April 8th, 2010

ỦI AN TRONG LÚC CUỘC SỐNG KHÓ KHĂN - COMFORT IN LIFE’S DARK HOUR

Tác giả Virginia Brandt Berg

Chưa bao giờ tôi vui vì mình có đức tin cho bằng khi ông nhà tôi qua đời.

Niềm ủi an, ân sủng, bình an trong lúc gian nan mà chúng ta, những người có lòng tin có thể có được. Rất nhiều tấm thiệp chia buồn mà tôi nhận được có những thông điệp dựa vào câu Kinh Thánh sau: “Chúng ta không buồn phiền như những người khác, những người không có niềm hy vọng” (Thê-xa-lô-ni-ca 4:13)—và điều ấy rất đúng!

Trong lúc đi thăm ông nhà tôi trong bệnh viện, tôi trò chuyện với những người không có lòng tin, những người đứng bên những người thân đang hấp hối mà không có bất kỳ sự ủi an hay hy vọng nào. Tôi tạ ơn Chúa về kế hoạch cứu chuộc tuyệt vời của Ngài giúp tôi hiểu rằng tôi sẽ gặp lại ông nhà tôi ở một nơi tốt hơn—một kế hoạch được thực hiện nơi ý định của Thiên Chúa từ nền tảng của thế gian, nhờ thế, cho dù chúng ta chết, chúng ta sẽ được sống lại (Gio-an 11:25-16). Tôi cũng tạ ơn Chúa vì tin tốt lành về việc Chúa Giê-su đã chết vì tội lội của chúng ta, được mai táng và sống lại vào ngày thứ ba để nhờ đó, chúng ta cũng có thể được sống lại như Ngài (1 Cô-rin-tô 15:4). Thiên Chúa ban cho chúng ta ân sủng khi cần. Chúng ta không cần phải có trước, nhưng khi chúng ta đối mặt với những lúc đau buồn cực độ, Ngài sẽ ở bên chúng ta.

By Virginia Brandt Berg

Never have I been so glad that I had faith as when my husband died.

Oh, the comfort, the blessing, the peace in the hour of trial that those of us who believe can draw on. Many of the condolence cards that I received had messages based on this Bible verse: “We sorrow not as those that have no hope” (1 Thessalonians 4:13)—and that is so true!

When I was visiting my husband in the hospital, I talked with people who had no faith, who were standing by the bedsides of dying loved ones without any consolation or hope. I thank God for His wonderful plan of redemption that makes me know that I’m going to meet my husband again in a better place—a plan that was worked out in God’s mind from the foundation of the world, that though we die, we shall live again.(John 11:25–26) I thank God, too, for the good news that Jesus died for our sins, was buried, and the third day arose so that we could do likewise.( 1 Corinthians 15:4) God gives a special dispensation of grace when we need it. We don’t have it beforehand, but when we come right up against what would otherwise be a time of severe heartbreak, there He is.

Continue reading »

June 2nd, 2009

MỘT NƠI TRÊN ĐƯỜNG VỀ NHÀ – A spot along the way home

Chúa Giê-su Cứu Thế đã đến thế gian để bày tỏ tình yêu của Thiên Chúa cho chúng ta. Tuy nhiên, khi Ngài bị tra tấn, hành hạ đau đớn và rồi chịu đóng đinh trên thập giá, dường như việc Ngài đã sống nơi thế gian và cái chết của Ngài không có ý nghĩa gì. Nhưng sau ba ngày, Ngài đã phục sinh ra khỏi mồ và nhiều người đã trông thấy Ngài (Kinh Thánh, Mát-thêu 28:1-8, 1 Cô-rin-tô 15:3-6).

Chúa Giê-su cũng ban cho chúng ta phép lạ diệu kỳ giống như vậy—một cuộc sống tinh thần mới ngay lúc này và một cuộc sống Thiên Đàng cùng với Ngài sau khi chúng ta chết—bằng cách đón nhận Ngài, tin tưởng Ngài, nhận lấy tình yêu, sức mạnh và thần khí của Ngài.

Dưới đây là bài viết của ba tác giả nói về sự Phục Sinh của Chúa Giê-su có ý nghĩa như thế nào đối với họ.

Jesus Christ came to Earth to show man God’s love, yet when He was tortured and crucified, it seemed He had lived and died in vain. But after three days in the tomb He was resurrected and seen by many people (The Bible, Matthew 28:1-8; 1 Corinthians 15:3-6).

Jesus holds out to us a similar amazing miracle—new inner life right now and a heavenly life with Him after we die—through our accepting Him, our believing in Him, our taking His love and power and spirit into ourselves.

Here three writers express what Jesus’ resurrection at Easter means to them.

Continue reading »

June 2nd, 2009

NGÀY THỨ BA - The Third Day

Tác giả Dan Johnston

Ngôi mộ trống rỗng, họ đã nói thế. Cửa mộ mở ra và bên trong trống rỗng. Những người phụ nữ nói thêm nhưng những gì họ nói chìm trong tiếng khóc và những giọt nước mắt ngập tràn trên khuôn mặt của họ. Tuy nhiên như thế đã đủ.

Họ lập tức đi, cố chạy nhanh hết sức trên con đường dài và tối tăm. Những tia sáng mặt trời đầu tiên bắt đầu chiếu sáng trên bầu trời. Phê-rô không hề quan tâm đến khung cảnh xung quanh.

Họ chỉ vừa mai táng Ngài ba ngày trước đó. Họ còn muốn làm gì thêm nữa với xác của Ngài? Khi Ngài còn sống họ vẫn chưa đánh đập đủ sao?

By Dan Johnston

It was empty, they had said. The doorway was open, and the tomb was empty. The women said more, but it was for the most part drowned out by the flood of tears streaming down their faces. That had been enough, though.

Off they had gone, racing down the long, dark road as fast as their feet could take them. The first rays of the sun were just beginning to light the sky. Peter didn’t care.

They had buried Him only three days before. What more could they want with His body? Hadn’t they beaten Him enough while He was alive?

Continue reading »

Page 1 of 212