Fatherhood – TÌNH PHỤ TỬ

Chasing happiness

Personally Speaking

Growing up, the last thing I expected to become was an editor. For starters, I was a miserable student—“miserable” in both senses of the word. From almost the first day of first grade, I struggled to keep up with the class, and language was never one of my better subjects—at least not until tenth grade. The difference-maker then was my dad.

He had been an Army war correspondent during WWII and then a newspaper reporter for several years. He had changed careers in order to better support his growing family, but journalism was in his bones. When he offered to type one of my handwritten tenth grade papers and saw how utterly clueless I was about writing, he clicked into gear. And when he explained what needed fixing and why, things started clicking for me.

Over the next couple of years my English grades improved, which gave my sagging self-confidence a boost, which helped me pull up my grades in other subjects. It would be another 25 years before I tried to do anything more with what Dad had taught me, but when I did, much to my surprise, I discovered that his passion for pushing words around a page had been contagious. So here I am, thanks in large part to my dad, doing what I now love to do, as part of a close and talented team, for a God I love and a publication I believe in. Who could ask for more?

That’s my story and that’s my dad. The two seem inseparable now, and I think that’s the way God means for it to be. Good fathers help make us who we are. They are one of His special gifts, and fatherhood is one of His special callings. The more I think about that, the more I wonder why we waited so long to do this, our first issue in tribute to fathers.

LỜI TÂM TÌNH

Trưởng thành, điều cuối cùng tôi muốn trở thành chính là một nhà biên tập. Lúc đầu, tôi là một học sinh “khổ sở”—“khổ sở” cả về hai nghĩa. Từ những ngày đầu của lớp một, tôi phải vất vả lắm mới theo kịp, và ngôn ngữ không bao giờ là một trong những môn học khá của tôi—chí ít là cho đến năm lớp 10. Người làm nên sự khác biệt chính là bố của tôi.

Ông là phóng viên mặt trận của Quân đội trong Chiến Tranh Thế Giới thứ 2, và sau đó là phóng viên của một tờ báo trong suốt nhiều năm. Ông đã đổi nghề để có thể chu cấp tốt hơn cho gia đình, nhưng nghề viết báo ăn sâu trong xương tủy của ông. Khi ông đề nghị giúp đánh máy bài luận văn lớp 10 của tôi và thấy bài văn của tôi viết hoàn toàn không đầu không đuôi, ông bắt đầu hành động. Và khi ông giải thích cần phải sửa gì và tại sao, mọi việc bắt đầu rõ ràng đối với tôi.

Suốt những năm sau đó, điểm Anh Văn của tôi có tiến bộ, điều này giúp gia tăng sự tự tin đang chùn xuống của tôi, giúp tôi nâng điểm ở những môn khác. Hai mươi lăm năm sau, tôi mới áp dụng những gì bố đã dạy tôi, nhưng khi thực hiện, thật ngạc nhiên, tôi phát hiện ra rằng niềm đam mê của bố về việc viết lách có sức lan truyền. Nhờ công lao to lớn của bố, giờ đây, tôi đang làm công việc mình rất yêu thích, là thành viên trong một nhóm đầy tài năng và thân thiện, phục vụ Thiên Chúa tôi yêu và một ấn phẩm tôi tin tưởng. Ai có thể đòi hỏi gì hơn nữa?

Đó chính là câu chuyện của tôi và đó chính là bố của tôi. Lúc này, cả hai đều không thể tách rời, và tôi nghĩ đó là cách Thiên Chúa an bày. Những người cha tốt giúp chúng ta thành người. Họ là một trong những món quà đặc biệt của Ngài, và tình phụ tử là một trong những ơn gọi đặc biệt của Ngài. Càng nghĩ về điều này, tôi càng nghĩ tại sao tôi lại chờ đợi quá lâu để làm điều này, thực hiện chủ đề đầu tiên dành tặng cho những người cha.

GOD IN SKIN

BY LILY NEVE

No matter what choices I make, I will always be his daughter and will always have his love.

I read once that a good father prepares us for our relationship with our heavenly Father, God.

My father may not realize it, but one thing that shaped my life was a conversation he and I had sitting on a hill overlooking our home the summer I was 18. He probably doesn’t even remember it—so simple and yet so typical of him and his wise and loving way of advising without overtly giving advice.

We talked about everything that day, and I found myself telling him about a boyfriend, the problems we’d encountered, and what our friendship might lead to. I don’t remember how I explained it all, but I do remember how awkward I felt. After I’d gotten it all out, I looked at him and asked plaintively, “What do I do now, Daddy? Tell me what to do.”

“That is a tough decision,” he began, “but you’re 18. You’re an adult now. I’m not going to tell you what to do, because you already know what you should do.”

I looked at him blankly. No, I wasn’t an adult yet—or at least I didn’t feel like one. I was only 18, and I didn’t have a clue. Wait a minute—yes, I did. In that situation I knew exactly what I should do. Not that I wanted to do it, but I knew. And I ended up doing the right thing largely because Dad believed that I would, that I had the capacity to.

Not every decision that I’ve made from that point on has been the right one, but that conversation helped me onto the path to independence and got me believing that I could succeed at life. Knowing that someone believed in me helped me later when even harder decisions came my way.

Dad has always made it clear that he not only believes in me, but he loves me unconditionally. No matter what choices I make, I will always be his daughter and will always have his love. Of all the gifts I have ever received from him, I am most grateful for that assurance.

It took me awhile, but eventually I realized that my father’s love and trust mirrors God’s.

God teaches us to walk and then lets us run on our own, believing we can succeed but always being there for us when we fall or need help. “You are a special person,” He tells us, “who can do something wonderful for Me and others.” And when we mess up, as we often do, He whispers, “Whatever you do, I will always love you,” and He helps us do better.

Thanks, Dad, for the gift of God’s love in flesh and bones!

THIÊN CHÚA BẰNG XƯƠNG BẰNG THỊT

Tác giả LILY NEVE

Cho dù tôi có những lựa chọn gì, tôi vẫn luôn là con gái của bố, và luôn có được tình yêu thương của bố.

Một lần, tôi đọc được rằng một người cha tốt chuẩn bị cho chúng ta trong mối quan hệ giữa chúng ta với Cha trên Trời, chính là Thiên Chúa.

Bố của tôi có thể không nhận ra điều này, nhưng một việc đã làm định hình cuộc sống của tôi chính là cuộc trò chuyện mà ông và tôi đã có được khi ngồi trên ngọn đồi nhìn xuống ngôi nhà của chúng tôi vào mùa hè năm tôi 18 tuổi. Có lẽ, bố thậm chí không nhớ chuyện ấy—một người bố giản dị nhưng rất đặc biệt, và cả cách khuyên nhũ yêu thương và khôn ngoan của bố, không thẳn thắng đưa ra lời khuyên.

Ngày hôm đó, chúng tôi đã nói về mọi thứ, và tôi nói với bố về người bạn trai của tôi, về những vấn đề mà chúng tôi đối mặt, và sau đó là đến tình bạn giữa chúng tôi. Tôi không nhớ làm thế nào tôi giải thích tất cả mọi việc, nhưng tôi nhớ mình đã cảm thấy lúng túng thế nào. Sau khi thổ lộ hết mọi việc, tôi nhìn bố và hỏi bố một cách buồn bã: “Bây giờ con phải làm gì đây bố? Hãy nói cho con biết con phải làm gì.”

“Đó là một quyết định khó khăn,” bố nói, “nhưng con đã 18 tuổi. Giờ đây, con đã là một người trưởng thành. Bố không bảo con phải làm gì, bởi vì con đã biết mình nên làm gì.”

Tôi ngây ra nhìn bố. Không, con vẫn chưa lớn—hay chí ít là con không cảm thấy mình đã lớn. Con chỉ mới 18, và con không biết phải làm gì. Đợi đã—đúng rồi, tôi biết. Trong trường hợp đó, tôi biết chính xác tôi nên làm gì. Không phải tôi muốn làm gì, nhưng tôi biết. Và cuối cùng, tôi đã làm được một việc đúng đắn bởi vì bố tin rằng tôi có thể, rằng tôi có khả năng để làm.

Không phải mọi quyết định tôi đưa ra từ sau lúc ấy đều đúng, nhưng cuộc trò chuyện hôm đó đã giúp tôi trên con đường tự lập và giúp tôi tin rằng tôi có thể thành công với cuộc sống. Biết rằng ai đó tin tưởng mình, giúp tôi mỗi khi có những quyết định thậm chí khó khăn hơn sau này trên đường đời của tôi.

Bố luôn thể hiện rõ ràng rằng bố không chỉ tin tưởng tôi, nhưng bố còn yêu tôi một cách vô điều kiện. Dù cho tôi có lựa chọn gì, tôi luôn là con gái của bố, và sẽ luôn có được tình yêu thương của bố. Trong tất cả những món quà nhận được từ bố, tôi biết ơn nhất món quà sự tin tưởng.

Cần thời gian, nhưng cuối cùng, tôi nhận ra rằng tình yêu và sự tin tưởng của bố phản ánh tình yêu và sự tin tưởng của Thiên Chúa.

Thiên Chúa dạy chúng ta bước đi và kế đến là để chúng ta tự chạy, tin tưởng chúng ta có thể thành công, nhưng luôn bên cạnh khi chúng ta té ngã hoặc cần giúp đỡ. “Con là một người đặc biệt,” Ngài nói với chúng ta, “một người có thể làm điều tuyệt vời cho Ta và những người khác.” Và khi chúng ta làm rối tung mọi việc, như thường xảy ra, Ngài nói thầm: “Dù con làm bất cứ điều gì, Ta sẽ luôn yêu con,” và Ngài sẽ giúp chúng ta làm tốt hơn.

