Chasing happiness

Chasing Happiness – Theo đuổi hạnh phc

Chasing happiness

PERSONALLY SPEAKING

Twenty-five years ago I came across a gem of wisdom that was to save my sanity. The thing that amazes me now is how easily I could have missed it. I was feeling happy and fulfilled at the time, satisfied with my life and where it seemed to be taking me. I could have brushed it aside as not applying to me, but I was soon glad I hadn’t. Things took an unexpected downward turn, I lost my job and the security it had provided, and those words became a reference point that helped me get through the next few difficult months.

“If we would find our security in the knowledge that God loves us and has a plan for our lives, instead of relying on other things to meet that need, He could make us very happy. But we sometimes make ourselves unhappy by being dissatisfied, because we haven’t learned, as the apostle Paul did, to be content in whatever state we’re in.”(D.B.B, expounding on Philippians 4:11).

That doesn’t mean we should stop striving to be better people. We also shouldn’t adopt a fatalist attitude when our circumstances aren’t what they could or should be.

But getting back to my experience of 25 years ago, that little bit of advice helped me realize that while my circumstances had suddenly changed, that didn’t change the things that counted most in life. It didn’t change who I was or my main goals, nor did it change God’s love for me. Therefore it shouldn’t rob me of the contentment I’d had before things fell apart. The happy ending? By focusing on what I still had and not what I had lost, I made it through that difficult time and came out happier in the end.

Whatever you happen to be going through at the moment, I hope this booklet will help you find that place of perfect peace of heart and mind.

LỜI TÂM TÌNH

Hai mươi lăm năm trước, tôi tình cờ biết được một sự khôn ngoan khiến tôi thức tỉnh. Điều khiến tôi ngạc nhiên lúc này chính là việc tôi có thể dễ dàng không nhận ra nó. Tôi cảm thấy hạnh phúc và thỏa nguyện, hài lòng với cuộc sống và những nơi mà nó đưa đẩy tôi đến. Có thể tôi đã gạt nó sang một bên khi nó chẳng có tác dụng gì đối với tôi, nhưng tôi mừng vì mình đã không làm thế. Mọi việc bỗng nhiên đi theo chiều hướng đi xuống, tôi bị mất việc và sự bảo đảm mà nó mang lại, và những từ ấy trở thành nơi tôi tìm được lời khuyên để vượt qua những tháng khó khăn sau đó.

“Nếu chúng ta tìm thấy sử bảo đảm trong việc nhận biết rằng Thiên Chúa yêu chúng ta và có kế hoạch cho cuộc sống của chúng ta, thay vì cậy dựa vào những thứ khác để đáp ứng nhu cầu, Ngài có thể làm cho chúng ta hạnh phúc. Nhưng đôi khi, chúng ta làm cho bản thân không hạnh phúc khi không thỏa mãn, bởi chúng ta vẫn chưa học được những gì từ tông đồ Phao-lô, cảm thấy hài lòng cho dù ở trong bất kỳ tình trạng nào” (D.B.B diễn giải dựa vào Phi-líp-phê 4:11).

Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta ngừng phấn đấu trở thành những người tốt hơn. Chúng ta cũng không nên buông xuôi chiều theo số phận khi những hoàn cảnh có thể khác đi.

Nhưng trở lại với kinh nghiệm mà tôi có được cách đây 25 năm, chỉ một lời khuyên nhỏ ấy giúp tôi nhận ra rằng trong khi những hoàn cảnh của tôi đột nhiên thay đổi, điều ấy không làm thay đổi những gì chiếm vị trí quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi. Nó không làm thay đổi con người chính mình của tôi và những mục tiêu quan trọng nhất của tôi, nó cũng không làm thay đổi tình yêu mà Chúa dành cho tôi. Vì thế nó không thể lấy đi khỏi tôi sự hài lòng mà tôi có được trước khi mọi việc trở nên tồi tệ. Kết cuộc vui vẻ? Bằng việc chỉ để ý đến những gì tôi vẫn đang có và không quan tâm đến những gì tôi mất, tôi có thể vượt qua được thời gian khó khăn và cảm thấy hạnh phúc hơn.

Cho dù bạn đang trải qua điều gì lúc này, tôi hy vọng tập sách này sẽ giúp bạn tìm thấy bình an tuyệt hảo nơi tâm trí và tâm hồn.

Chasing Happiness

By Anita Healey

In the movie The Pursuit of Happiness (2006), Will Smith’s character makes the observation that the United States Declaration of Independence includes in its short list of “unalienable rights” the right to the pursuit of happiness—not the right to be happy, but the right to pursue happiness. Why, he questions, was it worded that way? His conclusion is that its author, Thomas Jefferson, must have understood that happiness is something that we all desire and strive for, but also something that not all will find or be able to hold onto.

I had my years of chasing happiness, of always feeling that if only I had a boyfriend, if only I could change certain aspects of my job, if only my circumstances could be just the way I wanted them, then I would be happy and free from the bouts of depression I struggled with.

Two years ago I hit a low point. I felt that all the cards had been stacked against me, that I must be the most horrible person in the world, and that I wasn’t worth anything. In desperation I asked God to do something—anything—to pull me out of the morass I was sinking into.

In one of my times of prayer, He helped me see that a major reason I was so down was that I wasn’t willing to accept and make the most of the situation I was in. It was true. I felt that the problem was always with my circumstances, never with me. Accepting my circumstances, whatever they happened to be at the time, seemed impossible at first. That made me even more depressed, but finally I gave in and asked God to help me to accept that truth—that the real problem was not my circumstances, but my attitude toward them.

Once I was willing to let God change my attitude, He did the rest. For example, before long He brought a wonderful person into my life, and that reassured me of His love and boosted my self-esteem.

I am still hit by depression from time to time, but now when it starts to pull me down its dark path I know I don’t have to give in. I have learned that happiness is a choice, and one that I must make every day. Circumstances don’t need to be perfect for me to choose to be happy and thankful for what I have and to make the most of it.

theo đuổi hạnh phc

Anita Healey

Trong bộ phim Mưu Cầu Hạnh Phúc (2006), vai diễn của Will Smith cho thấy rằng Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ bao gồm một phần liệt kê ngắn về những “Quyền Bất Khả Xâm Phạm”: quyền mưu cầu hạnh phúc—không phải quyền được hạnh phúc, nhưng là quyền theo đuổi hạnh phúc. Anh ta thắc mắc tại sao lại được dùng từ như thế? Kết luận của anh ta chính là tác giả viết lời tuyên ngôn, Thomas Jefferson, hiểu rõ rằng hạnh phúc chính là điều mà tất cả chúng ta đều ao ước và cố gắng để đạt được, nhưng cũng chính là điều mà không phải tất cả mọi người đều tìm thấy hoặc có thể giữ chặt.

Tôi đã trải qua nhiều năm theo đuổi hạnh phúc, và luôn cảm thấy rằng giá như mình có được một người bạn trai, giá như tôi có thể thay đổi những khía cạnh nào đó trong công việc, giá như hoàn cảnh của tôi có thể theo cách tôi muốn, như thế tôi sẽ hạnh phúc và không phải vật lộn với sự chán nản.

Cách đây hai năm, tôi lâm vào tình cảnh tồi tệ nhất. Tôi cảm giác như tất cả mọi khó khăn đều ập đến trên tôi, rằng tôi là người kinh khủng nhất và rằng tôi chẳng đáng giá gì cả. Trong lúc chán nản, tôi xin Chúa làm điều gì đó—bất cứ điều gì—kéo tôi ra khỏi bãi lầy tôi đang bị lún sâu.

Một trong những lần cầu nguyện, Ngài đã giúp tôi nhận ra nguyên nhân chủ yếu khiến tôi buồn rầu chính là tôi đã không sẵn lòng chấp nhận, sống trọn vẹn và tận dụng tối đa hoàn cảnh của mình. Điều ấy hoàn toàn đúng. Tôi luôn cảm thấy rằng vấn đề chính là ở hoàn cảnh của mình, không bao giờ nghĩ đó chính là ở nơi bản thân mình. Chấp nhận hoàn cảnh, cho dù có bất cứ điều gì xảy ra, ban đầu có vẻ như không thể. Điều ấy khiến tôi thậm chí càng chán nản hơn, nhưng cuối cùng tôi nhượng bộ và cầu xin Chúa giúp tôi chấp nhận sự thật—rằng vấn đề thật sự không phải là những hoàn cảnh của tôi, nhưng chính là thái độ của tôi trước chúng.

Một khi tôi bằng lòng để Chúa thay đổi thái độ của mình, Ngài sẽ làm những gì còn lại. Ví dụ như, cách đây khá lâu, Ngài mang đến một người tuyệt vời cho cuộc sống của tôi, và điều ấy bảo đảm thêm tình yêu của Ngài và gia tăng lòng tự trọng của tôi.

Tôi vẫn còn bị những chán nản tấn công, nhưng giờ đây, khi nó bắt đầu kéo tôi xuống con đường tối tăm, tôi biết mình không được nhượng bộ. Tôi học được rằng hạnh phúc chính là một sự lựa chọn, và là sự lựa chọn tôi phải đưa ra mỗi ngày. Hoàn cảnh không cần thiết phải hoàn hảo để tôi lựa chọn hạnh phúc và biết ơn về nhũng gì tôi có và tận dụng tối đa nó.

Loneliness —and the cure

By Virginia Brandt Berg

There is a mystery in human hearts: to every one of us, from time to time, there comes a sense of utter loneliness.

Some of the loneliest people in the world are those who are constantly surrounded by others, yet they feel that no one truly knows or understands them. They may even have an abundance of material things—everything to satisfy every physical need—yet they complain of loneliness. They long to share their interests with someone, to find someone who will listen to their problems and sympathize with them.

We may have a lifelong companion or dear friends who love us, but even they will never know or understand us completely. We may climb the heights of success or accomplishment, yet there is no one who can fully share the emotion of that moment when we finally reach our goal. Our dearest friend is a stranger to our supreme joy and cannot realize our most bitter pain. Some tears are always shed alone. No other human being can ever enter the deepest recesses of our mind or soul.

“There is no one who really understands, no one to share all I feel!” Such is the cry of each of us, in turn. We wander in a solitary way, no matter what or where our lot may be. Each heart, mysterious even to itself, must live its inner life in solitude.

But why? Why do we all have this deep craving to be understood by someone? Why this intense longing to have another share our joys and triumphs, sorrows, and defeats?

Did God, who made us a living soul, make some mistake in this, His masterpiece, humankind? Has He left some void in our makeup? He made provision for every other hunger of life: bread for the hunger of the body, knowledge for the hunger of the mind, love for the hunger of the heart. Has He then left the soul unsatisfied, with this longing for deepest understanding and truest companionship unfulfilled? Has He left this loneliness of ours unanswered?

There is an answer to these questions. This incompleteness that we feel is a need of our soul for God. He knew that when we found human sympathy lacking, we would seek the divine. He knew that this very sense of isolation, of not being understood, would drive us to Him.

God made us for Himself. He desires our love. He put a little sign on the table of your heart that reads, “Reserved for Me.” In every heart, He wishes to be first. He therefore keeps the secret key Himself, the key to open all our hearts’ chambers and to bless with perfect sympathy and peace each solitary soul that comes to Him.

God Himself is the answer, the fulfillment. He who made us is the only One who can fill every part of our life. God’s Word says He is our “satisfying portion.” (Psalm 107:9; Psalm 73:26). Not until He fills that inner longing will we ever be truly satisfied or completely free from loneliness.

God wants to satisfy that need, but He and His love are so big, so great, that they are beyond our comprehension. That is why He needed to make someone who could show us His love in terms we could understand, someone who was within our realm, someone we could experience, one Man who was like Himself, His Son.

Jesus is touched with our every longing, and He will satisfy every longing of our heart. As He enters our life, He becomes our satisfaction. He is complete companionship, ideal and perfect friendship.

There’s no need to ever be lonely. Jesus said, “I will never leave you nor forsake you,” and “I am with you always.” (Hebrews 13:5; Matthew 28:20).

So when you feel this loneliness, it is the voice of Jesus saying, “Come to Me.” And every time you feel that no one understands, it is a call for you to come to Him again. And when beneath some heavy load you faint and say, “I cannot bear this alone,” you say the truth. The grief that no one understands conveys a secret message from the King, entreating you to come to Him again. You cannot come too often.

His presence satisfies the lonely soul, and those who walk with Him from day to day can never know a solitary way.

cô đơn—v phương thuốc

Virginia Brandt Berg

Có điều bí ẩn về trái tim của nhân loại: mỗi người trong chúng ta đều có lúc cảm thấy cô đơn vô cùng.

Một số người cô đơn nhất trên thế giới chính là những người luôn có nhiều người vây quanh, tuy nhiên họ cảm thấy như không ai thật sự biết hoặc hiểu họ. Họ thậm chí có thể có rất nhiều của cải vật chất—mọi thứ để thỏa mọi nhu cầu về vật chất của họ. Họ khao khát chia sẻ những sở thích của họ với ai đó, tìm ai đó lắng nghe những khó khăn của họ và thông cảm với họ.

Có thể chúng ta có được những tình bạn lâu bền và những người bạn thân thiết yêu quý chúng ta, nhưng thậm chí họ cũng sẽ không bao giờ hoàn toàn biết và hiểu rõ chúng ta. Có thể chúng ta leo lên đến những nấc thang cao của sự thành công hoặc thành đạt, tuy nhiên không ai có thể hoàn toàn chia sẻ được cảm xúc vào khoảnh khắc mà chúng ta cuối cùng đạt mục tiêu của mình. Người bạn thân thiết nhất của chúng ta là một người xa lạ đối với niềm vui tột cùng của chúng ta và không thể nhận ra nỗi đau đớn nhất của chúng ta. Có những giọt nước mắt luôn chảy trong lúc cô đơn. Không một người nào có thể bước vào nơi sâu kín nhất nơi tâm trí và tâm hồn của chúng ta.

“Không một ai thật sự hiểu, không ai chia sẻ những gì tôi đang trải qua!” Đó là lời than vãn của mỗi chúng ta. Chúng ta lang thang trên con đường hiu quạnh, cho dù số mệnh của chúng ta là gì đi nữa và đang ở đâu chăng nữa. Mỗi một trái tim, mỗi một sự bí ẩn, phải sống cuộc sống thầm kín trong sự hiu quạnh.

Nhưng tại sao lại như thế? Tại sao tất cả chúng ta lại có sự khao khát sâu sắc muốn được người khác hiểu? Tại sao lại có thêm một nỗi khao khát mãnh liệt khác chính là muốn chia sẻ niềm vui và chiến thắng, nỗi buồn và thất bại?

Liệu có phải Thiên Chúa, Đấng tạo nên linh hồn của chúng ta, đã phạm sai xót nơi tác phẩm của Ngài, chính là nhân loại chăng? Ngài đã để trống gì đó nơi cấu tạo của chúng ta? Ngài tạo ra nguồn cung cấp cho mọi nhu cầu của cuộc sống: lương thực cho nhu cầu của cơ thể, kiến thức cho nhu cầu của tinh thần, tình yêu cho nhu cầu của con tim. Liệu Ngài có để cho tâm hồn không được thỏa mãn, với khao khát có được sự thông hiểu sâu sắc và tình bạn chân thật nhất không được toại nguyện không? Ngài có để cho sự cô đơn này của chúng ta không có sự đáp trả không?

Có một câu trả lời cho những câu hỏi này. Cảm giác thiếu vắng này chính là một nhu cầu của tâm hồn cần đến Chúa. Ngài biết rằng khi chúng ta nhận ra mình thiếu sự thông cảm của đồng loại, chúng ta sẽ tìm kiếm sự thiêng liêng. Ngài biết rằng chính cảm giác cô độc, không được thấu hiểu, sẽ mang chúng ta đến với Ngài.

Thiên Chúa tạo chúng ta cho riêng Ngài. Ngài ao ước tình yêu của chúng ta. Ngài đặt một tấm bảng nhỏ trên chiếc bàn trái tim của bạn rằng: “Được dành cho Ta.” Trong mỗi trái tim, Ngài ao ước ở vào vị trí đầu tiên. Vì thế, Ngài giữ một chiếc chìa khóa bí mật, chiếc chìa khóa để mở tất cả mọi ngăn của trái tim chúng ta và ban cho nó sự thông cảm và bình an tuyệt hảo khi mỗi một tâm hồn cô đơn đến với Ngài.

Thiên Chúa chính là câu trả lời, sự thỏa nguyện. Ngài tạo nên chúng ta và là Đấng duy nhất có thể lấp đầy mọi khoảng trống trong cuộc sống của chúng ta. Lời của Thiên Chúa nói Ngài chính là “phần thỏa lòng” của chúng ta (Thánh vịnh 107:9; Thánh vịnh 73:26). Không phải chỉ đến khi Ngài lắp đầy ao ước thầm kín bên trong tâm hồn, chúng ta mới thật sự được thỏa lòng và hoàn toàn thoát khỏi sự cô đơn.

Thiên Chúa muốn thỏa mãn nhu cầu ấy, nhưng Ngài và tình yêu của Ngài rất to lớn, rất vĩ đại, và nó vượt xa sự hiểu biết của chúng ta. Đó là lý do tại sao Ngài cần tạo ra ai đó có thể bày tỏ tình yêu của Ngài theo kiểu chúng ta có thể hiểu được, ai đó trong thế giới của chúng ta, ai đó chúng ta có thể trải nghiệm, một Người giống như chính Ngài, Con của Ngài.

Chúa Giê-su thương cảm trước những ao ước của chúng ta và Ngài sẽ thỏa mãn mỗi một ao ước nơi tâm hồn của chúng ta. Khi Ngài bước vào cuộc sống của chúng ta, Ngài trở nên sự thỏa mãn của chúng ta. Ngài chính là một tình bạn trọn vẹn, tình bằng hữu lý tưởng và hoàn hảo.

Không bao giờ cô đơn nữa. Chúa Giê-su đã nói: “Ta sẽ không bỏ rơi người. Ta sẽ không ruồng bỏ ngươi” và “Ta sẽ ở cùng con mãi mãi” (Do thái 13:5; Mát-thêu 28:20).

Vì thế, khi bạn cảm thấy cô đơn như thế này, chính là giọng nói của Chúa Giê-su nói với bạn: “Hãy đến với Ta.” Và mỗi lần bạn cảm thấy rằng không ai hiểu mình, đó chính là lời mời gọi bạn lại đến với Ngài. Và khi chán nản với gánh nặng trên vai và nói: “Tôi không thể nào mang nó một mình,” bạn đang nói sự thật. Nỗi đau mà không ai hiểu được truyền đạt một thông điệp bí mật từ Vị Vua, khẩn nài bạn lại đến với Ngài. Không bao giờ có chuyện bạn đến quá thường xuyên cả.

Sự hiện diện của Ngài làm thỏa lòng tâm hồn cô đơn, và những ai bước đi cùng Ngài mỗi ngày không bao giờ có thể biết đến con đường hiu quạnh.

A Soccer Ball and a Sea of Smiles

By Philip Salazar

I am the father of a large family, a full-time Christian volunteer, and a part-time sports coach. During our family’s two-year stay in India, I always packed some sports equipment when we traveled.

Our time there included many challenging and rewarding experiences. Our teenagers did volunteer work at several medical clinics, where they cheered up and helped ease the suffering of terminally ill children. They also taught at a home for children who had lost their parents to AIDS. We traveled to the sites of natural disasters, bringing water, food, clothing, and other relief supplies. It seemed that wherever we turned, someone needed encouragement or assistance.

One Saturday, after an especially busy week, we packed a picnic lunch and a soccer ball and headed for a cricket ground on the edge of a nearby college campus. The dense trees and bushes that surrounded the field reminded us of our native Northern California. The day was perfect, and so was the spot.

Such beauty, such peace, such rest, I thought. This is going to be great! No crowds, no noisy traffic, no pressing business—just my family and me! Heaven!

I pulled out my old, worn soccer ball and tossed it to one of my girls.

No sooner had we begun to kick the ball around than a horde of slum children emerged from the woods. They had been there all along, it turned out, curiously studying our every move. The sight of the soccer ball, though, had been more than they could stand. Before we knew it, we were face to face with more than 50 children, ranging in age from about 6 to 13, all eager to join the fun. They wore ragged clothes, no shoes, tousled hair, and gorgeous smiles. And they all expected something from this family of foreigners.

I called them to gather around, and tried to make myself heard over the hubbub. When it became clear that most of the children didn’t speak English, I called for an interpreter. An older boy stepped forward. I pulled out my whistle and proceeded to explain the rules. From the oldest to the youngest, they listened respectfully and nodded. We chose teams, and the game began.

Like a swarm of bees, we ran up and down the field, chasing and kicking that ball for hours. Forget the teams. Forget the rules. Forget the goals. These kids just wanted to kick the ball! You never saw so many smiles, or heard so many giggles and so much laughter!

Every once in a while, someone would kick the ball out from the conglomeration of little bodies and into the open field. When this happened, one boy seemed to always get to the ball first and claim it for his own. Off he would go, running and kicking the ball away from the rest of us until someone caught up with him and guided him back to the group. Not even my whistle blowing or everyone else’s shouts could get him to return with the ball.

Finally, bewildered, I asked my young interpreter why this one boy wouldn’t stop when I blew the whistle.

“Why, sir,” he said, “the boy is deaf.”

Much later, we ended the game and the children gathered at midfield to say goodbye. I was exhausted but immensely satisfied. The sea of smiles and happy faces warmed my heart.

When all but a few of the children had returned to the mud huts and hovels they called home, two boys, one on a bicycle and the other pushing it, approached me. The younger one on the bike had something to say. With a beaming smile that I will never forget, he exclaimed, “Thank you, sir, for a wonderful day. I had so much fun!”

“You are welcome,” I replied. “But I don’t remember seeing you on the field today.”

It was only then that I realized why his friend had been pushing him. His legs were paralyzed and twisted from polio. My look of shock and dismay only triggered another bright smile.

As he was being pushed off toward home, he looked back and announced, “I enjoyed very much watching you playing with my brothers and friends today. Thank you, sir! Thank you!”

I had been looking for a little relaxation and time with my family, but found a lesson instead.

When I thought I’d given all I could and it was time to look out for me and mine, God put others who needed His love in my path. He gave me the renewal I needed, but not in the way I had expected. The joy of giving melted away the tiredness and burned-out feeling.

một trái banh và ngập tràn những nụ cười

Philip Salazar

Tôi là một ông bố trong một gia đình đông con, một tín hữu tình nguyện, và là một huấn luyện viên bán thời gian. Trong suốt hai năm gia đình tôi sống tại Ấn Độ, tôi luôn xếp theo dụng cụ thể thao mỗi khi chúng tôi đi du lịch.

Thời gian ở đấy, chúng tôi có được những trải nghiệm gian nan và bổ ích. Những đứa con tuổi thiếu niên của chúng tôi làm công việc tình nguyện tại một số phòng khám y khoa, ở nơi đó, chúng giúp cho những trẻ em vui vẻ và tạm thời vơi đi nỗi đau. Chúng cũng dạy học tại một mái ấm dành cho những trẻ em có bố mẹ mất vì bệnh AIDS. Chúng tôi đi đến những vùng bị thiên tai, mang nước, thức ăn, quần áo và những vật cứu tế khác. Dường như ở bất cứ nơi nào chúng tôi đến, mọi người đều cần sự động viên và giúp đỡ.

Một buổi thứ bảy nọ, sau một tuần đặc biệt bận rộn, chúng tôi chuẩn bị thức ăn trưa cho buổi dã ngoại, một trái banh và tiến thẳng đến sân bóng ở bên cạnh trường cao đẳng gần nhà. Những cây và bụi rậm dày đặc nhắc chúng tôi nhớ đến miền Bắc Ca-li, quê nhà của chúng tôi. Một ngày tuyệt vời và một nơi tuyệt vời.

Thật đẹp, thật yên tỉnh, thật thanh thản, tôi nghĩ. Điều này thật tuyệt! Không mây, không có xe cộ ồn ào, không có công việc áp lực—chỉ có tôi và gia đình! Thật tuyệt vời!

Tôi lấy trái banh cũ ra ném nó cho một trong những đứa con gái của tôi.

Chẳng bao lâu sau khi chúng tôi đá banh, chúng tôi phát hiện ra một lũ trẻ ở khu ổ chuột núp trong lùm cây. Hóa ra, chúng đã núp ở đấy nãy giờ, tò mò theo dõi từng cử động của chúng tôi. Trò đá banh khiến chúng nhìn say mê. Trước khi phát hiện ra chúng, chúng tôi đã mặt đối mặt với hơn 50 đứa trẻ, tuổi từ 6 đến 13, tất cả đều rất háo hức tham gia trò chơi. Chúng ăn mặc rách rưới, không giày dép, đầu tóc bù xù cùng với những nụ cười thật rạng rỡ. Và tất cả chúng đều trông đợi điều gì đó từ gia đình toàn những người nước ngoài.

Tôi bảo chúng tập họp lại xung quanh và cố gắng hoạt náo. Khi nhận ra hầu hết những đứa trẻ không nói được tiếng Anh, tôi hỏi nhờ một phiên dịch. Một cậu trai bước lên phía trước. Tôi lấy còi ra và giải thích luật chơi. Từ đứa lớn tuổi nhất đến đứa nhỏ tuổi nhất đều lắng nghe chăm chú và gật đầu. Chúng tôi chia đội và trò chơi bắt đầu.

Như một bầy ong, chúng tôi chạy lên chạy xuống sân, rượt đuổi và đá banh suốt mấy tiếng đồng hồ. Quên mất luật lệ. Quên mất mục tiêu. Những đứa trẻ chỉ muốn đá vào trái banh! Bạn chưa bao giờ thấy được nhiều nụ người như vậy, nghe được nhiều những tiếng cười khúc khích như vậy và tiếng nô đùa!

Thỉnh thoảng, ai đó một mình đá bánh ra ngoài. Khi việc này xảy ra, một cậu bé luôn chạy đến trái banh trước tiên và cho trái banh là của mình. Cậu bé bỏ đi và đá trái banh đi khỏi tất cả chúng tôi cho đến khi ai đến đuổi kịp cậu bé và hướng dẫn cậu bé trở lại cùng với nhóm. Ngay cả tiếng còi hoặc tiếng la hét của những đứa trẻ khác cũng không làm cậu bé quay trở lại cùng với trái banh.

Không hiểu lý do tại sao, cuối cùng tôi hỏi phiên dịch viên nhỏ tuổi kia tại sao cậu bé ấy không dừng lại khi tôi thổi còi.

“Bạn ấy bị điếc, chú ạ” cậu bé trả lời.

Một lúc sau, chúng tôi kết thúc trò chơi và những đứa trẻ tụ tập lại ở giữa sân nói lời tạm biệt. Tôi mệt lã nhưng vô cùng hài lòng. Ngập tràn những nụ cười và những gương mặt hạnh phúc sưởi ấm trái tim tôi.

Khi những đứa trẻ trở về những túp lều hoặc những nơi ở dơ bẩn mà chúng gọi là nhà, hai bé trai, một đứa ngồi trên chiếc xe đạp, một đứa đẩy ở phía sau, tiến đến phía tôi. Đứa nhỏ hơn ngồi trên xe có điều gì đó muốn nói. Với một nụ cười rạng rỡ mà tôi sẽ không bao giờ quên, cậu bé thốt lên: “Cám ơn chú về một ngày thật tuyệt vời. Con đã rất vui!”

“Con luôn được hoan nghênh. Nhưng chú không nhớ đã nhìn thấy con trên sân ngày hôm nay.” tôi đáp lại.

Ngay lúc đó, tôi mới biết tại sao bạn của cậu bé phải đẩy cậu. Đôi chân của cậu bé bị liệt và vẹo lại do sốt bại liệt. Cái nhìn ngạc nhiên của tôi mang đến một nụ cười rạng rỡ khác.

Khi cậu bé được đẩy về nhà, cậu bé ngoái nhìn lại và hô to: “Con rất vui được nhìn chú cùng chơi với các anh và các bạn của con. Cám ơn chú! Cám ơn chú!”

Tôi đã trông chờ được thư giãn đôi chút và có thời gian cùng với gia đình, nhưng tôi đã có được một bài học.

Khi tôi nghĩ mình cho đi tất cả những gì mình có thể và đó chính là lúc tôi phải cẩn trọng, Chúa đặt những người cần tình yêu của Ngài trên con đường của tôi. Ngài ban cho tôi sự hồi phục mà tôi cần nhưng không phải theo cách tôi mong đợi. Niềm vui của sự cho đi làm tan biến sự mệt mỏi và cảm giác kiệt sức.

Pull quote: If you want others to be happy, practice compassion. If you want to be happy, practice compassion.—The Dalai Lama

Nếu bạn muốn người khác hạnh phúc, hãy tập cảm thông. Nếu bạn muốn hạnh phúc, hãy tập cảm thông.—The Dalai Lama

Giving thanks

By Maria Fontaine

When my daughter was very young, I overheard her praying for the rain to stop and for the next day to be nice. I said, “Honey, I don’t think the Lord minds us asking Him to stop the rain. He wants us to make our wants and wishes known to Him, and He promises to give us our needs, but we also need to realize that He can’t always give us what we want. We need both sunny and rainy days. If we call sunny days ‘nice days,’ it makes us think of rainy days as ‘bad days,’ so let’s try to always praise God for the beautiful day He’s given us, whether it’s rainy or sunny.”

It seemed such a simple, childish lesson—to be thankful for both rain and sun—but it made me realize that the way we talk about things affects our overall happiness and outlook on life. Sad to say, many of us have formed the bad habit of adopting a negative terminology regarding certain situations. If we want to be more positive, think more positively, and react more positively, we need to work on changing our vocabulary to be more positive, because it’s pretty hard to talk about a “bad” day and think of it positively. To change the way we think about things, we need to also change the way we talk about them.

Our vocabulary, the way we label things and the way we express things, has a major bearing on the way we think. It would be pretty hard, for example, to think of someone whose nickname was “Pea Brain” as being intelligent and capable. If we want to think positively, we need to speak positively.

It’s not wrong to ask the Lord to change a situation—the weather, for example—if we need or want it to be changed. If something hurts or hinders, we know the Lord can alter the situation in answer to our prayer. But until it happens—and even if it doesn’t happen—we should maintain a positive outlook, speak positively, and thank God for what He has given us.

According to the Bible, we’re supposed to be content in whatever state we may find ourselves.( Philippians 4:11). On one hand it would seem that whenever we pray for the Lord to change a certain situation, we are, in effect, not being content with the way things are. But we can’t base our whole life and philosophy on that one verse; we have to balance that with other spiritual principles. If we take that verse to mean that we should always be content no matter what, we will never “come boldly to the throne of grace, that we may obtain … help in time of need,”( Hebrews 4:16) or pray for one another to be healed (James 5:16)—or pray for anything, for that matter.

When we feel something needs to be changed, we should first of all pray and ask the Lord to change it. At the same time we should ask the Lord and ourselves if there is anything He wants us to do to help bring about that change. But once we’ve prayed and done our part, while we’re waiting for the Lord to answer, we need to give thanks in all things (1 Thessalonians 5:18). If we truly believe that the Lord knows best and is in control, we’ll be content with His answer. And even if the desired change never comes, we are supposed to keep thanking the Lord anyway because we know that “He does all things well”( Mark 7:37).

So even though we may not be thrilled about the rain, for example, we can still be happy in knowing that each day He gives us is “the day which the Lord has made,” which is why we can “rejoice and be glad in it”( Psalm 118:24).

“In everything give thanks” (1 Thessalonians 5:18). In other words, in every situation give thanks. You can say, “Even though this situation is far from ideal, we thank You for all we do have and for giving us another day of life.”

How can we say something is bad if it teaches us to pray or we learn lessons of faith or patience or perseverance or love—if the good effect is greater than the bad effect? Almost everything in life has its pros and cons. But if the positive outweighs the negative, then we can and should say that it is a good thing—and for those of us who love and trust God, that includes everything because in the long run He always makes the good outweigh the bad for us. “All things work together for good to those who love God” (Romans 8:28).

tạ ơn

Maria Fontaine

Khi con gái tôi con rất nhỏ, tôi tình cờ nghe thấy lời cầu nguyện xin cho hết mưa và ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời. Tôi nói với cô bé: “Con yêu, mẹ không nghĩ Chúa sẽ phiền lòng khi chúng ta xin Ngài ngừng mưa. Ngài muốn chúng ta nói với Ngài những ước muốn và mơ ước của chúng ta, và Ngài hứa sẽ ban cho chúng ta những gì chúng ta cần, nhưng chúng ta cũng cần phải biết rằng Ngài không thể lúc nào cũng ban cho chúng ta những gì chúng ta muốn. Chúng ta cần những ngày nắng và cả những ngày mưa. Nếu chúng ta gọi những ngày nắng là “những ngày đẹp”, nó sẽ làm chúng ta nghĩ những ngày mưa là “những ngày tồi tệ”, vì thế, hãy cố gắng luôn chúc tụng Thiên Chúa về những ngày tươi đẹp mà Ngài ban cho chúng ta, cho dù đó là ngày nắng hay ngày mưa.”

Dường như đây là một bài học rất trẻ con, rất đơn giản—tạ ơn Chúa về cả nắng và mưa—nhưng nó làm tôi nhận ra rằng cách chúng ta nói về một sự việc ảnh hưởng đến hạnh phúc và cách nhìn của chúng ta về cuộc sống. Đáng buồn thay, rất nhiều người trong chúng ta mắc phải thói quen xấu dùng những từ ngữ tiêu cực khi nói về những tình huống nào đó. Nếu chúng ta muốn tích cực hơn, hãy suy nghĩ tích cực hơn, và có những phản ứng tích cực hơn, chúng ta cần phải thay đổi từ ngữ chúng ta dùng sao cho tích cực hơn, bởi vì sẽ rất khó khi nói về một ngày “tồi tệ” và suy nghĩ về nó một cách tích cực. Để thay đổi cách suy nghĩ của chúng ta về sự việc, chúng ta cũng cần phải thay đổi cách chúng ta nói về chúng.

Từ ngữ chúng ta dùng để diễn tả hay bày tỏ ý kiến về điều gì đó có ảnh hưởng lớn đến cách suy nghĩ của chúng ta. Ví dụ như sẽ hơi khó khăn khi nghĩ về một người với tên “Óc đậu” là một người thông minh và có khả năng. Nếu chúng ta muốn suy nghĩ tích cực, chúng ta cần phải nói năng một cách tích cực.

Không có gì là sai trái khi cầu xin Thiên Chúa thay đổi một tình huống—ví dụ như thời tiết chẳng hạn—nếu chúng ta cần hay muốn chúng được thay đổi. Nếu điều gì đó gây hại hoặc gây cản trở, chúng ta biết Thiên Chúa có thể thay đổi tình huống thông qua việc đáp trả lời cầu nguyện của chúng ta. Nhưng cho đến khi sự thay đổi xảy ra, chúng ta vẫn nên có một cái nhìn tích cực, nói năng tích cực, và tạ ơn Chúa về những gì Ngài ban cho chúng ta.

Kinh Thánh dạy rằng, chúng ta nên bằng lòng trong mọi hoàn cảnh (Phi-líp-phê 4:11). Một mặt có vẻ như khi chúng ta cầu xin Thiên Chúa thay đổi một hoàn cảnh nào đó, chính là chúng ta không bằng lòng với hoàn cảnh ấy. Nhưng chúng ta không thể nào đặt toàn bộ cuộc sống và triết lý sống của chúng ta chỉ dựa trên một câu Kinh Thánh, chúng ta phải đối chiếu với những câu Kinh thánh khác. Nếu chúng ta chỉ hiểu câu Kinh Thánh ấy có nghĩa là dù bất cứ hoàn cảnh nào chúng ta cũng nên bằng lòng, như thế chúng ta sẽ không bao giờ cố gắng “chiến đấu trong trận đấu cao cả vì đức tin” (1 Ti-mô-thê 6:12) hoặc cố gắng cầu nguyện cho người khác để họ được chữa lành (Gia-cô-bê 5:16)—hoặc cầu nguyện cho bất kỳ điều gì.

Khi chúng ta cảm thấy có điều gì đó cần phải thay đổi, điều đầu tiên chúng ta nên làm chính là cầu nguyện và cầu xin Thiên Chúa thay đổi giúp. Cùng lúc đó, chúng ta cũng nên hỏi Thiên Chúa và hỏi chính bản thân mình xem liệu có điều gì Ngài muốn chúng ta làm để có thể mang đến sự thay đổi mà chúng ta cần không. Nhưng một khi chúng ta cầu nguyện và làm phần việc của mình, trong khi chờ đợi Thiên Chúa trả lời, chúng ta cần phải tạ ơn Thiên Chúa về mọi thứ (1 Thê-xa-lô-ni-ca 5:18). Nếu chúng ta thật sự tin rằng Thiên Chúa biết điều tốt nhất và mọi việc đang nằm trong sự điều khiển của Ngài, chúng ta sẽ bằng lòng với câu trả lời của Ngài. Và thậm chí nếu sự thay đổi mà chúng ta mong muốn không bao giờ đến, chúng ta vẫn phải không ngừng tạ ơn Thiên Chúa bởi vì chúng ta biết “Ngài làm việc gì cũng tốt đẹp cả” (Mác-cô 7:37).

Vì vậy, ví dụ như ngay cả khi chúng ta không thích thú gì với trời mưa, chúng ta vẫn có thể hạnh phúc vì biết rằng mỗi một ngày Ngài ban cho chúng ta chính là “ngày Chúa đã làm ra”, đó chính là lý do chúng ta có thể “vui mừng hoan hỷ” (Thánh vịnh 118:24).

“Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh” (1 Thê-xa-lô-ni-ca 5:18). Nói cách khác, trong mọi hoàn cảnh, hãy tạ ơn. Có thể bạn không thể nói: “Tạ ơn Chúa vì đã gửi cơn bão đến,” hay “tạ ơn Chúa vì đã mang đến cơn hạn hán,” nhưng bạn có thể nói “Tạ ơn Chúa vì con có thêm một ngày nữa trong cuộc sống.”

Làm thế nào chúng ta có thể cho rằng điều gì đó là “tồi tệ” nếu như nó dạy cho chúng ta cầu nguyện hoặc dạy chúng ta những bài học về lòng tin hay sự kiên nhẫn hoặc sự kiên trì hoặc yêu thương? Hầu hết mọi việc trong cuộc sống đều có thuận lợi và khó khăn. Nhưng nếu sự tích cực nhiều hơn sự tiêu cực, thì chúng ta có thể hoặc nên nói rằng điều ấy là điều tốt—và đối với chúng ta, những người yêu và tin vào Chúa thì mọi thứ đều là tốt, bởi vì về lâu dài, Thiên Chúa sẽ sinh ích cho chúng ta nhiều hơn hẵn những điều tồi tệ. “Tất cả đều sinh ích cho những ai yêu Chúa” (Rô-ma 8:28).

You say grace before meals. All right. But I say grace before the concert and the opera, and grace before the play and pantomime, and grace before I open a book, and grace before sketching, painting, swimming, fencing, boxing, walking, playing, dancing and grace before I dip the pen in the ink.

—G.K. Chesterton

Bạn nói tạ ơn Chúa trước mỗi buổi ăn. Đúng thôi. Nhưng tôi nói tạ ơn Chúa trước buổi hòa nhạc và buổi nhạc kịch, và tạ ơn Chúa trước buổi kịch, trước buổi kịch câm, và tạ ơn Chúa trước khi tôi mở một quyển sách, tạ ơn Chúa trước khi trượt tuyết, vẽ tranh, bơi lội, đấu kiếm, đấu võ, khiêu vũ và tạ ơn Chúa trước khi chấp bút.

—G.K. Chesterton

ANSWERS TO YOUR QUESTIONS

Do some people really “have it all”?

Q: Why is it that some people seem to lead charmed lives? They have perfect looks, perfect health, lots of natural abilities, and lots of friends—everything—while people like me seem to have no end of deficiencies and problems.

A: On the surface, things often don’t seem fair, but a lot goes on in every person’s life that is unseen by others. In the wise words of King Solomon in the Bible, “To every thing there is a season, and a time for every purpose under Heaven” (Ecclesiastes 3:1). Not everyone goes through the same rough spots or at the same time, but everyone has their share eventually.

No life is complete without a touch of suffering, sadness, and difficulty. God allows each person to experience some sort of difficulty because He wants each to learn to overcome. He wants us to experience coming to the end of ourselves and then turning to Him and finding His power. It takes a desperate situation to bring that about. So, while you may look at others and think they have it so easy, you can be assured that they have troubles too.

It’s also important to remember that God often sees things quite differently than we do. We consider people blessed if they have a more carefree or obviously successful life with fewer problems, illnesses, and so on. But God’s blessings often come disguised as problems. He would rather we have a full life than an easy life. He wants our lives to be rich in faith, depth of spirit, understanding, self-sacrificial love, inner strength, and tenderheartedness. All of these treasures of spirit come from an intimate relationship with Him, and often these come by way of trials, suffering, or surviving great difficulties. That relationship and the spiritual growth that comes with it result in a deeper and more lasting joy.

If you could “have it all” at the cost of a life of contentment, completeness, and joy, would you want that?

trả lời những câu hỏi của bạn

Phải chăng một số người thật sự có tất cả

Q: TẠI SAO CUỘC SỐNG CỦA MỘT SỐ NGƯỜI ĐƯỢC BAN TRÀN ĐẦY ÂN HUỆ? HỌ CÓ MỘT BỀ NGOÀI HOÀN HẢO, SỨC KHỎE TUYỆT VỜI, RẤT NHIỀU NHỮNG KHẢ NĂNG BẨM SINH VÀ CÓ RẤT NHIỀU BẠN—MỌI THỨ–TRONG KHI NHỮNG NGƯỜI KHÁC LẠI NHIỀU KHIẾM KHUYẾT VÀ KHÓ KHĂN?

A: Nếu chỉ thoạt nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như không công bằng, nhưng có nhiều việc xảy ra trong cuộc sống của mỗi người mà những người khác không thể thấy được. Những lời khôn ngoan của vua Sa-lô-mon được ghi lại trong Kinh Thánh: “Ở dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời” (Giảng viên 3:1). Không một ai trải qua cùng những điều gian khó hoặc trong cùng một thời gian, nhưng kết cuộc, mọi người rồi cũng trải qua phần của mình.

Không một cuộc sống nào có thể hoàn hảo nếu thiếu đi những giây phút đau khổ, buồn phiền, và khó khăn. Thiên Chúa để cho mỗi chúng ta trải qua thử thách bởi vì Ngài muốn chúng ta học được cách để vượt qua. Ngài muốn chúng ta trải qua hoàn cảnh không còn chút sức lực nơi bản thân, và rồi quay sang Ngài để tìm kiếm nguồn sức mạnh của Ngài. Thường việc ấy chỉ xảy ra trong những hoàn cảnh tuyệt vọng. Vì thế, khi bạn nhìn thấy một người có cuộc sống dễ dàng, đoan chắc với bạn rằng, họ cũng có những khó khăn, phiền muộn; hoặc rồi cũng sẽ có.

Một điều quan trọng cũng cần nhớ rằng: Thiên Chúa thường nhìn mọi thứ khác với chúng ta. Chúng ta cho rằng một người được ban ơn khi cuộc sống của họ với nhiều điều thảnh thơi và thành công hơn là những khó khăn, bệnh tật…. Ơn của Thiên Chúa thường đến từ những khó khăn. Ngài muốn chúng ta có được cuộc sống dư đầy hơn là cuộc sống đau khổ. Ngài muốn cuộc sống của chúng ta có được sự giàu có trong đức tin, có được chiều sâu tinh thần, sự hiểu biết, tình yêu quên mình, sự mạnh mẽ trong tâm hồn, và một trái tim nhân hậu. Tất cả những giá trị tinh thần quý báu ấy đều đến từ mối quan hệ mật thiết với Thiên Chúa, và thường đến thông qua những thử thách, đau khổ, hoặc bằng cách vượt qua những khó khăn to lớn. Mối quan hệ ấy và sự phát triển thuộc về tinh thần mang đến kết quả chính là niềm vui sâu sắc hơn và lâu dài hơn.

Nếu bạn có thể “có tất cả” nhưng đổi lại bạn phải hy sinh sự mãn nguyện, sự trọn vẹn và niềm vui trong cuộc sống, bạn có muốn điều đó không?

FEEDING READING

Never Alone

Once we have Jesus in our hearts, we always have His company and love.

John 14:18
Matthew 28:20b
Romans 8:38–39
Hebrews 13:5b

Though earthly companionships may fail, the Lord never fails.

Psalm 27:10
Psalm 38:11,15
Psalm 142:4–5
Isaiah 41:10
Isaiah 54:10

Sometimes the Lord lets us feel lonely to drive us closer to Him.

Psalm 63:1,5–7
Psalm 73:25–26
Lamentations 3:24
Philippians 3:8

Even Jesus felt lonely and forsaken at times.

Isaiah 53:3–4
John 1:10–11
Hebrews 4:15

Reaching out to others is often the best cure for loneliness.

Proverbs 11:25
Proverbs 18:24a

lương thực cho người đọc

KHÔNG BAO GIỜ CÔ ĐƠN

Mội khi chúng ta có Chúa Giê-su trong tâm hồn, chúng ta luôn có được sự đồng hành và tình yêu của Ngài.

Gio-an 14:18
Mát-thêu 28:20b
Rô-ma 8:38-39
Do thái 13:5b

Tình bạn hữu nơi thế gian có thể tan vỡ, nhưng Thiên Chúa không bao giờ phản bội.

Thánh vịnh 27:10
Thánh vịnh 38:11, 15
Thánh vịnh 14:4-5
I-sai-a 41:10
I-sai-a 54:10

Đôi khi Thiên Chúa để chúng ta cảm thấy cô đơn để kéo chúng ta lại gần Ngài hơn.

Thánh vịnh 63:1, 5-7
Thánh vịnh 73:25-26
Ai ca 3:24
Phi-líp-phê 3:8

Ngay cả Chúa Giê-su đôi khi cũng cảm thấy cô đơn và bị bỏ rơi.

I-sai-a 53:3-4
Gio-an 1:10-11
Do thái 4:15

Đến với người khác thường là liệu pháp tốt nhất cho sự cô đơn.

Châm ngôn 11:25
Châm ngôn: 18:24a

You are unique!

By D.B.B

Do you know who the happiest people are? Those who have the courage to be themselves, just the way God made them, rather than try to be something they’re not in order to fit in or impress others. Struggling to live up to what you think others expect of you puts a heavy weight on you, but there’s freedom in humility.

When I was young I didn’t like the way I looked. I thought my nose was too big and that I was too skinny and ugly. I had quite an inferiority complex about that, and it took me a long time to get over it. Part of it was my pride, and part of it was comparing myself to others. But as I grew older, I realized it really didn’t matter. I understood that the Lord made me the way He wanted me, and that He made me that way because He loved me.

He loves you the way He made you, and you’re beautiful in His eyes. We’re all unique and special. In His eyes there is no ugliness, no matter what we look like.

Building self-esteem often has a lot to do with your relationship with the Lord. The closer you draw to Him and the more at peace you are with Him, the more content and at peace you’ll be with yourself, the happier you’ll be, and the more relaxed you’ll be. When you’re living close to the Lord, you’re handsome or beautiful because His love and His light shine through.

I have a suggestion for you: Sit down sometime and let the Lord speak to you about yourself. Or ask someone else to pray and ask Him how He sees you, what your inner beauties are, what your inner strengths are, and what gifts and abilities He likes to bring forth in you. Let Him encourage you, and you’ll find that you can actually be quite happy being His unique creation.

BẠN LÀ DUY NHẤT

D.B.B

Bạn có biết ai là người hạnh phúc nhất không? Đó chính là những người tự bằng lòng với bản thân theo cách mà Thiên Chúa đã làm nên họ, thay vì cố trở thành điều gì đó không phải là họ để có thể hòa hợp hoặc gây ấn tượng đối với người khác. Bận tâm với việc luôn sống theo những gì bạn nghĩ người khác mong chờ ở mình sẽ đặt gánh nặng trên bạn, nhưng sự giải thoát chính là ở sự khiêm nhường.

Khi còn trẻ, tôi không hề hài lòng với hình dáng của mình. Tôi nghĩ chiếc mũi của tôi quá to, tôi quá gầy và xấu xí. Tôi cảm thấy hơi mặc cảm, tự ti về điều ấy, và tôi đã mất thời gian dài để có thể vượt qua. Một phần của vấn đề là do tính kiêu ngạo của tôi, và phần khác là do có thái độ so sánh. Nhưng khi tôi lớn tuổi hơn, tôi mới nhận ra rằng điều đó không quan trọng gì cả. Tôi hiểu rằng Thiên Chúa dựng nên tôi theo cách Ngài muốn, và Ngài làm nên tôi theo cách như thế vì Ngài yêu thương tôi.

Ngài yêu bạn, một người mà Ngài đã tạo dựng theo cách của Ngài, và bạn luôn xinh đẹp trong mắt Ngài. Tất cả mỗi chúng ta đều duy nhất và đặc biệt. Trong mắt Ngài, không hề có sự xấu xí cho dù chúng ta trông như thế nào đi nữa.

Để xây dựng được sự tự trọng (sự tự tin và hài lòng với bản thân), bạn cần phải nổ lực rất nhiều trong mối quan hệ giữa bạn với Thiên Chúa. Càng đến gần Ngài, bạn càng có được bình an khi ở bên Ngài; bản thân bạn càng cảm thấy thoả mãn và bình an, bạn sẽ càng cảm thấy hạnh phúc và thoải mái. Khi bạn sống mật thiết với Thiên Chúa, bạn sẽ trở nên xinh đẹp bởi vì tình yêu và ánh sáng của Ngài chiếu qua bạn.

Tôi có một lời khuyên cho bạn: thỉnh thoảng, hãy ngồi xuống và để Thiên Chúa nói với bạn về chính bản thân bạn. Hoặc nhờ ai đó cầu nguyện và xin Ngài nói cho bạn biết Ngài nghĩ gì về bạn, nét đẹp bên trong tâm hồn của bạn là gì, sức mạnh tinh thần của bạn là gì, tài năng và khả năng gì Ngài muốn ban cho bạn. Hãy để Ngài động viên bạn, và bạn sẽ nhận ra rằng bạn có thể thật sự hạnh phúc khi là một tạo vật duy nhất của Ngài.

A PRAYER FOR THE DAY

Heavenly Father, You could have made me perfect according to my standards or someone else’s, but You didn’t. Instead, You made me just the way You wanted me—perfect according to Your standard. To doubt that is to doubt Your love, but to realize that is to find perfect peace, security, and rest in Your love. Thank You!

Lời cầu nguyện cho ngày

Lạy Cha Trên Trời, Ngài có thể tạo dựng nên con hoàn hảo theo tiêu chuẩn của con hoặc của ai đó, nhưng Ngài đã không làm thế. Thay vào đó, Ngài dựng nên con theo cách Ngài muốn—hoàn hảo theo tiêu chuẩn của Ngài. Nghi ngờ về điều ấy chính là nghi ngờ tình yêu của Ngài, nhưng hiểu ra điều đó đồng nghĩa với việc tìm thấy bình an, sự an toàn và nghỉ ngơi tuyệt hảo nơi tình yêu của Ngài. Tạ ơn Ngài!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *