Service – Phục vụ
NGƯỜI BẠN TRONG LÚC CẦN THIẾT – A Friend in Need
Apr 4th
|
TÁC GIẢ: CURTIS PETER VAN GORDER
“Hãy bước cẩn thận đấy các bạn,” A-mút nhắc nhở những người trong đoàn bộ hành, anh ta đang hướng dẫn đoàn đi lên đỉnh núi Át-se-krem ở Hóc-ga. Các nhà thám hiểm này từ những vùng xa xôi đến để leo lên những đỉnh núi lạ và quanh co mà một số người gọi là “tận cùng của thế giới”. Trên đoạn đường, những người bộ hành đi xuống những hẻm núi dốc đứng ghê rợn, phía dưới là những vũng nước tụ lại. Dọc theo hai bên bờ, có nhiều cây xanh tạo không khí rất mát mẻ. Những vũng nước ấy rất quan trọng đối với những người chăn nuôi gia súc ở vùng Tua-rét. Trên đỉnh núi, đoàn lữ hành đứng nhìn chăm chú những hòn đá chuyển từ màu tía sang màu tím rồi sang màu hồng khi mặt trời lên cao phía xa tít sa mạc An-giê-ri. Vùng đất cằn cỗi phía dưới họ được gọi là “vùng đất khát nước”, đã có rất nhiều cây cối bị héo rụi. |
By Curtis Peter Van Gorder
“Watch your step, friends,” Ahmud warned the trekkers he was guiding to the summit of Assekrem in the Hoggar Mountains. These adventurers had come from afar to climb the strange, twisted peaks that some people called “the end of the world.” On the way, the hikers reverently descended a steep-faced canyon where a few pools had collected in places. On their banks, green plants were growing in the coolness. Such pools were very important to the Tuareg herdsmen. At the summit, the trekkers stood in awe watching the rocks turn from purple to violet to palest rose as the sun climbed over the Algerian desert horizon. The barren landscape below them was rightfully known as “the land of thirst,” for many had perished there. |
CHIẾC ĐÈN DẦU VÀ NGỌN HẢI ĐĂNG – The Oil Lamp and the Lighthouse
Apr 2nd
|
Tác giả Akio / Tomoko Matsuoka
Trên một hòn đảo cách xa bờ biển với đầy sỏi đá, có một ngọn hải đăng đứng sừng sững trông rất oai nghi. Trong suốt buổi sáng, bức tường trắng của ngọn hải đăng chiếu sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Trong khi đó, vào buổi tối, nó chiếu sáng cho những ai trên biển, ánh sáng của nó còn sáng hơn những ngôi sao trên bầu trời. Rất nhiều người đến tham quan ngọn hải đăng đã khen ngợi kích thước, mức độ chiếu sáng, và ca ngợi vẻ đẹp của nó đã làm tôn thêm nét đẹp của phong cảnh xung quanh. Một vài người đến đây đã kể lại cho người canh giữ ngọn hải đăng biết: chính ngọn hải đăng ấy đã có ơn cứu sống họ trong cơn bão tố. Tất cả mọi người đều yêu mến ngọn hải đăng, chỉ trừ một vật: đó là chiếc đèn dầu nhỏ ở bên trong ngọn hải đăng. Ngày qua ngày, nó được treo và bị lãng quên ở cuối chiếc cầu thang. Công việc nhỏ nhoi của nó là chiếu sáng cho người canh giữ ngọn hải đăng đoạn đường từ dưới cầu thang lên tới phòng cao nhất. Không phải vì lý do đó mà ngọn đèn đánh giá thấp công việc của mình—nó biết rằng nó hữu dụng—nhưng sống dựa vào cái bóng của người khác, một người mà có ánh sáng sáng hơn, chiếu xa hơn và giúp ích cho nhiều người khác hơn là chiếc đèn dầu thấp kém kia…. Những ý nghĩ ấy day dứt mãi trong lòng ngọn đèn dầu. |
By Akio and Tomoko Matsuoka
On an island off the coast of a rocky shore stood a stately lighthouse. During the day, the white walls of the lighthouse shimmered and sparkled under the sunlight, while at night it burned a light for those at sea that outshone even the stars. Many people visited the lighthouse, and when they did, they commented on its size and strength and admired the artistic beauty that it added to the surrounding landscape. Some told its keeper of how it had been their saving grace during a storm. All loved the lighthouse, with one exception: a little oil lamp that lived in the lighthouse. By day it hung forgotten at the bottom of the stairs. At dusk it helped the keeper of the lighthouse make his way from the bottom of the stairs to the lantern room. It wasn’t that the oil lamp despised his job-he knew that he served a purpose-but to live in the shadow of someone else whose light was so much brighter and could reach and help so many more than a lowly oil lamp couldဦ Those thoughts rankled deep within the oil lamp’s mind. |
