 June 5th, 2011 Once there was a rich man who had two sons whom he loved dearly and showered with good things. When his sons were grown, he gave them the deeds to houses he had put in their names the day they were born. Besides being amazingly well designed and constructed, the two houses had another thing in common: they needed regular upkeep. One son kept on top of repairs and even made a few improvements, but the other son let his house go to rack and ruin. Which do you think could expect more good things from his father?—Yes, the one who showed gratitude by taking care of his gift.
That’s not one of the parables Jesus told, but I think it could have been. (He would have told it better, of course.) Or maybe it would have gone like this:
Once there was a rich man who gave each of his two sons a house. One son took good care of his house, and the other didn’t. And the rain descended, the floods came, and the winds blew and beat on the houses. The house that had been cared for made it through the storm, but the house that had been neglected collapsed.
Then I think Jesus would have explained the parable like this:
The rich man is our heavenly Father, we are His sons (and daughters), and the houses are our bodies. They are amazing—“fearfully and wonderfully made,” (Psalm 139:14) as the Bible puts it—but they require upkeep, especially if they’re going to withstand the storms of life. One way we can show God how grateful we are for our bodies is by taking care of them. When we do, we win in two ways: We are better prepared for life’s troubles, and we can better enjoy all of the other good things our Father showers on us.
LỜI TÂM TÌNH
Xưa kia, có một người đàn ông giàu có rất yêu thương hai người con trai của mình và luôn cho chúng những điều tốt đẹp. Khi hai người con của ông trưởng thành, ông trao cho mỗi đứa giấy tờ ngôi nhà mà ông đã đặt cho chúng làm chủ sở hữu từ lúc mới sinh ra. Bên cạnh việc được xây dựng và thiết kế vô cùng kiên cố và đẹp, cả hai căn nhà đều có một điểm chung: chúng cần phải được bảo quản thường xuyên. Một người con trai của ông luôn rất chăm chỉ cẩn thận sửa chữa và thậm chí còn cải thiện một số chỗ, nhưng người con trai kia để căn nhà cũ và mục nát. Bạn nghĩ ai trong số họ có thể nhận được nhiều thứ tốt đẹp hơn từ người cha? Đúng vậy, người con trai biết tỏ lòng biết ơn qua việc chăm sóc món quà của anh ta.
Đó không phải một trong những câu chuyện dụ ngôn Chúa Giê-su đã kể, nhưng tôi nghĩ nó cũng có thể. (Lẽ dĩ nhiên, Ngài sẽ kể hay hơn.) Hoặc câu chuyện có thể như thế này:
Xưa kia, một người đàn ông giàu có cho hai người con trai của ông mỗi người một căn nhà. Một người con trai chăm sóc tốt ngôi nhà, và người kia lại không. Và khi mưa xuống, nước lũ dâng lên, gió thổi mạnh đập vào căn nhà. Ngôi nhà được bảo quản tốt vượt qua được cơn bão, nhưng ngôi nhà bị bỏ bê đã bị sụp đổ.
Và tôi nghĩ Chúa Giê-su sẽ giải thích dụ ngôn này như sau:
Người đàn ông giàu có kia chính là Cha trên trời của chúng ta, chúng ta chính là con trai của Ngài (và con gái của Ngài), và ngôi nhà chính là thân thể của chúng ta. Thân thể được “dựng nên cách lạ lùng và siết bao kỳ diệu” (Thánh vịnh 139:14), như được nói đến trong Kinh thánh—nhưng nó cần phải được bảo dưỡng đặc biệt để chống chọi lại những cơn bão của cuộc sống. Một cách chúng ta có thể làm để thể hiện lòng biết ơn đối với Chúa về thân thể của chúng ta chính là thông qua việc chăm sóc nó. Nếu chúng ta làm thế, chúng ta được lợi cả hai điều: Chúng ta được chuẩn bị tốt hơn cho những trở ngại của cuộc sống, và chúng ta có thể vui hưởng tốt hơn tất cả những điều tốt đẹp mà Chúa ban dư đầy cho chúng ta.
Continue reading »
 September 3rd, 2009
|
Cơ thể con người rất đa năng, dễ thích nghi, bền sức, rất phức tạp và là tạo vật phát triển cao, được tạo như thế để bao bọc tinh thần bên trong thậm chí còn đẹp và bền bỉ hơn nữa. Tông đồ Phao-lô đã nói thân thể chúng ta chính là “đền thờ của Thiên Chúa” (1 Cô-rin-tô 3:16-17), và đúng như thế. Chỉ duy có tinh thần là tồn tại mãi mãi, nhưng “đền thờ” thân xác cũng được tạo ra để tồn tại lâu dài và khỏe mạnh.
