God’s Care -Sự chăm sóc của Chúa

TẠI SAO CÓ ĐAU KHỔ? – Why suffering?

H: Tại sao Thiên Chúa lại để cho có đau khổ? Ngài có quan tâm đến chúng ta không?

T: Chắc chắn là Thiên Chúa có quan tâm! Ngài đau khi nhìn thấy chúng ta đau khổ do kết quả của những lựa chọn sai của chính chúng ta và những hành động của những người khác. Kinh Thánh nói với chúng ta: “Như người cha chạnh lòng thương con cái, Chúa cũng chạnh lòng thương kẻ kính tôn. Người quá biết ta được nhồi nắn bằng gì, hẳn Người nhớ: ta chỉ là cát bụi” (Thánh vịnh 103:13-14).

Chúa Giê-su cũng cảm thông với những yếu đuối của chúng ta, bởi vì Ngài “đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta, nhưng không phạm tội” (Do thái 4:15). Ngài biết rõ đau khổ là như thế nào, bởi vì Ngài đã bị tra tấn và rồi bị đóng đinh vì tội lỗi của thế gian.

Q: Why does God allow suffering? Doesn’t He care about us?

A: God certainly does care! It hurts Him to see us suffer as a result of our own wrong choices or the wrong choices and actions of others.

The Bible tells us, “As a father pities his children, so the Lord pities those who fear [reverence] Him. For He knows our frame; He remembers that we are dust.” (Psalm 103:13–14)

Jesus, too, can sympathize with our weaknesses, because He was “tempted in every way, just as we are.” (Hebrews 4:15 NIV) He certainly knows what it’s like to suffer, because He was tortured and then crucified for the sins of the world.

More >

BUỔI BÌNH MINH CỦA NĂM MỚI – THE DAWN OF A NEW YEAR

Tác giả Andrew Mateyak

Vào ngày đầu mỗi năm, tôi đều thức dậy khoảng lúc 5 giờ sáng để ngắm mặt trời mọc. Tôi chọn một nơi có thể nhìn thấy nhiều cảnh đẹp—bãi biển, cây xanh, sân bóng rổ. Năm nay, tôi chọn mái nhà.

Tôi ngồi xuống và nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra trong năm qua—và quả thật rất nhiều điều. Cháu gái xinh xắn và hai cháu trai dễ thương của tôi tròn một tuổi. Tôi quen được những người bạn mới trong chuyến đi đến Manila vừa rồi. Tôi có chuyến hành trình đầu tiên trong cuộc đời vượt qua Thái Bình Dương đến Bắc Mỹ. Tất cả những ký ức tuyệt vời. Tôi tạ ơn Chúa về mỗi một điều và cất giữ chúng cẩn thận để có thể hồi tưởng lại bất cứ khi nào tôi cần đến sự động viên.

By Andrew Mateyak

On the first day of each New Year, I get up at around 5:00 am to watch the sun rise, and go to a spot I have already picked out, where there is a good view. This year I have chosen the roof.

As I sit down, I think about all of the good things that happened to me in the past year. I thank God for each one and then tuck them away—wonderful memories that I can recall whenever I need a boost.

More >

BÂY GIỜ VÀ MÃI MÃI – NOW AND FOREVER

Tác giả Maria Fontaine

Khi năm mới bắt đầu, rất nhiều người trông chờ với sự lo lắng những gì phía trước sẽ xảy ra với họ, gia đình, bạn bè, cũng như với thế giới. Thật yên lòng khi biết rằng dù tương lai có thế nào và cho dù bạn có thể đối mặt với bất kỳ vấn đề và khó khăn gì, Chúa Giê-su muốn giúp bạn vượt qua chúng. Nếu bạn đã đón nhận Chúa Giê-su như là Đấng Cứu Độ, bạn có thể trông cậy vào sự chăm sóc vô cùng đặc biệt của Ngài.

Tôi cảm thấy đoạn Kinh Thánh gây xúc động nhất chính là Gio-an chương 14 đến chương 17. Chúa Giê-su dành thời gian ở cùng những môn đệ thân tính nhất của Ngài, trò chuyện với họ, và động viên họ—chuẩn bị họ trước sự thật rằng không bao lâu nữa, Ngài sẽ rời khỏi thế gian này, và giải thích rằng Thần Khí của Ngài sẽ tiếp tục ở cùng họ.

By Maria Fontaine

As the New Year begins, many people are looking forward with a measure of trepidation to what lies ahead for them and their families and friends, as well as for the world in general. It’s comforting to know that whatever the future holds and whatever problems or hardships you may face, Jesus wants to help you through them. If you have received Him as your Savior, you can count on His extra special care.

I’ve found that some of the most moving passages in the Gospels are in John chapters 14 through 17. Jesus was spending time with His closest followers, talking with them, teaching them, praying for them, and encouraging them—preparing them for the fact that He would soon be leaving this physical realm, and explaining that His Spirit would continue to always be with them.

More >

CÓ TIỀM NĂNG – GOT POTENTIAL?

Tác giả Peter Amsterdam

Một cách thực tế, bạn có trông đợi mình sẽ trở thành một người như thế nào hoặc hoàn thành được điều gì? Điều đó phụ thuộc một phần vào việc bạn định nghĩa thế nào là “thực tế.” Không ai có thể biết được khả năng của chúng ta tốt hơn Thiên Chúa, và thường thì định nghĩa của Ngài về “thực tế” chính là “tiềm năng.”

Ngài biết rõ giới hạn của chúng ta—“Người quá biết ta được nhồi nắn bằng gì, hẳn người nhớ: ta chỉ là cát bụi” (Thánh vịnh 103:14)—nhưng Ngài cũng nhìn thấy con tim của chúng ta và luôn nhìn chúng ta với cái nhìn biết rõ chúng ta có thể trở nên người thế nào.

By Peter Amsterdam

What can you realistically expect to be or accomplish? That depends in part on how you define “realistic.” Nobody knows what we’re capable of better than God, and often His definition of “realistic” is “potential.”

He knows our limits—“He knows our frame; He remembers that we are dust”( Psalm 103:14)—but He also sees our hearts and continually looks at us from the viewpoint of what we can become.

More >

NGÀY QUA NĂM TỚI – YEAR BY YEAR, DAY BY DAY

Tác giả Virginia Brandt Berg

Hôm nọ, có người hỏi tôi: “Tại sao bà lại thường nói tuổi của mình?” Tôi nghĩ thật là điều tuyệt vời khi Chúa giữ tôi suốt nhiều năm như thế. Tôi nói thêm lần nữa.—Tôi năm nay 80 tuổi [vào năm 1966]!

Nếu tôi là bạn, tôi sẽ không sợ tuổi già. Một số người nghĩ lớn tuổi sẽ dẫn đến đủ chuyện rắc rối và phiền phức. Lẽ dĩ nhiên, cũng có một số việc như thế, nhưng tuổi già cũng có thể là một chuyến phiêu lưu hết sức thú vị, đặc biệt là đối với những ai có mối quan hệ riêng tư với Chúa Giê-su. Không có Chúa Giê-su, tôi tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ rất buồn tẻ và đầy ấp những chán chường và thất bại, và tôi đã nói chuyện với rất nhiều người như thế—những người bị ám ảnh bởi cảm giác trống rỗng và vô vọng bởi vì họ không có lòng tin hoặc không có mối quan hệ sống động với một Chúa Giê-su sống động.

Bạn biết bao nhiêu người, đặc biệt là những người lớn tuổi hơn, những người có vẻ mặt vui vẻ và rạng ngời? Rất nhiều vẻ mặt của những người lớn tuổi chúng ta gặp trên đường đều không vui và hiện rõ nỗi sợ hãi, và lý do là vì họ thiếu lòng tin. Họ không có được neo bám trong những lúc giông bão; họ không có được Chúa Giê-su để cậy dựa vào. Không hề có niềm vui nơi vẻ mặt của họ bởi vì không hề có niềm vui nơi trái tim của họ. Nhưng không cần phải như thế. Một trong những người bạn của tôi diễn tả vẻ mặt của một phụ nữ mà ông ấy biết như là “ngôi nhà thờ cổ thắp sáng cho buổi kinh tối.”

Tôi gặp được những người lớn tuổi khác, họ nói về việc họ đang trải qua một cuộc sống tuyệt vời của tuổi già như thế nào, và chắc hẵn, cách nhìn tích cực và những kết quả tích cực ấy chính là bởi vì họ có lòng tin mạnh mẽ. Họ nói: “Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi—tôi còn sợ người nào?” (Thánh vịnh 27:1) hoặc “Tôi không sợ tuổi tác! Chuyện gì đến cũng được, tôi đang ở trong tay Chúa”, hoặc “Thiên Chúa là Cha nhân từ, và tôi biết rằng mọi sự đều sinh ích cho tôi vì tôi yêu Ngài” (Rô-ma 8:28). Quả là một chuẩn sống tuyệt vời!

Rất nhiều người bị sa lầy trong những nỗi lo toan của cuộc sống; họ lo lắng không biết những nhu cầu vật chất và thể lý của họ có được đáp ứng trong tương lai không. “Ôi những kẻ kém tin,” Đức Giê-su đã khiển trách một số người ở vào thời của Ngài. “Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. Hãy xem chim trời, chúng không gieo không gặt, không thu tích vào kho, thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao?” (Mát-thêu 6:32,26). Chúng ta có được sự đảm bảo: “Thiên Chúa sẽ thỏa mãn mọi nhu cầu của anh em một cách tuyệt vời, theo sự giàu sang của Người trong Đức Giê-su” (Phi-líp-phê 4:19). Khi thời gian đến với chúng ta, Thiên Chúa hiểu những gì chúng ta cần cũng như Ngài hiểu khi chúng ta còn trẻ, và Ngài có khả năng đáp ứng tất cả.

Kinh Thánh nói rằng: “Đức Giê-su vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời” (Do Thái 13:8). Ngài và những lời hứa của Ngài không hề thay đổi theo năm tháng. Những lời hứa ấy vẫn đúng và thích hợp khi chúng ta còn trẻ hay khi chúng ta lớn tuổi. Câu “Nếu bạn tin, mọi sự đều có thể đối với người có lòng tin” (Mác-cô 9:23) đúng khi bạn 80 cũng như 18. “Như thế, chúng ta có thể tin tưởng mà nói: ‘Có Chúa ở cùng tôi mà bênh đỡ, tôi chẳng sợ gì.’” (Do Thái 13:6).

“[Thiên Chúa] đã phán: ‘Ta sẽ không bỏ rơi ngươi,Ta sẽ không ruồng bỏ ngươi’” (Do thái 13:5)—Nói cách khác, Ngài không bỏ chúng ta trong lúc tuổi già của chúng ta. Đó chính là Thiên Chúa mà tôi biết. Đó chính là Thiên Chúa đã chứng tỏ Mình cho tôi thấy năm này qua năm kia dưới tất cả mọi hoàn cảnh, và Ngài đang đứng sẵn sàng ngay lúc này để đáp ứng mọi nhu cầu của bạn, bất cứ nhu cầu gì. Cho dù bạn bao nhiêu tuổi hoặc cho dù bạn cần gì, bạn luôn là mối quan tâm đặc biệt của Ngài ngay lúc này và luôn mãi.

Virginia Brandt Berg (1886–1968), một nhà truyền giáo nổi tiếng ở vào thời của bà.

By Virginia Brandt Berg

Someone asked me the other day, “Why do you so often tell your age?” Well, I think it’s wonderful how God has kept me through so many years. I’ll tell it again.—I’m in my 80th year [in 1966]!

I wouldn’t fear old age, if I were you. Some people think that old age brings on all sorts of troubles and inconveniences. There is some of that, of course, but old age can also be a glorious adventure, especially for those who have a personal relationship with Jesus. Without Jesus, I imagine my life would have been humdrum and filled with disappointments and failures, and I’ve talked to many people who are like that—people who are haunted by a sense of emptiness and futility because they don’t have faith or a living relationship with a living Jesus.

How many people do you know, especially older people, who have radiant, joyful faces? So many of the faces of old people we pass on the street are unhappy and ridden with fear, and the reason for that is their lack of faith. They don’t have an anchor in times of storm; they don’t have Jesus to depend on. There is no joy on their faces because there is no joy in their hearts. But it doesn’t have to be that way. One of my friends described the face of one lady he knew as “an old cathedral lit up for evening worship.”

I’ve met other older people who talk about what a wonderful life they are experiencing in their old age, and inevitably that positive outlook and those positive outcomes are because they have strong faith. They say, “The Lord is my light and my salvation—whom shall I fear? The Lord is the strength of my life—of whom shall I be afraid?”(Psalm 27:1) or, “I don’t fear the years! Come what may, I’m in God’s hands,” or, “God is a loving Father, and I know that all things will work together for my good because I love Him.” (Romans 8:28). What a glorious standard to live by!

A lot of people get bogged down with the cares of this life; they worry about whether or not their physical and material needs will be met in the future. “O you of little faith,” Jesus chided some of those people in His day. “Your heavenly Father knows that you need all these things. Look at the birds of the air, for they neither sow nor reap nor gather into barns; yet your heavenly Father feeds them. Are you not of more value than they?” (Matthew 6:32,26) We have this assurance: “God shall supply all [our] need according to His riches in glory by Christ Jesus.” (Philippians 4:19) When the years come upon us, God understands our needs just as well as He does when we are young, and He is just as capable of meeting them.

The Bible tells us that “Jesus Christ is the same yesterday, today, and forever.” (Hebrews 13:8) He and His promises don’t change with the years. They are just as true and just as much for us when we are old as when we were young. “If you can believe, all things are possible to him who believes” (Mark 9:23)will work just as well when we are 80 as it did when we were 18. “So we may boldly say: ‘The Lord is my helper; I will not fear.’” (Hebrews 13:6).

“[God] Himself has said, ‘I will never leave you nor forsake you.’” (Hebrews 13:5)—He will not fail us in our old age, in other words. That’s the God I know. That’s the God who has proven Himself to me year after year under all conditions, and He’s standing ready at this moment to meet your needs also, whatever they may be. No matter what your age and no matter what your need, you are a unique concern of His at this very moment and always.

Virginia Brandt Berg (1886–1968), was a foremost evangelist of her time.

You can read more about old age on Stars and Pearls ezine page..

YẾU TỐ LÒNG TIN – FAITH FACTOR

Tác giả D.B.B

Sợ hãi, căng thẳng, và thù hận, tất cả những điều gây nên những căn bệnh về thần kinh và những bệnh khác nhau về tâm lý . Những bệnh tâm lý như những vấn đề về tim mạch, viêm khớp và đau bao tử cũng có thể trở nên nặng hơn bởi lo lắng, sợ hãi, oán giận, thù hận hoặc thái độ tiêu cực đối với cuộc sống. Khoa học chứng minh rằng tất cả những thái độ và những cảm giác tiêu cực có thể gây nên việc tích tụ những chất độc trong cơ thể dẫn đến bệnh tật. Nói cách khác, trạng thái tinh thần không tốt có thể làm hại đến cơ thể.

Đó chính là lý lo tại sao lòng tin chính là một liệu pháp tuyệt vời. Việc biết rằng Cha trên trời của bạn yêu thương bạn và sẽ chăm sóc bạn và những người bạn thương yêu sẽ giải tỏa lo lắng và cho bạn bình an trong tâm trí, điều này mang đến sự nghỉ ngơi cho các cơ quan sống, và kế đến sẽ tác động đến việc bài tiết chất độc ra khỏi cơ thể. Lòng tin vào tình yêu của Thiên Chúa chính là liều thuốc tốt nhất!

BY D.B.B

Fear, tension, and hatred all produce various psychological and nervous diseases. Physiological diseases like heart trouble, arthritis, and stomach ulcers can also be made worse by worry, fear, bitterness, hatred, or a negative attitude toward life. Science has proved that all of these negative attitudes and feelings can cause an actual buildup of poisons in the body that contribute to illnesses. In other words, the wrong state of mind can actually poison your body.

That is why faith is such a marvelous cure. Knowing that your heavenly Father loves you and is going to take care of you and yours eliminates fear and gives you peace of mind, contentment of heart, and a feeling of spiritual well-being that brings rest to your vital organs, and that in turn actually causes the elimination of poisons from your body. Faith in God’s love is the best medicine!

MỘT NƠI TRÊN ĐƯỜNG VỀ NHÀ – A spot along the way home

Chúa Giê-su Cứu Thế đã đến thế gian để bày tỏ tình yêu của Thiên Chúa cho chúng ta. Tuy nhiên, khi Ngài bị tra tấn, hành hạ đau đớn và rồi chịu đóng đinh trên thập giá, dường như việc Ngài đã sống nơi thế gian và cái chết của Ngài không có ý nghĩa gì. Nhưng sau ba ngày, Ngài đã phục sinh ra khỏi mồ và nhiều người đã trông thấy Ngài (Kinh Thánh, Mát-thêu 28:1-8, 1 Cô-rin-tô 15:3-6).

Chúa Giê-su cũng ban cho chúng ta phép lạ diệu kỳ giống như vậy—một cuộc sống tinh thần mới ngay lúc này và một cuộc sống Thiên Đàng cùng với Ngài sau khi chúng ta chết—bằng cách đón nhận Ngài, tin tưởng Ngài, nhận lấy tình yêu, sức mạnh và thần khí của Ngài.

Dưới đây là bài viết của ba tác giả nói về sự Phục Sinh của Chúa Giê-su có ý nghĩa như thế nào đối với họ.

Jesus Christ came to Earth to show man God’s love, yet when He was tortured and crucified, it seemed He had lived and died in vain. But after three days in the tomb He was resurrected and seen by many people (The Bible, Matthew 28:1-8; 1 Corinthians 15:3-6).

Jesus holds out to us a similar amazing miracle—new inner life right now and a heavenly life with Him after we die—through our accepting Him, our believing in Him, our taking His love and power and spirit into ourselves.

Here three writers express what Jesus’ resurrection at Easter means to them.

More >

Em đã dành trước mà! – “I Was Here First!”

Tác giả Jorge Solá

Đứa con trai ba tuổi của tôi Manuel đang chơi trò chơi có tính chất học tập trên máy vi tính, thì chị gái sáu tuổi, Alondra đòi phải đến lượt cô bé. Phản ứng của Manuel chính là: “Em đã dành trước mà!”

Tôi không biết Manuel đã học ở đâu câu nói ấy, nhưng nó đã khiến tôi suy nghĩ. Trong xã hội loài người, quy luật thông thường là: “ai dành trước” thì có quyền hơn những người đến sau. Người đầu tiên đặt chân lên vùng đất chưa khai phá thì có được quyền sở hữu vùng đất đó. Người đầu tiên tìm thấy viên ngọc trai trên bãi biển, hay đào trúng mạch vàng hay dầu thì có thể tuyên bố đó là của mình. Người đầu tiên thực hiện một phát minh hay một khám phá khoa học có thể cấp bằng phát minh và đòi lợi nhuận cho kết quả ấy. Người đầu tiên ngồi vào bàn ăn tại nhà hàng sẽ có quyền hơn người đến sau đó. Người đầu tiên đến dành một chỗ nào đó trên bãi biển thì sẽ trở thành người chủ của chỗ ấy trong một ngày.

By Jorge Solá

My three-year-old son Manuel was playing an educational game on the computer when his six-year-old sister Alondra demanded that he let her have a turn. Manuel’s response was typical—”I was here first!”

I don’t know where Manuel picked that up, but it got me thinking. It’s a generally accepted principle of human society that those who “get there first” have more rights than those who get there after them. The first one to set foot on virgin land is entitled to take possession of it. The first one to find a pearl in the sea, or strike gold or oil may claim it as his own. The first one to make a scientific discovery or invention may patent his find and claim any profits that may result. The first one to sit at a restaurant table has more right to it than the fellow who arrives later. The first one to settle in on a particular spot on the beach becomes the owner of that spot for the day.

More >

Nhảy xuống – Taking the Plunge

Tác giả Lilia Potters

Cậu bé trai ấy chắc khoảng chừng bốn tuổi. Tôi quan sát với vẻ thích thú khi bố cậu bé đi đến cuối tấm ván lặn để nhảy xuống phía dưới hồ và dạy cho cậu bé cách lặn. Cậu bé hoan hô rối rít khi người bố nhảy xuống nước và làm nước bắn lên tung tóe, nhưng khi người bố khuyến khích cậu bé nhảy xuống, cậu bé lại lo sợ và lùi lại. “Đừng lo, con trai. Bố sẽ chụp lấy con.” người bố bảo đảm với cậu bé.

