Hãy lựa chọn sự tha thứ – Choose Forgiveness

Tác giả: Neil T. Anderson và Rich Miller

Thiên Chúa muốn bạn biết tha thứ bởi vì đó là những gì bạn có thể làm.

Đôi khi, rất khó để tha thứ cho ai đó bởi vì theo lẽ tự nhiên bạn muốn trả thù lại những gì người khác gây ra cho bạn. Sự tha thứ dường như đi ngược lại những gì bạn cho là đúng và công bằng. Vì thế, bạn giữ lấy sự giận dữ và luôn có ý định trừng phạt những người đã gây cho bạn nỗi đau.

Dưới đây là những lý do chỉ ra rằng tha thứ là cần thiết:

Quên đi không phải là tha thứ. Một người sẽ không thể nào cố gắng quên đi những gì người khác gây ra cho họ. Những suy nghĩ và những nỗi đau sẽ trở lại. Vết thương sẽ chỉ có thể lành khi bạn tha thứ.

By Neil T. Anderson and Rich Miller

Since God requires you to forgive, it is something you can do.

Sometimes it is hard to forgive someone because you naturally want revenge for the things you have suffered. Forgiveness seems to go against your sense of what is right and fair. So you hold onto your anger, punishing people over and over again in your mind for the pain they’ve caused.

Here are the reasons that forgiveness is a necessity:

Forgetting is not forgiveness. People who want to forget what was done to them will find they cannot do it. The thoughts and hurts keep coming back. The heal­ing cannot begin until you forgive.

Continue reading Hãy lựa chọn sự tha thứ – Choose Forgiveness


“Khi anh em đứng cầu nguyện, nếu anh em có chuyện bất bình với ai, thì hãy tha thứ cho họ, để Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng tha lỗi cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ, thì Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.”
(Mác-cô 11:25-26).

Cách đây không lâu, John và Georgina Brown đã tổ chức kỷ niệm lễ cưới kim cương của họ. Trước hôm đó một ngày, John kể cho tôi nghe về những kinh nghiệm ông đã học được trong những năm qua. Dù tôn trọng ông, nhưng tôi vẫn không đồng ý một việc.

Câu chuyện như thế này. John nói: “Tôi cho rằng nếu một đôi vợ chồng hôm nay cãi nhau thì ngày mai nên làm lành.” Điều này không có gì sai cả. Nhưng tôi nghĩ xa hơn. Tôi nói nếu bạn cãi vã hôm nay thì nên làm hoà ngay hôm đó.

“Whenever you stand praying, if you have anything against anyone, forgive him, that your Father in heaven may also forgive you your trespasses. But if you do not for­give, neither will your Father in heaven for­give your trespasses.”
(Mark 11:25–26 NKJ)

Not long ago John and Georgina Brown celebrated their diamond wedding anniver­sary. On the day before, John talked to me about the lessons he’d learned during those years. But, with respect, I didn’t quite agree with one thing.

It was this. “I reckon if a husband and wife quarrel today,” said John, “they should make it up tomorrow.” Well, there’s nothing wrong with that. But I’d go further. I’d say if you quarrel today, you should make up today.


Làm những điều đúng đắn – Making Things Right

Tác giả Andrea Clay

Khi gặp Ga-ri-en, tôi chỉ là một cô gái 14 tuổi. Anh ta không lớn tuổi hơn tôi mấy và cũng trưởng thành trong hoàn cảnh khó khăn giống như tôi. Chúng tôi kết bạn và cùng chơi với nhau rất vui vẻ.

Tôi không thể nhớ chuyện gì đã xảy ra giữa chúng tôi. Đã có cãi vã và nước mắt. Hình ảnh mái tóc ướt đẩm mưa và những giọt nước mắt chảy dài trên má của anh ấy đã khiến tôi rất đau lòng. Tôi muốn làm những điều đúng đắn nhưng đã thiếu sự dũng cảm và không biết phải làm thế nào. Tình hình có vẻ rất khó để hàn gắn trở lại. Ga-ri-en và tôi cách xa nhau hơn.

Nhiều năm trôi qua, tôi đã không biết nhiều tin tức về Ga-ri-en. Sau đó, vào tháng 4 năm 1998, những người bạn của hai chúng tôi đã cho tôi biết Ga-ri-en đang trong tình trạng hôn mê. Anh ta đã rơi xuống từ độ cao 30 mét trong lúc đang leo núi. Tim tôi như ngừng đập. Và rồi trong chớp mắt tôi biết rằng mình không bao giờ gặp lại được anh ấy nữa. Bác sĩ đã làm những gì có thể, nhưng Ga-ri-en đã chết sau đó vài tuần.

By Andrea Clay

I was just a girl of 14 when I met Gabriel.He wasn’t much older, and was struggling with growing up, like me. We became friends and had lots of fun together.

What came between us, I can’t remember. There were harsh words and tears. The image of his rain-soaked hair and the tears sliding down his cheek is seared on my mind. I wanted to make things right, but lacked the courage and didn’t know how. The situation seemed too complex to salvage. Gabriel and I grew further apart.

Years passed, and I didn’t hear much about Gabriel. Then in April 1998, mutual friends let me know that Gabriel was in a coma. He had fallen 30 meters while mountain climbing. My heart stopped. I knew in that instant that I would never see him again. The doctors did what they could, but Gabriel died a few weeks later.

Continue reading Làm những điều đúng đắn – Making Things Right

TÙ NHÂN – The Prisoner

Tác giả Nyx Martinez

Cô ấy cầm chiếc điện thoại trong bàn tay run run, không muốn đọc tin nhắn vừa được gửi đến. Nhưng chính cô ta là người thúc ép đối phương gửi tin nhắn ấy.

Cả tháng nay, cô ấy đã chờ đợi anh ta trở về—từ tuần trước, tâm trạng bắt đầu trở nên đau khổ. Ngày hôm trước, khi anh ta gọi báo cho cô biết rằng anh đã trở lại thành phố, trái tim cô xao xuyến. Anh ta đã trở về được bốn ngày, nhưng vẫn chưa liên lạc với cô. Họ đã nói chuyện và cười đùa, nhưng khi cô hỏi khi nào có thể gặp nhau, anh ta lại lãng tránh.

Ngày hôm nay, cô ấy muốn biết anh ta nghĩ gì, vì thế cô đã gửi anh ta tin nhắn, chỉ hỏi điều đó.

By Nyx Martinez

She held the cellphone in her trembling hand, not wanting to read the text message that had just come in. But she’d provoked it.

She’d waited a month for his return—the last week sheer torture. When he’d called the previous day to say he was back in town, her heart had skipped a beat. He’d been back for four days, it turned out, but hadn’t contacted her till then. They’d made small talk and laughed, but when she asked when she’d see him, he’d been evasive.

Today she had to know what was on his mind, so she’d sent him a message, asking just that.

Continue reading TÙ NHÂN – The Prisoner

HOA HỒNG – The Rose

Tác giả Tomoko Matsuoka

Tôi không dùng màu này trong cách phối màu kỳ quặc nhất—một màu vàng chói chuyển sang màu xanh nhẹ khi có ánh sáng chiếu vào. Nhưng nó đã xuất hiện ở đây, hoàn toàn tương phản với bìa màu đỏ của quyển nhật ký, sticker hình hoa hồng màu vàng chói rất trẻ con. Trong số tất cả những món quà tôi nhận được, tôi quý món quà này nhất.

Nghĩ lại chuyện lúc xưa, tôi không thể nhớ em gái tôi đã nói điều gì khiến tôi rất tức giận. Tất cả những gì tôi nhớ đó là cô bé kêu ca, và tôi đã quở trách cô bé rất dữ dội. Tôi không quở trách nhiều đến nỗi liệt kê hết những điều xấu mà một đứa trẻ hư hỏng nhất trên thế giới trải qua, nhưng nó cũng gần như thế. Sau khi yêu cầu một lời xin lỗi, tôi quay lại tiếp tục đọc sách .

Sau một lúc im lặng, tôi nghe có tiếng sột soạt. Tôi không ngước lên. Tôi muốn cho đứa em gái nhỏ của tôi hiểu rõ được hết kết quả của cơn tức giận chính đáng của tôi. Mặc kệ nó, tôi nghĩ thế.

By Tomoko Matsuoka

I wouldn’t have used this color in the wildest color scheme-a garish yellow that takes on a greenish tint when the light strikes it just right. But here it is, in sharp contrast to the muted red cover of my diary, a child’s shiny yellow rose sticker. Of all of the gifts I have ever received, I have treasured this one more than most.

Thinking back, I can’t remember what my little sister had said that had gotten me in such a tizzy. All I remember is that she had been complaining, and I had lectured her severely. I hadn’t gone so far as enumerating every woe that the least fortunate child in the world might be experiencing at that very moment, but I had come close. After demanding an apology, I turned back to my book.

A few quiet moments had passed when I heard rustling. I refused to look up. I wanted my little sister to feel the full effect of my righteous exasperation. Let her stew, I thought.

Continue reading HOA HỒNG – The Rose

ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA SỰ THA THỨ – The Magic of Forgiveness

Tác giả Victoria Olivetta

“Mẹ ước gì con là con trai!” Từ lúc nhỏ cho đến khi trưởng thành, không biết đã bao nhiêu lần tôi nghe mẹ nói thế. Bây giờ, tôi hiểu rõ hơn, nghĩ đến hoàn cảnh mẹ được nuôi nấng và lớn lên, thái độ của xã hội Argentina thời đó, mẹ thất vọng biết bao khi chỉ có một đứa con duy nhất và lại là con gái. Lúc đó, tôi rất buồn, và sự việc cũng làm mẹ con tôi không thể tâm sự thân mật như lẽ ra mẹ và con gái thường làm. Tôi lại hay bệnh suốt mấy tháng khi trời lạnh, vào những mùa đông ẩm ước ở Buenos Aires, và không thể đi học hoặc chơi đùa với bạn bè càng khiến tôi cảm thấy cô đơn và bị cô lập.

Bố mất năm tôi 15 tuổi, tôi làm việc bán thời gian để trả cho giờ học kèm tại trường trung học. Tôi rất chăm chỉ học và thực tập để trở thành một thư ký, nhưng những nổ lực của tôi hiếm khi được tán thưởng bởi những lời yêu thương và khen ngợi mà tôi mong muốn được nghe từ mẹ. Tôi trở nên ương ngạnh đối với bà, nhưng Thiên Chúa đã đặt nhiều người tốt trên đường đời của tôi để giúp đỡ tôi.

By Victoria Olivetta

“I wish you had been born a boy!” I don’t know how many times I heard my mother say that as I was growing up. I understand better now, considering her own upbringing and the attitudes of Argentine society at the time, how disappointing it was for her to have only one child and for it to be a girl. It hurt me deeply at the time, though, and kept us from having the loving interaction that mother and daughter are meant to have. I was also often sick for months at a time during the cold, damp Buenos Aires winters, and being unable to go to school or play with friends added to my loneliness and sense of isolation.

My father died when I was 15, and I worked a part-time job to pay my tuition at a private high school. I put a lot into my studies and training to become a secretary, but my efforts were rarely rewarded with the words of love and approval that I longed to hear from my mother. I became very rebellious toward her, but God always put good people in my path to help me.

Continue reading ĐIỀU KỲ DIỆU CỦA SỰ THA THỨ – The Magic of Forgiveness

HỌC TỪ NHỮNG CHÚ CHIM – Learn from the Birds

Tác giả Mila N.A. Govorukha

Tôi bị đánh thức sớm bởi tiếng hợp xướng của những chú chim. Hát, hót líu lo, reo vang và trò chuyện, những giai điệu của chúng thật to, thật vui, và rộn vang khắp nơi—âm thanh nổi của thiên nhiên ở khắp nơi. Tôi cùng với một vài người bạn cắm trại ở một vùng có cây cối rậm rạp gần Mostar, một thành phố 600 năm tuổi thường được nhắc đến trong những bản tin thế giới của BBC và CNN trong suốt cuộc chiến giữa những nước cộng hòa Yugoslav cũ vào đầu những năm 1990.

Tiếng hót của những chú chim tăng theo cường độ và âm lượng, sau đó chuyển sang thì thầm, rồi lại trở lại âm thanh to, khải hoàn, tràn đầy nguồn cảm hứng và niềm vui. Những nỗi khó khăn đang phải đương đầu về mặt dân tộc khi đất nước bị chia cắt hoàn toàn không phải là nỗi bận tâm nơi những cái đầu bé xíu của lũ chim. Gần 15 năm sau khi chiến tranh chính thức kết thúc, những người công giáo Croatia, những người hồi giáo Bosnia, những người chính thống giáo Xéc-bi vẫn đang học cách cùng sống chung trong một thành phố, làm thế nào cùng nhau làm việc, và làm thế nào để tha thứ.

By Mila N.A. Govorukha

I was awakened early by a choir of birds. Singing, chirping, chanting, chiming, and conversing, their melodies were loud, joyful, and everywhere—nature’s own surround sound. Some friends and I were camping in a wooded area near Mostar, the 600-year-old city that was often mentioned in BBC and CNN world news reports during the war between former Yugoslav republics in the early 1990s.

The birds’ notes rose in pitch and volume, then swung to a whisper, then reached a crescendo again, victorious, full of inspiration and joy. The difficulties facing this ethnically divided country were clearly the furthest thing from their little minds. Nearly 15 years after the official end of the war, Croatian Catholics, Bosnian Muslims, and Serb Orthodox are still learning to live in the same cities, how to work together, and how to forgive.

Continue reading HỌC TỪ NHỮNG CHÚ CHIM – Learn from the Birds