Con được tạo ra và đóng một phần vai trò trong việc giữ cho thân xác mình tráng kiện và khỏe mạnh. Thông qua việc chăm sóc, con bày tỏ sự kính trọng đối với Đấng Tạo Hóa. Nguyên tắc kinh thánh: gieo gì sẽ gặt nấy rất đúng với sức khỏe của con. Đặc biệt khi còn trẻ, rất dễ gạt bỏ nguyên tắc này, cảm thấy việc ấy chẳng quan trọng gì mấy, và có thể nó không đúng đối với con. Có thể, có lúc, con không nhận ra ảnh hưởng của nó, nhưng sớm muộn gì cũng có cái giá phải trả cho sự thờ ơ. Những ai khôn ngoan, cố gắng giữ sức khỏe ở tình trạng khỏe mạnh và sung sức nhất; họ quan tâm hết sức có thể đến cơ thể của mình, vì thế nó có thể hoạt động tốt và lâu dài.
Như Ta đã nói với những tông đồ đầu tiên: “Thầy đến để anh em được sống và sống dồi dào” (Gio-an 10:10). Một phần của sự dồi dào mà Ta muốn con có được chính là ân huệ có được một cơ thể khỏe mạnh, cường tráng. Đây chính là một món quà, nhưng nó cũng đòi hỏi sự hợp tác của con. Khi con làm phần của mình, Ta sẽ ban cho con một sức khỏe tốt.
|
The human body is a very versatile, adaptable, durable, intricate, and highly developed creation, made so to encase the yet more beautiful and durable spirit inside. The apostle Paul called your body the “temple of God” (1 Corinthians 3:16–17), and so it is. Only the spirit lasts for eternity, but its fleshly “temple” is meant to last a long, healthy lifetime.
You were created in such a way that you have a part to play in keeping your body strong and healthy. Through its care, you show respect to your Creator. The biblical principle that you reap what you sow is true and very much applies to your health. It’s easy in your youth in particular to dismiss this fact, to feel that it doesn’t really matter that much and maybe isn’t true for you. You may be able to get by for a time with that attitude without feeling its effects, but sooner or later there is always a price to pay for such neglect. Those who are wise strive to stay in optimum health and peak fitness; they give their body the best they can, so it will run well and last as long as possible.
As I told My first disciples, “I have come that you might have life, and that you might have it more abundantly” (John 10:10). Part of the abundance I want you to have is the blessing of a strong, healthy body. It is a gift, but it also requires your cooperation. As you do your part, I will bless you with good health.
|
 September 3rd, 2009
|
“Việc hít thở chậm rãi và sâu có lẽ là liều thuốc chống căng thẳng tốt nhất mà chúng ta có được,” Jame Gordon, giáo sư lâm sàng ngành tâm thần học của đại học Y Georgetown. “Khi bạn mang không khí xuống vùng thấp của phổi, nơi sự trao đổi oxy diễn ra với hiệu suất cao nhất, mọi thứ thay đổi. Nhịp đập tim chậm, áp lực máu giảm, cơ thư giãn, lo lắng bớt căng thẳng, và tâm trí bình thản. [Thở bằng bụng] là một phương pháp chữa bệnh rất tốt.”
Hít thở thật sâu bằng cơ hoành được nhận thấy không chỉ giảm những triệu chứng PMS nghiêm trọng, mà còn giảm lo lắng, buồn chán, và những dạng cảm xúc buồn bực khác, chấm dứt rối loạn nhịp tim, cải thiện tiêu hóa, tăng lưu thông máu, và cải thiện giấc ngủ và vòng năng lượng.
Bụng nên phình to trong khi hít sâu để cung cấp lượng tối ưu khí oxy cần thiết để nuôi dưỡng tất cả những tế bào trong cơ thể.
|
“Slow, deep breathing is probably the single best anti-stress medicine we have,” says James Gordon, a clinical professor of psychiatry at the Georgetown University School of Medicine. “When you bring air down into the lower portion of the lungs, where oxygen exchange is most efficient, everything changes. Heart rate slows, blood pressure decreases, muscles relax, anxiety eases, and the mind calms. [Belly breathing] is extremely therapeutic.”
Deep diaphragmatic breathing has also been found to significantly reduce symptoms of severe PMS, as well as relieve anxiety, depression, and other forms of emotional distress, end heart arrhythmias, improve digestion, increase blood circulation, and improve sleep and energy cycles.
The abdomen should expand during inhalation to provide the optimum amount of oxygen needed to nourish all the cells in the body.
|
|
|