Unselfishness – Không ích kỷ
50 cent và tình yêu – 50 Cents and Love
May 12th
|
Bình an sẽ đến và ở lại trong thế gian Nếu mỗi ngày chúng ta đều sống trong tâm tình của lễ Giáng Sinh. —Helen Steiner Rice Tác giả Richard Mathison Vì Nicolosa Donlucas có 50 xu, một bàn tay để lao động, và một trái tim để yêu thương, nên 103 người nghèo khổ của thành phố Mê-hi-cô tổ chức kỷ niệm một sự kiện đã xảy ra vào lễ Giáng Sinh năm 1959. Nicolosa, một phụ nữ làm công việc lau dọn tại trung tâm cộng đồng Plaza ở thành phố Los Angels, với dáng người nhỏ nhắn và vẻ mệt mỏi vì làm việc quá sức, tiền lương mỗi tháng của bà là 90 đô-la. Bà không thể nói được tiếng Anh, vì thế vào một ngày mùa hè nọ, Đức cha Nicolas Davila, vị mục sư của trung tâm kể bà nghe một dụ ngôn về những tài năng bằng tiếng Tây Ban Nha—làm thế nào để một số ít trở thành nhiều. Và vị mục sư nhét vào tay bà 50 xu. |
Peace on earth will come to stay, When we live Christmas every day. —Helen Steiner Rice By Richard Mathison Because Nicolosa Donlucas had 50 cents, hands for work, and a heart for love, 103 poor Mexicans celebrated Christmas back in 1959 when this story took place. Nicolosa, a tiny, work-worn cleaning lady at the Plaza Community Center in Los Angeles, earned $90 a month. She spoke no English, but one summer day the Rev. Nicolas Davila, minister at the Center, told her, in Spanish, the parable of the talents—how from a little, much good could come. And the minister dropped a half dollar into the woman’s hand. |
Em đã dành trước mà! – “I Was Here First!”
Mar 20th
|
Tác giả Jorge Solá
Đứa con trai ba tuổi của tôi Manuel đang chơi trò chơi có tính chất học tập trên máy vi tính, thì chị gái sáu tuổi, Alondra đòi phải đến lượt cô bé. Phản ứng của Manuel chính là: “Em đã dành trước mà!” Tôi không biết Manuel đã học ở đâu câu nói ấy, nhưng nó đã khiến tôi suy nghĩ. Trong xã hội loài người, quy luật thông thường là: “ai dành trước” thì có quyền hơn những người đến sau. Người đầu tiên đặt chân lên vùng đất chưa khai phá thì có được quyền sở hữu vùng đất đó. Người đầu tiên tìm thấy viên ngọc trai trên bãi biển, hay đào trúng mạch vàng hay dầu thì có thể tuyên bố đó là của mình. Người đầu tiên thực hiện một phát minh hay một khám phá khoa học có thể cấp bằng phát minh và đòi lợi nhuận cho kết quả ấy. Người đầu tiên ngồi vào bàn ăn tại nhà hàng sẽ có quyền hơn người đến sau đó. Người đầu tiên đến dành một chỗ nào đó trên bãi biển thì sẽ trở thành người chủ của chỗ ấy trong một ngày. |
By Jorge Solá
My three-year-old son Manuel was playing an educational game on the computer when his six-year-old sister Alondra demanded that he let her have a turn. Manuel’s response was typical—”I was here first!” I don’t know where Manuel picked that up, but it got me thinking. It’s a generally accepted principle of human society that those who “get there first” have more rights than those who get there after them. The first one to set foot on virgin land is entitled to take possession of it. The first one to find a pearl in the sea, or strike gold or oil may claim it as his own. The first one to make a scientific discovery or invention may patent his find and claim any profits that may result. The first one to sit at a restaurant table has more right to it than the fellow who arrives later. The first one to settle in on a particular spot on the beach becomes the owner of that spot for the day. |
YÊU THƯƠNG SẼ NHẬN ĐƯỢC HẠNH PHÚC NHÂN ĐÔI – Loving Kindness Is Twice Blessed
Mar 20th
|
Ngày hôm trước, tôi cảm thấy thật ảm đạm. Trời mưa và u ám, tâm trạng của tôi không lạc quan lắm. Tôi nghĩ rằng, tất cả chúng ta đều có tâm trạng như thế.
Tác giả Lilia Potters Khi đang ngồi làm việc, tôi nhớ ra hôm nay là ngày sinh nhật của một người bạn củ rất thân—một người phụ nữ trung niên, độc thân, một y tá cống hiến suốt 30 năm để chăm sóc bệnh nhân, và rất mực yêu nghề. Vì biết cô ta không có người thân trong thành phố, nên tôi đã gọi điện cho cô. Không có gì phải nghi ngờ, cô ta đang trong ca trực, lịch làm việc đến tận đêm, và năm nay không thể vui sinh nhật. Tuy nhiên, như thường ngày, cô ta rất vui và luôn hạnh phúc khi tôi gọi điện. Sau khi gác máy, thái độ thật sự biết ơn của cô ta trước sự quan tâm nhỏ nhặt của tôi vào một ngày đặc biệt đối với cô ấy cũng không thể khiến tôi thay đổi tâm trạng của mình. Bản thân tôi vẫn còn cảm thấy đôi chút u buồn, tôi cố quên, nhưng một ngày trôi qua và tôi không thể nào giũ bỏ ý nghĩ ấy. Cuối cùng, tôi đành chịu thua, và tối hôm đó, tôi mang theo thiệp, một miếng bánh phô-mai, và hoa được làm bằng bong bóng đến bệnh viện. |
I felt gloomy the other day. The weather had been dark and rainy, and I just didn’t feel so positive. It happens to us all, I guess.
By Lilia Potters As I was sitting at my desk, I remembered it was the birthday of a dear long-time friend-a single, middle-aged woman who has dedicated the past 30 years to nursing and loves her work. Knowing that she doesn’t have family in town, I decided to give her a call. Sure enough, she was on B-shift, scheduled to work late into the evening, and wouldn’t have much of a birthday this year. As always, though, she sounded cheerful and was happy I called. After I hung up, I couldn’t shake the feeling that she would really appreciate a little attention on her special day. Still feeling a little gloomy myself, I tried to put it out of my mind, but as the day passed I couldn’t shake the thought. I finally gave in, and that evening set off to the hospital with a card, a slice of cheesecake, and a “flower” sculpted from balloons. |
