Love for Others – Tình yêu tha nhân
ĐIỀU QUAN TRỌNG – WHAT COUNTS
May 26th
|
Maria Fontaine
Một câu trích dẫn được treo trong phòng làm việc của Albert Einstein đó là: “Không phải mọi thứ quan trọng được xem là quan trọng, và không phải mọi thứ được xem quan trọng lại là quan trọng.” Nói cách khác, có rất nhiều việc chúng ta làm trong ngày hoặc trong tuần có thể không được xem là “quan trọng”—đó không phải là những việc nằm trong danh sách công việc của bạn—tuy nhiên chúng chính là những khoảnh khắc quan trọng và quyết định. Chúng ta phải luôn nhớ rằng tình yêu chính là điều quan trọng nhất. Nếu chúng ta không có tình yêu, thì tất cả những gì chúng ta hoàn thành được, tất cả những thành tựu to lớn của chúng ta đều sẽ chẳng có ích gì (1 Cô-rin-tin 13:3). Ưu tiên số một chính là và sẽ luôn là tình yêu! Nếu mỗi đêm khi đi ngủ, bạn đều biết rằng mình đã biểu lộ tình yêu thương, như thế, bạn có thể yên giấc, bạn biết rằng mình đã hoàn thành điều gì đó thật sự lớn lao. |
by Maria Fontaine
A quote hanging in Albert Einstein’s office read: “Not everything that counts can be counted, and not everything that can be counted counts.” In other words, a lot of the things you do in a day or week can’t be “counted”—they’re not things that you can tick off of your to-do list—and yet they are vital, defining moments. We must be sure to always keep in the forefront of our minds that love is the most important thing. If we don’t have love, all of our ticked-off to-dos, all of our great accomplishments, will be of no benefit (1 Corinthians 13:3). The number one priority is and always should be love! If you can go to bed at night knowing that you have shown love, then you can rest well, knowing that you’ve accomplished something truly great. |
CÂU CHUYỆN CỦA CHARBEL – Charbel’s Story
Apr 2nd
|
Tác giả Kerenina Solskin
Trong thời đại ngày nay, việc luôn đề phòng những “người số một” được coi là thái độ một người cần có để có thể vượt lên. Tuy nhiên, vẫn có một số người tin vào những việc như tình yêu, sự thành thật, chính trực, và giúp đỡ bạn bè trong lúc cần thiết mà không cần được đáp trả. Tôi muốn kể cho các bạn nghe về kinh nghiệm mà một người bạn của tôi đã trải qua cách đây 20 năm. Mọi người đều rất yêu thích Charbel. Với sức quyến rũ và tính tình vui vẻ, nên có rất nhiều người đến bên anh ấy. Sau đây là câu chuyện về anh. Charbel làm nghề kinh doanh gỗ ở Lê-ba-non. Cách đó vài năm, anh kết bạn với George, người Cyprus, là chủ của một công ty xây dựng và có những công trình ở một số nước Vùng Vịnh. Mặc dù là bạn bè trong cùng ngành, nhưng vào lúc đó Charbel và George không cùng hợp tác kinh doanh, họ chỉ là bạn. Khi chiến tranh nổ ra ở Cyprus, Charbel đã bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại. George đã trốn sang Lê-ba-non và rất cần được giúp đỡ để lập một văn phòng, nhờ đó anh có thể liên lạc và tiếp tục cung cấp hàng cho những người khách ở khu vực Vùng Vịnh. Charbel đã đồng ý giúp đỡ. |
By Kerenina Solskin
In today’s world, looking out for “number one” is often considered an attitude one needs to get ahead. But there are those who still believe in things like love, honesty, integrity, and helping a friend in need without hope for repayment. I’d like to tell you about an experience a friend of mine had over 20 years ago. Charbel is a pleasure to be around. He has charm and a pleasant nature that draws others to him. This is his story. Charbel was in the lumber business in Lebanon. A few years earlier he had made friends with a man named George, who was from Cyprus and owned a construction company that had building projects in several countries in the Gulf region. Although Charbel and George were in related businesses, they were not business associates at the time, just friends. When war broke out on Cyprus, Charbel received an unexpected call. George had fled to Lebanon and desperately needed to set up an office and make local contacts in order to continue supplying his customers in the Gulf. Charbel agreed to help. |
Em đã dành trước mà! – “I Was Here First!”
