Old age – Tuổi già

Chasing happiness

PERSONALLY SPEAKING

Odd, isn’t it, how our perceptions change as we age. When I was very small, my brother, who was all of 18 months older, defined “big.” When I was in 1st grade, I thought 4th graders were a higher life form, but by the 6th grade I was old enough and wise enough to realize that the new batch of 4th graders were in fact little kids.

My parents surely knew everything there was to know until I was a teenager, when they became clueless practically overnight. I could never imagine them as children, but now it’s hard to believe that my own children are parents. My grandparents always seemed old, but now I’m a grandparent myself, and I don’t feel old at all. Why should I? My mother-in-law doesn’t look or act old to me, and she has great-grandchildren. Age, I’m finding out, is more an attitude than a matter of years.

Robert Browning revealed the secret to aging gracefully when he wrote:

Grow old along with me!
The best is yet to be,
The last of life, for which the first was made.

If I’d read that 30 or 20 or even 10 years ago, that wisdom would have been lost on me, but now the prospect of new experiences and perspectives as I grow older excites me. Others around my age who bemoan each birthday and complain about a few wrinkles should take to heart the next lines from Browning’s poem:

Our times are in His hand
Who saith, “A whole I planned,
Youth shows but half; trust God: see all, nor be afraid!”
–Robert Browning, “Rabbi Ben Ezra”. 1864.

Faith in God and His loving plan for our lives changes everything. The longer I live in His love and the closer I try to conform to His plan, the surer I am that “the best is yet to be.”

LỜI TÂM TÌNH

Thật kỳ lạ khi nhận thức của chúng ta thay đổi theo thời gian. Khi tôi còn rất nhỏ, anh trai, một người lớn hơn 18 tháng, được định nghĩa là “lớn”. Khi tôi vào lớp 1, tôi đã nghĩ, những anh chị lớp 4 ở vào cấp độ sống cao hơn, nhưng khi lên lớp 6, tôi đã đủ lớn và đủ khôn ngoan để nhận ra rằng cả đám học sinh mới lên lớp 4 thực ra chỉ là trẻ con.

Chắc chắn ba mẹ tôi biết rõ mọi thứ phải biết cho đến khi tôi trở thành thiếu niên, khi chỉ qua một đêm họ hầu như mất hết manh mối. Tôi không bao giờ tưởng tượng được khi họ còn là trẻ con, nhưng giờ đây, khó mà tin được chính con cái của tôi đã làm cha mẹ. Ông bà của tôi lúc nào cũng có vẻ già, nhưng giờ bản thân đã làm ông, và tôi không cảm thấy già gì cả. Tại sao thế? Mẹ vợ tôi không hề có vẻ già, và bà thậm chí đã có cháu cố. Tôi nhận ra rằng, tuổi tác là vấn đề về thái độ hơn là thời gian.

Robert Browning tiết lộ bí mật về tuổi tác một cách rất tao nhã:

Ngày một già đi!
Điều tốt nhất vẫn chưa đến,
Điều cuối cùng của cuộc sống, nhờ đó điều đầu tiên được sinh ra.
–Robert Browning, “Rabbi Ben Ezra”. 1864.

Tôi đã đọc bài thơ này cách đây 30 hoặc 20 hoặc 10 năm, sự khôn ngôn ấy đã lạc mất khỏi tôi, nhưng giờ đây, viễn cảnh về những trải nghiệm và những cái nhìn mới khi lớn tuổi hơn khiến tôi rất háo hức. Những người xung quanh tôi thường tiếc nuối khi đến dịp sinh nhật và than phiền về những nếp nhăn, nên học thuộc những dòng dưới đây trong bài thơ của Browning:

Thời gian của chúng ta nằm trong tay Ngài
Đấng bảo: “Tất cả những gì Ta trồng,
Tuổi trẻ chỉ thể hiện một nữa; tin tưởng vào Đức Chúa: nhìn thấy tất cả, đừng sợ hãi!”

Lòng tin vào Thiên Chúa và kế hoạch yêu thương của Ngài dành cho cuộc sống của chúng ta thay đổi mọi thứ. Tôi càng sống lâu trong tình yêu của Ngài và càng cố gắng tuân theo kế hoạch của Ngài, tôi càng chắc chắn rằng “điều tốt nhất vẫn chưa đến.”

NEW START AT 80

By Ruby Davis

Brenda was nearly 80 when her husband died and she was left alone in a large house in a mid-sized city with a fairly high crime rate. Her two sons lived an hour away, but her daughter, who didn’t, wondered how her mother would cope and prayed for her often.

Months passed. One day Brenda was reading obituaries in the newspaper and came across a name she recognized from many years before—Nick, with whom she had become close friends when they were both teenage counselors at a summer camp for children. The obituary was for Nick’s wife. Memories flooded Brenda’s mind. She wrote Nick a condolence card, and he responded with a thank-you that also expressed his delight at hearing from her again. They continued to write each other, then spoke on the phone, and eventually he visited.

It had been 62 years since their last meeting. When Nick was a young soldier on leave, he had crossed the country in order to see Brenda. They had been fond of each other back then, but their paths had led in different directions, and eventually they had both married other people. For most of those 62 years they had lived in the same area and even had some common friends and interests, but somehow had never run into each other again.

Brenda and Nick found that they had much to talk about, and they began exchanging visits. When they were apart, Brenda received a card from Nick almost every day. Their friendship filled the voids that had been created by the deaths of their spouses.

After a year or so of visits back and forth and many phone calls, during which time they both turned 80, Brenda sold her house and they got married.

As unlikely as this story may seem, I know it’s true because Brenda is my mom, and I’m the praying daughter. Mom never imagined that this would happen to her at this point in her life, but the Bible tells us that “with God all things are possible.”1 “It’s a miracle!” she told me during one of my visits. For me, this amazing turn of events is a direct answer to my prayers; for Mom and Nick it is a new start at age 80!

KHỞI ĐẦU MỚI LÚC 80

Ruby davis

Brenda gần 80 khi chồng bà qua đời và bà ở lại một mình trong căn nhà ở một thành phố khá lớn với tỉ lệ tội phạm khá cao. Hai con trai của bà sống cách đó khoảng một tiếng đồng hồ lái xe, nhưng con gái của bà lại ở xa và lo lắng không biết làm thế nào mẹ mình có thể xoay xở nên đã thường xuyên cầu nguyện cho bà.

Nhiều tháng trôi qua. Một ngày nọ, Brenda đang đọc trang cáo phó trên báo và tình cờ nhìn thấy một cái tên mà bà đã biết cách đây rất nhiều năm—Nick, một người bạn bà kết thân khi cùng làm công việc tư vấn tuổi thanh thiếu niên tại trại hè dành cho trẻ em. Cáo phó viết về vợ của Nick. Những ký ức ùa về nơi tâm trí của Brenda. Bà gửi cho Nick tấm thiệp chia buồn, và ông trả lời lại bằng lời cám ơn và bày tỏ nỗi vui mừng khi nhận được tin của bà. Họ tiếp tục viết thư qua lại cho nhau, sau đó, nói chuyện qua điện thoại, và cuối cùng là ông đến thăm bà.

Đã 62 năm kể từ lần gặp gỡ cuối cùng của họ. Trước khi Nick nhập ngũ, ông đã đi qua bên kia đất nước để gặp Brenda. Họ đã từng yêu nhau, nhưng con đường họ đi theo hai hướng khác nhau, và cuối cùng họ đều kết hôn. Trong suốt 62 năm ấy, họ sống cùng một khu vực và thậm chí quen cùng những người bạn và có những mối quan tâm chung, nhưng không hề gặp lại nhau.

Brenda và Nick nhận ra rằng họ có rất nhiều điều để nói, và họ bắt đầu thăm viếng nhau. Khi xa nhau, Brenda nhận được một tấm thiệp từ Nick hầu như mỗi ngày. Tình bạn của họ lấp đầy những khoảng trống đã được tạo ra bởi sự ra đi của vợ/chồng họ.

Một năm sau những lần đi thăm qua lại và rất nhiều những cuộc điện thoại, trong khoảng thời gian ấy, họ đều cùng bước sang tuổi 80, Brenda đã bán nhà của mình và họ kết hôn với nhau.

Câu chuyện này nghe có vẻ hơi khác thường, nhưng tôi biết đó là chuyện thật vì Brenda chính là mẹ của tôi, và tôi chính là người con gái đã cầu nguyện. Mẹ không bao giờ tưởng tượng được việc như thế xảy ra với bà tại chính thời điểm lúc ấy trong cuộc đời, nhưng Kinh Thánh đã cho chúng ta biết “với Thiên Chúa không có gì là không thể” (Mác-cô 10:27). “Đó là một phép lạ!” bà đã nói với tôi trong một lần tôi đến thăm bà. Đối với tôi, những tình huống bất ngờ chính là lời đáp trả đúng với những lời cầu nguyện của tôi; đối với Mẹ và Nick đó chính là một khởi đầu mới lúc 80!

When two individuals meet, so do two private worlds. None of our private worlds is big enough for us to live a wholesome life in. We belong together. Love is what we need—to love and to be loved.—A. Powell Davies

Khi hai người gặp nhau, cũng là hai thế giới riêng gặp nhau. Không một thế giới riêng nào của chúng ta đủ lớn để chúng ta sống trọn vẹn cả một cuộc đời. Chúng ta thuộc về nhau. Tình yêu là điều chúng ta cần—để yêu và để được yêu.—A. Powell Davies

YEAR BY YEAR, DAY BY DAY

By Virginia Brandt Berg

Someone asked me the other day, “Why do you so often tell your age?” Well, I think it’s wonderful how God has kept me through so many years. I’ll tell it again.—I’m in my 80th year [in 1966]!

