Optimism – Lạc quan
NẮM BẮT TỪNG NGÀY – SEIZE THE DAY!
Mar 1st
|
Một trong những điều bi thảm nhất mà tôi biết về nhân loại đó chính là tất cả chúng ta đều trì hoãng cuộc sống. Tất cả chúng ta mơ về khu vườn hoa hồng kỳ diệu nào đó ở phía chân trời thay vì tận hưởng những hoa hồng đang nở rộ bên ngoài cửa sổ chúng ta ngày hôm nay. –Dale Caregie Những giới hạn duy nhất đối với những khả năng trong cuộc sống ngày mai của bạn chính là những nhưng nhị chần chừ trong ngày hôm nay của bạn. |
One of the most tragic things I know about human nature is that all of us tend to put off living. We are all dreaming of some magical rose garden over the horizon instead of enjoying the roses that are blooming outside our windows today. —Dale Carnegie The only limits to the possibilities in your life tomorrow are the “buts” you use today. |
QUYẾT TÂM – RESOLUTIONS
Feb 26th
|
Tác giả Ian Bach
Năm nay… Năm nay… |
By Ian Bach
This year… This year… |
NHỮNG MẢNH GHÉP – PUZZLE PIECES
Feb 20th
|
Tác giả Nyx Martinez
Khi mọi người đốt pháo bông vào đêm Giao Thừa, bạn có hô to chúc mừng không? Hay tiếng gõ nhịp của chiếc đồng hồ mang đến cho bạn một cảm giác sầu muộn khi suy ngẫm về tương lai? Khi những tiếng la to “Chúc Mừng Năm Mới” vang lên, đó có phải là khoảnh khắc vui vẻ đối với bạn không? Hay nó pha lẫn với sự lo lắng về tương lai? |
By Nyx Martinez
When everyone lit fireworks at the stroke of midnight on New Year’s Eve, did you celebrate in vibrant cheer? Or did the clock’s chime bring a kind of melancholy as you silently pondered the future? As the shouts of “Happy New Year” rang out, was it a joyful moment for you? Or was it tinged with anxiety about the future? |
Thái độ – Attitude
Mar 28th
|
Hãy lựa chọn thái độ của bạn. Việc bạn lựa chọn thái độ của mình thế nào sẽ quyết định kết quả cuộc sống của bạn. Những ý nghĩ tiêu cực không thể phát huy nếu bạn không tiếp sức cho chúng. Hãy viết hết những ơn lành mà bạn có được, và luôn giữ lấy để đọc mỗi khi những ý nghĩ tiêu cực tấn công bạn. —Sheri Rose Shepherd
Kết quả Jerome K.Jerome là một nhà văn người Anh. Bố ông mất vào năm ông 12 tuổi, và năm 14 tuổi, ông phải làm việc để phụ giúp mẹ và chị. Cuộc sống trở nên khó khăn hơn khi mẹ ông qua đời, nhưng sau rất nhiều những công việc khác nhau, kết quả cuối cùng, ông trở thành nhà văn—không phải viết truyện buồn nhưng là một nhà văn khôi hài nổi tiếng. Ông viết truyện vui để động viên những người khác. Trải qua những khởi đầu đầy gian nan trong cuộc sống, ông đã nói: “Chúng ta có được sức mạnh từ trở ngại chứ không phải từ chiến thắng.” |
Choose your attitude. Your choice of attitude can decide the outcome of your life. Negative thoughts have no power unless you empower them. Write a list of blessings and keep them handy to read when you are attacked with negative thoughts.—Sheri Rose Shepherd
The outcome Jerome K. Jerome was a British writer whose father died when he was 12, and at 14 he had to go to work to support his mother and sister. His life got even harder when his mother died, but after many different jobs, the end result was that he became a writer—not of sad stories, but a famous humorist, writing funny stories to encourage others. After such a hard beginning in life, he said, “It is from the struggle, not the victory, that we gain strength.” |
HỌC TỪ NHỮNG CHÚ CHIM – Learn from the Birds
Feb 26th
|
Tác giả Mila N.A. Govorukha
Tôi bị đánh thức sớm bởi tiếng hợp xướng của những chú chim. Hát, hót líu lo, reo vang và trò chuyện, những giai điệu của chúng thật to, thật vui, và rộn vang khắp nơi—âm thanh nổi của thiên nhiên ở khắp nơi. Tôi cùng với một vài người bạn cắm trại ở một vùng có cây cối rậm rạp gần Mostar, một thành phố 600 năm tuổi thường được nhắc đến trong những bản tin thế giới của BBC và CNN trong suốt cuộc chiến giữa những nước cộng hòa Yugoslav cũ vào đầu những năm 1990. Tiếng hót của những chú chim tăng theo cường độ và âm lượng, sau đó chuyển sang thì thầm, rồi lại trở lại âm thanh to, khải hoàn, tràn đầy nguồn cảm hứng và niềm vui. Những nỗi khó khăn đang phải đương đầu về mặt dân tộc khi đất nước bị chia cắt hoàn toàn không phải là nỗi bận tâm nơi những cái đầu bé xíu của lũ chim. Gần 15 năm sau khi chiến tranh chính thức kết thúc, những người công giáo Croatia, những người hồi giáo Bosnia, những người chính thống giáo Xéc-bi vẫn đang học cách cùng sống chung trong một thành phố, làm thế nào cùng nhau làm việc, và làm thế nào để tha thứ. |
By Mila N.A. Govorukha
I was awakened early by a choir of birds. Singing, chirping, chanting, chiming, and conversing, their melodies were loud, joyful, and everywhere—nature’s own surround sound. Some friends and I were camping in a wooded area near Mostar, the 600-year-old city that was often mentioned in BBC and CNN world news reports during the war between former Yugoslav republics in the early 1990s. The birds’ notes rose in pitch and volume, then swung to a whisper, then reached a crescendo again, victorious, full of inspiration and joy. The difficulties facing this ethnically divided country were clearly the furthest thing from their little minds. Nearly 15 years after the official end of the war, Croatian Catholics, Bosnian Muslims, and Serb Orthodox are still learning to live in the same cities, how to work together, and how to forgive. |
