Child training – Dạy trẻ

Nuôi Dạy Con Cái Thông Qua Lời Cầu Nguyện – Parenting Through prayer

CHÚA GIÊ-SU VỚI TÌNH YÊU

Nuôi nấng con cái trong thế giới ngày nay thật không dễ dàng. Rất nhiều những giá trị quý giá con muốn khuyến khích nơi những đứa con của mình không ngừng bị chống lại bởi những người khác, những người có hướng đi trái ngược. Con lo lắng những nổ lực mạnh mẽ nhất của con cũng sẽ thất bại và con cái của con sẽ quay lưng lại với những giá trị mà con đã rất trân trọng. Ta biết đôi lúc con bị cám dỗ bởi những suy nghĩ muốn bỏ cuộc, nhưng đừng làm thế. Những quan tâm và lo lắng của con sẽ không trở nên vô ích. Vẫn còn rất nhiều điều con có thể làm, cho dù con đã cố gắng hết sức. Nhưng Ta có thể làm rất nhiều điều so với những gì con có thể làm, và Ta luôn sẵn sàng giúp đỡ. Ta cũng hiểu rõ những đứa con của con hơn cả con hiểu chúng, và Ta biết làm thế nào là tốt nhất để giải quyết vấn đề. Ta muốn cùng con nuôi dạy con cái để chúng trở thành những người thánh thiện mà cả Ta và con mong muốn ở nơi chúng.

Hãy dâng con cái của con cho Ta qua lời cầu nguyện. Thông qua lời cầu nguyện con có thể trở thành những bậc cha mẹ tốt hơn mà con mong muốn. Thông qua lời cầu nguyện con có thể giúp bảo vệ con cái của mình khỏi những ảnh hưởng tai hại không lành mạnh. Thông qua lời cầu nguyện, con có thể tìm thấy những giải pháp của Ta cho những vấn đề của chúng. Thông qua lời cầu nguyện, con có thể làm những gì con không thể.

Hãy dành thời gian để cầu nguyện cho con cái của con mỗi ngày. Mỗi khi chúng đương đầu với một vấn đề rắc rối, hãy cầu xin câu trả lời của Ta. Hãy bắt đầu trở thành bậc cha mẹ tốt hơn ngay hôm nay thông qua lời cầu nguyện. Những thay đổi mà con nghĩ là không thề sẽ đến thông qua sức mạnh của lời cầu nguyện.

FROM JESUS WITH LOVE

It’s not easy raising children in today’s world. Many of the godly values that you want to encourage in your children are constantly being attacked by others who are going the opposite direction. You worry that even your best efforts will fail and that your children will turn their backs on the values you hold dear. I know you’re tempted sometimes to give up, but don’t. Your concern and care are not in vain. There’s only so much that you can do, even though you try your best. But I’m capable of doing much more than you ever could, and I am here to help. I also understand your children even better than you do, and I know how to best handle their problems. I want to work with you to shape your children into the godly people you and I both want them to become.

Commit your children to Me in prayer. Through prayer you can be the better parent you want to be. Through prayer you can help protect your children from harm and unwholesome influences. Through prayer you can find My solutions to their problems. Through your prayers I can do what you can’t do.

Set aside time each day to pray for your children. Each time you’re faced with a troublesome issue, ask Me for the answer. Start today to be a better parent through prayer. Changes that you haven’t thought possible will come to pass through the power of prayer.

GIÁO DỤC CON CÁI BẰNG TRÁI TIM – PARENTING FROM THE HEART

VẬT CHẤT KHÔNG PHẢI LÀ MÃI MÃI, TRẺ CON MỚI LÀ MÃI MÃI.

Tác giả RuthCortejos

Những người làm cha mẹ chúng ta đều muốn con cái mình được mọi người xung quanh yêu mến, và chúng có thể hoà hợp được với những đứa trẻ khác. Và dĩ nhiên tôi cũng muốn điều đó, khi đứa con đầu lòng của tôi, Danae, bắt đầu chơi với những đứa trẻ khác. Tôi cố dạy bé biết cách đối xử yêu thương đối với mọi người, và trong hầu hết mọi trường hợp bé đều làm tốt—kết bạn, không đánh nhau, biết quan tâm, giúp đỡ, và ngay cả việc để tôi chơi với những đứa trẻ khác. Dạy cô bé biết nhường đồ chơi của mình chính là thách thức lớn nhất đối với tôi.

Để cho bé thêm cơ hội học được bài học này, chúng tôi đã bắt đầu mời những đứa trẻ cỡ tuổi của bé đến nhà chơi. Một bước nhỏ trong hành động của chúng tôi chính là bí quyết giúp Danae khám phá ra rằng việc chia sẻ với người khác là rất thích thú—một bài học mà sau đó khi tôi phát hiện ra, chính tôi cần phải ôn lại.

Một buổi tối nọ, Danae mời bạn của bé, Natalie đến chơi cùng. Natalie là cô bạn rất thường hay chơi cùng với Danae, và trò chơi ưa thích của hai đứa chính là những tấm hình được vẽ rực rỡ từ trò chơi Go Fish. Mặc dù cả hai còn quá nhỏ để nắm bắt những luật chơi và chơi theo đúng cách, nhưng cả hai cô bé đều thích nhìn những bức hình và tìm những tấm hình trùng với nhau.

Tối hôm ấy, sau khi Natalie về, Danae đến bên tôi và nói: “Mẹ ơi, con muốn cho Natalie những tấm hình này. Bạn ấy rất thích nó.” Cô bé giơ lên ba hoặc bốn tấm hình từ bộ trò chơi Go Fish.

Tôi cố giải thích rằng tôi không muốn bé đem cho những tấm hình ấy bởi vì như thế bộ đồ chơi của chúng tôi sẽ không trọn bộ, nhưng Danae vẫn khăng khăng muốn cho. “Nhưng con thật sự muốn cho bạn ấy.”

Tôi giải thích thêm lần nữa. “Này Danae, những tấm hình này nằm trong bộ đồ chơi Go Fish. Nếu con đem cho Natalie những tấm này, chúng ta sẽ không còn nữa và bộ đồ chơi sẽ thiếu mất vài tấm.”

“Không sao mẹ, con vẫn còn những tấm khác.”

Tôi nghĩ có lẽ cô bé không hiểu rằng một khi bé cho cái gì, thì thứ đó không bao giờ lấy lại được, vì thế tôi cố ngăn cản bé. “Nếu con cho Natalie những cái này, ngày mai con không thể nào đi đòi chúng lại được. Một khi con cho bạn ấy những thứ này, thì đó là của bạn ấy.”

Một nét nhìn lo âu thoáng qua trên khuôn mặt của Danae. Một lát sau, tôi cảm thấy vui vì hình như cô bé đã hiểu ra. Sau đó, cô bé cười và nói: “Cũng được, dù sao con cũng muốn bạn ấy có những cái này.”

Tôi có thể nói được gì đây? Tôi ngồi xuống thinh lặng trong chốc lát và cầu nguyện. Sau đó, tôi chợt nghĩ ra: Tôi cố dạy bé biết chia sẻ trong suốt thời gian dài, và lúc này bé đã học được bài học quan trọng ấy thì tôi lại cố ngăn cản bé. Tôi đang làm gì vậy? Tôi đang phạm phải một sai lầm rất ngớ ngẩn! Liệu việc bộ đồ chơi Go Fish không đủ bộ có quan trọng gì không? Nếu cần, có thể thay bộ mới. Điều quan trọng chính là con gái của tôi biết được niềm vui của sự cho đi, điều quan trọng chính là cô bé biết nghĩ đến người khác thay vì bản thân mình, cô bé cố gắng làm cho bạn của mình được vui vẻ. Đó chẳng phải là những gì thật sự ý nghĩa trong cuộc sống hay sao?

Ngày hôm đó, con gái của tôi đã dạy cho tôi một bài học, và đó là bài học mà tôi vẫn phải trải qua. Lúc này, tôi có ba đứa con, và một trong bọn chúng cũng thường hay cầm những món đồ chơi hay con thú đồ chơi đến và bảo rằng muốn tặng cho bạn. Thông thường, suy nghĩ trước tiên của tôi là làm thế nào để can ngăn chúng, nhưng sau khi dừng lại suy nghĩ, tôi luôn nhận ra cùng một điều: Vật chất không phải là những thứ mãi mãi, con cái mới là những gì mãi mãi. Những giá trị mà hôm nay tôi ghi sâu vào trong những đứa con của mình chính là một phần trong con người của chúng trong tương lai.

Things Are Not Forever, Children Are

By Ruth Cortejos

We parents want our children to be liked and get along well with other children. I certainly did when my first child, Danae, was beginning to play with other kids. I tried to teach her how to interact lovingly, and she did well in most aspects—making friends, not fighting, being considerate and helpful, and even letting me play with the other children. Teaching her to share her toys was the biggest challenge.

To give her more opportunities to learn this, we started inviting other children her age over to play. That small step was the key to helping Danae discover that it’s fun to share with others—a lesson I needed to brush up on myself, as it turned out.

One evening Danae had invited a friend, Natalie, to play with her. Natalie was one of her more frequent playmates, and their favorite thing to play with was the brightly illustrated deck of cards from a children’s card game called Go Fish. Although the girls were too young to follow all the rules and play the game as intended, they liked looking at the pictures and finding the ones that matched.

That evening, after Natalie left, Danae came to me and said, “Mommy, I’d like to give these to Natalie. They’re her favorites.” She held up three or four cards from the Go Fish game.

I tried to explain that I didn’t want her to give them away because then our set wouldn’t be complete, but Danae persisted. “But I really want her to have them!”

Again I tried to explain. “Danae, these cards belong to our Go Fish game. If you give them to Natalie, we won’t have them anymore and the set will be missing pieces.”

“That’s okay, Mommy, because I have the other cards.”

I thought perhaps she didn’t understand that when she gave something away, it was gone for good, so I tried again to dissuade her. “If you give those to Natalie, you can’t go and ask for them back tomorrow. Once you give them to her, they’ll be hers.”

A look of concern came over Danae’s face. For a moment I was happy that she seemed to understand. Then she smiled and said, “Well, that’s okay, I want her to have them anyway.”

What could I say to that? I sat quietly for a moment and prayed. Then it came to me: I had been trying for so long to teach her to share, and now that she had learned that important lesson, I was trying to stop her. What was I doing? I was just about to make a very stupid mistake! What did it matter that our Go Fish game would be incomplete? It could be replaced, if need be. What mattered was that my daughter was learning the joy of giving, that she was thinking about others instead of herself, that she was trying to make her friend happy. Isn’t that what life is all about?

My daughter taught me a lesson that day, and it’s one that I still get tested on. I now have three children, and fairly often one of them will come to me with a toy or stuffed animal in their hands and say they want to give it to one of their friends. My first thought is often how I can talk them out of it, but when I stop to think about it, I always come to the same realization: Things are not forever, but children are. The values I instill in my children today will be part of who they are tomorrow.

ĐIỀU MÀ TÌNH YÊU CỦA CHA MẸ CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC – WHAT A PARENT’S LOVE CAN DO

Một ngày nọ, một cậu bé bị điếc một phần chạy từ trường về nhà mang theo thông báo của trường học. Tờ thông báo đưa ra lời đề nghị cha mẹ cậu bé cho cậu nghĩ học kèm theo lời nhận xét rằng cậu bé “quá ngốc, không thể học được.”

Mẹ của cậu bé đọc tờ thông báo và nói: “Con trai của tôi, Tom không quá ngốc đến nỗi không thể học được. Tôi sẽ tự mình dạy cho nó.” Và bà đã làm thế.

Nhiều năm sau khi Tom qua đời, người dân Mỹ bày tỏ lòng tôn kính đối với ông bằng cách tắt hết những ngọn đèn trong nước trong một phút. Bạn thấy đấy, đó chính là Tom, người phát minh ra bóng đèn điện—và không chỉ có thế, ông còn phát minh ra phim điện ảnh và máy ghi âm. Thomas Edition có cả thảy hơn một ngàn sáng chế.—Quyển sách kinh nguyện ngắn của Thiên Chúa dành cho các bà mẹ.

* * *

“Mẹ của tôi chính là người làm ra tôi. Bà luôn chân thành và luôn tin tưởng tôi, tôi có cảm giác mình có được ai đó làm lẽ sống của mình—ai đó mà tôi không thể nào làm cho họ thất vọng. Ký ức của tôi về mẹ sẽ luôn là một điều tốt đẹp đối với tôi.” –Thomas Edison (1847-1931).

* * *

Khi còn là một đứa trẻ ở độ tuổi thanh thiếu niên, Jim làm việc cho một cửa hàng tạp phẩm ở Hamilton, Missouri. Cậu bé rất thích công việc ấy và dự định xem đó là nghề của mình. Một đêm nọ, cậu bé về nhà, và tự hào kể với gia đình về người chủ tinh khôn của mình. Ông ta đã trộn lẫn cà phê kém chất lượng với cà phê đắt tiền, và nhờ đó ông ấy có lời. Jim cười khi kể câu chuyện trên bàn ăn tối.

Cha của cậu bé cảm thấy câu chuyện ấy chẳng thấy có gì là đáng buồn cười cả. Ông nói: “Hãy nói cho bố nghe, nếu người bán tạp phẩm biết có ai đó tráo hàng kém chất lượng cho ông ta nhưng vẫn lấy với giá của hàng tốt nhất, liệu ông ta có nghĩ rằng họ tinh khôn, và cười về điều đó không?”

Jim có thể nhìn thấy bố thất vọng về mình. “Con đoán là không. Con đã không suy nghĩ về sự việc theo cách đó.” cậu bé trả lời.

Cha của Jim bảo cậu bé sáng mai đến cửa hàng tạp phẩm nhận tiền lương và nói với người chủ rằng cậu sẽ không làm việc cho ông nữa. Công việc không nhiều ở Hamilton, nhưng cha của Jim thà chịu con mình thất nghiệp còn hơn giao du với người buôn bán gian lận.

J.C Penny suýt trở thành người bán tạp phẩm. Thay vào đó ông lập ra một chuỗi bán lẽ mang tên mình. Ông chia sẻ bí quyết thành công trong cuốn tự truyện có tựa đề: Năm mươi năm với nguyên tắc vàng.

* * *

“Hãy về nhà và yêu gia đình của bạn.” –Mẹ Tê-rê-sa thành Can-cút-ta (1910-1997) đã trả lời khi được hỏi: “Chúng tôi phải làm gì đẩy mạnh hòa bình thế giới?” khi nhận giải Nobel Hòa Bình năm 1979.

A partially deaf boy came home from school one day carrying a note from officials at the school. The note suggested that the parents take the boy out of school, claiming that he was “too stupid to learn.”

The boy’s mother read the note and said, “My son Tom isn’t ‘too stupid to learn.’ I’ll teach him myself.” And so she did.

When Tom died many years later, the people of the United States of America paid tribute to him by turning off the nation’s lights for one full minute. You see, this Tom had invented the light bulb—and not only that, but also motion pictures and the record player. In all, Thomas Edison had more than one thousand patents to his credit.—God’s Little Devotional Book for Moms

* * *

“My mother was the making of me. She was so true and so sure of me, I felt that I had someone to live for — someone I must not disappoint. The memory of my mother will always be a blessing to me.”—Thomas A. Edison (1847-1931)

* * *

When he was a teenager, Jim worked for a grocer in Hamilton, Missouri. He liked the work and had plans to make a career of it. One night he came home and proudly told his family about his sly employer. The grocer had a practice of mixing low quality coffee with the expensive brand and thus increasing his profit. Jim laughed as he told the story at the supper table.

His father didn’t see anything funny about the practice. “Tell me,” he said, “if the grocer found someone palming off an inferior article on him for the price of the best, do you think he would think they were just being sly, and laugh about it?”

Jim could see his father was disappointed in him. “I guess not,” he replied. “I guess I just didn’t think about it that way.”

Jim’s father instructed him to go to the grocer the next day and collect whatever money was due him and tell the grocer he wouldn’t be working for him any longer. Jobs were not plentiful in Hamilton, but Jim’s father would rather his son be unemployed than associated with a crooked businessman.

J.C. Penny came that close to becoming a grocer. Instead he founded the retail chain that still bears his name. He shares the secret of his success in the title of his autobiography: Fifty Years with the Golden Rule.

* * *

“Go home and love your family.”—Mother Teresa of Calcutta (1910-1997), when receiving the Nobel Peace Prize in 1979, in reply to the question “What can we do to promote world peace?”

Raising teenagers

Mark Twain (1835-1910), tác giả và diễn viên hài người Mỹ nhớ lại: “Khi tôi còn là một cậu trai 14 tuổi, cha tôi lúc ấy thật chẳng biết gì cả khiến tôi không thể chịu nỗi khi có một người già như thế bên cạnh. Nhưng khi tôi 21 tuổi, tôi ngạc nhiên về rất nhiều điều ông đã học được.” Có lẽ cha của ông sẽ kể một câu chuyện khác!

Một điều dường như luôn đúng: Nuôi dạy con cái ở độ tuổi thanh thiếu niên chính là thách thức to lớn nhất mà hầu hết các bậc cha mẹ đều phải đương đầu. Một số chìm dưới gánh nặng. Một số trốn tránh trách nhiệm. Một số lo lắng và hy vọng điều tốt nhất. Một số quá bận rộn với những việc khác đến nỗi thậm chí kh6ong biết điều gì đang xảy ra cho con cái của mình. Nhưng những bậc cha mẹ khác nhìn thấy điều cần thiết, nổ lực gấp đôi, tìm kiếm giải pháp cho những vấn đề xảy ra với con cái ở độ tuổi thanh thiếu niên của họ, và dẫn dắt chúng suốt những năm chúng ở vào độ tuổi ngỗ nghịch.

Làm bố mẹ của những đứa con đang ở độ tuổi thanh thiếu niên thật không dễ dàng, nhưng bất cứ một bậc cha mẹ nào cũng có thể có được tất cả mọi sự giúp đỡ họ cần, mỗi một ngày giải quyết một vấn đề, nếu họ biết nơi nào để quay sang tìm sự giúp đỡ. Thiên Chúa, là Đấng tạo dựng nên tất cả chúng ta, cũng là Đấng tạo ra một hệ thống dựa trên đó chúng ta phát triển và trưởng thành—và Ngài không phạm sai lầm. Ngài biết điều mà mỗi người chúng ta cần ở mỗi giai đoạn của cuộc sống và trang bị phù hợp cho chúng ta.

Vậy, nếu bạn làm cho mẹ và đang cảm thấy ngàn càng khó đáp ứng những nhu cầu của những đức con đang ngày một lớn của bạn, hãy quay sang Đấng không thể nào thất bại. Mỗi một vấn đề, Ngài đều có một giải pháp. Mỗi một câu hỏi, Ngài đều có một câu trả lời. Mỗi một trở ngại có vẻ như không thể nào vượt qua được, Ngài sẽ tạo ra một con đường để vượt qua, vòng qua hoặc xuyên qua. Mỗi một hy sinh bạn làm cho con cái của mình, Ngài đều có phần thưởng dành cho bạn. Ngài yêu bạn và con cái của bạn, và Ngài luôn ở bên cạnh giúp đỡ bạn.

“When I was a boy of 14,” the American author and humorist Mark Twain (1835-1910) recalled, “my father was so ignorant I could hardly stand to have the old man around. But when I got to be 21, I was astonished at how much he had learned in seven years.” His father would probably tell the story differently!

This seems to be a timeless truth: Raising teenagers could be the greatest challenge most parents ever face. Even with 12 years to get ready for it, few parents feel prepared. Some sink under the weight. Some abdicate. Some hold their breath and hope for the best. Some are too busy with other things to even notice what is happening to their children. But other parents see the need, redouble their commitment, search out solutions to their teens’ problems, and guide them through those turbulent years.

Being a parent of teens isn’t easy, but any parent can get all the help they need, one day and one problem at a time, if they know where to turn. God, who made us all, also set up the system by which we grow and mature—and He doesn’t make mistakes. He knows what each of us need at each stage of our lives and equips us accordingly.

So if you’re a parent and are finding it increasingly difficult to meet your growing children’s needs, turn to the One who cannot fail. For every problem, He has a solution. For every question, He has the answer. For every seemingly insurmountable obstacle, He will make a way over, around, or through. For every sacrifice you will ever make for your children, He has a reward waiting. He loves you and your children, and He’s always there for you.

ƠN LÀNH BỊ CHE KHUẤT – A Hidden Blessing

Tác giả Jessica Roberts

Kết thúc một ngày dài bận rộn với công việc chăm nom những đứa trẻ bị bệnh. Không, không phải những đứa con của tôi. Đó là con của một cặp vợ chồng khác, vì tính chất công việc, họ phải hy sinh thời gian quây quần cùng với gia đình để ra ngoài chăm lo cho nhu cầu của những người khác. Tôi là một giáo viên, và tôi cũng thường rất thích việc thay thế bố mẹ của những đứa trẻ, nhưng không phải tuần này.

“Tôi rất mệt mỏi, kiệt sức, và căng thẳng. Tôi còn phải dọn rữa chén dĩa, giặt quần áo. Tôi lỡ mất chuyến đi biển cùng bạn bè vì phải chăm sóc những đứa trẻ vừa ho, vừa sổ mũi, vừa khóc nhai nhải. Những đứa trẻ đang ngủ trưa, và một ngày trước mặt tôi vẫn còn rất dài.”

Tôi thất vọng nhìn một núi chén dĩa vẫn chưa rữa. “Ngày hôm nay, tôi không được ngủ đủ giấc, không được hít thở không khí trong lành. Tôi không phải làm những việc này. Tôi không phải là mẹ của những đứa trẻ. Chỉ có những người mẹ mới có thứ tình yêu không điều kiện, vị tha, kiên nhẫn dành cho những đứa con của mình để có thể chịu đựng tất cả! Không phải tôi. Tôi thậm chí không phải là một thành viên trong gia đình của họ, và những đứa trẻ này khiến tôi phát điên lên!”

By Jessica Roberts

It’s the end of a long day of caring for sick children. No, not my own. They belong to a missionary couple whose job often calls them away to tend to others’ needs at the sacrifice of some of their time together as a family. I am the children’s teacher, and I usually enjoy being a substitute parent, but not this week.

“I’m feeling overtired, run down, and stressed,” I grumble. “I’m way behind on the dishes and laundry, and I’m missing a beach trip with my friends to instead take care of a bunch of coughing, sniffling, whiny kids. The kids are having their midday nap, and my day still stretches before me.”

I stare despondently at the mountain of unwashed dishes. “I haven’t had enough sleep or fresh air for days now. I’m not meant do this. I’m not their mother. Mothers have the patience, the selflessness, the unconditional love for their children to put up with all this! Not me. I’m not even part of their family, and these kids are driving me crazy!”

More >