I wouldn’t fear old age, if I were you. Some people think that old age brings on all sorts of troubles and inconveniences. There is some of that, of course, but old age can also be a glorious adventure, especially for those who have a personal relationship with Jesus. Without Jesus, I imagine my life would have been humdrum and filled with disappointments and failures, and I’ve talked to many people who are like that—people who are haunted by a sense of emptiness and futility because they don’t have faith or a living relationship with a living Jesus.

How many people do you know, especially older people, who have radiant, joyful faces? So many of the faces of old people we pass on the street are unhappy and ridden with fear, and the reason for that is their lack of faith. They don’t have an anchor in times of storm; they don’t have Jesus to depend on. There is no joy on their faces because there is no joy in their hearts. But it doesn’t have to be that way. One of my friends described the face of one lady he knew as “an old cathedral lit up for evening worship.”

I’ve met other older people who talk about what a wonderful life they are experiencing in their old age, and inevitably that positive outlook and those positive outcomes are because they have strong faith. They say, “The Lord is my light and my salvation—whom shall I fear? The Lord is the strength of my life—of whom shall I be afraid?”(Psalm 27:1) or, “I don’t fear the years! Come what may, I’m in God’s hands,” or, “God is a loving Father, and I know that all things will work together for my good because I love Him.” (Romans 8:28). What a glorious standard to live by!

A lot of people get bogged down with the cares of this life; they worry about whether or not their physical and material needs will be met in the future. “O you of little faith,” Jesus chided some of those people in His day. “Your heavenly Father knows that you need all these things. Look at the birds of the air, for they neither sow nor reap nor gather into barns; yet your heavenly Father feeds them. Are you not of more value than they?” (Matthew 6:32,26) We have this assurance: “God shall supply all [our] need according to His riches in glory by Christ Jesus.” (Philippians 4:19) When the years come upon us, God understands our needs just as well as He does when we are young, and He is just as capable of meeting them.

The Bible tells us that “Jesus Christ is the same yesterday, today, and forever.” (Hebrews 13:8) He and His promises don’t change with the years. They are just as true and just as much for us when we are old as when we were young. “If you can believe, all things are possible to him who believes” (Mark 9:23)will work just as well when we are 80 as it did when we were 18. “So we may boldly say: ‘The Lord is my helper; I will not fear.’” (Hebrews 13:6).

“[God] Himself has said, ‘I will never leave you nor forsake you.’” (Hebrews 13:5)—He will not fail us in our old age, in other words. That’s the God I know. That’s the God who has proven Himself to me year after year under all conditions, and He’s standing ready at this moment to meet your needs also, whatever they may be. No matter what your age and no matter what your need, you are a unique concern of His at this very moment and always.

Virginia Brandt Berg (1886–1968), was a foremost evangelist of her time.

NGÀY QUA NĂM TỚI

Virginia Brandt Berg

Hôm nọ, có người hỏi tôi: “Tại sao bà lại thường nói tuổi của mình?” Tôi nghĩ thật là điều tuyệt vời khi Chúa giữ tôi suốt nhiều năm như thế. Tôi nói thêm lần nữa.—Tôi năm nay 80 tuổi [vào năm 1966]!

Nếu tôi là bạn, tôi sẽ không sợ tuổi già. Một số người nghĩ lớn tuổi sẽ dẫn đến đủ chuyện rắc rối và phiền phức. Lẽ dĩ nhiên, cũng có một số việc như thế, nhưng tuổi già cũng có thể là một chuyến phiêu lưu hết sức thú vị, đặc biệt là đối với những ai có mối quan hệ riêng tư với Chúa Giê-su. Không có Chúa Giê-su, tôi tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ rất buồn tẻ và đầy ấp những chán chường và thất bại, và tôi đã nói chuyện với rất nhiều người như thế—những người bị ám ảnh bởi cảm giác trống rỗng và vô vọng bởi vì họ không có lòng tin hoặc không có mối quan hệ sống động với một Chúa Giê-su sống động.

Bạn biết bao nhiêu người, đặc biệt là những người lớn tuổi hơn, những người có vẻ mặt vui vẻ và rạng ngời? Rất nhiều vẻ mặt của những người lớn tuổi chúng ta gặp trên đường đều không vui và hiện rõ nỗi sợ hãi, và lý do là vì họ thiếu lòng tin. Họ không có được neo bám trong những lúc giông bão; họ không có được Chúa Giê-su để cậy dựa vào. Không hề có niềm vui nơi vẻ mặt của họ bởi vì không hề có niềm vui nơi trái tim của họ. Nhưng không cần phải như thế. Một trong những người bạn của tôi diễn tả vẻ mặt của một phụ nữ mà ông ấy biết như là “ngôi nhà thờ cổ thắp sáng cho buổi kinh tối.”

Tôi gặp được những người lớn tuổi khác, họ nói về việc họ đang trải qua một cuộc sống tuyệt vời của tuổi già như thế nào, và chắc hẵn, cách nhìn tích cực và những kết quả tích cực ấy chính là bởi vì họ có lòng tin mạnh mẽ. Họ nói: “Chúa là nguồn ánh sáng và ơn cứu độ của tôi—tôi còn sợ người nào?” (Thánh vịnh 27:1) hoặc “Tôi không sợ tuổi tác! Chuyện gì đến cũng được, tôi đang ở trong tay Chúa”, hoặc “Thiên Chúa là Cha nhân từ, và tôi biết rằng mọi sự đều sinh ích cho tôi vì tôi yêu Ngài” (Rô-ma 8:28). Quả là một chuẩn sống tuyệt vời!

Rất nhiều người bị sa lầy trong những nỗi lo toan của cuộc sống; họ lo lắng không biết những nhu cầu vật chất và thể lý của họ có được đáp ứng trong tương lai không. “Ôi những kẻ kém tin,” Đức Giê-su đã khiển trách một số người ở vào thời của Ngài. “Cha anh em trên trời thừa biết anh em cần tất cả những thứ đó. Hãy xem chim trời, chúng không gieo không gặt, không thu tích vào kho, thế mà Cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng. Anh em lại chẳng quý giá hơn chúng sao?” (Mát-thêu 6:32,26). Chúng ta có được sự đảm bảo: “Thiên Chúa sẽ thỏa mãn mọi nhu cầu của anh em một cách tuyệt vời, theo sự giàu sang của Người trong Đức Giê-su” (Phi-líp-phê 4:19). Khi thời gian đến với chúng ta, Thiên Chúa hiểu những gì chúng ta cần cũng như Ngài hiểu khi chúng ta còn trẻ, và Ngài có khả năng đáp ứng tất cả.

Kinh Thánh nói rằng: “Đức Giê-su vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời” (Do Thái 13:8). Ngài và những lời hứa của Ngài không hề thay đổi theo năm tháng. Những lời hứa ấy vẫn đúng và thích hợp khi chúng ta còn trẻ hay khi chúng ta lớn tuổi. Câu “Nếu bạn tin, mọi sự đều có thể đối với người có lòng tin” (Mác-cô 9:23) đúng khi bạn 80 cũng như 18. “Như thế, chúng ta có thể tin tưởng mà nói: ‘Có Chúa ở cùng tôi mà bênh đỡ, tôi chẳng sợ gì.’” (Do Thái 13:6).

“[Thiên Chúa] đã phán: ‘Ta sẽ không bỏ rơi ngươi,Ta sẽ không ruồng bỏ ngươi’” (Do thái 13:5)—Nói cách khác, Ngài không bỏ chúng ta trong lúc tuổi già của chúng ta. Đó chính là Thiên Chúa mà tôi biết. Đó chính là Thiên Chúa đã chứng tỏ Mình cho tôi thấy năm này qua năm kia dưới tất cả mọi hoàn cảnh, và Ngài đang đứng sẵn sàng ngay lúc này để đáp ứng mọi nhu cầu của bạn, bất cứ nhu cầu gì. Cho dù bạn bao nhiêu tuổi hoặc cho dù bạn cần gì, bạn luôn là mối quan tâm đặc biệt của Ngài ngay lúc này và luôn mãi. 1

Virginia Brandt Berg (1886–1968), một nhà truyền giáo nổi tiếng ở vào thời của bà.

Age is opportunity no less
Than youth itself, though in another dress;
And as the evening twilight fades away,
The sky is filled with stars, invisible by day.
—Henry Wadsworth Longfellow (1807–1882)

Tuổi tác là cơ hội không khác gì
Tuổi trẻ, tuy nhiên ở một diện mạo khác;
Và khi buổi chạng vạng tối qua đi,
Bầu trời sẽ đầy ánh sao, thứ không thể thấy được vào ban ngày.
—Henry Wadsworth Longfellow (1807-1882)

THE BEST TIME OF LIFE

By D.B.B

Old age should be the greatest time of life. If you’ve filled your days with love, lived a good life, and done your best to please God, it’s a time when you can see the good fruit of your labors. That should give you a feeling of genuine permanent accomplishment, and you can look forward to eternal rewards.( Revelation 22:12).

It’s really sad that so many people view old age as a terrible time of life, when really things should be getting better and better. Old age only becomes a disappointment if we find ourselves growing older in years without growing closer to God. That’s like walking in a circle; it’s motion without progress. But God didn’t give us the gift of life intending the first half to be the best. What God begins, He completes and brings to perfection. (Psalm 138:8; Phillipians 1:16). So neither fear old age nor fight it, but take hold of this stage of life and make something beautiful out of it.

THỜI GIAN TUYỆT NHẤT CỦA CUỘC SỐNG

D.B.B

Tuổi già nên là khoảng thời gian tuyệt vời nhất của cuộc sống. Nếu bạn đong đầy một ngày của bạn bằng tình yêu, sống một cuộc sống tốt, và cố gắng hết sức để làm đẹp lòng Chúa, sẽ có lúc bạn có thể nhìn thấy thành quả lao động của bạn. Điều ấy mang đến cho bạn cảm giác thành tựu lâu dài thật sự, và bạn có thể trông chờ phần thưởng đời đời. (Khải huyền 22:12).

