Relations with people – Mối quan hệ với mọi người

QUYẾT TÂM – RESOLUTIONS

Tác giả Ian Bach

Năm nay…
Con sẽ cười và vui đùa nhiều hơn,
Để cảm nhận sự thanh thản trên khuôn mặt,
Để học được sự khôn ngoan thật sự từ một đứa bé,
Xin ban cho linh hồn con một khoảng không
Để được sống trong sạch…
…trong năm nay.

Năm nay…
Con sẽ học cách tắt đi chiếc máy vi tính,
Giao tiếp với mọi người,
Không quá say mê Internet,
Dành nhiều thời gian để học hỏi, để hít thở, để nhìn
Tất cả những gì quý giá trong cuộc sống…
…trong năm nay

By Ian Bach

This year…
I’ll take more time to laugh and smile,
To feel the wind upon my face,
To learn true wisdom from a child,
Give my soul the needed space,
To live life pure and clear…
…this year.

This year…
I’ll learn to turn off my computer,
Interact with human beings,
Spend less time in online stupor,
More time learning, breathing, seeing
All that life holds dear…
…this year.

More >

Làm những điều đúng đắn – Making Things Right

Tác giả Andrea Clay

Khi gặp Ga-ri-en, tôi chỉ là một cô gái 14 tuổi. Anh ta không lớn tuổi hơn tôi mấy và cũng trưởng thành trong hoàn cảnh khó khăn giống như tôi. Chúng tôi kết bạn và cùng chơi với nhau rất vui vẻ.

Tôi không thể nhớ chuyện gì đã xảy ra giữa chúng tôi. Đã có cãi vã và nước mắt. Hình ảnh mái tóc ướt đẩm mưa và những giọt nước mắt chảy dài trên má của anh ấy đã khiến tôi rất đau lòng. Tôi muốn làm những điều đúng đắn nhưng đã thiếu sự dũng cảm và không biết phải làm thế nào. Tình hình có vẻ rất khó để hàn gắn trở lại. Ga-ri-en và tôi cách xa nhau hơn.

Nhiều năm trôi qua, tôi đã không biết nhiều tin tức về Ga-ri-en. Sau đó, vào tháng 4 năm 1998, những người bạn của hai chúng tôi đã cho tôi biết Ga-ri-en đang trong tình trạng hôn mê. Anh ta đã rơi xuống từ độ cao 30 mét trong lúc đang leo núi. Tim tôi như ngừng đập. Và rồi trong chớp mắt tôi biết rằng mình không bao giờ gặp lại được anh ấy nữa. Bác sĩ đã làm những gì có thể, nhưng Ga-ri-en đã chết sau đó vài tuần.

By Andrea Clay

I was just a girl of 14 when I met Gabriel.He wasn’t much older, and was struggling with growing up, like me. We became friends and had lots of fun together.

What came between us, I can’t remember. There were harsh words and tears. The image of his rain-soaked hair and the tears sliding down his cheek is seared on my mind. I wanted to make things right, but lacked the courage and didn’t know how. The situation seemed too complex to salvage. Gabriel and I grew further apart.

Years passed, and I didn’t hear much about Gabriel. Then in April 1998, mutual friends let me know that Gabriel was in a coma. He had fallen 30 meters while mountain climbing. My heart stopped. I knew in that instant that I would never see him again. The doctors did what they could, but Gabriel died a few weeks later.

More >

VÒNG TRÒN CỦA JUANITO – Juanito’s Circle

Tác giả Victoria Olivetta

Vào một ngày đẹp trời, Juanito đến khu phố của chúng tôi. Tính tình của nó vui nhộn và dễ chịu, bộ lông hơi đỏ, đôi mắt lấp lánh—và tiếng sủa thân thiện.

Vào mùa hè, sân và vườn phía trước nhà chúng tôi trở nên sinh động hẵn với những cây cối rất đẹp, những bông hoa sặc sỡ, và cả một thảm cỏ xanh tươi tốt. Tôi thích trốn ra vườn vào những buổi trưa nắng. Thế là tôi ở cùng hai con mèo Thái, chúng ăn cỏ và chơi gần cửa ra vào. Cho đến khi, Juanito đến.

Tôi cảm thấy bực bội vì sự xuất hiện của nó quấy rầy thời gian của tôi ở cùng với hai chú mèo trong vườn. Bất cứ lúc nào tôi rời khỏi nhà, Juanito luôn có mặt chào tôi với thái độ vui mừng cùng với đôi mắt lấp lánh, nhưng tôi luôn đuổi nó đi chỗ khác.

By Victoria Olivetta

One fine day, Juanito moved into our neighborhood. He had a jolly, easygoing manner, reddish hair, sparkling eyes—and a hearty bark.

In the summer, the yard and garden in front of our house come alive with beautiful plants, bright flowers, and a lush green carpet of grass. I’ve always enjoyed escaping to the garden on sunny afternoons. So have my two Siamese cats, which eat grass and play near our door. Until Juanito arrived.

I quickly came to resent him, because his presence interfered with my times in the garden with my two feline friends. Whenever I would leave the house, Juanito would be there to greet me with that cheerful disposition and those sparkling eyes, but I would shoo him away.

More >