Salvation – Ơn Cứu Độ
XÂY DỰNG NHỮNG THÓI QUEN – BUILDING HABITS
May 26th
|
Peter Amsterdam
Thật kinh ngạc khi biết rằng người ta từng xây dựng những cây cầu bằng cách thả một con diều bay từ phía bên này của dòng sông hoặc hẻm núi sang phía bên kia. Ai đó phía bên kia bắt lấy con diều và cột một sợi dây chắc hơn và dày hơn vào phía cuối của sợi dây thả diều, và người ở bên đầu thả diều sẽ kéo sợi dây mới và dày hơn trở lại. Ở hai bên, các nhóm cứ tuần tự lập lại chu trình, mỗi lần tiếp với một sợi dây chắc hơn, sau đó là dây thừng nhỏ, sau đó là dây cáp mỏng, rồi đến dây cáp dày hơn, và cứ tiếp tục như thế. Cuối cùng, họ có thể kéo một đoạn cáp bằng thép nhỏ ngang qua, kế đến là đoạn cáp nặng hơn, cho đến khi có được đoạn cáp bắt ngang đủ chắc để chịu được sức nặng của họ, cùng dụng cụ và vật liệu.—Và tất cả được bắt đầu từ một sợi dây thả diều bé xíu! |
By Peter Amsterdam
Believe it or not, they used to build bridges by first flying a kite from one side of the river or gorge to the other. Someone on the opposite side caught the kite and tied a little thicker, stronger string to the end of the kite string, and the men who had sent the kite over pulled the new, thicker string back across. The teams on each side kept repeating the process, next with an even stronger string, then a cord, then a thin rope, then a thicker rope, and so on. Eventually they could pull a small steel cable across, then a heavier one, until finally they had a cable across the expanse that was strong enough to support them and their tools and materials.—And it all started with one tiny kite string! |
LỜI TÂM TÌNH – NO EXIT?
Apr 8th
|
Tác giả Curtis Peter Van Gorder
Trong lớp văn học thời trung học, chúng tôi có học tác phẩm Không Tồn Tại của tác trả Jean – Paul Sartre, trong đó, những người ở nơi địa ngục bị giam trong một căn phòng và không có gì để làm ngoại trừ những cuộc bàn luận vô bổ, vô nghĩa. Trong bài viết “Cánh cửa màu xanh” của D.B.B, địa ngục giống như bệnh viện bóng loáng gồm những căn phòng đầy người làm những công việc giống với những việc họ đã làm ở thế gian, nhưng không hề có hy vọng đạt được bất cứ điều gì đáng giá: những nhà khoa học tham gia vào những cuộc thử nghiệm liên tục vốn chẳng đi đến kết quả gì, những người lính chiến đấu trong những cuộc chiến không bao giờ chấm dứt, những chuyến xe lửa không bao giờ đến được ga đến, những tên lửa không bao giờ được phóng lên. Không có việc gì hoàn thành cả. Trong Inferno, phần đầu tiên của thiên anh hùng ca Date, A Divine Comedy, một phần của địa ngục được miêu tả như một dãy núi dài vô tận mà một người phải trèo qua hết đỉnh này đến đỉnh khác. |
By Curtis Peter Van Gorder
In my high school literature class we studied the Jean-Paul Sartre play No Exit, in which hell’s occupants are confined to a room and have nothing to do but engage in fruitless, pointless discussions. In D.B.B’s article “The Green Door,” hell is a polished hospital-like facility with rooms full of people involved in much the same work they did on earth, but without any hope of achieving anything worthwhile: scientists engage in endless experiments that bear no results, soldiers fight battles that never end, trains never reach their destinations, and rockets don’t make it off the ground. Nothing ever gets done. In Inferno, the first part of Dante’s epic poem A Divine Comedy, part of hell is pictured as an endless mountain range that one must keep climbing, one peak after another. |
BÂY GIỜ VÀ MÃI MÃI – NOW AND FOREVER
Feb 24th
|
Tác giả Maria Fontaine