Mar 20th
|
Tác giả Jorge Solá
Đứa con trai ba tuổi của tôi Manuel đang chơi trò chơi có tính chất học tập trên máy vi tính, thì chị gái sáu tuổi, Alondra đòi phải đến lượt cô bé. Phản ứng của Manuel chính là: “Em đã dành trước mà!” Tôi không biết Manuel đã học ở đâu câu nói ấy, nhưng nó đã khiến tôi suy nghĩ. Trong xã hội loài người, quy luật thông thường là: “ai dành trước” thì có quyền hơn những người đến sau. Người đầu tiên đặt chân lên vùng đất chưa khai phá thì có được quyền sở hữu vùng đất đó. Người đầu tiên tìm thấy viên ngọc trai trên bãi biển, hay đào trúng mạch vàng hay dầu thì có thể tuyên bố đó là của mình. Người đầu tiên thực hiện một phát minh hay một khám phá khoa học có thể cấp bằng phát minh và đòi lợi nhuận cho kết quả ấy. Người đầu tiên ngồi vào bàn ăn tại nhà hàng sẽ có quyền hơn người đến sau đó. Người đầu tiên đến dành một chỗ nào đó trên bãi biển thì sẽ trở thành người chủ của chỗ ấy trong một ngày. |
By Jorge Solá
My three-year-old son Manuel was playing an educational game on the computer when his six-year-old sister Alondra demanded that he let her have a turn. Manuel’s response was typical—”I was here first!” I don’t know where Manuel picked that up, but it got me thinking. It’s a generally accepted principle of human society that those who “get there first” have more rights than those who get there after them. The first one to set foot on virgin land is entitled to take possession of it. The first one to find a pearl in the sea, or strike gold or oil may claim it as his own. The first one to make a scientific discovery or invention may patent his find and claim any profits that may result. The first one to sit at a restaurant table has more right to it than the fellow who arrives later. The first one to settle in on a particular spot on the beach becomes the owner of that spot for the day. |
Người Sa-ma-ri nhân hậu nơi siêu thị – Supermarket Samaritan
Mar 20th
|
Tác giả Marion Bond West
Khiếp quá! Tôi đã nghĩ thế. Tại sao không có ai làm gì đó với đứa trẻ này thế? Thật cẩn thận, tôi bước từ từ vòng qua đứa bé, với cặp mắt chỉ trích mở to, liếc nhìn xuống mớ bẫn thỉu cậu bé đã làm từ cửa ra vào cho tới quầy hàng nơi tôi mua bánh mì. Kem sô-cô-la nhĩu xuống cánh tay, dính và quần áo, và nhĩu xuống đầu gối và chân cậu bé. Kem tan chảy xung quanh cậu bé trên mặt đường nóng bỏng. Một ít sô-cô-la dính trên mái tóc vàng của cậu bé. Tôi đứng bên trong quầy hàng mua bánh mì và vẫn ngoái nhìn cậu bé phía sau, bực tức vì nó cứ đứng đó và nhĩu kem khắp nơi. Mẹ của nó ở đâu? Phải có ai đó coi sóc cậu bé chứ! |
By Marion Bond West
Yuk! I thought. Why doesn’t someone do something about that child? Carefully and deliberately I walked around him, glancing down with open disapproval at the mess he’d made at the entrance to the store where I had come to buy a loaf of bread. Chocolate ice cream dripped down his arms and onto his clothes, knees, and feet. Melted ice cream surrounded him on the hot pavement. Bits of chocolate stuck in his blond hair. Inside the store I bought my bread, still looking back at the child, annoyed because he just sat there dripping ice cream all over. Where was his mother? Somebody certainly ought to be taking care of him! |
YÊU THƯƠNG SẼ NHẬN ĐƯỢC HẠNH PHÚC NHÂN ĐÔI – Loving Kindness Is Twice Blessed
Mar 20th
|
Ngày hôm trước, tôi cảm thấy thật ảm đạm. Trời mưa và u ám, tâm trạng của tôi không lạc quan lắm. Tôi nghĩ rằng, tất cả chúng ta đều có tâm trạng như thế.
