 April 8th, 2010
|
Tác giả Curtis Peter Van Gorder
Trong lớp văn học thời trung học, chúng tôi có học tác phẩm Không Tồn Tại của tác trả Jean – Paul Sartre, trong đó, những người ở nơi địa ngục bị giam trong một căn phòng và không có gì để làm ngoại trừ những cuộc bàn luận vô bổ, vô nghĩa.
Trong bài viết “Cánh cửa màu xanh” của D.B.B, địa ngục giống như bệnh viện bóng loáng gồm những căn phòng đầy người làm những công việc giống với những việc họ đã làm ở thế gian, nhưng không hề có hy vọng đạt được bất cứ điều gì đáng giá: những nhà khoa học tham gia vào những cuộc thử nghiệm liên tục vốn chẳng đi đến kết quả gì, những người lính chiến đấu trong những cuộc chiến không bao giờ chấm dứt, những chuyến xe lửa không bao giờ đến được ga đến, những tên lửa không bao giờ được phóng lên. Không có việc gì hoàn thành cả. Trong Inferno, phần đầu tiên của thiên anh hùng ca Date, A Divine Comedy, một phần của địa ngục được miêu tả như một dãy núi dài vô tận mà một người phải trèo qua hết đỉnh này đến đỉnh khác.
|
By Curtis Peter Van Gorder
In my high school literature class we studied the Jean-Paul Sartre play No Exit, in which hell’s occupants are confined to a room and have nothing to do but engage in fruitless, pointless discussions.
In D.B.B’s article “The Green Door,” hell is a polished hospital-like facility with rooms full of people involved in much the same work they did on earth, but without any hope of achieving anything worthwhile: scientists engage in endless experiments that bear no results, soldiers fight battles that never end, trains never reach their destinations, and rockets don’t make it off the ground. Nothing ever gets done. In Inferno, the first part of Dante’s epic poem A Divine Comedy, part of hell is pictured as an endless mountain range that one must keep climbing, one peak after another.
|
Continue reading »
 February 24th, 2010
|
Tác giả Maria Fontaine
Khi năm mới bắt đầu, rất nhiều người trông chờ với sự lo lắng những gì phía trước sẽ xảy ra với họ, gia đình, bạn bè, cũng như với thế giới. Thật yên lòng khi biết rằng dù tương lai có thế nào và cho dù bạn có thể đối mặt với bất kỳ vấn đề và khó khăn gì, Chúa Giê-su muốn giúp bạn vượt qua chúng. Nếu bạn đã đón nhận Chúa Giê-su như là Đấng Cứu Độ, bạn có thể trông cậy vào sự chăm sóc vô cùng đặc biệt của Ngài.
Tôi cảm thấy đoạn Kinh Thánh gây xúc động nhất chính là Gio-an chương 14 đến chương 17. Chúa Giê-su dành thời gian ở cùng những môn đệ thân tính nhất của Ngài, trò chuyện với họ, và động viên họ—chuẩn bị họ trước sự thật rằng không bao lâu nữa, Ngài sẽ rời khỏi thế gian này, và giải thích rằng Thần Khí của Ngài sẽ tiếp tục ở cùng họ.
|
By Maria Fontaine
As the New Year begins, many people are looking forward with a measure of trepidation to what lies ahead for them and their families and friends, as well as for the world in general. It’s comforting to know that whatever the future holds and whatever problems or hardships you may face, Jesus wants to help you through them. If you have received Him as your Savior, you can count on His extra special care.
I’ve found that some of the most moving passages in the Gospels are in John chapters 14 through 17. Jesus was spending time with His closest followers, talking with them, teaching them, praying for them, and encouraging them—preparing them for the fact that He would soon be leaving this physical realm, and explaining that His Spirit would continue to always be with them.
|
Continue reading »
 February 20th, 2010
|
Tác giả Peter Amsterdam
Một cách thực tế, bạn có trông đợi mình sẽ trở thành một người như thế nào hoặc hoàn thành được điều gì? Điều đó phụ thuộc một phần vào việc bạn định nghĩa thế nào là “thực tế.” Không ai có thể biết được khả năng của chúng ta tốt hơn Thiên Chúa, và thường thì định nghĩa của Ngài về “thực tế” chính là “tiềm năng.”
Ngài biết rõ giới hạn của chúng ta—“Người quá biết ta được nhồi nắn bằng gì, hẳn người nhớ: ta chỉ là cát bụi” (Thánh vịnh 103:14)—nhưng Ngài cũng nhìn thấy con tim của chúng ta và luôn nhìn chúng ta với cái nhìn biết rõ chúng ta có thể trở nên người thế nào.
|
By Peter Amsterdam
What can you realistically expect to be or accomplish? That depends in part on how you define “realistic.” Nobody knows what we’re capable of better than God, and often His definition of “realistic” is “potential.”
He knows our limits—“He knows our frame; He remembers that we are dust”( Psalm 103:14)—but He also sees our hearts and continually looks at us from the viewpoint of what we can become.
|
Continue reading »
Page 3 of 10«12345...10...»Last »
|
|