Giving – Cho đi
50 cent và tình yêu – 50 Cents and Love
May 12th
|
Bình an sẽ đến và ở lại trong thế gian Nếu mỗi ngày chúng ta đều sống trong tâm tình của lễ Giáng Sinh. —Helen Steiner Rice Tác giả Richard Mathison Vì Nicolosa Donlucas có 50 xu, một bàn tay để lao động, và một trái tim để yêu thương, nên 103 người nghèo khổ của thành phố Mê-hi-cô tổ chức kỷ niệm một sự kiện đã xảy ra vào lễ Giáng Sinh năm 1959. Nicolosa, một phụ nữ làm công việc lau dọn tại trung tâm cộng đồng Plaza ở thành phố Los Angels, với dáng người nhỏ nhắn và vẻ mệt mỏi vì làm việc quá sức, tiền lương mỗi tháng của bà là 90 đô-la. Bà không thể nói được tiếng Anh, vì thế vào một ngày mùa hè nọ, Đức cha Nicolas Davila, vị mục sư của trung tâm kể bà nghe một dụ ngôn về những tài năng bằng tiếng Tây Ban Nha—làm thế nào để một số ít trở thành nhiều. Và vị mục sư nhét vào tay bà 50 xu. |
Peace on earth will come to stay, When we live Christmas every day. —Helen Steiner Rice By Richard Mathison Because Nicolosa Donlucas had 50 cents, hands for work, and a heart for love, 103 poor Mexicans celebrated Christmas back in 1959 when this story took place. Nicolosa, a tiny, work-worn cleaning lady at the Plaza Community Center in Los Angeles, earned $90 a month. She spoke no English, but one summer day the Rev. Nicolas Davila, minister at the Center, told her, in Spanish, the parable of the talents—how from a little, much good could come. And the minister dropped a half dollar into the woman’s hand. |
CHÂU BÁU – The Treasure
May 12th
|
Tác giả: Alice Gray
Một bé gái khoảng 5 tuổi gương mặt tươi tắn với những lọn tóc xoắn đang đứng chờ mẹ tại quầy thu tiền, cô bé trông thấy một chuỗi hạt ngọc trai trắng sáng lấp lánh được đặt trong chiếc hộp màu hồng. “Mẹ ơi! Con có thể mua chuỗi ngọc ấy không? Mẹ ơi!, me mua cho con đi!” Ngay lập tức, người mẹ nhìn phía sau chiếc hộp và quay lại nhìn vào đôi mắt xanh với vẻ khẩn nài của cô con gái bé bỏng đang ngước mặt lên nhìn. “1 đô-la 95 cent. Gần 2 đô-la đấy…. Nếu con thật sự muốn mua nó, mẹ sẽ suy nghĩ một vài việc lặt vặt trong nhà cho con làm và chẳng bao lâu con có thể để dành đủ tiền để tự mua. Chỉ còn một tuần nữa là đến sinh nhật của con và con có thể nhận được một tờ đô-la mới toanh từ bà ngoại.” |
By Alice Gray
The cheerful girl with bouncy golden curls was almost five. Waiting with her mother at the checkout stand, she saw them: a circle of glistening white pearls in a pink foil box. “Oh please, Mommy. Can I have them? Please, Mommy, please!” Quickly the mother checked the back of the little foil box and then looked back into the pleading blue eyes of her little girl’s upturned face. “A dollar ninety-five. That’s almost $2.00. … If you really want them, I’ll think of some extra chores for you and in no time you can save enough money to buy them for yourself. Your birthday’s only a week away and you might get another crisp dollar bill from Grandma.” |
NGƯỜI BẠN TRONG LÚC CẦN THIẾT – A Friend in Need
Apr 4th
|
TÁC GIẢ: CURTIS PETER VAN GORDER
“Hãy bước cẩn thận đấy các bạn,” A-mút nhắc nhở những người trong đoàn bộ hành, anh ta đang hướng dẫn đoàn đi lên đỉnh núi Át-se-krem ở Hóc-ga. Các nhà thám hiểm này từ những vùng xa xôi đến để leo lên những đỉnh núi lạ và quanh co mà một số người gọi là “tận cùng của thế giới”. Trên đoạn đường, những người bộ hành đi xuống những hẻm núi dốc đứng ghê rợn, phía dưới là những vũng nước tụ lại. Dọc theo hai bên bờ, có nhiều cây xanh tạo không khí rất mát mẻ. Những vũng nước ấy rất quan trọng đối với những người chăn nuôi gia súc ở vùng Tua-rét. Trên đỉnh núi, đoàn lữ hành đứng nhìn chăm chú những hòn đá chuyển từ màu tía sang màu tím rồi sang màu hồng khi mặt trời lên cao phía xa tít sa mạc An-giê-ri. Vùng đất cằn cỗi phía dưới họ được gọi là “vùng đất khát nước”, đã có rất nhiều cây cối bị héo rụi. |
By Curtis Peter Van Gorder
“Watch your step, friends,” Ahmud warned the trekkers he was guiding to the summit of Assekrem in the Hoggar Mountains. These adventurers had come from afar to climb the strange, twisted peaks that some people called “the end of the world.” On the way, the hikers reverently descended a steep-faced canyon where a few pools had collected in places. On their banks, green plants were growing in the coolness. Such pools were very important to the Tuareg herdsmen. At the summit, the trekkers stood in awe watching the rocks turn from purple to violet to palest rose as the sun climbed over the Algerian desert horizon. The barren landscape below them was rightfully known as “the land of thirst,” for many had perished there. |
CÁI GIÁ CỦA PHÉP LẠ – The Cost of a Miracle
Apr 4th
|
Khi được bố mẹ kể về chuyện của đứa em trai tên Andrew, Tess chỉ mới tám tuổi nhưng cô bé lại thông minh hơn những bạn cùng tuổi khác. Cô bé chỉ biết rằng em trai đang bị bệnh rất nặng và gia đình hoàn toàn không còn khả năng để tiếp tục chữa trị. Tháng sau, họ phải chuyển đến một căn hộ chung cư bởi vì bố cô bé không còn tiền để trang trải cho những đơn thuốc của bác sĩ và nhà cửa. Bây giờ chỉ có một cuộc phẫu thuật tốn nhiều tiền mới cứu được Andrew và dường như chẳng ai cho họ mượn tiền. Cô bé nghe bố nói thì thầm với mẹ đang khóc trong tuyệt vọng: “Chỉ có phép lạ mới có thể cứu con chúng ta.”
Tess chạy vào phòng ngủ của mình, lấy ra một cái hủ đựng mứt bằng thuỷ tinh được cất kỹ trong tủ quần áo. Cô bé đổ hết tiền lẻ trên sàn rồi đếm một cách cẩn thận, đếm đến ba lần. Tổng số tiền trong mỗi lần đếm đều chính xác giống nhau. Không thể có sai xót. Bỏ chúng cẩn thận vào bình, vặn nắp lại rồi lẽn ra cửa sau, chạy qua sáu khu phố đến một tiệm thuốc tây Rexall có bảng hiệu đỏ chủ yếu viết bằng tiếng Ấn treo trên cửa. |
Tess was a precocious eight-year-old when she heard her mom and dad talking about her little brother, Andrew. All she knew was that he was very sick and they were completely out of money. They were moving to an apartment complex the following month because Daddy didn’t have the money for the doctor’s bills and the house. Only very costly surgery could save Andrew now, and it was looking like there was no one to loan them the money. She heard Daddy say to her tearful mother with whispered desperation, “Only a miracle can save him now.”
Tess went to her bedroom and pulled a glass jelly jar from its hiding place in the closet. She poured all the change out on the floor and counted it carefully, even three times. The total had to be exactly perfect. No chance here for mistakes. Carefully placing the coins back in the jar and twisting on the cap, she slipped out the back door and made her way six blocks to Rexall’s Drug Store with the big red Indian chief sign above the door. |
LIỀU ĐỘC DƯỢC CHỮA LÀNH – HEALING POISON
Apr 2nd
|
Ngày xưa, tại Trung Hoa, có một cô gái tên là Li-li, cô ta kết hôn và cùng chung sống với mẹ chồng. Chỉ sau một thời gian rất ngắn, Li-li nhận ra rằng cô không thể sống hoà hợp được với mẹ chồng của mình.
Tính cách hai người rất khác nhau và nhiều thói quen của mẹ chồng khiến Li-li rất tức giận. Bên cạnh đó, bà ta cũng không ngừng phê bình Li-li. Ngày tháng trôi qua, Li-li và mẹ chồng cô không bao giờ chấm dứt những cuộc tranh cãi và xung đột. Nguyên nhân khiến cho tình hình trở nên tệ hơn chính là: theo truyền thống Trung Hoa thuở xưa, Li-li tuyệt đối phải phục tùng và vâng lời mẹ chồng mình. Tất cả mọi giận hờn và không hạnh phúc trong gia đình khiến cho người chồng đáng thương của Li-li buồn khổ vô cùng. |
A long time ago in China, a girl named Li-Li got married and went to live with her husband and mother-in-law. In a very short time, Li-Li found that she couldn’t get along with her mother-in-law at all.
