Learning – Học hỏi

NHỮNG MẢNH GHÉP – PUZZLE PIECES

Tác giả Nyx Martinez

Khi mọi người đốt pháo bông vào đêm Giao Thừa, bạn có hô to chúc mừng không? Hay tiếng gõ nhịp của chiếc đồng hồ mang đến cho bạn một cảm giác sầu muộn khi suy ngẫm về tương lai?

Khi những tiếng la to “Chúc Mừng Năm Mới” vang lên, đó có phải là khoảnh khắc vui vẻ đối với bạn không? Hay nó pha lẫn với sự lo lắng về tương lai?

By Nyx Martinez

When everyone lit fireworks at the stroke of midnight on New Year’s Eve, did you celebrate in vibrant cheer? Or did the clock’s chime bring a kind of melancholy as you silently pondered the future?

As the shouts of “Happy New Year” rang out, was it a joyful moment for you? Or was it tinged with anxiety about the future?

More >

BIÊN TẬP CUỘC SỐNG – LIFE EDITING

Tác giả Scott Montrose

TÔI ĐÃ PHẢI ĐƯƠNG ĐẦU VÀ ĐÃ VƯỢT QUA ĐƯỢC TÊN QUÁI ÁC CHÍNH LÀ SỰ THIẾU TỰ TIN VÀ SỢ THẤT BẠI. TIẾN THẲNG VỀ PHÍA TRƯỚC MỊT MÙ, ĐẶT BÚT XUỐNG VÀ LẦN ĐẦU TIÊN VIẾT LẠI MỘT ĐOẠN NGẮN ĐẦY CẢM HỨNG.

Tôi ngồi xuống đọc đi đọc lại nhiều lần. Hài lòng với nổ lực khiêm tốn của mình, tôi gửi bài viết đến một quyển tạp chí tháng với hy vọng được đăng.

Không lâu sau, người biên tập của tờ tạp chí liên lạc với tôi và bảo rằng ông ta muốn cho in bài viết của tôi. Ông ấy cũng gửi đính kèm một bản thảo được biên tập để có được sự chấp thuận hoặc xem xét của tôi. Được biên tập! Khi tôi ngồi xuống và nhìn tác phẩm “của mình”, đang ở trước mặt dưới dạng đã được biên tập, những cảm xúc lẫn lộn đang xen trong tôi. Tôi nhìn nhận bản thân như một tác giả tài giỏi tương lai, nhưng hình ảnh ấy tan biến như ảo ảnh trong một cơn bão cát.

By Scott Montrose

I had struggled with and overcome the demons of self-doubt and fear of failure, launched out into the deep, put pen to paper, and written my first short inspirational piece.

I sat back and read it through several times. Pleased with my modest effort, I submitted the piece to a monthly magazine for possible publication.

Some time later the magazine’s editor contacted me, saying he would like to print my article. He also enclosed an edited draft for my approval or further revision. Edited! As I sat and stared at “my” work, now before me in edited form, a strange mix of feelings swept over me. I had seen myself as an up-and-coming writer, but that image vanished like a mirage in a gathering sandstorm.

More >

SỰ KIÊN TRÌ – PERSISTENCE

Tác giả Jessica Robert

Tôi làm công việc trông nom trẻ con suốt nhiều năm, và tôi không ngừng ngạc nhiên trước khao khát mãnh liệt về cuộc sống của bọn trẻ, niềm vui muốn khám phá, và sự kiên trì. Đúng vậy, sự kiên trì. Có thể đây là một suy nghĩ lạ, khi mà những đứa trẻ nhỏ nổi tiếng là thời gian tập trung rất ngắn. (Bất cứ người mẹ nào cố gắng giữ cho những đứa con mới chập chững bước đi của họ yên một chỗ để ăn xong bữa ăn đều có thể nói cho bạn biết về điều này.) Tuy nhiên, có những khoảnh khắc trong cuộc sống của đứa trẻ, khi sự thôi thúc bẩm sinh về sự phát triển làm cho nó háo hức học một kỹ năng mới, như nhặt một vật dụng nhỏ nào đó bằng những ngón tay mũm mĩm bé xíu, hoặc bò trườn, hoặc bước đi. Những kỹ năng mới này đòi hòi nơi đứa trẻ một sự tập trung và một sự nổ lực to lớn và một khoảng thời gian rất lớn so với cuộc sống chỉ mới vừa bắt đầu không lâu của bé. Chúng cũng đòi hỏi sự hoạt động của những cơ mà vốn chỉ mới bắt đầu học cách phối hợp, và chỉ đủ mạnh để chịu sức nặng của bé.

Gần đây, tôi sang một nước khác, tôi trải qua khoảng thời gian khó khăn để thích ứng. Những người bạn và những đồng nghiệp cũ của tôi trở nên giống như gia đình. Buồn khi xa họ, và tôi nhớ những đứa trẻ “của tôi”, tôi đã cố gắng thử những công việc khác của hoạt động tình nguyện, nhưng tôi không cảm thấy mình làm tốt được điều gì cả. Ví dụ một chuyện, tôi dồn sức vào việc vận động đồ chơi và sách vở cho trẻ em túng thiếu, nhưng khi mọi việc diễn tiến chậm, tôi thất vọng và cảm thấy muốn bỏ cuộc.

By Jessica ­­­Roberts

I’ve worked with children for years, and I never cease to be amazed at their hunger for life, joy of discovery, and persistence. Yes, persistence. That may come as a new thought, considering small children’s notoriously short attention spans. (Any mother who has tried to get her toddler to sit still long enough to finish a meal can tell you about that.) There are moments in every young child’s life, though, when the inborn urge for development drives the child to learn a new skill, such as picking up a small object with chubby little fingers, or crawling, or walking. These new skills require a huge amount of concentration and effort on the part of the child and a great deal of time compared to his or her short life up to that point. They also put physical demands on muscles that are just beginning to learn coordination and are barely strong enough to sustain the child’s weight.

When I recently moved to a new country, I went through a difficult time of adjustment. My friends and co-workers in my former situation had become like family. It hurt to leave them, and I missed “my” kids. I tried my hand at new aspects of our volunteer work, but felt I wasn’t good at any of them. At one point, for example, I channeled my energy into a toy-and-book drive for needy children, but when it was slow taking off, I grew discouraged and felt like giving up.

More >