|
Khi được bố mẹ kể về chuyện của đứa em trai tên Andrew, Tess chỉ mới tám tuổi nhưng cô bé lại thông minh hơn những bạn cùng tuổi khác. Cô bé chỉ biết rằng em trai đang bị bệnh rất nặng và gia đình hoàn toàn không còn khả năng để tiếp tục chữa trị. Tháng sau, họ phải chuyển đến một căn hộ chung cư bởi vì bố cô bé không còn tiền để trang trải cho những đơn thuốc của bác sĩ và nhà cửa. Bây giờ chỉ có một cuộc phẫu thuật tốn nhiều tiền mới cứu được Andrew và dường như chẳng ai cho họ mượn tiền. Cô bé nghe bố nói thì thầm với mẹ đang khóc trong tuyệt vọng: “Chỉ có phép lạ mới có thể cứu con chúng ta.”
Tess chạy vào phòng ngủ của mình, lấy ra một cái hủ đựng mứt bằng thuỷ tinh được cất kỹ trong tủ quần áo. Cô bé đổ hết tiền lẻ trên sàn rồi đếm một cách cẩn thận, đếm đến ba lần. Tổng số tiền trong mỗi lần đếm đều chính xác giống nhau. Không thể có sai xót. Bỏ chúng cẩn thận vào bình, vặn nắp lại rồi lẽn ra cửa sau, chạy qua sáu khu phố đến một tiệm thuốc tây Rexall có bảng hiệu đỏ chủ yếu viết bằng tiếng Ấn treo trên cửa. |
Tess was a precocious eight-year-old when she heard her mom and dad talking about her little brother, Andrew. All she knew was that he was very sick and they were completely out of money. They were moving to an apartment complex the following month because Daddy didn’t have the money for the doctor’s bills and the house. Only very costly surgery could save Andrew now, and it was looking like there was no one to loan them the money. She heard Daddy say to her tearful mother with whispered desperation, “Only a miracle can save him now.”
Tess went to her bedroom and pulled a glass jelly jar from its hiding place in the closet. She poured all the change out on the floor and counted it carefully, even three times. The total had to be exactly perfect. No chance here for mistakes. Carefully placing the coins back in the jar and twisting on the cap, she slipped out the back door and made her way six blocks to Rexall’s Drug Store with the big red Indian chief sign above the door. |