Thật đáng buồn khi có rất nhiều người xem tuổi già như là khoảng thời gian khủng khiếp của cuộc sống, trong khi những điều ý nghĩa thật sự trở nên ngày càng tốt hơn. Tuổi già chỉ thật sự trở nên chán ngán nếu chúng ta tự để mình già đi theo năm tháng mà không để mình gần hơn với Thiên Chúa. Điều ấy giống như bước đi trong một vòng tròn; một sự chuyển động không tiến bộ. Nhưng Thiên Chúa không ban cho chúng ta một món quà sự sống mà vốn dĩ chỉ tốt nhất trong nửa giai đoạn đầu. Những gì Thiên Chúa khởi xướng, Ngài sẽ hoàn thành và mang đến sự hoàn hảo (Thánh vịnh 138:8; Phi-líp-phê 1:6). Vì thế, không sợ tuổi già và cũng không chống lại nó, nhưng hãy kiểm soát giai đoạn này của cuộc sống và hãy tạo ra những điều tuyệt đẹp từ nó.

GOD AT THE WHEEL

By Christina Andreassen

I can still remember when it was just me—self-assured, confident, and proud of my ability to maneuver my car along life’s road. I was master of my fate. I loved those solitary hours on the highway, watching the sun sink below the horizon. I loved the feel of the wheels gripping the road. I loved being able to go anywhere at a whim, wherever my fancy would take me at the moment. Life was all mine to enjoy, and I did my best to live it up.

Sure, there were hard times too—lonely, dark stretches of road in the night that seemed to almost swallow me up, times when I had to lie flat on my back in the mud, trying to find a mechanical problem or stop an oil leak, times when I had to replace a blown tire in scorching sun or pouring rain, moments of confusion and frustration attempting to reverse out of dead ends. No, being alone wasn’t all fun and games, but I always managed to brush off those unfortunate incidents and set out again in search of new adventures.

Then one day You hitched a ride. When I asked where You were going, You said, “Wherever you’re going,” and I soon discovered a wonderful friendship. You were always there to hold the map and to give directions when I was lost. Somehow all the routes were known to You. You were there too in the darkness of those long night drives, to hold my hand when I was afraid and lonely. Somehow Your presence always made the darkness bright.

You were there to push when I needed to get back onto the road after my quest for adventure would land me in a ditch. Somehow You understood my disappointment, and You never said, “I told you so.” You were even there to embrace and forgive after I foolishly argued with You and told You to get out of my life. Somehow You kept loving me and having faith in me. But still I insisted on driving. “After all, it’s my car,” I would remind You. And although I was thankful for Your advice and directions, the final decision always rested with me. “After all, it’s my life.”

Miles and miles flew by, and still I insisted on remaining in the driver’s seat, ignoring Your offers to take control—that is, until the day I totaled my car. Humiliated and heartbroken, my dream car in pieces, I finally handed You the car keys. With a smile of relief, You rolled up Your sleeves and went to work making repairs. In no time we were back on the road, with You as the driver and me as the passenger.

Relinquishing control was far more difficult than I had expected. “Hey!” I would yell, lunging at the steering wheel. “What are You doing? I thought we’d agreed to go that way!” Immediately You would brake and patiently wait until I had stopped struggling to regain control. Then You would turn to me and say with all the tenderness of a father explaining to his child, “Trust Me. I know what I am doing.” Reluctantly I would surrender and sit, chafing in my seat until we turned the next corner. Suddenly it would become abundantly clear that You did know where You were taking me, and I would turn to You with a look of amazement at Your wisdom and foresight.

But that was a lesson I would soon forget, and before long I’d be at it again. We would pass an amusement, and I would whine, “Hey, why didn’t You stop?” You would smile knowingly and say, “Trust Me. I have something far better up ahead.” And sure enough, there was always something far better.

After a while I grew accustomed to Your driving. I learned to sit on my hands and bite my tongue when Your ways ran contrary to mine, forcing myself to patiently wait until the next bend in the road revealed the surprise behind that mysterious smile of Yours. Blowouts and wrong turns became a thing of the past too, as were my frantic searches for happiness and excitement. There never seemed to be a dull moment with You in the driver’s seat.

That’s not to say there weren’t momentary disappointments, like the times You turned down lonely, dusty roads, and it was just the two of us for miles. But those lonely routes led to some of the most breathtaking views, panoramas full of hidden, mysterious beauty that You had reserved for us alone. There were also times when You chose routes that led through places I had always dreaded—dark, sunless valleys and canyons. Why here? I would silently protest—but You could always tell what I was thinking and would ask, “Have I ever failed you before?” As I forced my soul to be still and trust, I found strength and courage that I had not known I had.

Since the day that You took the wheel, I’ve been taken to breathtaking heights and to valleys with a beauty all their own; I’ve experienced the thrill of adventure, incredible happiness, and love without measure. You were right. I would never regret a life spent with You at the wheel.

THIÊN CHÚA Ở VỊ TRÍ CẦM LÁI

Christina Andreassen

Tôi vẫn có thể nhớ chỉ có mình tôi—tự tin, liều lĩnh, và ngạo mạn với khả năng lèo lái chiếc xe của mình trên con đường cuộc sống dài. Tôi hiểu rõ số mệnh của mình. Tôi thích những lúc một mình lái xe trên xa lộ, ngắm mặt trời lặn ở phía xa tít. Tôi thích cảm giác những chiếc bánh xe cọ sát mặt đường. Tôi thích có thể đi đến bất cứ nơi nào mình bất chợt thích, bất cứ nơi nào trí tưởng tượng dẫn dắt tôi. Cuộc sống tất cả là để tôi tận hưởng, và tôi cố gắng hết sức để sống xứng đáng với nó.

Chắc chắn cũng có những lúc khó khăn—những quảng đường tối đen, cô đơn lúc đêm tưởng chừng nuốt chững tôi, những lúc tôi phải nằm dài trong bùn lầy, cố gắng tìm ra cho được vấn đề về kỹ thuật, hoặc ngăn không cho dầu bị chảy ra ngoài, những lúc tôi phải thay lốp xe bị xì hơi giữa lúc nóng như thiêu đốt hoặc lúc mưa tầm tã, những khoảnh khắc bối rối và vô vọng cám dỗ tôi quay đầu lại thoát khỏi ngõ cụt. Không, ở một mình không phải là điều thú vị và không phải trò chơi, nhưng tôi luôn có thể phủi sạch những việc không may bất ngờ xảy đến và bắt đầu lại cho việc tìm kiếm những chuyến phiêu lưu mới.

Rồi một ngày nọ, Ngài đi nhờ xe tôi. khi tôi hỏi Ngài đi đâu, Ngài bảo: “Bất cứ nơi nào con đi,” và ngay lập tức tôi phát hiện ra Ngài là một người bạn đồng hành tuyệt vời. Ngài luôn cầm bản đồ và chỉ đường khi tôi lạc lối. Dường như Ngài biết tất cả những con đường. Ngài cũng luôn ở bên trên đoạn hành trình dài tối tăm vào buổi đêm để nắm lấy tay tôi mỗi lúc tôi lo sợ và cô đơn. Dường như sự hiện diện của Ngài luôn làm cho sự tối tăm trở nên tươi sáng.

Ngài ở bên hối thúc tôi cần phải trở lại đường chính sau chuyến thám hiểm dò đường có thể dẫn tôi đến một con mương. Ngài dường như hiểu rõ nỗi thất vọng của tôi, và Ngài không bao giờ nói: “Ta đã nói với con rồi mà.” Ngài thậm chí còn ở bên để ôm chặt và tha thứ mỗi lúc tôi tranh cải với Ngài một cách thật ngu xuẩn và bảo Ngài hãy ra khỏi cuộc sống của tôi. Ngài dường như vẫn luôn yêu thương tôi và có lòng tin vào tôi. Nhưng tôi vẫn khăng khăng đòi lái. “Dù gì đi nữa, đây cũng là xe của con,” tôi nhắc nhở Ngài. Và cho dù tôi luôn biết ơn về lời khuyên và chỉ dẫn của Ngài, nhưng quyết định cuối cùng luôn là ở tôi. “Dù gì đi nữa, đây cũng là cuộc sống của con”.

Đi qua hàng nhiều dặm, và tôi vẫn khăng khăng đòi ngồi ở vị trí cầm lái, phớt lờ những lời đề nghị điều khiển của Ngài—cho đến ngày tôi làm vỡ tan tành chiếc xe của mình. Bị bẽ mặt và đau khổ, chiếc xe ước mơ của tôi vỡ vụng, cuối cùng tôi giao chìa khóa xe cho Ngài. Với nụ cười nhẹ nhõm, Ngài xăn tay áo và bắt tay vào công việc sửa chữa. Chẳng bao lâu, chúng tôi trở lại chuyến hành trình, Ngài là tài xế và tôi là hành khách.

Việc không cầm lái khó hơn nhiều so với tôi tưởng. “Này!” tôi hét lên, chồm qua tay lái. “Ngài làm gì vậy? Con tưởng chúng ta đã thỏa thuận đi hướng kia mà!” Ngay lập tức, Ngài thắng lại và kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi tôi thôi cố dành việc điều khiển trở lại. Sau đó, Ngài quay sang tôi, và nói với tất cả sự nhẹ nhàng của một người cha giải thích cho đứa con của mình: “Hãy tin tưởng Ta. Ta biết mình đang làm gì.” Một cách miễn cưỡng, tôi nhượng bộ và ngồi xuống, ngồi ngọ nguậy thiếu kiên nhẫn cho đến khi chúng ta quẹo ở góc đường phía trước. Bỗng nhiên mọi việc trở nên rõ ràng rằng Ngài biết rõ nơi Ngài dẫn tôi đi, và tôi quay sang Ngài với cái nhìn ngạc nhiên trước sự khôn ngoan và nhìn xa trông rộng của Ngài.

Nhưng đó lại là một bài học tôi rất chóng quên, và sau đó, tôi lại lặp lại. Chúng ta chạy qua khỏi khu vui chơi, và tôi than van: “Ôi, tại sao Ngài không dừng lại?” Ngài cười với vẻ hiểu biết và nói: “Hãy tin Ta. Ta có điều tốt hơn ở phía trước.” Và đúng như vậy, luôn có điều gì đó tốt hơn.

Dần dần tôi quen với cách lái của Ngài. Tôi học cách ngồi đè lên đôi tay của mình và cắn chặt lưỡi lại mỗi khi đường của Ngài đi ngược với đường của tôi, buộc mình phải kiên nhẫn chờ đợi cho đến cua quẹo kế tiếp mở ra điều ngạc nhiên phía sau nụ cười bí hiểm của Ngài. Nổ lốp xe và quẹo sai đường, hậu quả của sự điên rồ tìm kiến hạnh phúc và sự sôi nổi của tôi cũng đã trở thành việc của quá khứ. Không bao giờ có một khoảnh khắc buồn chán nào khi Ngài ngồi sau tay lái.

Nói thế không có nghĩa là không có những lúc thất vọng, chẳng hạn như những lúc Ngài quẹo vào những con đường bụi bặm vắng vẻ, và chỉ có mỗi hai chúng tôi đi suốt hàng nhiều dặm. Nhưng những đoạn đường vắng vẻ ấy lại đi đến những nơi có khung cảnh thật ngoạn mục, bức tranh toàn cảnh với vẻ đẹp bí ẩn mà Ngài dành cho chỉ mỗi mình tôi. Cũng có những lúc Ngài chọn những hành trình dẫn đến những nơi mà tôi rất sợ hãi—tối tăm, những rãnh núi và thung lũng âm u. Tại sao lại ở đây? Tôi phản kháng trong thinh lặng—nhưng Ngài luôn có thể đọc được suy nghĩ của tôi và bảo: “Trước giờ Ta có làm con phải thất vọng chưa?” Khi tôi cố gắng để tâm hồn bình tâm lại và tin tưởng, tôi tìm thấy sức mạnh và can đảm mà tôi không biết mình có được.

Kể từ ngày hôm ấy, Ngài cầm lái, tôi được dẫn đến những nơi cao đầy ngoạn mục và những thung lũng với những vẻ đẹp riêng; tôi trải nghiệm được cảm giác hồi hộp được phiêu lưu, niềm hạnh phúc lạ thường, và tình yêu không thể nào đo lường được. Ngài đã đúng. Tôi không bao giờ cảm thấy hối tiếc cuộc sống được trải qua khi Ngài ngồi ở vị trí cầm lái.

YOUR TURN TO LOVE

Do you have parents, grandparents, or other loved ones who are suffering from any of the long-term troubles that occur naturally in old age? Here are five ways that you can return their love and support:

1. Empathize.

Put yourself in their place. You may think you have problems, but if you stop to think about what it might be like to be their age, that would probably give you a much greater appreciation for what some elderly go through.

Many seniors no longer have the physical capacity to do some things they’ve always done, which can be discouraging and lead to feelings of uselessness. Some are not able to see or hear or even to eat or walk on their own, so they feel ashamed, humiliated, stripped of their dignity. Others are in almost continual pain or discomfort. Due to their weakened immune system, even minor ailments can turn into serious problems. Their bones are more fragile and their organs more delicate, and when those are broken or damaged, they require more time to heal.

Depending on their circumstances, they may worry about what will happen if their condition worsens and they don’t have anyone to take care of them, or they may dread becoming a burden to others.

Understanding and sympathy go a long way in easing those hardships and alleviating those fears.

2. Take an interest.

Some seniors may not be as strong or sharp as they once were, but the intangibles that matter most, those personal qualities that make them the unique people they are, have not diminished. In fact, it is often in the later years that qualities such as love, thoughtfulness, loyalty, humility, humor, optimism, and wisdom come to full fruition.

That makes seniors some of the most fascinating people in the world. So does the fact that they have lived through times that those who are younger can never experience firsthand. Take the time to unearth their latent treasures, and you’ll be surprised at what you’ll find. They may even surprise themselves.

3. Show love and appreciation.

Sometimes simply knowing that we are loved can make all the difference in how we view and deal with our present circumstances. Knowing that they are appreciated for past efforts can also help seniors put their lives in perspective and counter feelings of regret over failures and shortcomings, both real and imagined.

Some of the saddest words ever spoken are heard at funerals: “I hope he knew how much he meant to me,” or, “I wish I’d told her more often how much I loved her.” Show love and appreciation while you can.

4. Help them stay active.

Numerous studies have shown that physical activity slows the aging process, which results in both prolonged life and improved quality of life. Conversely, a sedentary lifestyle increases the chances of age-related disease and premature death. Even a short walk in the fresh air is beneficial. (Recommendations vary, but a sensible approach is to start low and gradually increase the duration and frequency of exercise to at least 20 minutes, five days a week.)

Other studies have shown that intellectual stimulation can bolster the mind and stave off memory loss in the same way that physical exercise strengthens and protects the body.

Asked why they aren’t more active physically and intellectually, many seniors say it’s because they don’t have anyone with whom they can exercise or engage in mentally challenging activities. Help them stay active, and you will be investing in your own future at the same time.

5. Pray for them.

It has been said that praying for others is not the least we can do for them, but the most. Prayer moves the heart and hand of God to take action according to our requests, to do things that we couldn’t possibly do ourselves. “Things which are impossible with men are possible with God.” (Luke 18:27).

Prayer opens a two-way channel of communication between us and God, and it works both ways. When we’re asking God for His ear, it’s easier for Him to get ours. Some of His most immediate answers to our prayers come when He is able to involve us.

The very fact that you pray for others shows that you’re concerned about their happiness and well-being, and this puts you in a position to better understand His loving plan for their lives and how you can help bring it to pass. When you pray for someone to not be lonely, for example, God may give you some ideas as to how you can help alleviate that loneliness—perhaps a visit or an afternoon out together, or a phone call, email, or card.

ĐẾN LƯỢT BẠN YÊU

Bạn có cha mẹ, ông bà, hay những người thương yêu đang phải gánh chịu những căn bệnh kéo dài nguyên nhân là do tuổi già không? Dưới đây là năm cách bạn có thể đáp trả lại tình yêu thương và sự nuôi nấng của họ:

1. Thông cảm.

Hãy đặt mình vào vị trí của họ. Có thể bạn nghĩ mình gặp khó khăn, nhưng nếu bạn ngừng lại để suy nghĩ sẽ như thế nào nếu ở vào tuổi của họ, điều đó có thể giúp bạn thông cảm hơn rất nhiều những gì một số người lớn tuổi trải qua.

Rất nhiều những người lớn tuổi không còn sức để làm một số việc họ vẫn thường làm, điều này có thể khiến họ cảm thấy chán nản và dẫn đến việc cảm thấy mình vô dụng. Một số người không thể nhìn hoặc không thể nghe hoặc thậm chí không thể tự ăn hoặc tự bước đi, vì thế, họ cảm thấy xấu hổ, bẽ mặt, bị tước mất lòng tự trọng. Những người khác gần như trải qua những điều khó chịu và đau đớn triền miên. Xương của họ dễ gãy, và các cơ quan trong cơ thể cũng yếu hơn, và khi những thứ này bị gãy hoặc bị bệnh, họ cần nhiều thời gian hơn để hồi phục.

Tùy vào hoàn cảnh, có thể họ lo lắng về những gì sẽ xảy ra nếu như tình trạng của họ trở nên tệ hơn và họ không có ai để chăm sóc, hoặc có thể họ sợ sẽ trở thành gánh nặng cho những người khác.

Hiểu và thông cảm sẽ làm nhẹ bớt những khó khăn và giảm bớt sợ hãi.

2. Quan tâm.

Một số những người lớn tuổi có thể không còn mạnh và minh mẫn như lúc trước, nhưng những gì vô hình mới quan trọng, những đức tính riêng làm họ trở nên đặc biệt giờ bị bớt đi. Sự thật là, thường thì khi lớn tuổi, những đức tính như yêu thương, sâu sắc, trung thành, khiêm tốn, hài hước, lạc quan và khôn ngoan mới chín mùi.

Điều đó làm cho những người lớn tuổi trở thành những người hấp dẫn nhất trên thế giới.

3. Hãy bày tỏ tình yêu và lòng biết ơn.

Có đôi khi chỉ cần biết rằng chúng ta được yêu thương có thể làm thay đổi cách nhìn của chúng ta và cách chúng ta đối mặt với những hoàn cảnh hiện tại. Việc biết được rằng những nổ lực trong quá khứ được trân trọng có thể cũng sẽ giúp những người lớn tuổi vui sống hơn và chống lại những cảm giác hối tiếc về những thất bại và thiếu xót, cả về thực tế và tưởng tượng.

4. Giúp họ sống năng động.

Rất nhiều những nghiên cứu cho thấy rằng những hoạt động thể chất làm chậm tiến trình lão hóa, điều này cũng có tác dụng kéo dài tuổi thọ và cải thiện chất lượng cuộc sống. Ngược lại, cách sống ù lì thiếu năng động sẽ gia tăng nguy cơ mắc những căn bệnh liên quan đến tuổi tác và chết sớm. Ngay cả chỉ đi bộ ngắn nơi không khí trong lành cũng có lợi. (Rất nhiều những gợi ý khác, nhưng một cách tiếp cận hợp lý chính là bắt đầu chậm và tăng dần thời gian và số lần tập thể dục lên đến ít nhất 20 phút, 5 lần mỗi tuần.)

Những nghiên cứu khác cho thấy việc kích thích trí não có thể giúp ích cho tâm trí và ngăn chặn chứng mất trí nhớ cũng tương tự như việc tập thể dục giúp bảo vệ và tăng cường cơ thể.

Khi được hỏi tại sao lại không vận động cơ thể và trí tuệ, rất nhiều người lớn tuổi nói rằng lý do là vì họ không có ai để tập thể dục cùng hoặc cùng tham gia những hoạt động thách thức trí tuệ. Hãy giúp họ sống năng động, và cùng lúc đó bạn cũng sẽ đầu tư cho chính tương lai của mình.

5. Cầu nguyện cho họ.

Có lời nói rằng cầu nguyện cho người khác không phải là điều tối thiểu chúng ta có thể làm cho họ, nhưng là điều tốt nhất. Lời cầu nguyện di chuyển con tim và bàn tay của Thiên Chúa hành động theo yêu cầu của chúng ta, làm những việc chúng ta không thể tự làm. “Những gì không thể được đối với loài người, thì đều có thể được đối với Thiên Chúa” (Lu-ca 18:27).

Lời cầu nguyện mở ra kênh giao tiếp hai chiều giữa chúng ta và Thiên Chúa, và nó hữu ích cho cả hai. Khi chúng ta xin Thiên Chúa lắng nghe, Ngài sẽ dễ dàng nói với với chúng ta hơn. Một số những lời đáp trả tức thì của Ngài cho những lời cầu nguyện của chúng ta đến khi Ngài có thể cùng cộng tác với chúng ta.

Sự thật rõ ràng rằng bạn cầu nguyện cho người khác thể hiện bạn đang quan tâm đến hạnh phúc và sức khỏe của họ, và điều này đặt bạn vào một vị trí tốt hơn để hiểu kế hoạch yêu thương của Ngài dành cho cuộc đời của họ và cách bạn có thể giúp nó được hoàn thành. Khi bạn cầu nguyện cho ai đó hết cô đơn chẳng hạn, có thể Thiên Chúa ban cho bạn một số ý tưởng làm thế nào giảm bớt nỗi cô đơn ấy—có thể một cuộc viếng thăm hoặc ra ngoài cùng nhau vào buổi trưa, hoặc một cuộc điện thoại, email hoặc một tấm thiệp.

Knowing that you’re loved gives you hope and faith. It cheers up your whole outlook!
—D.B.B

Khi biết rằng mình được yêu sẽ mang đến cho bạn hy vọng và lòng tin. Nó khích lệ cách nhìn của bạn
.—D.B.B

GREATER LOVE

Jesus said, “Greater love has no one than this, than to lay down one’s life for his friends.”

Greater love means taking the initiative to reach out; to feel what the other person is feeling; to dry their tears; to bear their burdens; to feel their afflictions; to minister to those who are sick and nurse them back to health; to listen with a loving, open ear to those who need to pour out; to be a caring and understanding friend to those who need a friend; to pray for those in need; to let their heartaches be your heartaches; to make their hopes and dreams your hopes and dreams.

TÌNH YÊU VĨ ĐẠI HƠN

Chúa Giê-su đã nói: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Gio-an 15:13).

Tình thương cao cả hơn có nghĩa là chủ động hướng tới; cảm nhận những gì người khác đang cảm nhận; lau khô nước mắt của họ; gánh lấy gánh nặng của họ; cảm nhận được những nỗi ưu phiền của họ; chăm sóc những ai bệnh tật và săn sóc cho họ khỏe lại; lắng nghe một cách trìu mến; là một người bạn biết quan tâm và thông hiểu; cầu nguyện cho những ai gặp khó khăn; xem nỗi buồn của họ là của bạn; biến hy vọng và ước mơ của họ thành hy vọng và ước mơ của bạn. 1

SHE GOES WITH GRACE

By Hannah Avellino

While going through my mother’s personal belongings after she died, I found a bookmark that has meant a lot to me since. On it is a picture of an elderly Native American woman in a long flowing dress. There are mountains in the distance, and the moon is high in the sky above them. The woman’s eyes are closed. Below the picture are the words, “She goes with grace.”

I had heard or read a few accounts of how God has given people “dying grace” at the moment of their passing, or similar grace to others who have lost loved ones. I found this so true in my dear mother’s passing—that the Lord’s grace was more than sufficient. In answer to my prayers He even put His special touches of love upon what would normally have been a very difficult experience.

It reminded me of the answer the evangelist Dwight L. Moody gave two women who asked him if he had dying grace. “No,” he answered, “I’m not dying yet.” God gives that special grace at the moment it’s needed, not before.

My mother and grandmother were both Quakers, and I was raised a Quaker with loving values. My mother lived these values throughout her life, and it was largely her example of freely giving of herself for others that influenced me as a young woman to dedicate my life to full-time Christian service—a decision I have never regretted.

I had planned to make a trans-Atlantic trip to be with her for a scheduled joint-replacement surgery and to help during her recovery, but three weeks before my travel date my sister phoned to let me know that our mother had been hospitalized and knew she was not going to recover. I caught the next available flight and was at her side twelve hours later.

My sister, brother, and I gathered around our mother’s hospital bed, spending her last hours reminiscing about our happy family life and talking about how much she meant to us. Though my mother was heavily sedated, she was very much with us in spirit. It was a precious, bonding experience for the three of us siblings, which now strengthens our ties.

My mother didn’t fear death and was very thankful for the life she had lived, for she had lived it to the full.

At one point I whispered to her my deep appreciation for the unconditional love and moral support she had always given me, despite the fact that my chosen vocation had meant that she wasn’t able to see me or my two children very often, and now her three great-grandchildren were growing up on foreign fields of service as well. After I had thanked her, I asked if she would continue to help me from the “other side,” to which she nodded yes.

Just a few minutes before her passing, she opened her eyes and looked across the room toward the ceiling. I was sitting on the side of her bed, holding her hand, but she looked right past me. I leaned over to be in her line of sight, but it was as though she was looking right through me. That’s when I realized that she was seeing someone or something that the rest of us couldn’t see. I asked her who or what she was seeing, but she couldn’t answer. Instead, she closed her eyes, a peaceful expression came across her face, and she was gone.

I miss her, of course, but I’m very thankful that she passed on so peacefully and painlessly. The Lord gave me the grace to say goodbye to one of the dearest people in my life, until we are together again forever.

Death for a Christian is not really death at all. Jesus said, “I am the resurrection and the life. He who believes in Me, though he may die, he shall live. And whoever lives and believes in Me shall never die.” (John 11:25-26).

If you haven’t yet received Jesus and His gift of eternal life, you can right now by praying the following:

Jesus, please forgive me for all my sins. I believe that You gave Your life for me. I open the door of my heart and ask You to please come in and give me Your gift of eternal life. Amen.

BÀ ĐI BẰNG ÂN SỦNG

Hannah Avellino

Trong lúc soạn những vật dụng cá nhân của mẹ sau khi bà qua đời, tôi tìm thấy chiếc thẻ đánh dấu sách rất có ý nghĩa đối với tôi. Trên đó, là bức hình của một người phụ nữ Thổ Dân Châu Mỹ trong bộ váy dài. Xa xa là những ngọn núi và ánh trăng trên cao phía sau đó. Đôi mắt của người phụ nữ nhắm lại. Phía dưới bức hình là những từ, “Bà đi bằng ân sủng.”

Tôi đã nghe hoặc đọc một vài câu chuyện nói về việc Thiên Chúa ban cho nhiều người “ân sủng trong giờ hấp hối” ngay lúc họ qua đời, hoặc ân sủng tương tự dành cho những người mất đi những người thương yêu. Tôi đã cảm nhận điều này rất thật khi người mẹ yêu dấu của tôi qua đời—rằng ân sủng của Thiên Chúa nhiều hơn cả mức độ đủ. Trong lời đáp trả cho những lời cầu nguyện của tôi, Ngài thậm chí đã đặt tình yêu trên những gì thông thường vốn dĩ là một trải nghiệm rất khó khăn.

Nó nhắc tôi nhớ đến câu trả lời của nhà truyền giáo Dwight L. Moody cho hai người phụ nữ đã hỏi liệu ông ấy có được ân sủng trong giờ hấp hối không. “Không,” ông trả lời, “Tôi vẫn chưa chết.” Thiên Chúa ban ân sủng đặc biệt ấy vào đúng lúc cần thiết, không sớm hơn.

Mẹ tôi và bà đều là những tín hữu, và tôi được nuôi dạy thành một tín hữu với những giá trị của tình yêu thương. Mẹ tôi đã sống những giá trị ấy suốt cả quảng đời của bà, và phần lớn chính nhờ tấm gương luôn hy sinh cho người khác đã ảnh hưởng đến một phụ nữ trẻ như tôi hiến dâng cuộc sống mình làm một tín hữu phục vụ—một quyết định tôi không bao giờ hối tiếc.

Tôi chuẩn bị chuyến hành trình xuyên Đại Tây Dương để ở cùng với bà trong khoảng thời gian phẩu thuật thay khớp đã được lên lịch sẵn, và giúp đỡ bà trong thời gian hồi phục, nhưng ba tuần trước khi tôi khởi hành, chị gái tôi gọi điện báo tin cho tôi biết mẹ của chúng tôi đã nhập viện và biết bà ấy sẽ không qua khỏi. Tôi đặt chuyến bay kế tiếp và ở bên cạnh mẹ mười hai tiếng sau đó.

Chị gái, anh trai và tôi quay quần bên giường bệnh của mẹ, dành những giờ cuối cùng của đời bà hồi tưởng lại gia đình hạnh phúc của chúng tôi và nói về việc bà có ý nghĩa nhiều như thế nào đối với chúng tôi. Mặc dù mẹ tôi hôn mê sâu, nhưng tinh thần của bà vẫn ở cùng với chúng tôi. Đó là một trải nghiệm gắn bó và quý giá đối với ba anh chị em chúng tôi, giờ đây càng thắt chặt chúng tôi với nhau hơn.

Mẹ của tôi không sợ cái chết và luôn tạ ơn về cuộc sống mà bà đã sống, vì bà đã sống nó cách trọn vẹn.

Tôi đã thì thầm nói với mẹ về lòng biết ơn sâu sắc của tôi về tình yêu vô điều kiện và sự dạy dỗ về mặt đạo đức của mẹ đối với tôi, cho dù vì tính chất nghề nghiệp mà bà không thể gặp tôi hoặc hai anh chị của tôi thường xuyên, và giờ đây, ba đứa cháu của bà cũng đã trưởng thành với công việc phục vụ ở những nước khác. Sau khi cám ơn bà, tôi hỏi liệu bà có thể tiếp tục giúp đỡ tôi ở “bên kia thế giới không”, và bà đã gật đầu đồng ý.

Chỉ vài phút trước lúc bà qua đời, bà mở mắt và nhìn quanh căn phòng và nhìn lên trần nhà. Tôi ngồi bên cạnh giường mẹ, nắm lấy tay mẹ, nhưng mẹ lại nhìn phía sau tôi. Tôi nghiêng qua một bên để ở trong hướng nhìn của mẹ nhưng có vẻ như mẹ đang nhìn thẳng xuyên qua tôi. Lúc ấy, tôi nhận ra rằng mẹ đang nhìn ai đó hoặc vật gì đó mà tất cả chúng tôi không thể nhìn thấy. Tôi hỏi mẹ đang nhìn ai hoặc nhìn gì, nhưng bà không trả lời. Thay vào đó, bà nhắm mắt, với một vẻ mặt thật bình an, và bà ra đi.

Lẽ dĩ nhiên tôi rất nhớ mẹ, nhưng tôi tạ ơn vì mẹ đã ra đi thật thanh thản và không đau đớn. Thiên Chúa ban cho tôi ân huệ để nói lời tạm biệt với những người yêu dấu nhất trong cuộc đời của tôi, cho đến ngày lại được ở cùng với nhau mãi mãi.

Sự chết đối với người tín hữu hoàn toàn không phải là sự chết thực sự. Chúa Giê-su đã nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống lại. Ai sống và tin vào Ta, sẽ không bao giờ phải chết” (Gio-an 11:25-26).

Nếu bạn vẫn chưa đón nhận Chúa Giê-su và món quà sự sống đời đời của Ngài, bạn có thể có được ngay bây giờ bằng cách đọc lời cầu nguyện sau:

Lạy Chúa Giê-su, xin tha thứ tất cả mọi lỗi lầm của con. Con tin rằng Ngài đã hy sinh mạng sống của Ngài vì con. Con xin mở cánh cửa tâm hồn và xin Ngài bước vào và ban cho con món quà sự sống đời đời của Ngài. A-men.

SMILING AT A TREE

By Joyce Suttin

Eighty-two-year-old Eloise sits in her nursing home room with Stage Six Alzheimer’s. She remembers her name but frequently doesn’t recognize her granddaughter. She is sweet and kind to all the nurses and has a special impact on them, although they appear in her room every morning as strangers. It is easy for them to be patient with Eloise; other Alzheimer’s patients sometimes act stubborn and cantankerous. In spite of losing her memory and spending most of her time alone, she is happy because she looks out her window and sees a tree.

Until a few years ago, Eloise was an accomplished landscape artist, and one of her specialties was painting trees. Once she had an extraordinary gift; now she is handed a crayon and draws lines like a two-year-old—lines that possibly represent tree trunks and branches.

I share her appreciation of trees. Growing up on a farm in upstate New York, I spent a good deal of time climbing trees and wandering among them, admiring God’s artistry. In the pasture across the road from our home, there was one especially majestic tree. One day my father explained that its symmetry was a mirror image of its underground root system. If there had been an impediment to the development of the roots, it would have been reflected in the part of the tree that was visible above the ground. The tree was beautiful because it had a well-functioning root system.

I have often thought about how trees parallel our lives. We go through cycles much like the seasons—bright new beginnings, like springtime’s pale green buds; flourishing times, like summer’s lush and gorgeous trees; resplendent times, like autumn trees flamboyant with color; and bleak times, like the stark beauty of branches shrouded by winter’s snow, which will eventually give way to spring and new life again.

We too need an invisible system of roots in the spiritual realm. Our connection with God is what feeds us and helps us to bear fruit in our lives. He nurtures us while we’re green and growing and fruitful, helps us yield to the loss of our leaves in the fall, and keeps us alive within through seemingly endless winters, so we’ll bring forth the miracle of new buds in the spring. When our spirits are firmly rooted in God and we are nourished by His Word, it shows in the branches of our lives.

I can understand why Eloise seems content to sit and smile at her tree as she waits for the eternal spring—heaven. She has lived a full, rich, loving, fruitful life, firmly connected to God through her personal relationship with Jesus, so even as her memories fade and her communication skills fail, her deeply rooted love and faith sustain her.

CƯỜI VỚI CÂY

Joyce Suttin

Eloise, 82 tuổi, ngồi trong căn phòng của bà trong nhà an dưỡng với chứng bệnh mất trí ở giai đoạn 6. Bà nhớ tên của mình nhưng thường không nhận ra cháu gái của bà. Bà rất dễ mến và tử tế đối với tất cả những y tá và có ảnh hưởng đặc biệt đến họ, mặc dù họ đều rời khỏi phòng bà mỗi buổi sáng như những người xa lạ. Họ rất dễ dàng kiên nhẫn với Eloise; những bệnh nhân khác của chứng bệnh mất trí đôi khi hành động ngoan cố và gắt gỏng. Mặc dù lãng trí và hầu như ở một mình, bà rất hạnh phúc bởi vì bà nhìn ra ngoài cửa sổ và nhìn thấy một cái cây.

Cho đến cách đây vài năm, Eloise là một họa sĩ vẽ tranh phong cảnh tài hoa, và một trong những kiệt tác của bà chính là những bức tranh vẽ cây. Vì bà có tài năng đặc biệt; giờ đây bà được đưa cho bút chì màu sáp và vẽ những đường giống như những nét vẽ của đứa bé hai tuổi—những nét vẽ có thể được xem như thân và cành cây.

Tôi hiểu được tại sao bà thích cây. Lớn lên nơi một trang trại ở một vùng nông thôn thuộc New York, tôi có được thời gian thật vui leo trèo cây và đi dạo quanh chúng, say mê trước công trình nghệ thuật của Thiên Chúa. Nơi bãi cỏ bên kia đường nhà chúng tôi, có một cây rất hùng vĩ. Một ngày nọ, bố giải thích rằng tính đối xứng của nó chính là hình ảnh phản chiếu lại bộ rễ của nó ở dưới đất. Nếu có bất kỳ chướng ngại nào ảnh hưởng đến sự phát triển của rễ, nó sẽ được phản ánh nơi một phần nào đó của cây, những phần có thể nhìn thấy được trên mặt đất. Cây rất đẹp bởi vì nó có một bộ rễ hoạt động tốt.

Tôi thường nghĩ đến việc cây cối giống với cuộc sống của chúng ta thế nào. Chúng ta trải qua những chu kỳ giống như mùa màng—những sự khởi đầu mới sáng láng, giống như những búp non xanh mơn mởn vào mùa xuân; thời kỳ phát triển sum suê, giống những những cây cối thật đẹp và tươi tốt; thời kỳ chói lọi, giống như cây cối mùa thu rực rỡ màu sắc; và thời kỳ lạnh lẽo ảm đảm, giống vẻ đẹp ảm đạm của những cành cây bị che phủ bởi tuyết mùa đông, sau đó kết thúc để nhường chỗ lại cho mùa xuân và sự sống mới lại tiếp tục.

Chúng ta cũng cần một hệ thống rễ không thể nhìn thấy được thuộc về tinh thần. Mối liên kết của chúng ta với Thiên Chúa chính là những gì nuôi dưỡng và giúp chúng ta kết trái trong cuộc sống. Ngài nuôi nấng chúng ta khi chúng ta xanh tươi và phát triển và say trái. giúp chúng ta chịu được sự mất mát khi lá rụng vào mùa thu, và giữ chúng ta sống xót suốt mùa đông tưởng chừng dài vô tận, nhờ đó, chúng ta mang đến phép lạ của chồi lộc mới vào mùa xuân. Khi tinh thần của chúng ta bám chặt vào Thiên Chúa và khi chúng ta được nuôi dưỡng bởi Lời Ngài, mọi sự được thể hiện nơi những cành của cuộc sống của chúng ta.

Tôi có thể hiểu tại sao Eloise có vẻ toại nguyện khi ngồi và cười trước cái cây trong khi bà đang đợi mùa xuân vĩnh cửu—thiên đàng. Bà sống một cuộc sống thành công, yêu thương, dồi dào và tràn đầy, nối kết chặt chẽ với Thiên Chúa thông qua mối quan hệ mật thiết với Chúa Giê-su, vì thế, ngay cả khi trí nhớ của bà biến dần và những khả năng giao tiếp của bà không còn, niềm tin và tình yêu bén rễ sâu đang nâng đỡ bà.

ANSWERS TO YOUR QUESTIONS

At midlife, is this as good as it gets?

Q: I thought that after my children were grown and gone I would finally have time to do some things I’ve always wanted to do, but now I find that I’m worn out by the end of the day and tired when the weekend comes around. Is it all downhill from here?

A: Midlife requires some adjustments, but no, it’s not all downhill.

The decline in physical stamina is natural and part of God’s plan. He uses these and other challenges of midlife to slow us down and get us to take stock of our lives and our priorities. He’s hoping, of course, that we will turn to Him in the process so He can be the ever-present help He wants to be (Psalm 46:1).

As at every other stage, God wants to equip you to meet these new challenges. He promises, “As your days, so shall your strength be.” (Deuteronomy 33:25) The strength He provides at midlife is the maturity that you have gained through experience. He wants you to further develop that strength of spirit and character, and you do that by involving Him more in your thoughts and daily activities. As for goals and priorities, He will help you sort those out too. If you will look to Him for guidance, He will give it to you (Proverbs 3:5-6; James 1:5). He may even help you find ways to do some of those things you’ve always wanted to do, and strengthen you accordingly.

If you aren’t in the habit of taking your problems to Him in prayer and receiving His solutions and strength in return, you may feel like you don’t know where to start, but it’s really quite simple: Tell God you’re making room for Him, and He will meet you there (James 4:8). Talk with Him, as you would with a friend. Then, like a muscle, your relationship with Him will grow stronger through daily use.

Midlife done that way can be the happiest and most fulfilling stage of life that you have yet experienced!

TRẢ LỜI NHỮNG CÂU HỎI CỦA BẠN

Tuổi trung niên, mọi thứ sẽ bắt đầu trở nên tệ hại hơn từ đây?

H:Tôi nghĩ sau khi con cái lớn và ra riêng tôi sẽ có thời gian để làm điều gì đó mà tôi luôn muốn làm, nhưng giờ đây, tôi cảm thấy mình kiệt sức vào cuối ngày và mệt mỏi khi cuối tuần đến. Liệu có phải đây chính là điểm bắt đầu tuột dốc không?

T: Tuổi trung niên đòi hỏi có một số sự điều chỉnh, nhưng nó không phải là sự tuột dốc.

Sự suy giảm về mặt thể lực là điều đương nhiên và là một phần trong kế hoạch của Thiên Chúa. Ngài sử dụng những điều này và những thách thức khác của tuổi trung niên để làm chậm chúng ta lại và để chúng ta suy ngẫm lại cuộc sống và những điều ưu tiên trong cuộc sống của chúng ta. Lẽ dĩ nhiên, Ngài hy vọng rằng chúng ta sẽ quay sang Ngài để Ngài có thể là sự trợ giúp mọi lúc mà Ngài luôn muốn (Thánh vịnh 46:1).

Cũng giống như mỗi một giai đoạn khác, Thiên Chúa muốn trang bị để bạn có thể đối mặt với những thách thức mới này. Ngài đã hứa: “Sức mạnh của ngươi bền bỉ như ngày đời ngươi” (Đệ nhị luật 33:25). Sức mạnh mà Ngài ban ở độ tuổi trung niên chính là sự trưởng thành mà bạn có được thông qua trải nghiệm. Ngài muốn bạn phát triển hơn nữa sức mạnh tinh thần và nghị lực, và bạn làm như thế bằng cách đặt Ngài vào trong những suy nghĩ và hoạt động hằng ngày của bạn nhiều hơn. Cũng như về mục tiêu và những ưu tiên, Ngài cũng sẽ giúp bạn phân loại. Nếu bạn tìm kiếm sự chỉ dẫn nơi Ngài, Ngài sẽ ban nó cho bạn (Châm ngôn 3:5-6; Gia-cô-bê 1:5). Ngài thậm chí có thể giúp bạn tìm ra cách thực hiện một số những việc bạn luôn muốn thực hiện, và sẽ thêm sức cho bạn.

Nếu bạn vẫn chưa có thói quen mang những khó khăn của mình đến với Ngài trong lời cầu nguyện và đón nhận những giải pháp và sức mạnh của Ngài, có thể bạn sẽ cảm thấy không biết phải bắt đầu thế nào, nhưng mọi việc khá đơn giản: Hãy nói với Thiên Chúa bạn sẽ dành chỗ cho Ngài, và Ngài sẽ gặp bạn ở đó (Gia-cô-bê 4:8). Hãy nói chuyện với Ngài như nói chuyện với một người bạn. Và rồi, cũng giống như cơ bắp, mối quan hệ của bạn với Ngài sẽ phát triển mạnh mẽ hơn qua những lần trò chuyện mỗi ngày.

Tuổi trung niên sống theo như thế sẽ là giai đoạn sống tràn đầy nhất và hạnh phúc nhất mà bạn từng trải nghiệm.

One bedrock Bible promise that makes a wonderful point of reference during midlife is found in Romans 8:28: “All things work together for good to those who love God.” If you love God and know how much He loves you, then you can be sure that He has your best interests at heart and wants to use even the challenges that come with midlife to help you make positive changes. You will then be able to see midlife through the eyes of faith, looking not at the difficulties, but at the new possibilities you know He will open to you.—Maria Fontaine

Một lời hứa chắc chắn trong Kinh Thánh sẽ là một tham khảo tuyệt vời cho tuổi trung niên chính là Rô-ma 8:28: “Tất cả mọi sự đều sinh ích cho những ai yêu mến Chúa.” Nếu bạn yêu mến Chúa và biết được Ngài yêu bạn nhiều đến dường nào, bạn có thể tin chắc rằng Ngài luôn quan tâm đến những quyền lợi tốt nhất của bạn và muốn dùng ngay cả những thử thách ở độ tuổi trung niên để giúp bạn thay đổi tích cực. Bạn sẽ có thể nhìn thấy độ tuổi trung niên bằng con mắt của lòng tin, không nhìn vào những khó khăn, nhưng vào những triển vọng mới bạn biết Ngài sẽ mở ra cho bạn.—Maria Fontaine

Sunrise, Sunset

By D.B.B

The sky this evening was beautiful—a cathedral in the heavens, glowing with light. It was almost like catching a glimpse of heaven. The sun is gone now, swallowed up by the darkness, but it’s sure to rise again. Sometimes the dawn is even more beautiful than the sunset.

The light slowly fades to darkness, but then comes the sunrise. “The Sun of Righteousness”—Jesus—“shall arise” (Malachi 4:2) and set everything straight. Before I can see the sun itself when it begins to rise, I can see its effects as it lights up everything—like the light of God’s Word drives away the darkness.

I wonder why we old people sleep so little and wake up so early? Maybe it’s because we appreciate time more and don’t want to waste any. I think it’s also because Jesus wants us to spend more time alone with Him, without all the distractions of the day, thinking about our lives, getting our priorities straight and realizing what’s important and what isn’t, taking account of what we accomplished, thinking about whether or not we’re using our time wisely, and praying about how we could do better. It’s easier to hear His voice when we’re alone, particularly in the early morning.

It’s wonderful when the sunset of a life can be as beautiful as the sunsets of God’s creation, when we pass over to the next life as quietly and as gracefully as the day comes to a close. Soon there will be no more sunsets for us; in heaven there will only be sunrise!

BÌNH MINH, HOÀNG HÔN

D.B.B

Bầu trời đêm nay thật đẹp—ngôi thánh đường trên thiên đường, lấp lánh ánh sáng. Nó gần giống như nhìn thoáng thấy thiên đàng. Giờ đây, mặt trời đã lặn, bị nuốt chửng bởi bóng tối, nhưng nó sẽ lại mọc lên. Đôi khi, hoàng hôn còn đẹp hơn cả bình mình.

Ánh sáng mờ dần nhường chỗ cho bóng tối, nhưng rồi bình mình sẽ lại đến. “Mặt Trời của sự Công Chính”—Đức Giê-su—“sẽ xuất hiện” (Ma-la-khi 4:2) và làm cho mọi thứ trở nên ngay thẳng. Trước lúc chúng ta có thể nhìn thấy mặt trời khi nó bắt đầu ló dạng, chúng ta có thể nhìn thấy được những tác động của nó khi nó chiếu sáng mọi vật—giống như ánh sáng của Lời Chúa xua tan bóng tối.

Tôi tự hỏi tại sao người già thường ngủ ít và thức dậy sớm? Có lẽ bởi vì họ hiểu giá trị thời gian và không muốn hoang phí bất cứ giây phút nào. Tôi nghĩ còn bởi vì Chúa Giê-su muốn chúng ta dành thời gian nhiều hơn ở riêng cùng Ngài, không có những điều xao lãng trong ngày, nghĩ về cuộc sống của chúng ta, xác định đúng những điều ưu tiên và nhận ra điều gì là quan trọng và điều gì là không, chú ý đến những gì chúng ta đã hoàn thành, nghĩ về việc liệu chúng ta có sử dụng thời gian của chúng ta một cách khôn ngoan không, và cầu nguyện để biết làm thế nào có thể sử dụng thời gian tốt hơn. Chúng ta có thể dễ dàng nghe tiếng của Ngài hơn khi chúng ta ở một mình, đặc biệt là vào buổi sáng sớm.

Thật tuyệt vời khi lúc hoàng hôn của một cuộc đời cũng có thể đẹp như những cảnh hoàng hôn Thiên Chúa đã tạo nên, khi chúng ta bước qua cuộc sống đời sau một cách thanh bình và yên ả như một ngày trôi qua. Chẳng bao lâu nữa sẽ chẳng còn những cảnh hoàng hôn dành cho chúng ta; nơi thiên đàng sẽ chỉ có bình minh!

LOOKING FOR THE SUNRISE

I’m not looking for the sunset,
As the swift years come and go;
I am looking for the sunrise,
And the golden morning glow,
Where the light of heaven’s glory
Will break forth upon my sight,
In the land that knows no sunset,
Nor the darkness of the night.

I’m not going down the pathway
Toward the setting of the sun,
Where the shadows ever deepen
When the day at last is done;
I am walking up the hillside
Where the sunshine lights the way,
To the glory of the sunrise
Of God’s never-ending day.

I’m not going down, but upward,
And the path is never dim,
For the day grows ever brighter
As I journey on with Him.
So my eyes are on the hilltops,
Waiting for the sun to rise,
Waiting for His invitation
To the home beyond the skies.

—Albert Simpson Reitz

MONG ĐỢI ÁNH BÌNH MINH

Tôi không mong đợi ánh bình minh,
Để thời gian trôi qua nhanh chóng
Tôi mong đợi ánh bình minh,
Và ánh sáng ban mai vàng rực rỡ,
Nơi mà ánh sáng rực rỡ của thiên đàng
Sẽ chiếu rọi quanh tôi,
Nơi vùng đất không hề biết đến ánh hoàng hôn,
Hay bóng tối của buổi đêm.

Tôi sẽ không đi dọc xuống con đường
Dẫn đến nơi mặt trời lặn,
Nơi mà bóng tối chìm sâu
Khi một ngày cuối cùng đã hết;
Tôi bước đi tiến lên phía ngọn đồi
Nơi mà ánh sáng mặt trời sẽ chiếu sáng lối đi,
Đi đến nơi rạng rỡ của bình minh
Nơi rạng rỡ của một ngày không bao giờ chấm dứt của Thiên Chúa.

Tôi sẽ không đi xuống, nhưng sẽ tiến lên,
Và con đường sẽ không bao giờ mờ tối,
Vì một ngày sẽ bừng sáng hơn
Khi tôi đồng hành cùng với Ngài.
Vì thế, mắt tôi luôn hướng nhìn về đỉnh đồi,
Chờ đợi mặt trời ló dạng,
Chờ đợi lời mời của Ngài
Đến ngôi nhà phía xa tít bầu trời.
—Albert Simpson Reitz


POINTS TO PONDER

Age, a State of Mind

Growing old is no more than a bad habit which a busy person has no time to form.—Andr Maurois

If wrinkles must be written upon your brow, let them not be written upon your heart. The spirit should not grow old.—James Garfield

Hardening of the heart ages people more quickly than hardening of the arteries.—Franklin Field

The heart that loves is always young.—Johann Wolfgang von Goethe

Growing old isn’t so bad when you consider the alternative.—W.C. Fields

Nobody grows old by merely living a number of years. People grow old only by deserting their ideals. Years may wrinkle the skin, but to give up interest wrinkles the soul. Worry, doubt, self-distrust, fear, and despair—these are the long, long years that bow the head and turn the growing spirit back to dust. You are as young as your faith, as old as your doubt; as young as your self-confidence, as old as your fear; as young as your hope, as old as your despair.—Samuel Ullman

What matters is not to add years to your life but to add life to your years.—Alexis Carrel

A man’s age is something impressive; it sums up his life: maturity reached slowly and against many obstacles, illnesses cured, griefs and despairs overcome, and unconscious risks taken; maturity formed through so many desires, hopes, regrets, forgotten things, loves. A man’s age represents a fine cargo of experiences and memories.—Antoine de Saint-Exupry

NHỮNG ĐIỀU SUY NGẪM

Tuổi Tác, Một Trạng Thái Tinh Thần

Già đi không khác gì một thói quen xấu mà một người bận rộn không hề có thời gian để hình thành nên nó.—Andre Maurois

Nếu nếp nhăn được viết trên trán của bạn, đừng để nó được viết trên trái tim của bạn. Tinh thần không nên già đi.—James Garfiled

Sơ cứng con tim làm người ta già nhanh hơn cả sơ cứng động mạch.—Franklin Field

Trái tim yêu thương sẽ luôn trẻ trung.—Johann Wolfgang von Goethe

Già đi không phải là việc quá tồi tệ nếu bạn xem xét những khả năng khác.—W.C. Fields

Không ai già đi chỉ đơn giản bởi vì đã sống một số năm. Con người chỉ già đi khi bỏ quên lý tưởng. Thời gian có thể làm da nhăn đi, nhưng việc từ bỏ điều mình thích sẽ làm nhăn tâm hồn. Lo lắng, hoài nghi, mất tự tin, sợ hãi và thất vọng—những điều này chính là những năm tháng dài lê thê làm khòm lưng và đưa tinh thần đang phát triển trở về cát bụi. Bạn trẻ giống như lòng tin của bạn, già như sự hoài nghi của bạn; trẻ như sự tự tin của bạn, già như sự sợ hãi của bạn; trẻ như niềm tin của bạn, già như nỗi tuyệt vọng của bạn.—Samuel Ullman

Điều quan trọng đó chính là không thêm năm tháng vào trong cuộc sống của bạn nhưng thêm cuộc sống vào năm tháng của bạn.—Alexis Carrel

Tuổi tác của một người chính là điều gì đó ấn tượng; nó bao gồm hết cuộc sống của anh ta: sự trưởng thành từng bước một và vượt qua rất nhiều trở ngại, được chữa lành khỏi bệnh tật, vượt qua những đau khổ và tuyệt vọng, và chấp nhận mạo hiểm; sự trưởng thành nhờ vào rất nhiều những ước muốn, những hy vọng, những hối tiếc, và những điều bị quên lãng, và tình yêu. Tuổi tác của một người tượng trưng cho hàng hóa chất lượng tốt của những kinh nghiệm và ký ức.—Antonie de Saint Exupery

A PRAYER FOR AGING GRACEFULLY

Jesus, You promised, “My grace is sufficient for you, for My strength is made perfect in weakness” (2 Corinthians 12:9). Please help me to stay young in heart and spirit, even as I grow older in body. Help me to remember to thank You for the times I’m in good health, and give me the grace to cheerfully accept the difficulties and disappointments that come with aging. Amen.


Lời Cầu Nguyện Để Già Đi Trong An Sủng

Lạy Chúa Giê-su, Ngài đã hứa “Ơn của Ta đã đủ cho con, vì sức mạnh của Ta thể hiện trọn vẹn nơi sự yếu đuối của con.” (2 Cô-rin-tô 12:9) Xin hãy giúp con luôn sống tươi trẻ nơi tâm hồn và tinh thần, ngay cả khi con già đi trong thân xác. Xin giúp con nhớ tạ ơn Ngài về những lúc con khỏe mạnh và xin ban cho con ơn sủng để vui vẻ chấp nhận những khó khăn và những thất vọng đến khi tuổi tác già đi. A-men.

FEEDING READING

Ages and Stages

Each age has its special beauty.

Proverbs 16:31

Proverbs 20:29

We shouldn’t be sad about the passing of our youth.

Ecclesiastes 11:10

God promises to help us in our old age.

Isaiah 46:4

Psalm 91:14,16

Psalm 103:5

The passing of years should bring wisdom.

Job 12:12

Job 32:7

Psalm 71:17

God can use us, no matter how old we are.

Psalm 92:13–14

Acts 2:17

Our life span is in God’s hands.

Psalm 31:15a

Psalm 48:14

How to obtain the blessing of longevity.

Deuteronomy 5:33

Deuteronomy 30:20

Psalm 34:12–14

Proverbs 10:27

LƯƠNG THỰC CHO NGƯỜI ĐỌC

Tuổi Tc v Những Giai Đoạn

Mỗi một tuổi tác đều có vẻ đẹp đặc biệt

Châm ngôn 16:31

Châm ngôn 20:29

Chúng ta không nên buồn khi tuổi xuân qua đi

Giảng viên 11:10

Thiên Chúa hứa giúp đỡ chúng ta trong lúc tuổi già

I-sai-a 46:4

Thánh vịnh 91:14, 16

Thánh vịnh 103:5

Những năm tháng đã qua mang đến sự khôn ngoan

Gióp 12:12

Gióp 32:7

Thánh vịnh 71:17

Thiên Chúa có thể dùng chúng ta cho dù chúng ta có già thế nào đi nữa

Thánh vịnh 92:13-14

Công vụ tông đồ 2:17

Quảng đời của chúng ta nằm trong tay Chúa

Thánh vịnh 31:15a

Thánh vịnh 48:14

Làm thế nào đạt được ơn lành của tuổi thọ

Đệ nhị luật 5:33

Đệ nhị luật 30:20

Thánh vịnh 34:12-14

Châm ngôn 10:27

FROM JESUS WITH LOVE

THE TAPESTRY

Each event in a person’s life, each thought, each decision, each bit of love, and each interaction with someone else is like a thread in a tapestry. Day after day, dark threads and bright threads are woven together, often, it seems, without rhyme or reason, but in the end they form a picture.

I’m looking at the tapestry of your life now, and it’s beautiful! All the good things—the happiness and fulfillment, the love you gave and received, the lives that were better because of you—these are bright threads.

The dark threads are the difficulties and disappointments, the trials and the tears. These are also necessary because they make the bright threads look all the brighter and help give your tapestry its rich, warm glow.

No one else has ever woven a tapestry quite like yours, and no one could have. Your life is unique.

CHÚA GIÊ-SU VỚI TÌNH YÊU

TẤM THẢM

Mỗi một sự kiện trong cuộc sống của một người, mỗi một suy nghĩ, mỗi một quyết định, mỗi một tình yêu, và mỗi một tương tác với một ai đó khác đều giống như một sợi chỉ trong một tấm thảm. Ngày này qua ngày khác, những sợi chỉ màu tối và những sợi màu sáng sẽ đan xen lại với nhau, thường thì có vẻ như không theo một cấu trúc hay có một lý do nào, nhưng cuối cùng lại hình thành nên một bức tranh.

Ta đang ngắm nhìn tấm thảm cuộc đời của con, và nó rất đẹp! Tất cả những điều tốt đẹp—hạnh phúc và sự thỏa nguyện, tình yêu mà con đã cho đi và đã nhận được, những cuộc sống trở nên tốt hơn nhờ con—đây là những sợi chỉ màu sáng. Những sợi chỉ màu tối chính là những khó khăn, những chán chường, những thử thách và những giọt nước mắt. Những điều này cũng cần thiết bởi vì nó làm cho những sợi chỉ màu sáng càng trông sáng hơn và giúp cho tấm thảm của con giàu màu sắc và mang lại sự ấm áp.

Không một ai dệt được tấm thảm giống như của con, và không ai có thể làm được. Cuộc sống của con là duy nhất.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *