Happiness – Hạnh phúc

NẮM BẮT TỪNG NGÀY – SEIZE THE DAY!

Một trong những điều bi thảm nhất mà tôi biết về nhân loại đó chính là tất cả chúng ta đều trì hoãng cuộc sống. Tất cả chúng ta mơ về khu vườn hoa hồng kỳ diệu nào đó ở phía chân trời thay vì tận hưởng những hoa hồng đang nở rộ bên ngoài cửa sổ chúng ta ngày hôm nay.
–Dale Caregie

Những giới hạn duy nhất đối với những khả năng trong cuộc sống ngày mai của bạn chính là những nhưng nhị chần chừ trong ngày hôm nay của bạn.
–Les Brown

One of the most tragic things I know about human nature is that all of us tend to put off living. We are all dreaming of some magical rose garden over the horizon instead of enjoying the roses that are blooming outside our windows today.
—Dale Carnegie

The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the “buts” you use today.
—Les Brown

More >

ĐỂ SỐNG HẠNH PHÚC – For Happy Living

Những quy tắc của Boyce Bowdin

1. Hãy định mức cân bằng giữa làm việc và giải trí, giữa nghiêm chỉnh và đùa giỡn.

2. Hãy trung thực dù nó làm cho bạn cảm thấy tồi tệ hoặc bị xem là tồi tệ. Sự giả dối giống như những bóng ma u ám trong cuộc sống.

3. Hãy tha thứ cho kẻ thù như một giá bạn phải trả để cũng được thứ tha.

4. Hãy ra ngoài với thiên nhiên. Đi dạo. Hãy hứng lấy khí trời, ánh nắng và đôi khi cả một ít mưa hay tuyết trên mặt bạn. Hãy làm bẩn đôi tay bạn đôi chút.

5. Hãy nói về những lo lắng, sai lầm và ước mơ của bạn với một người mà bạn tin cậy.

6. Đừng đánh giá thấp quyền năng của Thiên Chúa có thể giải quyết những khó khăn mà bạn không thể. Hãy kiên nhẫn.

7. Phân tích những nỗi sợ của bạn. Tập phân biệt cái nào là có ích và cái nào là có hại.

8. Khi bạn không ngủ được, hãy nói: “A ha! Bây giờ mình có thời gian riêng tư một chút và có thể suy tư sáng tạo. Hoặc có thể cầu nguyện”.

9. Hãy yêu đời, yêu trẻ thơ, người già, sân khấu, âm nhạc, sách báo, thành phố, núi đồi, bãi biển—tất cả mọi thứ trừ tiền bạc.

Rules attributed to Boyce Bowdin

1. Strike a balance between work and play, between seriousness and laughter.

2. Stick with the truth even if it makes you look or feel badly. Falsehoods are like wandering ghosts.

3. Forgive your enemies as part of the price you pay for the privilege of being forgiven.

4. Spend time outside. Walk. Get lots of air and sunshine and occasionally some rain or snow in your face. Get some dirt on your hands.

5. Talk over your troubles, mistakes, and dreams with someone you trust.

6. Don’t underestimate the ability of God to straighten out a situation-even when you can’t. Be patient.

7. Discriminate among your fears. Learn to tell which ones are useful, which ones destructive.

8.When you can’t sleep, say, “Aha! Here’s a chance for a little privacy and creative thinking. Or prayer.”

9. Fall in love with life, with children, older people, the theater, music, books, cities, hills, the sea-everything except money.

More >

NGÔI NHÀ TRÊN NGỌN ĐỒI – THE HOUSE ON THE HILL

Tác giả: Colin C.Bell

Long sống cùng với gia đình trong một ngôi làng nhỏ ở phía Nam Châu Á. Cũng giống như những người khác trong làng, gia đình Long sống bằng nghề nông. Dân làng đều xây nhà dưới đồng bằng bên cạnh cánh đồng của họ, chỉ duy nhất nhà của gia đình Long nằm trên đỉnh đồi.

Bởi vì cánh đồng của gia đình Long cũng nằm ở phía dưới đồng bằng như bao người khác, nên mỗi ngày, cha và mẹ anh phải lên xuống ngọn đồi để làm ruộng. Trong mùa gặt, họ phải khiêng thóc lên đồi để đem chứa vào nhà kho. Và bởi vì trường học cũng ở dưới đồng bằng, nên mỗi buổi sáng, Long đi xuống đồi để đến trường và leo lên đồi để về nhà vào mỗi buổi chiều.

By Colin C. Bell

Long lived with his family in a small village in Southeast Asia. Like most people in their village, Long’s family were farmers. The villagers had their houses next to their fields on the wide plain, except for Long’s family, whose house stood alone on top of a hill.

Since Long’s family’s fields were on the plain below like everybody else’s, his mother and father had to go up and down the hill every day to work the fields. During the harvest they had to bring the harvested rice up the hill to their storehouse. And because the school was also down on the plain, Long had to go down the hill to school every morning and climb back up the hill to go home every evening.

More >

Một làn không khí trong lành – A Breath of Fresh Air

Tác giả Anna Perlini

Đó là một ngày mùa hè thật nóng nực và oi bức, Jeffrey và tôi đã trải qua chuyến hành trình vài tiếng đồng hồ, giờ đang ngồi trong phòng chờ của trạm xe buýt ngột ngạt ở miền bắc nước Ý. Jeffrey hầu như không nói chuyện với tôi. “Con thật sự phải đến đó sao?” cậu bé càu nhàu.

À phải, làm thế nào tôi lại có ý nghĩ này? tôi tự hỏi. Kéo một đứa trẻ 14 tuổi đi xa khỏi bạn bè, và mong rằng cậu bé sẽ vui vẻ cùng với mẹ đi thăm ông bà. Quả thật, đây chẳng hề là một ý nghĩ vui thú gì đối với một đứa trẻ!

Chúng tôi phải chờ thêm một tiếng đồng hồ nữa để đón chiếc xe buýt cuối cùng trong cuộc hành trình, và tôi không biết điều nào tồi tệ hơn—không khí ngột ngạt trong căn phòng chờ hay không khí nặng nề giữa chúng tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy bực bội. “Mẹ đi mua kem đây. Con có muốn ăn không?” tôi hỏi.

By Anna Perlini

It was a particularly hot, sticky summer day, and Jeffrey and I had already been traveling for a few hours when we plopped down in a stuffy bus station waiting room in northern Italy. Jeffrey was hardly speaking to me. “Did I really have to come?” he muttered.

How did I get this idea, anyway? I asked myself. Dragging a 14-year-old away from his friends and expecting that he would enjoy going with his mom to visit his grandparents. Not exactly a teenager’s idea of fun!

We had another hour before we needed to catch the bus that would take us the rest of the way, and I didn’t know which was worse—the stale air in the waiting room or the thick air between us. It was starting to get to me. “I’m ready for some ice cream. Would you like some?” I asked.

More >

HỌC TỪ NHỮNG CHÚ CHIM – Learn from the Birds

Tác giả Mila N.A. Govorukha

Tôi bị đánh thức sớm bởi tiếng hợp xướng của những chú chim. Hát, hót líu lo, reo vang và trò chuyện, những giai điệu của chúng thật to, thật vui, và rộn vang khắp nơi—âm thanh nổi của thiên nhiên ở khắp nơi. Tôi cùng với một vài người bạn cắm trại ở một vùng có cây cối rậm rạp gần Mostar, một thành phố 600 năm tuổi thường được nhắc đến trong những bản tin thế giới của BBC và CNN trong suốt cuộc chiến giữa những nước cộng hòa Yugoslav cũ vào đầu những năm 1990.

Tiếng hót của những chú chim tăng theo cường độ và âm lượng, sau đó chuyển sang thì thầm, rồi lại trở lại âm thanh to, khải hoàn, tràn đầy nguồn cảm hứng và niềm vui. Những nỗi khó khăn đang phải đương đầu về mặt dân tộc khi đất nước bị chia cắt hoàn toàn không phải là nỗi bận tâm nơi những cái đầu bé xíu của lũ chim. Gần 15 năm sau khi chiến tranh chính thức kết thúc, những người công giáo Croatia, những người hồi giáo Bosnia, những người chính thống giáo Xéc-bi vẫn đang học cách cùng sống chung trong một thành phố, làm thế nào cùng nhau làm việc, và làm thế nào để tha thứ.

By Mila N.A. Govorukha

I was awakened early by a choir of birds. Singing, chirping, chanting, chiming, and conversing, their melodies were loud, joyful, and everywhere—nature’s own surround sound. Some friends and I were camping in a wooded area near Mostar, the 600-year-old city that was often mentioned in BBC and CNN world news reports during the war between former Yugoslav republics in the early 1990s.

The birds’ notes rose in pitch and volume, then swung to a whisper, then reached a crescendo again, victorious, full of inspiration and joy. The difficulties facing this ethnically divided country were clearly the furthest thing from their little minds. Nearly 15 years after the official end of the war, Croatian Catholics, Bosnian Muslims, and Serb Orthodox are still learning to live in the same cities, how to work together, and how to forgive.

More >