Their personalities were very different, and Li-Li was angered by many of her mother-in-law’s habits. In addition, the woman criticized Li-Li constantly. Days passed, then weeks. Li-Li and her mother-in-law never stopped arguing and fighting. But what made the situation even worse was that, according to ancient Chinese tradition, Li-Li had to bow to her mother-in-law and obey her every wish. All the anger and unhappiness in the house was causing Li-Li’s poor husband great distress. |
Hãy bước đi một dặm bằng đôi giày của người khác – Walk a Mile in His Shoes
Mar 8th
|
Tác giả Curtis Peter Van Gorder
“Đừng bao giờ xét đoán một người cho đến khi bạn bước đi một dặm bằng đôi giày của họ.” Nếu có ai đó hoàn toàn biết rõ điều này, thì đó chính là mẹ Tê-rê-sa. Sau khi cùng sống với những người nghèo nhất trong số những người nghèo ở Calcutta, Ấn Độ suốt gần 30 năm (và mẹ đã làm điều tương tự thế gần hơn 20 năm), mẹ đã nhận được Giải Thưởng Nobel Hòa Bình vào năm 1979. Mẹ đã phát biểu, “Cuộc sống là cuộc sống”. Mẹ không ngừng giải thích rằng tất cả nhân loại đều đặc biệt và đều có một giá trị to lớn, cho dù họ là ai, và chỉ khi nào chúng ta học được cách tôn trọng sự thật ấy chúng ta mới có thể bắt đầu giúp đỡ họ cải thiện cuộc sống. |
By Curtis Peter Van Gorder
“Never judge a man until you’ve walked a mile in his shoes.” If there was anyone who knew all about that, it was Mother Teresa. After having lived among the poorest of the poor in Calcutta, India, for nearly 30 years (and she would do the same for nearly 20 more), she was awarded the 1979 Nobel Peace Prize. She began her acceptance speech with the words, “Life is life.” She went on to explain that all human beings are special and of great worth, no matter who they are, and that only when we have learned to respect that fact can we begin to help them improve their lives. |
HỌC TỪ NHỮNG CHÚ CHIM – Learn from the Birds
Feb 26th
|
Tác giả Mila N.A. Govorukha
Tôi bị đánh thức sớm bởi tiếng hợp xướng của những chú chim. Hát, hót líu lo, reo vang và trò chuyện, những giai điệu của chúng thật to, thật vui, và rộn vang khắp nơi—âm thanh nổi của thiên nhiên ở khắp nơi. Tôi cùng với một vài người bạn cắm trại ở một vùng có cây cối rậm rạp gần Mostar, một thành phố 600 năm tuổi thường được nhắc đến trong những bản tin thế giới của BBC và CNN trong suốt cuộc chiến giữa những nước cộng hòa Yugoslav cũ vào đầu những năm 1990. Tiếng hót của những chú chim tăng theo cường độ và âm lượng, sau đó chuyển sang thì thầm, rồi lại trở lại âm thanh to, khải hoàn, tràn đầy nguồn cảm hứng và niềm vui. Những nỗi khó khăn đang phải đương đầu về mặt dân tộc khi đất nước bị chia cắt hoàn toàn không phải là nỗi bận tâm nơi những cái đầu bé xíu của lũ chim. Gần 15 năm sau khi chiến tranh chính thức kết thúc, những người công giáo Croatia, những người hồi giáo Bosnia, những người chính thống giáo Xéc-bi vẫn đang học cách cùng sống chung trong một thành phố, làm thế nào cùng nhau làm việc, và làm thế nào để tha thứ. |
By Mila N.A. Govorukha
I was awakened early by a choir of birds. Singing, chirping, chanting, chiming, and conversing, their melodies were loud, joyful, and everywhere—nature’s own surround sound. Some friends and I were camping in a wooded area near Mostar, the 600-year-old city that was often mentioned in BBC and CNN world news reports during the war between former Yugoslav republics in the early 1990s. The birds’ notes rose in pitch and volume, then swung to a whisper, then reached a crescendo again, victorious, full of inspiration and joy. The difficulties facing this ethnically divided country were clearly the furthest thing from their little minds. Nearly 15 years after the official end of the war, Croatian Catholics, Bosnian Muslims, and Serb Orthodox are still learning to live in the same cities, how to work together, and how to forgive. |