Khi năm mới bắt đầu, rất nhiều người trông chờ với sự lo lắng những gì phía trước sẽ xảy ra với họ, gia đình, bạn bè, cũng như với thế giới. Thật yên lòng khi biết rằng dù tương lai có thế nào và cho dù bạn có thể đối mặt với bất kỳ vấn đề và khó khăn gì, Chúa Giê-su muốn giúp bạn vượt qua chúng. Nếu bạn đã đón nhận Chúa Giê-su như là Đấng Cứu Độ, bạn có thể trông cậy vào sự chăm sóc vô cùng đặc biệt của Ngài. Tôi cảm thấy đoạn Kinh Thánh gây xúc động nhất chính là Gio-an chương 14 đến chương 17. Chúa Giê-su dành thời gian ở cùng những môn đệ thân tính nhất của Ngài, trò chuyện với họ, và động viên họ—chuẩn bị họ trước sự thật rằng không bao lâu nữa, Ngài sẽ rời khỏi thế gian này, và giải thích rằng Thần Khí của Ngài sẽ tiếp tục ở cùng họ. |
By Maria Fontaine
As the New Year begins, many people are looking forward with a measure of trepidation to what lies ahead for them and their families and friends, as well as for the world in general. It’s comforting to know that whatever the future holds and whatever problems or hardships you may face, Jesus wants to help you through them. If you have received Him as your Savior, you can count on His extra special care. I’ve found that some of the most moving passages in the Gospels are in John chapters 14 through 17. Jesus was spending time with His closest followers, talking with them, teaching them, praying for them, and encouraging them—preparing them for the fact that He would soon be leaving this physical realm, and explaining that His Spirit would continue to always be with them. |
MỘT NƠI TRÊN ĐƯỜNG VỀ NHÀ – A spot along the way home
Jun 2nd
|
Chúa Giê-su Cứu Thế đã đến thế gian để bày tỏ tình yêu của Thiên Chúa cho chúng ta. Tuy nhiên, khi Ngài bị tra tấn, hành hạ đau đớn và rồi chịu đóng đinh trên thập giá, dường như việc Ngài đã sống nơi thế gian và cái chết của Ngài không có ý nghĩa gì. Nhưng sau ba ngày, Ngài đã phục sinh ra khỏi mồ và nhiều người đã trông thấy Ngài (Kinh Thánh, Mát-thêu 28:1-8, 1 Cô-rin-tô 15:3-6).
Chúa Giê-su cũng ban cho chúng ta phép lạ diệu kỳ giống như vậy—một cuộc sống tinh thần mới ngay lúc này và một cuộc sống Thiên Đàng cùng với Ngài sau khi chúng ta chết—bằng cách đón nhận Ngài, tin tưởng Ngài, nhận lấy tình yêu, sức mạnh và thần khí của Ngài. Dưới đây là bài viết của ba tác giả nói về sự Phục Sinh của Chúa Giê-su có ý nghĩa như thế nào đối với họ. |
Jesus Christ came to Earth to show man God’s love, yet when He was tortured and crucified, it seemed He had lived and died in vain. But after three days in the tomb He was resurrected and seen by many people (The Bible, Matthew 28:1-8; 1 Corinthians 15:3-6).
Jesus holds out to us a similar amazing miracle—new inner life right now and a heavenly life with Him after we die—through our accepting Him, our believing in Him, our taking His love and power and spirit into ourselves. Here three writers express what Jesus’ resurrection at Easter means to them. |
NGÀY THỨ BA – The Third Day
Jun 2nd
|
Tác giả Dan Johnston
Ngôi mộ trống rỗng, họ đã nói thế. Cửa mộ mở ra và bên trong trống rỗng. Những người phụ nữ nói thêm nhưng những gì họ nói chìm trong tiếng khóc và những giọt nước mắt ngập tràn trên khuôn mặt của họ. Tuy nhiên như thế đã đủ. Họ lập tức đi, cố chạy nhanh hết sức trên con đường dài và tối tăm. Những tia sáng mặt trời đầu tiên bắt đầu chiếu sáng trên bầu trời. Phê-rô không hề quan tâm đến khung cảnh xung quanh. Họ chỉ vừa mai táng Ngài ba ngày trước đó. Họ còn muốn làm gì thêm nữa với xác của Ngài? Khi Ngài còn sống họ vẫn chưa đánh đập đủ sao? |
By Dan Johnston
It was empty, they had said. The doorway was open, and the tomb was empty. The women said more, but it was for the most part drowned out by the flood of tears streaming down their faces. That had been enough, though. Off they had gone, racing down the long, dark road as fast as their feet could take them. The first rays of the sun were just beginning to light the sky. Peter didn’t care. They had buried Him only three days before. What more could they want with His body? Hadn’t they beaten Him enough while He was alive? |
CHÚA GIÊ-SU NGƯỜI BẠN TUYỆT VỜI! – What A Friend we Have In Jesus!
