April 22nd, 2010

Những giọt nước mắt nơi thiên đàng - TEARS IN HEAVEN

Tác giả D.B.B

Kinh Thánh thường nói sẽ không có nước mắt nơi thiên đàng. Khi chúng ta vào thiên đàng và đối diện với Thiên Chúa, chắc chắn tất cả chúng ta sẽ rơi lệ đôi chút về những lỗi lầm chúng ta đã phạm và những cơ hội chúng ta đã bỏ qua, cùng với những người thương yêu mà chúng ta ước lẽ ra mình nên yêu thương nhiều hơn hoặc đối xử tử tế hơn. Tất cả chúng ta đều có điều gì đó cảm thấy hối tiếc và hổ thẹn.

Nhưng chẳng phải Thiên Chúa nhân từ và yêu thương thật tuyệt vời sao? Ngài nói Ngài sẽ lau sạch tất cả nước mắt. “Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ” (Khải huyền 21:4).

Kinh Thánh nói: “Những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc khải nơi chúng ta (Rô-ma 8:18). Khi chúng ta nghĩ về điều ấy, nó giúp chúng ta chịu đựng được những gì chúng ta đang trải qua lúc này.

“Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống, hừng đông về đã vọng tiếng hò reo” (Thánh vịnh 30:5). “Một chút gian truân tạm thời trong hiện tại sẽ mang lại cho chúng ta cả một khối vinh quang vô tận, tuyệt vời (2 Cô-rin-tô 4:17).

Quote: “Earth has no sorrow that Heaven cannot heal.”—Thomas Moore (1779–1852)

Không một đau khổ nào nơi Thế gian mà Thiên đàng không thể chữa lành.”—Thomas Moore (1779-1852)

By D.B.B

The Bible doesn’t say there aren’t going to be any tears in heaven. When we get to heaven and face God, we will no doubt all have a few tears to shed for mistakes we made and opportunities we missed and loved ones that we’ll wish we’d loved more and been kinder to. We will all have something to be sorry about and ashamed of then.

But isn’t God wonderfully loving and merciful? He says He’s going to wipe away all those tears. “God will wipe away every tear from their eyes.” (Revelation 21:4)

The Bible says, “The sufferings of this present time are not worthy to be compared with the glory that shall be revealed in us.”( Romans 8:18) When we think about that, it helps us bear some of the things we have to go through now.

“Weeping may endure for a night, but joy comes in the morning.”(Psalm 30:5) We need to keep our eyes on Jesus and the end of life’s road. “For our light affliction, which is but for a moment, is working for us a far more exceeding and eternal weight of glory.” (2 Corinthians 4:17)

Continue reading »

April 2nd, 2009

CỘT TRỤ – The Pillar

Tác giả Colin C. Bell

Xin chào! Bạn có ở đấy không? Bạn đang lắng nghe đấy chứ? Vâng, chính là tôi, cây cột trụ mà người nữ du khách lớn tuổi đang ngồi lên. Ít nhất tôi đã từng là—một cột trụ. Bây giờ tôi chỉ là một đống gạch vụn.

Tôi đã từng là một phần của ngôi đền thờ nguy nga tráng lệ này. Tôi là một trong số ít những cây cột chống đỡ toàn bộ toà kiến trúc. Mọi người đến và đều tỏ vẻ trầm trồ, kinh ngạc. Không phải dành cho tôi, nhưng chính là dành cho ngôi đền thờ to lớn ấy. Bây giờ du khách vẫn còn đến tham quan, nhưng những gì họ thấy là sự đổ nát, vẻ lộng lẫy khi xưa đã không còn.

Tôi không biết việc gì đã xảy ra. Tôi đoán rằng tôi đã không thấy được tầm quan trọng của chính mình. Tôi đã nghĩ mình không hề có ý nghĩa gì và vai trò của mình không tạo nên sự khác biệt gì lớn. Xét cho cùng, toàn bộ một hàng của chúng tôi làm cùng một việc như nhau—chống đỡ phần nóc đền thờ. Tôi đã nghĩ sẽ chẳng có việc gì xảy ra nếu tôi rời khỏi vị trí của mình. Vì thế, tôi đã bước ra khỏi hàng, và rời vị trí.

By Colin C. Bell

Hey! Hello?! Are you listening? Yes, that’s me, that pillar the old lady tourist is sitting on. At least that’s what I was once—a pillar. Now I’m just rubble.

Once I was part of a magnificent temple. I was one of quite a few pillars that held up the whole structure. People came and marveled. Not at me, but at the great temple. They still come to look at the ruins, but the glory is gone.

I didn’t know what happened. I guess I didn’t see how important I was. I thought that I was insignificant and that what I was doing didn’t make much of a difference. After all, there were a whole line of us doing the same thing—holding up the roof of the temple. I thought it wouldn’t matter if I left my place. So I stepped out of line, left my place.

Continue reading »

March 19th, 2009

Nguyên lý hoa thủy tiên vàng – The Daffodil Principle

Tác giả Jaroldeen Assplund Edwards

Rất nhiều lần con gái tôi gọi điện bảo: “Mẹ ơi, mẹ phải đến và ngắm hoa thủy tiên vàng trước khi nó tàn.” Tôi rất muốn đi, nhưng phải mất đến hai giờ lái xe từ Laguna đến Lake Arrowhead, California. Đi đến đó cũng mất một ngày, và nói thật là tôi không có ngày nghỉ cho đến tận tuần tới.

“Mẹ sẽ đến vào thứ ba tới,” tôi hứa, với một chút miễn cưỡng, khi cô bé gọi điện đến lần thứ ba.

Ngày thứ ba hôm ấy, vừa tảng sáng, trời đã lạnh và mưa. Nhưng vì đã hứa, nên tôi lái xe dọc theo đường Route 91 tiếp tục đường I-215, và cuối cùng rẽ vào đường Route 18 và bắt đầu lái xe trên đường cao tốc chạy lên núi. Đỉnh của những ngọn núi bị bao lấy bởi những đám mây khi tôi chỉ mới vừa đi được vài dặm trên con đường bị che phủ hoàn toàn bởi lớp sương mù u ám và ẩm ướt. Tôi lê đi chầm chậm, tim tôi đập thình thịch vì sợ. Khi chậm chạp rẽ qua những khúc quẹo nguy hiểm, tôi cầu nguyện sao cho mình mau tới con đường rẽ ra đường chính Blue Jay, như thế là tôi sắp đến nơi. Cuối cùng, tôi đã đến được nhà Carolyn, sau khi chào và ôm những đứa cháu ngoại, tôi nói: “Hãy quên những bông hoa thủy tiên vàng đi Carolyn! Con đường bị mây và sương mù bao phủ, và trên thế gian này không có gì ngoài con và lũ cháu đáng yêu có thể khiến mẹ khao khát muốn gặp và phải đi thêm một inch nào nữa!”

By Jaroldeen Asplund Edwards

Several times my daughter had telephoned to say, “Mother, you must come and see the daffodils before they are over.” I wanted to go, but it was a two-hour drive from Laguna to Lake Arrowhead, California. Going and coming took most of a day, and I honestly did not have a free day until the following week.

“I will come next Tuesday,” I promised, a little reluctantly, on her third call.

Next Tuesday dawned cold and rainy. Still, I had promised, and so I drove the length of Route 91, continued on I-215, and finally turned onto Route 18 and began to drive up the mountain highway. The tops of the mountains were sheathed in clouds, and I had gone only a few miles when the road was completely covered with a wet, gray blanket of fog. I slowed to a crawl, my heart pounding. The road becomes narrow and winding toward the top of the mountain. As I executed the hazardous turns at a snail’s pace, I was praying to reach the turnoff at Blue Jay that would signify I had arrived. When I finally walked into Carolyn’s house and hugged and greeted my grandchildren I said, “Forget the daffodils, Carolyn! The road is invisible in the clouds and fog, and there is nothing in the world except you and these darling children that I want to see bad enough to drive another inch!”

Continue reading »

Page 1 of 212