Comfort – An ủi

ỦI AN TRONG LÚC CUỘC SỐNG KHÓ KHĂN – COMFORT IN LIFE’S DARK HOUR

Tác giả Virginia Brandt Berg

Chưa bao giờ tôi vui vì mình có đức tin cho bằng khi ông nhà tôi qua đời.

Niềm ủi an, ân sủng, bình an trong lúc gian nan mà chúng ta, những người có lòng tin có thể có được. Rất nhiều tấm thiệp chia buồn mà tôi nhận được có những thông điệp dựa vào câu Kinh Thánh sau: “Chúng ta không buồn phiền như những người khác, những người không có niềm hy vọng” (Thê-xa-lô-ni-ca 4:13)—và điều ấy rất đúng!

Trong lúc đi thăm ông nhà tôi trong bệnh viện, tôi trò chuyện với những người không có lòng tin, những người đứng bên những người thân đang hấp hối mà không có bất kỳ sự ủi an hay hy vọng nào. Tôi tạ ơn Chúa về kế hoạch cứu chuộc tuyệt vời của Ngài giúp tôi hiểu rằng tôi sẽ gặp lại ông nhà tôi ở một nơi tốt hơn—một kế hoạch được thực hiện nơi ý định của Thiên Chúa từ nền tảng của thế gian, nhờ thế, cho dù chúng ta chết, chúng ta sẽ được sống lại (Gio-an 11:25-16). Tôi cũng tạ ơn Chúa vì tin tốt lành về việc Chúa Giê-su đã chết vì tội lội của chúng ta, được mai táng và sống lại vào ngày thứ ba để nhờ đó, chúng ta cũng có thể được sống lại như Ngài (1 Cô-rin-tô 15:4). Thiên Chúa ban cho chúng ta ân sủng khi cần. Chúng ta không cần phải có trước, nhưng khi chúng ta đối mặt với những lúc đau buồn cực độ, Ngài sẽ ở bên chúng ta.

By Virginia Brandt Berg

Never have I been so glad that I had faith as when my husband died.

Oh, the comfort, the blessing, the peace in the hour of trial that those of us who believe can draw on. Many of the condolence cards that I received had messages based on this Bible verse: “We sorrow not as those that have no hope” (1 Thessalonians 4:13)—and that is so true!

When I was visiting my husband in the hospital, I talked with people who had no faith, who were standing by the bedsides of dying loved ones without any consolation or hope. I thank God for His wonderful plan of redemption that makes me know that I’m going to meet my husband again in a better place—a plan that was worked out in God’s mind from the foundation of the world, that though we die, we shall live again.(John 11:25–26) I thank God, too, for the good news that Jesus died for our sins, was buried, and the third day arose so that we could do likewise.( 1 Corinthians 15:4) God gives a special dispensation of grace when we need it. We don’t have it beforehand, but when we come right up against what would otherwise be a time of severe heartbreak, there He is.

More >

CHÂU BÁU – The Treasure

Tác giả: Alice Gray

Một bé gái khoảng 5 tuổi gương mặt tươi tắn với những lọn tóc xoắn đang đứng chờ mẹ tại quầy thu tiền, cô bé trông thấy một chuỗi hạt ngọc trai trắng sáng lấp lánh được đặt trong chiếc hộp màu hồng. “Mẹ ơi! Con có thể mua chuỗi ngọc ấy không? Mẹ ơi!, me mua cho con đi!”

Ngay lập tức, người mẹ nhìn phía sau chiếc hộp và quay lại nhìn vào đôi mắt xanh với vẻ khẩn nài của cô con gái bé bỏng đang ngước mặt lên nhìn. “1 đô-la 95 cent. Gần 2 đô-la đấy…. Nếu con thật sự muốn mua nó, mẹ sẽ suy nghĩ một vài việc lặt vặt trong nhà cho con làm và chẳng bao lâu con có thể để dành đủ tiền để tự mua. Chỉ còn một tuần nữa là đến sinh nhật của con và con có thể nhận được một tờ đô-la mới toanh từ bà ngoại.”

By Alice Gray

The cheerful girl with bouncy golden curls was almost five. Waiting with her mother at the checkout stand, she saw them: a circle of glistening white pearls in a pink foil box. “Oh please, Mommy. Can I have them? Please, Mommy, please!”

Quickly the mother checked the back of the little foil box and then looked back into the pleading blue eyes of her little girl’s upturned face. “A dollar ninety-five. That’s almost $2.00. … If you really want them, I’ll think of some extra chores for you and in no time you can save enough money to buy them for yourself. Your birthday’s only a week away and you might get another crisp dollar bill from Grandma.”

More >

CHÚA GIÊ-SU NGƯỜI BẠN TUYỆT VỜI! – What A Friend we Have In Jesus!

Tác giả: Lilia Potters

Một buổi tối nọ, sau khi bố mẹ tôi đi thăm một người bạn đang bị ốm và vợ của ông ta trở về, gương mặt của mẹ tôi lem luốt nước mắt còn bố với vẻ rất ưu buồn. Tuy nhiên vẻ mặt bố mẹ lại rạng rỡ khi gọi bốn đứa chúng tôi lại bên họ và kể cho chúng tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.

Cô Corrie đã gọi cho mẹ tôi trước đó để hỏi xem mẹ và bố có thể đến gặp cô vào tối hôm ấy không. Chú Chris, chồng của cô bị ung thư da, và tình trạng ngày một xấu đi. Bác sĩ đã làm hết mọi thứ có thể và họ đã gửi chú về nhà để cùng vợ và hai con nhỏ trải qua những tuần cuối cùng của cuộc đời.

Chú Chris đã phán ứng lại tin dữ ấy bằng một thái độ cay nghiệt và trách móc Chúa vì Ngài bắt chú phải chịu đau khổ. Cô Corrie là người tin vào Chúa và điều cô mong muốn không gì hơn ngoài việc an ủi chồng mình và giúp chú chấp nhận ý Chúa trong cuộc sống. Mặc dù rất yêu vợ, nhưng chú Chirs rất bực tức trước đức tin giống như một đứa trẻ của cô và cấm cô nói những điều ấy với chú.

By Lilia Potters

My father and mother returned from visiting a sick friend and his wife one night, my mother’s face tearstained and my father somber. Yet they glowed as they gathered us four kids around them to tell us what had happened.

Corrie had called my mom earlier and asked if she and Dad could come and see her that evening. The condition of her husband Chris, who had skin cancer, was rapidly taking a turn for the worse. The doctors had done all they could and then sent him home to spend his last weeks with his wife and two young children.

Chris had reacted bitterly to the news and cursed God for afflicting him. Corrie was a believer and wanted nothing more than to comfort her husband and help him accept God’s hand in his life. Though he loved his wife, Chris resented her childlike faith and forbade her to speak to him about it.

More >

The Treasure

R 187 Title