Nhảy xuống – Taking the Plunge

Tác giả Lilia Potters

Cậu bé trai ấy chắc khoảng chừng bốn tuổi. Tôi quan sát với vẻ thích thú khi bố cậu bé đi đến cuối tấm ván lặn để nhảy xuống phía dưới hồ và dạy cho cậu bé cách lặn. Cậu bé hoan hô rối rít khi người bố nhảy xuống nước và làm nước bắn lên tung tóe, nhưng khi người bố khuyến khích cậu bé nhảy xuống, cậu bé lại lo sợ và lùi lại. “Đừng lo, con trai. Bố sẽ chụp lấy con.” người bố bảo đảm với cậu bé.

Sau một lúc động viên, đốc thúc, cậu trai can đảm bước đến phía cuối tấm ván nhảy và đứng chệnh choạng ở đó, ra hiệu lung tung để người bố ở phía dưới nước đến gần hơn. “Không, bố, đến gần hơn tí nữa ở phía này!… Không, phía kia!” Tôi nghe thấy tiếng cậu bé la lớn. Cậu bé tiếp tục như thế trong một lúc, đến khi tôi nghĩ chắc chắn là cậu bé sẽ nhảy xuống. Nhưng đến phút cuối cùng, cậu bé lại bỏ dỡ, và quay trở lại chỗ cạnh hồ bơi.

By Lilia Potters

The little boy must have been about four years old. I watched with interest as his dad walked to the end of the diving board at the deep end of the pool and began to teach him how to dive. The boy cheered wildly at the splash his dad made as he entered the water, but when his dad encouraged him to jump in, he backed away apprehensively. “Don’t worry, son,” his dad assured him. “I’ll catch you.”

After some prodding, the boy ventured to the end of the diving board and teetered there, signaling wildly to his dad in the water below to come a little closer. “No, Dad, a little more this way! … No, that way!” I heard him call out. This went on for a while until I thought for sure he was going to take the plunge. But at the last minute he chickened out, turned around, and walked back to the poolside.

Continue reading Nhảy xuống – Taking the Plunge

HỌC TỪ NHỮNG CHÚ CHIM – Learn from the Birds

Tác giả Mila N.A. Govorukha

Tôi bị đánh thức sớm bởi tiếng hợp xướng của những chú chim. Hát, hót líu lo, reo vang và trò chuyện, những giai điệu của chúng thật to, thật vui, và rộn vang khắp nơi—âm thanh nổi của thiên nhiên ở khắp nơi. Tôi cùng với một vài người bạn cắm trại ở một vùng có cây cối rậm rạp gần Mostar, một thành phố 600 năm tuổi thường được nhắc đến trong những bản tin thế giới của BBC và CNN trong suốt cuộc chiến giữa những nước cộng hòa Yugoslav cũ vào đầu những năm 1990.

Tiếng hót của những chú chim tăng theo cường độ và âm lượng, sau đó chuyển sang thì thầm, rồi lại trở lại âm thanh to, khải hoàn, tràn đầy nguồn cảm hứng và niềm vui. Những nỗi khó khăn đang phải đương đầu về mặt dân tộc khi đất nước bị chia cắt hoàn toàn không phải là nỗi bận tâm nơi những cái đầu bé xíu của lũ chim. Gần 15 năm sau khi chiến tranh chính thức kết thúc, những người công giáo Croatia, những người hồi giáo Bosnia, những người chính thống giáo Xéc-bi vẫn đang học cách cùng sống chung trong một thành phố, làm thế nào cùng nhau làm việc, và làm thế nào để tha thứ.

By Mila N.A. Govorukha

I was awakened early by a choir of birds. Singing, chirping, chanting, chiming, and conversing, their melodies were loud, joyful, and everywhere—nature’s own surround sound. Some friends and I were camping in a wooded area near Mostar, the 600-year-old city that was often mentioned in BBC and CNN world news reports during the war between former Yugoslav republics in the early 1990s.

The birds’ notes rose in pitch and volume, then swung to a whisper, then reached a crescendo again, victorious, full of inspiration and joy. The difficulties facing this ethnically divided country were clearly the furthest thing from their little minds. Nearly 15 years after the official end of the war, Croatian Catholics, Bosnian Muslims, and Serb Orthodox are still learning to live in the same cities, how to work together, and how to forgive.

Continue reading HỌC TỪ NHỮNG CHÚ CHIM – Learn from the Birds