Cám ơn bố về món quà tình yêu của Thiên Chúa được thể hiện bằng xương bằng thịt!

REAL FATHERS

BY D.B.B

Every child needs a father or father figure. Especially as he grows older, he needs a father even more than a mother. A father comes into the picture in a big way during adolescence, when the child needs discipline and strength more than ever. Fathers are usually the disciplinarian of the family, whereas mothers are inclined to be a lot more easygoing and lenient, especially if they have to handle the job alone.

A man can start being a good father by taking good care of the mother, even before the child is born. Then he needs to learn to help her with the baby. He needs to realize how taxing it is for her, and he should share the load as much as possible.

Childrearing is not always easy or fun, but if you have real love for each other and the child, you will do whatever is needed. It also becomes easier when you remind yourself what an amazing thing has happened: God has created a new immortal soul and placed him or her in your hands. With His help it is now your responsibility to see that child through this world.

I loved being a parent, and I spent hours at it every day. I fixed bottles during the night when my children were babies, and I fixed them breakfast when they got older. I taught them how to eat and how to dress themselves—all kinds of things. I got a lot of satisfaction out of it and a lot of reward.

I tried to spend at least an hour or two with my kids every day. I started reading them Bible stories as soon as they could understand speech. Of course when they were very small they couldn’t follow all of it, so the youngest usually dropped off to sleep first. I’d read from the King James Version and translate it into the Daddy Version, explaining almost every phrase. Then I’d act it out, and they were just fascinated.

Someday you’re going to be thankful that you had a part in those children’s care and training. You will have helped form another human being. That’s thrilling!

Are you equal to the task? No, but God is, and He will help you if you try!

God has created a new immortal soul and placed it in your hands.

NHỮNG NGƯỜI CHA THẬT SỰ

Tác giả D.B.B

Mỗi một đứa trẻ đều cần một người cha hoặc hình mẫu một người cha. Đặc biệt khi đứa trẻ ngày một lớn lên, nó thậm chí cần một người cha hơn cả người mẹ. Người cha đóng một vai trò lớn trong suốt lứa tuổi thiếu niên, một giai đoạn mà đứa trẻ cần đến sự kỷ luật và sức mạnh hơn lúc nào hết. Những người cha thường là người chấp hành kỷ luật trong gia đình, trong khi những người mẹ thường có khuynh hướng dễ giải và khoan dung, đặc biệt khi họ phải một mình đảm đương công việc

Một người đàn ông có thể bắt đầu làm một người cha tốt bằng cách chăm sóc tốt người mẹ, ngay cả trước khi đứa bé chào đời. Kế đến, anh ta cần phải học cách giúp đỡ người mẹ chăm sóc con. Anh ta cần nhận ra rằng công việc ấy nặng nề như thế nào đối với người vợ, và anh ta nên chia sẻ gánh nặng với cô ấy càng nhiều càng tốt.

Việc nuôi dưỡng con cái không phải lúc nào cũng dễ dàng và vui thích, nhưng nếu bạn có được tình yêu thật sự dành cho nhau và cho đứa trẻ, bạn sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết. Cũng sẽ dễ dàng hơn nếu bạn tự nhắc mình điều tuyệt vời đã xảy ra: Thiên Chúa đã tạo nên một linh hồn bất tử mới và đặt bé ấy vào trong đôi tay của bạn. Với sự giúp đỡ của Ngài, giờ đây, trách nhiệm của bạn chính là chăm lo cho đứa trẻ trong suốt cuộc đời này.

Tôi thích được làm cha mẹ, và tôi dành nhiều giờ đồng hồ mỗi ngày để làm công việc ấy. Tôi pha sữa lúc nửa đêm khi con tôi còn bé xíu, và chuẩn bị điểm tâm sáng khi chúng lớn hơn. Tôi dạy chúng cách tự ăn cơm và tự mặc quần áo—tất cả mọi việc. Tôi có được sự hài lòng từ những việc ấy, và có được rất nhiều phần thưởng.

Tôi cố gắng dành ít nhất một hoặc hai tiếng đồng hồ với con cái mỗi ngày. Tôi bắt đầu việc đọc những câu chuyện Kinh Thánh ngay khi chúng có thể nghe hiểu. Lẽ dĩ nhiên, khi còn rất nhỏ, chúng không thể hiểu tất cả, vì thế, đứa nhỏ nhất thường thiu thiu ngủ trước tiên. Tôi đọc Kinh Thánh phiên bản King James và chuyển thể sang Phiên Bản Người Cha, giải thích hầu như mọi cụm từ. Rồi tôi đọc thật sinh động và bọn trẻ nghe say mê.

Một ngày nào đó, bạn sẽ vui mừng vì mình đã góp phần vào trong việc dạy dỗ và chăm sóc con cái. Bạn giúp đỡ hình thành một con người khác. Thật cảm động!

Bạn có đủ sức không? Không, nhưng Thiên Chúa có, và Ngài sẽ giúp đỡ bạn nếu bạn cố gắng!

Thiên Chúa đã tạo nên một linh hồn bất tử mới và đặt bé ấy vào trong đôi tay của bạn.

A PARENT’S PRAYER

May we so live that all our children will be able to acquire our best virtues and to leave behind our worst failings. May we pass on the light of courage and compassion, and the questing spirit; and may that light burn more brightly in these our children than it has in us.

—Robert Marshall

LỜI CẦU NGUYỆN CỦA CHA MẸ

Xin cho chúng con sống sao để tất cả con cái của chúng con có thể có được những đức tính tốt nhất của chúng con và để lại phía sau những khuyết điểm xấu nhất của chúng con. Xin cho chúng con có thể truyền lại ngọn lửa can đảm và lòng trắc ẩn, và tinh thần tìm tòi học hỏi, và xin cho ngọn lựa ấy cháy sang hơn nữa nơi con cái của chúng con.—Robert Marshall

FATHERHOOD

My father didn’t tell me how to live; he lived, and let me watch him do it.

—Clarence Budington Kelland

My father used to play with my brother and me in the yard. Mother would come out and say, “You’re tearing up the grass.” “We’re not raising grass,” Dad would reply. “We’re raising boys.”

—Harmon Killebrew

A father carries pictures where his money used to be.—Author unknown

When I was a boy of 14, my father was so ignorant I could hardly stand to have the old man around. But when I got to be 21, I was astonished at how much he had learned in seven years.—Mark Twain, “Old Times on the Mississippi,” Atlantic Monthly, 1874

The greatest gift I ever had

Came from God; I call him Dad!

—Author unknown

Any man can be a father. It takes someone special to be a dad.

—Author unknown

Character is largely caught, and the father and the home should be the great sources of character infection.

—Frank H. Cheley

You have a lifetime to work, but children are only young once.

—Polish proverb

A man’s children and his garden both reflect the amount of weeding done during the growing season.

—Author unknown

Father of fathers, make me one,

A fit example for a son.

—Douglas Malloch

Directly after God in heaven comes a Papa.

— Wolfgang Amadeus Mozart as a boy

Noble fathers have noble children.—Euripides

I watched a small man with thick calluses on both hands work fifteen and sixteen hours a day. I saw him once literally bleed from the bottoms of his feet, a man who came here [to the U.S., from Italy] uneducated, alone, unable to speak the language, who taught me all I needed to know about faith and hard work by the simple eloquence of his example.

—Mario Cuomo

A good father is worth a hundred teachers.

—Jean Jacques Rousseau

Until you have a son of your own, you will never know the joy, the love beyond feeling that resonates in the heart of a father as he looks upon his son. You will never know the sense of honor that makes a man want to be more than he is and to pass something good and hopeful into the hands of his son.—Kent Nerburn, Letters to My Son

To her the name Father was another name for love.—Fanny Fern 1

TÌNH PHỤ TỬ

Bố tôi chưa bao giờ chỉ tôi phải sống thế nào; ông đã sống, và để tôi quan sát những gì ông làm.—Clarence Budington Kelland

Bố tôi đã từng cùng chơi với anh trai và tôi trong vườn. Mẹ tôi bước ra và nói: “Mấy bố con đang làm nát bãi cỏ đấy.” “Chúng ta không nuôi trồng bãi cỏ,” bố trả lời. “Chúng ta đang nuôi trồng những chàng trai.”

–Harmon Kellebrew

Người cha mang theo những tấm hình của con mình trong nơi từng đã để tiền.—Không rõ tác giả

Khi còn là một cậu bé 14 tuổi, cha tôi chẳng biết gì cả và tôi không thể chịu nỗi khi một ông già cứ lẩn quẩn quanh mình. Nhưng khi tôi 21, tôi ngạc nhiên trước những điều ông đã học được trong suốt bảy năm.

—Mark Twain, “Old Times on the Mississippi,” Atlantic Monthly, 1984.

Món quà tuyệt vời nhất tôi nhận được từ Chúa; tôi gọi đó là Bố!

—Không rõ tác giả.

Bất kỳ người đàn ông nào đều có thể làm một người bố danh nghĩa. Nhưng trở thành một người bố thực thụ là một điều đặc biệt.

—Không rõ tác giả.

Tính cách được lan truyền trên phạm vi rộng lớn, người cha và gia đình nên chính là nguồn tiêm nhiễm tính cách.

