ông hoặc bất cứ người nào khác, nhưng tôi không cần. Tôi mở rộng tâm hồn trong lời cầu nguyện; tôi dâng mình cho Chúa. Điều tốt nhất tôi đã từng làm! Giờ đây, tôi làm việc với những tín hữu khác để giúp người khác biết rằng Thiên Chúa yêu chúng ta đến nỗi đã tặng ban Con Một của Ngài để chết cho chúng ta, nhờ đó, chúng ta được cứu (Xem Ga 3:16).

Đúng thế, Chúa Giê-su vẫn đang tạo ra một sự chấn động.

QUIET MOMENTS

Speed Date
By Abi May

God isn’t a complete mystery; He’s told us lots about Himself in His Word. Pull up a chair and hear what He has to say. We won’t find out everything (See Deuteronomy 29:29), but there’s plenty to get started. “I publicly proclaim bold promises. I do not whisper obscurities in some dark corner. I would not have told [you] to seek me if I could not be found.” (Isaiah 45:19)

What’s Your background?
I’m A to Z. I’m the God who is, the God who was, and the God about to arrive (Revelation 1:8).

Where do You live?
I live … with the low-spirited, the spirit-crushed, and what I do is put new spirit in them, get them up and on their feet again. If anyone loves me, he will carefully keep my word and my Father will love him—we’ll move right into the neighborhood!( Isaiah 57:15; John 14:23)

Tell me a bit about Your work. Do You enjoy it?
I am … the Maker of all things. I do what’s right and set things right and fair. For I find joy in these things (Isaiah 44:24 NIV; Jeremiah 9:24).

Do You have any particular likes?
I … love what is right and fair. [I delight] in those who tell the truth. The godly people in the land are my true heroes! What splendid friends they make! (Isaiah 61:8 NLV; Proverbs 12:22 NLT; Psalm 16:3)

Dislikes?
Six things …—no, seven things …: haughty eyes, a lying tongue, hands that kill the innocent, a heart that plots evil, feet that race to do wrong, a false witness who pours out lies, a person who sows discord in a family (Proverbs 6:16–19).

How do You see our future together?
The plans I have in mind for you … are plans for peace, not disaster, to give you a future filled with hope. When you call me and come and pray to me, I will listen to you. [I] will bring much good upon all the work you do. [I] will wipe every tear from [your] eyes, and there will be no more death or sorrow or crying or pain. All these things [will be] gone forever. … Look, I am making everything new! I’ll show you how great I am, how holy I am. I’ll make myself known all over the world (Jeremiah 29:11–12; Deuteronomy 30:9; Revelation 21:4–5; Ezekiel 38:23).

What do You think of me?
I have loved you with a love that lasts forever. The mountains may move and the hills disappear, but even then my faithful love for you will remain. You are my friends, since I have told you everything the Father told me (Jeremiah 31:3 NLV; Isaiah 54:10 NLT; John 15:15).

How can I get to know You better?
Turn to me … and I will turn to you. Don’t be afraid. I am here to help you (Zechariah 1:3 NET; Isaiah 41:13).

Anything else You’d like to tell me?

Whoever hears my word and believes in the one who sent me has eternal life (John 5:24). ■

Dear Jesus, through Your sacrifice on the cross, You opened the door for me to have a personal relationship with You and Your Father, an eternal connection that will endure forever in the world to come. Please come into my heart and help me to live a life that pleases You.

Buổi hẹn hò chớp nhoáng

Những thoáng suy ngẫm

Abi May

Thiên Chúa không phải hoàn toàn là một sự bí ẩn; Ngài đã nói cho chúng ta biết rất nhiều về Ngài trong Lời của Ngài. Hãy kéo ghế ngồi lại đây và nghe những gì Ngài nói. Chúng ta sẽ không tìm hiểu hết mọi thứ (xem Đệ nhị luật 29:29), nhưng có rất nhiều điều để bắt đầu. “Khi Ta phán, Ta đâu có ẩn mình ở nơi nào trong vùng đất tối tăm. Ta sẽ không bao con tìm Ta, nếu Ta ẩn mình” (Isa 45:19).

Ngài là ai?
Ta là A đến Z. Là Đức Chúa, Đấng hiện có, đã có và đang đến (Kh 1:8).

Ngài sống ở đâu?
Ta sống…với những người chán nán, những người tinh thần mệt mỏi, và việc Ta làm chính là đặt một tinh thần mới vào trong họ, nâng họ đứng dậy. Nếu bất cứ ai yêu Ta, người ấy sẽ giữa Lời Ta và Cha Ta sẽ yêu mến người ấy—Cha của Ta và Ta sẽ đến và ở cùng người ấy (Isa 57:15; Ga 14:23).

Hãy nói cho con nghe một chút về công việc của Ngài. Ngài có thích công việc Ngài đang làm không?

Ta là …Đấng Sáng Tạo nên mọi thứ. Ta làm những điều đúng đắn và đặt mọi thứ trong sự đúng đắn và công bằng. Ta tìm thấy niềm vui ở những điều này.

Ngài có đặc biệt thích điều gì không?
Ta…thích những gì đúng đắng và công bằng. [Ta yêu quý] những người nói lẽ thật. Những người thánh thiện trên mặt đất chính là những anh hùng thật sự của Ta! Tình bạn của họ thật tuyệt vời! (Isa 61:8, Cn 12:22; Tv 16:3).

Vậy Ngài không thích gì?
Sáu điều…à không, là bảy điều…:ánh mắt ngạo mạn, chiếc lưỡi nói dối, bàn tay giết hại kẻ vô tôi, trái tim đầy mưu mô, đôi chân chạy đi làm những điều sai trái, những nhân chứng cho lời khai gian dối, người gieo bất hòa vào trong gia đình (Cn 6:16-19).

Ngài nghĩ tương lai của chúng ta như thế nào?

Những kế hoạch Ta dành cho con…là những kế hoạch bình an, không phải tai ương, những kế hoạch mang đến cho con một tương lai với niềm hy vọng. Khi con kêu cầu Ta, đến bên Ta, và cầu nguyện với Ta, Ta sẽ lắng nghe con. Ta sẽ thánh hóa những điều con làm. Ta sẽ lau sạch nước mắt của con, và sẽ không còn chết chóc hay đau khổ hay tiếng khóc hay đau đớn nữa. Tất cả những điều này sẽ vĩnh viễn không còn… Ta làm cho mọi thứ nên mới! Ta sẽ cho con thấy Ta vĩ đại đến dường nào, Ta cao cả đến dường nào. Ta sẽ cho tất cả thế giới biết về Ta (Gr 29:11-12; Đnl 30:9; Kh 21:4-5; Ed 38:23)).

Ngài nghĩ gì về con?
Ta yêu con bằng một tình yêu vĩnh hằng. Núi có thể dời, đồi có thể bị lắp, nhưng tình yêu chung thủy của Ta dành cho con là mãi ãi. Con chính là người bạn, vì Ta nói cho con nghe mọi điều Cha Ta nói với Ta (Gr 31:3; Isa 54:10; Ga 15:15).

Làm thế nào con biết rõ hơn về Ngài?
Hãy quay sang Ta…và Ta sẽ quay sang con. Đừng sợ hãi. Ta luôn ở bên giúp đỡ con (Dacaria 1:3; Isa 41:13).

Còn điều gì khác Ngài muốn nói với con không?
Bất cứ ai nghe Lời Ta và tin vào Đấng đã sai Ta đều có được sự sống đời đời (Ga 5:24).

Lạy Chúa Giê-su, nhờ sự hy sinh của Ngài trên thập giá, Ngài đã mở ra cánh cửa để con có được mối quan hệ riêng tư với Ngài và Cha Ngài, một sự liên kết vĩnh cửu trường tồn dù cho thế gian này qua đi. Xin hãy đến trong tâm hồn con và giúp con sống một cuộc sống làm vui lòng Ngài.

A Closer Walk

We need never shout across the spaces to an absent God. He is nearer than our own soul, closer than our most secret thoughts.
—A. W. Tozer (1897–1963)

It is in silence that God is known, and through mysteries that he declares himself.
—Robert Hugh Benson (1871–1914)

To have found God is not an end in itself but a beginning.
—Franz Rosenzweig (1886–1929)

Seek in reading and you will find in meditation; knock in prayer and it shall be opened to you in contemplation.
—St. John of the Cross (1542–1591)

Whenever a person says to me: “My problem is that I do not love the Lord enough,” I usually respond: “No … your problem is that you do not know how much the Lord loves you.”
—Selwyn Hughes (1928–2006)

There come times when I have nothing more to tell God. If I were to continue to pray in words, I would have to repeat what I have already said. At such times it is wonderful to say to God, “May I be in Thy presence, Lord? I have nothing more to say to Thee, but I do love to be in Thy presence.”
—Ole Kristian Hallesby (1879–1961)

God gives hope to those who dream. Gives miracles to those who believe. He never lets down those who trust and never leaves those who walk with Him.
—Nishan Panwar ■

Bước gần

Với khoảng cách giữa ta và Chúa, chúng ta không bao giờ cần phải hét to. Ngài gần sát bên tâm hồn của chúng ta, gần hơn cả những suy nghĩ thầm kín nhất của chúng ta.—A. W. Tozer (1897-1963)

Thiên Chúa tỏ mình cho chúng ta trong sự thinh lặng, và bày tỏ ý Ngài qua những sự huyền nhiệm.—Robert Hugh Benson (1871 – 1914)

Hãy đọc và tìm kiếm và bạn sẽ tìm thấy từ sự suy ngẫm; hãy gõ cửa trong lời cầu nguyện và cách cửa sẽ được mở ra cho bạn trong sự suy tư.—Thánh Gioan Thập giá (1542 – 1591)

Bất cứ khi nào một người nói với tôi: “Vấn đề của tôi chính là tôi không yêu Chúa đủ”, tôi thường đáp lại rằng: “Không phải…vấn đề của bạn chính là bạn không biết Chúa yêu bạn đến dường nào.”—Selwyn Hughes (1928 – 2006)

Có những lúc tôi không có gì để nói thêm với Chúa. Nếu tôi phải tiếp tục cầu nguyện nên lời, tôi sẽ chỉ lặp lại những gì mình đã nói. Những lúc như thế, sẽ rất tuyệt vời khi nói với Chúa rằng: “Xin cho con được ở trong sự hiện diện của Ngài, lạy Chúa! Con không còn gì khác để nói với Ngài, nhưng con yêu thích được ở trong sự hiện diện của Ngài.”—Ole Kristian Hallesby (1879 – 1961)

Thiên Chúa ban niềm hy vọng cho những ai mơ ước. Ngài ban phép lạ cho những ai tin tưởng. Ngài không bao giờ để những ai trông cậy phải thất vọng và không bao giờ bỏ rơi những ai bước theo Ngài.—Nishan Panwar

FROM JESUS WITH LOVE

Getting the Most Out of Life

It saddens Me that so many people are content to just let life pass them by. They may be busy keeping up or trying to get ahead, or they may fill every spare moment with relaxing activities, but where is all that busy activity taking them? When do they really live?

The secret to getting the most out of life is living close to Me and remaining faithful to My teaching (See John 8:31). I don’t mean that you should hide away and give yourself solely to quiet reflection and study, but rather that when you include Me in your daily activities and look to My Word for guidance (See Psalm 119:105), I can help life take on new meaning and depth. You will not only be much happier and feel more fulfilled, but you will brighten the lives of those around you as you reflect My love.

It starts by making a habit of taking a few quiet minutes at the start of every day for prayer and time with Me (See Proverbs 8:17). Then take what I have taught you in the “classroom” and apply it throughout the day. Whether you’re on the job, running errands, or relaxing with family and friends, I can make you a greater blessing to others and bless you in the process. You’ll find life will be richer and more meaningful as you look to Me.

Chúa Giê-su với tình yêu

Tận hưởng cuộc sống cách thật trọn vẹn

Ta thật buồn khi rất nhiều người tự bằng lòng với việc để cho cuộc sống cứ trôi qua. Có thể họ bận rộn với nhiều công việc cần làm và cố gắng để ở vị trí dẫn đầu, hoặc có thể họ lắp đầy mọi khoảnh khắc rãnh rổi bằng những hoạt động thư giãn, nhưng rồi bất cả những sự việc bận rộn ấy mang họ đến đâu? Khi nào họ mới thật sự sống?

Bí quyết để tận hưởng cuộc sống trọn vẹn nhất chính là sống gần Ta, trung thành với những gì Ta dạy (Xem Ga 8:31). Ta không có ý nói là con phải lánh xa và hoàn toàn dành thời gian chỉ để suy ngẫm và học tập lời Ta, nhưng Ta muốn nói rằng con nên đặt Ta và trong những hoạt động thường ngày của con và tìm kiếm Lời Ta để có được sự hướng dẫn (Xem Tv 119:105), Ta sẽ giúp cho cuộc sống của con có được một chiều sâu và một ý nghĩa mới. Con sẽ không chỉ hạnh phúc hơn rất nhiều, cảm thấy thỏa nguyện hơn rất nhiều, nhưng con còn thắp sáng cuộc sống của những người xung quanh khi con phản chiếu tình yêu của Ta.

Mọi việc bắt đầu từ việc tạo thói quen dành ít phút yên lặng bắt đầu vào mỗi ngày để cầu nguyện và dành thời gian ở cùng Ta (Xem Cn 8:17). Sau đó, hãy mang những gì Ta đã dạy cho con “trong lớp học” và thực hành trong cả ngày. Cho dù con đang làm việc, đang làm những việc lặt vặt, hay đang thư giãn cùng với gia đình và bạn bè, Ta cũng có thể làm con trở thành một ơn lành lớn lao hơn đối với những người khác, và cùng lúc ban phúc lành cho con. Con sẽ nhận thấy cuộc sống dồi dào hơn và ý nghĩa hơn khi con tìm kiếm Ta.

A Life Well Lived – Sống Khỏe Mạnh

A life well lived

Finding Meaning

One of the central questions that philosophers and theologians have struggled with for millennia is the mystery of what gives life meaning. Everyone wants to be happy and fulfilled, but how can we tell what true happiness is and where it comes from?

The ancient Greeks believed that the source of happiness was internal and could be cultivated by living a worthwhile life. They called this state eudaimonia, which Aristotle described as taking part in activities that draw on our talents and challenge our abilities, acting in ways that benefit others, and guiding our lives by principles and virtues. It isn’t enough to simply possess an ability or disposition—eudaimonia requires it to be put into action with deeds.

In Paul’s letter to the Ephesians, he begs the Christians there to live a life worthy of their calling (See Ephesians 4:1). He goes on to explain that this is done through being humble, gentle, patient, tolerant, loving, and peaceable toward those around them.

Living a virtuous and principled life sounds good. Unfortunately, as humans, our imperfect nature often makes us unable to achieve this on our own. As believers, however, we can draw on God’s power to help us go further in transcending our limitations. “It is God who arms me with strength and makes my way perfect.” (Psalm 18:32)

Solomon, supposedly the wisest person who ever lived, also discovered the futility of a life lived only for self and this world, but he hit on the solution. At the end of his search for meaning and happiness in the book of Ecclesiastes, he concludes, “Everything you were taught can be put into a few words: Respect and obey God! This is what life is all about.” (Ecclesiastes 12:13 CEV )

The more we learn to put God and the well-being of others at the center of our thoughts and actions, the more meaning and purpose our lives will have.

Tìm ý nghĩa

Một trong những câu hỏi trọng tâm mà những nhà triết và thần học đã phải cố lý giải trong suốt hàng nghìn năm chính là bí ẩn về điều gì mang đến ý nghĩa cho cuộc sống. Mọi người muốn cảm thấy hạnh phúc và cảm thấy được thỏa nguyện, nhưng làm thế nào chúng ta có thể biết được hạnh phúc thật sự là thế nào và đến từ đâu?

Người Hy Lạp cổ tin rằng hạnh phúc đến từ bến trong tâm hồn và có thể được nuôi dưỡng thông qua việc sống một cuộc sống có ý nghĩa. Đây được gọi là trạng thái eudaimonia (trạng thái mãn nguyện hạnh phúc), mà nhà triết học Aristotle đã miêu tả tương tự như khi tham gia vào những hoạt động có thể phát huy những tài năng và thách thức khả năng của bản thân, hành động theo những cách mang lại lợi ích cho người khác, và định hướng cuộc sống của chính mình theo những nguyên tắc và giá trị đạo đức. Không phải chỉ là có được một khả năng hay một ý định—eudaimonia đòi hỏi phải hành động.

Trong thư của tông đồ Phao-lô gửi tín hữu Ê-phê-sô, ông đã nài nỉ những tín hữu nơi đây sống một cuộc sống xứng đáng với ơn gọi của mình (Xem Ep 4:1). Ông tiếp tục giải thích rằng đó là sống khiêm tốn, hòa nhã, kiên nhẫn, bao dung, yêu thương, và ôn hòa với những người xung quanh.

Sống một cuộc sống có nguyên tắc và đức hạnh có vẻ tốt. Nhưng đáng tiếc, là con người, với bản chất không hoàn hảo thường khiến chúng ta không thể tự mình đạt được điều này. Tuy nhiên, là những tín hữu, chúng ta có thể nhờ đến sức mạnh của Chúa để giúp chúng ta vượt qua giới hạn của bản thân mình. “Chính Thiên Chúa đã làm cho tôi nên hùng dũng, và cho đường nẻo tôi đi được thiện toàn” (Tv 18:32).

Salomon, người được xem là khôn ngoan nhất, cũng đã nhận ra rằng cuộc sống vô nghĩa khi chỉ sống cho bản thân và cho thế gian này, nhưng ông đã vô tình tìm ra được giải pháp. Trong cuộc tìm kiếm ý nghĩa và hạnh phúc trong sách Giảng viên, ông đã đưa ra kết luận: “Lời kết luận cho tất cả mọi điều bạn đã nghe ở trên đây là: hãy kính sợ Thiên Chúa và tuân giữ các mệnh lệnh Người tuyền. Đó là tất cả đạo làm người” (Gv 12:13).

Nếu chúng ta càng học biết cách đặt Chúa và hạnh phúc của người khác làm trung tâm của mọi suy nghĩ và hành động, cuộc sống của chúng ta sẽ càng có ý nghĩa và có mục đích hơn.

Valerie Therapy

By Anna Theresa Koltes

It was a perfect spring day. A gentle wind, warm and coaxing, announced the arrival of the season. Everyone around me was in a good mood. But it’s often on days like these, when we least see it coming, that God tends to surprise us with a little learning. 

That morning, I received an unexpected letter from a friend. It contained a substantial smudge of bad news—enough to sink my happy boat and pull a few more down with it. I was devastated. Suddenly everyone else’s cheeriness was aggravating. I wished they would all just go away and take the sunshine with them.

All kinds of dark and inconvenient thoughts were wading through my mind when my neighbor called.

“The doctor’s office rescheduled my appointment to earlier this afternoon, but I have a problem. There won’t be anyone home to watch Valerie. Do you think you could hang out with her till I get back?”

My boat let out its last sputter before sinking. Babysit? Me? The last thing I wanted was to pollute a child’s youthful innocence with my wretched mood.

I tried to get out of it but finally accepted. Poor child!

In a bit, I found myself standing in their flat, feeling stressed and grumpy.

Valerie bounded in. “I’ve got new crayons!” she exclaimed.

She was smiling, and I forced myself to do the same. “You mean … coloring?”

She nodded, before disappearing and returning a wink later with a red suitcase bursting with drawing materials.

Honestly, I didn’t much feel like coloring, but I kicked myself and helped Valerie dump everything onto the table. We put on a Tchaikovsky CD and got to work coloring a picture of a wild woman with multicolored flowing hair. Surprisingly enough, time flew by, as I was carried away into a utopia of classical music and art.

Well, I don’t know if you would call that “art,” so let’s settle for “therapy.”

By the time three hours had passed, we’d created more than a few abstract masterpieces, listened to a whole lot of Swan Lake, and I’d found peace. With a clear mind, I realized that even when there are great disappointments or catastrophes in our lives, there is always a solution.

Mine was simple. Unexpected. Refreshing.

And highly recommended. 

Liệu pháp Valerie

Anna Theresa Koltes

Đó là một ngày xuân hòan hảo. Gió nhẹ, ấm áp, ngọt ngào, báo hiệu mùa xuân đã đến. Mọi người xung quanh tôi đều có tâm trạng rất tốt. Nhưng thường vào những ngày như thế này, vào lúc chung ta không ngờ đến thì Chúa lại khiến ta phải bất ngời bằng một bài học nhỏ.

Buổi sáng hôm ấy, tôi bất ngờ nhận được bức thư từ một người bạn. Bức thư chứa đựng sương giá của tin xấu—đủ để nhấn chìm con tàu hạnh phúc của tôi và kéo xuống cùng nó một số điều khác. Một sự tàn phá. Bỗng nhiên, sự vui vẻ của người khác làm tôi phát cáu. Tôi ước gì tất cả họ biến đi nơi khác cùng với ánh sáng mặt trời của họ.

Mọi loại suy nghĩ chán nản và phiền phức đang tấn công tâm trí tôi thì một người hàng xóm gọi điện.

“Phòng mạch bác sĩ dời cuộc hẹn của chị lại sớm hơn vào trưa nay, nhưng có một vấn đề. Không có ai ở nhà trông Valerie. Em có thể ở cùng bé cho đến khi chị về không?

Con thuyền của tôi nỗ những tiếng lạch bạch cuối cùng trước khi chìm. Trông trẻ ư? Là tôi sao? Điều cuối cùng tôi muốn chính là làm vấn đục sự ngây thơ của một đứa trẻ bởi tâm trạng tồi tệ của mình.

Tôi cố thoát ra khỏi suy nghĩ ấy, nhưng không được. Đứa trẻ đáng thương!

Chẳng mấy chốc, tôi đến căn hộ của họ, cảm thấy căng thẳng và bực bội.

Valerie xuất hiện. “Con mới có hộp bút màu sáp mới!” cô bé khoe.

Cô bé mỉm cười, và tôi cũng cố gượng cười theo. “Con muốn tô màu à?”

Cô bé gật đầu, trước khi biết mất và trở lại ngay lập tức với chiếc cặp màu đỏ đựng đầy dụng cụ vẽ.

Thú thật, tôi chẳng mấy thích tô màu, nhưng tôi cố ép mình giúp Valerie đổ mọi thứ ra bàn. Chúng tôi mở đĩa nhạc Tchaikovsky và bắt đầu tô bức tranh người đàn bà hoang dã với mái tóc dài đủ màu. Thật ngạc nhiên, thời gian trôi nhanh, khi tôi trở nên hào hứng với âm nhạc cổ điển và hội họa.

Tôi không biết bạn có gọi đó là “hội họa” hay không, vậy hãy gọi đó là “liệu pháp”.

Trong 3 tiếng đồng hồ, chúng tôi đã hoàn thành một vài bức tranh trừu tượng, nghe được cả một bài dài Hồ Thiên Nga, và tôi tìm thấy bình an. Với một tâm trí minh mẫn, tôi nhận ra rằng ngay cả khi có những nỗi thất vọng hoặc tai họa to lớn gì xảy ra trong cuộc sống của chúng ta, luôn có một giải pháp.

Giải pháp của tôi đã thật bất ngời, tươi mới và đơn giản.

Và đó là lời khuyên chân thành của tôi.

Không một hành động tử tế nào, dù nhỏ hay lớn mà lãng phí cả.—Aesop (620 BC – 560 BC)

Một trong những ý định xuất sắc nhất chính là chúng ta có thể có được trong hành động của chúng ta, chính là vì Thiên Chúa đã làm chúng.—Thánh Francis de Sales (1567-1622)

Present Seeds, Future Blossoms

By Peter van Gorder

Walking through a botanical garden in Kolkata, India, I was enthralled by the vibrant and vivid colors of the flowers. For a few hours, I felt like I’d been transported away from the hustle of the city and into a world of beauty. On my way out, I popped into the office to compliment the staff on the good job they do in arranging and caring for the plants.

The director was in that day, and he was happy to share information about the place. I learned that the missionary William Carey started this institution—the oldest of its kind in India—in 1820, with a goal of helping the local people in a practical way. He saw the local farmers using inferior seeds and ineffective farming techniques, and he wanted to improve their livelihoods and help them to realize, as he put it, “the capabilities of the soil to enrich a nation to an almost indefinite extent.”

Carey’s vision was a whole lot greater than just planting and exhibiting pretty flowers. He gathered near-extinct species of plants and nurtured them in the society’s garden so they’d be preserved for the future. He also included maize, cotton, tea, sugar cane, and cinchona1 from various countries and introduced the concept of plantation farming to this part of India. He was successful in imparting this vision to others, and the society he created helped pioneer the introduction of a wide array of cereals, cash crops, fruits, vegetables, and other trees and plants.

I was struck by how Carey’s legacy lives on almost two centuries after he had his initial idea. When he started this garden, it was a completely out-of-the-box concept and it is likely that he faced many challenges and much opposition. Yet, in addition to caring for his ill wife, translating the Bible into several local languages, and trying to abolish the practice of suttee (widow immolation), Carey persevered.

The garden was moved several times, until it was finally established at its present location in 1870. Here, it has survived wars, riots, droughts, and disasters. The vast land area it sits on is now prime real estate in the center of the city, and I’m sure there are quite a few people who would like to see it turned over to more profitable development schemes, but the garden has become a valuable asset for the community, and it is unlikely to be surrendered to greed. To attempt a project like this today in this location would be a monumental—if not impossible—task. It was Carey’s foresight and hard work all those years ago that make it possible for people today to enjoy a little taste of heaven on earth.

It made me realize that what we do now can have a huge impact on the future and the generations to come. Carey’s work on the garden shows what a legacy we can leave behind. He followed his vision, and it has borne much fruit, both literally and figuratively. We sometimes don’t fully appreciate the magnitude of our influence. Every soul we touch or help will have a ripple effect down through the ages into eternity, but it takes breaking the ground and planting that first seed to make a garden.

Hạt giống hiện tại, hoa trái tương lai

Peter Van Gorder

Đi dạo trong khu vườn thực vật ở Kolkata, Ấn độ, tôi bị mê hoặc bởi những màu sắc sống động và sặc sỡ của những bông hoa. Trong vài tiếng đồng hồ, tôi cảm thấy như mình được mang đi khỏi sự chen lấn nơi thế gian để đến một thế giới xinh đẹp. Trên đường đi ra, tôi bước vào văn vòng để bày tỏ lời khen với nhân viên đã làm rất tốt việc sắp xếp và chăm sóc khu vườn.

Vị giám đốc cũng ở đó ngày hôm ấy và rất vui vẻ chia sẻ thông tin về khu vườn này. Tôi biết được rằng nhà truyền giáo William Carey đã thành lập viện này—một viện cổ nhất ở Ấn Độ–vào năm 1820, với mục tiêu giúp đỡ người địa phương bằng cách thiết thực. Ông đã nhìn thấy những người nông dân địa phương sử dụng những hạt giống kém chất lượng và những kỹ thuật nông nghiệp kém hiệu quả, và ông muốn cải thiện kế sinh nhai của họ và giúp họ nhận ra điều đó khi ông nói: “khả năng mà đất làm giàu cho một quốc gia là một phạm vi gần như không hạn định.”

Tầm nhìn của Carey hoàn toàn không chỉ là trồng và triển lãm những loại hoa đẹp. Ông tập hợp những giống cây gần như tuyệt chủng và nuôi dưỡng chúng trong một khu vườn của cộng đồng để nhờ đó, chúng có thể được bảo tồn trong tương lai. Ông cũng đã trồng cây ngô, gòn, trà, mía và cinchona (một loại cây xanh mà vỏ của nó được dùng để tạo ra chất quinine, một chất chống sốt rét) từ những nước khác nhau để đưa vào mô hình vườn ươm ở Ấn độ này. Ông đã thành công trong việc phổ biến ý định của mình đến mọi người, và nhóm người ông lập nên đã tiên phong trong việc giới thiệu một loạt các loại cây ngũ cốc, những cây hoa màu, trái cây, rau, và những loại cây trồng khác.

Tôi ấn tượng trước gia sản của Cary tồn tại gần hai thế kỷ kể từ sau ý tưởng ban đầu của ông. Khi ông bắt đầu khu vườn này, đây hoàn toàn là một ý tưởng rất sáng tạo và ông phải đối mặt với rất nhiều những thách thức và phản đối. Tuy nhiên, ngoài việc chăm sóc cho người vợ bị bệnh, dịch Kinh Thánh sang nhiều ngôn ngữ địa phương, và cố xóa bỏ tục lệ thiêu sống vợ theo chồng (tế góa phụ), Carey đã rất kiên định với ý tưởng của mình.

Khu vườn bị di dời nhiều lần, cho đến khi cuối cùng nó được chuyển đến vị trí hiện tại vào năm 1870. Tại đây, nó đã tồn tại qua những cuộc chiến tranh, những cuộc bạo loạn, hạn hán và thiên tai. Khu đất rộng mà nó tọa lạc giờ đây chính là khu đất cao cấp ngay trung tâm thành phố, và tôi chắc rằng có số ít người muốn mảnh đất này hóa thành một khu phát triển sinh lợi, nhưng giờ đây, khu vườn này đã trở thành một tài sản giá trị cho cộng động, không bị khuất phục bởi lòng tham. Để nỗ lực xây dựng cả một dư án như ngày nay ở vào vị trí này quả là một việc làm đồ sộ–nếu không nói là điều không thể. Đó chính nhờ cái nhìn xa trông rộng và vất vả của Carey suốt nhiều năm để người đời ngày nay tận hưởng một chút thiên đàng nơi thế gian.

Điều này giúp tôi nhận ra rằng những gì chúng ta làm lúc hiện tại có thể ảnh hưởng to lớn đến tương lai và những thế hệ tiếp theo. Công việc của Carey nơi khu vườn đã cho thấy một tài sản mà chúng ta có thể để lại đời sau. Ông đã theo đuổi giấc mơ của mình, và đã sinh hoa trái, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Đôi khi chúng ta không đánh giá đúng mức tầm quan trọng của những ảnh hưởng của chính mình. Mỗi một tâm hồn mà chúng ta chạm đến hoặc sự giúp đỡ có ảnh hưởng lan rộng khắp nhiều thế hệ cho đến vĩnh cửu, nhưng nó cần xới đất và gieo hạt đầu tiên để tạo nên cả khu vườn.

Making a Difference

The vocation of every man and woman is to serve other people.
—Leo Tolstoy (1828–1910)

“I’d like to add some beauty to life,” said Anne dreamily. “I don’t exactly want to make people know more … though I know that is the noblest ambition … but I’d love to make them have a pleasanter time because of me … to have some little joy or happy thought that would never have existed if I hadn’t been born.”
—Anne Shirley in Anne’s House of Dreams, by Lucy Maud Montgomery (1874–1942)

Picture the farmer. He’s finished a difficult year; he’s fretting about the future. Will the coming year’s harvest be any better? No matter his dismay, he can’t just stay in the farmhouse, staring into his tea at the kitchen table. He’s got to think about the future of the farm, about his family.
So he picks himself up. He goes out with trepidation, planting his seeds. Winds will blow, rain will fall, sun will shine. In time, the crops will grow. He’ll come back to the farmhouse a lot happier, with the fruits of the harvest safely in his barn.
If he had not been able to visualize the results, he never would have sown the seeds. If he had never gone out, there would be no harvest. Let’s leave our comfort zone and step out to realize our goals, even when it is difficult. That’s how we’ll make a difference.
—Chris Hunt

Tạo nên sự khác biệt

Nghề nghiệp của mọi nhân loại chính là phục vụ người khác.—Leo Tolstoy (1828-1910)

“Tôi muốn góp thêm vẻ đẹp cho cuộc sống,” Anne đã nói một cách đầy mơ mộng. “Tôi thật sự không muốn mọi người “biết” nhiều hơn…mặc dù tôi biết rằng đó chỉ là một tham vọng viễn vong…nhưng tôi muốn mọi người có thời gian vui vẻ hơn nhờ tôi…có được niềm vui nhỏ nhoi hoặc suy nghĩ hạnh phúc mà vốn sẽ không bao giờ tồn tại nếu tôi đã không được sinh ra.—Anne Shirley (1874-1942)

Hãy nghĩ đến người nông dân. Ông vừa trải qua một năm khó khăn; ông lo lắng về tương lai. Liệu vụ mùa năm sau có khá hơn chút nào không? Cho dù chán chường thế nào, ông không thể chỉ sống trong ngôi nhà nông, nhìn chằm chằm chiếc bàn bếp. Ông phải suy nghĩ cho tương lai của nông trại, cho gia đình.

Vì thế, ông phải phấn chấn lên. Ông ra đi và gieo hạt. Gió thổi, mưa rơi, mặt trời chiếu sáng. Ông trở lại nông trại với vẻ hạnh phúc hơn rất nhiều, với trái ngọt từ vụ mùa được cất trữ an toàn trong kho.

Nếu ông không thể nhìn thấy kết quả, ông sẽ không bao giờ gieo hạt. Nếu ông không bao giờ bước ra ngoài, sẽ không có mùa màng. Hãy bước ra khỏi “vùng thoải mái” của bạn và bước ra ngoài để nhận ra những mục tiêu của mình, ngay cả khi khó khăn. Đó là cách chúng ta làm nên một sự khác biệt.—Chris Hunt

The Green Wristband

By Mila Nataliya A. Govorukha

My first visit to the Exit rock festival—held annually in the shadow of a beautiful castle in Novi Sad, a pretty Serbian town on the Danube River—was unforget­table. There were stages everywhere and the streets were filled with crowds, huge tent villages resounding with all styles of music, aromas of chevapi, the local meat dish, and an atmosphere of brotherhood, havoc, and freedom. But for a time it looked as though I wasn’t going to take part at all.

I and a fellow volunteer from Denmark had traveled from Bosnia to attend and were met outside the festival grounds by colleagues who organized humanitarian projects in Serbia and Kosovo. The plan was to gather a 50-odd group of volunteers who would use music as a way of reaching the youth with God’s love, as well as an anti-drugs and anti-violence message.

We had been assured free entrance, but unfortunately this didn’t materialize. The administration offered a discount but couldn’t waive the fees completely.

My companion and I didn’t know what to do. It wasn’t that large a sum, but we had limited funds. If we paid the entrance fee, we risked not having enough money for our return journey; and the alternative was to return home immediately, without doing anything of what we had come for. How we envied those wearing the bright green wristbands that allowed them entrance.

Then a woman we had never met before approached and began a conversation. When we introduced ourselves, she exclaimed, “Oh, I’ve heard of your work in Sarajevo! I need to go fetch something, but could you wait just a short while?”

The woman—Maria—came back a few minutes later, holding a couple of green wristbands, one for each of us. As she tagged them onto our wrists, she commented, “I was planning to buy some souvenirs to take home, but I’d rather make it possible for you to attend.”

That was just the beginning of a great time at the Exit festival. We sang songs on the streets and squares, we distributed Christian literature, we participated in meaningful skits, we held countless conversations with people of all ages and nationalities, we prayed with hundreds, and we spent unforgettable days with friends.

Thank you, Maria, for your generosity that made it possible for us to participate.

Vòng tay màu xanh lá

Mila Nataliya A. Govorukha

Chuyến viếng thăm đầu tiên của tôi đến lễ hội nhạc rock Exit—được tổ chức hằng năm nơi bóng râm của tòa lâu đài xinh đẹp ở Novi Sad, thị trấn Sebian xinh đẹp bên sông Danube—là một chuyến viếng thăm khó quên. Sân khấu khắp mọi nơi và những con đường đông đúc người, những ngôi làng căng lều to vang dội đủ loại âm nhạc, mùi hương chevapi, món thịt đặc sản địa phương, và không khí thân thiện, sự đông đúc và tự do. Nhưng có lúc có vẻ như thể tôi chẳng hề tham dự gì cả.

Tôi và người bạn tình nguyện đến từ Đan Mạch đã đến từ Bosnia để tham dự và gặp những người bạn đồng nghiệp bên ngoài sân lễ hội, những người đã tổ chức những dự án tự thiện ở Sebia và Kosovo. Kế hoạch là phải tập hợp hơn 50 nhóm tình nguyện viên, những người sẽ sử dụng âm nhạc để cho giới trẻ biết tình yêu của Chúa cũng như gửi đến thông điệp phản đối ma túy và bạo lực.

Chúng tôi đã tưởng rằng được miễn phí vào cổng, nhưng không may, có phí. Người quản lý giảm giá cho chúng tôi, nhưng không hoàn toàn miễn giảm phí.

Người bạn đi cùng và tôi không biết phải làm sao. Đó không phải là một số tiền lớn, nhưng ngân sách của chúng tôi rất hạn hẹp. Nếu trả tiền vào cổng, chúng tôi có thể không đủ tiền cho chuyến hành trình trở về; và lựa chọn đưa ra là lập tức trở về nhà mà không làm được gì điều mà chúng tôi định đến làm. Chúng tôi ganh tị với những ai đang đeo trên tay chiếc dây màu xanh lá cho phép họ vào cổng.

Sau đó, một người phụ nữ chúng tôi chưa từng gặp tiến đến và bắt đầu cuộc trò chuyện. Khi chúng tôi tự giới thiệu về mình, bà thốt lên: “Ồ, tôi có nghe về công việc của các bạn ở Sarajevo! Tôi cần lấy vài thứ, các bạn có thể chờ tôi một chút được không?”

Người phụ nữ–có tên là Maria—quay trở lại sau vài phút, cầm trong tay hai chiếc vòng đeo tay màu xanh, cho mỗi người chúng tôi. Khi đeo vào tay cho chúng tôi, bà nói: “Tôi định mua vài món quà lưu niệm mang về, nhưng thay vào đó, tôi giúp các bạn có thể vào cổng.”

Đó chỉ là khởi đầu của khoảng thời gian tuyệt vời tại lễ hội Exit. Chúng tôi đã hát trên những con đường và những quảng trường, và chúng tôi đã phân phát những tài liệu dành cho tín hữu, chúng tôi đã tham gia vào những vở kịch ngắn đầy ý nghĩa, chúng tôi đã có vô số những cuộc trò chuyện với rất nhiều người ở mọi độ tuổi, quốc tịch, chúng tôi đã cầu nguyện với hàng trăm người và trải qua những ngày khó quên cùng với những người bạn.

Cám ơn Maria về tấm lòng quảng đại đã giúp chúng tôi có thể tham gia.

Who’s it For?

By Gene Kato

There have been times when I’ve felt I was playing a game of pretending to be a good person; for instance, when I was volunteering for relief work after the 2011 Tohoku earthquake and tsunami in Japan. Part of me sincerely wanted to help and make a difference, but I also knew it was what I should want to do, and I was happy to be seen as someone who wanted to help.

At the time, I threw my heart and soul into relief work. It was nice to feel like I was serving. It was even nicer to be recognized for it. Soon I began questioning why other people weren’t doing as much as I, and I found myself looking down on others. It didn’t take too long before things started to unravel.

The breaking point came one morning when, ironically, I overslept. I was meant to be a driver in a convoy that was leaving for Tohoku at 6 am, but my alarm failed, and I was awakened by a phone call at 6:15. I jumped out of bed, scrambled around to get ready as fast as possible, wondering how I could have let this happen. My girlfriend was planning on coming along as well, but I was in such a rush that I didn’t wait for her.

As I drove off, I had a sneaky suspicion that something wasn’t right, but I also had a raging headache and a carload of eager volunteers talking nonstop, so I brushed it off. An hour down the road, however, I received a series of irate SMSs from my girlfriend ending with “I hate you.”

I had a five-hour drive to think about it, and the more I did, the more I too hated myself. Over the previous months, I had “left behind” other people too, because they couldn’t keep up or because I wanted to be all by myself out front.

I called my girlfriend that night and asked for her forgiveness, and then I spent some time talking to Jesus, asking for His forgiveness too. I like to think that a few things changed that day. Not so much in what I did, but in the way I did it. I still have a lot of goals, but I want to accomplish them the way Jesus would, lovingly and kindly. That’s the only way that what I build will last and mean something.

Vì ai?

Gene Kato

Có những lúc tôi có cảm giác như mình đang chơi trò chơi giả vờ làm người tốt; chẳng hạn như lúc tôi tham gia hoạt động tình nguyện giúp giảm nhẹ thiên tai sau trận động đất Tohoku và sóng thần năm 2011 ở Nhật bản. Một phần trong tôi chân thành muốn giúp đỡ và tạo nên một sự thay đổi, nhưng tôi cũng biết đó là điều bản thân tôi “nên” muốn làm, và tôi hạnh phúc khi được mọi người nhìn thấy tôi là một người luôn sẵn sàng giúp đỡ.

Lúc ấy, tôi toàn tâm toàn ý làm công việc giúp giảm nhẹ thiên tai. Tôi cảm thấy thật dễ chịu khi phục vụ. Và thậm chí cảm thấy tốt hơn nữa khi được nhận biết. Chẳng bao lâu, tôi bắt đầu tự hỏi tại sao những người khác không làm nhiều như tôi, và tôi nhận thấy mình đang đánh giá thấp những người khác. Và không mất nhiều thời gian trước khi mọi việc bắt đầu sáng tỏ.

Điểm nhấn chính là vào một buổi sáng, thật nực cười, tôi đã ngủ dậy muộn. Tôi được phân công là người lái xe trong đoàn để đến Tohoku vào 6 giờ sáng, nhưng đồng hồ báo thức đã không reng, và tôi đã được đánh thức bởi một cú điện thoại vào lúc 6 giờ 15. Tôi nhảy ra khỏi giường, chạy lung tung khắp nơi để sẵn sàng nhanh nhất có thể, tự hỏi làm thế nào mình có thể để việc như thế này xảy ra. Bạn gái của tôi cũng dự định đi cùng, nhưng tôi vội đến nỗi đã không đợi cô ấy.

Khi lái xe đi, tôi có chút nghi ngờ điều gì đó không ổn, nhưng vì quá nhức đầu và những tình nguyện viên trên xe không ngừng nói chuyện, nên tôi chẳng để ý thêm. Tuy nhiên, khoảng một giờ sau, tôi nhận được một loạt những tin nhắn giận dữ của bạn gái với lời kết thúc: “em ghét anh”.

Tôi có 5 tiếng đồng hồ lái xe để suy nghĩ về điều ấy, và càng suy nghĩ tôi càng thấy ghét bản thân mình. Suốt những tháng qua, tôi cũng đã “bỏ lại phía sau” rất nhiều người, bởi vì họ không thể theo kịp tôi hoặc bởi vì tôi muốn bản thân mình nổi trội.

Tôi đã gọi cho bạn gái vào tối hôm đó để xin lỗi và sau đó dành thời gian trò chuyện với Chúa Giê-su, và cũng xin Ngài tha lỗi. Một vài chuyện đã thay đổi vào ngày hôm ấy. Không nhiều trong những gì tôi đã làm, nhưng trong cách thức tôi làm. Tôi vẫn có rất nhiều mục tiêu, nhưng tôi muốn hoàn thành chúng theo cách Chúa Giê-su làm, theo cách yêu thương và tử tế. Đó chính là cách duy nhất để cho những gì tôi làm được bền vững và có ý nghĩa.

Whether or Not an Angel

By Sonia Purkiss

Hebrews 13:2 says, “Do not forget to show hospitality to strangers, for by doing so some people have shown hospitality to angels without knowing it.”

I’ve known this verse since I was a child, and I remember imagining that people I interacted with were angels in disguise, which made me try to be courteous and friendly in most situations. Sadly, as I grew up, it grew easier to show a tough exterior and to keep people at arm’s length.

When I was 17, however, I had an interesting encounter that brought to life this verse and others on the topic of kindness. My family lived in Taiwan at the time, and I had an appointment for a checkup at a hospital. My dad was supposed to meet me there to help translate, as I hadn’t mastered Chinese well enough to understand medical terms. However, he was running late and I realized I might have to manage without him, which was very intimidating for me.

While I was struggling to fill out a form all in Chinese, a young man who spoke English fluently approached and asked if I needed any help. I was frazzled and felt under pressure, so I acted a bit annoyed and aloof—but I did need help, so I ungratefully accepted.

Once the forms were filled out, the young man helped me find the floor and waiting room for my appointment. Once he left, I let out a sigh of relief and called my dad to let him know where to find me, but he still hadn’t arrived by the time my name was called. I went into the doctor’s office and asked if he spoke English. He didn’t.

More frustrated than ever, I was about to leave, when the door opened and the same young man came in unannounced and said he would translate for me. I knew I should have been grateful, but I couldn’t hide my annoyance at the whole situation.

Finally the appointment was over. “I’d better stay with you until your dad shows up, just in case you need my help again,” the young man said as we left the room. Instead of engaging in conversation with him, I kept my arms crossed and silently brooded.

When my dad finally arrived, he and the young man quickly and easily struck up a conversation, and when it was time to leave, they shook hands. I reached out my hand as well, but the young man backed away and put his hands up. “No, no, I was glad to help,” he said.

During the drive home, I had time to regret my attitude. Why was I so rude to him anyway? It’s not his fault my dad wasn’t there to help, and it was actually very friendly of him to step in. It occurred to me that if he had been an angel, I had certainly failed in showing him hospitality. Over the next few days, I thought about this encounter a lot—not so much trying to decide if he was an angel, but more generally considering the way I treated people.

You see, it didn’t matter whether that young man was an angel or not. This event helped to remind me of the important fact that everyone deserves to be treated with kindness and respect, regardless of who they are or how we feel. Here someone had gone out of his way to help me, and I repaid him by acting aloof and snubbing him. I never even asked for his name.

How much would it have cost me to be kind and show gratitude, the way Jesus would have done? Probably only a morsel of my pride.

I hoped I would bump into that young man again, so I could apologize and tell him how sorry I was for how I’d acted; but we don’t always get a second chance, as I didn’t. What I could do, however, was determine to let that experience change me so I would act better the next time with another person, in another situation.

Even if others are discourteous or plain rude, which wasn’t the case in this instance, God’s Word instructs us to “clothe [our]selves with tenderhearted mercy, kindness, humility, gentleness, and patience” ((See Titus 3:1–2)) in our interactions with them. Our kindness toward others shouldn’t be dependent on how they treat us.
I have since stopped looking for angels in disguise (although it would be fun to know I have met one!) and have instead focused on trying to follow Jesus’ example of being ready to do good, slandering no one, being peaceable and considerate, and always gentle toward everyone3—whether they are angels or not.

Dù phải là thiên thần hay không

Sonia Purkiss

Do thái 13:2 có viết: “Đừng quên tỏ lòng hiếu khách, vì nhờ vậy, có những người đã được tiếp đón các thiên thần mà không biết”.

Tôi đã biết câu Kinh thánh này từ khi còn nhỏ, và tôi nhớ đã tưởng tượng mọi người mà tôi gặp đều là thiên thần, điều này giúp tôi cố gắng cư xử nhã nhặn và thân thiện trong hầu hết mọi tình huống. Đáng buồn thay, khi lớn lên, tôi lại dễ thể hiện vẻ ngoài khó khăn và giữ khoảng cách với mọi người.

Tuy nhiên, năm tôi 17 tuổi, tôi đã có một cuộc gặp gỡ thú vị giúp mang câu Kinh thánh này trở lại với cuộc sống và nhiều câu kinh thánh khác về chủ đề sự tử tế. Lúc ấy, gia đình tôi đang sống tại Đài Loan, và tôi có một cuộc hẹn khám bệnh tại bệnh viện. Bố sẽ gặp tôi tại bệnh viện để giúp thông dịch, vì tôi không giỏi tiếng Trung Quốc cho lắm để hiểu những thuật ngữ y học. Tuy nhiên, bố đã đến trễ và tôi nhận ra mình phải tự xoay sở mà không có bố bên cạnh, điều này khiến tôi rất sợ hãi.

Khi tôi đang rất khó khăn để điền vào tờ đơn toàn tiếng Trung Quốc, một người đàn ông trẻ tuổi nói tiếng Anh lưu loát đến gần và hỏi tôi có cần giúp đỡ không. Tôi cảm thấy mỏi mệt và căng thẳng, nên đã hành động hơi bực bội và khó gần—nhưng tôi thật sự cần giúp đỡ, vì thế tôi đã chấp nhận sự giúp đỡ một cách vô ơn.

Khi điền xong mẫu đơn, người đàn ông trẻ tuổi giúp tôi tìm tầng lầu và phòng chờ cho cuộc hẹn của tôi. Khi ông ta rời khỏi, tôi thở phào nhẹ nhõm và gọi cho bố để nói cho bố biết chỗ để tìm tôi, nhưng bố vẫn chưa kịp đến khi tên tôi được gọi. Tôi bước vào phòng bác sĩ và hỏi liệu ông có nói được tiếng Anh không. Ông không nói tiếng Anh,

Thất vọng hơn bao giờ hết, tôi vừa định rời khỏi thì cánh cửa mở ra, và cùng một người đàn ông đó bước vào không báo trước và nói sẽ thông dịch cho tôi. Tôi biết mình nên biết ơn về điều đó, nhưng tôi không thể che dấu vẻ bực bội trước tình huống mình gặp phải.

Cuối cùng, cuộc hẹn đã xong. “Tốt hơn tôi nên ở cùng cậu cho đến khi bố cậu đến, trong trường hợp cậu cần sự giúp đỡ của tôi,” người đàn ông trẻ nói khi chúng tôi rời khỏi phòng bác sĩ. Thay vì trò chuyện với ông ta, tôi lại khoanh tay và giữ im lặng.

Cuối cùng, bố cũng đã đến, ông và người đàn ông trẻ dễ dàng và nhanh chóng bắt đầu cuộc trò chuyện, và khi ra về, họ đã bắt tay. Tôi cũng đã chìa tay ra, nhưng người đàn ông trẻ đã lùi lại và giơ tay lên. “Không, không có gì đâu, tôi mừng vì được giúp đỡ,” ông nói.

Suốt trên đường về nhà, tôi đã hối tiếc về thái độ của mình. Tại sao tôi lại khiếm nhã với ông ta như vậy? Không phải vì lỗi của ông ta mà bố đã không thể đến kịp để giúp tôi, và sự thật là ông đã rất thân thiện. Tôi chợt nghĩ, nếu ông ấy chính là thiên thần, tôi chắc chắn đã bỏ lỡ dịp tiếp đón ông. Suốt những ngày tiếp theo, tôi nghĩ về cuộc gặp gỡ ấy rất nhiều—không phải vì cố nghĩ xem ông có phải là thiên thần không, nhưng suy nghĩ nhiều về cách tôi cư xử với mọi người.

Bạn thấy đấy, việc người đàn ông trẻ ấy có phải là thiên thần hay không không quan trọng. Sự việc này giúp nhắc tôi nhớ về sự thật quan trọng rằng mọi người đều xứng đáng được cư xử bằng sự tôn trọng và tử tế, cho dù họ là ai hoặc tâm trạng của chúng ta đang thế nào. Trong trường hợp này, một người đã cố gắng để giúp đỡ tôi, và tôi đáp trả lại cho ông ta bằng sự lạnh nhạt và thiếu tôn trọng. Tôi thậm chí đã không hỏi tên của ông ta.

Tôi mất mát gì khi tử tế và bày tỏ sự biết ơn theo cách mà lẽ ra Chúa Giê-su đã làm? Có lẽ chỉ là một chút lòng kiêu hãnh của mình.

Tôi hy vọng mình có thể gặp lại người đàn ông ấy, để tôi có thể xin lỗi và nói cho ông ấy biết tôi hối lỗi thế nào trước những gì tôi đã cư xử; nhưng không phải lúc nào tôi cũng có được cơ hội lần hai. Tuy nhiên, điều tôi có thể làm chính là quyết tâm để cho trải nghiệm ấy thay đổi tôi, nhờ đó, tôi hành động tốt hơn vào lần sau với người khác, trong tình huống khác.

Ngay cả khi những người khác thiếu nhã nhặn, hoặc bất lịch sự, điều vốn dĩ không phải trong trường hợp này, Lời Chúa chỉ bảo chúng ta “phải có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hòa và nhẫn nại” (Cl 3:12) trong tương tác của chúng ta với họ. Sự tử tế của chúng ta đối với họ không nên tùy thuộc vào cách họ cư xử với chúng ta.

Tôi đã thôi ngừng tìm kiếm những thiên thần (mặc dù điều ấy rất thú vị khi tôi gặp được thiên thần!) và thay vào đó, tôi chú ý việc cố gắng noi gương Chúa Giê-su, luôn sẵn sàng làm điều tốt, không nói xấu ai, ôn hòa, ân cần và luôn dịu dàng với mọi người (Xem Tt 3:1-2)—cho dù họ có phải là thiên thần hay không.

Candle on a Candlestick

By Peter Amsterdam, adapted

Manifesting God’s love to those whom He places in our path each day is at the heart of Christian life. Writing about this, the apostle Paul went so far as to say, “the love of Christ compels us” (2 Corinthians 5:14) to do so. In whatever specific ways God leads each of us to reach our part of the world with His love, He has called us to be “the light of the world” and to “let [our] light shine before people, so that they will see [our] good works and give glory to [our] Father who is in heaven.” (Matthew 5:14,16 ) Throughout the centuries—in fact, since the earliest days of Christianity—Christians have often reached the world through becoming known as a “force for good” in their community. Even when others didn’t necessarily embrace the Christians’ faith or understand their religion, or when the Christians were persecuted and maligned, their kind deeds and good works shone brightly before all men, resulting in people wanting to know what made them so different from much of society. As the apostle Peter instructed, “Live such good lives among the [unbelievers] that, though they accuse you of doing wrong, they may see your good deeds and glorify God.” (Colossians 3:12 )

As we each strive to reach out and offer a helping hand in our local communities; as we provide assistance—spiritual or practical, or both—to those God puts in our path; as we do our part to bring His love to others and to better their lives in whatever ways we are able, our good example will grow and serve as a “candle on a candlestick.” (1 Peter 2:12)

By reaching our neighbors, and translating our faith into tangible actions that express our love and concern, we can be living examples of God’s love. Even if you don’t have a lot of time and resources, you can still reach out to your community and take the initiative to fill a need, showing solidarity when possible, and an interest in the welfare and quality of life of others. In so doing, you’ll be putting God’s love into action.

Treat everyone with politeness, even those who are rude to you. Not because they are nice, but because you are.—Author unknown

The smallest act of kindness is worth more than the greatest intention.—Kahlil Gibran (1883–1931)

Cây nến trên đế

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam

Thể hiện tình yêu của Chúa với những ai mà Ngài đặt trên đường đời của chúng ta mỗi ngày chính là điều trọng tâm trong đời sống người tín hữu. Viết về điều này, tông đồ Phao-lô đã trình bày: “Tình yêu Chúa Giê-su thúc bách” (2 Cr 5:14) để thực hiện điều ấy. Theo những cách thức cụ thể, Chúa dẫn dắt mỗi người chúng ta chạm đến một phần của thế giới bằng tình yêu của Ngài, Ngài đã gọi chúng ta trở thành “ánh sáng thế gian” và hãy “để cho ánh sáng của chúng ta chiếu sáng trước mặt thiên hạ, để mọi người nhìn thấy những việc tốt đẹp chúng ta làm để tôn vinh Cha của chúng ta, là Đấng ngự trên trời” (Mt 5:14, 16). Trải qua hàng thế kỷ–thực tế là kể từ khi thời tín hữu sơ khai—những tín hữu đã đến với thế giới thông qua việc trở thành những người được xem là có những “ảnh hưởng tốt đẹp” trong cộng đồng của họ. Ngay cả khi mọi người không xem trọng đức tin của tín hữu hoặc không hiểu về tôn giáo của họ, hoặc khi những người tín hữu bị bách hại, bị vu khống, những hành động tử tế và những việc làm tốt của họ chiếu sáng trước mặt mọi người, làm cho mọi người muốn biết về điều gì đã làm cho họ khác so với rất nhiều người trong xã hội. Như tông đồ Phê-rô đã chỉ dạy: “Hãy ăn ở ngay lành giữa dân ngoại, để ngay cả khi họ vu khống, coi anh em là người gian ác, họ cũng thấy các việc lành anh em làm mà tôn vinh Thiên Chúa” (1 Pr 2:12).

Khi mỗi người chúng ta nỗ lực để bước ra đi và chìa đôi tay giúp đỡ trong cộng đồng chúng ta đang sống; khi chúng ta giúp đỡ–về tinh thần hay hành động, hoặc cả hai—những ai Chúa đặt trên đường đời của chúng ta; khi chúng ta làm phần việc của mình để mang tình yêu của Chúa đến với người khác và làm cho cuộc sống của họ trở nên tốt hơn bằng bất cứ cách nào chúng ta có thể, tấm gương tốt của chúng ta sẽ lan rộng và sẽ là “ngọn nến trên đế” (Mt 5:15).

Bằng cách đến với những người lân cận, và đặt đức tin vào trong những hành động có thể nhìn thấy được để thể hiện tình yêu và sự quan tâm của chúng ta, chúng ta có thể sống làm gương cho tình yêu của Chúa. Ngay cả khi bạn không có nhiều thời gian và nguồn lực, bạn vẫn có thể giúp đỡ cộng đồng của mình và chủ động đáp ứng nhu cầu, thể hiện tình đoạn kết và quan tâm đến lợi ích và chất lượng cuộc sống của người khác. Khi làm như thế, chính là bạn đang đặt tình yêu của Chúa vào trong hành động.

Hãy đối xử với mọi người bằng sự lễ phép, thậm chí với những người khiếm nhã với bạn. Không phải bởi vì họ tử tế, nhưng bởi vì bạn tử tế.—Khuyết danh

Hành động tử tế nhỏ bé nhất còn đáng giá hơn cả một ý định cao đẹp nhất—Kahlil Gibran (1883-1931)

Remembering Martha

By Joyce Suttin

My neighbor Martha passed away this week after a long battle with emphysema. I will miss Martha and have found myself thinking about her a lot these past few days.

When my husband Dan and I moved into the neighborhood, Martha invited us over for tea and cookies. We sat in her immaculate living room and talked about our family and the volunteer work we had been doing in Mexico. It felt like home, and I was thankful to have a neighbor like Martha who was concerned that we’d feel welcome.

I’ve looked out my window nearly every day for the past eight years and said a prayer for Martha. I’ve felt a responsibility to keep an eye out for her well-being and be there for her if she needed me.

Martha was alone, you see. She had no children, and her husband had already passed away. As her health declined this past year, Dan would collect her newspaper each morning and place it by her door so she could easily reach it. One day I noticed her gardener mowing her lawn. Then the sound got louder, and I realized he was mowing our lawn as well. Martha motioned to me from her doorway and told me she was thanking us for Dan’s kindness.

I admired Martha’s impeccable garden and was honored when she asked me to take care of her plants while she went on vacation. Martha’s plants were like her pets. She lavished love and care on them and they thrived.

The other day, Martha’s best friend came over. We talked for a few minutes, and she explained that Martha had set up a trust and the bank would be taking over her house. I asked about the plants and she advised me to collect them and look after them, because once the officials from the bank came and locked up the property, the plants in the backyard would be lost. Once again, I felt honored. Martha’s plants had brought her so much joy, and now they would bring joy to me and my family.

Martha taught me a lot, and I want to be sure that her legacy of kindness and friendship, like her plants, lives on. In the future, I will make a point of welcoming people into our neighborhood. I won’t pry or be invasive, but I’ll let them know I’m here if they need anything. We all need a good neighbor from time to time.

Nhớ về Martha

Joyce Suttin

Người hàng xóm của tôi, Martha đã qua đời tuần này sau thời gian dài chống chọi với căn bệnh khí thũng. Tôi sẽ nhớ Martha lắm và những ngày qua đã nghĩ về cô ấy rất nhiều.

Khi chồng tôi, Dan và tôi dọn đến khu nhà của Martha, cô ấy đã mời chúng tôi ghé nhà dùng trà và bánh. Chúng tôi ngồi trong căn phòng khách trắng tinh khiết của cô nói chuyện về gia đình của chúng tôi và công việc tình nguyện chúng tôi đã làm ở Mexico. Cảm giác như ở nhà, và tôi tạ ơn vì có được một người hàng xóm như Martha, một người luôn quan tâm và làm cho chúng tôi luôn cảm thấy mình được chào đón.

Martha sống một mình. Cô ấy không có con cái, và chồng cô ấy đã qua đời. Khi sức khỏe của cô ấy suy yếu vào năm ngoái, Dan đã nhận báo mỗi buổi sáng và đặt bên cửa để cô ấy dễ dàng lấy. Một ngày nọ, tôi thấy người làm vườn của cô cắt cỏ. Sau đó, âm thanh lớn hơn và tôi nhận ra ông ta đang cắt cỏ cho chúng tôi. Martha ra hiệu cho tôi từ cánh cửa và nói với tôi rằng cô ấy rất biết ơn sự tử tế của Dan.

Tôi ngưỡng mộ khu vườn hoàn hảo của Martha và cảm thấy vinh hạnh mỗi khi cô ấy nhờ tôi chăm sóc khu vườn khi cô đi du lịch. Những chậu cây của Martha giống như thú cưng của cô ấy. Cô ấy yêu thương và chăm sóc chúng cao lớn.

Ngày hôm kia, người bạn tốt nhất của Martha ghé qua. Chúng tôi nói chuyện vài phút, và cô ấy giải thích rằng Martha đã lập di chúc và ngân hàng sẽ tiếp quản ngôi nhà của cô ấy. Tôi hỏi về những chậu cây và cô ấy bảo tôi nên đem chúng về chăm sóc, bởi vì khi những viên chức từ ngân hàng đến và kiểm tra tài sản, những chậu cây trong vườn sẽ mất. Một lần nữa, tôi cảm thấy vinh hạnh. Những chậu cây của Martha đã mang đến cho cô ấy rất nhiều niềm vui, và giờ đây, chúng mang đến niềm vui cho tôi và gia đình.

Martha đã dạy tôi rất nhiều điều, và tôi muốn bảo đảm rằng tài sản của cô ấy chính là sự tử tế và sự thân thiện, cũng giống như những chậu cây sẽ tiếp tục sống. Trong tương lai, tôi sẽ chú ý chào đón những người hàng xóm. Tôi sẽ không tò mò hay lấn chiếm, mà tôi sẽ luôn để họ biết rằng tôi luôn sẵn sàng khi họ cần. Tất cả chúng ta đều có lúc cần đến một người hàng xóm tốt bụng.
Giá trị của việc sống khỏe mạnh

Phỏng theo bài viết của Maria Fontaine

Sống khỏe mạnh không phải là điều tự nhiên xảy ra. Nó cần sự nỗ lực, và cũng thường kèm theo cả sự hy sinh, sắp xếp lại những ưu tiên và từ bỏ những thứ nào đó chúng ta rất thích nhưng lại không tốt cho bản thân. Sức khỏe lâu dài chính là sự đầu tư cả cuộc đời, nhưng đó là một sự đầu tư khôn ngoan. Tốt hơn nên đầu tư một ít mỗi ngày để tăng cường sức khỏe cho cơ thể hơn là bỏ mặt và phải chịu những vấn đề sức khỏe nghiêm trọng.

Trong những vấn đề về sức khỏe, cũng như nhiều điều khác trong cuộc sống, Chúa thường không làm thay cho chúng ta những gì chúng ta có thể và nên tự làm. Ngài mong đợi chúng ta chăm sóc cơ thể của mình, và Ngài thường không chịu trách nhiệm cho những hậu quả tiêu cực khi mà lẽ ra chúng ta có thể có những lựa chọn lành mạnh hơn, nhưng đã không chọn.

The Value of Healthy Living

By Maria Fontaine, adapted

Staying healthy doesn’t happen automatically. It takes effort, and also usually involves some sacrifice, some reordering of priorities and forgoing certain things that would be enjoyable but not good for us. Long-term health is a lifelong investment, but it’s a wise one. Better to invest a little each day in strengthening our bodies than to neglect them and suffer serious health problems.

In health matters, as with many other things in life, God usually won’t do for us what we can and should do ourselves. He expects us to take care of our bodies, and He often won’t override the negative consequences when we could have made healthier choices but didn’t.

Những quy tắc cơ bản

Tạ ơn vì Chúa đã lập ra những quy tắc rất rõ ràng để sống khỏe mạnh. Những quy tắc này chung quy về ba nhóm: tinh thần, cảm xúc, và thể xác. Bí quyết để khỏe mạnh về tinh thần chính là cố gắng hết sức sống gần với Chúa, tìm và làm theo kế hoạch của Ngài dành cho cuộc sống của chúng ta. Chìa khóa quan trọng để khỏe mạnh về mặt cảm xúc chính là duy trì thái độ tích cực, nhờ đó giảm thiểu căng thẳng, lo lắng, sợ hãi và những cảm xúc tiêu cực khác, tất cả những điều trên đều gây tổn hại đến sức khỏe và trạng thái hạnh phúc của chúng ta. Khỏe mạnh về mặt thể xác được tóm gọn khá đầy đủ trong ba trụ cột của một thân xác khỏe mạnh mà một số chuyên gia về sức khỏe thường đề cập: “Ăn đúng, ngủ đúng, và tập thể dục đúng”.

“Ăn đúng” được tóm tắt trong một vài chỉ dẫn khá đơn giản—đơn giản, nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng. Thay đổi thói quen ăn uống không tốt cần sự quyết tâm và kế hoạch, nhưng có thể bạn sẽ ngạc nhiên khi bạn nhanh chóng có được thói quen thèm ăn những thức ăn tốt, và không thèm ăn những thức ăn không tốt cho sức khỏe.

“Ngủ đúng” nghe có vẻ dễ dàng, nhưng rất nhiều người thiếu ngủ. Đúng là có một số người ngủ ít hơn những người khác, nhưng áp lực của cuộc sống hiện đại ép chúng ta cố làm nhiều thứ hơn trong ngày bằng cách ngủ ít hơn những gì cơ thể cần để khỏe mạnh. Đó là một cách làm thiển cận, bởi vì chúng ta sẽ làm được nhiều hơn trong lúc chúng ta thức khi chúng ta được nghỉ ngơi đầy đủ.

Đối với những người không có thói quen tập thể dục thường xuyên, rất dễ sao lãng việc tập thể dục. Điều khó bỏ qua nhất chính là nhu cầu ngủ, bởi vì tác hại của việc thiếu ngủ sẽ cảm nhận được tức thời. Ngược lại, rất giống như những tác hại của thói quen ăn uống không lành mạnh, hậu quả của việc thiếu tập thể dục có thể đến rất chậm. Tập thể dục giúp cơ thể của chúng ta đào thải chất độc và củng cố lại chức năng. Nó cũng giúp săn chắc cơ, khỏe xương, và những cơ quan nội tạng, tăng cường hệ miễn dịch, và giúp duy trì cân nặng phù hợp. Hầu như không có một tế bào sống nào trong cơ thể không được hưởng lợi từ việc tập thể dục thường xuyên và đúng cách.

Ground rules

Thankfully, God has laid out some pretty straightforward rules for staying healthy. These fall into three main categories: spiritual, emotional, and physical. The key to the spiritual aspect is in staying close to God, in finding and following His plan for our lives as best we can. An important key to the emotional aspect is in maintaining a positive attitude, which reduces stress, worry, fear, and other negative emotions, all of which take a toll on our health and happiness. The physical aspect is pretty much summed up in what some health experts refer to as the three pillars of physical health: “Eat right, sleep right, and exercise right.”

“Eat right” comes down to following a few fairly simple guidelines—simple, but not always easy. Changing poor eating habits takes determination and planning, but you’ll probably be surprised at how quickly you develop an appetite for the right kinds of food and lose your appetite for the wrong ones.

“Sleep right” may sound easy enough, but many people try to operate with a sleep deficit. It’s true that some people need less sleep than others, but the pressures of modern living push many of us to try to pack more into our days by sleeping less than our bodies need to be in top health. That’s being shortsighted, because we get more out of our waking hours when we’re rested.

For people who aren’t in the habit of exercising regularly, that’s an easy one to neglect. It’s hardest to dismiss the need for sleep, because the effects of trying to go without sleep are felt immediately. On the other hand, much like the effects of a poor diet, the results of insufficient exercise can be slower in coming. Exercise helps our bodies cleanse and repair themselves. It also strengthens muscles, bones, and internal organs, boosts our immune systems, and helps us maintain an acceptable weight. There is scarcely a living cell in our bodies that doesn’t benefit from regular exercise of the right kind.

Chế độ riêng

Những quy tắc cơ bản là rất chung, nhưng vì độ tuổi, cơ địa, và những sở thích cá nhân là rất khác nhau nên những gì có tác dụng tốt nhất cũng tùy nơi mỗi người. Nhu cầu của mỗi người cũng thay đổi theo thời gian khi có những yếu tố mới xuất hiện. Như vậy, làm thế nào bạn biết được điều gì là đúng cho mình. Rất nhiều “chuyên gia” đưa ra những thông tin và lời khuyên mâu thuẫn, và đôi khi có những chế độ ăn kiêng hoặc tập thể dục ban đầu được tán thưởng rộng rãi, nhưng sau đó lại mất uy tín. Bạn nên theo chế độ của ai? Chỉ có Đấng tạo dựng nên bạn mới thật sự biết điều gì tốt nhất cho bạn, và Ngài muốn hợp tác với bạn để bạn có được sức khỏe tốt nhất.

Tai sao không hỏi Chúa để Ngài chỉ cho bạn biết điều gì cần thay đổi trong chế độ ăn uống hoặc kế hoạch tập thể dục của bạn. Một trong những cách Ngài làm chính là cho bạn biết thông qua cơ thể của bạn. Ví dụ như sự đau nhức mỗi ngày một nặng hơn có thể là dấu hiệu của việc tập quá sức hoặc không tập thể dục đúng cách.

Personalized program

The ground rules are universal, but because age, body types, and personal preferences vary greatly, what will work best also varies from person to person. Each person’s needs also change over time and as other factors enter in. So how do you know what’s right for you? Many “authorities” offer conflicting information and advice, and sometimes a certain kind of diet or exercise is widely acclaimed for a time, but discredited later. Whose program do you follow? Only your Creator truly knows what’s best for you, and He wants to work with you toward optimum health.

Why not ask Him to show you what changes to make in your diet or exercise plan? One of the ways He has of letting you know is through your body. For example, that soreness that gets a little worse each day could be a sign of overdoing or not performing an exercise correctly.

Giữ cơ thể cân đôi là một lối sống

Mục tiêu là tạo thói quen lâu dài về việc ăn uống, ngủ nghỉ và tập thể dục phù hợp—chứ không phải chỉ là điều chúng ta thực hiện trong vài ngày hoặc vài tuần cho đến khi chúng ta sụt được vài cân hoặc mặc vừa size nhỏ hơn. Nếu chúng ta không thay đổi thói quen xấu khiến chúng ta tăng vài cân, số cân sẽ quay lại. Đó là lý do tại sao những chế độ ăn kiêng và chương trình tập thể dục hứa hẹn mang lại kết quả nhanh thường không hiệu quả: vì những chương trình này chỉ tập trung vào ngắn hạn thay vì lựa chọn những lối sống mang đến những thay đổi dài hạn. Trong một vài trường hợp, ta có thể thực hiện những chương trình ngắn hạn để khỏe hơn hoặc giảm cân, nhưng rồi ta cần xây dựng những thói quen sống khỏe dài hạn mới nếu ta muốn duy trì được những gì đã đạt được.

Nếu bạn thật sự nghiêm túc trong việc thay đổi lối sống lành mạnh hơn, những câu hỏi đầu tiên đặt ra chính là: “Hằng ngày tôi phải ăn uống, ngủ nghỉ và tập thể dục như thế nào cho đúng đắn?” “Tôi cần phải thay đổi gì trong suy nghĩ và lối sống của mình?” và “Chế độ cụ thể nào là tốt nhất cho tôi?”

Thay thế những thói quen không tốt cho sức khỏe bằng những thói quen tốt cần sự quyết tâm, sự tìm tòi và lập kế hoạch, nhưng những thành quả mà chúng ta nhanh chóng đạt được sẽ giúp chúng ta tiếp tục duy trì; chúng ta sẽ cảm thấy khỏe hơn rất nhiều và muốn tiếp tục thực hiện những thói quen giúp chúng ta cảm thấy khỏe mạnh.

Keeping fit is a lifestyle

The goal is to make getting proper diet, sleep, and exercise lifelong habits—not just something we do for a few days or a few weeks until we lose a few inches from our waist or drop a clothing size or two. Unless we correct the bad habits that brought on those extra inches, they will soon be back. This is why diets and exercise programs that promise quick results are largely unsuccessful: They focus on the short term instead of lifestyle choices that bring long-term changes. In some cases, it’s worth undertaking a short-term program to get healthier or lose weight, but then you need to build new long-term health habits if you want to hold on to the ground you’ve gained.

If you’re serious about switching to a healthier lifestyle, the first questions to ask are, “How can I make eating, sleeping, and exercising right my daily norms?” “What changes do I need to make in my mindset or lifestyle?” and, “What specific health program is best for me?”
Replacing poor health habits with good ones takes determination, study, and planning at first, but the payoff soon makes it self-sustaining; we feel so much better that we want to keep doing the things that make us feel that way.

When Nobody Noticed

By Iris Richard

It was a dull and rainy day as I sat at the window of a small brick row house in Leicester, England, watching the rain form small rivers on the window pane. A friend was letting me stay at his house while he was away and I helped care for a terminally ill loved one. It was a half-hour bus ride from the house to the Leicester Royal Infirmary, where I spent most of my days.

I had saved up for this trip, taking a two-week unpaid leave from work, and allowing for a few extra days in case I needed to stay a bit longer before another relative arrived to take my place. However, two weeks had already turned into three, and the relative was still delayed. I was beginning to run short on cash and secretly started to worry how much longer I was going to be able to continue on my present shoestring budget.

That evening, I called my friend Myriam and explained the situation.

“I’m on my way!” she said. “I can take a week off from work and will be glad to join you.”

I picked Myriam up at the bus terminal the following evening. It was pouring rain, but I was so thankful to see her that I hardly noticed. Her arrival was an answer to prayer, and I felt God reaching out to me and my sick loved one through her presence.

Not only did Myriam help out financially—she did a grocery shopping and rented a car, which made it easier for us to get to and from the hospital and to take our patient on short outings—but she also provided much-needed moral support. I had reached an emotional low, after daily witnessing the suffering in the cancer ward.

“How will I ever repay you?” I asked when I hugged Myriam good-bye.

“Don’t worry about that! I’m just glad I was able to help.”

When I had thought nobody noticed my desperate situation, God showed me that He did, by touching the heart of a friend who responded and came to my rescue. This experience reminded me of how much good there is in so many people.

The next time God nudges my heart to be a “good Samaritan” to someone in need, I know I’ll feel more inspired to answer the call, remembering how much Myriam’s help meant to me.

Not all of us can do great things. But we can do small things with great love.—Author unknown, often attributed to Mother Teresa (1910–1997)

Does not the potter have the right to make out of the same lump of clay some pottery for special purposes and some for common use?—Romans 9:21 NIV

Khi không ai nhận thấy

Iris Richard

Một ngày mưa ảm đạm khi tôi ngồi bên cửa sổ của một ngôi nhà phố bằng gạch nhỏ trong một dãy phố tại Leicester, nước Anh, nhìn mưa tạo thành những dòng sông nhỏ nơi ô cửa. Một người bạn cho tôi ở trong nhà của của anh ấy trong lúc anh ấy đi vắng và tôi giúp chăm sóc một người thân đang bệnh nặng vào giai đoạn cuối. Mất nửa tiếng ngồi xe buýt từ nhà đến bệnh xá Royal Leicester, nơi tôi ở đây hầu như cả ngày.

Tôi đã phải dành dụm tiền cho chuyến đi này, nghỉ việc không lương 2 tuần, và xin nghỉ thêm vài ngày dự phòng trong trường hợp tôi cần ở lại lâu hơn cho đến lúc người bà khác đến thay thế cho tôi. Thế nhưng, hai tuần kéo dài thành ba tuần, và người bà con vẫn chưa đến. Tôi sắp hết cạn tiền và bắt đầu âm thầm lo lắng liệu rằng mình có thể kéo dài tình trạng tài chính eo hẹp như bây giờ trong bao lâu nữa.

Tối hôm ấy, tôi gọi điện cho bạn tôi, Myriam và nói về hoàn cảnh của mình.

“Mình đang đi trên đường!” cô ấy nói. “Mình có thể nghỉ làm một tuần và mình sẽ rất vui được đến với bạn.”

Tôi đón Myriam ở trạm xe buýt vào tối hôm sau. Đêm ấy mưa tầm tã, nhưng tôi thật biết ơn khi nhìn thấy cô ấy điều tôi khó mà nhận thấy. Việc cô ấy đến đáp trả lời cầu nguyện của tôi, và tôi cảm nhận Chúa đã đến với tôi và người thân đang bị bệnh của tôi thông qua sự hiện diện của cô ấy.

Myriam không chỉ giúp đỡ về mặt tài chính mà còn giúp đỡ chúng tôi rất nhiều về mặt tinh thần—cô ấy đi chợ, thuê xe, điều này giúp chúng tôi thuận tiện hơn trong việc đi lại bệnh viện cũng như chở người bệnh của chúng tôi ra ngoài. Tôi rất buồn khi mỗi ngày phải chứng kiến sự chịu đựng đau đớn ở khu bệnh nhân ung thư.

“Làm sao mình có thể đền đáp cho bạn đây?” tôi nói và ôm chào tạm biệt Myriam

“Đừng lo lắng gì cả! Mình thật sự rất vui khi có thể giúp đỡ bạn.”

Khi tôi nghĩ không ai nhận thấy hoàn cảnh tuyệt vọng của tôi, thì Chúa đã chứng tỏ cho tôi thấy Ngài có—bằng cách chạm đến tấm lòng của một người bạn, người đã đến để cứu tôi. Trải nghiệm này nhắc tôi nhớ rằng rất nhiều người có tấm lòng nhân ái biết bao.

Lần sau, khi Chúa đánh động lòng tôi để làm “người Samari nhân hậu” đối với ai đó đang cần, tôi biết mình sẽ cảm thấy hứng khởi đáp trả lời mời gọi ấy, và nhớ đến sự giúp đỡ của Myriam đã có ý nghĩa đối với tôi đến dường nào.

QUIET MOMENTS A Worthwhile Life
By Abi May

We are unlikely to have Abraham’s calling to become the father of nations (See Genesis 12). Not many of us have the strength of Samson to bring the perpetrators of evil to justice (See Judges 16). It is rare to be given the responsibility, like Esther, of safeguarding the people of our nation (See Esther 4). And most of us don’t have the fearlessness of the prophet Daniel, risking life and limb for our faith (See Daniel 6), or even the vigor of the apostle Paul, who evangelized almost the entire known world of his day (See Acts 13–15,18).

Most of us are more like those unnamed individuals scattered throughout the gospels, like the men and women who sat on the grass listening to Jesus, enjoying the meal of loaves and fishes, and hopefully letting His words sink into our hearts and change our lives (See Matthew 14). He’s given us a lot to chew on, that’s for sure.

We don’t need to do something outstanding or showy with our life in order for it to be worthwhile. The secret is finding out what God’s calling for us is and how we can best fulfill it. Some of the most meaningful lives are built by doing little things in countless little ways.

Dear God, give me faith to believe, love to put others before myself, trust to share with those in need, strength to do what needs to be done, patience to offer a listening ear, and kindness to pay attention to those around me.

I would like to be a more selfless, caring person, like You. Please come into my life and fill me with Your Spirit of love, so I can learn to think more about others. Help me to live a worthwhile life, not necessarily through some great accomplishments, but through a collection of small, loving, and meaningful actions, day after day—not for glory or reward, but because I want to follow in Your footsteps, as the one who went everywhere doing good (See Acts 10:38).

Những thoáng suy ngẫm Một cuộc sống đáng giá

Abi May

Không phải tất cả chúng ta đều làm được những điều lớn lao. Nhưng chúng ta có thể làm những điều nhỏ bé bằng tình yêu lớn lao.—Khuyết danh, thường dành tặng cho mẹ Teresa (1919-1997)

Phải chăng thợ gốm không có quyền dùng đất sét theo ý mình: từ cùng một nắm đất mà nắn ra đồ vật khác nhau, cái thì dùng vào việc cao quý, cái thì dùng vào việc thấp hèn?—Rm 9:21

Chúng ta không nhất thiết phải có ơn gọi của Abraham để trở thành tổ phụ của mọi dân tộc (Xem St 12). Không phải ai trong chúng ta cũng có sức mạnh của Samson để mang thủ phạm gây tội ra xét xử (Xem Thủ lãnh 16). Rất hiếm ai được trao trọng trách của Esther, bảo vệ dân tộc (Xem Esther 4). Và hầu hết chúng ta không có được sự can đảm của tiên tri Daniel, liều mạng sống và chặt chân tay vì lòng tin (Xem Đn 6), hoặc thậm chí sự hăng hái như tông đồ Phao-lô, người truyền giảng hầu hết khắp những vùng được biết đến vào thời của ông (Xem Cv 13-15, 18).

Hầu hết chúng ta giống những người vô danh xuất hiện rải rác trong Tin mừng hơn, giống như những người nam và người nữ ngồi trên bãi cỏ nghe Chúa Giê-su giảng, thưởng thức bữa ăn gồm bánh mì và cá, và hy vọng để cho những lời của Ngài thấm vào trong tâm hồn và thay đổi cuộc sống của chúng ta (Xem Mt 14). Ngài đã cho chúng ta rất nhiều thứ để nhai, chắc chắn là như thế.

Chúng ta không cần làm những điều nổi trội hoặc phô trương trong cuộc sống để cảm thấy cuộc sống đáng giá. Bí mật chính là tìm thấy ơn gọi của Chúa dành cho chúng ta và làm thế nào để chu toàn một cách tốt nhất. Có những cuộc sống ý nghĩa nhất được tạo nên thông qua việc thực hiện những điều nhỏ bé theo vô vàn những cách nhỏ bé.

Lạy Chúa, xin ban cho con lòng tin để tin tưởng, tình yêu để đặt mọi người lên trên cả bản thân con, sự tin cậy để chia sẻ với những ai đang khó khăn, sức mạnh để làm những gì cần làm, kiên nhẫn để lắng nghe, và sự tử tế để luôn quan tâm với những ai quanh con.

Con muốn trở thành một người quảng đại hơn và biết quan tâm hơn, một người giống như Ngài. Xin hãy đến trong cuộc sống của con và đong đầy con bằng Thần Khí tình yêu của Ngài, nhờ đó, con có thể học biết nghĩ về người khác nhiều hơn. Xin giúp con sống một cuộc sống có giá trị, không nhất thiết thông qua những thành tựu lớn lao, nhưng thông qua những hành động ý nghĩa, yêu thương nhỏ bé qua từng ngày—không phải vì được khen ngợi hay tán thưởng, nhưng bởi vì con muốn theo bước chân Ngài, Đấng đã đi khắp mọi nơi để làm điều thiện (Xem Cv 10:38).

FROM JESUS WITH LOVE

Make Time for People

It’s easy to be a good person but still be wrapped up in your own little world. After all, you already have more work and other responsibilities than you feel you can keep up with. It’s no surprise that there’s so little time for reaching out to others. 

When I was on earth, I was also busy, especially during My public ministry. I had only about three and a half years to accomplish My mission, but I still took time for people—even some who others thought weren’t worth My time. I let the children come to Me. I talked with the Samaritan woman at the well. I noticed Zacchaeus up in a tree and asked to spend the evening with him at his house. I also took time to personally encourage thousands of others—conversations so numerous and seemingly commonplace that they didn’t make it into the gospels, yet each had a big impact on someone’s life. If I could take the time to stop and show a little love and kindness and understanding to those around Me, you can too. 

As you show love in the little things, I will pour more of My love into you, so you will have more to give and more to enjoy. You’ll find this “extra” giving of yourself is really no sacrifice at all. I will more than make it up to you in added inspiration and other blessings, and so will those you make time for.

Chúa Giê-su với tình yêu

Dành thời gian cho mọi người

Rất dễ để làm người tốt nhưng vẫn được bao bọc trong thế giới riêng nhỏ bé của mình. Nói cho cùng, con đã có nhiều việc và trách nhiệm hơn những gì con nghĩ mình có thể kham nổi. Vì vậy không có gì đáng ngạc nhiên khi con có quá ít thời gian để dành cho người khác.

Khi Ta còn ở thế gian, Ta cũng rất bận rộn, đặc biệt là trong suốt sứ mệnh rao giảng của mình. Ta chỉ có ba năm rưỡi để hoàn thành sứ mệnh của mình, nhưng Ta vẫn dành thời gian cho mọi người—ngay cả với một số người mà những người khác cho rằng không xứng đáng với thời gian của Ta. Ta để cho trẻ con đến với Ta. Ta nói chuyện với người phụ nữ Samaria bên giếng nước. Ta nhìn thấy Zacchacus trên cây cao và yêu cầu dùng bữa tối tại nhà của ông ta. Ta cũng đã dành thời gian riêng để động viên hàng ngàn người—những cuộc trò chuyện là vô số và rất bình thường nên đã không được kể lại trong sách Tin mừng, tuy nhiên, mỗi một cuộc trò chuyện đều có một ảnh hưởng to lớn nơi cuộc sống của ai đó. Nếu Ta có thể dành thời gian để ngừng lại và thể hiện tình yêu, sự tử tế và thông hiểu đối với những người quanh Ta, thì con cũng có thể.

Khi con thể hiện tình yêu trong những việc nhỏ, Ta sẽ tuôn đổ thêm tình yêu của Ta trên con, nhờ đó, con có thể có thêm để cho đi, và có thêm để tận hưởng. Con sẽ nhận thấy việc cho đi bản thân “nhiều hơn” thật sự chẳng phải là hy sinh gì cả. Ta sẽ đền bù cho con qua những ơn lành và những nguồn cảm hứng, và cả những người con dành thời gian cho họ.

Easter – Phục sinh

Easter

Overcoming crises

Are you worried about your future and that of your loved ones? Does it feel like your world recently came crashing down around you? Do you feel helpless, depressed, isolated, or lonely?

If so, you’re not alone. Unfortunately, these are challenges that people all over the world are confronted with. And the gospels tell us that it’s similar uncertainty and apprehension that Jesus’ disciples faced shortly after His execution. In their case, the solution was realizing that the Master was still around and that they could continue depending on Him, just as they had done until then. It took awhile for them to understand it, but seeing the risen Christ put everything else into perspective and confirmed that He was powerful enough to provide all the help they could need.

The same is true for us today. Jesus didn’t promise that everything in our lives would go smoothly or that we wouldn’t face problems and opposition. But He did promise that He would never leave us (See Matthew 28:20; Hebrews 13:5.), and that He will always love us (See John 14:21). Our path may not be easy (See John 16:33), but we are not traveling it alone.

If we don’t let the trials and tough times overcome us, but instead use them to strengthen our connection with the one who can give us hope, joy, and peace (See Romans 15:13), we will come through our personal difficulties and crises stronger than ever, just as Jesus’ disciples did.

Vượt qua khủng hoảng

Bạn đang lo lắng về tương lai và những người bạn yêu thương ư? Có phải bạn gần đây bạn có cảm giác như thế giới xung quanh bạn đang sụp đổ không? Có phải bạn cảm thấy bất lực, tuyệt vọng, bị cô lập hoặc cô đơn không?

Nếu như thế, bạn không phải một mình. Thật không may mắn, những cảm xúc trên chính là những thách thức mà nhân loại khắp nơi trên thế giới đều gặp phải. Và tin mừng cho chúng ta biết rằng điều ấy cũng giống như sự e sợ và hoài nghi mà những môn đệ của Chúa Giêsu gặp phải không lâu sau khi Ngài bị kết án tử hình.

Trong trường hợp của họ, giải pháp chính là sự nhận ra rằng Thầy vẫn ở cùng họ và rằng họ vẫn có thể tiếp tục cậy dựa vào Ngài, cũng giống như những gì họ đã làm trước đó. Mất một khoảng thời gian để họ hiểu được điều ấy, nhưng khi nhìn thấy Đấng Cứu Thế sống lại, mọi việc được nhìn nhận đúng và họ đã công nhận rằng Ngài đủ quyền năng để ban tất cả những gì họ cần.

Với chúng ta ngày hôm nay cũng thế. Chúa Giêsu đã không hứa rằng mọi điều trong cuộc sống sẽ trôi chảy hoặc rằng chúng ta sẽ không đối mặt với những khó khăn và sự chống đối. Nhưng Ngài đã hứa Ngài không bao giờ rời khỏi chúng ta(xem Mt 28:20; Dt 13:5), và rằng Ngài sẽ luôn yêu thương chúng ta (Xem Ga 14:21). Con đường của chúng ta có thể không dễ dàng (Xem Ga 16:33), nhưng chúng ta không đi một mình.

Nếu chúng ta không để cho những gian nan và những lúc khó khăn vượt lên trên chúng ta, nhưng thay vào đó, dùng chúng để củng cố thêm sự liên kết giữa chúng ta với Đấng có thể ban cho chúng ta niềm hy vọng, niềm vui và bình an (Xem Rm 15:13), chúng ta sẽ vượt qua được những khủng hoảng và những khó khăn của riêng mình và trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cũng giống như những môn đệ của Chúa Giêsu

TINY WORLDS

By Joyce Suttin

I remember learning about the word “microcosm” when I was in fifth grade. As homework, our teacher handed each of us a 36-inch string and told us to make a circle on the ground. Then we were to look at everything within the circle, study it, and see what lived in our tiny world.

From then on I was fascinated with little worlds. I spent hours sitting in the grass creating environments for ants and little bugs. I made chairs out of leaves and gowns out of petals. I made tiny roads and houses out of twigs. But mostly I just watched.

I took my string everywhere, and suddenly I saw the world with new eyes. Lawns, pebble-strewn pathways, rock ledges with carpets of moss—all I had to do was make a circle and I could create a new world. Well, not exactly “create,” but I could modify existing worlds and try to improve them.

Today I hear of tragedies in the news and weep over the headlines. I listen to political debates and wonder if people will ever agree, or if they are so absorbed in their arguments that they’ll never see the things they have in common.

I wish I could change the world. I wish I could make it a cleaner, more beautiful place. I wish I could end war and violence. I wish good will really could fill the earth. I was pondering this as I took my morning walk. Then I remembered the little girl in fifth grade, and I realized that while I cannot change the entire world, I can make my little world a better place. I cannot change everyone’s heart, but I can influence the person walking beside me.

I can create a microcosm of peace in a world of tempests. I can make my home a haven of calm in the midst of storms. I can take steps to make my surroundings more beautiful. God may not have given me a huge world to change, but I can change my tiny world by finding ways to fill it with God’s love each day.

Những thế giới bé nhỏ

Joyce Suttin

Tôi nhớ mình đã học về từ “thế giới vi mô” vào năm lớp 5. Như là bài tập về nhà, giáo viên đã cho mỗi chúng tôi một sợi dây khoảng gần 1 mét và bảo chúng tôi tạo thành một vòng tròn dưới nền nhà. Kế đến, chúng tôi phải nhìn mọi thứ trong vòng tròn, xem xét kỹ, và nhìn những gì sống trong thế giới bé nhỏ của chúng tôi

Kể từ đó, tôi cảm thấy hứng thứ với những thế giới nhỏ bé. Tôi ngồi trên bãi cỏ nhiều giờ để tạo môi trường cho kiến và những con sâu bọ nhỏ. Tôi làm những chiếc ghế từ những chiếc là và những chiếc áo choàng từ những cánh hoa. Tôi đã làm những con đường nhỏ và những ngôi nhà từ những cành cây nhỏ. Nhưng phần lớn là tôi chỉ nhìn.

Tôi mang sợi dây của mình đi khắp nơi, và bỗng chốc tôi nhìn thế giới bằng một cặp mắt mới. Con đường trải cỏ và rắc sỏi, những bờ tường đá với tấm thảm rêu. Tất cả những gì tôi phải làm là tạo thành một vòng tròn và tôi có thể tạo nên một thế giới mới. Cũng không hẵn là “tạo nên”, nhưng tôi có thể thay đổi những thế giới đang tồn tại và cố gắng cải thiện chúng.

Hôm nay, tôi nghe thấy những bi kịch từ tin tức và lướt qua những phần tóm tắt tin chính. Tôi nghe những cuộc tranh luận về chính trị và tự hỏi liệu mọi người có bao giờ đồng tình với nhau, hoặc liệu họ lún quá sâu vào những cuộc tranh luận đến nỗi không bao giờ nhìn thấy những điểm tương đồng giữa họ.

Tôi ước mình có thể thay đổi thế giới. Tôi ước mình có thể làm cho nó trở thành một nơi đẹp hơn và sạch hơn. Tôi ước mình có thể chấm dứt chiến trinh và bạo lực. Tôi ước thiện chí có thể phủ đầy mặt đất. Tôi suy nghĩ về những điều này trong khi đi bộ vào buổi sáng. Rồi tôi nhớ đến một cô bé nhỏ học lớp 5, và tôi chợt nhận ran gay cả khi tôi không thể thay đổi cả thế giới, tôi có thể làm cho thế giới bé nhỏ của tôi trở nên tốt hơn. Tôi không thể thay đổi con tim của tất cả mọi người, nhưng tôi có thể tác động đến người đang bước đi bên cạnh tôi.

Tôi có thể tạo ra một thế giới vi mô bình an trong một thế giới đầy bão giông. Tôi có thể làm cho ngôi nhà của tôi trở thành nơi trú ẩn an toàn giữa những cơn bão. Tôi có thể bước đi sao cho đẹp hơn. Chúa không trao cho tôi một thế giới to lớn để thay đổi, nhưng tôi có thể thay đổi thế giới bé nhỏ của tôi bằng việc tìm cách đong đầy thế giới ấy bằng tình yêu của Chúa mỗi một ngày.

SEEING JESUS

By Marie Story

In a series of experiments conducted a few years back, dogs were given the command “shake,” and they were normally happy to do so whether they got a reward or not. However, researchers found that if the dogs saw that another dog was being rewarded and they weren’t, they began hesitating to obey the command and eventually stopped cooperating altogether. The dogs knew when they were being treated unfairly, and they didn’t like it.1 If even dogs can understand when something isn’t fair, how much more will people know when they’re being treated unfairly!

Deuteronomy 25:13–14 warns us, “Do not have two differing weights in your bag—one heavy and one light. Do not have two differing measures in your house—one large, one small.”2 Very simply, God is saying, “Treat others fairly and don’t cheat.” However, I think there’s a broader application as well.

How often do we walk around with different weights in our bags? How often do we measure out great amounts of kindness to those we care about yet very little to those we have a more difficult time getting along with or don’t know as well? How often do we show partiality to some and indifference to others?

We offer a smile and a kind word to a friend but a cold shoulder to that annoying classmate.

We’ve got a ready helping hand for a buddy when he needs it, but our schedules are all booked up when the request comes from someone we don’t care about.

We’re happy to loan or even give money to a friend in need, but we try not to see the homeless person on the street corner.

While there are reasons why giving or helping or treating others equally isn’t possible in every situation, very often we’re simply falling prey to partiality. Instead of asking ourselves, “Why should I help this person?” or, “Why should I show kindness to this person?” we should be asking, “Why wouldn’t I?”

While it’s logical to assume that Jesus had a closer relationship with His disciples, for instance, than with some others, when we examine His life, we find that He treated everyone—from government officials to outcast lepers, from religious leaders to simple day laborers—with respect and consideration Even more impressive, His fairness and kindness extended even to those who treated Him poorly, those who abused and mocked Him, and even those who killed Him!

In my case, I find acting with impartiality difficult, because it means that I have to forget myself completely. It’s human nature to be constantly calculating and weighing things out in the recesses of our minds to see what returns we might get on each investment of self. We’re naturally more inclined to be partial to those who are likely to return the good will, the favor, or the kindness. If we’re unlikely to get anything out of it, it’s easy to walk away.

Mother Teresa is someone who didn’t make such calculations. Her giving was to the poorest of the poor—people who had nothing to offer her in exchange for all she did. She also interacted with celebrities and heads of state, and one thing I find stunning about her life is that she treated each one with the same respect and love. She didn’t reserve better treatment for those whom the world deemed more “important.”

One day she asked a visiting bishop, “Would you like to see Jesus?” Then she took him to see a man lying on a black pallet. The man was sick and gaunt, and his body was crawling with vermin.

Before the stunned bishop, Mother Teresa knelt down and wrapped her arms around the poor man. She held him close and said, “Here He is. Didn’t He say you’d find Him in the least person on earth?”3 Mother Teresa considered everyone to be equally deserving of love, because she saw Jesus in each one.

Jesus has told us that whatever we do (or fail to do) for even the “least of these,” we have done (or failed to do) to Him.4 It’s rare that we are called upon to love in such extreme physical conditions as Mother Teresa faced; more often we are faced with the unkindness of others, or our own prejudices or indifference. No matter what challenges we face, though, unconditional love should be our aim, so that when Jesus tells us, “What you did to others, you did to Me,” it’s something He’s happy about.

Nhìn Chúa Giê-su

Marie Story

Trong một loạt phim truyền hình về tập điều khiển được trình chiếu cách đây ít năm, những chú chó được ra lệnh “lắc”, và chúng làm theo rất giỏi cho dù có được quà hay không. Tuy nhiên, những nhà nghiên cứu nhận thấy rằng nếu những con chó nhìn thấy con chó khác có quà nà chúng không có, chúng ta bắt đầu chần chừ làm theo mệnh lệnh và cuối cùng là sẽ thôi không hợp tác nữa. Những con chó biết khi nào chúng bị đối xử không công bằng, và chúng không thích điều ấy. Nếu ngay cả loài chó có thể hiểu điều không công bằng, thì loại người càng hiểu thế nào khi họ bị đối xử bất công!

Đệ nhị luật 25:23-14 cảnh cáo chúng ta, “Anh em không được có trong bao bị của anh em hai quả cân khác nhau, một nặng một nhẹ; anh em không được có trong nhà của anh em hai thùng khác nhau, một lớn một nhỏ. Thiên Chúa nói một cách vô cùng đơn giản: “Hãy đối xửa với người khác công bằng và đừng lừa dối”. Tuy nhiên, tôi nghĩ cũng có một sự ứng dụng rộng hơn.

Đã bao lần chúng ta bước đi với những quả cân khác nhau trong túi của mình? Đã bao lần chúng ta thiên vị với một số người và hờ hững với những người khác?

Chúng ta mỉm cười và nói một lời tử tế với một người bạn nhưng lại tỏ vẻ phớt lờ với một người bạn cùng lớp làm bạn bực dọc.

Chúng ta sẵn sang giúp đỡ một người bạn lúc cần, nhưng chúng ta cố để không nhìn thấy một người vô gia cư bên góc đường.

Trong khi có rất nhiều những lý do giải thích vì sao việc cho đi hoặc giúp đỡ hoặc đối xử với mọi người một cách công bằng là không thể trong mọi tình huống, chúng ta rất thường hay thiên vị. Thay vì hỏi bản thân: “Tại sao tôi giúp người này?” hoặc “tại sao tôi thể hiện sự tử tế với người này?”, chúng ta nên hỏi: “Tại sao lại không?”

Hoàn toàn hợp lý khi cho rằng Chúa Giêsu có mối quan hệ thân thiết hơn với những môn đệ của Ngài so với những người khác khi chúng ta tìm hiểu về cuộc đời của Ngài, chúng ta nhận ra rằng Ngài đối xử với mọi người—từ những người có chức quyền đến những người phong hủi bên lề xã hội, từ những nhà lãnh đạo tô giáo cho đến những người lao động bình thường—bằng sự tôn trọng và quan tâm. Thậm chí còn xúc động hơn khi sự công bằng và tử tế của Ngài còn thể hiện cho những người đối xử tệ với Ngài, những người lăng mạ và chế giễu Ngài, và ngay cả những kẻ giết Ngài!

Trong trường hợp của tôi, tôi thấy việc hành động một cách không thiên vị quả là khó, bởi vì điều đó có nghĩa rằng tôi phải hoàn toàn quên đi bản thân mình. Bản chất tự nhiên của con người là luôn chần chừ cân đong sự việc với những gì chúng ta nhận lại cho mỗi khoảng đầu tư mà bản thân bỏ ra. Theo lẽ tự nhiên, chúng ta thường hay thiên vị đối với những ai đáp trả bằng ý tốt, sự quý mến hoặc sự tử tế. Nếu chúng ta không nhận được bất cứ gì từ ai đó, chúng ta dễ dàng bước qua họ.

Mẹ Teresa chính là người không làm phép tính toán. Mẹ cho những người nghèo nhất trong số những người nghèo—những người không có gì để trả lại tất cả những gì mẹ đã làm cho họ. Mẹ cũng có những mối giao lưu với những người nổi tiếng và những người đứng đầu quốc gia, và một điều tôi cảm thấy tuyệt vời về cuộc sống của mẹ chính là mẹ đối xử với mọi người bằng cùng một sự tôn trọng và tình yêu thương. Mẹ đã không dành sự đối xử tốt hơn cho những người thế giới xem là “quan trọng” hơn.

Một ngày nọ, mẹ đã hỏi một vị giám mục: “Ngài có muốn thấy Chúa Giêsu không?” Kế đến, mẹ dẫn vị giám mục đến gặp một người đàn ông đang nằm trên một tấm vải bố đen đúa. Người đàn ông đang bị bệnh và vẻ mặt hốc hác, và côn trùng bò trên người.

Trước mặt vị giám mục đang đứng sửng sốt, mẹ Teresa quỳ xuống và choàng tay ôm lấy người đàn ông đáng thương. Bà ôm lấy ông và nói: “Chúa Giêsu đây, Chẳng phải Ngài đã nói chúng ta sẽ tìm thấy Ngài nơi những người bé mọn nhất trong thế gian sao?” Mẹ Teresa xem tất cả mọi người đều xứng đáng với tình yêu, bởi vì mẹ nhìn thấy Chúa Giêsu nơi từng người một.

Chúa Giêsu đã nói với chúng ta rằng bất cứ điều gì chúng ta làm (hoặc không làm) cho những ai “bé mọn nhất”, chính là chúng ta đã làm (hoặc đã không làm) cho chính Ngài (Xem Mt 25:45). Rất hiếm khi chúng ta bị yêu cầu phải yêu thương trong một trường hợp khó như mẹ Teresa đã gặp; thường thì chúng ta đối mặt với sự thiếu tử tế của người khác hoặc với chính sự dửng dung và thành kiến của chính mình. Cho dù chúng ta đối mặt với thách thứ gì đi nữa, nhưng tình yêu vô điều kiện luôn là điều chúng ta hướng tới, như thế Chúa Giê-su sẽ nói với chúng ta “Những gì con đã làm cho người khác, chính là con đã làm cho chính Ta”, đó là điều Ngài vui lòng.

2100

By Chris Hunt

Two thousand one hundred! Not a date but a number. Bono, the lead singer of rock band U2, known for his anti-poverty campaigns, notes that this is how many mentions of poverty there are in the Scriptures: “That’s a lot of airtime.” In the introduction to the Poverty and Justice Bible, the Bible Society adds, “A concern for the poor and an emphasis on just and fair behaviour flows through the Bible like a river. It underpins the laws of the Old Testament and resounds through the words of the prophets; it forms a core part of all that Jesus said and did and shapes the activities of those who followed him.”

Blessed is he who considers the poor; the Lord will deliver him in time of trouble.—Psalm 41:1

The poor come to all of us in many forms. Let us be sure that we never turn our backs on them, wherever we may find them. For when we turn our backs on the poor, we turn [our backs] on Jesus Christ.—Mother Teresa (1910–1997)

Hearts and minds

Many of the world’s current problems of inequality and poverty have their origins in a loss of empathy. Author and psychologist Daniel Goleman observed, “When we focus on ourselves, our world contracts as our problems and preoccupations loom large. But when we focus on others, our world expands. Our own problems drift to the periphery of the mind and so seem smaller, and we increase our capacity for connection—or compassionate action.”

The good-hearted understand what it’s like to be poor; the hardhearted haven’t the faintest idea.—Proverbs 29:7 MSG

2100

Chris Hunt

Hai ngàn một trăm! KHông phải là năm nhưng là một con số. Bono, trưởng nhóm nhạc rock U2, nổi tiếng với chiến dịch chống nghèo đói đã chú giải rằng đây chính là con số mà sự nghèo đói được lặp lại trong Kinh Thánh: “Rất nhiều lần”. Trong lời giới thiệu cho quyển sách Sự nghèo đói và Sự công bằng trong Kinh Thánh, tổ chức Bible Study thêm vào: “Mối quan tâm dành cho người nghèo và sự nhấn mạnh đến hành vi công bằng và công chính chảy xuyên suốt Kinh Thánh như một dòng song. Đó chính là nền móng của luật trong Cựu Ước và được vang dội qua lời của những ngôn sứ; nó tạo nên một phần cốt lõi trong những gì Chúa Giê-su đã nói và đã làm và định hình nên những hoạt động của những ai theo Ngài”.

Phúc thay kẻ lưu tâm đến người nghèo khổ; trong ngày hoạn nạn, sẽ được Chúa cứu nguy.—Thánh vịnh 41:1

Những người nghèo đến với tất cả chúng ta dưới rất nhiều hình thức. Chúng ta hãy chắc chắn rằng chúng ta không bao giờ quay lưng lại với họ cho dù chúng ta thấy họ ở bất cứ nơi nào. Vì khi chúng ta quay lưng lại với người nghèo, chính là chúng ta quay lưng lại với Chúa Giêsu.—Mẹ Teresa (1910-1997)

The justice connection

When the Bible talks about “the poor,” it’s not only referring to those who are destitute but also the downtrodden, oppressed, defenseless, and unrepresented. There is a clear connection in its pages between poverty and injustice, while justice is linked to honesty and fairness.

The Bible offers practical examples, such as giving a fair wage to employees and sharing part of our income.4 Jesus also suggested making friends with those who are less fortunate than ourselves.

Always be generous, open purse and hands, give to your neighbors in trouble.—Deuteronomy 15:11 MSG

See that justice is done, let mercy be your first concern.—Micah 6:8 CEV

The best index to a person’s character is how he treats people who can’t do him any good.
—Abigail Van Buren (1918–2013)

Con tim và tâm trí

Rất nhiều những vấn đề hiện tại của thế giới về bất công và nghèo đói bắt nguồn từ việc thiếu sự cảm thông. Nhà tâm lý học và văn học Daniel Goleman nhận xét: “Khi chúng ta chỉ chú ý đến bản thân mình, thế giới của chúng ta bị thu nhỏ lại vì những khó khăn và những mối bận tâm của chúng ta phóng ta lên. Nhưng khi chúng ta quan tâm đến người khác, thế giới của chúng ta được mở rộng. Những vấn đề của bản thân chúng ta thoát ra khỏi tâm trí của chúng ta và nhỏ lại, và chúng ta tang khả năng nối kết của mình—hay hành động cảm thông.”

Người công chính quan tâm đến quyền lợi kẻ nghèo, điều đó, ác nhân sao hiểu nổi!—Châm ngôn 29:7

What can I do?

Even with limited resources, there are always ways to make a difference. We can share our time, we can be fair and honest at work, we can speak up for those who have no voice of their own.

Break the chains of injustice, get rid of exploitation in the workplace, free the oppressed, cancel debts. What I’m interested in seeing you do is: sharing your food with the hungry, inviting the homeless poor into your homes, putting clothes on the shivering ill-clad, being available to your own families. … If you get rid of unfair practices, quit blaming victims, quit gossiping about other people’s sins, if you are generous with the hungry and start giving yourselves to the down-and-out, your lives will begin to glow.—Isaiah 58:6–7,9–10 MSG

Dear Lord,
Help us to follow your example,
by looking out for those who each day feel that they are marginalised,
who cannot find hope,
who believe that they have little to offer,
who are overcome by the challenges of poverty.
Help us to widen our horizons,
to make space for the stranger,
to watch out for those who feel invisible,
to give time to the outsider,
to talk to the person facing silence,
to restore justice and value.

Give us the courage to undertake this, the determination to join with others in seeing grace in every human face,
and the faith to embrace the opportunity.

—A prayer for justice from the Church Urban Fund (www.cuf.org.uk)

Christian hope … enables us to act humbly and patiently, tackling visible injustices in the world around us without needing to be assured that our skill and our effort will somehow rid the world of injustice altogether. Christian hope, after all, does not need to see what it hopes for (Hebrews 11:1). … Rather, it simply requires us to trust that even the most outwardly insignificant of faithful actions—the cup of cold water given to the child, the widow’s mite offered at the temple, the act of hospitality shown to the stranger, none of which has any overall strategic socio-political significance so far as we can now see—will nevertheless be made to contribute in some significant way to the construction of God’s kingdom by the action of God’s creative and sovereign grace.—Craig M. Gay

Mối liên kết công bằng

Khi Kinh Thánh nói về “người nghèo”, điều đó không chỉ đề cập đến những người nghèo túng nhưng còn những người bị chà đạp, bị áp bức, những người không có khả năng tự bảo vệ, những người không được ai nói thay. Có một mối liên kết rõ rang giữa nghèo đói và sự công bằng, sự công bằng gắn liền với sự thành thật và ngay thẳng. Kinh Thánh đã đưa ra những ví dụ điển hình, chẳng hạn như trả lương công bằng cho những người thợ (Xem Đệ nhị luật 24:24-15), và chia sẽ một phần thu nhập của chúng ta (Xem Lê vi 23:22). Chúa Giê-su cũng đã bảo chúng ta hãy kết bạn với những ai kém may mắn hơn chúng ta (Xem Lc 14:12-14).

Vì trong đất của anh em sẽ không thiếu người nghèo, nên tôi truyền cho anh em: hãy mở rộng tay giúp người anh em khốn khổ, nghèo khó của anh em, trong miền đất của anh em.

Thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa của bạn.—Mi-ca 6:8

Biểu thị tốt nhất nơi tính cách của một người chính là cách họ đối xử với những người không mang đến lợi ích gì cho họ.—Abigail Van Buren (1918-2013)

Tôi có thể làm gì?

Ngay cả khi những nguồn lực bị giới hạn, luôn có những cách để tạo nên sự khác biệt. Chúng ta có thể chia sẻ thời gian, chúng ta có thể ngay thẳng và thành thật nơi làm việc, chúng ta có thể bênh vực cho những ai yếu thế.

Hãy đập tan gong cùm của sự bất công, mở xiềng xích bạo tàn, tháo gong cùm trói buộc, trả tự do cho người bị áp bức. Chẳng phải là chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ; thấy ai mình trần thi cho áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục?… Nếu bạn loại khỏi nơi bạn ở gong cùm, cử chỉ đe dọa và lời nói hai người, nếu bạn nhường miếng ăn cho kẻ đói, làm thỏa lòng người bị hạ nhục, thì ánh sáng của bạn sẽ chiếu tỏa trong bóng tối, và tối tâm của bạn chẳng khác nào chính ngọ.—Is 58:6-7, 9-10

Lạy Chúa,

Xin giúp con biết noi gương Ngài,

Biết tìm kiếm những ai đang mỗi ngày cảm thấy rằng

Họ bị gạt sang một bên,

Những ai không thể tìm thấy niềm hy vọng,

Những ai cho rằng bản thân họ không có gì để cho đi,

Những ai đang bị vùi dập bởi những thách thức của sự nghèo đói.

Xin giúp chúng ta biết mở rộng tầm nhìn của mình,

Để có chỗ cho những người xa lạ,

Để biết được những ai cảm thấy mình chẳng là gì,

Để dành thời gian cho xung quanh,

Để nói chuyện với người đang đối mặt với sự tĩnh lặng,

Để phục hồi lại giá trị và sự công bằng

Xin ban cho chúng con can đảm để quyết tâm nối kết với người khác trong việc nhìn thấy ân sủng nơi khuôn mặt của từng mỗi người, và có được lòng tin để nắm bắt cơ hội.

Niềm hy vọng của người tín hữu…khiến chúng ta có thể hành động một cách khiêm tốn và kiên nhẫn, xóa bỏ những bất công rõ ràng nơi thế gian mà không cần biết chắc rằng những tài năng và cố gắng của chúng ta có thể xóa bỏ tất cả sự bất công. Nói cho cùng, niềm hy vọng của người tín hữu không nhất thiết phải nhìn thấy điều hy vọng (Dt 11:1)…Thay vào đó, niềm hy vọng tín hữu chỉ đơn thuần đòi hỏi chúng ta tin tưởng rằng ngay cả những hành động trung thành cho dù nhìn bề ngoài chẳng quan trọng gì—một ly nước lạnh trao cho một đứa trẻ, đồng tiền của bà góa trong đền thờ, hành động mến khách đối với người lạ mặt, những hành động ấy chẳng hề có tầm quan trọng chính trị xã hội mang tính chiến lược gì như chúng ta có thể thấy—tuy nhiên, những hành động ấy đóng góp một cách lớn lao trong việc xây dựng vương quốc của Chúa nhờ vào hành động sáng tạo và ân sủng cao vời của Chúa.—Craig M.Gay

The Water

Author unknown

It was the hot, dry season. With no rain in almost a month, crops were dying, cows had stopped giving milk, streams had long dried up, and we, like other farmers in the area, faced bankcruptcy if we didn’t see some rain soon.

I was in the kitchen making lunch when I saw my six-year-old son, Billy, walking purposefully and carefully toward the woods. I could only see his back. Minutes after he disappeared, he came running back.

I continued making sandwiches, but noticed later that he was once again walking toward the woods with that slow purposeful stride. This activity—walk carefully to the woods, run back to the house—was repeated a few more times. Finally I couldn’t take it any longer, so I crept out of the house and followed him on his journey, being careful to remain out of sight.

I sneaked along as he went into the woods. Branches and thorns slapped his face, but he didn’t try to avoid them. Then I saw the most amazing sight. Several large deer loomed in front of him, but Billy walked right up to them. I almost screamed for him to get away—a huge buck with elaborate antlers was dangerously close. But the buck did not threaten him. He didn’t even move as Billy knelt down. Then I saw a tiny fawn that was lying on the ground, obviously suffering from dehydration and heat exhaustion, lift its head with great effort to lap up the water my beautiful boy had brought, cupped in his hands.

When the water was gone, Billy jumped up to run back to the house and I hid behind a tree. I followed him back to a spigot that we had shut off the water to. Billy turned it all the way and knelt to catch the few drops that trickled out. I remembered the trouble he had gotten into for playing with the hose the week before and the lecture he had received about the importance of not wasting water, and I understood why he hadn’t asked for help.

The leftover water in the pipes was all but gone, and it took a long time for the drops to fill his makeshift “cup.” When he finally stood up and turned around, I was in front of him.

His eyes filled with tears. “I’m not wasting,” was all he said.

With a lump in my throat, I handed Billy a cup filled to the brim with water from the kitchen, and together we walked back into the treeline. I let him tend to the fawn, watching proudly as my son worked to save a life.

Tears rolled down my face and hit the ground, where they were joined by other drops … and more drops … and more. I looked up and saw the sky was dark and rumbly. Billy and I barely made it back to the house before the clouds burst and a heavy rain shower hit.

Some will probably say that this was just a huge coincidence, that it was bound to rain sometime. And I can’t argue with that. All I can say is that the rain that came that day saved our farm, just like the actions of a little boy saved a life.

Nước

Khuyết danh

Một mùa khô và nóng. Gần một tháng hầu như không có mưa, mùa màng chết, bò ngừng cho sữa, dòng suối khô cạn từ thượng nguồn, và chúng tôi, những người nông dân trong vùng, đối mặt với việc phá sản nếu mưa không đến sớm.

Tôi đang ở trong bếp chuẩn bị buổi cơm trưa, và nhìn thấy đứa con trai 6 tuổi, Billy bước tiến ra khu rừng. Tôi chỉ có thể nhìn thấy lưng thằng bé. Vài phút sau khi đi mất hút, nó chạy quay lại.

Tôi vẫn tiếp tục làm sandwich, nhưng vẫn quan sát biết thằng bé bước cẩn trọng vào rừng một lần nữa cũng với những bước dài chậm rãi có chủ đích. Hành động—bước chậm vào rừng, rồi chạy về nhà—lặp đi lặp lại vài lần. Cuối cùng, không chờ được nữa, tôi rón rén bước ra ngoài và lẻn đi theo thằng bé, thật cẩn thận để không bị phát hiện.

Tôi lén lút đi theo thằng bé vào rừng. Những cành cây và những bụi gai đập vào mặt, nhưng thẳng bé không có né. Và rồi, tôi nhìn thấy một khung cảnh kinh ngạc. Một vài con hươu to lù lù trước mặt thằng bé, nhưng Billy bước tiến về chúng. Tôi suýt thét lên để thằng bé tránh xa—một con hươu đực với cặp sừng phức tạp rất nguy hiểm khi lại gần. Nhưng con hưu đực đã không đe dọa Billy. Nó thậm chí không cử đọng khi Billy quỳ xuống. Rồi tôi nhìn thấy một con hươu nhỏ đang nằm trên mặt đất, rõ ràng là đang chịu đựng hạn hán và cái nóng khắc nghiệt, cố ngẫng cao đầu để táp lia lịa nước mà cậu con trai đáng yêu của tôi mang đến, nước được hứng trong tay.

Khi nước hết, Billy đứng phắc dậy và tạy về nhà, tôi vẫn đứng núp sau cái cây. Tôi đi theo sau cậu bé đến chiếc vòi nước đã khóa. Billy vặn hết ra và quỳ xuống để hứng vài giọt nước nhỏ giọt xuống. Tôi nhớ cậu bé đã bị la khi chơi với vòi nước vào tuần trước và đã được dạy về việc không được lãng phí nước, và tôi hiểu được tại sao cậu bé không nhờ giúp đỡ.

Những giọt nước còn đọng lại trong ống cũng đã không còn, và rất lâu những giọt nước mới hứng đầy “chiếc ly” tạm bợ. Khi cậu bé đứng lên và quay ra sau, tôi đứng ngay trước mặt cậu bé.

Cặp mắt của cậu bé rưng rưng: “Con không có lãng phí”, cậu bé nói.

Nghẹn nơi cổ họng, tôi đưa cho cậu bé một ly nước đầy lên tới miệng ly được lấy từ nhà bếp, và cả hai cùng bước vào rừng. Tôi để cho cậu bé chăm sóc con hươu con và tự hào nhìn đứa con trai của tôi đang cứu lấy một mạng sống.

Nước mắt lăn dài trên mặt tôi và rơi xuống đất, và rồi nước mắt cứ rơi…cứ rơi…Tôi ngước lên và nhìn thấy bầu trời chuyển đen và đang gầm gừ. Billy và tôi vừa kịp về đến nhà trước khi mưa to và nặng hạt.

Có lẽ ai đó cho rằng đây chỉ là một sự một sự trùng hợp, một lúc nào đó cũng phải mưa. Và tôi không tranh luận về điều này. Tất cả những gì tôi có thể nói chính là cơn mưa ấy cứu sống nông trại của chúng tôi, cũng giống như hành động của cậu trai nhỏ cứu sống một mạng sống.

INVESTING IN FOREVER

By Michael French

Giving up some of the things we enjoy or desire can seem like a sacrifice, but when we get to heaven and see things in proper perspective, we’ll be ashamed that we didn’t make those little sacrifices more cheerfully.

Even now I feel bad, remembering little jobs I weaseled out of, arguments I had to have the last word in, times I made sure to get the biggest piece of pie. I’m beginning to see how temporary those things were, and that the things that have really counted were the times I gave up some free time to help someone out, the times I let a mean comment pass without answering back, the times I helped someone save face, and the times I saved that biggest piece of pie for someone else. Giving up these inconsequential things doesn’t seem like such a sacrifice anymore, when I consider that I’m investing in forever.

Because I have been given much,
I, too, must give:
Because of Thy great bounty, Lord,
Each day I live
I shall divide my gifts from Thee
With every brother that I see
Who has the need of help from me.

Because I have been sheltered, fed,
By Thy good care,
I cannot see another’s lack
And I not share
My glowing fire, my loaf of bread,
My roof’s safe shelter overhead,
That he, too, may be comforted.

Because love has been lavished so
Upon me, Lord,
A wealth I know that was not meant
For me to hoard,
I shall give love to those in need,
Shall show that love by word and deed,
Thus shall my thanks be thanks indeed.

—Grace Noll Crowell (1877–1969)

Đầu tư cho sự vĩnh cửu

Michael French

Từ bỏ những gì chúng ta thích hoặc ao ước có thể xem là một sự hy sinh, nhưng khi chúng ta lên thiên đàng và nhìn mọi việc bằng một cách nhìn đúng đắn, chúng ta sẽ xấu hỗ vì mình đã không hy sinh một cách vui vẻ hơn.

Ngay cả lúc này, tôi vẫn cảm thấy khó chịu khi nhớ về những công việc nhỏ mà tôi lẫn tránh, những cuộc tranh luận mà tôi dành phần thắng, những lúc tôi dành cho bằng được phần lợi lớn nhất. Tôi bắt đầu nhận ra những việc ấy chỉ là nhất thời, và rằng những việc thật sự có ý nghĩa chính là những lúc tôi từ bỏ thời gian rãnh của mình để giúp đỡ ai đó, những lúc tôi phớt lờ không trả lời những ý kiến không đâu, những lúc tôi giúp ai đó giữ sỉ diện, và hững lúc tôi dành phần lợi lớn nhất cho ai đó. Từ bỏ những điều không quan trọng không còn có vẻ là sự hy sinh nữa khi tôi biết mình đang đầu tư cho sự vĩnh cửu.

Bởi vì tôi được ban cho rất nhiều,
Tôi cũng phải cho đi:
Bởi nhờ sự hào phóng vô cùn của Ngài, lạy Chúa,
Mỗi ngày con sống
Con sẽ chia sẻ những món quà từ Ngài
Với người anh em con gặp gỡ
Những người cần sự giúp đỡ từ con.

Bởi vì con được che chở và ban của ăn,
Nhờ và sự chăm sóc chu đáo của ngài,
Con không thấy mình thiếu gì
Và không thể không chia sẻ
Ngọn lửa nhiệt tình, và lương thực của mình
Mái nhà an toàn,
Để ai đó cũng có được sự thoải mái.
Bởi vì tình yêu chứa chan

Được nhận từ Ngài
Sự giàu có mà con biết không phải
Chỉ để con cất giữ,
Con sẽ cho đi tình yêu đến những ai cần,
Sẽ thể tình tình yêu bằng lời nói và hành động,
Để thật sự thể hiện sự biết ơn của mình.

—Grace Noll Corwell (1877-1969)

EASTER—YESTERDAY, TODAY, AND FOREVER!

By Peter Amsterdam, adapted

What did Jesus’ resurrection mean to His original disciples—all of those who believed in Him during His lifetime on earth? And what does it mean to us today?

By the time Jesus shared the Last Supper with His followers, just hours before He was arrested, tried, and killed, they had come to understand that Jesus was the Messiah (Savior) that the Old Testament prophets had foretold. Their understanding of this, however, was different from ours today.

The Jewish people in first-century Palestine believed and expected that God would send a Messiah, but according to their interpretation of Scripture, this was going to be an earthly king who would free Israel from oppression and domination by other nations, from which it had suffered for centuries. As they saw it, the kingdom to come was going to be an earthly one.

The disciples’ understanding of Jesus as the Messiah up until the time of His death was still based on this interpretation. They were expecting that Jesus would be the anointed king of physical Israel. This would have been the motivation behind the request of the brothers James and John to be allowed to sit on Jesus’ right and left hand once He came into power (See Mark 10:35–38,41). In other words, they wanted prominent positions when He would rule Israel. Even after His resurrection, they still asked Jesus when He was going to free Israel and restore the physical kingdom (See Acts 1:6).

Recent events had added to this anticipation. Seeing the large crowd of those who had come to Jerusalem for the Passover feast waving palm branches and hailing Jesus as king3 must have been exhilarating for the disciples! When pilgrims who didn’t know who He was or what was going on asked about it, the crowds who were following said, “This is the prophet Jesus.” (See John 12:13) Throughout His ministry, Jesus had healed multitudes of sick people, had fed thousands miraculously, had spoken God’s word with authority, and He had just recently raised His friend Lazarus from the dead. His popularity was at its cusp, and it seems a lot of people had high expectations that He was the awaited Messiah.

However, to all appearances, everything soon went wrong. Within days, Jesus was unfairly accused and savagely executed in the most degrading manner. The Messiah was expected to bring the pagans to justice, not to suffer unjustly at their hands.

You can imagine how devastating this shocking turn of events must have been for the disciples! The teacher they followed, their beloved Master, who they were sure was the Messiah, was dead. They were confused and discouraged, as seen in the account of two of them who were walking to the village of Emmaus on the day of the resurrection. The risen Jesus drew near and started walking with them. In the course of telling the story of what had happened, they said: “We had hoped He was the one who would redeem Israel.” Those hopes had seemingly been dashed, and they were deeply saddened by His death (See John 12:12–18; Matthew 21:6–11).

But then, the resurrection changed everything! God raised the so-called “failed” Messiah from the dead. There had been no Jewish expectation that the Messiah would be raised from the dead, so it wasn’t as if the disciples, or the Jewish people in general, were waiting to see whether Jesus would fulfill some prophecy in that respect.

A short time before this, the chief priests had come to the conclusion that Jesus must die, saying, “If we let Him go on like this, everyone will believe in Him, and the Romans will come and take away both our place and our nation.” (See Luke 24:17–21)

During Jesus’ trial, the high priest asked Him if he was the Christ, and upon hearing Jesus’ affirmative answer, which included quotations from the book of Daniel about the Son of Man sitting at the right hand of God, the high priest and those with him accused Him of blasphemy, which by their law was punishable by death (John 11:48 ESV).

Pontius Pilate, the Roman prefect, condemned Jesus to death on the basis of His claim of being a king. It seems Pilate didn’t genuinely consider Jesus a threat, but due to the insistence of the crowd and the Jewish authorities, he chose to have Him crucified under Roman anti-sedition laws (See Matthew 26:63–66). The plaque that Pilate hung on the cross said, “This is Jesus, the King of the Jews.” (See John 19:12)

Jesus was executed because the Jewish leaders rejected Him as the Messiah, and because the Romans said no unauthorized king could live. Yet the extraordinary and unexpected event of His resurrection reversed the verdicts of both the Jewish and Roman courts.

Despite Rome’s law that would-be kings must die, and the Jewish leaders’ belief that Jesus was not the Messiah, God Himself overturned their judgments, validating Jesus as both King and Messiah by raising Him from the dead.

This, in turn, validated all that Jesus had taught about His Father, the kingdom of God, and salvation. The resurrection, which proved that Jesus was, in fact, the Messiah, coupled with the coming of the Holy Spirit, established a new understanding about God. The significance of the resurrection in Jesus’ day was that it validated that Jesus was who He said He was.

Before the resurrection, the disciples hadn’t fully understood the things Jesus had told them about His death and resurrection. However, after He rose, during the 40 days before He ascended into heaven, He explained the Scriptures to them and they then understood (Matthew 27:37).

The realization that through Jesus’ incarnation, death, and resurrection, salvation was available to all was the reason the apostles preached about the resurrected Christ throughout the book of Acts. It’s why the New Testament writers stated that the resurrection proved Jesus was the Son of God.

Fifty days after the resurrection, after Jesus had ascended, the Holy Spirit also entered the world in a new way by dwelling within believers. These events motivated the disciples and the early church to spread the news throughout the world of their day that through Jesus and His sacrifice on the cross, humanity could become reconciled with God.

For the disciples then, and for us now, Easter is the bedrock of Christian faith and hope. The early disciples, while initially faced with crushed hopes due to their expectations, soon came to see that because Jesus arose, what He had done, said, and promised was true. That carries down through history to us today. The risen Christ gave proof of His divinity and trustworthiness by dying for our sins and then rising from the dead.

Because of what He did, we know that all He said is true: that we have salvation and eternal life, that the Holy Spirit dwells within us, that we have the promise of answered prayer, that He will guide us when we ask Him to. The separation between us and God has been bridged. We are His children, who will live with Him forever.

Because of the resurrection, we have the assurance of salvation, the ability to lead a Christ-infused life today, and the honor to live with God forever.

Let’s rejoice in the significance of Easter—yesterday, today, and forever. Happy Easter!

Phục sinh—Hôm qua, hôm nay, và mãi mãi!

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam

Sự sống lại của Chúa Giêsu có ý nghĩa như thế vào đối với những môn đệ đầu tiên của Ngài—tất cả những ai tin vào Ngài trong suốt quãng đời nơi trần thế của Ngài?

Cho đến khi Chúa Giêsu ăn mừng Lễ Vượt Qua cùng với những môn đệ của Ngài, chỉ vài giờ trước khi Ngài bị bắt, bị kết án, và giết chết, các môn đệ của Ngài hiểu được rằng Chúa Giêsu chính là Đấng Messiah (Đấng Cứu Thế) mà những tiên tri trong Cựu Ước đã nói đến. Tuy nhiên, sự hiểu biết của họ về sự sống lại khác với sự hiểu biết của chúng ta ngày hôm nay.

Những người Do Thái ở Palestine thế kỷ thứ nhất tin và trông chờ Đức Chúa sẽ gửi Đấng Messiah đến, nhưng theo sự lý giải Kinh Thánh của họ, điều này có nghĩa là một vị vua nơi trần thế sẽ giải phóng Israel khỏi sự áp bức và thống trị của những quốc gia khác mà họ đã phải chịu đựng suốt nhiều thế kỷ. Theo như họ biết, vương quốc sẽ đến chính là vương quốc nơi trần thế.

Sự hiểu biết của những môn đệ về việc Chúa Giêsu chính là Đấng Messiah cho đến cái lúc Ngài chịu chết cũng chỉ dựa vào lời giải thích này. Họ trông đợi Chúa Giêsu sẽ trở thành vua của Israel. Đây chính là ý nghĩa phía sau lời thỉnh cầu của anh em Giacôbê và Gioan (con ông Giêbêđê) xin được ngồi bên tả và bên hữu của Chúa Giêsu một khi Ngài nắm quyền (Xem Mc 10:35-38, 41). Nói cách khác, họ muốn có được vị trí nổi bật khi Ngài cai trị Israel. Ngay cả sau khi Chúa Giêsu sống lại, họ vẫn hỏi đến lúc nào Ngài sẽ giải phóng Israel và khôi phục lại vương quốc nơi thế gian (Xem Cv 1:6).

Những sự kiện xảy ra gần đó càng làm tăng thêm sự mong đợi của họ. Việc nhìn thấy đám đông đến Giêsuralem mừng Lễ Vượt Qua cầm nhành lá vẫy và tung hô Chúa Giêsu như vị vua chắc chắn làm cho những môn đệ của Ngài rất phấn khởi! Khi những người hành hương, những người không biết Ngài là ai hoặc điều gì đang xảy ra hỏi về điều này, đám đông trả lời: “Đây chính là ngôn sứ Giê-su” (Xem Ga 12:12-18; Mt 21:6-11). Trong suốt thời gian thi hành sứ mệnh của mình, Chúa Giêsu đã chữa lành cho những người đau bệnh, cho hàng ngàn người ăn một cách kỳ diệu, đã rao giảng lời Chúa bằng một sự uy quyền, và Ngài chỉ vừa mới mang bạn của Ngài, Lazarus trở về từ cõi chết. Sự nổi tiếng của Ngài đang ở mức tột đỉnh, và dường như rất nhiều Người đặt trông mong rất cào nơi việc Ngài chính là Đấng Messiah đang được chờ đợi.

Tuy nhiên, trước tất cả những sự việc xảy ra, mọi việc chẳng mấy chốc trở nên tồi tệ. Chỉ trong vòng vài ngày, Chúa Giêsu đã bị kết án oan, và bị giết cách tàn nhẫn dưới bản án hèn hạ nhất. Đấng Messiah được trông đợi trừng trị những kẻ thờ tà thần, chứ không phải chịu bạo hành bất công dưới bàn tay của họ.

Bạn có thể tưởng tượng cú sốc này nặng nề như thế nào đối với các môn đệ! Người thầy mà họ theo, Người Thầy dấu yêu mà họ chắc chắn là Đấng Messiah, đã chết. Họ hoang mang và thất vọng, điều này được nhìn thấy rõ trong câu chuyện hai môn đệ trên đường Emmau vào ngày Chúa sống lại. Chúa Giêsu Phục Sinh đến gần và bước đi cùng họ. Trong lúc kể về những gì đã xảy ra, họ đã nói: ““Chúng tôi đã hy vọng Ngài sẽ là Đấng cứu Israel”. Những niềm hy vọng của họ đã bị tiêu tan, và họ vô cùng đau buồn trước cái chết của Ngài (Xem Lc 24:17-21).

Nhưng sau đó, sự sống lại của Chúa Giêsu đã thay đổi tất cả! Đức Chúa đã cho Đấng bị xem là Messiah “thất bại” sống lại từ cỏi chết. Không một người Do Thái nào nghĩ rằng Đấng Messiah sẽ sống lại từ cõi chết, những môn đệ hoặc những người Do Thái nói chung không bao giờ nghĩ Chúa Giê-su sẽ hoàn thành lời hứa trong Sách Thánh theo cách ấy.

Trước đó không lâu, những thượng tế đã quyết định Chúa Giêsu phải chết: “Nếu chúng ta cứ để ông ấy tiếp tục, mọi người sẽ tin vào ông ấy, rồi người Rô-a sẽ đến phá hủy cả nơi thánh của ta lẫn dân tộc ta” (Xem Ga 11:48)

Trong suốt thời gian xét xử Chúa Giêsu, vị thượng tế hỏi liệu Chúa Giêsu có phải là Đấng Cứu Thế, và sau câu trả lời khẳng định của Chúa Giêsu, câu trả lời bao gồm lời được viết trong Sách Danel về con Thiên Chúa sẽ ngồi bên hữu Thiên Chúa, vị thượng tế và những người cùng phe với ông kết tội Ngài là phạm thượng, và theo luật của họ, tội này phải tử hình (Mt 26:63-66).

Phongxio Philato, người đại diện Rô-a, đưa ra bản án tử hình Chúa Giê-su về tội tự xưng mình là vua. Có vẻ như Philato không thật sự xem Đức Giê-u là mối đe dọa, nhưng do sự kiên quyết của đám đông dân chúng và của những thế lực Do Thái, ông chọn cách đóng đinh Ngài, theo luật định tội chống lại Rô-a. Tấm bảng mà Philato troe trên thập giá viết: “Giêsu Nazareth, Vua dân Do Thái” (Xem Mt 27:37).

Chúa Giêsu bị xử tử hình bởi vì những người đứng đầu Do Thái không thừa nhận Ngài là Đấng Messiah, và bởi gì Rôma nói rằng không một vị vua nào không được trao quyền có thể sống. Tuy nhiên, biến cố lạ thường và không mong đợi về việc Chúa Giêsu sống lại đã làm đảo ngược bản án của người Do Thái và Rôma.

Mặc cho theo luật của Rô-ma, những ai muốn làm vua sẽ phải chết, và theo những gì những người đứng đầu Do Thái tin rằng Chúa Giêsu không phải là Đấng Messiah, chính Thiên Chúa đã lật đổ sự phán quyết của họ, phê chuẩn cho Chúa Giêsu là Vua và là Đấng Messiah bằng cách làm cho Ngài sống lại từ cõi chết.

Điều này cũng làm cho những gì Chúa Giêsu giảng dạy về Cha Ngài, về vương quốc của Đức Chúa và ơn cứu độ trở nên hữu hiệu. Sự sống lại chứng thực rằng Chúa Giêsu đích thực là Đấng Messiah, cùng với sự ngự xuống của Chúa Thánh Thần, đã tạo nên một sự hiểu biết mới về Đức Chúa. Tầm quan trọng của sự sống lại vào thời Chúa Giêsu chính là sự mih chứng cho những gì Chúa Giê-su nói về Ngài và Ngài là ai.

Trước lúc sống lại, các môn đệ chưa hiểu hết những gì Chúa Giêsu đã nói với họ về cái chết và sự sống lại của Ngài. Tuy nhiên, sau khi Ngài trỗi dậy, suốt 40 ngày trước khi Ngài lên Trời, Ngài đã giải thích những lời Kinh Thánh cho họ hiểu (Xem Cv 1:3; Lc 24:27, 32).

Sự nhận biết rằng thông qua việc mặc lấy xác phàm, cái chết và sự sống lại của Chúa Giê-su, ơn cứu độ trở nên được dành cho tất cả, đó cũng chính là nguyên nhân các môn đệ loan truyền về Đức Giêsu Phục Sinh trong suốt sách Công Vụ Tông Đồ. Đó là lý do tại sao những tác giả sách Tân Ước công bố rằng sự Phục Sinh minh chứng Chúa Giêsu chính là Con Thiên Chúa.

Năm mươi ngày sau khi sống lại, sau khi Chúa Giêsu về trời, Chúa Thánh Thần cũng đến trong thế gian theo một cách thức mới, chính là ngự trị trong lòng mỗi tín hữu. Những sự kiện này đã thôi thúc các môn đệ và giáo hội sơ khai loan tin cho khắp thế giới vào thời của họ rằng nhớ Chúa Giêsu và cái chết của Ngài trên thập giá, nhân loại có thể giao hòa với Thiên Chúa.

Đối với các môn đệ năm xưa, và đối với chúng ta ngày hôm nay, Phục Sinh chính là nền tảng của niềm tin và niềm hy vọng Ki-tô hữu. Những môn dệ tiên khởi, dù lúc đầu đã phải đối mặt với những niềm hy vọng bị tan vỡ bởi những sự trông đợi của họ, nhưng không lâu sau đã được nhìn thấy rằng bởi vì Chúa Giêsu đã sống lại, nên những gì Ngài đã nói, đã làm và đã hứa, đều là sự thật. Sự thật ấy trường tồn xuyên suốt lịch sử cho đến thời đại của chúng ta ngày nay. Đấng Cứu Thế sống lại đã minh chứng bản tính thần thiêng và sự minh chứng rằng chúng ta có thể tin tưởng nơi Ngài, bởi vì Ngài đã chết cho tội lỗi của chúng ta và đã sống lại từ cõi chết.

Bởi vì những gì Ngài đã làm, chúng ta biết rằng tất cả những gì Ngài đã nói đều là sự thật: rằng chúng ta có được ơn cứu độ và ơn cứu độ, rằng Thánh Thần ngự trị trong tâm hồn chúng ta, rằng chúng ta được hứa sẽ được đáp trả những lời nguyện xin, rằng Ngài sẽ dẫn dắt chúng ta khi chúng ta cầu xin Ngài. Sự chia cách giữa chúng ta và Thiên Chúa đã được nối kết lại. Chúng ta là con cái của Ngài, chúng ta sẽ được sống cùng Ngài mãi mãi.

Bởi vì sự Phục Sinh, chúng ta có được đảm bảo có được ơn cứu độ, có được khả năng để sống một cuộc sống tràn đầy Đấng Cứu Thế, và niềm vinh dự được sống cùng Chúa mãi mãi.

Hãy hân hoan trong sự quan trọng tột cùng của Phục Sinh—hôm qua, hôm nay, và mãi mãi. Chúc mừng Lễ Phục Sinh tràn đầy hồng ân!

THE KINDNESS OF STANGERS

By Katrin Prentice

About a year ago, I sprained my ankle quite badly coming out of the movie theater and needed to go to the hospital for an x-ray and to have it properly bandaged. Thankfully, nothing was broken, but the swelling lasted a few days, and it was some time before I could walk normally.

Later, when I was reflecting on this unexpected mishap, the main thing that struck me from all that had happened was the kindness of strangers. Here is what I mean:

When I first tumbled down the stairs, the pain was excruciating. I was also scared and in shock. Right away, a man appeared—a complete stranger, at the right time and place—and helped my husband, Brian, pick me up and carry me to the car, all the while talking to me and comforting me in a very soothing voice. When we got to the car, he left, just as suddenly as he had appeared.

Then, as we were discussing the route to the emergency hospital, a young couple, whom we had never met before, approached our vehicle and offered to lead the way. Once we reached the hospital, they stayed until I was done with my x-ray, in case we needed their help for anything, especially considering my husband isn’t fluent yet in the local language. Mind you, it was past midnight, and they were strangers to us, but it was comforting to have them around and to talk with them while waiting.

Then another thought started forming in my mind as the timing of it all became rather significant to me. This incident took place on the eve of the Easter weekend. And thinking on the “kindness of strangers” that we experienced, I couldn’t help but see the similarity to what Jesus did for humanity on this day so long ago. Only in His case, He didn’t just carry an injured person to a hospital, or even stay on to make sure she was okay—this Stranger went all the way, by giving His life for people who didn’t even know Him.

And then I recognized Him in the strong arms of the kind man who helped my husband carry me, and in the reassuring smiles of Martin and Anastasia who stayed with us into the night to make sure I was all right. He lives on in each loving deed.

Sự tử tế của những người lạ mặt

Katrin Prentice

Cách đây một năm, tôi bị bong gân mắt cá chân khá nặng khi bước ra khỏi rạp chiếu phim và phải vào viện để chụp x-quang và bang bó. May thay, xương không bị gãy, nhưng chỗ sung kéo dài vài ngày, và cần ít thời gian để đi lại bình thường.

Sau đó, khi ngẫm nghĩ lại rủi ro bất ngờ này, điều khiến tôi ấn tượng nhất chính là sự tử tế của những người lạ mặt. Dưới đây là điều tôi muốn nói:

Khi mới ngã xuống cầu thang, vết thương rất đau. Tôi cũng cảm thấy sốc và sợ hãi. Ngay lập tức, một người đàn ông xuất hiện—một người hoàn toàn lạ mặt, ngay đúng lúc—và giúp chồng của tôi, Brian, đỡ tôi dậy và khiêng tôi ra xe, cả đoạn đường nói chuyện với tôi và an ủi tôi bằng giọng nói thật nhẹ nhàng. Khi ra đến xe, anh ta rời khỏi, cũng giống như lúc anh ta bỗng nhiên xuất hiện.

Sau đó, khi đang bàn luận đường đến khoa cấp cứu bệnh viện, một cặp vợ chồng trẻ chúng tôi chưa bao giờ gặp, đến bên xe và nói sẽ dẫn đường. Khi đến bệnh viện, họ ở lại chờ cho đến khi tôi chụp xong x-quang, trong trường hợp chúng tôi cần giúp đỡ. Nói rõ cho bạn biết, lúc đó đã quá nữa đêm, và họ hoàn toàn là người lạ, nhưng cảm thấy thật an ủi khi có họ ở cùng và trò chuyện với họ trong lúc chờ đợi.

Rồi một suy nghĩ khác bắt đầu xuất hiện trong đầu của tôi khi thời gian sự việc xảy ra trở nên khá quan trọng đối với tôi. Sự cố xảy ra trước tuần lễ Phục Sinh. Và nghĩ về “những người lạ mặt tử tế” mà chúng tôi được gặp, tôi cảm thấy giống như những gì Chúa Giêsu đã làm cho nhân loại cách đây rất xa xưa. Chỉ trong trường hợp của Ngài, Ngài đã không khiêng bệnh nhân đến bệnh viện, hoặc ngay ả không ở cùng để chắc chắn là người bệnh không sao—Người lạ mặt này đã đi hết cả đoạn đường, bằng cách cho đi cả mạng sống mình cho những người không hề biết Ngài.

Và rồi tôi nhận ra Ngài nơi đôi tay mạnh mẽ của người đàn ông tử tế đã giúp chồng tôi đỡ tôi, và nơi nụ cười làm tôi yên long của Martin và Anastiasia, đôi bạn đã ở cùng chúng t6i giữa đêm để bảo đảm là tôi không có chuyện gì. Ngài vẫn sống trong mỗi hành động yêu thương.

Debt Free

By Mário Sant’Ana

Sérgio was going through a severe financial crisis. He had taken out a large loan in a foreign currency, but a wild fluctuation in the exchange rate had raised his debt to more than double the value of everything he possessed.

Sérgio’s main creditor was his father-in-law, a very wealthy man. One day he told Sérgio, “I know you’re going through rough times, and I want to help you. You don’t have to continue the monthly payments on the money you borrowed from me. Actually, I’d like to forgive the debt altogether.”

That would have given Sérgio enough financial leeway to renegotiate his other debts and keep his company afloat, but Sérgio refused the offer.

“I can’t let you do that, sir. It’s a matter of principle. I must pay back all I owe you.”

The old man tried to reason with his son-in-law.

“What you’ve been paying monthly doesn’t even cover the interest on the money I loaned you. Besides, you are married to my only daughter. When I die—and it won’t be long—all I have will be hers and yours. This is not a matter of principle, but stupid pride.”

However, Sérgio stubbornly continued in his futile attempts to restore to his father-in-law what he had borrowed from him. In the end, Sérgio went bankrupt and lost his company and almost everything else.

Of course, we should do what we can to pay our debts. But Sérgio was like many people who refuse the pardon God so generously offers, who insist on trying to make restitution themselves. They try, through good works, sacrifice, and self-denial, to repay the unrepayable, when they could start writing a new story for their lives by accepting Jesus’ payment for their mistakes.

Jesus offers a full pardon to every man, woman, and child. All we have to do is accept it.

Receive God’s free pardon by simply asking and inviting His Son, Jesus, into your life:

“Thank You, dear Jesus, for dying for me and forgiving me. I open my heart to You and accept Your gift.”

He paid a debt He did not owe;
I owed a debt I could not pay;
I needed someone to wash my sins away.
Christ Jesus paid a debt that I could never pay.

—Ellis J. Crum

Không mắc nợ

Maria SantAna

Sergio đã trải qua cơn khủng hoảng về tài chính nghiêm trọng. Anh ấy đã mượn một món nợ lớn bằng ngoại tệ, nhưng dao động mạnh của tỷ giá đã làm tang món nợ lên gấp đôi giá trị của tất cả tài sản của anh ta.

Chủ nợ chính của Sergio chính là bố vợ của anh ta, một người rất giàu có. Một ngày nọ, ông đã nói với Sergio: “Bố biết con đang trải qua thời điểm rất khó khăn, và bố muốn giúp đỡ con. Con không cần phải tiếp tục hàng tháng trả món nợ con đã mượn bố. Thật ra là bố muốn xóa hết nợ cho con.”

Điều ấy sẽ giúp cho Sergio gia hạn được về tài chính để thương lượng lại với những chủ nợ khác và giúp công ty thoát nợ, nhưng Sergio đã từ chối sự giúp đỡ.

“Con không thể để bố làm thế. Đó là vấn đề thuộc về nguyên tắc. Con phải trả lại tất cả những gì con đã nợ bố”.

Người đàn ông cố gắng thuyết phục người con rễ.

“Những gì con trả cho bố hàng tháng thậm chí không đủ trả lãi cho món tiền mà bố cho con mượn. Bên cạnh đó, con kết hôn với đứa con gái duy nhất của bố. Khi bố mất—và điều này không còn lâu—tất cả những gì bố có sẽ là của con gái và là của con. Đây không phải vấn đề thuộc về nguyên tắc, nhưng chính là sự kiêu hãnh ngu xuẩn”.

Tuy nhiên, Sergio tiếp tục bướng bỉnh trong việc cố gắng vô ích để trả lại những gì anh ta đã mượn bố vợ của mình. Đến cuối cùng, Sergio bị phá sản, mất công ty và hầu hết tất mọi thứ khác.

Lẽ dĩ nhiên, chúng ta nên làm những gì có thể để trả những khoản nợ. Nhưng Sergio giống như rất nhiều người từ chối ơn tha thứ Chúa rộng ban, những người kiên quyết tự hoàn lại.

Chúa Giêsu ban ơn tha thứ cho mọi người nam, nữ và trẻ con. Tất cả những gì chúng ta phải làm là đón nhận.

Đón nhận ơn tha thứ nhân không của Chúa bằng cách đơn giản cầu xin và mời Con Một của Ngài, Chúa Giêsu vào trong cuộc sống của bạn:

“Lạy Chúa Giê-su, tạ ơn Ngài đã chết vì con và tha thứ cho con. Con xin mở rộng tâm hồn của con để đón nhận Ngài và món quà của Ngài,”

Ngài đã trả món nợ mà Ngài không mượn;
Tôi nợ món nợ không thể trả;
Tôi cần ai đó rữa sạch mọi tội lỗi của mình.
Chúa Giê-su Cứu Thế đã trả món nợ tôi không bao giờ có thể trả.

—Ellis J.Crum

QUIET MOMENTS

By Abi May

Easter Praise

Picture a tiny, hard seed trapped in darkness. Rain falls, the sun shines, and within that seed, cells are multiplying. Soon there’s a green shoot of life. A new plant is growing.

Now picture a baby bird trapped in a hard, unwelcoming shell. A crack appears as the little creature pecks and scratches. Out comes a yellow chick, bright and fluffy.

These are just a few manifestations of new life that we witness, season after season, year after year.

While we expect new life to blossom, we don’t expect something that is dead to come back to life. A dead bird will not fly again. Yet the Bible tells us there were many witnesses to Jesus’ resurrection:

“Christ died for our sins, just as the Scriptures said. He was buried, and he was raised from the dead on the third day, just as the Scriptures said. He was seen by Peter and then by the Twelve. After that, he was seen by more than 500 of his followers at one time.”1

We stand amazed, just like those early witnesses. How could a lifeless, broken body, lying in the cold and dark of the tomb, spring to life? The miracle of Christ’s resurrection, flouting the natural order, is truly beyond our human comprehension.

Yet the miracle doesn’t end there. As C. S. Lewis (1898–1963) wrote, “Jesus has forced open a door that had been locked since the death of the first man. He has met, fought, and beaten the King of Death. Everything is different because he has done so.”

What a God we have! And how fortunate we are to have him! … Because Jesus was raised from the dead, we’ve been given a brand-new life and have everything to live for, including a future in heaven—and the future starts now!—1 Peter 1:3–4 MSG

I am the living one! I was dead, but now I am alive forever and ever.—Jesus, Revelation 1:18 GNT

The best news the world ever had came from a graveyard.—Author unknown

Now the iron bars are broken,
Christ from death to life is born,
Glorious life, and life immortal
On this holy Easter morn:
Christ has triumphed, and we conquer
By His mighty enterprise,
We with Him to life eternal
By His resurrection rise.

—Christopher Wordsworth
(1807–1885) ■

24. 1 Corinthians 15:3–6 NLT

From Jesus with Love

Những thoáng suy ngẫm

Abi May

Lời chúc tụng Phục Sinh

Hãy tưởng tượng một hạt giống nhỏ, bị nhốt trong tối tăm. Mưa rơi, ánh nắng mặt trời chiếu, và bên trong hạt giống ấy, những tế bào sinh sôi. Chẳng bao lâu sau, mầm xanh sự sống đâm lên. Một cây mới đang lớn lên.

Giờ đây, hãy tưởng tượng một chú chim non bị nhốt trong lớp vỏ cứng khó chịu. Một vết nứt xuất hiện khi một tạo vật nhỏ mổ và bới. Ló ra ngoài là một chú gà con vàng, rạng rỡ, phủ lông tơ.

Đó chỉ là một vài minh họa về sự sống mới mà chúng ta chứng kiến, mùa này qua mùa khác, năm này qua năm khác.

Khi chúng ta trông chờ một sự sống mới trổ sinh, chúng ta không mong đợi điều gì đó đã chết sống lại. Một con chim chết không bay trở lại. Tuy nhiên, Kinh Thánh nói với chúng ta rất nhiều những bằng chứng về sự sống lại của Chúa Giê-su:

“Đức Giêsu đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng như lời Kinh Thánh, rồi Người đã được mai tang, và ngày thứ ba đã chỗi dậy, đúng như lời Kinh Thánh. Người đã hiện ra với ông Kêpha, rồi với Nhóm Mười Hai. Sau đó, Người đã hiện ra với hơn năm trăm anh em một lượt, trong số ấy, phần đông hiện nay còn sống, nhưng một số đã an nghỉ” (1Cr 15:3-6).

Chúng ta cũng ngạc nhiên giống như những nhân chứng đầu tiên ấy. Làm sao một thân xác đã chết, nằm trong ngôi mồ tối lạnh lẽo, có thể sống lại? Phép lạ sự sống lại của Đấng Cứu Thế, một sự chế giễu đối với lẽ thường tình, thực sự vượt xa sự hiểu biết của con người.

Tuy nhiên, phép lạ không chỉ chấm dứt ở đây. C.S. Lewis (1898-1963) đã viết: “Đức Giêsu đã mở cánh cửa đã bị khóa kể từ khi cái chết của nhân loại đầu tiên. Ngài đã gặp, đã chiến đấu và đánh bại thần chế. Mọi thứ trở nên khác bởi vì những gì Ngài đã làm.”

Chúng ta có một Thiên Chúa thật tuyệt vời! Và chúng ta may mắn thế nào khi có Ngài!…Nhờ Đức Giêsu Cứu Thế đã từ cõi chết sống lại, chúng ta được tái sinh để nhận lãnh niềm hy vọng sống động bao gồm cả một tương lai nơi thiên đàng—và một tương lai bắt đầu từ ngay lúc này!—1Pr 1:3-4

Ta là Đấng Hằng Sống, Ta đã chết, và nay Ta sống đến muốn thuở muôn đời, và Ta giữ chìa khóa của Tử thần và Âm phủ.—Chúa Giêsu, Khải huyền 1:18

Tin tốt nhất thế giới từng được nghe đến từ ngôi mộ.—Khuyết danh

Giờ đây, những thanh sắt đã bị bẽ gãy,
Đấng Cứu Thế từ cõi chết sống lại,
Sự sống vẻ vang, và bất diệt
Vào buổi sáng Phục Sinh thần thiêng:
Đấng Cứu Thế đã chiến thắng, và chúng ta chiến thắng
Bởi sức mạnh của Ngài
Chúng ta được sống mãi mãi cùng Ngài

Nhờ sự Phục Sinh của Ngài.—Christopher Wordsworth (1807-1885)

Prince of Peace

Once, when I was crossing the Sea of Galilee with My disciples, a storm arose and threatened to sink our small boat. My disciples were frightened, but I commanded the storm to cease—“Peace! Be still!”—and the wind and waves obeyed Me (See Mark 4:35–39). One day, I will cause the storms of this world to cease, and dry the eyes of the downtrodden and those who have been cruelly tormented.

In the meantime, you can have real and lasting peace in your heart—peace that can withstand anything—by receiving Me as your Savior and turning to Me in your time of need. “Here on earth you will have many trials and sorrows. But take heart, because I have overcome the world.” (John 16:33 ) I will always be there for you.

Chúa Giê-su với tình yêu

Vị Hoàng Tử Bình An

Thuở xưa, khi Ta bang qua Bờ Biển Galile cùng với những môn đệ của Ta, một cơn bão nỗi lên và đe dọa chiếc thuyền nhỏ của Ta có thể bị chìm. Những môn đệ của Ta đã rất hoảng sợ, nhưng Ta ra lệnh cho cơn bão dừng lại—“Im đi! Câm đi!”—và cơn gió và sóng vâng lời Ta (Xem Mc 4:35-39). Một ngày nọ, Ta sẽ ngừng mọi cơn bão nơi thế gian này, và lau khô nước mắt của những người bị áp bức và những ai đang bị hành hạ dã man.

Cho đến khi đó, con có thể có được bình an thật sự và lâu dài nơi tâm hồn—bình an có thể đứng vững trước bất cứ điều gì—bằng cách đón nhận Ta như là Đấng Cứu Độ và quay sang Ta trong lúc con cần. “Trong thế gian, anh em sẽ gian nan khốn khó. Nhưng can đảm lên! Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16:33). Ta sẽ luôn ở bên cạnh con.

The Christmas Star – Ngôi sao Giáng Sinh

The Christmas Star

Birthday Boy Celebration

My entire life so far has been spent in the Northern Hemisphere, and as a result, my body clock is programmed to recognize dropping temperatures and shortening days as sure signs that Christmas is approaching.

I love everything about the Christmas season

—the colors, the twinkling lights, the presents, the Christmas trees, the aromas, the smiles strangers exchange, the quality time with loved ones. Most Christmas music is beautiful, but I’ll admit to even enjoying the slightly tacky songs that seem to play on a loop in malls or on the car radio.

Even though I’ve known Jesus all my life, lately I’ve found myself getting more caught up in the buzz and activity surrounding the holiday and less on the reason for it. I’ve had less time than in previous years to consider how Jesus might want me to celebrate His birthday. The Bible doesn’t give any specific instruction on this; however, there’s a verse that might provide some clues. In this passage, Nehemiah is giving advice on how to throw a party: “Go and celebrate with a feast of rich foods and sweet drinks,” he says, “and share gifts of food with people who have nothing prepared.” (Nehemiah 8:10)

I think that Jesus—who when He was on earth turned water into wine at a wedding feast (See John 2:1–11)—would want us to have fun and enjoy ourselves. And just as He set aside His own weariness to reach out (See Matthew 14:13–14), I think He’d also be concerned for those who are lonely, elderly, sick, or struggling today, and He’d want us to share His compassion with those we can. If we do our best with both aspects of this advice, I think the result will be pretty close to what the Birthday Boy is hoping for.

A very happy Christmas to you and yours!

Chúc Mừng Sinh Nhật Chúa Hài Dồng

Cả đời tôi sống ở Bắc Bán Cầu, nên mỗi khi đồng hồ sinh học được lập trình sẵn nhận ra nhiệt độ giảm và ngày ngắn lại chính là dấu hiệu Giáng Sinh đang đến gần.

Tôi yêu thích mọi điều của Giáng Sinh—những màu sắc, những ánh đèn lấp lánh, những món quà, những cây Giáng Sinh, mùi hương thơm, những nụ cười từ những người xa lạ trao nhau, khoảng thời gian hạnh phúc bên những người thương yêu. Hầu hết những bài nhạc Giáng Sinh đều rất tuyệt vời, nhưng phải thừa nhận rằng tôi cũng rất thích những bài hát hơi khô khan về ý nghĩa thường được mở đi mở lại trong những khu mua sắm hoặc trên radio trên xe hơi.

Mặc dù tôi đã được biết Chúa Giêsu cả cuộc đời, nhưng gần đây, tôi nhận thấy mình chú tâm vào những hoạt động và sự hào hứng xung quanh dịp lễ hơn là lý do của dịp lễ. Tôi dành ít thời gian hơn so với những năm trước để suy ngẫm xem Chúa Giêsu muốn tôi kỷ niệm sinh nhật của Ngài như thế nào. Kinh Thánh không đưa ra bất kỳ sự hướng dẫn cụ thể nào về việc này; tuy nhiên, có một câu trong Kinh Thánh có thể cho một chút manh mối. Trong sách Nơkhêmia có câu: “Hãy ăn thịt béo, uống rượu ngon và gửi phần cho những người không có sẵn” (Nl 8:10).

Tôi nghĩ rằng Chúa Giêsu—khi còn ở thế gian, Ngài đã hóa nước thành rượu trong tiệc đám cưới (Xem Ga 2:1-11)—muốn chúng ta vui vẻ và tận hưởng dịp lễ. Và cũng như chính Ngài đã quên đi nỗi mệt mỏi để đến với người khác (Xem Mt 14:13-14), tôi nghĩ Chúa Giêsu cũng quan tâm đến những ai đang cô đơn, già yếu, bệnh tật, hoặc đang gặp khó khăn, và Ngài muốn chúng ta chia sẻ sự cảm thông của Ngài với những ai chúng ta có thể chia sẻ. Nếu chúng ta cố gắng hết sức để thực hiện cả hai điều trong lời khuyên, tôi nghĩ kết quả sẽ rất gần với những gì Chúa Hài Đồng ao ước.

Chúc bạn và gia đình một Giáng Sinh tràn đầy hạnh phúc!

The Christmas Star

By Susan Davis

I’ve always loved red and green poinsettia plants and assumed that it was their vibrant colors that had earned them a place in Christmas decorations. But there is more to the story …

Mexican legend has it that in the 16th century, a young peasant child named Maria was distraught one Christmas Eve, as she had no gift to lay before the altar of the baby Jesus in her local village church. As she walked to the chapel, saddened that her poverty prevented her from making even the smallest offering, her young cousin encouraged her that whatever she gave from her heart, no matter how humble, would be received by Jesus if it was offered in love.

Encouraged by this thought, Maria raced around the chapel, collecting weeds and lacing them together in a small bouquet. It wasn’t much, she knew, but she prayed that her gift would convey all that she carried in her heart, humble though it may be. As she walked to the altar to present her offering, she was scolded by some people who questioned the appropriateness of presenting a gift of weeds to the Holy Child.

Determined nonetheless to offer her little bouquet, Maria walked boldly to the front of the church, knelt, and laid her bouquet by the nativity scene. According to the legend, the bouquet of weeds burst into bright red flowers, and all the parishioners in attendance proclaimed that they had seen a Christmas miracle. Because of this, and the fact that it blooms around Christmas, the poinsettia became known in Mexico as “flor de Noche Buena,” or “Christmas Eve flower.”

Franciscan friars in Mexico began incorporating poinsettias into their Christmas celebrations during the 17th century. The shape of the flowers and leaves is a reminder of the Star of Bethlehem, which led the three magi to the place where Christ had been born. The red leaves symbolize the blood of Christ, and the green leaves the promise of everlasting life.

It’s refreshing to discover that there is more to this red and green plant than meets the eye—and a reminder to look a bit deeper for the meaning in other traditions surrounding Christmas. Let us always remember that God can transform even our humblest efforts into flaming flowers that proclaim His love for all humanity.

Ngôi sao Giáng Sinh

Susan Davis

Tôi luôn rất yêu thích những cây trạng nguyên lá xanh bông đỏ, và nhờ những màu sắc đầy sức sống ấy mà cây trạng nguyên có được một vị trí trong những vật trang trí Giáng Sinh. Thế nhưng còn nhiều điều hơn thế nữa từ câu chuyện về cây trạng nguyên…

Theo truyền thuyết Mexico, ở vào thế kỷ 16, một bé gái nông dân nghèo tên Maria đã rất buồn vào đêm Vọng Giáng Sinh vì cô bé không có món quà nào để đặt trước bàn thờ của hài nhi Giêsu trong ngôi nhà thờ của làng. Khi cô bé bước đến nhà thờ, buồn bả vì chính sự nghèo túng của mình đã khiến cô bé thậm chí không có được món quà nào dù là nhỏ nhất để dâng cho Chúa, người em bà con của cô bé đã an ủi cô rằng bất cứ điều gì cô bé dâng lên bằng tấm lòng, dù là nhỏ thế nào, cũng sẽ được Chúa Giêsu chấp nhận, miễn là món quà ấy được dâng tặng với tình yêu.

Được động viên bởi suy nghĩ ấy, Maria chạy quanh nhà thờ, hái hoa dại và bó lại thành một bó nhỏ. Cô bé biết món quà không lớn lao gì, nhưng cô bé cầu nguyện rằng món quà của mình sẽ chất chứa được tất cả những tình cảm yêu thương trong trái tim của bé. Khi bước lên bàn thờ để dâng lễ vật, cô bé bị một số người rầy la khi thấy bó hoa dại của cô bé không tương xứng với Hài Nhi Thần Thánh.

Tuy nhiên, vẫn kiên quyết dâng tặng bó hoa nhỏ của mình, Maria bước đi một cách mạnh dạn lên phía trước nhà thờ, quỳ xuống, và đặt bó hoa bên những bức tượng Giáng Sinh. Theo truyền thuyết, bó hoa dại bùng cháy và hóa thành những bông hoa đỏ rực, và tất cả những giáo dân có mặt đều công nhận rằng họ đã nhìn thấy phép lạ Giáng Sinh. Bởi vì điều này, và thực tế rằng hoa trạng nguyên nở vào dịp Giáng Sinh, nên ở Mêxicô, nó được xem là “flor de Noche Buena”, hay còn gọi là “hoa Vọng Giáng Sinh”.

Những thầy tu dòng Phanxicô bắt đầu dùng những bông hoa trạng nguyên trong những vật trang trí Giáng Sinh của mình trong suốt thế kỷ 17. Hình dạng của bông hoa và những chiếc lá chính là sự gợi nhớ về Ngôi sao Bê lem đã dẫn ba nhà thông thái đến nơi Đấng Cứu Thế được sinh ra. Những chiếc lá đỏ tượng trưng cho máu của Chúa Giêsu, và những chiếc lá xanh chính là lời hứa về một cuộc sống vĩnh hằng.

Thật sự như được tiếp sức khi chúng ta phát hiện ra rằng, ẩn sâu trong những màu sắc xanh, đỏ đập vào mắt, còn có những lời nhắc nhớ sâu xa để ta có cái nhìn sâu sắc hơn vào ý nghĩa của các truyền thống khác quanh Giáng Sinh. Nguyện xin cho chúng ta luôn nhớ rằng Thiên Chúa có thể biến những nỗ lực thậm chí là khiêm tốn nhất của chúng ta thành những bông hoa rực cháy công bố tình yêu của Ngài dành cho tất cả nhân loại.

Ring the Bells

Let the joy of Christmas touch your soul, whether in the peal of bells, the chorus of songs, or the quiet of your heart. There’s plenty to celebrate: Jesus is born!

The world is filled with the sounds of Christmas. If you listen with your outer ears, you will hear carols, bells, and laughter, and now and then a sob of loneliness. If you listen with the inner ear, you will hear the sound of angels’ wings, the hush of inner expectation, and the sacred sound of the deepest silence, the vibrant whisper of the eternal Word.

The world is filled with the sights of Christmas. If you look with your outer eyes, you will see brightly decorated trees, tinseled stars, flaming candles, and a crèche. If you look with the inner eye, you will see the star of Bethlehem in your own heart.—Adapted from Anna May Nielson

Ring Christmas bells, merrily ring,
Tell all the world, Jesus is King,
Loudly proclaim with one accord,
The happy tale, welcome the Lord!

Ring Christmas bells, sound far and near,
The birthday of Jesus is here.
Herald the news to old and young,
Tell it to all in every tongue.

Ring Christmas bells, toll loud and long,
Your message sweet, peal and prolong.
Come, all ye people, join in the singing,
Repeat the story told by the ringing.
—Minna Louise Hohman

Late on a sleepy, star-spangled night, angels peeled back the sky just like you would tear open a sparkling Christmas present. Then, with light and joy pouring out of Heaven like water through a broken dam, they began to shout and sing the message that baby Jesus had been born. The world had a Savior! The angels called it “Good News,” and it was.—Larry Libby

Let us have music for Christmas…
Sound the trumpet of joy and rebirth;
Let each of us try, with a song in our hearts,
To bring peace to men on earth.
—Mildred L. Jarrell

’Tis not enough that Christ was born
Beneath the star that shone,
And earth was set that holy morn
Within a golden zone.
He must be born within the heart
Before He finds a throne,
And brings the day of love and good,
The reign of Christlike brotherhood.
—Mary T. Lathrop ■

Rung chuông

Hãy để cho niềm vui Giáng Sinh chạm đến tâm hồn bạn, cho dù là tiếng chuông, những bài hát Giáng Sinh hoặc sự thinh lặng nơi tâm hồn bạn. Có rất nhiều điều để kỷ niệm: Chúa Giêsu được sinh ra!

Thế giới tràn ngập những âm thanh của Giáng Sinh. Nếu bạn lắng nghe bằng đôi tai bên ngoài, bạn sẽ nghe thấy những bài nhạc Giáng Sinh, tiếng chuông, và tiếng cười đùa, và có thể là âm thanh thổn thức của sự cô đơn. Nếu bạn lắng nghe bằng đôi tai bên trong tâm hồn, bạn sẽ nghe thấy tiếng của những đôi cánh của thiên thần, âm thanh lặng im của sự trông đợi nơi tâm hồn, và âm thanh thiêng liêng của sự thinh lặng sâu lắng nhất, tiếng thầm thì rung động của Lời vĩnh hằng.

Thế giới ngập tràn những khung cảnh Giáng Sinh. Nếu bạn nhìn bằng đôi mắt thông thường, bạn sẽ nhìn thấy những cây Giáng Sinh được trang trí đèn rực rỡ, những ngôi sao lấp lánh, những ngọn nến cháy sáng, và chiếc nôi. Nếu bạn nhìn bằng đôi mắt bên trong tâm hồn, bạn sẽ nhìn thấy ngôi sao Bê-lem trong chính tâm hồn bạn.—Biên tập lại từ bài viết của Anna May Nielson

Hãy rung những chiếc chuông Giáng Sinh, rung vang rộn ràng,
Hãy nói cho cả thế giới rằng Chúa Giêsu là Vua,
Cùng hô vang thật to
Câu chuyện mừng vui, chào mừng Đức Chúa!

Hãy rung những chiếc chuông Giáng Sinh, âm vang khắp gần xa,
Đây là sinh nhật của Đức Giêsu.
Loan truyền tin vui đến người già trẻ nhỏ,
Hãy nói bằng mọi loại ngôn ngữ.

Hãy rung những chiếc chuông Giánh Sinh, âm thanh vang to và dài,
Thông điệp của bạn thật ngọt ngào, ngân vang và kéo dài,
Hỡi tất cả mọi dân dộc, hãy cùng hát,

Hãy lặp lại câu chuyện được kể bằng tiếng chuông vang.—Minna Louise Hohman (Bài hát này của Minna Hohman được phỏng theo bài “Bài hát của những chiếc chuông”, của tác giả Peter J. Wilhousky (1936), vốn dĩ được dựa theo bài hát mừng Năm Mới của Ukrainian “Shchedryk”, của tác giả Mykola Leontovych (1916).

Giữa đêm khuya đầy sao, những thiên thần mở màn trời giống như việc bạn mở món quà Giáng Sinh lấp lánh. Kế đến, ánh sáng và niềm vui tuôn ra từ Thiên Đàng, cũng giống như nước trào ra từ chiếc đập bị vỡ, những thiên thần bắt đầu hô to và ca bài hát mang thông điệp rằng Hài nhi Giêsu đã được sinh ra. Thế gian đã có một Vị Cứu Tinh! Những thiên thần gọi đó là “Tin Mừng”, và đó quả là tin mừng.—Larry Libby

Chúng ta hãy cất lên bài nhạc Giáng Sinh…
Tiếng kèn của niềm vui và sự tái sinh.
Mỗi chúng ta hãy thử hát một bài hát bên trong tâm hồn,
Để mang đến bình an cho nhân loại trên mặt đất.
—Mildred L. Jarrell

Sẽ là chưa đủ khi Đấng Cứu Thế được sinh ra
Phía dưới ánh sao chiếu sáng,
Và thế giới đắm trong buổi sáng thiêng liêng
Trong vùng hạnh phúc.
Ngài phải được sinh ra trong tâm hồn
Trước khi Ngài trở lại ngai vàng,
Và mang đến ngày yêu thương và tốt lành,
Sự ngự trị của tình anh em giống như Đấng Cứu Thế.
—Mary T. Lathrop ■

Christmas Charades

By Chris Hunt
In charades, the player acts silently while the audience guesses “who” he or she is meant to be. The players in the first Christmas might have appeared like this:

[Astonished and somewhat worried]
Mary: “The angel said to [Mary], ‘Rejoice, highly favored one, the Lord is with you; blessed are you among women!’
But when she saw him, she was troubled at his saying” (Luke 1:28–29).

[Calm and reassuring]
The Angel Gabriel: “Then the angel said to her, ‘Do not be afraid, Mary, for you have found favor with God. And behold, you will conceive in your womb and bring forth a Son, and shall call His name Jesus’” (Luke 1:30–31).

[Jumping up and down for joy]
The unborn John the Baptist, while in his mother Elizabeth’s womb: “When Elizabeth heard the salutation of Mary, the babe leaped in her womb” (Luke 1:41).

[Pleased]
Elizabeth: “Elizabeth was filled with the Holy Spirit. Then she spoke out with a loud voice and said, ‘Blessed are you among women, and blessed is the fruit of your womb!’” (Luke 1:41–42)

[Determined]
Joseph: “Joseph also went up from …Nazareth … unto …Bethlehem; to be registered with Mary, his betrothed wife, who was with child” (Luke 2:4–5).

[Relieved and happy]
Mary: “She brought forth her firstborn Son” (Luke 2:7).

[Afraid]

The shepherds: “Now there were in the same country shepherds living out in the fields, keeping watch over their flock by night. And, behold, an angel of the Lord stood before them, and the glory of the Lord shone around them: and they were greatly afraid” (Luke 2:8–9).

[Excited]
The angels: “Suddenly there was with the angel a multitude of the heavenly host praising God and saying: ‘Glory to God in the highest, and on earth peace, goodwill toward men!’” (Luke 2:13–14).

[Curious]
The shepherds, after hearing the angels’ message: “So it was, when the angels had gone away from them into heaven, that the shepherds said to one another, ‘Let us now go to Bethlehem and see this thing that has come to pass, which the Lord has made known to us.’ And they came with haste and found Mary and Joseph, and the Babe lying in a manger” (Luke 2:15–16).

[Generous]
God: “For God so loved the world that He gave His only begotten Son, that whoever believes in Him should not perish but have everlasting life” (John 3:16).

Trò chơi đố chữ Giáng Sinh

Chris Hunt

Trong trò chơi đố chữ, người chơi im lặng trong khi khán giả đoán xem anh ta hoặc cô ta muốn nói đến “ai”. Những người chơi trong Giáng Sinh đầu tiên có thể xuất hiện như thế này:

Mary: “Sứ thần nói với [Mary]: ‘Mừng vui lên, hỡi đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.’

Nghe lời ấy, bà rất bối rối và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì” (Lc 1:28-29)

Thiên thần Gabriel: “Sứ thần liền nói: ‘Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây, bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su” (Lc 1:30-31).

Gio-an Tẩy Giả vẫn còn trong bụng mẹ: “Bà Ê-li-za-bét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được tràn đầy Thánh Thần” (Lc 1:41).

Ê-li-za-bét: Bà Ê-li-za-bét được tràn đầy Thánh Thần, liền kêu lên lớn tiếng và nói rằng: ‘Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc’” (Lc 1:41-42).

Giu-se: “Ông Giuse từ thành Nada-rét…lên thành Bê-lem…. Ông lên đó khai tên cùng với người đã đính hôn với ông là bà Maria, lúc ấy đang có thai” (Lc 2:4-5).

Maria: “Bà sinh con trai đầu lòng” (Lc 2:7).

Những người chăn chiên: “Trong vùng ấy, có những người chăn chiên sống ngoài đồng và thức đêm canh giữ đàn vật. Và kìa sức thần Chúa đứng bên họ, và vinh quang của Chúa chiếu tỏa chung quanh, khiến họ kinh khiếp hãi hùng” (Lc 2:8-9).

Những thiên thần: “Bỗng có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng: ‘Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương!’” (Lc 2:13-14).

Những người chăn chiên, sau khi nghe thiên thần loan báo: “Khi các thiên sứ từ biệt mấy người chân chiên để về trời, những người này bảo nhau: ‘Nào chúng ta sang Bê-lem, để xem sự việc đã xảy ra, như Chúa đã tỏ ra cho ta biết’. Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Maria, ông Giuse, cùng Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ (Lc 2:15-16).

Thiên Chúa: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3:16).

[Ngạc nhiên và hơi lo lắng]

[Trấn tĩnh và an ủi]

[Nhảy lên nhảy xuống vì vui]

[Đẹp lòng]

[Kiên quyết]

[Nhẹ nhõm và hạnh phúc]

*

[Sợ hãi]

[Vui mừng]

[Tò mò]

[Bao dung]

A CHRISTMAS CAROL

By Natalie Anne Volpe

What comes to mind when you think of Christmas? Perhaps gifts, evergreen trees, lights, holly, good food, the birth of the Christ Child, the coming new year, the end of the old, and probably for many, A Christmas Carol.

The well-known tale of the bad-tempered, miserly Scrooge has been often retold through the many years since its first publication by Charles Dickens in 1843.1 To many, the story has become a symbol of Christmas; yet while most of us are familiar with the hardheartedness, stinginess, and greed of the main character, Ebenezer Scrooge, how often do we apply the story’s lessons to our own lives?

The plot takes a wretched miser and brings him through a dramatic change for the better. Before his transformation, he was the opposite of all the good qualities that Christmas stands for—love, charity, goodwill, unselfishness, feeling, care for those around us. While Scrooge may be a rather extreme representation of miserly features, he’s perhaps also a metaphor for the miserliness that resides in each of us.

There’s a little selfishness in all of us, isn’t there? Goals gone a little awry, high ideals long forgotten? Do we pass by others without a word or kind glance when they cross our path, too caught up with ourselves to notice?

We don’t have to wait until we become as extreme in our selfishness as Scrooge before we decide to make a change. Wouldn’t it be wonderful if at every Christmas we could take an honest look at our lives, at the things of the past, at what we’re doing in the present, and our goals for the future, and see what really has become most important to us?

In the ultimate act of love and unselfishness, God gave Jesus to us on earth, so that He could teach us His love, and then die for us to purchase our eternal salvation. At Christmas, we celebrate the giving of this marvelous gift. We can never hope to pay Him back, but Jesus says that “whatever you did for one of the least of these brothers and sisters of mine, you did for me.”2 Every kind word and deed done out of love—not because it’s logical or in our best interests, but because it will help someone else—will ultimately help us, most often in ways we were least expecting.

By taking Jesus as our role model, we can hope to reflect some of those qualities that will keep us happy and make us a blessing to those around us and a better person in general.

Let’s make it a goal—and not only at Christmas—to step back a bit and reassess our life and values and discern what has been the driving force in all our actions. Let us savor every moment while we have it, and make the most of every opportunity to help another human being, because in the end, that’s all that’s going to matter anyway.

Matthew 25:40 NIV
I have always thought of Christmas time, when it has come round, as a good time; a kind, forgiving, charitable, pleasant time; the only time I know of, in the long calendar of the year, when men and women seem by one consent to open their shut-up hearts freely, and to think of people below them as if they really were fellow passengers to the grave, and not another race of creatures bound on other journeys.
—Scrooge’s nephew, Fred, in A Christmas Carol, by Charles Dickens

Bài hát Giáng Sinh

Natalie Anne Volpe

Điều gì đến trong tâm trí bạn khi bạn nghĩ về Giáng Sinh? Có lẽ là những món quà, những cây thông xanh, những bóng đèn, cây nhựa hồi, những món ăn, sự hạ sinh của Hài Nhi Giêsu, một năm sắp đến, sự chấm dứt của quá khứ, và có thể còn rất nhiều điều, như một bài hát Giáng Sinh chẳng hạn.

Một câu chuyện nổi tiếng về ông Scrooge, một người keo kiệt và xấu tính thường được nhắc lại suốt nhiều năm kể từ tác phẩm của tác giả Charles Dicken được xuất bản vào năm 1843. Đối với nhiều người, câu chuyện này đã trở thành một biểu tượng của Giáng Sinh, tuy nhiên trong khi hầu hết mọi người trong chúng ta đều quen thuộc với tính cánh tham lam, bủn xỉn, nhẫn tâm của nhân vật Ebenezer Scrooge, bản thân chúng ta có thường áp dụng bài học của câu chuyện này trong cuộc sống của mình hay không?

Câu chuyện đã lấy hình ảnh một người bủn xỉn keo kiệt và biến đổi ông hoàn toàn theo hướng tốt đẹp hơn. Trước khi thay đổi, ông là hiện thân của những đức tính trái ngược với những đức tính tượng trưng cho Giáng Sinh—yêu thương, nhân hậu, tử tế, không ích kỷ, cảm thông, quan tâm những người xung quanh. Mặc dù Scrooge có thể là một đại diện hơi quá về tính bủn xỉn, nhưng ông lại là một sự ẩn dụ cho chính tính keo kiệt nơi chính bản thân mỗi chúng ta.

Chẳng phải có một chút sự ích kỷ trong tất cả chúng ta sao? Những mục tiêu bị chệch hướng đôi chút, những lý tưởng cao vời theo thời gian bị lãng quên? Có khi nào chúng ta đi lướt qua người khác và không có được một lời nói hoặc một ánh mắt nhìn tử tế, khi họ đi ngang qua cuộc đời chúng ta bởi vì chúng ta quá tập trung vào những việc khác?

Chúng ta không phải đợi cho đến khi mình trở thành một người ích kỷ vô cùng keo kiệt như Scrooge rồi mới quyết định mình cần phải thay đổi. Sẽ chẳng phải tuyệt vời hơn sao nếu mỗi dịp Giáng Sinh, chúng ta có thể thành thật nhìn nhận bản thân, nhìn những gì trong quá khứ, những gì chúng ta đang làm trong hiện tại, và những mục tiêu cho tương lai, và nhìn nhận xem điều gì thật sự quan trong đối với chúng ta?

Bằng hành động tuyệt đối vì tình yêu và vô vị lợi, Thiên Chúa đã gửi Chúa Giêsu xuống thế gian cùng với chúng ta, và rồi chết cho chúng ta để chúng ta có được ơn cứu độ vĩnh cửu. Vào dịp Giáng Sinh, chúng ta kỷ niệm việc ban tặng món quà tuyệt vời này. Chúng ta không bao giờ có thể hy vọng trả lại hết cho Ngài, nhưng Chúa Giêsu nói: “mỗi lần các người làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25:40). Mỗi một lời nói và hành động tử tế được làm vì tình yêu—không phải vì một nguyên do hay vì lợi ích bản thân, mà bởi vì hành động ấy sẽ giúp đỡ ai đó khác—cuối cùng sẽ giúp đỡ cho chính chúng ta, thường là theo những cách chúng ta ít ngờ đến nhất.

Thông qua việc lấy Chúa Giêsu làm hình mẫu, chúng ta có thể hy vọng phản ánh được những đức tính cao đẹp giữ cho chúng ta được hạnh phúc và làm chúng ta trở thành ơn lành cho những ai xung quanh chúng ta và làm cho bản thân trở thành một người tốt hơn.

Hãy đặt ra một mục tiêu—và không phải chỉ trong dịp Giáng Sinh—hãy nhìn lại một chút và đánh giá lại cuộc sống, những giá trị và phân định xem điều gì đang thúc đẩy mọi hành động của chúng ta. Chúng ta hãy tận hưởng mọi khoảnh khắc mình có, và tận dụng mọi cơ hội để giúp đỡ người khác, bởi vì, suy cho cùng đó mới là những gì thật sự quan trọng.

Tôi luôn nghĩ về lễ Giáng Sinh như một khoảng thời gian tuyệt đẹp; một khoảng thời gian vui vẻ, yêu thương, tha thứ và tử tế; khoảng thời gian duy nhất mà tôi biết trong suốt một năm dài, khi mọi người có vẻ như thoải mái mở rộng con tim đang đóng chặt của mình, và nghĩ về những người thiệt thòi hơn họ như thể tất cả thật sự đều là những người cùng trên con đường đi đến sự chết, thay vì nghĩ về họ như những người thấp kém hơn không cùng tầng lớp với mình.—Cháu của Scrooge, trong A Christmas Carol, của tác giả Charles Dickens

SOME SPECIAL GIFTS

A firm handshake to a shaky soul,
A kind word to a lonely person,
A warm smile to the disheartened,
A sincere concern for someone troubled,
A feeling of compassion for the neglected,
A comforting thought for the bereaved,
A respect for the dignity of others,
A defense of the rights of individuals,
A word of witness to help a seeking soul,
A Merry Christmas to all.
—Author unknown

Những món quà đặc biệt

Những món quà đặc biệt
Một cái bắt tay siết chặt một trái tim yếu đuối
Một lời tử tế với một người cô đơn,
Một nụ cười nồng hậu với một trái tim đau khổ,
Một sự quan tâm chân thành với những ai đang khó khăn,
Một sự cảm thông với những người bị lãng quên,
Một suy nghĩ ủi an dành cho người đau khổ,
Một sự tôn trọng đối với phẩm giá của người khác,
Một sự bảo vệ cho quyền lợi của những cá nhân,
Một lời làm chứng giúp đỡ cho một linh hồn đang tìm kiếm
Và một Giáng Sinh Vui Vẻ dành cho tất cả mọi người.
—Khuyết danh

A CHRISTMAS LIST 

Fear less, hope more;
Eat less, chew more;
Whine less, breathe more;
Talk less, say more;
Hate less, love more;
And all good things will be yours.
—Swedish proverb

Let me not wrap, stack, box, bag, tie, tag, bundle, seal, keep Christmas.
Christmas kept is liable to mold.
Let me give Christmas away, unwrapped, by exuberant armfuls. Let me share, dance, live Christmas unpretentiously, merrily, responsibly with overflowing hands, tireless steps, and sparkling eyes.
Christmas given away will stay fresh—even until it comes again.
—Linda Felver

Một danh sách Giáng Sinh

Ít sợ hãi, nhiều hy vọng hơn;
Ít sợ hãi, nhiều hy vọng hơn;
Ăn ít, nhai nhiều hơn;
Ít than van, hít thở nhiều hơn;
Những lời sáo rỗng ít, những lời quan trọng nhiều.
Ghét ít, yêu thương nhiều hơn;
Và tất cả mọi điều tốt đẹp là của bạn.
—Châm ngôn Thụy Điển

**

Hãy để tôi không bao gói, chất đống, đóng hộp, bỏ túi, cột chặt, khâu kín, bọc lại, dán kín, giữ kỹ Giáng Sinh.
Giáng Sinh mà bị giữ kỹ sẽ có thể bị mốc.
Hãy để tôi cho đi Giáng Sinh, mở bung, bằng những cái ôm chứa chan tình cảm. Hãy để tôi chia sẻ, nhảy múa, sống Giáng Sinh một cách khiêm tốn, vui vẻ, sẵn sàng đáp trả bằng vòng tay đầy ắp, bằng những bước đi không mỏi mệt, và bằng những ánh mắt long lanh.
Giáng Sinh được cho đi sẽ luôn tươi mới—thậm chí cho đến khi nó lại đến lần sau.
—Linda Felver

A VERY PERSONAL DILEMMA

By Peter Amsterdam, adapted

The world in which Joseph and Mary, Jesus’ earthly parents, grew up was substantially different from our world today, and they were probably still very young when they were betrothed. In ancient Israel, a couple became betrothed when the man gave the woman either a letter or a piece of money, no matter how small, directly or through a messenger. It was also required that he expressly state, before witnesses, that he intended to make the woman his wife. At the time of the betrothal, the marriage contract was written and agreed upon. Once the woman was betrothed, she was legally considered the man’s wife.

It was within Mary’s betrothal period, after the contract had been made with Joseph, that she was visited by the angel Gabriel, who told her she had found favor with God and would conceive a son who would be the Son of the Most High. She asked how she could conceive, since she was a virgin. Gabriel told her that the Holy Spirit would come upon her, and the power of the Most High would overshadow her. Gabriel was revealing to her that her pregnancy would be from God and would have nothing to do with a man (See Luke 1:35). 

Mary clearly had a decision to make. She was going to be pregnant during her betrothal period, before she was living with her husband. If she consented to what the angel was saying, she was, at the very least, going to devastate her husband, seriously damage her reputation, bring shame to her parents and family, and harm her relationship with her village community. Mary chose to accept the consequences when she said, “I am the servant of the Lord; let it be to me according to your word.” (Luke 1:38 ) This was a huge leap of faith on her part.

And it did have repercussions. Joseph was devastated when he found out she was pregnant. Scripture says that “he considered these things,” (Matthew 1:20) he thought on them, he mulled them over. The Greek word used for “considered” means “passion, angry, anger boiling up.” He had no reason to think anything other than that she had been unfaithful to him. In his mind, she had clearly broken her marriage vows and had committed adultery. Joseph was a normal guy, so of course he’d be angry and hurt.

But the Bible says he was a just man. He didn’t want to make a public example of her or disgrace her, so he made the decision to divorce her quietly. It was after he made the decision to divorce but not to expose Mary that he had the dream in which an angel told him that the child was from the Holy Spirit and that he shouldn’t fear to take Mary as his wife. Joseph had to make a decision at that point: should he believe the dream? Like Mary, he had to take a step of faith. God showed him what to do and he had to make a choice to believe and trust God or not. Thankfully he had the faith and courage to believe and act upon what God had showed him.

Joseph and Mary were each faced with a huge personal dilemma. Both of them showed great faith and courage. Both chose to follow God in spite of the risks, and by doing so, they made it possible for God to use them to fulfill His promise to bless the world.

Of course, no one knows exactly how Mary conceived the baby Jesus, any more than anyone knows exactly how God created the universe. What we do know is that God created a human being with two natures, divine and human, who was fully God and fully man. It had never happened before nor has it since. Luke simply says that the Holy Spirit, the power of God, came upon Mary and overshadowed her. He used the same word when writing about the transfiguration of Christ when he said that a cloud overshadowed them and a voice came out of the cloud, saying, “This is My Son, My chosen One; listen to Him.” (Luke 9:35 ) The Spirit of God overshadowed Mary and brought forth the chosen one, the God-man, Jesus Christ.

It was through Joseph’s willingness to follow what God showed him that Mary’s child was born the son of David (See Matthew). It was through Mary’s willingness to yield to what God asked of her that she bore the Son of God (See Mark 1:1). And Jesus, the Son of God, yielded to what His Father asked of Him, and made it possible for humanity to be redeemed (See Titus 2:13–14).

You might sometimes struggle to act on a nudge from God. When that happens, remember Mary and Joseph. God sometimes calls us to step out by faith and to follow how His Spirit is leading. You never know what the outcome might be.

Tình huống tiến thoái lưỡng nan

Phỏng theo bài viết của Peter Amsterdam.

hế giới mà cha mẹ nơi trần thế của Đức Giêsu, bà Maria và ông Giuse sống rất khác thế giới ngày hôm nay của chúng ta, và có thể cả hai còn rất trẻ khi đính hôn cùng nhau. Vào thời Israel cổ xưa, đôi trai gái được xem là đã đính hôn khi người nam trao cho người nữ một lá thư hoặc một ít tiền, không quan trọng là ít hay nhiều, và được trao trực tiếp hay nhờ người trao hộ. Và bên cạnh đó, anh ta còn phải tuyên bố trước mặt những người làm chứng rằng mình có ý cưới cô gái ấy làm vợ. Trong thời gian đính hôn, bản giao ước hôn nhân được viết và được thỏa thuận. Một khi người phụ nữ đã đính hôn, về mặt pháp lý, cô ấy đã được xem là vợ của người đàn ông.

Trong khoảng thời gian đính hôn của Maria, sau khi bản hôn ước đã được lập với Giuse, cô được thiên thần Gabriel đến viếng thăm và báo cho cô biết cô được đẹp lòng Thiên Chúa và sẽ thụ thai một người con trai, chính là Con Trai của Đấng Tối Cao. Cô hỏi làm thế nào mình có thể thụ thai khi cô vẫn còn là một trinh nữ. Gariel nói với cô rằng Thánh Thần sẽ ngự xuống trên cô, và quyền năng của Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên cô. Gabriel tiết lộ cho cô biết đứa con mà cô mang thai là từ Chúa không hề liên quan đến việc vợ chồng (Xem Lc 1:35).

Rõ ràng Maria cần phải quyết định. Cô ấy sắp mang thai khi đang trong giai đoạn đính hôn, trước khi về chung sống với chồng. Nếu cô bằng lòng với những gì thiên thần nói, nhẹ nhất là cô sẽ làm chồng cô đau lòng, hủy hoại nghiêm trọng danh tiếng của cô, làm cho cha mẹ và gia đình cô phải xấu hổ, và làm ảnh hưởng xấu đến mối quan hệ với người dân trong làng. Maria đã chọn chấp nhận hậu quả khi cô nói: “Này tôi là nữ tỳ của Chúa; tôi xin vâng theo những lời sứ thần truyền” (Lc 1:38). Đây chính là một bước nhảy đức tin vô cùng xa của cô.

Và việc ấy đúng là có hậu quả. Giuse đã rất thất vọng khi biết Maria có thai. Kinh Thánh cho biết: “ông toan tính” (Mt 1:20), ông suy nghĩ cẩn trọng về điều ấy. Theo nghĩa Hy Lạp, từ “toan tính”, có nghĩa là một sự “giận dữ, một sự tức giận sôi người”. Ông không hề suy nghĩ được nguyên nhân gì ngoại trừ nguyên nhân Maria đã không chung thủy với ông. Trong tâm trí ông, cô đã không giữ vẹn lời thề hôn ước và đã ngoại tình. Giuse là một người đàn ông bình thường, vì thế, lẽ dĩ nhiên, ông cảm thấy đau lòng và tức giận.

Nhưng Kinh Thánh cho biết ông là một người công chính. Ông không muốn mọi người biết chuyện của cô hoặc làm cô phải hổ thẹn, vì thế, ông đã quyết định bỏ cô một cách kính đáo. Chính sau khi ông đưa ra quyết định bỏ lại cô một cách âm thầm, ông đã nằm mơ và được thiên thần báo cho biết đứa trẻ trong bụng Maria được tạo ra bởi Thần Khí và ông không nên sợ hãi việc nhận Maria về làm vợ. Ngay chính lúc ấy, Giuse đã phải quyết định: ông có nên tin vào giấc mơ ấy không? Giống như Maria, ông đã bước đi bằng lòng tin. Thiên Chúa đã bày tỏ cho ông biết phải làm gì và ông đã phải lựa chọn tin và trông đợi nơi Chúa hay không. Thật cảm kích vì ông đã có lòng tin và can đảm để tin và hành động theo những gì Thiên Chúa đã cho ông biết.

Giuse và Maria, mỗi người đều đối mặt với một tình huống riêng vô cùng khó xử. Cả hai đã thể hiện lòng tin và sự cam đảm mạnh mẽ. Cả hai lựa chọn theo Chúa dù hiểm nguy, và chính nhờ sự lựa chọn của họ, Thiên Chúa đã có thể dùng họ để thực hiện lời hứa chúc phúc cho thế gian của Ngài.

Lẽ dĩ nhiên, không ai biết chính xác làm thế nào Maria mang thai hài nhi Giêsu ngoại trừ chính Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng nên vũ trụ. Điều chúng ta biết được chính là Thiên Chúa đã tạo nên một người từ hai tạo vật, thánh thiện và mang bản tính con người, vừa là Chúa và vừa là con người. Điều này chưa từng xảy ra trước đó. Luca nói rằng Thần Khí, quyền năng của Chúa đã ngự xuống trên Maria và rợp bóng trên bà. Ông đã sử dụng từ như thế khi viết về sự biến hình của Đức Giêsu khi ông nói đám mây đã rợp bóng trên họ và có tiếng từ đám mây phát ra: “Đây là Con Ta, người đã được Ta tuyển chọn, hãy vâng nghe lời Người” (Lc 9:35). Thần Khí của Chúa đã rợp bóng trên Maria và mang đến Đấng được lựa chọn, Con của Chúa, Đức Giêsu Cứu Thế.

Chính nhờ sự sẵn lòng của Giuse làm theo những gì Chúa đã cho ông biết rằng đứa con của Maria chính là thuộc dòng dõi Đavít (Xem Mt 1:1). Chính nhờ sự sẵn lòng của Maria vâng phục những gì Thiên Chúa bảo cô làm mà cô mang thai Con Thiên Chúa (Xem Mc 1:1). Và chính nhờ Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, mà nhân loại được cứu rỗi (Xem Tt2:13-14).

Đôi lúc, có thể bạn cảm thấy khó khăn khi hành động theo sự thúc bảo của Chúa. Khi điều ấy xảy ra, hãy nhớ đến Maria và Giuse. Đôi khi, Thiên Chúa kêu gọi chúng ta bước đi bằng lòng tin và làm theo những gì Thần Khí Ngài chỉ dẫn. Bạn sẽ không bao giờ biết kết quả sẽ là như thế nào.

The gift of your heart

By Maria Fontaine, adapted

All the works that Jesus did on earth had to be extremely important for the Son of God to come down in order to do them. But when you examine those extremely important things, you see that not all of them were what most people would call “spectacular” in the physical. Many of the things He did—the spiritual transformations—had very little, if any, fanfare. Many of them, like His witness to Nicodemus (See John 3:1–21), or forgiving the immoral woman’s sins (See Luke 7:37–38, 48), or His encounter with the woman at the well (See John 4:1–29), weren’t outstanding in physical ways.

The more visible opportunities where He taught and healed large crowds had their time and place, such as when He fed the five thousand (See Matthew 14:21). But He also invested His time and attention on those focused moments when He connected heart to heart and spirit to spirit with one person or a small group of people.

The Bible records several life-changing miracles that Jesus performed in people’s spirits that didn’t require a huge investment of time or materials or effort. He was just where He needed to be when the opportunity arose, and He was faithful to give the truth, love, mercy, and forgiveness that lifted a broken heart or a confused mind or a lost spirit. His gift was His unconditional love that could impart hope, light, and truth.

If we can follow His example by giving to those who need His care and support in whatever way He shows us, this Christmas season can be everything He wants it to be. The more we follow His example, the more our own lives will be spiritually enriched. As we do what we can to demonstrate His love to others, He will help us to better understand His plan in our own lives.

Letting Him use you to share His love is the gift He wants the most for His birthday. It’s a gift that you can give no matter what else you’re doing, and it’s one that only you can give Him, because it’s the gift of your own willing heart.

Món quà tấm lòng của bạn

Phỏng theo bài viết của Maria Fontain
Tất cả những gì Chúa Giêsu đã làm trên thế gian hẳn phải vô cùng quan trọng nên phải chính Con Một Thiên Chúa xuống thế để thực hiện. Nhưng khi rà soát lại những việc vô cùng quan trọng ấy, bạn sẽ thấy rằng không phải tất cả đều là những việc mà hầu hết mọi người nơi thế gian gọi là “ngoạn mục”. Rất nhiều điều Ngài đã làm—những sự biến đổi thuộc về tinh thần—rất ít hoặc hầu như không có sự phô trương ầm ỹ. Rất nhiều điều trong số đó, ví dụ như Ngài chứng thực cho Nicodemus thấy (Xem Ga 3:1-21), hoặc việc Ngài tha thứ cho người phụ nữ ngoại tình (Xem Lc 7:37-38, 48), hoặc việc Ngài chạm mặt với người phụ nữ bên giếng nước, không hề là việc nổi trội gì cả theo lẽ thường.

Những cơ hội để nhìn thấy phép lạ do Ngài tạo rarõ ràng hơn khi Ngài dạy và chữa lành giữa những đám đông, chẳng hạn như khi Ngài cho năm ngàn người ăn (Xem Ga 4:1-29). Thế nhưng Ngài cũng đã dành thời gian và sự tập trung trong những giây phút ấy, khi trái tim Ngài, tinh thần Ngài nối kết với từng trái tim và tinh thần của mỗi một người hoặc một nhóm nhỏ những người.

Kinh Thánh đã ghi lại vài phép lạ thay đổi cuộc đời mà Chúa Giêsu đã thể hiện nơi tinh thần của dân chúng những phép lạ không đòi hỏi một sự đầu tư to lớn về thời gian, vật chất hoặc nỗ lực. Ngài sẵn sàng khi cơ hội đến, và Ngài trung tín truyền rao lẽ thật, tình yêu, lòng thương xót, sự tha thứ làm nâng dậy trái tim đau khổ hoặc tâm trí đang rối bời hoặc tinh thần đang lạc lối. Món quà của Ngài chính là tình yêu vô điều kiện có thể mang đến niềm hy vọng, ánh sáng và lẽ thật.

Nếu chúng ta có thể noi theo gương Ngài bằng cách trao cho những ai đang khó khăn sự quan tâm và giúp đỡ theo những cách Ngài chỉ cho chúng ta thấy, thì Giáng Sinh năm nay có thể là Giáng Sinh mà Ngài mong muốn. Chúng ta càng noi gương Ngài, đời sống tinh thần của chúng ta càng trở nên dồi dào. Khi chúng ta làm những gì chúng ta có thể để thể hiện tình yêu của Ngài cho tha nhân, Ngài sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn kế hoạch của Ngài trong cuộc đời của chúng ta.

Việc để Ngài sử dụng bạn để chia sẻ tình yêu của Ngài chính là món quà mà Ngài mong muốn nhận được nhất trong ngày sinh nhật của Ngài. Đó là một món quà bạn có thể cho đi cho dù bạn đang làm gì, và đó là món quà duy nhất chỉ có bạn mới có thể tặng Ngài, bởi vì món quà ấy chính là trái tim luôn sẵn lòng của chính bạn.

My Christmas Prayer

This Christmas, I want to give You the gift of my heart, Jesus. Please come into my life and fill me with Your unconditional love that stands the test of time.

Lời cầu nguyện Giáng Sinh

Lạy Chúa Giê-su, Giáng Sinh năm nay con muốn dân Ngài món quà chính là trái tim của con. Xin đến trong cuộc sống của con và đong đầy con bằng tình yêu vô điều kiện của Ngài, tình yêu đứng vững trong những lúc thử thách.

Christmas Memories

By Iris Richard

I was born in 1955, only ten years after World War II, when wartime hardships were still fresh in people’s minds. Grandfather used to tell us children of the extreme hunger and exhaustion of those days, and the struggle of staying alive during the long freezing winter months.

Our town was in the heart of Germany’s industrial center, and everything was covered with a seemingly permanent layer of gray-brown dust from the steel mills. In springtime, the grass and green shoots quickly turned brown, and so did the fresh snow in winter, making its white coat look worn after only a day.

On the first Sunday in December, our family always gathered around the table in our apartment’s tiny kitchen. My mother, my sister Petra, and I lit the first candle of our Advent wreath and sang Christmas songs, as our thoughts journeyed far, far away from the dusty city to the three wise men traveling on camelback. Each week a new candle was lit, and peace and joy filled our hearts as the story of the manger which awaited the birth of our Savior came alive.

Then came the long-awaited event of Christmas baking—special indeed, since butter, nuts, and eggs were sparse, and chocolate was a rare treat. With the delicious smell of freshly baked cookies still filling the air, we carefully stored each batch in large tin cans.

On Christmas morning, we went to see the tree, prepared the night before by our parents. We all crept into the living room while Papa lit the candles one by one with a long match.

What joy it was to find stockings filled with homemade cookies, nuts, chocolate, oranges, and apples, and new knitted dresses for our dolls. There also were crayons and coloring books, hats, gloves, and scarves.

These were days of simple joys and handmade toys. The memories serve as a reminder to me to search for true value, for the human touch, for things that last—especially in the fast-moving times we live in today, filled with technological gadgets and screen-based activities. They are also a reminder to keep my eyes open to the needs of others, to love, and to share. That’s what makes this season a truly unforgettable one, leaving its beautiful mark on the memories of our children and those we meet.

Những kỷ niệm Giáng Sinh

Iris Richard

Tôi được sinh ra vào năm 1955, chỉ mười năm sau Chiến Tranh Thế Giới II, khi những gian khổ thời chiến tranh vẫn còn rất rõ trong tâm trí của mọi người. Ông tôi đã từng nói với bọn trẻ chúng tôi về những gian khổ và những cơn đói cùng cực trong những ngày ấy, và những khó khăn để sống sót trong suốt những tháng mùa đông lạnh cóng dài dai dẳng.

Thị trấn của chúng tôi nằm ngay trung tâm của khu công nghiệp Đức, và mọi thứ bị phủ đầy bởi những lớp bụi nâu có vẻ đã rất lâu ngày từ những nhà máy thép. Vào mùa xuân, cỏ và những chồi cây xanh nhanh chóng chuyển sang màu nâu, và màu trắng của tuyết vào mùa đông cũng thế, khiến cho lớp áo trắng của nó trông cũ đi chỉ sau một ngày.

Vào ngày Chủ nhật đầu tiên của tháng 12, gia đình của chúng tôi luôn quây quần quanh chiếc bàn trong căn bếp nhỏ của căn hộ. Mẹ tôi, em gái tôi Petra và tôi thắp cây nến đầu tiên trong vòng hoa Mùa Vọng (bốn tuần trước Giáng Sinh) và hát những bài hát Giáng Sinh trong khi tâm trí của chúng tôi bay xa , rất xa khỏi thành phố đầy bụi để gặp ba nhà thông thái đang thực hiện chuyến hành trình trên lưng lạc đà. Mỗi một tuần, một cây nến mới được thắp lên, bình an và niềm vui đong đầy tâm hồn của chúng tôi khi câu chuyện về máng cỏ được dành cho sự hạ sinh của Đấng Cứu Thế trở nên sống động.

Sau đó là sự kiện được chờ mong chính là làm bánh Giáng Sinh—thật sự đặc biệt, vì bơ, các loại hạt, và trứng rất ít chỗ bán, và chocolate là rất hiếm. Khi mùi hương thơm ngon ngào ngạt của những chiếc bánh quy mới ra lò, chúng tôi cẩn thận xếp mỗi một mẻ bánh vào những chiếc hộp thiếc to.

Vào buổi sáng Giáng Sinh, chúng tôi đi xem cây Giáng Sinh mà bố mẹ đã chuẩn bị vào đêm hôm trước. Tất cả chúng tôi đều nằm bò trong phòng khách khi bố thắp từng cây nến một bằng que diêm dài.

Thật vui làm sao khi tìm thấy những đôi vớ được nhét đầy những chiếc bánh quy ở nhà làm, những loại hạt, chocolate, những quả cam, táo, và những chiếc áo đầm mới được móc dành cho những cô búp bê của chúng tôi. Ngoài ra còn có bút sáp tô màu, sách tô màu, những chiếc nón, găng tay và khăn choàng cổ.

Ngày ấy là những ngày của những niềm vui rất giản đơn và những món đồ chơi làm bằng tay. Những ký ức chính là điều nhắc tôi nhớ việc tìm kiếm những giá trị thật sự, mối quan hệ giữa người với nhau và những điều lâu dài—đặc biệt trong thế giới vội vã mà chúng ta đang sống, toàn là những máy móc kỹ thuật cao và những hoạt động vui chơi qua màn hình. Những ký ức ấy cũng nhắc tôi biết mở to mắt để nhìn thấy nhu cầu của tha nhân, để yêu thương và chia sẻ. Đó là những điều làm cho mùa Giáng Sinh trở thành một Giáng Sinh thật sự khó quên, để lại một dấu ấn đẹp nơi ký ức của những con trẻ và những ai chúng ta gặp.

Why Christmas?

Retold by Keith Phillips

There was once a man who didn’t believe in God, and he didn’t hesitate to let others know how he felt about religion and religious holidays, like Christmas. His wife, however, did believe, and she raised their children to also have faith in God and Jesus, despite her husband’s disparaging comments.

One snowy Christmas Eve, his wife was taking their children to a Christmas Eve church service in the farm community in which they lived. She asked him to come, but he refused.

“That story is nonsense!” he said. “Why would God lower Himself to come to earth as a man? That’s ridiculous!”
So his wife and children left, and he stayed home.

A while later, the winds grew stronger and the snow turned into a blizzard. As the man looked out the window, all he saw was a blinding snowstorm. He sat down to relax in front of the blaze in the fireplace.

A short while later, he heard a loud thump. Something had hit the window. Then another thump. He looked out but couldn’t see more than a few feet. When the storm let up a little, he ventured outside to see what could have been beating on his window. In the field near his house, he saw a flock of wild geese. Apparently, they had been flying south for the winter when they got caught in the snowstorm and couldn’t go on. They were lost and stranded on his farm, with no food or shelter. They just flapped their wings and flew around the field in low circles, blindly and aimlessly. A couple of them had flown into his window, it seemed.

The man felt sorry for the geese and wanted to help them. The barn would be a great place for them to stay, he thought. It’s warm and safe. They could spend the night there and wait out the storm. So he walked over to the barn and opened the doors wide, then watched and waited, hoping they would notice the open barn and go inside. But the geese just fluttered around aimlessly and didn’t seem to notice the barn or realize what it could mean for them. The man tried to get their attention, but that just scared them farther away.
He went into the house and came out with some bread, broke it up, and made a breadcrumb trail leading to the barn. They still didn’t catch on.

Now he was getting frustrated. He got behind them and tried to shoo them toward the barn, but they only got more scared and scattered in every direction except toward the barn. Nothing he did could get them to go into the barn where they would be warm and safe.

“Why don’t they follow me?!” he exclaimed. “Can’t they see this is the only place where they can survive the storm?”

He thought for a moment and realized that they just wouldn’t follow a human. “If only I were a goose, then I could save them,” he said out loud.

Then he had an idea. He went into the barn, got one of his own geese, and carried it in his arms as he circled around behind the flock of wild geese. When he released it, his goose flew through the flock and straight into the barn. One by one, the wild geese followed it to safety.

The man stood still and silent as the words he had spoken a few minutes earlier replayed in his mind: If only I were a goose, then I could save them! Then he thought about what he had said to his wife earlier. “Why would God want to be like us? That’s ridiculous!” Suddenly it all made sense. That is what God had done. We were like the wild geese—blind, lost, confused, dying. So God had His Son become like us, so He could show us the way and save us. That was the meaning of Christmas, he realized.

As the winds and blinding snow died down, his soul became quiet and pondered this wonderful thought. Suddenly he understood what Christmas was all about, why Christ had come. Years of doubt and disbelief vanished like the passing storm. He fell to his knees in the snow and prayed his first prayer: “Thank You, God, for coming in human form to get me out of the storm!”

God showed how much he loved us by sending his one and only Son into the world so that we might have eternal life through him. This is real love
—not that we loved God, but that he loved us and sent his Son as a sacrifice to take away our sins.—1 John 4:9–10 NLT

I will ransom them from the power of the grave; I will redeem them from death.
—Hosea 13:14

Tại sao lại là Giáng Sinh?

Được Keith Phillips kể lại

Có một người đàn ông không tin vào Chúa, và ông ta không ngần ngại cho mọi người biết cảm nghĩ của ông về tôn giáo vào những ngày nghỉ lễ của tôn giáo, như Giáng Sinh chẳng hạn. Tuy nhiên, vợ của ông lại tin, và bà đã nuôi dạy con cái cũng có niềm tin vào Chúa và Chúa Giêsu, mặc cho những lời coi rẻ của chồng.

Vào đêm vọng Giáng Sinh đầy tuyết, người vợ dẫn con đi đến nhà thờ trong làng nơi họ sống. Bà bảo ông đi cùng, nhưng ông đã từ chối.

“Câu chuyện ấy rất vô lý!” ông nói. “Tại sao Chúa lại hạ mình để đến thế gian như một người phàm? Điều ấy thật buồn cười!”

Thế rồi, vợ và các con ông đi, còn ông ở lại nhà.

Một lúc sau, những cơn gió thổi mạnh hơn và tuyết trở thành một cơn bão tuyết. Khi người đàn ông nhìn ra ngoài cửa sổ, tất cả những gì ông nhìn thấy là một cơn bão tuyết trắng xóa. Ông ngồi xuống và thư giãn trước lò sưởi.

Không lâu sau, ông nghe thấy một tiếng động mạnh. Có gì đó đã đập vào cửa sổ. Rồi lại một tiếng động khác. Ông nhìn ra ngoài, nhưng không thể nhìn xa hơn vài dặm. Khi cơn bão tuyết nhẹ bớt, ông ra ngoài để xem cái gì đã đập vào cửa sổ nhà ông. Trên cánh đồng gần nhà, ông nhìn thấy một đàn ngỗng hoang. Rõ ràng, chúng đang bay về hướng nam để tránh đông và bị kẹt trong cơn bão tuyết và không thể tiếp tục. Chúng bị lạc đường và mắc kẹt trong trang trại của ông, không thức ăn, không nơi trú ẩn. Chúng đập cánh và bay quanh cánh đồng, không thấy gì, không phương hướng. Một số trong chúng hình như đã bay va vào trong cửa sổ của ông.

Người đàn ông cảm thấy tội nghiệp đàn ngỗng và muốn giúp đỡ chúng. Chuồng bò sẽ là nơi tuyệt vời để chúng ở, ông nghĩ. Nơi ấy ấm áp và an toàn. Chúng có thể qua đêm ở đây và đợi cho đến hết bão. Và ông đã bước ra chuồng bò, mở rộng cửa, rồi quan sát và đợi, hy vọng đàn ngỗng nhìn thấy chuồng bỏ mở và đi vào. Nhưng đàn ngỗng chỉ vỗ cánh bay vòng vòng không phương hướng và hình như không nhìn thấy chuồng bò hoặc nhận ra điều gì đang dành cho chúng. Người đàn ông cố làm cho chúng chú ý, nhưng việc ấy chỉ càng làm chúng sợ hãi và tránh xa.

Ông vào nhà và mang ra một ít bánh mì, bẻ vụn và rải thành đường dẫn vào đến chuồng bò. Chúng vẫn không nhận ra.

Lúc này, ông bắt đầu bực bội. Ông ra phía sau chúng và cố lùa chúng đến chuồng bò, nhưng điều ấy chỉ làm chúng thêm sợ hãi và chạy tán loạn mọi hướng trừ hướng đến chuồng bò. Những điều ông làm không điều nào có thể khiến chúng vào trong chuồng, nơi chúng sẽ được ấm áp và an toàn.

“Tại sao chúng lại không theo mình?!” ông la lên. ”Chúng không thấy đây là nơi duy nhất chúng có thể sống sót trong cơn bão sao?”

Ông suy nghĩ một lúc và nhận ra rằng chúng không đi theo con người. “Chỉ khi nào mình là ngỗng thì mình mới có thể cứu chúng,” ông nói to.

Sau đó, ông nảy ra một ý tưởng. Ông vào bên trong chuồng bò, lấy một trong những con ngỗng của ông, và ông ôm nó trong tay khi ông chạy vòng quanh phía sau bầy ngỗng hoang. Ông thả con ngổng ra, và rồi con ngỗng của ông bay qua bầy ngỗng và bay thẳng vào chuồng. Những con ngỗng hoang, từng con một bay theo vào nơi an toàn.

Người đàn ông đứng yên và im lặng khi những lời ông đã nói cách đây vài phút trước lặp lại trong tâm trí ông: Chỉ khi nào mình là ngỗng, mình mới có thể cứu chúng! Và rồi ông nhớ lại những gì ông đã nói với vợ trước đó. “Tại sao Chúa lại muốn trở nên giống như chúng ta? Thật buồn cười!” Bỗng nhiên mọi việc đều trở nên rõ ràng. Chúng ta giống như bầy ngỗng hoang—mù lòa, lạc lối, hoang mang, sắp chết. Vì thế, Thiên Chúa để Con Một của Ngài trở nên giống như chúng ta, như thế Ngài mới có thể chỉ cho chúng ta thấy con đường và cứu rỗi chúng ta. Ông bỗng nhận ra, đó chính là ý nghĩa của Giáng Sinh.

Khi những cơn gió và những cơn bão tuyết trắng xóa qua đi, tâm hồn ông trở nên thanh bình và suy ngẫm lại ý nghĩ tuyệt vời ấy. Bỗng nhiên ông hiểu hết ý nghĩa của Giáng Sinh, tại sao Đấng Cứu Thế lại đến. Những năm tháng hoài nghi và không tin đã tan biến như cơn bão qua đi. Ông quỳ xuống trong tuyết và cầu nguyện: “Lạy Chúa, cảm tạ Chúa vì đã đến trong thân phận con người để mang con ra khỏi cơn bão!”

Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống.—1Ga 4:9

Ta lại giải giải thoát nó khỏi quyền lực âm phủ, lại chuộc nó khỏi thần chết. –Hs 13:14

BE AN ANGEL

There is no greater joy nor greater reward than to make a fundamental difference in someone’s life.—Sister Mary Rose McGeady (1928–2012)

We should make the Yuletide season an occasion not merely for the giving of material things but an occasion for the giving of that which counts infinitely more … the giving of self.—J. C. Penney (1875–1971)

Of course, this is the season to be jolly, but it is also a good time to be thinking about those who aren’t.
—Helen Valentine

The Christmas spirit—love—changes hearts and lives.
—Pat Boone (b. 1934)

Nothing that I can do will change the structure of the universe. But maybe, by raising my voice I can help the greatest of all causes—goodwill among men and peace on earth.—Albert Einstein (1879–1955)

There is no ideal Christmas; only the Christmas you decide to make as a reflection of your values, desires, affections, traditions.
—Bill McKibben (b. 1960)

Be an angel to someone else whenever you can, as a way of thanking God for the help that another angel has given you.—Eileen Elias Freeman

Christmas is not in tinsel and lights and outward show.
The secret lies in an inner glow.
It’s lighting a fire inside the heart.
Good will and joy a vital part.
It’s higher thought and a greater plan.
It’s glorious dream in the soul of man.
—Wilfred A. Peterson (1900–1995)

It is Christmas every time you let God love others through you … yes, it is Christmas every time you smile at your brother and offer him your hand.—Mother Teresa (1910–1997)

One can pay back the loan of gold, but one lies forever in debt to those who are kind.—Malayan proverb

It is Christmas in the heart that puts Christmas in the air.—W. T. Ellis (1845–1925)

Ask your children two questions this Christmas. First: “What do you want to give to others for Christmas?” Second: “What do you want for Christmas?” The first fosters generosity of heart and an outward focus. The second can breed selfishness if not tempered by the first.—Unknown

To give and then not feel that you have given is the very best of all ways of giving.—Max Beerbohm (1872–1956)

Christmas is most truly Christmas when you celebrate it by giving the light of love to those who need it most.—Ruth Carter Stapleton (1929–1983) ■

Hãy là một thiên thần

Không có niềm vui hoặc phần thưởng nào to lớn hơn việc tạo nên một sự khác biệt cơ bản trong cuộc sống của ai đó.

—Sơ Mary Rose McGeady (1928-2012)

Chúng ta nên làm cho mùa Hạnh Phúc trở thành một dịp không chỉ cho đi những món quà vật chất nhưng là một dịp để cho đi những gì đáng giá hơn…cho đi chính bản thân chúng ta.

—J. C. Penny (1875-1971)

Lẽ dĩ nhiên, Giáng Sinh là mùa đầy niềm vui nhưng nó còn là thời gian thích hợp để nghĩ về những ai không có được niềm vui.

Tình yêu—tinh thần của Giáng Sinh thay đổi tâm hồn và cuộc sống. —Pat Boone (1934)

Tôi không thể làm gì để thay đổi cấu trúc của vũ trụ. Nhưng có thể chỉ bằng cách cất cao giọng, tôi có thể giúp mang đến điều tốt nhất cho tất cả mọi vấn đề—bình an dưới thế cho người thiện tâm.
—Albert Einstein (1879-1955)

Không có một Giáng Sinh lý tưởng; chỉ có một Giáng Sinh bạn quyết định xem đó như một cơ hội để suy ngẫm lại giá trị của bản thân, sự ao ước, sức ảnh hưởng, và những truyền thống.
—Bill McKibben (1960)

Hãy là một thiên thần đối với ai đó khi bạn có thể đây được xem như một cách tạ ơn Chúa về sự giúp đỡ mà một thiên thần khác đã mang đến cho bạn. —Eileen Elias Freeman

Giáng Sinh không chỉ là những dây kim tuyến hoặc những bóng đèn hoặc những biểu hiện bên ngoài.
Điều bí mật nằm ở ánh sáng bên trong tâm hồn.
Đó chính là một ngọn lửa thắp sáng bên trong tâm hồn.
Thiện chí và niềm vui là một phần quan trọng.
Đó là một ý nghĩ cao cả hơn và một kế hoạch vĩ đại hơn.
Đó là một giấc mơ rực rỡ nơi tâm hồn của nhân loại.
—Wilfred A.Peterson (1900-1995)

Giáng Sinh chính là mỗi khi bạn để Chúa yêu thương người khác thông qua bạn…, Giáng Sinh chính là mỗi khi bạn cười với người anh em và đưa tay giúp đỡ.

—Mẹ Tê-rê-sa (1910-1997)

Một người có thể trả lại món nợ vàng, nhưng một người mãi mãi mắc nợ những ai tử tế.
—Châm ngôn Malyan

Chính Giáng Sinh trong tâm hồn mang Giáng Sinh lan tỏa khắp không trung.
—W.T. Ellis (1845-1925)

Hãy hỏi con cái của bạn 2 câu hỏi vào Giáng Sinh này. Đầu tiên:”Điều gì con muốn cho tặng người khác vào dịp Giáng Sinh?” Câu thứ hai: “Con muốn có gì vào dịp Giáng Sinh?” Câu hỏi đầu tiên nuôi dưỡng sự rộng lượng nơi tâm hồn và biết quan tâm đến người khác. Câu hỏi thứ hai có thể nuôi dưỡng tính ích kỷ nếu nó không được kìm chế lại bớt bởi câu hỏi thứ nhất.—Khuyết danh

Cho đi và rồi không cảm thấy bạn đã cho đi là cách tốt nhất trong tất cả cách cho đi. —Max Beerbohm (1872-1956)

Giáng Sinh là một Giáng Sinh thật sự nhất khi bạn kỷ niệm bằng việc cho đi ánh sáng tình yêu đến những ai cần nó nhất.
—Ruth Carter Stapleton (1929-1983)

Candlelight

Quiet Moments

By Abi May

By Abi May
Remembrance, like a candle, burns brightest at Christmastime.
—Charles Dickens (1812–1870)

I light this advent candle in ANTICIPATION…
The fact that we don’t know the exact date of Jesus’ birth doesn’t matter; what counts is that He was born. Amidst all our busy activities, let us pause to think about the Savior who lived, died, and rose again for our sake (See Romans 14:9).

Take time, slow down, be still, be awake to the Divine Mystery that looks so common and so ordinary yet is wondrously present.—Edward Hays (b. 1932), A Pilgrim’s Almanac

I light this candle in THANKS…
The joys and sorrows, successes and failures, achievements and disappointments of the past year are behind us now. Let us give thanks for them all, acknowledging that “God meant it for good.” (See Genesis 50:20)

Develop an attitude of gratitude, and give thanks for everything that happens to you, knowing that every step forward is a step toward achieving something bigger and better than your current situation.—Brian Tracy (b. 1944)

I light this candle in MEMORY…
It is customary to hold memorial services during Advent. Whether alone or in company, let us remember those who have gone before us.

They shall grow not old, as we that are left grow old:
Age shall not weary them, nor the years condemn.
At the going down of the sun and in the morning,
We will remember them.
—Laurence Binyon (1869–1943)

I light this candle in SOLIDARITY…
Not everyone has the blessing of a happy family, a roof overhead, or even enough to eat. Let us pray for those who are sick, lonely, bereft, or impoverished, and let us show our solidarity by reaching out to offer our assistance and companionship, as much as we are able.

The Christmas heart is a giving heart, a wide-open heart that thinks of others first.—George Matthew Adams (1878–1962)

I light this candle in PRAYER…
A new year is about to be born. Let us bring our hopes and expectations to God, and trust Him to walk with us on the path ahead (See Psalm 16:11).

Walk with me, oh my Lord,
Through the darkest night and brightest day. 
Be at my side, O Lord, 
Hold my hand and guide me on my way.
—Estelle White (1925–2011)

Ánh nến

Những khoảnh khắc yên lặng

Abi May

Ký ức cũng giống như một ngọn nến, cháy sáng nhất vào dịp Giáng Sinh.
—Charles Dickens (1812-1870)

Tôi thắp sáng ngọn nến Vọng Giáng Sinh này trong sự trông đợi…

Sự thật là chúng ta không biết chính xác ngày Chúa Giê-su được sinh ra thì cũng không có gì quan trọng; điều quan trọng chính là Ngài đã được sinh ra. Giữa tất cả những bộn bề, chúng ta hãy dừng lại để suy ngẫm về Đấng Cứu Thế, Đấng đã sống, đã chết và đã sống lại vì chúng ta. (Xem Rm 14:9)

Hãy dành thời gian, hãy chậm lại, đứng yên, thức tỉnh để nhận ra Điều Huyền Bí Nhiệm Mầu trông có vẻ rất tầm thường nhưng lại là một món quà tuyệt vời.—Edward Hays (1932), A Pilgrim’s Almanac

Tôi thắp sáng ngọn nến trong sự tạ ơn…

Niềm vui và nỗi buồn, thành công và thất bại, thành tựu và thất vọng của quá khứ giờ đây đã ở sau lưng chúng ta. Hãy tạ ơn về tất cả những đều ấy, biết rằng “Thiên Chúa có ý định tốt đẹp” (Xem St 50:20)

Hãy nuôi dưỡng thái độ biết ơn, và tạ ơn về mọi điều đã xảy ra với bạn, biết rằng mọi bước đi tiến về phía trước là mỗi bước tiến đến để đạt được điều gì đó to lớn hơn và tốt hơn hoàn cảnh hiện tại của bạn.
—Brian Tracy (1944)

Tôi thắp sáng ngọn nến trong sự tưởng nhớ…

Là lẽ thường tình khi tổ chức những buổi tưởng niệm trong suốt Mùa Vọng. Cho dù sự tưởng niệm ấy là một mình hay làm cùng ai đó, chúng ta hãy nhớ đến những người đã ra đi trước chúng ta.

Họ sẽ lớn lên chứ không già đi, chính chúng ta là những người ở lại mới già đi:
Tuổi tác sẽ không ảnh hưởng đến họ, năm tháng cũng không thể làm gì được họ.
Khi mặt trời lặn xuống và vào buổi bình minh,
Chúng ta sẽ nhớ về họ.
—Laurence Binyon (1869-1943)

Tôi thắp sáng ngọn nến trong tình đoàn kết…

Không phải ai cũng đều có được may mắn có được một gia đình hạnh phúc, một mái nhà che nắng che mưa, hoặc thậm chí là đủ ăn. Chúng ta hãy cầu nguyện cho những ai đang bệnh tật, cô đơn, mất mát, hoặc cùng khổ, và chúng ta hãy thể hiện tình đoàn kết bằng cách trao cho họ sự giúp đỡ tình bằng hữu nhiều nhất chúng ta có thể.

Trái tim của Giáng Sinh chính là một trái tim cho đi, một trái tim rộng mở biết nghĩ đến tha nhân trước tiên.

—George Matthew Adams (1878-1962)

Tôi thắp sáng ngọn nến trong lời cầu nguyện…

Một năm mới sắp đến. Chúng ta hãy dâng những niềm hy vọng và trông đợi của chúng ta lên cho Chúa, và tin tưởng rằng Ngài sẽ bước đi cùng chúng ta trên con đường phía trước. (Xem Tv 16:11)

Hãy bước cùng con, lạy Chúa,
Trong đêm tối và trong ngày rực sáng nhất.
Xin ở bên con, lạy Chúa,
Xin nắm lấy tay con và dẫn con đi trên đường đời của con.

From Jesus with Love

What I gave at Christmas

What did I give the world at Christmas? My life for the forgiveness of your sins. That from Me and through Me and in Me you could have life.1

It all began when I designed the amazing and beautiful world that you live in and gave you life. Then I gave you My life, thus offering you access to eternal life. I give you hope through the knowledge that I am eternal, unchangeable, and never going away.

I promise you good things now and in the afterlife. I know that in this life you will face troubles and problems, but I promise to stand with you through them.2 Be assured that with My strength, you can overcome difficulties rather than be overcome.3 I promise you that you will never be alone. “I will never leave you nor forsake you. I will not leave you comfortless.”4

I gave you the promise of eternal life long ago, when I came to earth. I was born, lived, and died because I loved you, and I will always love you. I am your Christmas gift.

See Romans 11:36.
See John 16:33.
See 1 John 4:4.
Hebrews 13:5, John 14:18 KJV

Chúa Giê-su với tình yêu

Những gì Ta ban tặng vào Giáng Sinh

Ta đã ban tặng thế giới điều gì vào dịp Giáng Sinh? Chính Mạng Sống của Ta đã tha thứ cho tội lỗi của con. Chính từ Ta, nhờ Ta và trong Ta mà con có thể có được sự sống (Xem Rm 11:36).

Tất cả bắt đầu khi Ta tạo nên một thế giới tuyệt vời và xinh đẹp mà con đang sống và Ta ban cho con sự sống. Sau đó, Ta ban cho con chính sự sống của Ta, để qua đó, ban cho con sự sống đời đời. Ta ban cho con niềm hy vọng thông qua việc con nhận biết rằng Ta là vĩnh hằng, không bao giờ thay đổi, và không bao giờ rời xa con.

Ta hứa ban cho con những điều tốt đẹp trong cuộc sống đời này và đời sau. Ta biết rằng trong cuộc sống đời này, con sẽ đối mặt với rất nhiều những khó khăn và thử thách, nhưng Ta hứa sẽ cùng con vượt qua (Xem Ga 16:33). Hãy yên tâm rằng, với sức mạnh của Ta, con sẽ vượt qua mọi khó khăn thay vì là bị vượt qua (Xem 1Ga 4:4). Ta hứa sẽ không rời xa con“Ta sẽ không bỏ rơi con, Ta sẽ không để con mồ côi” (Dt 13:5, Ga 14:18).

Ta ban cho con lời hứa về sự sống vĩnh cửu cách đây rất lâu, khi Ta đến thế gian. Ta đã được sinh ra, sống, và chết chỉ vì Ta yêu con, và Ta sẽ luôn yêu con. Ta chính là món quà Giáng Sinh của con.

Choices – Những Lựa Chọn

Choices

“Eye has not seen, nor ear heard, nor have entered into the heart of man the things which God has prepared for those who love Him.”—1 Corinthians 2:9

“The sufferings of this present time are not worthy to be compared with the glory which shall be revealed in us.”— Romans 8:18

“Điều mắt chẳng hề thấy, tai chẳng hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, đó lại là điều Thiên Chúa đã dọn sẵn cho những ai yêu mến Người” (1 Cr2:9).
“Những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta” (Rm 8:18).

PERSONALLY SPEAKING

Life is made up of choices, ranging from mundane to mind-boggling. What should I wear today? What do I want for breakfast? What career should I pursue? Should I marry this person? Big and small, our choices work together to order our days, define who we are, and largely determine our levels of happiness and fulfillment.

Ironically, it’s the little choices that often get more than their share of our time and attention, while the most fundamental choices, the ones that matter most and could make the biggest difference in the long term, get overlooked or put off. What do I want out of life? What kind of person do I want to be?

It’s possible to go through life without ever tackling those big questions. Millions of people do. But that approach to life is far more likely to end in disappointment and regret than in genuine accomplishment and happiness. As Yogi Berra (Yogi Berra (b. 1925) is an American former Major League baseball player and manager) quipped, “If you don’t know where you’re going, chances are you will end up somewhere else.” Don’t let that happen to you! Find what matters most to you and go for it.

Jesus said, “The kingdom of heaven is like a merchant seeking beautiful pearls, who, when he had found one pearl of great price, went and sold all that he had and bought it.” (Matthew 13:45–46) How many others, do you suppose, had also seen that pearl but hadn’t realized its worth, or had already spent their resources on things of far lesser value, or simply weren’t willing to pay the price?

What is your pearl of great price? What other things are you prepared to sacrifice in order to make it yours? Those are decisions only you can make, with God’s help, but we hope that this issue will get you thinking in the right direction. May God bless you with His best!

Lời tâm tình

Cuộc sống được hình thành từ những lựa chọn, từ những cái thông thường đến những cái dị thường. Tôi nên mặc gì ngày hôm nay? Tôi ăn sáng gì? Tôi nên theo đuổi nghề nghiệp gì? Tôi có nên kết hôn với người này không? Lớn và nhỏ, tất cả những lựa chọn của chúng ta cùng nhau xếp đặt nên những ngày của chúng ta, quyết định nên chúng ta là ai, và quyết định phần lớn mức độ hạnh phúc và thỏa nguyện của chúng ta.

Trớ trêu thay, chính những lựa chọn nhỏ nhặt thường chiếm nhiều thời gian và sự quan tâm của chúng ta hơn, trong khi những lựa chọn chủ yếu nhất, quan trọng nhất và có thể tạo nên sự thay đổi to lớn nhất trong thời gian dài lại bị bỏ qua và trì hoãn. Tôi muốn điều gì từ cuộc sống? Tôi muốn trở thành một người như thế nào?

Có thể nào trải qua cuộc sống mà hoàn toàn chưa từng một lần đối mặt với những câu hỏi lớn ấy. Hàng triệu người như thế. Nhưng cách sống như thế có thể dễ dẫn đến thất vọng và hối tiếc hơn là có được hạnh phúc và thành tựu thật sự. Như Yogi Berra (giám đốc và cựu cầu thủ bóng chày đội Major League người Mỹ) nói một cách dí dỏm: “Nếu bạn không biết mình sẽ đi đâu, có khả năng bạn sẽ đến một nơi lạ khác.” Đừng để điều ấy xảy ra với bạn! Hãy nhận ra điều gì quan trọng nhất đối với bạn và hãy đạt nó.

Chúa Giêsu đã nói: “Nước Trời giống như chuyện một thương gia đi tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý, ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy” (Mt 13:45-46). Bạn nghĩ rằng có bao nhiêu người cũng nhìn thấy viên ngọc ấy nhưng không nhận ra giá trị của nó, hoặc dùng tất cả những gì mình có vào những việc kém giá trị hơn, hoặc đơn giản là không sẵn lòng trả giá?

Viên ngọc quý giá của bạn là gì? Đâu là những điều bạn chuẩn bị phải hy sinh để có được viên ngọc ấy? Đó là những quyết định chỉ có bạn mới có thể đưa ra, cùng với sự giúp đỡ của Chúa, nhưng hy vọng tập sách này sẽ giúp bạn suy nghĩ theo hướng đúng đắn. Nguyện xin Chúa ban cho bạn những gì tốt nhất của Ngài!

What Matters Most

BY AKIO MATSUOKA

“I’VE BEEN SO BUSY WITH LIFE THAT I HAVEN’T HAD TIME TO THINK,” a terminally ill woman in her forties told me when I visited her at a hospice. “I realized while lying here that I barely know my husband, my children, or my mother-in-law, who also lives with us. I’ve been wrapped up in caring for them—shopping and cooking, doing their laundry, cleaning after them, helping them with their homework—and yet I can’t say that I really know what they are thinking or what they are going through. I can’t tell you when was the last time that I had a deep conversation with any of them.”

I heard a similar lament recently while attending a seminar. The main lecturer finished and opened the floor for a casual question-and-answer period. An elderly man who was the retired CEO of a large company stood up and spoke to the 100 or so attendees. “I am 70 years old, currently in excellent health, and recently retired with a substantial pension. I was looking forward to finally relaxing and spending time with my family, but yesterday my wife asked for a divorce. I have worked hard my entire life, always for the family that I loved. Where did I go wrong? Why has my life turned out this way?”

I often hear people say that they want their loved ones to be happy, and that is why they need to work so long and hard. Unfortunately, the more successful they become, the busier they get and the less time they have to spend with their families—and the less they reap of the rewards they expected from their investment. While the dying woman’s and the retired man’s motives may have seemed noble at the time, the lives they led to hadn’t been able to satisfy the needs of their loved ones’ hearts.

The Bible tells us, “Don’t forget to do good and to share with those in need. These are the sacrifices that please God.” (Hebrews 13:16 ). The original Greek word translated “share” is koinónia, which means “participation,” “communion,” “fellowship.” In other words, it pleases God when we sacrifice other things to make time to help others, to participate in their lives, to share in their victories and struggles, to have heart-to-heart interaction with them—in short, when we make time to love.

Điều quan trọng nhất

Akio Matsuoka

“Tôi quá bận rộn với cuộc sống đến nỗi không có thời gian để suy nghĩ,” một phụ nữ đang ở vào độ tuổi 40, mang căn bệnh vô phương cứu chữa nói với tôi khi tôi đến thăm cô ấy tại bệnh viện dành cho những người hấp hối. “Trong khoảng thời gian nằm ở đây, tôi nhận ra rằng, hầu như mình không biết gì về chồng, con cái, hay mẹ chồng của tôi, những người cũng sống cùng chúng tôi. Tôi bận rộn chăm sóc cho họ—mua sắm và nấu nướng, giặt quần áo cho họ, tắm rửa cho bọn trẻ, giúp chúng làm bài tập nhà—nhưng tôi không thể nói tôi thật sự biết họ đang nghĩ gì hoặc họ đang trải qua điều gì. Tôi không thể nói với bạn đâu là lần cuối cùng tôi có được một cuộc trò chuyện sâu sắc với bất cứ ai trong số họ.”

Tôi nghe được lời than van tương tự khi gần đây tham dự một buổi hội thảo. Nhà diễn thuyết chính kết thúc và mở ra khoảng thời gian hỏi đáp thông thường. Một người đàn ông lớn tuổi , một CEO đã về hưu của một công ty lớn đứng lên và nói với khoảng 100 người tham dự. “Tôi 70 tuổi, đang trong tình trạng sức khỏe rất tốt, và mới nghỉ hưu với khoảng lương hưu khá cao. Tôi trông chờ đến thời điểm cuối cùng được thư giãn và dành thời gian cùng với gia đình, nhưng ngày hôm qua, vợ tôi yêu cầu ly dị. Tôi đã làm việc chăm chỉ suốt cuộc đời, luôn vì gia đình mà tôi yêu thương. Tôi đã sai chỗ nào? Tại sao cuộc đời tôi lại như thế này?”

Tôi thường nghe mọi người nói rằng họ muốn những người họ yêu thương hạnh phúc, và đó là lý do tại sao họ cần phải làm việc cực nhọc và lâu dài. Đáng tiếc, càng thành công, họ càng bận rộn và càng có ít thời gian dành cho gia đình—và họ gặt hái ít hơn những phần thưởng mà họ trông đợi từ phần đầu tư của mình. Mặc dù động cơ của người đàn ông đã về hưu và của người phụ nữ sắp chết kia có vẻ đúng, nhưng cuộc sống mà họ sống đã không thể thỏa mãn được những nhu cầu tình cảm của những người họ yêu thương.

Kinh Thánh nói với chúng ta: “Đừng quên làm việc từ thiện, và chia sẻ với những ai túng thiếu, vì Thiên Chúa ưa thích những hy lễ như thế” (Dt 13:16). Từ gốc Hy Lạp koinonia được dịch thành “chia sẻ”, có nghĩa là “sự tham dự”, “sự hiệp thông”, “tình bạn hữu”. Nói cách khác, Chúa hài lòng khi chúng ta hy sinh những điều khác để dành thời gian giúp đỡ tha nhân, để tham dự vào cuộc sống của họ, để chia sẻ những chiến thắng và gian lao của họ, để hành động yêu thương với họ—nói ngắn gọn, Chúa vui lòng khi chúng ta dành thời gian để yêu thương.

MAN, IT’S HARD TO BE A CHRISTIAN!

BY PETER AMSTERDAM

BEING A CHRISTIAN CAN FEEL LIKE AN UPHILL FIGHT, because much of what Jesus taught goes against human nature. Look at the list below and ask yourself if what Jesus said comes naturally to you.

Love your enemies.

Do good to those who hate you.

Bless those who curse you.

Pray for those who mistreat you.

Whoever hits you on the cheek, offer him the other also.

Give to everyone who asks of you, and whoever takes away what is yours, do not demand it back.

Lend, expecting nothing in return.( Luke 12:15)

Be on your guard against all kinds of greed; a man’s life does not consist in the abundance of his possessions.( Luke 12:15)

Whoever wishes to become great among you shall be your servant.( Matthew 20:26 )

Jesus said all of these things, and He expects us to actually do them. That’s the kicker. They’re hard!

Obviously, it costs to be a follower of Jesus, so why would anyone want to? “What’s in it for me?” That’s a fair question. Let’s take a look at the package.

First, you’ve got to think long-term—very long-term. It’s clear in the Scriptures that rewards are given in the afterlife and that they are connected to how we lead our lives on earth.

Behold, I am coming soon! My reward is with me, and I will give to everyone according to what he has done. (Revelation 22:12 )

Whatever you do, work at it with all your heart, as working for the Lord, not for men, since you know that you will receive an inheritance from the Lord as a reward. It is the Lord Christ you are serving. (Colossians 3:23–24 )

No one can lay any foundation other than the one already laid, which is Jesus Christ. If any man builds on this foundation using gold, silver, costly stones, wood, hay or straw, his work will be shown for what it is, because the Day will bring it to light. It will be revealed with fire, and the fire will test the quality of each man’s work. If what he has built survives, he will receive his reward. (1 Corinthians 3:11–14 )

The Son of Man will come in the glory of His Father with His angels, and then He will reward each according to his works.( Matthew 16:27)

Do not store up for yourselves treasures on earth, where moth and rust destroy, and where thieves break in and steal.

But store up for yourselves treasures in heaven, where neither moth nor rust destroys, and where thieves do not break in or steal; for where your treasure is, there your heart will be also.( James 1:12)

Blessed is a man who perseveres under trial; for … he will receive the crown of life which the Lord has promised to those who love Him. (James 1:12)

Besides rewards in the afterlife, God also rewards us in this life.

All these blessings shall come upon you and overtake you, because you obey the voice of the Lord your God. … The Lord will open to you His good treasure, the heavens, to give the rain to your land in its season, and to bless all the work of your hand. (Luke 6:38 )

Give, and you will receive. Your gift will return to you in full—pressed down, shaken together to make room for more, running over, and poured into your lap. The amount you give will determine the amount you get back. (Luke 6:38)

When you do a charitable deed, do not let your left hand know what your right hand is doing, that your charitable deed may be in secret; and your Father who sees in secret will Himself reward you openly. (Matthew 6:3–4).

If you keep My commandments, you will abide in My love, just as I have kept My Father’s commandments and abide in His love. (John 15:10,13)

The Bible makes a clear case that we will be rewarded both in this life and the next for doing the things that Jesus said we should do, even though they go against our human nature. Perhaps the fact that they are so hard has something to do with why God rewards us for doing them.

We “lay up treasure in heaven” by making right decisions now, by living in such a way that we help “His kingdom come, His will be done on earth as it is in heaven.” (Matthew 6:10). It’s a bit like putting money in the bank. Imagine that for every time you showed love or mercy or did a kind deed, a sum of money was deposited in your bank account. What if every time you forgave someone who wronged you, a check was deposited? If that happened, then doing what Jesus said wouldn’t seem so hard, would it?

Làm một tín hữu thật khó!

Việc làm một tín hữu có thể ví như việc phải leo mãi trên con đường dốc. Việc tiếp thu tất cả những gì Chúa Giêsu đã nói và cố gắng để áp dụng chúng vào trong cuộc sống thật vô cùng khó khăn. Bởi vì những việc ấy không theo lẽ tự nhiên. Rất nhiều điều Ngài muốn chúng ta làm hoàn toàn trái ngược với khuynh hướng tự nhiên của con người.

“Hãy yêu kẻ thù.

Hãy làm ơn cho những ai ghét bạn.

Hãy chúc lành cho những ai nguyền rủa bạn.

Hãy cầu nguyện cho những ai ngược đãi bạn.

Ai đánh vào má phải, hãy đưa má bên kia nữa.

Ai lấy áo khoác ngoài của bạn, thì cũng đừng cản họ lấy áo trong.

Hãy bố thí cho tất cả những ai xin bạn, và bất cứ ai lấy đi những gì của bạn cũng đừng đòi lại.

Hãy cho vay, và đừng hy vọng được đền trả” (Lc 6,27-30.35).

“Phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, vì không phải hễ ai được dư dả mà mạng sống người ấy được bảo đảm nhờ của cải đâu” (Lc 12,15).

Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em (Mt:20:26).

Chúa Giêsu đã dạy những điều ấy và Ngài trông mong chúng ta thật sự thực hiện chúng. Một đòi hỏi thật khó! Những điều Ngài đòi hỏi rất khó!

Rõ ràng rằng cần phải trả giá để trở thành người theo Chúa Giêsu, vậy tại sao có người lại muốn theo Ngài? “Tôi nhận được gì từ việc làm theo điều Ngài muốn “Tôi có được lợi gì?”. Đó là một câu hỏi hợp lý. Hãy xem những lý do sau.

Trước tiên, bạn hãy nghĩ về dài lâu—rất lâu dài. Kinh Thánh cho thấy rõ rằng những phần thưởng được ban ở đời sau và rằng những phần thưởng ấy tùy thuộc vào cách sống của chúng ta nơi thế gian.

“Đây, chẳng bao lâu nữa Ta sẽ đến, và Ta đem theo lương bổng để trả cho mỗi người tuỳ theo việc mình làm” (Kh 22,12).

Bất cứ làm việc gì, hãy làm tận tâm như thể làm cho Chúa, chứ không phải cho người đời vì biết rằng anh em sẽ nhận được phần thưởng Chúa ban, là gia nghiệp dành cho dân Người. Đức Giêsu là Chủ, anh em hãy phục vụ Người (Cl 3:23-24).

“Không ai có thể đặt nền móng nào khác ngoài nền móng đã đặt sẵn là Đức Giêsu Kitô. Người ta có thể dùng vàng, bạc, đá quý, gỗ, cỏ, rơm mà xây trên nền trên đó. Nhưng công việc của mỗi người sẽ được phơi bày ra ánh sáng. Thật thế, Ngày của Chúa sẽ cho thấy công việc đó, vì Ngày ấy tỏ rạng trong lửa, chính lửa này sẽ thử nghiệm giá trị công việc của mỗi người. Công việc xây dựng của ai tồn tại trên nền, thì người ấy sẽ được lĩnh thưởng” (1 Cr 3,11-14).

“Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm” (Mt 16,27).

“Anh em đừng tích trữ cho mình những kho tàng dưới đất, nơi mối mọt làm hư nát, và kẻ trộm khoét vách lấy đi. Nhưng hãy tích trữ cho mình những kho tàng trên trời, nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi. Vì kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó” (Mt 6:19-21).

“Phúc thay người biết kiên trì chịu đựng cơn thử thách, vì một khi được tôi luyện, họ sẽ lãnh nhận phần thưởng là sự sống Chúa đã hứa ban cho những ai yêu mến Người” (Gc 1:12).

Bên cạnh những phần thưởng ở đời sau, Chúa cũng ban thưởng cho chúng ta ở đời này.

Mọi phúc lành sau đây sẽ đến với anh em và bao trùm anh em, bởi vì anh em đã nghe tiếng Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em… Đức Chúa sẽ mở trời, là kho tàng quý báu của Người, cho anh em, để ban mưa đúng mùa cho đất anh em, và chúc phúc cho mọi việc tay anh em làm (Đệ nhị luật 28:2, 12).

Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy (Lc 6:38).

Khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, để việc anh bố thí được kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh (Mt 6:3-4).

Nếu anh em giữ các điều răn của Thầy, anh em sẽ ở lại trong tình thương của Thầy, như Thầy đã giữ các điều răn của Cha Thầy và ở lại trong tình thương của Người (Ga 15:10).

Kinh Thánh nói rất rõ rằng chúng ta sẽ được ban thưởng cả ở đời này và đời sau cho những gì chúng ta làm theo những gì Chúa Giêsu bảo chúng ta nên làm, ngay cả khi những điều ấy trái ngược với bản chất của chúng ta. Có lẽ thực tế rằng những việc ấy quá khó thực hiện nên đó là lý do tại sao Thiên Chúa khen thưởng cho chúng ta nếu chúng ta thực hiện.

Chúng ta “tích trữ của cải nơi thiên đàng” bằng cách đưa ra những quyết định đúng đắn ở đời này, bằng cách sống để giúp cho “Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời” (Mt 6:10). Nó cũng gần giống như việc gửi tiền vào ngân hàng. Hãy tưởng tượng rằng mỗi lần bạn thể hiện tình yêu thương và lòng nhân hậu hoặc hành động tử tế, một khoảng tiền sẽ được đặt vào trong ngân hàng của bạn. Sẽ thế nào nếu mỗi lần bạn tha thứ cho ai đó làm lỗi với bạn, và một tờ chi phiếu được gửi vào? Nếu điều đó xảy ra, vậy việc làm theo những gì Chúa Giêsu đã nói có vẻ như không mấy khó khăn phải không? n

GOD IS TIMELESS

BY PHILLIP LYNCH

I HAVE COME TO REALIZE THAT GOD TAKES HIS TIME. Perhaps that comes from being eternal. He has all the time in the world, so why should He hurry?

God is an investor, not a speculator. He doesn’t “buy” something today with the intention of “selling” it tomorrow. Sure, He wants to get high returns on His investments, but He can wait a very long time if need be. He invests in people, and He doesn’t seem to mind the time it takes for that investment to pay off. Knowing the future also comes in handy, no doubt.

The story of Joseph in the Bible is a good example of this.

He may have been the favorite of his father Jacob’s eleven sons, but Joseph was also the youngest—the low man in the family business when our story begins.

Then Joseph had two fantastical dreams in which his brothers bowed down to him. In classic ambitious newbie fashion, young Joseph told his brothers about the dreams. What was he thinking? Did he expect them to say, “Sure thing, bro! Move to the head of the table as CEO of Jacob and Sons”?

At a secret meeting of board members, in the absence of the current CEO, Jacob, Joseph’s brothers dumped him from the board, and for good measure sent him off to Egypt as a slave. (See Genesis 37).

But what looked like the end was only the beginning of the path to glory for little bro Joe. It was an odd path, but it exemplifies the struggles that many other great men and women have had to endure—the slow but thorough education gained in the School of Hard Knocks.

Joseph rose through the ranks in his new career, until he reached the position of head slave in the household of one of Pharaoh’s top officials. The Bible doesn’t say how long that took, but probably a good number of years. Along the way, Joseph learned how to manage a large estate.

Things went well for Joseph until his master’s wife took a fancy to him, and poor Joseph ran afoul of one of the confounding intangibles in life: he did the right thing, but was punished for his trouble—unceremoniously tossed into prison on trumped-up sexual harassment charges, where he languished for many years.

But as it turned out, this was the start of Joseph’s next career. The prison warden recognized Joseph’s organizational ability and decided to put it to use, and Joseph was happy to comply. He did, after all, have a lot of time on his hands. Eventually the jail was being run by an inmate—Joseph—but even that wasn’t enough to spring him. (See Genesis 39). We know that God had a plan because we know how the story ends, but I’m sure Joseph must have despaired.

When the first chance for a breakout came, the man who could have interceded for Joseph didn’t live up to his side of the bargain, and the break never materialized. (See Genesis 40).

It took two more years before Joseph got another chance, and he did not let this one pass him by. Dreaming big dreams is what had gotten him into this mess in the first place, and dreams are what got him out of it.

The Chairman of Egypt, Inc., Pharaoh, a big dreamer himself, heard that Joseph had a reputation as a visionary, and he listened to and approved Joseph’s fourteen-year plan, and made him CEO.

After seven boom years, the market dried up, but by that time Joseph had the company not only securely grounded, but in a position to keep the entire population afloat. (Genesis 42–47:12)

When Joseph learned that Jacob and Sons was about to go bankrupt due to the recession, he persuaded them to close shop in unprofitable Canaan and relocate offshore in Goshen as a special division of Egypt, Inc. As Joseph had seen in his dream so many years earlier, he became his brothers’ boss. Those nasty older brothers groveled at his feet, but Joseph forgave them, because by then he understood that God had let him go through all those difficulties for his own and their eventual good. (Genesis 42–47:12).

What if Joseph had managed to take over the family business at the beginning of this story? At best, he might have cornered the Canaan wool market. Certainly he never would have risen to the dizzying heights that he did, or have been used by God as he was. God was investing in Joseph all along, but it took years of hardship and failure before God gave him his big break. When opportunity came knocking, Joseph had the smarts and skills needed to make the most of it. God’s investment paid off, and the profits tumbled in hand over fist.

So if you are despairing of ever achieving your dreams, think on this: Times may have changed since Joseph’s days in Egypt, but God is timeless.

Thiên Chúa là mãi mãi

Phillip Lynch

Tôi nhận ra rằng Chúa rất chậm rãi. Có lẽ điều này bắt nguồn từ trạng thái vĩnh cửu. Ngài có tất cả thời gian nơi thế gian, vì thế, tại sao Ngài lại phải hối hả?

Thiên Chúa là nhà đầu tư, không phải là người đầu cơ. Ngài không “mua” thứ gì đó ngày hôm nay với mục đích “bán” vào ngày mai. Chắc chắn, Ngài muốn có được khoảng lãi cao cho phần đầu tư của Ngài, nhưng Ngài có thể chờ đợi rất lâu nếu cần. Ngài đầu tư vào con người, và Ngài dường như không quan tâm đến thời gian phải chờ đợi để phần đầu tư ấy sinh lãi. Việc biết về tương lai cũng đến dễ dàng, không gì nghi ngờ.

Câu chuyện về ông Giuse trong Kinh Thánh chính là một minh họa rõ cho điều này.

Giuse có vẻ như là người con được cha của ông, Giacóp yêu thương nhất trong số 11 người con trai, và ông cũng là con út—chúng ta bắt đầu câu chuyện với cậu trai nhỏ trong gia đình.

Sau đó, Giuse có được hai giấc mơ kỳ quái, trong mơ, những người anh của ông cuối đầu trước ông. Với kiểu tham vọng thường thấy ở tuổi mới lớn, chàng trai trẻ Giuse đã kể với các anh của mình về hai giấc mơ. Anh ta đã nghĩ gì? Liệu anh ta có mong họ nói: “Chắc chắn rồi cậu em! Hãy ở vào vị trí đứng đầu làm CEO của tập đoàn Jacob và Những người con”?

Trong buổi hợp kín của những thành viên trong ban quản trị, với sự vắng mặt của CEO hiện hành, Jacob, những người anh của Giuse đã loại ông ra khỏi ban quản trị, và cách thức tốt nhất chính là bán ông sang Ai cập làm nô lệ (x St 37).

Nhưng điều trông giống như sự kết thúc lại là sự bắt đầu cho con đường dẫn đến vinh quang đối với chàng trai trẻ Giuse. Đó là một con đường lạ kỳ, nhưng con đường minh chứng cho những gian nan mà những tôi tớ vĩ đại của Chúa phải trải qua—một sự đào tạo chậm rãi nhưng kỹ lưỡng đạt được nơi Trường Những Cú Va Đập Mạnh.

Giuse tiến lên những cấp bậc trong nghề nghiệp mới của mình, cho đến khi ông đạt tới vị trí nô lệ đứng đầu trong gia đình của một trong những viên quan cao cấp nhất của Pharaô. Kinh Thánh đã không nói thời gian ấy bao lâu, nhưng có lẽ mất nhiều năm. Cùng lúc đó, Giuse đã học được cách quản lý điền trang rộng lớn.

Mọi việc diễn ra tốt đẹp cho Giuse cho đến khi vợ của chủ ông thích ông, và Giuse tội nghiệp lâm vào một trong những thất bại vô hình trong cuộc sống: ông đã làm điều đúng, nhưng bị trừng phạt cho sự cố gắng của mình—bị tống vào tù vì bị vu cáo tội quấy rối tình dục, và ông phải mòn mỏi chờ đợi suốt nhiều năm.

Nhưng hóa ra đây lại là sự bắt đầu cho một nghề nghiệp mới của Giuse. Người cai quản trại giam nhận ra khả năng tổ chức của Giuse và quyết định sử dụng khả năng ấy, và Giuse đã đồng ý làm theo. Cuối cùng, ông có được rất nhiều thời gian. Cuối cùng trại giam lại được quản lý bởi chính tù nhân—Giuse—nhưng ngay cả việc này không đủ giải thoát ông (x St 39). Chúng ta biết rằng Chúa có một kế hoạch bởi vì chúng ta biết kết thúc câu chuyện, nhưng tôi tin chắc Giuse đã rất thất vọng.

Khi cơ hội đầu tiên cho cuộc thoát ngục đến, người xin tội dùm cho Giuse đã không thực hiện như theo thỏa thuận, và việc thoát ngục không bao giờ thành hiện thực (x St 40).

Mất đến 2 năm Giuse mới có được cơ hội khác, và ông đã không để nó vuột khỏi ông. Ban đầu, chính việc mơ những giấc mơ to lớn đã khiến ông gặp phải rắc rối này, và chính những giấc mơ giúp ông thoát khỏi.

Vị chủ tịch của tập đoàn Ai Cập, chính là người có giấc mơ to lớn, nghe rằng Giuse nổi tiếng về việc giải mộng, và ông đã lắng nghe và chấp nhận kế hoạch 14 năm của Giuse và cho ông trở thành CEO.

Sau 7 năm phát đạt, thị trường cạn kiệt, nhưng lúc này, Giuse không chỉ giúp công ty đứng vững an toàn, nhưng còn ở trong vị thế giữ cho toàn thể dân chúng thịnh vượng. (x Dt 41).

Khi Giuse biết rằng tập đoàn Giacóp và Những Con Trai sắp phá sản do tình trạng suy thoái, ông đã thuyết phục họ đóng cửa hàng ở vùng không sinh lợi Canaan, và chuyển vị trí ra ngoài khơi ở Goshen như một phân khu đặc biệt của Ai cập. Như giấc mơ Giuse đã nằm thấy cách đó rất nhiều năm, ông trở thành chủ của những người anh của ông. Những người anh độc ác của ông quỳ gối, nhưng Giuse đã tha thứ cho họ, bởi vì, lúc ấy, ông hiểu rằng Chúa đã để ông trải qua tất cả những khó khăn vì có lợi cho chính ông và kết thúc tốt đẹp cho họ (x St 42-47:12).

Sẽ thế nào nếu Giuse tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình ngay từ lúc bắt đầu câu chuyện? May mắn lắm, ông cũng chỉ lũng đoạn thị trường len sợi Canaan. Chắc chắn ông không bao giờ lên đến vị trí cao chóng mặt như ông đã có được, hoặc không bao giờ được Chúa sử dụng theo cách ông đã được dùng. Chúa đã đầu tư suốt cả một quá trình vào Giuse, và mất nhiều năm gian nan và khổ nhọc trước khi Chúa cho ông được nghỉ. Khi cơ hội gõ cửa, Giuse có được sự khôn ngoan và tài năng cần thiết để tận dụng triệt để cơ hội. Sự đầu tư của Chúa đã được bồi hoàn, và lợi nhuận tăng lên rất nhiều và nhanh.

Vì thế, nếu bạn đang thất vọng vì chưa đạt được những giấc mơ của mình, hãy suy nghĩ về điều này: Thời gian có thể thay đổi so với thời của Giuse ở Ai cập, nhưng Chúa là mãi mãi.

My Miracle Wedding

BY ANDREW MATEYAK

JESUS SAID THAT IF WE WILL “SEEK THE KINGDOM OF GOD ABOVE ALL ELSE,” God will give us everything we need (Psalm 37:4; Ephesians 3:20). If you work hard and do your job well, it’s in your boss’s best interest to notice and reward you with a pay raise or promotion. God thinks that way too. If we invest our time and energy in His work, helping others and living as He would have us live, God will notice and see that we are rewarded.

As a career Christian volunteer, I’ve spent my life sharing God’s love with others and trying my best to live my faith. There have been times, however, when I’ve compared my life with those of people around me and wondered if I might be better off materially if I worked at a secular job.

When my girlfriend and I decided to marry, we wondered how we would ever be able to pay for a large enough wedding that our families and friends could attend. But we claimed our boss’s “seek first” promise, and He didn’t let us down!

A longtime friend whom we had met through our volunteer work, who had since moved on to another city, heard that we were engaged and phoned me. “Congratulations to you both!” she said. “My mother is a wedding planner in your city. As my wedding gift, I’ve arranged for her to organize the entire event.”

Not only did our friend’s mother take over the entire planning—the decorating, the flower arrangements, etc.—but she also arranged for a tailor to make my wife’s wedding dress and my suit, all free of charge. Meanwhile, another friend arranged for a professional photographer to document the event and paid for the wedding cake, rings, and hotel rooms for our out-of-town guests.

On the day of our wedding, when we walked into the fully decorated room, we were both amazed at how God had used these dear people to provide everything we needed.

But my story doesn’t end there.

Since my wife had never been out of the country, I was secretly hoping to take her abroad for our honeymoon. I found promotional tickets to Macau on the right dates, but at best I would only have money for our airfares, not the hotel room or other expenses.

I had pretty much given up the idea when an old friend—one of my seventh grade classmates, actually—wrote me out of the blue. “I heard that you’re getting married. Where will you be going for your honeymoon?” he asked. I replied that I had hoped to go to Macau, but that it probably wouldn’t work out.

You can imagine my shock when this man, whom I hadn’t been in contact with for years, wrote back that he takes regular business trips to Macau and is part of a hotel club. “If you decide to go to Macau,” he wrote, “all of your expenses will be on me!”

My wonderful boss, God, had given me the desires of my heart, above and beyond my wildest dreams (Psalm 37:4; Ephesians 3:20). Does God repay those who serve Him with their time, money, and talents? You bet He does!

Đám cưới kỳ diệu của tôi

Andrew Mateyak

Chúa Giêsu đã nói nếu chúng ta “tìm kiếm Nước Thiên Chúa trên hết mọi sự,” Chúa sẽ ban cho chúng ta tất cả những gì chúng ta cần (x. Mt 6:33). Nếu bạn làm việc chăm chỉ và làm tốt công việc, sếp của bạn chắc chắn sẽ thấy và khen thưởng bạn bằng cách tăng lương hoặc thăng chức. Thiên Chúa cũng nghĩ như thế. Nếu chúng ta đầu tư thời gian và sức lực của chúng ta vào công việc của Ngài, giúp đỡ mọi người và sống theo như Ngài mời gọi chúng ta sống, Chúa sẽ nhận thấy và khen thưởng cho chúng ta.

Là một tín hữu tình nguyện, tôi đã dành cuộc đời của mình để chia sẻ tình yêu của Chúa với tha nhân và cố gắng hết sức để sống đức tin của mình. Tuy nhiên, có những lúc, tôi so sánh cuộc sống của mình với những người xung quanh và tự hỏi liệu mình có dư dã về vật chất hơn không nếu làm công việc ngoài đời thường.

Khi bạn gái và tôi quyết định kết hôn, chúng tôi tự hỏi làm thế nào chúng tôi có thể trang trải cho một đám cưới đủ lớn để tất cả thành viên trong gia đình và tất cả bạn bè có thể tham dự. Nhưng chúng tôi đã dùng lời hứa “tìm kiếm trước tiên” của sếp chúng tôi, và Ngài đã không làm chúng tôi thất vọng!

Một người bạn lâu năm chúng tôi gặp qua công việc tình nguyện, người đã chuyển sang một thành phố khác, nghe tin chúng tôi đính hôn và đã gọi cho tôi: “Chúc mừng hai bạn!”, cô ấy nói. “Mẹ của tôi làm công việc lên kế hoạch cưới nơi thành phố các bạn đang ở. Tôi đã sắp xếp để mẹ sẽ tổ chức toàn bộ lễ cưới, đây như là món quà cưới của tôi.”

Không chỉ mẹ của bạn tôi đảm trách toàn bộ kế hoạch—trang trí, trang hoàn hoa, …—bà còn sắp xếp thợ may để may lễ phục cho tôi và váy cưới cho vợ của tôi, tất cả đều không tốn tiền. Trong lúc đó, một người bạn khác mời một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp để ghi lại buổi lễ và trả tiền cho bánh cưới, nhẫn cưới, và phòng khách sạn cho những khách từ xa đến.

Vào ngày cưới, khi chúng tôi bước vào căn phòng được trang hoàn lộng lẫy, cả hai chúng tôi đều ngạc nhiên trước cách Thiên Chúa đã sử dụng những người yêu thương ấy để chu cấp mọi thứ chúng tôi cần.

Nhưng câu chuyện của tôi vẫn chưa dừng lại ở đó.

Vì vợ của tôi chưa bao giờ xuất ngoại, tôi thầm hy vọng có thể đưa vợ ra nước ngoài vào dịp tuần trăng mật. Tôi tìm thấy vé khuyến mãi đi Macao vào ngày thích hợp, nhưng chúng tôi chỉ có đủ tiền cho tiền vé máy bay, còn tiền phòng khách sạn và những khoảng chi phí khác thì không có.

Tôi gần như từ bỏ ý định của mình khi một người bạn cũ—một trong những người bạn học năm lớp 7 của tôi—bất ngờ viết thư cho tôi. “Tôi nghe bạn sắp kết hôn. Hai bạn định hưởng tuần trăng mật ở đâu?” anh ta hỏi. Tôi trả lời rằng tôi hy vọng đến Macao, nhưng có thể sẽ không thực hiện được.

Bạn có thể tưởng tượng tôi bất ngờ thế nào, khi người đàn ông này, người mà tôi đã không liên lạc suốt nhiều năm, hồi âm rằng anh ta thường đi công tác đến Macao và là thành viên trong câu lạc bộ của một khách sạn. “Nếu bạn quyết định đi đến Macao, tất cả chi phí tôi sẽ thanh toán!”

Vị sếp tuyệt vời của tôi, Chúa, đã ban cho tôi những gì lòng tôi ao ước, (Tv 37:4, Ep 3:20). Thiên Chúa có trả công cho những ai phục vụ Ngài bằng thời gian , tiền bạc và khả năng của họ không? Chắc chắn Ngài có!

THE SECRET OF LIFE

BY KEITH PHILLIPS

JESUS SAID THAT THE SECRET TO HAPPINESS AND SUCCESS IS TO “seek the kingdom of God above all else,” but does that work today? Can we lead God-centered lives, do more than survive in this materialistic world, and still be ourselves? I believe we can.

To “seek the kingdom of God above all else” means to bring our priorities into line with God’s, so the first step is to honestly assess our values and goals in life.

The next step is to understand God’s priorities. How would He like to see us live? Many people stop here because they expect God to ask impossibly complicated and sacrificial things of them. Actually, He makes it pretty simple: “What does the Lord require of you but to do justly, to love mercy, and to walk humbly with your God?” (1 Timothy 6:10). “The entire law is summed up in a single command: ‘Love your neighbor as yourself.’” (1 Timothy 6:10). Easier said than done, but doable.

It’s also important to clear up another misconception: God is not against material success. The Bible doesn’t say that “money is the root of all evil,” but rather “the love of money is the root of all evil.” (1 Timothy 6:10). God will bless us materially if we will use those blessings to “do justly, love mercy, walk humbly with our God,” and “love our neighbor.”

Can we still be ourselves?—Yes, only we will be happier, more focused, and more fulfilled. God made each of us to be a unique expression of His love. He’s not going to spoil that, but rather improve on it. When our values are in line with God’s values and we let His priorities become our priorities, it’s a win-win situation.

Bí mật của cuộc sống

Keith Phillips

Chúa Giêsu đã nói rằng bí quyết để hạnh phúc và thành công chính là “tìm kiếm nước Thiên Chúa trên hết mọi sự”, nhưng liệu điều ấy có ứng dụng được trong thời đại ngày nay không? Chúng ta có thể sống một cuộc sống trong đó Chúa chính là trung tâm, có thể nào chỉ làm vừa đủ sống trong thế giới vật chất này, và vẫn là chính mình? Tôi tin chúng ta có thể.

“Tìm kiếm nước Thiên Chúa trên hết mọi sự” có nghĩa là mang những điều ưu tiên của chúng ta ngang bằng với những điều ưu tiên của Chúa, như thế, bước đầu tiên chính là đánh giá một cách trung thực những giá trị và mục tiêu trong cuộc sống của chúng ta.

Bước kế tiếp chính là nhận thức được những điều ưu tiên của Chúa. Thiên Chúa muốn nhìn thấy chúng ta sống thế nào? Rất nhiều người dừng lại ở đây bởi vì họ trông chờ Chúa đòi hỏi những điều đòi hỏi sự hy sinh, phức tạp đến không thể. Thật sự là, Ngài đòi hỏi rất đơn giản: “Điều nào Đức Chúa đòi hỏi bạn: đó chính là thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa của bạn” (Mk 6:8). Toàn bộ lề luật được tóm gọn trong một điều răn duy nhất: “Yêu tha nhân như chính mình’” (Gl 5:14). Nói thì dễ hơn làm, nhưng có thể thực hiện được.

Một điều quan trọng khác cần phải làm chính là loại bỏ một quan niệm sai khác: Chúa không chống lại sự thành công thuộc về vật chất. Kinh Thánh không nói rằng “Tiền bạc là nguồn gốc của mọi điều ác”, nhưng “lòng ham muốn tiền bạc chính là cội rễ sinh ra mọi điều ác” (1Tm 6:10). Thiên Chúa sẽ ban phát về vật chất cho chúng ta nếu chúng ta sử dụng những phúc lộc ấy để “thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa của chúng ta và “yêu tha nhân.”

Chúng ta có thể nào vẫn là chính mình không?—Có thể, chúng ta thậm chí sẽ hạnh phúc hơn, tập trung hơn, và thỏa nguyện hơn. Chúa tạo nên mỗi chúng ta là một sự thể hiện khác biệt tình yêu của Ngài. Ngài sẽ không phá hỏng điều đó, nhưng cải thiện nó. Khi những giá trị của chúng ta phù hợp với những giá trị của Ngài và chúng ta để cho những điều ưu tiên của Ngài trở thành những điều ưu tiên của chúng ta, đó là một trường hợp toàn thắng.

The choice

BY VIRGINIA BRANDT BERG

HAVE YOU EVER THOUGHT ABOUT THE CHOICE MOSES HAD TO MAKE WHEN HE FORSOOK EGYPT? That choice is what made Moses great. Solomon is known for his wisdom, Daniel for his vision, David for his psalms, and Peter for his zeal, but Moses was great because of the choice he made.

We read in Hebrews chapter 11 that Moses is included among the heroes of faith in God’s hall of fame. “By faith Moses, when he became of age, refused to be called the son of Pharaoh’s daughter, choosing rather to suffer affliction with the people of God than to enjoy the passing pleasures of sin, esteeming the reproach of Christ greater riches than the treasures in Egypt; for he looked to the reward.” (Hebrews 11:24–26).

Moses, who as a baby had been found by Pharaoh’s daughter floating in a basket among tall reeds along the Nile River,( Exodus 2:1–10) was reared in Pharaoh’s palace in wealth and privilege. But when he came of age, he had to make a choice. He was a Hebrew, not an Egyptian. Would he be true to Egypt and wear the crown of the pharaohs, or would he choose his own people?

What a crisis that must have been for this young man, Moses! Imagine him climbing to some high place and looking at the lights that twinkled from the palace and the imperial city—the palace with all its riches and beauty, things that he had been used to all his life. Then looking south toward the pyramids, where his own people worked as slaves of Pharaoh, making bricks. As they toiled to the sound of the slave driver’s whip, how Moses’ heart must have burned within him! They were his people, but if he chose to be one of them, he would have to forget all the comforts and luxury he had always enjoyed; he would wear the despised garb of the slaves and renounce forever his foster mother, Pharaoh’s daughter. But he made his choice, as God’s Word says, “to suffer affliction with the people of God [rather] than to enjoy the passing pleasures of sin.”

Now these “pleasures of sin” were more tempting than one might think from this simple statement, because Egypt at that time was the most attractive spot on earth. Her granaries were bursting with grain, the wealth of the world poured into her treasury—and Moses could have been heir to it all!

Moses had been educated “