Sau một lúc động viên, đốc thúc, cậu trai can đảm bước đến phía cuối tấm ván nhảy và đứng chệnh choạng ở đó, ra hiệu lung tung để người bố ở phía dưới nước đến gần hơn. “Không, bố, đến gần hơn tí nữa ở phía này!… Không, phía kia!” Tôi nghe thấy tiếng cậu bé la lớn. Cậu bé tiếp tục như thế trong một lúc, đến khi tôi nghĩ chắc chắn là cậu bé sẽ nhảy xuống. Nhưng đến phút cuối cùng, cậu bé lại bỏ dỡ, và quay trở lại chỗ cạnh hồ bơi.

By Lilia Potters

The little boy must have been about four years old. I watched with interest as his dad walked to the end of the diving board at the deep end of the pool and began to teach him how to dive. The boy cheered wildly at the splash his dad made as he entered the water, but when his dad encouraged him to jump in, he backed away apprehensively. “Don’t worry, son,” his dad assured him. “I’ll catch you.”

After some prodding, the boy ventured to the end of the diving board and teetered there, signaling wildly to his dad in the water below to come a little closer. “No, Dad, a little more this way! … No, that way!” I heard him call out. This went on for a while until I thought for sure he was going to take the plunge. But at the last minute he chickened out, turned around, and walked back to the poolside.

More >

YÊU THƯƠNG SẼ NHẬN ĐƯỢC HẠNH PHÚC NHÂN ĐÔI – Loving Kindness Is Twice Blessed

Ngày hôm trước, tôi cảm thấy thật ảm đạm. Trời mưa và u ám, tâm trạng của tôi không lạc quan lắm. Tôi nghĩ rằng, tất cả chúng ta đều có tâm trạng như thế.

Tác giả Lilia Potters

Khi đang ngồi làm việc, tôi nhớ ra hôm nay là ngày sinh nhật của một người bạn củ rất thân—một người phụ nữ trung niên, độc thân, một y tá cống hiến suốt 30 năm để chăm sóc bệnh nhân, và rất mực yêu nghề.

Vì biết cô ta không có người thân trong thành phố, nên tôi đã gọi điện cho cô. Không có gì phải nghi ngờ, cô ta đang trong ca trực, lịch làm việc đến tận đêm, và năm nay không thể vui sinh nhật. Tuy nhiên, như thường ngày, cô ta rất vui và luôn hạnh phúc khi tôi gọi điện.

Sau khi gác máy, thái độ thật sự biết ơn của cô ta trước sự quan tâm nhỏ nhặt của tôi vào một ngày đặc biệt đối với cô ấy cũng không thể khiến tôi thay đổi tâm trạng của mình. Bản thân tôi vẫn còn cảm thấy đôi chút u buồn, tôi cố quên, nhưng một ngày trôi qua và tôi không thể nào giũ bỏ ý nghĩ ấy. Cuối cùng, tôi đành chịu thua, và tối hôm đó, tôi mang theo thiệp, một miếng bánh phô-mai, và hoa được làm bằng bong bóng đến bệnh viện.

I felt gloomy the other day. The weather had been dark and rainy, and I just didn’t feel so positive. It happens to us all, I guess.

By Lilia Potters

As I was sitting at my desk, I remembered it was the birthday of a dear long-time friend-a single, middle-aged woman who has dedicated the past 30 years to nursing and loves her work.

Knowing that she doesn’t have family in town, I decided to give her a call. Sure enough, she was on B-shift, scheduled to work late into the evening, and wouldn’t have much of a birthday this year. As always, though, she sounded cheerful and was happy I called.

After I hung up, I couldn’t shake the feeling that she would really appreciate a little attention on her special day. Still feeling a little gloomy myself, I tried to put it out of my mind, but as the day passed I couldn’t shake the thought. I finally gave in, and that evening set off to the hospital with a card, a slice of cheesecake, and a “flower” sculpted from balloons.

More >