Apr 6th
|
Tác giả: Lilia Potters
Một buổi tối nọ, sau khi bố mẹ tôi đi thăm một người bạn đang bị ốm và vợ của ông ta trở về, gương mặt của mẹ tôi lem luốt nước mắt còn bố với vẻ rất ưu buồn. Tuy nhiên vẻ mặt bố mẹ lại rạng rỡ khi gọi bốn đứa chúng tôi lại bên họ và kể cho chúng tôi nghe chuyện gì đã xảy ra. Cô Corrie đã gọi cho mẹ tôi trước đó để hỏi xem mẹ và bố có thể đến gặp cô vào tối hôm ấy không. Chú Chris, chồng của cô bị ung thư da, và tình trạng ngày một xấu đi. Bác sĩ đã làm hết mọi thứ có thể và họ đã gửi chú về nhà để cùng vợ và hai con nhỏ trải qua những tuần cuối cùng của cuộc đời. Chú Chris đã phán ứng lại tin dữ ấy bằng một thái độ cay nghiệt và trách móc Chúa vì Ngài bắt chú phải chịu đau khổ. Cô Corrie là người tin vào Chúa và điều cô mong muốn không gì hơn ngoài việc an ủi chồng mình và giúp chú chấp nhận ý Chúa trong cuộc sống. Mặc dù rất yêu vợ, nhưng chú Chirs rất bực tức trước đức tin giống như một đứa trẻ của cô và cấm cô nói những điều ấy với chú. |
By Lilia Potters
My father and mother returned from visiting a sick friend and his wife one night, my mother’s face tearstained and my father somber. Yet they glowed as they gathered us four kids around them to tell us what had happened. Corrie had called my mom earlier and asked if she and Dad could come and see her that evening. The condition of her husband Chris, who had skin cancer, was rapidly taking a turn for the worse. The doctors had done all they could and then sent him home to spend his last weeks with his wife and two young children. Chris had reacted bitterly to the news and cursed God for afflicting him. Corrie was a believer and wanted nothing more than to comfort her husband and help him accept God’s hand in his life. Though he loved his wife, Chris resented her childlike faith and forbade her to speak to him about it. |
Danh sách cầu nguyện của mẹ – Mom’s Prayer List
Mar 1st
|
Tác giả Joise Clark
Một ngày nọ, tôi cầm quyển Kinh Thánh của mẹ, quyển Kinh thánh đã sờn cũ vì dùng quá nhiều, và nó mở ngay ra trang cuối. Trong đó, có một bản danh sách gồm tên của nhiều người. Hầu hết là những người tôi quen, chỉ một số là không. Ngay lúc đó, mẹ tôi bước vào, và tôi liền hỏi: “Đây là cái gì vậy mẹ?” “Đó là danh sách cầu nguyện của mẹ. Mẹ cầu nguyện cho những người khác nhau để họ mở tâm hồn chào đón Chúa Giê-su và chấp nhận Ngài là Đấng Cứu Độ của họ. Khi họ làm điều ấy, mẹ sẽ vẽ một ngôi sao bên cạnh tên của họ. Con nhìn này, đây là tên của con, và có một ngôi sao kế bên.” |
By Josie Clark
One day I picked up my mom’s well-worn Bible and it fell open to the back page. There was a list of names. Mostly ones I recognized, but some I didn’t. At that moment Mom walked in, and I asked, “What’s this?” “That’s my prayer list. I pray for different people to open their hearts to Jesus and receive Him as their Savior. When they do, I put a star by their name. See, here’s your name, and there’s a star beside it.” |



