Jesus’ death – Cái chết của Chúa Jesus
ỦI AN TRONG LÚC CUỘC SỐNG KHÓ KHĂN – COMFORT IN LIFE’S DARK HOUR
Apr 8th
|
Tác giả Virginia Brandt Berg
Chưa bao giờ tôi vui vì mình có đức tin cho bằng khi ông nhà tôi qua đời. Niềm ủi an, ân sủng, bình an trong lúc gian nan mà chúng ta, những người có lòng tin có thể có được. Rất nhiều tấm thiệp chia buồn mà tôi nhận được có những thông điệp dựa vào câu Kinh Thánh sau: “Chúng ta không buồn phiền như những người khác, những người không có niềm hy vọng” (Thê-xa-lô-ni-ca 4:13)—và điều ấy rất đúng! Trong lúc đi thăm ông nhà tôi trong bệnh viện, tôi trò chuyện với những người không có lòng tin, những người đứng bên những người thân đang hấp hối mà không có bất kỳ sự ủi an hay hy vọng nào. Tôi tạ ơn Chúa về kế hoạch cứu chuộc tuyệt vời của Ngài giúp tôi hiểu rằng tôi sẽ gặp lại ông nhà tôi ở một nơi tốt hơn—một kế hoạch được thực hiện nơi ý định của Thiên Chúa từ nền tảng của thế gian, nhờ thế, cho dù chúng ta chết, chúng ta sẽ được sống lại (Gio-an 11:25-16). Tôi cũng tạ ơn Chúa vì tin tốt lành về việc Chúa Giê-su đã chết vì tội lội của chúng ta, được mai táng và sống lại vào ngày thứ ba để nhờ đó, chúng ta cũng có thể được sống lại như Ngài (1 Cô-rin-tô 15:4). Thiên Chúa ban cho chúng ta ân sủng khi cần. Chúng ta không cần phải có trước, nhưng khi chúng ta đối mặt với những lúc đau buồn cực độ, Ngài sẽ ở bên chúng ta. |
By Virginia Brandt Berg
Never have I been so glad that I had faith as when my husband died. Oh, the comfort, the blessing, the peace in the hour of trial that those of us who believe can draw on. Many of the condolence cards that I received had messages based on this Bible verse: “We sorrow not as those that have no hope” (1 Thessalonians 4:13)—and that is so true! When I was visiting my husband in the hospital, I talked with people who had no faith, who were standing by the bedsides of dying loved ones without any consolation or hope. I thank God for His wonderful plan of redemption that makes me know that I’m going to meet my husband again in a better place—a plan that was worked out in God’s mind from the foundation of the world, that though we die, we shall live again.(John 11:25–26) I thank God, too, for the good news that Jesus died for our sins, was buried, and the third day arose so that we could do likewise.( 1 Corinthians 15:4) God gives a special dispensation of grace when we need it. We don’t have it beforehand, but when we come right up against what would otherwise be a time of severe heartbreak, there He is. |
Sự ngự đến – The Arrival
Jun 2nd
|
Cho dù trái đất có đẹp bao nhiêu, Có chứa đầy bao vàng bạc, châu báu quý hiếm, Cũng chỉ thật nghèo hèn, Chỉ đáng là chiếc nôi hẹp đối với Ngài, lạy Đức Chúa. —Martin Luther Tác giả: Max Lucado Tiếng ồn ào và sự hối hả bắt đầu sớm hơn thường ngày nơi ngôi làng. Khi bóng đêm nhường chỗ cho buổi bình minh, mọi người đều đã ra khỏi nhà. Những người buôn bán đang bày dọn hàng quán trên vỉa hè của những con đường tấp nập khách qua lại. Chủ cửa hàng đang mở cửa tiệm. Những đứa trẻ bị đánh thức bởi tiếng sủa của những con chó ngoài đường hoặc tiếng rên của những con lừa đang kéo xe. Chủ quán trọ là những người thức dậy sớm nhất trong thành phố. Các quán trọ đã đầy ấp, tất cả phòng đều có người thuê. Tất cả mền, chiếu đều được dùng hết. Chẳng bao lâu khách sẽ thức dậy và có rất nhiều việc phải làm. Hãy tưởng tượng buổi trò chuyện trong gia đình của người chủ quán trọ trong buổi điểm tâm sáng. Có ai đề cập đến việc đã có đôi vợ chồng trẻ đến đây đêm qua không? Có ai quan tâm đến hoàn cảnh của họ không? Có ai nói về người phụ nữ đang mang thai ngồi trên lưng lừa không? Có lẽ có. Có thể một ai đó khơi lên chuyện này. Tuy nhiên, nó chỉ được khơi lên mà không bàn luận gì cả. Chuyện này không có gì mới. Có lẽ họ là một trong những gia đình đã đuổi đôi vợ chồng trẻ vào đêm ấy. |
Were earth a thousand times fair, Beset with gold and jewels rare, She yet were far too poor to be A narrow cradle, Lord, for Thee. —Martin Luther By Max Lucado The noise and the bustle began earlier than usual in the village. As night gave way to dawn, people were already on the streets. Vendors were positioning themselves on the corners of the most heavily traveled avenues. Store owners were unlocking the doors to their shops. Children were awakened by the excited barking of the street dogs and the complaints of donkeys pulling carts. The owner of the inn had awakened earlier than most in the town. After all, the inn was full, all the beds taken. Every available mat or blanket had been put to use. Soon all the customers would be stirring and there would be a lot of work to do. One’s imagination is kindled thinking about the conversation of the innkeeper and his family at the breakfast table. Did anyone mention the arrival of the young couple the night before? Did anyone ask about their welfare? Did anyone comment on the pregnancy of the girl on the donkey? Perhaps. Perhaps someone raised the subject. But, at best, it was raised, not discussed. There was nothing that novel about them. They were, possibly, one of several families turned away that night. |