Tác giả Lilia Potters Khi đang ngồi làm việc, tôi nhớ ra hôm nay là ngày sinh nhật của một người bạn củ rất thân—một người phụ nữ trung niên, độc thân, một y tá cống hiến suốt 30 năm để chăm sóc bệnh nhân, và rất mực yêu nghề. Vì biết cô ta không có người thân trong thành phố, nên tôi đã gọi điện cho cô. Không có gì phải nghi ngờ, cô ta đang trong ca trực, lịch làm việc đến tận đêm, và năm nay không thể vui sinh nhật. Tuy nhiên, như thường ngày, cô ta rất vui và luôn hạnh phúc khi tôi gọi điện. Sau khi gác máy, thái độ thật sự biết ơn của cô ta trước sự quan tâm nhỏ nhặt của tôi vào một ngày đặc biệt đối với cô ấy cũng không thể khiến tôi thay đổi tâm trạng của mình. Bản thân tôi vẫn còn cảm thấy đôi chút u buồn, tôi cố quên, nhưng một ngày trôi qua và tôi không thể nào giũ bỏ ý nghĩ ấy. Cuối cùng, tôi đành chịu thua, và tối hôm đó, tôi mang theo thiệp, một miếng bánh phô-mai, và hoa được làm bằng bong bóng đến bệnh viện. |
I felt gloomy the other day. The weather had been dark and rainy, and I just didn’t feel so positive. It happens to us all, I guess.
By Lilia Potters As I was sitting at my desk, I remembered it was the birthday of a dear long-time friend-a single, middle-aged woman who has dedicated the past 30 years to nursing and loves her work. Knowing that she doesn’t have family in town, I decided to give her a call. Sure enough, she was on B-shift, scheduled to work late into the evening, and wouldn’t have much of a birthday this year. As always, though, she sounded cheerful and was happy I called. After I hung up, I couldn’t shake the feeling that she would really appreciate a little attention on her special day. Still feeling a little gloomy myself, I tried to put it out of my mind, but as the day passed I couldn’t shake the thought. I finally gave in, and that evening set off to the hospital with a card, a slice of cheesecake, and a “flower” sculpted from balloons. |
MỘT BUỔI TỐI HẸN HÒ – Dinner Date
Mar 20th
|
Sau 21 năm kết hôn, tôi mới phát hiện ra một cách để hâm nóng tình yêu.
Cách đây không lâu, tôi đã đi chơi với một phụ nữ khác. Đó chính là ý tưởng của vợ tôi. “Em biết rằng anh yêu người ấy”, một ngày nọ, vợ tôi nói điều ấy và làm tôi rất ngạc nhiên. “Nhưng anh yêu em,” tôi nói một cách quả quyết. |
After 21 years of marriage, I discovered a new way of keeping alive the spark of love.
A little while ago I had started to go out with another woman. It was really my wife’s idea. “I know that you love her,” she said one day, taking me by surprise. “But I love YOU,” I protested. |
Cuộc thi để được đổi mới – The Renewal Exam
Mar 19th
|
Tác giả Erika Blecic
Những nỗi mất mát quá đau thương đã khiến tôi oán trách Chúa. Chỉ còn lại một mình, không tiền bạc, không hy vọng, tôi đã cố gắng kết liễu cuộc sống. Tôi tỉnh lại trong bệnh viện, và ở lại đó thêm vài ngày để phục hồi. Ngày hôm ấy là Lễ Tình Nhân, lần đầu tiên không có chồng tôi bên cạnh, và tôi ngồi một mình tại đại sảnh của bệnh viện, tôi khóc cạn những giọt nước mắt cuối cùng. Một người đàn ông và một người phụ nữ bước qua, sau đó dừng lại. “Chờ ở đây một chút,” tôi nghe thấy người đàn ông nói. Kế đến, ông ta đi trở lại, với một ngón tay nâng khuôn mặt đầm đìa nước mắt của tôi lên … và ông ấy hôn lên má tôi. |
By Erika Bleèiæ
A series of traumatic losses had left me angry at God. Alone, without any means of support, and with no hope in sight, I had tried to end my life. I regained consciousness in a hospital, where I spent the next few days recovering. It was Valentine’s Day, the first without my husband, and as I sat alone in a hospital lounge, I cried the only tears left in me. A man and a woman walked past, and then stopped. “Wait here for a minute,” I heard the man say. Then he walked back and with one finger lifted my tear-stained face … and he kissed me on the cheek. |
Hãy bước đi một dặm bằng đôi giày của người khác – Walk a Mile in His Shoes
Mar 8th
|
Tác giả Curtis Peter Van Gorder
