Love – Tình yêu
ĐIỀU QUAN TRỌNG – WHAT COUNTS
May 26th
|
Maria Fontaine
Một câu trích dẫn được treo trong phòng làm việc của Albert Einstein đó là: “Không phải mọi thứ quan trọng được xem là quan trọng, và không phải mọi thứ được xem quan trọng lại là quan trọng.” Nói cách khác, có rất nhiều việc chúng ta làm trong ngày hoặc trong tuần có thể không được xem là “quan trọng”—đó không phải là những việc nằm trong danh sách công việc của bạn—tuy nhiên chúng chính là những khoảnh khắc quan trọng và quyết định. Chúng ta phải luôn nhớ rằng tình yêu chính là điều quan trọng nhất. Nếu chúng ta không có tình yêu, thì tất cả những gì chúng ta hoàn thành được, tất cả những thành tựu to lớn của chúng ta đều sẽ chẳng có ích gì (1 Cô-rin-tin 13:3). Ưu tiên số một chính là và sẽ luôn là tình yêu! Nếu mỗi đêm khi đi ngủ, bạn đều biết rằng mình đã biểu lộ tình yêu thương, như thế, bạn có thể yên giấc, bạn biết rằng mình đã hoàn thành điều gì đó thật sự lớn lao. |
by Maria Fontaine
A quote hanging in Albert Einstein’s office read: “Not everything that counts can be counted, and not everything that can be counted counts.” In other words, a lot of the things you do in a day or week can’t be “counted”—they’re not things that you can tick off of your to-do list—and yet they are vital, defining moments. We must be sure to always keep in the forefront of our minds that love is the most important thing. If we don’t have love, all of our ticked-off to-dos, all of our great accomplishments, will be of no benefit (1 Corinthians 13:3). The number one priority is and always should be love! If you can go to bed at night knowing that you have shown love, then you can rest well, knowing that you’ve accomplished something truly great. |
QUYẾT TÂM – RESOLUTIONS
Feb 26th
|
Tác giả Ian Bach
Năm nay… Năm nay… |
By Ian Bach
This year… This year… |
TÌNH YÊU HOÀN HẢO – PERFECT LOVE
Feb 19th
Tác giả Maria Fontaine
Khi nghĩ về tình yêu của Chúa Giê-su dành cho mỗi chúng ta, một số từ xuất hiện trong tâm trí của tôi: Hoàn hảo. Tự nguyện. Không điều kiện. Bất diệt. Tình yêu của Ngài là hoàn hảo. Đó là điều duy nhất trên thế giới này tuyệt đối hoàn hảo. Có rất nhiều điều tốt, xinh đẹp và tuyệt vời nhưng không có điều gì hoàn hảo giống như tình yêu của Ngài. Chúng ta đang sống trong một thế giới không hoàn hảo, với những con người không hoàn hảo, và trong những điều kiện không hoàn hảo, nhưng tình yêu của Ngài là điều làm cho mọi thứ trở nên có thể đối với chúng ta để làm thay đổi mọi thứ diễn ra trong cuộc sống của chúng ta. Ngài hoàn hảo và vì thế tình yêu của Ngài cũng hoàn hảo. |
By Maria Fontaine
These are a few of the words that come to mind when I think about Jesus’ love for each of us: Perfect. Free. Unconditional. Everlasting. His love is perfect. It is the only thing in the world that is absolutely perfect. There are a lot of things that are nice, beautiful, and wonderful, but nothing is perfect like His love. We live in an imperfect world, with imperfect humans, in imperfect conditions, but His love is what makes it possible for us to weather everything that life brings our way. He is perfect, and so is His love. |
ĐIỀU MÀ TÌNH YÊU CỦA CHA MẸ CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC – WHAT A PARENT’S LOVE CAN DO
Jun 26th
|
Một ngày nọ, một cậu bé bị điếc một phần chạy từ trường về nhà mang theo thông báo của trường học. Tờ thông báo đưa ra lời đề nghị cha mẹ cậu bé cho cậu nghĩ học kèm theo lời nhận xét rằng cậu bé “quá ngốc, không thể học được.”
Mẹ của cậu bé đọc tờ thông báo và nói: “Con trai của tôi, Tom không quá ngốc đến nỗi không thể học được. Tôi sẽ tự mình dạy cho nó.” Và bà đã làm thế. Nhiều năm sau khi Tom qua đời, người dân Mỹ bày tỏ lòng tôn kính đối với ông bằng cách tắt hết những ngọn đèn trong nước trong một phút. Bạn thấy đấy, đó chính là Tom, người phát minh ra bóng đèn điện—và không chỉ có thế, ông còn phát minh ra phim điện ảnh và máy ghi âm. Thomas Edition có cả thảy hơn một ngàn sáng chế.—Quyển sách kinh nguyện ngắn của Thiên Chúa dành cho các bà mẹ. * * *
“Mẹ của tôi chính là người làm ra tôi. Bà luôn chân thành và luôn tin tưởng tôi, tôi có cảm giác mình có được ai đó làm lẽ sống của mình—ai đó mà tôi không thể nào làm cho họ thất vọng. Ký ức của tôi về mẹ sẽ luôn là một điều tốt đẹp đối với tôi.” –Thomas Edison (1847-1931). * * *
Khi còn là một đứa trẻ ở độ tuổi thanh thiếu niên, Jim làm việc cho một cửa hàng tạp phẩm ở Hamilton, Missouri. Cậu bé rất thích công việc ấy và dự định xem đó là nghề của mình. Một đêm nọ, cậu bé về nhà, và tự hào kể với gia đình về người chủ tinh khôn của mình. Ông ta đã trộn lẫn cà phê kém chất lượng với cà phê đắt tiền, và nhờ đó ông ấy có lời. Jim cười khi kể câu chuyện trên bàn ăn tối. Cha của cậu bé cảm thấy câu chuyện ấy chẳng thấy có gì là đáng buồn cười cả. Ông nói: “Hãy nói cho bố nghe, nếu người bán tạp phẩm biết có ai đó tráo hàng kém chất lượng cho ông ta nhưng vẫn lấy với giá của hàng tốt nhất, liệu ông ta có nghĩ rằng họ tinh khôn, và cười về điều đó không?” Jim có thể nhìn thấy bố thất vọng về mình. “Con đoán là không. Con đã không suy nghĩ về sự việc theo cách đó.” cậu bé trả lời. Cha của Jim bảo cậu bé sáng mai đến cửa hàng tạp phẩm nhận tiền lương và nói với người chủ rằng cậu sẽ không làm việc cho ông nữa. Công việc không nhiều ở Hamilton, nhưng cha của Jim thà chịu con mình thất nghiệp còn hơn giao du với người buôn bán gian lận. J.C Penny suýt trở thành người bán tạp phẩm. Thay vào đó ông lập ra một chuỗi bán lẽ mang tên mình. Ông chia sẻ bí quyết thành công trong cuốn tự truyện có tựa đề: Năm mươi năm với nguyên tắc vàng. * * *
“Hãy về nhà và yêu gia đình của bạn.” –Mẹ Tê-rê-sa thành Can-cút-ta (1910-1997) đã trả lời khi được hỏi: “Chúng tôi phải làm gì đẩy mạnh hòa bình thế giới?” khi nhận giải Nobel Hòa Bình năm 1979. |
A partially deaf boy came home from school one day carrying a note from officials at the school. The note suggested that the parents take the boy out of school, claiming that he was “too stupid to learn.”
The boy’s mother read the note and said, “My son Tom isn’t ‘too stupid to learn.’ I’ll teach him myself.” And so she did. When Tom died many years later, the people of the United States of America paid tribute to him by turning off the nation’s lights for one full minute. You see, this Tom had invented the light bulb—and not only that, but also motion pictures and the record player. In all, Thomas Edison had more than one thousand patents to his credit.—God’s Little Devotional Book for Moms * * *
“My mother was the making of me. She was so true and so sure of me, I felt that I had someone to live for — someone I must not disappoint. The memory of my mother will always be a blessing to me.”—Thomas A. Edison (1847-1931) * * *
When he was a teenager, Jim worked for a grocer in Hamilton, Missouri. He liked the work and had plans to make a career of it. One night he came home and proudly told his family about his sly employer. The grocer had a practice of mixing low quality coffee with the expensive brand and thus increasing his profit. Jim laughed as he told the story at the supper table. His father didn’t see anything funny about the practice. “Tell me,” he said, “if the grocer found someone palming off an inferior article on him for the price of the best, do you think he would think they were just being sly, and laugh about it?” Jim could see his father was disappointed in him. “I guess not,” he replied. “I guess I just didn’t think about it that way.” Jim’s father instructed him to go to the grocer the next day and collect whatever money was due him and tell the grocer he wouldn’t be working for him any longer. Jobs were not plentiful in Hamilton, but Jim’s father would rather his son be unemployed than associated with a crooked businessman. J.C. Penny came that close to becoming a grocer. Instead he founded the retail chain that still bears his name. He shares the secret of his success in the title of his autobiography: Fifty Years with the Golden Rule. * * *
“Go home and love your family.”—Mother Teresa of Calcutta (1910-1997), when receiving the Nobel Peace Prize in 1979, in reply to the question “What can we do to promote world peace?” |
50 cent và tình yêu – 50 Cents and Love
May 12th
|
Bình an sẽ đến và ở lại trong thế gian Nếu mỗi ngày chúng ta đều sống trong tâm tình của lễ Giáng Sinh. —Helen Steiner Rice Tác giả Richard Mathison Vì Nicolosa Donlucas có 50 xu, một bàn tay để lao động, và một trái tim để yêu thương, nên 103 người nghèo khổ của thành phố Mê-hi-cô tổ chức kỷ niệm một sự kiện đã xảy ra vào lễ Giáng Sinh năm 1959. Nicolosa, một phụ nữ làm công việc lau dọn tại trung tâm cộng đồng Plaza ở thành phố Los Angels, với dáng người nhỏ nhắn và vẻ mệt mỏi vì làm việc quá sức, tiền lương mỗi tháng của bà là 90 đô-la. Bà không thể nói được tiếng Anh, vì thế vào một ngày mùa hè nọ, Đức cha Nicolas Davila, vị mục sư của trung tâm kể bà nghe một dụ ngôn về những tài năng bằng tiếng Tây Ban Nha—làm thế nào để một số ít trở thành nhiều. Và vị mục sư nhét vào tay bà 50 xu. |
Peace on earth will come to stay, When we live Christmas every day. —Helen Steiner Rice By Richard Mathison Because Nicolosa Donlucas had 50 cents, hands for work, and a heart for love, 103 poor Mexicans celebrated Christmas back in 1959 when this story took place. Nicolosa, a tiny, work-worn cleaning lady at the Plaza Community Center in Los Angeles, earned $90 a month. She spoke no English, but one summer day the Rev. Nicolas Davila, minister at the Center, told her, in Spanish, the parable of the talents—how from a little, much good could come. And the minister dropped a half dollar into the woman’s hand. |
CHÂU BÁU – The Treasure
May 12th
|
Tác giả: Alice Gray
Một bé gái khoảng 5 tuổi gương mặt tươi tắn với những lọn tóc xoắn đang đứng chờ mẹ tại quầy thu tiền, cô bé trông thấy một chuỗi hạt ngọc trai trắng sáng lấp lánh được đặt trong chiếc hộp màu hồng. “Mẹ ơi! Con có thể mua chuỗi ngọc ấy không? Mẹ ơi!, me mua cho con đi!” Ngay lập tức, người mẹ nhìn phía sau chiếc hộp và quay lại nhìn vào đôi mắt xanh với vẻ khẩn nài của cô con gái bé bỏng đang ngước mặt lên nhìn. “1 đô-la 95 cent. Gần 2 đô-la đấy…. Nếu con thật sự muốn mua nó, mẹ sẽ suy nghĩ một vài việc lặt vặt trong nhà cho con làm và chẳng bao lâu con có thể để dành đủ tiền để tự mua. Chỉ còn một tuần nữa là đến sinh nhật của con và con có thể nhận được một tờ đô-la mới toanh từ bà ngoại.” |
By Alice Gray
The cheerful girl with bouncy golden curls was almost five. Waiting with her mother at the checkout stand, she saw them: a circle of glistening white pearls in a pink foil box. “Oh please, Mommy. Can I have them? Please, Mommy, please!” Quickly the mother checked the back of the little foil box and then looked back into the pleading blue eyes of her little girl’s upturned face. “A dollar ninety-five. That’s almost $2.00. … If you really want them, I’ll think of some extra chores for you and in no time you can save enough money to buy them for yourself. Your birthday’s only a week away and you might get another crisp dollar bill from Grandma.” |
NHỮNG VIÊN ĐÁ LỚN – The Big Rocks
Apr 29th
|
Một chuyên gia về quản lý thời gian nói chuyện với một nhóm sinh viên ngành thương mại. Ông đứng trước những người tri thức cao siêu này, lấy ra một bình Mason một galông (đơn vị lít) miệng rộng đặt trên chiếc bàn trước mặt ông. Ông đưa ra 12 viên đá khoảng bằng nắm tay, bỏ cẩn thận từng viên một vào bình. Khi bình đã đầy và không thể bỏ thêm đá vào nữa, ông hỏi: “Bình này đã đầy chưa?”
Mọi người trong lớp đáp: “Vâng, đã đầy.” Ông nói: “Thật sao?” Ông với tay xuống bàn và lấy ra một xô sỏi. Ông đổ một vài viên sỏi vào rồi lắc bình để những viên sỏi nhỏ lọt vào những khe hở giữa những viên đá lớn. Ông lại hỏi cả lớp: “Bình đã đầy chưa?” |
An expert on the subject of time management was speaking to a group of business students. He stood in front of these high-powered overachievers, pulled out a one-gallon, wide-mouthed Mason jar, and set it on a table in front of him. Then he produced about a dozen fist-sized rocks and carefully placed them, one at a time, into the jar. When the jar was filled to the top and no more rocks would fit inside, he asked, “Is this jar full?”
Everyone in the class said, “Yes.” Then he said, “Really?” He reached under the table and pulled out a bucket of gravel. Then he dumped some gravel in and shook the jar, causing pieces of gravel to work themselves down into the spaces between the big rocks. Then he asked the group once more, “Is the jar full?” |
Hãy lựa chọn sự tha thứ – Choose Forgiveness
Apr 6th
|
Tác giả: Neil T. Anderson và Rich Miller
Thiên Chúa muốn bạn biết tha thứ bởi vì đó là những gì bạn có thể làm. Đôi khi, rất khó để tha thứ cho ai đó bởi vì theo lẽ tự nhiên bạn muốn trả thù lại những gì người khác gây ra cho bạn. Sự tha thứ dường như đi ngược lại những gì bạn cho là đúng và công bằng. Vì thế, bạn giữ lấy sự giận dữ và luôn có ý định trừng phạt những người đã gây cho bạn nỗi đau. Dưới đây là những lý do chỉ ra rằng tha thứ là cần thiết: Quên đi không phải là tha thứ. Một người sẽ không thể nào cố gắng quên đi những gì người khác gây ra cho họ. Những suy nghĩ và những nỗi đau sẽ trở lại. Vết thương sẽ chỉ có thể lành khi bạn tha thứ. |
By Neil T. Anderson and Rich Miller
Since God requires you to forgive, it is something you can do. Sometimes it is hard to forgive someone because you naturally want revenge for the things you have suffered. Forgiveness seems to go against your sense of what is right and fair. So you hold onto your anger, punishing people over and over again in your mind for the pain they’ve caused. Here are the reasons that forgiveness is a necessity: Forgetting is not forgiveness. People who want to forget what was done to them will find they cannot do it. The thoughts and hurts keep coming back. The healing cannot begin until you forgive. |
HÃY THA THỨ NGAY HÔM NAY – FORGIVE TODAY
Apr 6th
|
“Khi anh em đứng cầu nguyện, nếu anh em có chuyện bất bình với ai, thì hãy tha thứ cho họ, để Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng tha lỗi cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ, thì Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.” (Mác-cô 11:25-26). Cách đây không lâu, John và Georgina Brown đã tổ chức kỷ niệm lễ cưới kim cương của họ. Trước hôm đó một ngày, John kể cho tôi nghe về những kinh nghiệm ông đã học được trong những năm qua. Dù tôn trọng ông, nhưng tôi vẫn không đồng ý một việc. Câu chuyện như thế này. John nói: “Tôi cho rằng nếu một đôi vợ chồng hôm nay cãi nhau thì ngày mai nên làm lành.” Điều này không có gì sai cả. Nhưng tôi nghĩ xa hơn. Tôi nói nếu bạn cãi vã hôm nay thì nên làm hoà ngay hôm đó. |
“Whenever you stand praying, if you have anything against anyone, forgive him, that your Father in heaven may also forgive you your trespasses. But if you do not forgive, neither will your Father in heaven forgive your trespasses.” (Mark 11:25–26 NKJ) Not long ago John and Georgina Brown celebrated their diamond wedding anniversary. On the day before, John talked to me about the lessons he’d learned during those years. But, with respect, I didn’t quite agree with one thing. It was this. “I reckon if a husband and wife quarrel today,” said John, “they should make it up tomorrow.” Well, there’s nothing wrong with that. But I’d go further. I’d say if you quarrel today, you should make up today. |
NGƯỜI BẠN TRONG LÚC CẦN THIẾT – A Friend in Need
Apr 4th
|
TÁC GIẢ: CURTIS PETER VAN GORDER
“Hãy bước cẩn thận đấy các bạn,” A-mút nhắc nhở những người trong đoàn bộ hành, anh ta đang hướng dẫn đoàn đi lên đỉnh núi Át-se-krem ở Hóc-ga. Các nhà thám hiểm này từ những vùng xa xôi đến để leo lên những đỉnh núi lạ và quanh co mà một số người gọi là “tận cùng của thế giới”. Trên đoạn đường, những người bộ hành đi xuống những hẻm núi dốc đứng ghê rợn, phía dưới là những vũng nước tụ lại. Dọc theo hai bên bờ, có nhiều cây xanh tạo không khí rất mát mẻ. Những vũng nước ấy rất quan trọng đối với những người chăn nuôi gia súc ở vùng Tua-rét. Trên đỉnh núi, đoàn lữ hành đứng nhìn chăm chú những hòn đá chuyển từ màu tía sang màu tím rồi sang màu hồng khi mặt trời lên cao phía xa tít sa mạc An-giê-ri. Vùng đất cằn cỗi phía dưới họ được gọi là “vùng đất khát nước”, đã có rất nhiều cây cối bị héo rụi. |
By Curtis Peter Van Gorder
“Watch your step, friends,” Ahmud warned the trekkers he was guiding to the summit of Assekrem in the Hoggar Mountains. These adventurers had come from afar to climb the strange, twisted peaks that some people called “the end of the world.” On the way, the hikers reverently descended a steep-faced canyon where a few pools had collected in places. On their banks, green plants were growing in the coolness. Such pools were very important to the Tuareg herdsmen. At the summit, the trekkers stood in awe watching the rocks turn from purple to violet to palest rose as the sun climbed over the Algerian desert horizon. The barren landscape below them was rightfully known as “the land of thirst,” for many had perished there. |
