 June 2nd, 2009
|
Chúa Giê-su Cứu Thế đã đến thế gian để bày tỏ tình yêu của Thiên Chúa cho chúng ta. Tuy nhiên, khi Ngài bị tra tấn, hành hạ đau đớn và rồi chịu đóng đinh trên thập giá, dường như việc Ngài đã sống nơi thế gian và cái chết của Ngài không có ý nghĩa gì. Nhưng sau ba ngày, Ngài đã phục sinh ra khỏi mồ và nhiều người đã trông thấy Ngài (Kinh Thánh, Mát-thêu 28:1-8, 1 Cô-rin-tô 15:3-6).
Chúa Giê-su cũng ban cho chúng ta phép lạ diệu kỳ giống như vậy—một cuộc sống tinh thần mới ngay lúc này và một cuộc sống Thiên Đàng cùng với Ngài sau khi chúng ta chết—bằng cách đón nhận Ngài, tin tưởng Ngài, nhận lấy tình yêu, sức mạnh và thần khí của Ngài.
Dưới đây là bài viết của ba tác giả nói về sự Phục Sinh của Chúa Giê-su có ý nghĩa như thế nào đối với họ.
|
Jesus Christ came to Earth to show man God’s love, yet when He was tortured and crucified, it seemed He had lived and died in vain. But after three days in the tomb He was resurrected and seen by many people (The Bible, Matthew 28:1-8; 1 Corinthians 15:3-6).
Jesus holds out to us a similar amazing miracle—new inner life right now and a heavenly life with Him after we die—through our accepting Him, our believing in Him, our taking His love and power and spirit into ourselves.
Here three writers express what Jesus’ resurrection at Easter means to them.
|
Continue reading »
 June 2nd, 2009
|
Tác giả Dan Johnston
Ngôi mộ trống rỗng, họ đã nói thế. Cửa mộ mở ra và bên trong trống rỗng. Những người phụ nữ nói thêm nhưng những gì họ nói chìm trong tiếng khóc và những giọt nước mắt ngập tràn trên khuôn mặt của họ. Tuy nhiên như thế đã đủ.
Họ lập tức đi, cố chạy nhanh hết sức trên con đường dài và tối tăm. Những tia sáng mặt trời đầu tiên bắt đầu chiếu sáng trên bầu trời. Phê-rô không hề quan tâm đến khung cảnh xung quanh.
Họ chỉ vừa mai táng Ngài ba ngày trước đó. Họ còn muốn làm gì thêm nữa với xác của Ngài? Khi Ngài còn sống họ vẫn chưa đánh đập đủ sao?
|
By Dan Johnston
It was empty, they had said. The doorway was open, and the tomb was empty. The women said more, but it was for the most part drowned out by the flood of tears streaming down their faces. That had been enough, though.
Off they had gone, racing down the long, dark road as fast as their feet could take them. The first rays of the sun were just beginning to light the sky. Peter didn’t care.
They had buried Him only three days before. What more could they want with His body? Hadn’t they beaten Him enough while He was alive?
|
Continue reading »
 April 6th, 2009
|
Tác giả: Lilia Potters
Một buổi tối nọ, sau khi bố mẹ tôi đi thăm một người bạn đang bị ốm và vợ của ông ta trở về, gương mặt của mẹ tôi lem luốt nước mắt còn bố với vẻ rất ưu buồn. Tuy nhiên vẻ mặt bố mẹ lại rạng rỡ khi gọi bốn đứa chúng tôi lại bên họ và kể cho chúng tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.
Cô Corrie đã gọi cho mẹ tôi trước đó để hỏi xem mẹ và bố có thể đến gặp cô vào tối hôm ấy không. Chú Chris, chồng của cô bị ung thư da, và tình trạng ngày một xấu đi. Bác sĩ đã làm hết mọi thứ có thể và họ đã gửi chú về nhà để cùng vợ và hai con nhỏ trải qua những tuần cuối cùng của cuộc đời.
Chú Chris đã phán ứng lại tin dữ ấy bằng một thái độ cay nghiệt và trách móc Chúa vì Ngài bắt chú phải chịu đau khổ. Cô Corrie là người tin vào Chúa và điều cô mong muốn không gì hơn ngoài việc an ủi chồng mình và giúp chú chấp nhận ý Chúa trong cuộc sống. Mặc dù rất yêu vợ, nhưng chú Chirs rất bực tức trước đức tin giống như một đứa trẻ của cô và cấm cô nói những điều ấy với chú.
|
By Lilia Potters
My father and mother returned from visiting a sick friend and his wife one night, my mother’s face tearstained and my father somber. Yet they glowed as they gathered us four kids around them to tell us what had happened.
Corrie had called my mom earlier and asked if she and Dad could come and see her that evening. The condition of her husband Chris, who had skin cancer, was rapidly taking a turn for the worse. The doctors had done all they could and then sent him home to spend his last weeks with his wife and two young children.
Chris had reacted bitterly to the news and cursed God for afflicting him. Corrie was a believer and wanted nothing more than to comfort her husband and help him accept God’s hand in his life. Though he loved his wife, Chris resented her childlike faith and forbade her to speak to him about it.
|
Continue reading »
|
|