“Đừng bao giờ xét đoán một người cho đến khi bạn bước đi một dặm bằng đôi giày của họ.” Nếu có ai đó hoàn toàn biết rõ điều này, thì đó chính là mẹ Tê-rê-sa. Sau khi cùng sống với những người nghèo nhất trong số những người nghèo ở Calcutta, Ấn Độ suốt gần 30 năm (và mẹ đã làm điều tương tự thế gần hơn 20 năm), mẹ đã nhận được Giải Thưởng Nobel Hòa Bình vào năm 1979. Mẹ đã phát biểu, “Cuộc sống là cuộc sống”. Mẹ không ngừng giải thích rằng tất cả nhân loại đều đặc biệt và đều có một giá trị to lớn, cho dù họ là ai, và chỉ khi nào chúng ta học được cách tôn trọng sự thật ấy chúng ta mới có thể bắt đầu giúp đỡ họ cải thiện cuộc sống. |
By Curtis Peter Van Gorder
“Never judge a man until you’ve walked a mile in his shoes.” If there was anyone who knew all about that, it was Mother Teresa. After having lived among the poorest of the poor in Calcutta, India, for nearly 30 years (and she would do the same for nearly 20 more), she was awarded the 1979 Nobel Peace Prize. She began her acceptance speech with the words, “Life is life.” She went on to explain that all human beings are special and of great worth, no matter who they are, and that only when we have learned to respect that fact can we begin to help them improve their lives. |
Một làn không khí trong lành – A Breath of Fresh Air
Mar 1st
|
Tác giả Anna Perlini
Đó là một ngày mùa hè thật nóng nực và oi bức, Jeffrey và tôi đã trải qua chuyến hành trình vài tiếng đồng hồ, giờ đang ngồi trong phòng chờ của trạm xe buýt ngột ngạt ở miền bắc nước Ý. Jeffrey hầu như không nói chuyện với tôi. “Con thật sự phải đến đó sao?” cậu bé càu nhàu. À phải, làm thế nào tôi lại có ý nghĩ này? tôi tự hỏi. Kéo một đứa trẻ 14 tuổi đi xa khỏi bạn bè, và mong rằng cậu bé sẽ vui vẻ cùng với mẹ đi thăm ông bà. Quả thật, đây chẳng hề là một ý nghĩ vui thú gì đối với một đứa trẻ! Chúng tôi phải chờ thêm một tiếng đồng hồ nữa để đón chiếc xe buýt cuối cùng trong cuộc hành trình, và tôi không biết điều nào tồi tệ hơn—không khí ngột ngạt trong căn phòng chờ hay không khí nặng nề giữa chúng tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy bực bội. “Mẹ đi mua kem đây. Con có muốn ăn không?” tôi hỏi. |
By Anna Perlini
It was a particularly hot, sticky summer day, and Jeffrey and I had already been traveling for a few hours when we plopped down in a stuffy bus station waiting room in northern Italy. Jeffrey was hardly speaking to me. “Did I really have to come?” he muttered. How did I get this idea, anyway? I asked myself. Dragging a 14-year-old away from his friends and expecting that he would enjoy going with his mom to visit his grandparents. Not exactly a teenager’s idea of fun! We had another hour before we needed to catch the bus that would take us the rest of the way, and I didn’t know which was worse—the stale air in the waiting room or the thick air between us. It was starting to get to me. “I’m ready for some ice cream. Would you like some?” I asked. |
VÒNG TRÒN CỦA JUANITO – Juanito’s Circle
Feb 26th
|
Tác giả Victoria Olivetta
Vào một ngày đẹp trời, Juanito đến khu phố của chúng tôi. Tính tình của nó vui nhộn và dễ chịu, bộ lông hơi đỏ, đôi mắt lấp lánh—và tiếng sủa thân thiện. Vào mùa hè, sân và vườn phía trước nhà chúng tôi trở nên sinh động hẵn với những cây cối rất đẹp, những bông hoa sặc sỡ, và cả một thảm cỏ xanh tươi tốt. Tôi thích trốn ra vườn vào những buổi trưa nắng. Thế là tôi ở cùng hai con mèo Thái, chúng ăn cỏ và chơi gần cửa ra vào. Cho đến khi, Juanito đến. Tôi cảm thấy bực bội vì sự xuất hiện của nó quấy rầy thời gian của tôi ở cùng với hai chú mèo trong vườn. Bất cứ lúc nào tôi rời khỏi nhà, Juanito luôn có mặt chào tôi với thái độ vui mừng cùng với đôi mắt lấp lánh, nhưng tôi luôn đuổi nó đi chỗ khác. |
By Victoria Olivetta
One fine day, Juanito moved into our neighborhood. He had a jolly, easygoing manner, reddish hair, sparkling eyes—and a hearty bark. In the summer, the yard and garden in front of our house come alive with beautiful plants, bright flowers, and a lush green carpet of grass. I’ve always enjoyed escaping to the garden on sunny afternoons. So have my two Siamese cats, which eat grass and play near our door. Until Juanito arrived. I quickly came to resent him, because his presence interfered with my times in the garden with my two feline friends. Whenever I would leave the house, Juanito would be there to greet me with that cheerful disposition and those sparkling eyes, but I would shoo him away. |
