Contentment – Thỏa nguyện

LÀ CHÍNH TÔI – BEING ME

Tác giả THERESA LECLERC

“Lớn lên con sẽ đẹp lắm,” tôi nhớ mọi người thường hay nói với tôi như thế khi tôi còn là một bé gái. Ôi, tôi đã mong đến ngày ấy như thế nào! Tất cả giấc mơ của tôi sẽ thành sự thật. Tôi sẽ xinh đẹp!

Nhưng ở tuổi 15, tôi hoàn toàn không giống như mình đã tưởng tượng. Tôi lùn và mập, tôi ghét cơ thể của mình. Tôi chỉ mặc quần áo màu đen để trông có vẻ ốm hơn. Tôi cũng đã trang điểm rất nhiều, và nó trở thành một lớp mặt nạ để tôi trốn phía sau. Tôi nhớ mình đã khóc và buồn rầu đến chết vì nghĩ mình quá mập và không đáng sống. Rất dễ cảm thấy ai đó có những suy nghĩ ấy thật nực cười, nhưng khi bạn là họ, câu chuyện sẽ khác.

Tôi bắt đầu ăn kiêng năm 12 tuổi và mãi cho đến năm 17 tuổi. Mặc cho những lời khuyên và can ngăn của bố mẹ bảo tôi đừng quá khắt khe, tôi đã nhịn đói, sau đó ăn uống quá đà, sau đó là những cảm giác tội lỗi vì đã không tuân theo chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt mà bản thân đã đặt ra trong tháng đó. Thay vì việc ăn kiêng có tác dụng, quá trình trao đổi chất của tôi chỉ chậm lại, và tôi tăng cân dù chỉ ăn một lượng rất ít thức ăn. Tôi mắc chứng cuồng ăn vô độ, nhưng may là nó không kéo dài.

BY THERESA LECLERC

“You’re going to be so pretty when you grow up,” I remember people telling me when I was a little girl. Oh, how I waited for that day! All of my dreams would come true. I would be beautiful!

But at 15 I was nothing like I had imagined. I was chunky and hated my body. I wore only black clothes to try to make myself look thinner. I also wore a lot of makeup that became a mask to hide behind. I remember crying and being incredibly depressed because I thought I was so fat I didn’t deserve to live. It’s easy to see how ridiculous such thoughts are when it’s others who are thinking them, but when you’re the one, it’s a different story.

I started dieting at 12 and kept at it till I was 17. In spite of all my parents did to encourage me and keep me from going to extremes, I would starve myself, then binge, then have horrible bouts of guilt for not sticking to whatever incredibly rigid diet I had put myself on that month. Instead of the diets working for me, my metabolism just became very slow, and I would gain weight by eating the smallest amounts of food. I went through a bulimic phase, but thankfully that didn’t last long.

More >

CHIẾC ĐÈN DẦU VÀ NGỌN HẢI ĐĂNG – The Oil Lamp and the Lighthouse

Tác giả Akio / Tomoko Matsuoka

Trên một hòn đảo cách xa bờ biển với đầy sỏi đá, có một ngọn hải đăng đứng sừng sững trông rất oai nghi. Trong suốt buổi sáng, bức tường trắng của ngọn hải đăng chiếu sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Trong khi đó, vào buổi tối, nó chiếu sáng cho những ai trên biển, ánh sáng của nó còn sáng hơn những ngôi sao trên bầu trời. Rất nhiều người đến tham quan ngọn hải đăng đã khen ngợi kích thước, mức độ chiếu sáng, và ca ngợi vẻ đẹp của nó đã làm tôn thêm nét đẹp của phong cảnh xung quanh. Một vài người đến đây đã kể lại cho người canh giữ ngọn hải đăng biết: chính ngọn hải đăng ấy đã có ơn cứu sống họ trong cơn bão tố.

Tất cả mọi người đều yêu mến ngọn hải đăng, chỉ trừ một vật: đó là chiếc đèn dầu nhỏ ở bên trong ngọn hải đăng. Ngày qua ngày, nó được treo và bị lãng quên ở cuối chiếc cầu thang. Công việc nhỏ nhoi của nó là chiếu sáng cho người canh giữ ngọn hải đăng đoạn đường từ dưới cầu thang lên tới phòng cao nhất. Không phải vì lý do đó mà ngọn đèn đánh giá thấp công việc của mình—nó biết rằng nó hữu dụng—nhưng sống dựa vào cái bóng của người khác, một người mà có ánh sáng sáng hơn, chiếu xa hơn và giúp ích cho nhiều người khác hơn là chiếc đèn dầu thấp kém kia…. Những ý nghĩ ấy day dứt mãi trong lòng ngọn đèn dầu.

By Akio and Tomoko Matsuoka

On an island off the coast of a rocky shore stood a stately lighthouse. During the day, the white walls of the lighthouse shimmered and sparkled under the sunlight, while at night it burned a light for those at sea that outshone even the stars. Many people visited the lighthouse, and when they did, they commented on its size and strength and admired the artistic beauty that it added to the surrounding landscape. Some told its keeper of how it had been their saving grace during a storm.

All loved the lighthouse, with one exception: a little oil lamp that lived in the lighthouse. By day it hung forgotten at the bottom of the stairs. At dusk it helped the keeper of the lighthouse make his way from the bottom of the stairs to the lantern room. It wasn’t that the oil lamp despised his job-he knew that he served a purpose-but to live in the shadow of someone else whose light was so much brighter and could reach and help so many more than a lowly oil lamp couldဦ Those thoughts rankled deep within the oil lamp’s mind.

More >