 April 6th, 2009
|
Tác giả: Neil T. Anderson và Rich Miller
Thiên Chúa muốn bạn biết tha thứ bởi vì đó là những gì bạn có thể làm.
Đôi khi, rất khó để tha thứ cho ai đó bởi vì theo lẽ tự nhiên bạn muốn trả thù lại những gì người khác gây ra cho bạn. Sự tha thứ dường như đi ngược lại những gì bạn cho là đúng và công bằng. Vì thế, bạn giữ lấy sự giận dữ và luôn có ý định trừng phạt những người đã gây cho bạn nỗi đau.
Dưới đây là những lý do chỉ ra rằng tha thứ là cần thiết:
Quên đi không phải là tha thứ. Một người sẽ không thể nào cố gắng quên đi những gì người khác gây ra cho họ. Những suy nghĩ và những nỗi đau sẽ trở lại. Vết thương sẽ chỉ có thể lành khi bạn tha thứ.
|
By Neil T. Anderson and Rich Miller
Since God requires you to forgive, it is something you can do.
Sometimes it is hard to forgive someone because you naturally want revenge for the things you have suffered. Forgiveness seems to go against your sense of what is right and fair. So you hold onto your anger, punishing people over and over again in your mind for the pain they’ve caused.
Here are the reasons that forgiveness is a necessity:
Forgetting is not forgiveness. People who want to forget what was done to them will find they cannot do it. The thoughts and hurts keep coming back. The healing cannot begin until you forgive.
|
Continue reading »
 April 6th, 2009
“Khi anh em đứng cầu nguyện, nếu anh em có chuyện bất bình với ai, thì hãy tha thứ cho họ, để Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng tha lỗi cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ, thì Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.”
(Mác-cô 11:25-26).
Cách đây không lâu, John và Georgina Brown đã tổ chức kỷ niệm lễ cưới kim cương của họ. Trước hôm đó một ngày, John kể cho tôi nghe về những kinh nghiệm ông đã học được trong những năm qua. Dù tôn trọng ông, nhưng tôi vẫn không đồng ý một việc.
Câu chuyện như thế này. John nói: “Tôi cho rằng nếu một đôi vợ chồng hôm nay cãi nhau thì ngày mai nên làm lành.” Điều này không có gì sai cả. Nhưng tôi nghĩ xa hơn. Tôi nói nếu bạn cãi vã hôm nay thì nên làm hoà ngay hôm đó.
|
“Whenever you stand praying, if you have anything against anyone, forgive him, that your Father in heaven may also forgive you your trespasses. But if you do not forgive, neither will your Father in heaven forgive your trespasses.”
(Mark 11:25–26 NKJ)
Not long ago John and Georgina Brown celebrated their diamond wedding anniversary. On the day before, John talked to me about the lessons he’d learned during those years. But, with respect, I didn’t quite agree with one thing.
It was this. “I reckon if a husband and wife quarrel today,” said John, “they should make it up tomorrow.” Well, there’s nothing wrong with that. But I’d go further. I’d say if you quarrel today, you should make up today.
|
Continue reading »
 April 4th, 2009
|
Tác giả Andrea Clay
Khi gặp Ga-ri-en, tôi chỉ là một cô gái 14 tuổi. Anh ta không lớn tuổi hơn tôi mấy và cũng trưởng thành trong hoàn cảnh khó khăn giống như tôi. Chúng tôi kết bạn và cùng chơi với nhau rất vui vẻ.
Tôi không thể nhớ chuyện gì đã xảy ra giữa chúng tôi. Đã có cãi vã và nước mắt. Hình ảnh mái tóc ướt đẩm mưa và những giọt nước mắt chảy dài trên má của anh ấy đã khiến tôi rất đau lòng. Tôi muốn làm những điều đúng đắn nhưng đã thiếu sự dũng cảm và không biết phải làm thế nào. Tình hình có vẻ rất khó để hàn gắn trở lại. Ga-ri-en và tôi cách xa nhau hơn.
Nhiều năm trôi qua, tôi đã không biết nhiều tin tức về Ga-ri-en. Sau đó, vào tháng 4 năm 1998, những người bạn của hai chúng tôi đã cho tôi biết Ga-ri-en đang trong tình trạng hôn mê. Anh ta đã rơi xuống từ độ cao 30 mét trong lúc đang leo núi. Tim tôi như ngừng đập. Và rồi trong chớp mắt tôi biết rằng mình không bao giờ gặp lại được anh ấy nữa. Bác sĩ đã làm những gì có thể, nhưng Ga-ri-en đã chết sau đó vài tuần.
|
By Andrea Clay
I was just a girl of 14 when I met Gabriel.He wasn’t much older, and was struggling with growing up, like me. We became friends and had lots of fun together.
What came between us, I can’t remember. There were harsh words and tears. The image of his rain-soaked hair and the tears sliding down his cheek is seared on my mind. I wanted to make things right, but lacked the courage and didn’t know how. The situation seemed too complex to salvage. Gabriel and I grew further apart.
Years passed, and I didn’t hear much about Gabriel. Then in April 1998, mutual friends let me know that Gabriel was in a coma. He had fallen 30 meters while mountain climbing. My heart stopped. I knew in that instant that I would never see him again. The doctors did what they could, but Gabriel died a few weeks later.
|
Continue reading »
|
|