—Frank H. Cheley

Bạn có cả đời để làm việc, nhưng con cái chỉ non nớt một lần.—Ngạn ngữ Ba Lan

Những đứa con và khu vườn của một ông bố phản ánh công việc nhổ cỏ thường xuyên như thế nào trong suốt thời gian gieo trồng.—Không rõ tác giả

Cha của những người cha, làm nên tôi

Một điển hình của một người con.—Douglas Malloch

Dưới quyền trực tiếp Thiên Chúa chính là Bố.

—Wolfgang Amadeus Mozart as a boy

Những người cha ưu tú có những đứa con ưu tú.—Euripides

Tôi nhìn người đàn ông nhỏ nhắn với đôi tay chai sần làm việc mười lăm, mười sáu tiếng mỗi ngày. Một lần, tôi nhìn thấy bàn chân của ông chảy máu, người đàn ông đã đến đây (từ Ý đến Mỹ), không học vấn, một thân một mình, không thể nói tiếng, người đã dạy tôi tất cả những gì tôi cần biết về lòng tin và làm việc chăm chỉ chỉ bằng chính tài hùng biện đơn giản chính là tấm gương của ông. —Maria Cuomo

Một người cha tốt bằng cả trăm người thầy.

—Jean Jacques Rousseau

Một khi chưa có con, bạn không thể nào biết được niềm vui, tình yêu âm vang nơi trái tim của người cha khi nhìn đứa con của mình. Bạn sẽ không bao giờ biết được sự kính trọng thôi thúc người đàn ông muốn trở nên tốt hơn và truyền lại điều gì đó tốt đẹp và đầy hứa hẹn cho đứa con của mình.

—Kent Nerburn, Letters to My Son.

Đối với cô ấy, tên Cha chính là một tên khác của tình yêu.

—Fanny Fern

CONFIDENT CHILDREN

BY ALEX PETERSON

Parents who are concerned about their children’s progress at each stage of their development, as nearly all parents are, need to realize what an important role a child’s self-image plays toward that end. Children with positive feelings about themselves, who believe they can succeed, are far more likely to.

Children make their first judgments about themselves and their abilities in the context of their home. Parents can find opportunities every day to develop their children’s self-confidence, which in the long run will help them grow into well-adjusted, well-rounded adults.

Problem solving

Parents are often amazed to discover how capable and resourceful their children are in solving their own problems, with a little guidance. All children encounter problems; that is a necessary part of growing up. It is through dealing with such challenges that they learn problem-solving skills that are essential for success in life. It takes time and patience to help children learn to solve their own problems, but it is a wise investment that will pay big dividends when the children get older, their problems become more complex, and the stakes are higher.

One tendency of parents is to be too quick to fix the problem or provide the answer. That may meet the immediate need, but it hinders the learning process. It’s like the saying: Give a man a fish and you feed him for a day; teach a man to fish and you feed him for life. Teaching problem-solving is more important and more beneficial in the long run than providing solutions. Helping children work through their problems also shows that you have faith in them, which boosts their confidence and self-esteem.

This is how God works with us. He could solve all of our problems with a snap of His fingers, but instead He usually expects us to reason things through, consider our options, and do what we can before He will step in and do what we can’t. He involves us in working out the solution and brings us along step by step, not to make life more difficult but to help us grow from the experience.

Insecurity issues

No matter how much parents love their children and try to meet their needs, situations will come up that cause the children to feel insecure, and insecurity is often reflected in behavioral problems.

Bad behavior needs to be corrected, but unless the parent understands what prompted it, the correction may hinder more than help. Was the misbehavior the result of natural childish experimentation—a bad idea that seemed good or fun at the time? Or was it the result of insecurity—trying to fit in, impress, or win new friends after moving to a new neighborhood or changing schools, for example? Bad behavior is only a symptom, so correction alone is like lopping off the top of a weed; it will soon be back. Parents need to identify and go to work on the root of the problem, the underlying cause.

Depending on the age and maturity level of the child, try to help the child come to his or her own conclusions by approaching it from the problem-solving angle. That may not be easy in the heat of the moment, but remember, the goal is to correct the problem, not to punish the child. By making a clear distinction between the problem and the child and then involving the child in turning the problem situation into a learning situation, it is possible to build rather than undermine self-esteem, even in what might otherwise seem like an impossibly negative situation.

Not all children misbehave when they feel insecure; some become withdrawn or underachieve. But however the insecurity is manifested, the first step in rectifying the problem is to recognize it, and the second step is to go to work on the cause from a positive angle.

Cultivate mutual respect

Mutual respect strengthens the bond of love in a parent-child relationship. It also engenders unity, obedience, and appreciation.

Respect within a family is manifested through consideration, understanding, thoughtfulness, a willingness to listen, and loving communication. And it works both ways; if you want your children to show you respect, show them respect.

Children learn by observation and imitate what they see. If lack of respect is the problem, it probably started with the child’s parents, peers, or other influences such as TV, movies, or computer games. Minimizing such negative influences is half the battle; setting clear guidelines as to what’s expected and then consistently upholding that standard is the other.

Ways that you can show your children respect include:

ö Treating each child as an individual

ö Being sensitive to their feelings; putting yourself in their position

ö Not belittling them or using sarcasm when they falter

ö Not intentionally embarrassing them

ö Asking and suggesting, rather than giving commands

ö Paying attention when they speak and hearing them out; not being too quick to provide your perspective

ö Treating them as though they were slightly more mature than they actually are

ö Giving their ideas serious consideration; thinking in terms of how you can help their ideas to work

Avoid misunderstandings

Sometimes it seems that children choose the worst possible times to misbehave, and sometimes it is not so much actual misbehavior as it is annoying behavior. When parents are under pressure, are preoccupied with other work or other thoughts, aren’t feeling well, or are simply not in a good mood, that’s bound to affect the way they interact with their children. Some things that are normally allowed or overlooked—a certain level of noise or rambunctiousness, for example—push the parent over the edge, resulting in harsh words, more severe punishment than the offense actually warrants, or “the look” that sends the message “You’re in trouble” but leaves the child confused.

Children usually don’t see the big picture, so when a parent’s frustrations boil over like that, they often assume more of the blame than they actually deserve, which can lead to even more damaging conclusions—“Mommy wishes I wasn’t here,” “Daddy doesn’t love me,” “I’m no good.”

Avoid such confidence-shattering misunderstandings by catching yourself short of the boiling point and putting the questionable behavior in context. “I would love to hear you sing that song again, but right now I need to concentrate on driving.” “I have a headache, so I’m going to have to ask you to not do that right now.” And if you don’t catch yourself in time, an after-the-fact explanation and apology will set the record straight. By giving the child an opportunity to be part of the solution to your problem, you will have turned a potentially damaging situation into a positive one.

Positive reinforcement

Praise is a superior motivator. Children thrive on praise. It’s more important and more beneficial to praise a child for good behavior than it is to scold for bad behavior.

There are times when admonitions and correction are needed, but by learning to preempt problem situations with praise and other positive reinforcement, you will build self-esteem in your children and find yourself less discouraged, exhausted, and frustrated at the end of the day. It’s a win-win parenting strategy.

The more you focus on the positive, the more things you will find to praise your child for and the less you will have to deal with bad behavior. Praise encourages actions that warrant more praise.

Be consistent, be sincere, and be creative—but be believable. For example, if the child tries to do something new with disastrous results, commend the effort, not the outcome. Or if the ill-fated attempt was meant to be a surprise for you, commend the thoughtfulness. Always accentuate the positive, and make the good memorable. 1

NHỮNG ĐỨA TRẺ TỰ TIN

Tác giả ALEX PETERSON

Cũng như hầu hết tất cả những bậc cha mẹ, những ông bố bà mẹ quan tâm đến sự tiến bộ của con cái ở mỗi giai đoạn phát triển cần phải nhận ra rằng sự tự nhận thức về chính bản thân của đứa trẻ đóng một vai trò quan trọng cho đến mãi về sau. Những đứa trẻ có những cảm nghĩ tích cực về bản thân, tin rằng chúng có thể thành công, thì sẽ có khả năng thành công hơn những đứa trẻ khác.

Những đứa trẻ có được sự đánh giá đầu tiên về chính bản thân và khả năng của chúng trong chính môi trường gia đình. Mỗi ngày, những bậc cha mẹ có thể tìm cơ hội để nâng cao sự tự tin của con trẻ, về lâu dài sẽ giúp chúng trở thành một người trưởng thành giỏi giang và bản lĩnh.

Giải quyết vấn đề

Những bậc cha mẹ thường ngạc nhiên khi phát hiện ra con cái của họ có năng lực và có tài xoay xở như thế nào trong việc giải quyết khó khăn của chúng, cùng với một chút sự chỉ dẫn. Tất cả trẻ con đều đối mặt với khó khăn; đó chính là một phần cần thiết trong quá trình phát triển. Thông qua việc đương đầu với những thách chức, chúng học được những kỹ năng giải quyết vấn đề rất cần thiết cho sự thành công trong cuộc sống sau này. Cần thời gian và sự kiên nhẫn để giúp con cái học cách giải quyết vấn đề riêng của chúng, nhưng đó lại là sự đầu tư khôn ngoan sẽ được chia phần lời cao một khi chúng lớn hơn, vấn đề của chúng càng phức tạp, phần đầu tư cũng sẽ càng cao hơn.

Một trong những khuynh hướng thường gặp ở những bậc cha mẹ chính là gấp gáp sửa chữa vấn đề và đưa ra câu giải đáp. Việc ấy có thể đáp ứng nhu cầu tức thì, nhưng lại cản trở quá trình học hỏi. Cũng tương tự như câu nói: Cho một người con cá, bạn chỉ nuôi sống anh ta một ngày; dạy một người câu cá và bạn nuôi sống anh ta cả đời. Việc dạy đứa trẻ giải quyết vấn đề quan trọng và có ích về lâu dài hơn là việc chỉ đưa ra giải pháp. Giúp đỡ con cái giải quyết vấn đề của chúng cũng thể hiện rằng bạn có lòng tin nơi chúng, điều này nâng cao sự tự tin và tự trọng của trẻ.

Đây chính là cách Thiên Chúa thực hiện đối với chúng ta. Ngài có thể giải quyết tất cả những vấn đề của chúng ta chỉ bằng một cái bún tay, nhưng Ngài thường trông mong chúng ta lý giải tường tận sự việc, xem xét những cơ hội và làm những gì chúng ta có thể trước khi Ngài can thiệp và thực hiện những gì chúng ta không thể. Ngài đòi hỏi chúng ta phải tìm ra giải pháp và hướng dẫn chúng ta từng bước một, không phải làm cho cuộc sống của chúng ta thêm khó khăn nhưng là để giúp chúng ta trưởng thành hơn nhờ trải nghiệm.

Những vấn đề về thiếu tự tin

Cho dù cha mẹ yêu thương con cái như thế nào và cố gắng đáp ứng mọi nhu cầu của chúng như thế nào, sẽ luôn có những tình huống xuất hiện khiến cho đứa trẻ cảm thấy không tự tin, và sự thiếu tự tin thường được phản ánh trong những vấn đề về cách cư xử.

Cư xử sai trái cần phải được sửa dạy, nhưng nếu cha mẹ không hiểu rõ ngọn ngành, thì việc sửa dạy sẽ trở thành trở ngại thay vì là sự giúp đỡ. Liệu cách cư xử xấu có phải là những nông nổi nhất thời của trẻ con—một ý nghĩ xấu nhưng có vẻ tốt và thú vị? Hay nó chính là kết quả của sự thiếu tự tin—cố gắng để phù hợp, để gây chú ý, hay để có những người bạn mới sau khi chuyển đến chổ ở mới hoặc chuyển trường chẳng hạn? Cư xử sai trái chỉ là một dấu hiệu, vì thế sự sửa dạy đơn thuần cũng giống như việc cắt tỉa đi phần ngọn của cỏ dại; không bao lâu nó sẽ mọc lại. Cha mẹ cần phải xác định rõ ràng và giải quyết phần cội rễ của vấn đề, nguyên nhân sâu xa.

Tùy thuộc vào độ tuổi và mức độ trưởng thành của đứa trẻ, hãy cố gắng giúp đứa trẻ tự đưa ra kết luận bằng cách tiếp cận từ góc độ giải quyết vấn đề. Điều đó có thể không dễ dàng trong lúc đang giận dữ, nhưng hãy nhớ, mục đích chính là sửa chữa vấn đề chứ không phải trừng phạt con trẻ. Bằng cách phân biệt rõ giữa vấn đề và đứa trẻ, sau đó cùng với đứa trẻ chuyển vấn đề thành một tình huống học hỏi, chúng ta có thể xây dựng lòng tự trọng của chúng thay vì là hủy hoại, ngay cả trong những hoàn cảnh có vẻ rất tiêu cực.

Không phải trẻ nhỏ nào cũng đều cư xử không đúng đắn khi chúng cảm thấy thiếu tự tin; một số trẻ sẽ rút lui, hoặc xa sút. Tuy nhiên, khi có biểu hiện của sự thiếu tự tin, bước đầu tiên để sửa chữa vấn đề chính là nhận ra nó, và bước thứ hai chính là giải quyết nguyên nhân gây ra nó từ góc độ tích cực.

Nuôi dưỡng sự tôn trọng lẫn nhau

Sự tôn trọng lẫn nhau sẽ củng cố mối dây gắn kết yêu thương trong quan hệ cha mẹ và con cái. Nó cũng tạo ra tình đoàn kết, sự vâng lời và biết ơn.

Sự tôn trọng trong gia đình được thể hiện thông qua sự quan tâm, sự thông hiểu, sự ân cần, sẵn lòng lắng nghe, và thích trò chuyện. Và nó có tác động cả hai chiều; nếu bạn muốn con cái tôn trọng bạn, hãy tôn trọng chúng.

Trẻ con học hỏi qua sự quan sát và bắt chước theo những gì chúng nhìn thấy. Nếu vấn đề ở chỗ thiếu tôn trọng, có thể bắt nguồn từ cha mẹ, bạn bè, hoặc từ những ảnh hưởng khác ví dụ như ti-vi, phim ảnh, trò chơi điện tử. Giảm đến mức tối thiểu những tác động tiêu cực ấy chính là một nửa của cuộc chiến; đặt ra những chỉ dẫn rõ ràng cần phải tuân theo và sau đó duy trì một cách nhất quán tiêu chuẩn ấy chính là phần còn lại.

Những cách bạn thể hiện sự tôn trọng đối với trẻ:

Đối xử với mỗi đứa trẻ như một cá thể riêng biệt.

Nhạy cảm với cảm giác của chúng; đặt mình vào trong vị trí của chúng

Đừng xem thường chúng hoặc chế nhạo khi chúng ấp úng

Đừng cố ý làm chúng phải ngượng ngùng

Hỏi và gợi ý, hơn là đưa ra mệnh lệnh

Chú ý khi chúng nói và nghe chúng nói hết; đừng mau chóng đưa ra quan điểm của bạn

Đối xử với chúng như thể chúng trưởng thành hơn con người thật sự của chúng

Nghiêm túc suy xét ý kiến của trẻ; hãy nghĩ làm thế nào bạn có thể giúp ý tưởng của trẻ thành hiện thực

Tránh hiểu lầm

Có đôi lúc, trẻ nhỏ lựa chọn những thời điểm tồi tệ nhất mà có những cư xử không đúng đắn, và đôi khi đó không hẵn là cư xử không đúng đắn, nhưng nói đúng hơn là hành động chọc tức. Khi cha mẹ đang căng thẳng, đang bận bịu với những công việc khác, những suy nghĩ khác, không khỏe, hoặc đơn thuần là tâm trạng không tốt, những việc ấy có ảnh hưởng đến cách họ đối xử với con cái. Có những việc thường ngày được cho phép hoặc không chú ý đến—một mức độ ồn ào hoặc ầm ỉ nào đó chẳng hạn—cũng khiến cha mẹ nổi cáu, dẫn đến những lời la mắng nặng nề, hình phạt dữ dội hơn mức phạt thông thường lẽ ra đứa trẻ phải chịu, hoặc “cái nhìn” mang thông điệp “Con đang gặp rắc rối” nhưng làm cho đứa trẻ bối rối.

Trẻ con thường không nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, vì thế khi cha mẹ tức giận như thế, chúng thường cho rằng chúng bị trách mắng nặng nề hơn lẽ ra chúng phải chịu, điều này dẫn đến những kết luận thậm chí nguy hại hơn—“Mẹ ước gì mình không tồn tại,” “bố không thương mình,” “Mình không tốt.”

Tránh những hiểu lầm làm tổn thương lòng tự tin bằng cách dừng lại ngay khi mới bắt đầu nổi giận và suy nghĩ cặn kẽ về hành vi có vấn đề. “Bố rất thích nghe con hát bài hát này thêm lần nữa, nhưng giờ bố cần phải tập trung lái xe.” “Mẹ đang nhức đầu, nên buộc mẹ phải bảo con đừng làm việc ấy ngay lúc này.” Và nếu bạn không dừng lại đúng lúc, thì cần đến lời giải thích khi sự việc đã rồi và lời xin lỗi thừa nhận mình sai. Bằng cách cho đứa trẻ một cơ hội để trở thành một phần trong giải pháp giải quyết vấn đề của bạn, bạn sẽ có thể biến một tình huống nguy hại trở thành một tình huống tích cực.

Sự ủng hộ tích cực

Khen ngợi chính là một sự động viên rất tốt. Trẻ con phát triển nhờ lời khen. Khen ngợi một đứa trẻ về hành vi tốt còn quan trọng và có ích hơn cả việc la mắng về hành vi xấu.

Có lúc những lời trách mắng và sửa dạy là cần thiết, nhưng bằng cách học ngăn chặn vấn đề bằng lời khen và sự ủng hộ tích cực khác, bạn sẽ xây dựng lòng tự trọng nơi con cái của bạn và bản thân cũng ít thất vọng, mệt mỏi và chán nản hơn vào cuối ngày. Đó chính là chiến lược toàn thắng trong việc nuôi dạy con cái.

Bạn càng tập trung vào điều tích cực, bạn sẽ càng tìm thấy nhiều điều để khen ngợi con của bạn và bạn sẽ ít phải đối mặt với cách cư xử không đúng đắn. Khen ngợi sẽ khuyến khích những hành động đáng được khen ngợi hơn.

Hãy kiên vững, hãy chân thành, hãy sáng tạo—nhưng hãy đáng tin. Ví dụ như nếu con trẻ cố làm việc gì đó mới với những kết quả tai hại, hãy khen ngợi sự nổ lực, chứ không phải kết quả. Hoặc nếu sự cố gắng thất bại là cố ý làm bạn ngạc nhiên, hãy khen ngợi sự quan tâm. Luôn nêu bật sự tích cực, và hãy làm cho điều tốt trở thành đáng ghi nhớ.

INFLUENCE

Train up a child in the way he should go: and when he is old, he will not depart from it. —Proverbs 22:6

Whenever you hear of someone doing a great thing, you may be sure that behind it somewhere is a great background. It may be a mother’s training, a father’s example, a teacher’s influence, or an intense experience of his own, but it has to be there or else the great achievement does not come, no matter how favorable the opportunity.

—Catherine Miles

Fathering helps self-esteem

A study by the British parenting research project Tomorrow’s Men found that fathers who spend a few minutes each day one on one with their sons greatly increase their sons’ chances of growing into confident adults.

Of the boys who said that their fathers spent time with them and took an active interest in their progress, more than 90 percent fell in the “can do” category, whereas 72 percent of the boys who said that their fathers rarely or never spent time with them fell into the group with the lowest levels of self-esteem and were also more likely to have emotional and behavioral problems.

More surprisingly, the study found little difference between the positive effects of good father/son relationships in two-parent homes and homes where the father was absent (as in divorce situations) but nevertheless took time with his son. Similar studies have found that in a father’s absence, another father figure such as a stepfather, uncle, grandfather, teacher, or mentor, by assuming an active role, can have an equally positive effect.

Mentoring is a brain to pick, an ear to listen, and a push in the right direction. —John Crosby

Put high expectations in front of [young people]. Give them love. Give them support. They will succeed.—Said Sewell

The greatest sermon

A farmer had an unusually fine crop of grain, but just a few days before it was ready to harvest, there was a terrible hail and wind storm. The entire crop was demolished. After the storm was over, the farmer and his young son stepped outside. The little boy looked at what was formerly a beautiful field of wheat and, with tears in his eyes, looked up at his dad, expecting to hear words of despair. Instead he heard his father softly sing, “Rock of Ages, cleft for me, let me hide myself in Thee.” Years later the son, now a grown man, said, “That was the greatest sermon I ever heard.” 1

ẢNH HƯỞNG

Hãy dạy đứa trẻ đi con đường nó phải đi, để đến tuổi già, nó vẫn không lìa bỏ.”—Châm ngôn 22:6

Bất cứ khi nào bạn nghe thấy ai đó làm được một điều tuyệt vời, bạn tin rằng phía sau đó là cả một bối cảnh tuyệt vời. Có thể là sự dạy dỗ của người mẹ, tấm gương của người cha, sự ảnh hưởng của người thầy, hoặc trải nghiệm khắc nghiệt của chính bản thân, nhưng nhất định phải là một trong những số ấy, nếu không thành tựu vĩ đại không đến cho dù cơ hội có thuận lợi như thế nào. —Catherine Miles

Vai trò người cha xây dựng lòng tự trọng

Một cuộc nghiên cứu trong chương trình thăm dò những bậc cha mẹ ở Anh của Những Người Đàn Ông của Tương Lai cho thấy những người cha dành thời gian ít phút mỗi ngày cho những đứa con của họ làm tăng cường một cách đáng kể những cơ hội để những đứa con của họ phát triển trở thành những người trưởng thành tự tin.

Những cậu trai nói rằng bố của chúng dành thời gian với chúng và quan tâm đến sự tiến bộ của chúng chiếm hơn 90% trong nhóm “có thể làm”, trong khi đó, 72% những cậu trai nói rằng cha của chúng hiếm khi hoặc không bao giờ dành thời gian với chúng rơi vào nhóm với lòng tự trọng được đánh giá ở mức thấp nhất, và cũng dễ có khả năng có những vấn đề về cảm xúc và hành vi.

Đáng ngạc nhiên hơn, cuộc nghiên cứu cho thấy có sự khác biệt nhỏ giữa những tác động tích cực của mối quan hệ cha con trong những gia đình có đầy đủ cha mẹ và những gia đình thiếu vắng người cha (những trường hợp ly hôn) nhưng không bao giờ dành thời gian cùng con mình. Những cuộc nghiên cứu tương tự cũng cho thấy rằng, sự vắng mặt của người cha, một hình tượng người cha mới như cha dượng, chú, ông, thầy giáo hoặc người cố vấn, bằng cách đảm đương một vai trò thực thụ, có thể có được tác động tích cực tương tự.

Sự chỉ dẫn chính l một bộ no để chọn lựa, một cái tai để lắng nghe, v một lực đẩy đi đúng hướng. —John Crosby

Hy đặt sự kỳ vọng trước mặt [người trẻ]. Hy yu thương chúng. Hy ủng hộ chng. Chng sẽ thnh cơng. —Said Sewell

Bài thuyết giảng vĩ đại nhất

Người nông dân có một vụ mùa lúa tốt như mọi khi, nhưng vài ngày trước ngày thu hoạch, một trận mưa đá và gió bão khủng khiếp ập đến. Cả vụ mùa bị phá hủy. Sau khi cơn bão qua đi, người nông dân cùng con trai của ông bước ra ngoài. Đứa con trai bé nhỏ nhìn những nơi đã từng là cánh đồng lúa xinh đẹp, và khóc, ngước nhìn lên bố, chờ đợi nghe những lời chán chường. Ngược lại, cậu bé nghe bố mình hát một cách dịu dàng, “Vầng đá muôn đời, khe nứt dành cho tôi, hãy để tôi ẩn náu trong Ngài” Nhiều năm trôi qua, cậu bé ngày xưa giờ đây đã là một người trưởng thành, nói: “Đó chính là bài thuyết giảng vĩ đại nhất tôi đã từng được nghe.”

THANK YOU, DAD

AN OPEN LETTER BY ANGIE FROUMAN

Dear Dad,

These are some of the thoughts that come to mind as I sit down to write you for Father’s Day. I hope you know how much I love, admire, and appreciate you.

For showing me through your example of giving your life in service to others for the past 37 years, that every sacrifice we make for Jesus and others is worth it—thank you.

For all those times when the outlook was bleak, but you held on and kept trusting Jesus to pull us through—thank you.

For making time, despite your work deadline that day, to help me finish my project for Bible class when I was in the 2nd grade (I still have that booklet!)—thank you.

For not getting impatient over my childish questions and nonsensical conversation starters—thank you.

For all the memorable trips you took us on and for lugging all our extra baggage—thank you.

For the tasty little healthful treats you brought home for us kids, which we always looked forward to and enjoyed so much—thank you.

For being the one to take me shoe shopping and for not stopping till we found the perfect pair—thank you.

For doctoring all those scraped knees, splinters, and maladies of every sort, and for dispensing all that extra attention and moral support in the process—thank you.

For all the amusing and animated tales of your childhood—thank you.

For the bedtime stories, which were always a high point of my day—thank you.

For making me feel safe and secure no matter where in the world we were, just because you were there—thank you.

For all the great basketball and softball games we played together when those were my passion—thank you.

For the times when you had to put your foot down and make me toe the line and abide by our family rules (now that I have kids of my own, I know how tough that is, and how important)—thank you.

For believing in me when it was time for me to spread my wings and fly, but I was sure I’d bungle it—thank you.

For teaching me how to negotiate the rental contract on my first place away from home—thank you.

For being a fun and adventurous grandpa to my kids—thank you.

For those one-on-one times you spent with me, in spite of your busy schedule and long to-do lists, which always meant the world to me—thank you.

Your daughter

CÁM ƠN BỐ

Bức thư ngõ của Angie Frouman

Bố yêu dấu,

Con chợt nghĩ đến vài điều đang khi ngồi đây viết thư cho bố nhân Ngày của Cha. Con hy vọng bố biết được con yêu bố, thán phục bố và biết ơn bố nhiều như thế nào.

Vì cho con thấy tấm gương của bố trong việc dâng hiến cuộc sống trong việc phục vụ tha nhân trong suốt 37 năm, đó chính là một sự hy sinh rất đáng giá mà chúng ta làm vì Chúa Giê-su và vì tha nhân—cám ơn bố.

Vì tất cả những lúc viễn cảnh ảm đảm, nhưng bố vẫn kiên trì, vẫn tin tưởng Chúa Giê-su sẽ kéo chúng ta thoát khỏi—cám ơn bố.

Vì đã dành thời gian, dù hôm ấy là thời hạn công việc của bố, để giúp con hoàn thành bài học ở lớp Kinh Thánh khi con đang học lớp 2 (con vẫn giữ quyển sách ấy)—cám ơn bố.

Vì đã không mất kiên nhẫn trước những câu hỏi trẻ con của con và cuộc trò chuyện ngớ ngẩn—cám ơn bố.

Vì những chuyến đi đáng nhớ bố dắt gia đình mình đi và kéo lê tất cả những hành lý dư thừa của chúng ta—cám ơn bố.

Vì những món quà vặt thật ngon và bổ dưỡng mà bố mua về nhà cho chúng con, những thứ mà chúng con luôn trông mong và rất thích—cám ơn bố.

Vì đã dẫn con đến tiệm giày và vì không bao giờ ngừng cho đến khi con tìm được một đôi thật vừa ý—cám ơn bố.

Vì là vị bác sĩ cho tất cả mọi thứ như đầu gối bị trị xước, những mảnh vụn rơi rớt, và bệnh tật đủ loại, và vì tất cả những sự quan tâm và sự giáo dục về mặt đạo đức kèm theo—cám ơn bố.

Vì những câu chuyện đọc lúc đi ngủ, đó luôn là lúc vui thích trong ngày của con—cám ơn bố.

Vì đã làm con cảm thấy an toàn và vững tâm cho dù chúng ta đang ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, bởi vì luôn có bố ở bên—cám ơn bố.

Vì tất cả những lần chơi bóng rổ và bóng mềm cùng nhau, đó là những lúc say mê của con—cám ơn bố.

Vì những lần bố phải nghiêm khắc và bắt con phải vâng lời và làm theo những quy tắc của gia đình chúng ta (lúc này đây, con có những đứa con của mình, con biết việc ấy khó như thế nào, và quan trọng như thế nào)—cám ơn bố.

Vì đã tin tưởng con khi đến lúc con phải giang rộng cánh và bay, nhưng con biết chắc mình sẽ làm hỏng việc—cám ơn bố.

Vì đã dạy con làm thế nào thương lượng hợp đồng thuê nhà cho lần đầu tiên con xa nhà—cám ơn bố.

Vì là một người ông thật hài hước và thích phiêu lưu đối với những đứa con của con—cám ơn bố.

Vì những lần trò chuyện chỉ có hai bố con mà bố đã dành cho con, mặc dù bố rất bận rộn, và có cả một danh sách dài những việc phải làm, những lúc ấy có ý nghĩa rất lớn đối với con—cám ơn bố.

Con gái của bố

THE CONNECTION

BY LULIE VASQUEZ

God’s idea of prayer is not a ritual, but loving and lively communication between a father and his beloved children.

But sad to say, most people don’t think they can talk to God like that. Some think they’re not religious enough, not righteous enough, or not spiritual enough. Some think He’s too big, too far above them. Some think He’s too busy to be concerned about them and their problems, which they think must seem awfully petty to Him. Some feel unworthy, not good enough. Some feel guilty or ashamed about things they’ve done. Some are even afraid of Him. If only they understood how differently God sees it!

God wants to have a personal relationship with each of us, and He wants it to be the deepest, most meaningful, most fulfilling and rewarding, most natural part of our lives. Now that’s not to say He wants to take away from the other relationships and activities that we enjoy and consider important. To the contrary, He wants to be a part of all that. He wants to make our day-to-day living easier, He wants to give the things we experience greater meaning, and He wants to enjoy them with us. In a word, He wants to make our lives better. He wants to add a wonderful new dimension to all that we do—the dimension of His loving presence.

How do we establish such a relationship, especially when we feel small and unspiritual and unworthy? How do we make that connection?—Through His Son, Jesus.

None of us can really grasp how great and wonderful God our Father is, because He and His Spirit are greater than the whole universe. He’s so beyond our comprehension that He had to send us Someone who could show us His love, Someone we could experience, Someone who could bring God down to the level of our limited human understanding. So He sent His Son, Jesus.

Jesus lived for thirty-three years on Earth in human form and experienced the joy and sorrows that we as humans experience.1 Jesus has been here, so He can understand us and be the link between us and God.2

We can get personal with Jesus. He even told us to ask Him into our hearts: “Behold, I stand at the door and knock. If anyone hears My voice and opens the door, I will come in to him and dine with him, and he with Me.”3 He’s the One we can have direct, personal contact with. He is the One we can approach God through.

If you have prayed to receive Jesus as your Savior, you already have that connection. If not, you can make it right now by sincerely praying a simple prayer like the following:

Dear Jesus, I believe You are the Son of God and that You died for me. I need Your love to cleanse me from my mistakes and wrongdoing. I now open the door of my heart and ask You to please come into my life and give me Your gift of eternal life. Amen. 1

MỐI LIÊN KẾT

Tác giả Julie Vasquez

Lời cầu nguyện đối với Thiên Chúa không phải là một trình tự hành lễ nhưng đó chính là cuộc trò chuyện sống động và yêu thương giữa một người cha với những đứa con yêu dấu của mình.

Nhưng đáng buồn thay, hầu hết mọi người không nghĩ mình có thể nói chuyện được với Thiên Chúa giống như thế. Một số nghĩ họ không đủ sùng đạo, không đủ công chính, không đủ thiêng liêng. Một số nghĩ Ngài quá lớn, quá xa họ. Một số nghĩ Ngài quá bận rộn không thể nào quan tâm đến họ và những vấn đề của họ, điều mà họ cho là quá tầm thường đối với Ngài. Một số cảm thấy không xứng đáng, không đủ tốt. Một số cảm thấy tội lỗi hoặc hổ thẹn về những việc họ đã làm. Một số thậm chí còn sợ Ngài. Giá mà họ hiểu được Thiên Chúa nhìn mọi việc khác như thế nào!

Thiên Chúa muốn có mối quan hệ riêng tư với mỗi người trong chúng ta, và Ngài muốn là một phần tự nhiên nhất, thỏa mãn và thỏa nguyện nhất, ý nghĩa nhất và sâu sắc nhất trong cuộc sống của chúng ta. Điều ấy không có nghĩa là Ngài muốn lấy đi khỏi chúng ta những mối quan hệ và những hoạt động khác mà chúng ta vui hưởng và xem là quan trọng. Ngược lại, Ngài muốn là một phần trong tất cả những điều ấy. Ngài muốn làm cho cuộc sống mỗi ngày của chúng ta dễ dàng hơn, Ngài muốn mang đến cho những điều chúng ta đang trải nghiệm một ý nghĩa to lớn hơn và Ngài muốn tận hưởng cùng với chúng ta. Nói ngắn gọn, Ngài muốn làm cho cuộc sống chúng ta tốt hơn. Ngài muốn mang đến thêm một khía cạnh mới cho tất cả những gì chúng ta làm—khía cạnh về sự hiện diện yêu thương của Ngài.

Làm thế nào chúng ta thiết lập mối quan hệ ấy, đặc biệt khi chúng ta cảm thấy nhỏ bé, không sùng đạo và không xứng đáng? Làm thế nào chúng ta có được sự nối kết ấy?—Thông qua Con của Người, Chúa Giê-su.

Không ai trong chúng ta có thể thật sự hiểu được Thiên Chúa, Cha chúng ta vĩ đại và tuyệt vời như thế nào. Người vượt xa sự hiểu biết của chúng ta, vì thế Người gửi Ai đó có thể bày tỏ tình yêu của Người, Ai đó chúng ta có thể cảm nghiệm, Ai đó có thể mang Thiên Chúa xuống ngang với sự hiểu biết giới hạn của con người. Vì thế, Ngài đã gửi Con của Ngài, Chúa Giê-su.

Chúa Giê-su đã sống 33 năm nơi thế gian trong hình hài một con người và cảm nghiệm niềm vui, nỗi buồn mà nhân loại chúng ta trải nghiệm (Gio-an 1:1-3,14). Chúa Giê-su đã ở đây, vì thế, Ngài có thể hiểu chúng ta và là mối dây liên kết giữa chúng ta với Thiên Chúa (1 Ti-mô-thê 2:5).

Chúng ta có thể có được sự thân thiết riêng tư với Chúa Giê-su, Ngài thậm chí bảo chúng ta hãy xin Ngài vào trong tâm hồn của chúng ta: “Này đây, Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta” (Khải huyền 3:20). Ngài chính là Đấng chúng ta có thể có được sự gặp gỡ và riêng tư. Ngài là Đấng chúng ta có thể thông qua đó, tiếp cận với Thiên Chúa.

Nếu bạn cầu nguyện để đón nhận Chúa Giê-su như là Đấng Cứu Độ, bạn sẽ có được mối liên kết ấy. Nếu chưa, bạn có thể có được ngay bây giờ bằng cách thành tâm đọc lời nguyện đơn giản sau:

Lạy Chúa Giê-su, con tin Ngài là Con Thiên Chúa và rằng Ngài đã chết vì con. Con cần tình yêu của Ngài để tẩy sạch con khỏi những lầm lỗi và sai phạm của con. Giờ đây, con xin mở cánh cửa tâm hồn và xin Ngài đến trong cuộc sống của con và ban cho món quà sự sống đời đời của Ngài. A-men.

UNDERSTANDING GOD

You don’t have to understand God in order to love Him. In fact, no one can ever fully understand God. It’s impossible because, as He says, His ways are far above our own. “As the heavens are higher than the earth, so are My ways higher than your ways, and My thoughts than your thoughts.”1 Forget trying to figure out God! Just accept His love by faith.

Jesus tried to make it simple. He said, “Unless you are converted and become as little children, you will by no means enter the kingdom of heaven.”2 What baby or little child understands all about his mother or father, or how he was born, or all about life? Yet he is instinctively attuned to the most profound thing in the world—love. He feels his parents’ love and receives it and responds with love.

The Bible tells us that “God is Spirit”3 and “God is love.”4 He’s the very Spirit of love in your heart. It’s impossible to fully understand God and His love, but it is possible to receive His love and to love Him in return. Making a personal connection with the God of love is so simple that many people can’t believe it. It’s just a matter of asking in faith and receiving. —D.B.B

1Isaiah 55:9

2Matthew 18:3

3John 4:24

41 John 4:8

HIỂU BIẾT THIÊN CHÚA

Bạn không cần phải hiểu Thiên Chúa mới có thể yêu Ngài. Thật ra, không ai có thể hoàn toàn hiểu hết Thiên Chúa. Đó là điều không thể, bởi vì như Ngài đã nói, đường lối của Ngài vượt xa đường lối của chúng ta. “Trời cao hơn đất chừng nào thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi” (I-sai-a 55:9). Hãy quên chuyện muốn tìm hiểu Thiên Chúa! Chỉ việc chấp nhận tình yêu của Ngài bằng lòng tin.

Chúa Giê-su cố gắng làm cho mọi việc đơn giản, “Nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mát-thêu 18:3). Đứa bé và đứa trẻ nhỏ hiểu gì về cha hoặc mẹ của nó, hoặc nó sinh ra như thế nào, hoặc tất cả những gì về cuộc sống? Bằng bản năng, nó hòa hợp với điều sâu thẳm nhất trên thế giới—tình yêu. Nó cảm nhận được tình yêu của cha mẹ và đón nhận và đáp lại bằng tình yêu.

Kinh thánh nói cho chúng ta biết rằng: “Thiên Chúa là Thần Khí,” và “Thiên Chúa là tình yêu” (Gio-an 4:24). Ngài chính là Thần Khí tình yêu trong tâm hồn của bạn. Không thể nào hiểu hết Thiên Chúa và tình yêu của Ngài, nhưng hoàn toàn có thể đón nhận tình yêu của Ngài và yêu thương Ngài. Tạo sự liên kết thân mật với Thiên Chúa của tình yêu là điều rất đơn giản đến nỗi rất nhiều người không tin. Đó chỉ là một hành động cầu xin bằng lòng tin và rồi đón nhận.—D.B.B

What is God like?

Some people picture God as an all-seeing eye carrying around a big stick, ready to clobber them; or as a cruel tyrant, some kind of monster who is trying to frighten them into hell. But actually, He is love! He is our loving heavenly Father who is trying to love everyone into heaven. He’s so close, so intimate, so personal, so loving, so kind, so tender, so gentle, so concerned—and He’s waiting with open arms. The only reason He follows us around is that He’s hoping we’ll turn around and meet Him with open arms. —D.B.B

Thiên Chúa trông như thế nào?

Một số người tưởng tượng Thin Cha cĩ con mắt nhìn thấy tất cả, lc no cũng cầm cy gậy to, sẵn sàng để đánh họ bất cứ lc no; hoặc như một bạo chúa đang cố lm họ hỗng sợ chết khiếp. Nhưng sự thật Người chính l tình yu! Người chính l Cha trn trời đầy yêu thương mọi người theo cch tuyệt trần. Người rất gần gũi, rất thn thiết, rất mật thiết, đầy yêu thương, rất tử tế, rất dịu dng, rất nhẹ nhàng và đầy quan tâm–và Người đang chờ đợi với cnh tay rộng mở. Lý do duy nhất Người luơn quanh quẩn quanh chng ta l vì người hy vọng chng ta sẽ quay lại v gặp Người với cnh tay mở rộng. —D.B.B

NOW I SEE

BY PETER STORY

I have to say that I genuinely admire my dad. But in saying that, I also have to admit that wasn’t always an easy thing for me to say. Over the years I’ve come to see more and more how much I couldn’t see.

I was the youngest of three children raised by a single dad. I’m sure it was tough for him, but he didn’t act like it around us. I can see now how wise that decision of his was. He had many difficulties of his own, but he made sure he remained an example of our heavenly Father so we would feel safe and secure.

And so, as a child, I had immense love and respect for him. He was my dad, and I would do whatever I could to please him if it would get me just one more minute with him.

But as happens, I grew older. Passing through my preteen and early teen years was rough. I felt as though I had to pull away from him, as that was what kids did at that age. All my friends were distancing themselves from their parents, and I felt compelled to follow suit. I’m sure it’s not easy for parents to watch their kids drift away, but I refused to see that back then.

I grew older still, and we grew even further apart. When I got mixed up with the wrong crowd and got into delinquency and drugs, I pushed my dad out completely, not wanting to face retribution for my poor decisions. He might have understood part of what was going on, but I didn’t. I was blind to how my actions hurt him, and I couldn’t see that he wanted to see me make something of myself simply because he loved me. That was a concept beyond my years. All I could see was the world immediately around me, selfish people doing selfish things, and I thought he was one of them.

Things got even worse, and eventually I got into trouble with the law for an act of sheer stupidity. But rather than admit where I had gone wrong, I let these things turn into resentment toward my dad. Every step he took to try and help me see how I was messing up my life was perceived by me as another step to control me.

When I was 17 and the last of his children still living with him, we had a falling out and I moved out. He tried to help me see the road I was headed down, but I was determined to hang on to my pride and be master of my own destiny. No one but me would make decisions about how I was going to live.

I moved in with some friends and continued further down the road I was following. If I had thought things were bad before then, it was clear that my life was now like a car careening downhill. In the months that followed, I got into some very troubling relationships, often didn’t have food to eat, found out the true value of my “friends” when they attempted to take advantage of me in drug deals, and narrowly escaped jail. I finally saw that if I didn’t slam on the brakes soon, I was headed for a big crash.

In that time of desperation, about to hit bottom, I turned to Jesus. When I did, He helped me begin to see how blind I had been for years. I had pushed away a person who loved me dearly and only wanted to help me out of love.

I made amends with my father, and I am now able to look back on those dark experiences and actually be thankful for them, in part because they gave me a much deeper respect and love for my dad. Through his example, I learned to appreciate those who lay down their lives for others, simply because of love. It was that appreciation that led me, at age 19, to dedicate my life to serving God and others. Five years later, I’m still finding new reasons to be thankful for a dad who cared so much for someone who cared so little for him. I couldn’t see it then, but now I see.

GIỜ TÔI ĐÃ THẤY

Tác giả PETER STORY

Phải nói là tôi thật sự rất ngưỡng mộ bố. Nhưng cũng phải thừa nhận rằng không phải lúc nào cũng dễ dàng để nói như thế. Qua nhiều năm tôi thấy được ngày một nhiều hơn những gì tôi đã không thể thấy.

Tôi là con út trong gia đình có 3 anh chị em được nuôi lớn bởi một mình bố. Tôi biết chắc là nó rất khó khăn đối với bố, nhưng bố không bao giờ tỏ vẻ như thế ở trước chúng tôi. Giờ đây, tôi có thể thấy được quyết định của bố thật khôn ngoan. Bản thân bố gặp phải rất nhiều khó khăn, nhưng bố luôn bảo đảm là mẫu gương của Cha trên trời, nhờ thế, chúng tôi cảm thấy an toàn và vững tâm.

Vì thế, khi là một đứa trẻ, tôi có tình yêu sâu sắc và sự kính trọng đối với bố. Ông là bố của tôi, và tôi làm bất cứ điều gì có thể để làm vui lòng bố cho dù việc ấy chỉ là ở thêm một phút bên bố.

Thời gian trôi qua, tôi lớn lên. Trải qua tuổi vị thành niên và những năm đầu tuổi thiếu niên thật khó khăn. Tôi có cảm giác như thể mình phải rời khỏi bố, điều mà những đứa con làm khi ở vào độ tuổi ấy. Tất cả bạn bè của tôi đều sống xa bố mẹ, và tôi cảm thấy bị thôi thúc làm theo bạn bè. Tôi biết chắc rằng chẳng dễ dàng gì cho những bậc cha mẹ nhìn con cái mình trôi xa, nhưng lúc ấy tôi không muốn nghĩ đến chuyện đó.

Tôi ngày một lớn hơn, và chúng tôi thậm chí còn cách xa nhau hơn. Tôi giao du với những nhóm người xấu, phạm pháp và dùng ma túy, tôi hoàn toàn đẩy bố ra khỏi và không muốn đối mặt với sự trừng phạt cho những quyết định tồi tệ của mình. Bố hiểu được một phần của những gì đang diễn ra, nhưng tôi thì không. Tôi hoàn toàn không nhìn thấy được những hành động của mình làm đau lòng bố đến thế nào, và tôi không thể nhìn thấy rằng bố muốn nhìn thấy tôi thành công trong cuộc sống đơn giản chỉ bởi vì bố yêu tôi. Đó chính là khái niệm vượt quá sự hiểu biết của tôi. Tất cả những gì tôi thấy chính là thế giới ngay xung quanh tôi, những con người ích kỷ làm những việc ích kỷ, và tôi nghĩ bố là một trong số họ.

Mọi việc thậm chí còn tệ hại hơn, và cuối cùng tôi gặp rắc rối với pháp luật vì hành động ngu xuẩn. Nhưng thay vì thừa nhận mình đã sai, tôi lại trút mọi oán giận nơi bố. Mỗi một cố gắng của bố và mỗi việc bố làm để giúp tôi nhận ra tôi đang hủy hoại cuộc sống mình như thế nào chỉ được tôi hiểu như là một bước làm khác để điều khiển tôi.

Khi tôi 17 tuổi và là đứa con cuối cùng vẫn còn sống chung với ông, chúng tôi đã cãi nhau và tôi đã dọn ra ngoài. Bố cố gắng giúp tôi nhận ra tôi đang xuống dốc, nhưng tôi lại cố chấp đeo bám vào niềm kiêu hãnh của mình và tự làm chủ vận mệnh của mình. Không ai ngoài bản thân tôi có thể quyết định cách sống của tôi.

Tôi ở chung với một vài người bạn và tiếp tục xuống dốc trên con đường tôi đang đi. Nếu lúc ấy, tôi biết nghĩ mọi việc là tệ hại, rõ ràng rằng cuộc sống của tôi lúc ấy giống như chiếc xe đang chệnh choạng lao xuống dốc. Những tháng tiếp theo, tôi gặp rắc rối với những mối quan hệ, thường là không có thức ăn để ăn, nhận ra được giá trị thật sự của những “người bạn” khi họ lợi dụng tôi buôn bán ma túy, và suýt bị bắt vào tù. Cuối cùng tôi cũng nhận ra được, nếu không nhanh đạp thắng, mình sẽ phải đối đầu với một trận va chạm lớn.

Trong lúc chán nản ấy, gần chạm đến đáy, tôi quay sang Chúa Giê-su. Khi tôi làm thế, Ngài đã giúp tôi bắt đầu nhận ra mình đã mù lòa như thế nào trong suốt những năm ấy. Tôi đã đẩy những người vô cùng yêu thương tôi và chỉ muốn giúp đỡ vì tình yêu thương dành cho tôi ra xa.

Tôi làm lành với bố và giờ đây tôi có thể nhìn lại những trải nghiệm đen tối ấy và thật sự biết ơn chúng, một phần bởi vì chúng cho tôi tình yêu và sự kính trọng sâu sắc hơn rất nhiều đối với bố. Qua tấm gương của bố, tôi học bài học biết trân trọng những người hy sinh bản thân vì người khác, đơn giản chỉ vì yêu thương. Chính sự trân trọng ấy đã dẫn tôi, ở tuổi 19, hiến dâng đời mình để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân. Năm năm sau, tôi vẫn tìm thấy được những lý do mới để biết ơn bố, người đã quan tâm rất nhiều đến những người vốn dĩ chỉ quan tâm đôi chút về bố. Lúc trước, tôi đã không thể nhìn thấy, giờ thì tôi đã thấy.

UNCONDITIONAL LOVE

In the parable that Jesus told about the prodigal son,[1] do you remember how the father acted when the boy returned home? Did he run up and sniff his breath to see if he had been drinking? Did he comment on how poorly he had cared for his clothes? Did he criticize his straggly hair and dirty fingernails? Did he inquire about the balance left in his checking account? Of course not. He hugged the boy—the hug of loving acceptance.

—Dr. Bob Pedrick

TÌNH YÊU KHÔNG ĐIỀU KIỆN

Trong cu chuyện dụ ngôn, Chúa Giê-su đ kể về người con hoang đàng (Lu-ca 15:11-24), bạn cĩ nhớ người cha đ cĩ hnh động như thế nào khi người con trai quay về nh khơng? Ơng cĩ chỉ trích về việc đứa con trai ăn bận rách rưới bẩn thỉu khơng? Ơng cĩ trch mắng về đầu tóc bù xù và móng tay dơ bẩn khơng? Ơng cĩ quạch hỏi số tiền cịn dư lại khơng? Dĩ nhin khơng. Ơng ơm lấy người con trai–ci ơm của sự chấp nhận yêu thương. —Dr. Bob Pedrick

FEEDING READING

A GODLY FATHER…

…bases his life and actions on God’s Word.

Deuteronomy 12:28

…sets a good example.

1 Corinthians 11:1

…has strong moral character.

Proverbs 20:7

…seeks God’s guidance in raising his children.

Judges 13:8b

…loves his children unconditionally.

Luke 15:11–24

…provides materially for his family.

1 Timothy 5:8

…is actively involved in his children’s education and moral training.

Proverbs 22:6

Ephesians 6:4

…teaches his children the Word of God.

Deuteronomy 6:6–7

…understands his children’s limits and sympathizes.

Psalm 103:13–14

…treats his children gently and lovingly.

Colossians 3:21

…corrects his children when needed.

Proverbs 13:24

Proverbs 3:12

…is rewarded in his children.

Proverbs 23:24–25

3 John 4

LƯƠNG THỰC CHO NGƯỜI ĐỌC

Một người cha mẫu mực…

…đặt cuộc sống và hành động của mình vào trong Lời Chúa.

Đệ nhị luật 12:28

..làm một tấm gương tốt.

1 Cô-rin-tô 11:1

..có đạo đức tốt.

Châm ngôn 20:7

..tìm kiếm sự hướng dẫn của Thiên Chúa trong việc nuôi dạy con cái.

Thủ lãnh 13:8b

…yêu thương con cái một cách không điều kiện.

Lu-ca 15:11-24

…chăm lo về mặt vật chất cho gia đình.

1 Ti-mô-thê 5:8

…tích cực trong việc giáo dục và rèn luyện đạo đức cho con cái.

Châm ngôn 22:6

Ê-phê-sô 6:4

… dạy cho con cái về Lời Chúa.

Đệ nhị luật 6:6-7

… hiểu được giới hạn của con cái và cảm thông.

Thánh vịnh 103:13-14

..đối xử với con cái cách dịu dàng và yêu thương.

Cô-lô-sê 3:21

… sửa dạy con cái khi cần thiết.

Châm ngôn 13:24

Châm ngôn 3:12

… được phần thưởng chính là con cái.

Châm ngôn 23:24-25

3 Gio-an 4

A SPIRITUAL EXERCISE

LOOK ON THE BRIGHT SIDE

Life is seldom problem free, and it seems that many of our problems involve the people closest to us—family members, co-workers, neighbors, and others with whom we interact on a regular basis. Even if those people aren’t the cause of our problems, they are affected by our reactions to them. If we are in the habit of reacting negatively, that can sour life and relationships faster than almost anything else.

One of the secrets to both happiness and success with people is to not allow the relatively small problems and irritations of daily life to cast large shadows. Helen Keller hit on that truth when she said, “Keep your eyes to the sunshine and you cannot see the shadows.” The apostle Paul was more specific when he said, “Whatever things are true, whatever things are noble, whatever things are just, whatever things are pure, whatever things are lovely, whatever things are of good report, if there is any virtue and if there is anything praiseworthy—meditate on these things.”1

For the next couple of weeks, why not take a few minutes each night to reflect on your day? What were the high points and low points? Did you thank God for the highs? How could you have reacted better to the lows by looking on the bright side? There’s something to be gained from even the worst situations if you look for it. By recasting the events of your day in a more positive light, you condition yourself to react more positively in the future.

1Philippians 4:8

BÀI LUYỆN TẬP TINH THẦN

NHÌN VỀ PHÍA RẠNG RỠ

Cuộc sống rất hiếm khi nào lại không có khó khăn, và dường như rất nhiều những khó khăn của chúng ta đều có liên quan đến những người gần bên ta nhất—những thành viên trong gia đình, đồng nghiệp, những người hàng xóm và những người mà chúng ta thường có mối giao tiếp. Ngay cả khi những người ấy không phải là nguyên nhân của vấn đề khó khăn, họ cũng bị ảnh hưởng bởi những phản ứng của chúng ta đối với họ. Nếu chúng ta có thói quen phản ứng lại cách tiêu cực, điều đó có thể làm ảnh hưởng xấu đến cuộc sống và những mối quan hệ nhanh hơn hầu hết bất kỳ điều gì khác.

Một trong những bí mật để có được hạnh phúc và cả sự thành công với mọi người chính là đừng để cho những bực dọc và những vấn đề nhỏ nhặt của cuộc sống hằng ngày làm cho u ám. Helen Keller đã nói về chân lý ấy khi nói: “Hãy nhìn về phía ánh sáng mặt trời và bạn sẽ không thể nhìn thấy những bóng tối.” Tông đồ Phao-lô cụ thể hơn khi ngài nói: “Những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý” (Phi-líp-phê 4:8).

Trong những tuần tới, tại sao không dành vài phút mỗi tối để suy ngẫm lại một ngày của bạn? Những lúc nào vui và buồn? Bạn có tạ ơn Chúa về những lúc vui không? Lẽ ra bạn có thể làm tốt hơn thế nào trước những lúc buồn bã bằng cách nhìn về phía rạng rỡ? Luôn có điều gì đó bạn có thể đạt được từ những tình huống tồi tệ nhất nếu bạn tìm kiếm nó. Bằng cách xem xét lại những sự kiện trong ngày bằng một cái nhìn tích cực hơn, chính là bạn tập cho mình cách phản ứng tích cực hơn trong tương lai

FROM JESUS WITH LOVE

LEADING THE WAY

Your children need Me, like you do. They need to learn to include Me in their daily lives. They need to learn to trust Me when the going is hard. They need to learn to depend on Me. They need to learn to bring their problems to Me. They need to learn to pray for others. They need to learn to listen to My voice, so I can help them make the right choices. Most of all, they need to learn to love Me and accept My love.

Do you want your children to learn all these things? They will as they see them in you. The best way to get your children to go the right way is to lead the way. I want the best for your children and it is Mine to give, but you are the channel through which most of My blessings will flow. How much I am able to work in your children’s lives depends largely on how much I am able to work in yours. Love Me with all your heart. Seek to please Me. Ask Me to lead the way. Follow closely, and I will do the rest.

CHÚA GIÊ-SU VỚI TÌNH YÊU

DẪN ĐƯỜNG

Con cái của con cần đến Ta, giống như con cần đến Ta. Chúng cần học biết nghĩ đến Ta trong cuộc sống hằng ngày của chúng. Chúng cần học biết tin tưởng Ta khi gặp khó khăn. Chúng cần học biết cậy dựa vào Ta. Chúng cần học biết mang những vấn đề của chúng đến với Ta. Chúng cần học biết cầu nguyện cho người khác. Chúng cần học biết lắng nghe giọng nói của Ta, nhờ đó, Ta có thể giúp chúng quyết định đúng. Trên hết tất cả, chúng cần học biết yêu Ta, và chấp nhận tình yêu của Ta.

Con có muốn con cái của con học biết tất cả những điều này không? Chúng sẽ học được nếu chúng nhìn thấy nơi con. Cách tốt nhất để con cái của con đi đúng đường chính là hãy dẫn đường. Ta muốn điều tốt nhất cho con cái của con và đó là những điều Ta muốn ban, nhưng con chính là kênh trung gian, thông qua đó, hầu hết những ân huệ của Ta được tuôn đổ. Ta có thể làm được gì nhiều trong cuộc sống của con cái của con phụ thuộc phần lớn vào việc Ta có thể làm được gì nhiều trong cuộc sống của chính con. Hãy yêu Ta hết lòng. Hãy tìm kiếm việc làm hài lòng Ta. Hãy xin Ta dẫn đường. Hãy theo sát, và Ta sẽ làm phần còn lại.

[1] Luke 15:11-24

One thought on “Fatherhood – TÌNH PHỤ TỬ”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *