The Race – Cuộc Đua

The race

PERSONALLY SPEAKING

We all get sick from time to time. When that happens, what we choose to do about it has a direct bearing on how quickly and fully we recover. If it’s only a common cold, getting extra rest and waiting it out may be enough, but more serious illnesses generally require more from us. By the time we are adults, we’ve learned to recognize when something isn’t right in our bodies, and we pay attention to those warning signs. We may not know what they are symptoms of, but we know that our condition will likely worsen unless we get it diagnosed and do something about it. If we’re too proud to admit we’re sick and need help, or if we’re lackadaisical and fail to take action, we inevitably suffer more in the long run. Pain has taught us to pay attention to our health, to do what we can to stay healthy, and to get help when we do get sick.

The good news is that just as Jesus, the Great Physician, can cure our physical ailments, He has a cure for every spiritual malady. Nothing is more important to Him than your spiritual well-being, so go to Him when you need inner healing. He’s ready, willing, and able to help, but you need to ask.

LỜI TÂM TÌNH

Tất cả chúng ta đều có lúc bị ốm. Khi ấy, những gì chúng ta lựa chọn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc chúng ta bình phục hoàn toàn và nhanh chóng như thế nào. Nếu chỉ là bệnh cảm thông thường, nghỉ ngơi nhiều hơn và đợi cho đến khi hết hẵn có thể là đã đủ, nhưng với những căn bệnh nghiêm trọng hơn, đòi hỏi ở chúng ta nhiều điều hơn. Khi trưởng thành, chúng ta học được cách nhận biết mỗi khi có điều gì đó khác lạ trong người, và chúng ta chú ý đến những dấu hiệu mang tính cảnh báo ấy. Có thể chúng ta không biết triệu chứng, nhưng chúng ta biết rằng tình trạng có thể tệ hơn nếu chúng ta không đi kiểm tra và có hành động gì đối với nó. Nếu chúng ta quá kiêu ngạo không thừa nhận chúng ta đang bị ốm và cần giúp đỡ, hoặc nếu chúng ta lơ là và không có hành động gì, việc chúng ta sẽ phải chịu đựng dài lâu là điều không thể tránh khỏi. Đau đớn dạy cho chúng ta biết phải chú ý đến sức khỏe, làm những gì có thể để sống khỏe mạnh, và nhận sự giúp đỡ khi chúng ta bị ốm.

Tương tự như thế đối với sức khỏe tinh thần và trạng thái hạnh phúc của chúng ta. Tất cả chúng ta đều có những trải nghiệm có tác động tiêu cực và làm tinh thần mệt mỏi—hành động tổn thương mà chúng ta không thể tha thứ, một lời phê bình ác ý dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực và dẫn đến tự ti, những thất bại đặt chúng ta vào quỹ đạo tuột dốc theo đường xoắn ốc. Giống như những triệu chứng đi kèm với những bệnh lý, chúng ta cần học cách nhận ra những triệu chứng của những vấn đề thuộc về tinh thần, và chúng ta cần hành động trước khi chúng gây ra đau khổ nhiều hơn hoặc trở nên khó giải quyết hơn.

Tin tốt lành chính là Chúa Giê-su, Vị Thầy Thuốc Tài Ba, có thể chữa lành những bệnh tật thể lý của chúng ta, Ngài cũng có những phương thuốc cho mỗi một căn bệnh về tinh thần của chúng ta. Không có gì quan trọng đối với Ngài cho bằng sức khỏe tinh thần của chúng ta, vì thế, hãy đến với Ngài khi bạn cần sự chữa lành nơi tâm hồn. Ngài sẵn sàng, sẵn lòng và có thể giúp đỡ, nhưng bạn cần phải hỏi xin Ngài.

THE SPA

By Maria Doehler

I realized recently that I had been giving myself a “grouch allowance” when certain things happened.

They were mostly trivial things like having to clean up a mess when I was tired or my husband being late—things that I could have easily gotten through if I hadn’t predetermined that I had the right to get grouchy in those circumstances.

Jesus tells us, “My grace is sufficient for you, for My strength is made perfect in weakness.” (2 Corinthians 12:9). Grace, I realized, is a choice. I could choose to avail myself of the grace Jesus freely offers and plug into His infinite power, or I could gripe and try to muddle through on my own. As soon as I told myself that a particular situation was too much, it was too much. And if I allowed myself to gripe about it, the situation became even more difficult. But if I maintained the position that Jesus’ grace was sufficient, it was. He always came to my rescue and made the situation bearable or even enjoyable.

Sometimes the concept of relying on Jesus’ grace and strength—also known as “resting in the Lord”—seems quite abstract. How cool it would be, I have thought, if there were an actual couch that I could plop down on and, by virtue of simply being there, rest in the Lord.

Well, there is such a place where grouches like me can go—a nice little spa where I can get fixed up so nicely you would hardly know how awful I really am, if only I would visit it often enough. You women know what I mean. Think of how relaxed you feel in the hands of your favorite hairstylist. You know he can fix your worst hair day, and you hardly need to look in the mirror when he’s done, because you know you look your best. It’s like that.

What works best for me is before the day starts and again whenever one of those problem situations begins to unfold, I close my eyes and go to that spa. I say to the stylist, “Jesus, I’m a mess, but Your grace is sufficient. Fix me up with some of that!” Then I know it’s done, and I act like it.

Some days are better than others, of course, but I know where to go when things begin to go wrong. Jesus’ spa is always open.

Spa

Maria Doehler

Dạo gần đây, tôi chợt nhận ra rằng tôi để bản thân mình “thừa sự cáu gắt” mỗi khi có việc gì đó xảy ra. Đa phần là những việc nhỏ nhặt ví dụ như dọn dẹp chỗ bừa bộn khi đang mệt mỏi hoặc khi ông xã về muộn—những việc lẽ ra tôi có thể dễ dàng vượt qua nếu tôi không xác định rõ trước rằng tôi hoàn toàn có quyền cáu gắt trong trường hợp này.

Chúa Giê-su nói với chúng ta: “Ơn của Ta đủ cho con, vì sức mạnh của Ta được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối của con” (2 Cô-rin-tô 12:9). Tôi chợt nhận ra ân sủng chính là một sự lựa chọn. Tôi có thể tận dụng ân sủng mà Chúa Giê-su ban cho không và nối kết vào nguồn quyền năng vô tận của Ngài, hoặc tôi phàn nàn và cố tự mình xoay sở lấy. Khi tôi tự nói với chính mình rằng hoàn cảnh ấy quá sức, nó thật sự trở nên quá sức. Và nếu tôi để bản thân phàn nàn về nó, hoàn cảnh thậm chí còn trở nên khó khăn hơn. Nhưng nếu tôi duy trì ở vị trí nơi mà ơn của Chúa Giê-su đủ cho tôi, nó sẽ như thế. Ngài luôn đến cứu nguy cho tôi và làm cho hoàn cảnh trở nên có thể chịu đựng được hoặc thậm chí là thú vị hơn.

Đôi khi khái niệm cậy dựa vào ơn sủng và sức mạnh của Chúa Giê-su—cũng còn được biết đến là “nghỉ ngơi trong Chúa”—nghe có vẻ hơi khó hiểu. Tôi đã từng nghĩ, việc ấy nghe hay hay, nếu thật sự có một chiếc ghế sofa để tôi có thể ngồi xuống, chỉ đơn giản ngồi đó, nghỉ ngơi trong Chúa.

Có một nơi mà những người hay cáu gắt như tôi có thể đến—một tiệm spa nhỏ, nơi tôi có thể chỉnh sửa thật đẹp và bạn khó có thể biết được tôi thật sự dễ sợ như thế nào, giá như tôi đến đó thường xuyên hơn. Những phụ nữ chắc hiểu ý tôi. Bạn sẽ thoải mái thế nào với đôi tay của nhà tạo kiểu tóc mà bạn ưa thích . Bạn biết anh ta sẽ chỉnh sửa mái tóc tệ nhất trong ngày của bạn, và hầu như không cần nhìn vào gương, bởi vì bạn biết mình đang đẹp nhất. Cảm giác như thế đấy.

Điều có tác dụng tốt nhất đối với tôi chính là trước khi một ngày bắt đầu và bất cứ khi nào một trong những hoàn cảnh khó khăn ấy bắt đầu mở ra, tôi nhắm mắt lại và đi đến tiệm spa ấy. Tôi nói với nhà tạo kiểu: “Chúa Giê-su ơi, con là một người nhếch nhát, nhưng ơn của Ngài đủ cho con. Hãy sửa chữa con!” Và rồi tôi biết mọi việc đã xong, và tôi hành động như thể như thế.

Lẽ dĩ nhiên, có những ngày tốt hơn những ngày khác, nhưng tôi biết mình nên đến nơi nào khi mọi việc bắt đầu không ổn. Tiệm spa của Chúa Giê-su lúc nào cũng mở cửa.

The Rage Route

By Abi F. May

According to research, nine out of ten motorists admit to having experienced road rage to one degree or another, from excessive honking and abusive gestures to physical attack. Aggressive driving contributes to a third of motor accidents. When the Old Testament prophet Nahum saw a vision—about 2,600 years ago—of “chariots raging in the streets, jostling one another in the broad roads,” (Nahum 2:4) he could well have been seeing this modern phenomenon.

Anger is, of course, neither a new condition nor limited to driving. Everyone has experienced how a minor nuisance can easily grow into an irritation, then an annoyance, and finally cause us to erupt in fury. When that happens, the consequences are not usually very happy for us or for those around us.

There is an interesting example in the Bible of a man who lost a lot through anger. After Moses had led the Israelites out of Egypt, they were forced to survive for years in the wilderness. On one occasion when they were desperately in need of water, God instructed Moses to speak to a rock, promising him that water would come out. However, Moses had lost patience with the people’s incessant complaining, despite all the miracles God had already done to protect and supply for them, so instead of simply saying the words that he had been instructed to, Moses struck the rock in frustration. Water came gushing out, as God had said it would, and everyone’s thirst was quenched. However, this display of temper cost Moses dearly. God told him, “Because you did not believe Me”—Moses’ impatience showed that he didn’t believe things would work out if he simply did what God had told him to do—“therefore you shall not bring this assembly into the land which I have given them.” (Numbers 20:7–8,10–12; Psalm 106:32). In the end, Moses was only allowed to see the Promised Land from a nearby mountaintop before he died. As Roman emperor and philosopher Marcus Aurelius wrote, “Our anger and impatience often prove much more mischievous than the things about which we are angry or impatient.” Besides the strain on our relationships with others, medical research shows that negative emotions can damage our blood vessels, increase the likelihood of heart attacks, and reduce our resistance to infections, among other problems.

The good news is that we don’t have to keep traveling on the rage route. Peace of mind is within our reach if we will only pause, pray, and remain positive.

đoạn đường khó chịu

Abi F. May

Theo nghiên cứu, chín trong số mười người lái mô-tô thừa nhận đã từng trải nghiệm qua đoạn đường khó chịu ở những mức độ khác nhau, từ việc bóp còi inh ỏi và những cử chỉ lăng mạ cho đến thương tích. Việc lái xe quá hung hăng là nguyên nhân gây ra 1/3 số ca tai nạn xe. Tiên tri Na-khum thời Cựu Ước đã nhìn thấy—cách đây khoảng 2.600 năm—“xe trận vùn vụt qua đường phố, phóng đi nhanh như chớp” (Na-khum 2:4), có lẽ ông đã nhìn thấy rõ cảnh tượng trong xã hội hiện đại này.

Lẽ dĩ nhiên, giận dữ không phải là điều gì đó mới cũng không phải chỉ xảy ra trong lúc lái xe. Mọi người đều trải nghiệm qua một sự quấy rầy nhỏ nhặt cũng có thể dễ dàng trở thành cáu gắt, và rồi tức giận, và cuối cùng khiến chúng ta nổ tung trong cơn giận dữ. Khi việc ấy xảy ra, hậu quả thường không vui vẻ đối với chúng ta hoặc những người xung quanh.

Có một ví dụ thú vị trong Kinh thánh nói về một người đàn ông đã đánh mất rất nhiều điều vì giận dữ. Sau khi Mô-sê dẫn dân Ít-ra-en ra khỏi Ai cập, họ buộc phải sống nhiều năm trong sa mạc. Một lần khi họ quá cần nước, Đức Chúa đã chỉ cho Mô-sê nói to với tảng đá, và nước sẽ chảy ra. Tuy nhiên, Mô-sê mất kiên nhẫn trước sự phàn nàn không ngơi nghỉ của dân chúng mặc cho tất cả những phép lạ mà Thiên Chúa đã làm để bảo vệ và chu cấp cho họ, vì thế, thay vì chỉ đơn đơn giản nói những từ mà ông đã được chỉ dẫn, Mô-sê đập vào tảng đá trong sự giận dữ. Nước tuôn tràn ra như lời Chúa đã nói, và mọi người đều được hết khát. Tuy nhiên, việc này đã cho thấy tính khí đã bắt Mô-sê phải trả giá đắt. Đức Chúa đã nói với ông: “Bởi vì ngươi đã không tin Ta”—sự thiếu kiên nhẫn của Mô-sê cho thấy rằng ông không tin mọi việc sẽ được giải quyết nếu ông đơn giản làm theo những gì Chúa đã bảo—“vì thế ngươi sẽ không được vào vùng đất Ta đã hứa” (Dân số 20:7-8, 10-12; Thánh vịnh 106:32). Cuối cùng, Mô-sê chỉ được cho nhìn thấy Vùng Đất Hứa từ ngọn núi gần đó trước khi chết. Hoàng Đế Rô-ma và cũng là triết gia, Marcus Aurelius đã viết: “Sự giận dữ và thiếu kiên nhẫn thường gây hại cho chúng ta nhiều hơn bản thân những việc khiến chúng ta giận dữ hoặc thiếu kiên nhẫn gây ra.” Bên cạnh những căng thẳng trong mối quan hệ giữa chúng ta với những người khác, nghiên cứu y khoa cho thấy những cảm xúc tiêu cực có thể làm tổn hại những mạch máu của chúng ta, làm tăng nguy cơ về những bệnh tim mạch, và làm giảm sức đề kháng của chúng ta trước những sự nhiễm trùng, ngoài ra còn gây ra những vấn đề khác.

Tin tốt lành chính là chúng ta không phải đi qua chuyến hành trình thịnh nộ ấy. Bình an trong tâm trí hoàn toàn nằm trong tầm tay của chúng ta nếu chúng ta dừng lại, cầu nguyện, và duy trì sự tích cực.

REFLECTIONS ON THE ROUTE BACK FROM RAGE

1. Pause and put things in perspective.

We’ve all experienced the feeling of being rejected or hurt by someone’s words or actions. Depending on how close you are to that person, there are varying degrees of how painful it is or how much it affects you. When it’s a pretty serious hurt, it’s often hard to think rationally. It’s natural to become hardened or bitter or resentful, or to be overwhelmingly discouraged or despondent, or to get angry with the person, or to retaliate. The problem is, because you’re hurt, you often don’t have a very clear perspective on the situation, yet the way you handle it at the time has a great bearing on the long-term outcome.—Maria Fontaine

When you have been pushed to the point that you’re about to scream, step back from the situation for a few minutes. Breathe deeply. Try to see things in perspective. Then face the world again.—Mottos for Success

Put time into proper perspective. Every difficult experience you may be dealing with now, circumstances that tend to make you angry and bitter, will in time pass away.—Jim Henry

The greatest remedy for anger is delay.—Seneca the Younger

2. Ask God for help.

At the end of every day, take stock. If anger or any other negative emotion is in your heart, ask God to take it away. He will. —Mottos for Success

It’s important not to let your heart become closed off to others, or closed off to life, but rather to give your cares to Jesus (1 Peter 5:7). Tell Him all about them. Unburden your heart. Let Him carry the load—the problems, the sins, the mistakes of others, everything. You can’t walk around with the weight of the world on your shoulders. You have to give it all to Jesus and ask Him to help you to overcome your natural, negative reactions to negative circumstances. Once you do that, He will heal your heart and strengthen your spirit. —D.B.B

Do you sometimes feel that you are in a deep hole? And what’s more, do you feel that somebody just keeps throwing dirt on you? You can turn the bad to good by looking up and seeing that Jesus is there through it all. Take His hand. Ask Him to pull you up and to help you see His purpose in it all. He can help you see the events around you from His perspective. He can give you His calm and stop the panic. And then He can help you find solutions that will enable you to step triumphantly out of that deep well and onto the path of a brighter tomorrow. —Chloe West

Relax and let go of everything as you enter into God’s presence. You can relax and let go of everything, precisely because God is present. In His presence nothing [else] really matters; all things are in His hands. Tension, anxiety, worry, frustration all melt away before Him, as snow before the sun. —James Borst

You will keep him in perfect peace, whose mind is stayed on You, because he trusts in You.—Isaiah 26:3

3. Make an effort to adopt a positive thought pattern.

May I forget what ought to be forgotten; and recall, unfailing, all that ought to be recalled, each kindly thing, forgetting what might sting.

—Mary Carolyn Davies

When I forgive, I am not to carry any bullets forward on the journey. I am to empty out all my explosives, all my ammunition of anger and revenge. I am not to “bear any grudge.” (Leviticus 19:17–18)

I cannot meet this demand. It is altogether beyond me. I might utter words of forgiveness, but I cannot reveal a clear, bright, blue sky without a touch of storm brewing anywhere.

But the Lord of grace can do it for me. He can change my weather. He can create a new climate. He can “renew a right spirit within me,” (Psalm 51:10) and in that new atmosphere nothing shall live which seeks to poison and destroy. Grudges shall die and revenge shall give place to goodwill, the strong genial presence which makes its home in the new heart.—J. H. Jowett

The battlefield is the mind. The Bible says, “As [a man] thinks in his heart, so is he” (Proverbs 23:7). People who emphasize positive thinking or the power of the mind can go a long way with that, but they won’t go as far as they could unless they also ask God to change them within through His miracle-working power. “Do not be conformed to this world, but be transformed by the renewing of your mind” (Romans 12:2) “If anyone is in Christ, he is a new creation; old things have passed away; behold, all things have become new” (2 Corinthians 5:17).

—Maria Fontaine

Let all bitterness, wrath, anger, clamor, and evil speaking be put away from you, with all malice. And be kind to one another, tenderhearted, forgiving one another, just as God in Christ forgave you.—Ephesians 4:31–32

4. Turn good thoughts into good actions.

There is a strong connection between thinking the right thoughts and doing the right things. You must act on the victory, live the victory, and let the change be manifested in your actions, not just your thoughts. If you’ve prayed against anger, for example, then you have to accept the victory by not only entertaining positive thoughts, but also by acting on those thoughts. Even if it would have been impossible to do such things before, if you’ll exercise your faith by trying, you’ll see Jesus come through for you. What you weren’t able to do before will be possible, because He will have changed you. As you do what He shows you day by day to live your victory, you’ll see it manifested more and more in your reactions, actions, and daily life.

Positive thoughts are not enough. They must become action. They must translate into positive deeds. As you combine your new thought patterns and reactions with behavior that reflects the victory Jesus has given you, you will go from strength to strength.—Maria Fontaine

If you know all this, blessed are you if you act accordingly.

—John 13:17 WEY

NHỮNG SUY NGẪM VỀ CHUYẾN HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ TỪ CƠN THỊNH NỘ

1. Tạm dừng và đặt sự việc vào đúng vị trí.

Tất cả chúng ta đều trải qua cảm giác bị từ chối hoặc bị làm tổn thương bởi hành động hoặc lời nói của ai đó. Tùy theo mức độ thân thiết giữa bạn và người ấy, mà mức độ đau lòng và ảnh hưởng đối với bạn cũng khác nhau. Khi nỗi đau khá nghiêm trọng, thường rất khó để suy nghĩ một cách có lý trí. Hoàn toàn tự nhiên khi bạn trở nên cứng rắn hoặc cay đắng hoặc oán giận, hoặc vô cùng thất vọng hoặc chán nản, hoặc tức giận người ấy hoặc muốn trả thù. Vấn đề chính là, vì bạn bị tổn thương, nên bạn thường không có được cái nhìn thật rõ về sự việc, tuy nhiên, cách mà bạn giải quyết sự việc vào lúc ấy có một ảnh hưởng to lớn về lâu dài.—Maria Fontaine

Khi bạn bị dồn vào thế chỉ muốn hét lên thật to, hãy tránh xa sự việc trong ít phút. Hít thật sâu. Hãy cố gắng nhìn sự việc với cái nhìn đúng đắn. Sau đó trở lại đối mặt với nó.—Phương châm để thành công

Hãy đặt thời gian vào trong cái nhìn đúng đắn. Mọi trải nghiệm khó khăn mà bạn đang phải đương đầu vào lúc này, những hoàn cảnh làm bạn nóng giận và cay đắng, sẽ qua đi theo thời gian.

—Jim Henry

Giải pháp tốt nhất cho cơn giận dữ chính là sự trì hoãng.—Seneca the Younger

2. Cầu xin Chúa giúp đỡ.

Vào cuối mỗi ngày, hãy suy ngẫm lại. Nếu có sự giận dữ hoặc bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào khác nơi tâm hồn của bạn, hãy xin Chúa lấy nó đi. Ngài sẽ làm.—Phương châm để thành công.

Điều quan trọng là đừng để cho trái tim của bạn trở nên ngăn cách với người khác hoặc ngăn cách với cuộc sống, nhưng dâng tất cả mọi lo lắng của bạn cho Chúa Giê-su (1 Phê-rô 5:7). Hãy nói hết với Ngài. Hãy trút bỏ gánh nặng nơi tâm hồn bạn. Hãy để Ngài mang lấy gánh nặng—những vấn đề, tội lỗi, và những lỗi lầm đối với những người khác, mọi thứ. Bạn không thể nào bước đi với gánh nặng của thế gian trên vai. Bạn phải dâng tất cả cho Chúa Giê-su và xin Ngài giúp bạn vượt qua những phản ứng tiêu cực, tự nhiên của bạn trước những hoàn cảnh tiêu cực. Một khi bạn làm như thế, Ngài sẽ chữa lành tâm hồn bạn và củng cố tinh thần của bạn. —D.B.B

Thỉnh thoảng bạn có cảm thấy mình đang ở trong một hố sâu không? Và còn gì nữa, bạn có cảm thấy như ai đó đang không ngừng ném những thứ dơ bẩn xuống bạn không? Bạn có thể biến điều tồi tệ thành điều tốt bằng cách nhìn lên và nhận ra rằng Chúa Giê-su luôn ở trong mọi sự và trong mọi lúc. Hãy nắm lấy tay Ngài. Hãy xin Ngài kéo bạn lên và giúp bạn nhìn thấy mục đích của Ngài trong tất cả mọi việc. Ngài có thể giúp bạn nhìn thấy những sự kiện xung quanh bằng cách nhìn của Ngài. Ngài có thể ban cho bạn sự bình thản của Ngài và thôi hoảng hốt. Và rồi Ngài có thể giúp bạn tìm thấy những giải pháp sẽ giúp bạn bước đi một cách oai hùng thoát ra khỏi giếng sâu để đi vào con đường của ngày mai tươi sáng.—Chloe West

Hãy thư giãn và hãy để lại mọi thứ khi bạn bước vào nhan thánh Chúa. Bạn có thể nghỉ ngơi và bỏ lại mọi thứ, chính xác bởi vì Chúa đang hiện diện. Trong sự hiện diện của Ngài không có gì [khác] thật sự quan trọng cả; tất cả đều nằm trong bàn tay của Ngài. Sự căng thẳng, băn khoăn, lo lắng, thất vọng, tất cả đều tan biến trước mặt Ngài, giống như băng tuyết trước mặt trời.—James Borst

Ngài quyết giữ cho dân được an cư lạc nghiệp, vì họ tin vào Ngài. —I-sai-a 26:3

3. Hãy nổ lực để có được hướng suy nghĩ tích cực.

Xin cho con quên đi những gì nên quên; và nhớ, không quên những gì nên được nhớ đến, mỗi một việc tử tế, và quên đi những gì làm đau nhói.

—Mary Carolyn Davies

Khi tôi tha thứ chính là tôi sẽ không mang theo bất kỳ súng đạn gì đi tiếp cuộc hành trình. Tôi trút bỏ hết tất cả chất nổ mình có, tất cả đạn dược là sự nóng giận và trả thù. Tôi không “mang theo bất kỳ sự hận thù nào” (Lê-vi 19:17-18).

Tôi không thể nào đáp ứng được yêu cầu này. Nó vượt quá khả năng của tôi. Tôi có thể thốt ra những lời tha thứ, nhưng tôi không thể nào thấy được bầu trời trong xanh không hề có cơn bão đang kéo đến từ nơi nào đó.

Nhưng lạy Chúa, ân sủng Ngài có thể làm việc ấy giúp con. Ngài có thể thay đổi hoàn cảnh của con. Ngài có thể tạo ra một hoàn cảnh mới. Ngài có thể “làm mới lại tinh thần đúng đắn trong con” (Thánh vịnh 51:10), và trong bầu không khí mới ấy, không có gì làm tổn hại hoặc tàn phá. Những hận thù sẽ chết và sự trả thù nhường chỗ cho những ý định tốt đẹp, vẻ mặt ôn hòa chính ngôi nhà nơi trái tim mới.—J.H Jowett

Chiến trường chính là tâm trí của bạn. Kinh thánh nói: “Vì lòng hắn [con người] nghĩ sao, thì lòng hắn như vậy” (Châm ngôn 23:7). Những người tập trung suy nghĩ tích cực hoặc tập trung vào sức mạnh của tâm trí có thể đi được đoạn đường dài, nhưng họ sẽ không đi xa bằng khi họ xin Chúa thay đổi họ thông qua quyền năng làm phép lạ của Ngài. “Đừng rập khuôn theo đời này, nhưng hãy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần” (Rô-ma 12:2). “Cho nên, phàm ai ở trong Đức Giê-su đều là thọ tạo mới. Cái cũ đã qua, và cái mới đã có đây rồi” (2 Cô-rin-tô 5:17). —Maria Fontaine

Đừng bao giờ cay đắng gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thóa mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác. Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Giê-su.—(Ê-phê-sô 4:31-32)

4. Hãy chuyển những suy nghĩ tốt vào hành động tốt.

Có một mối liên kết mạnh mẽ giữa suy nghĩ những ý nghĩ đúng đắn và làm những việc đúng đắn. Bạn phải hành động để chiến thắng, sống sự chiến thắng và để cho sự thay đổi thể hiện nơi hành động của bạn, không chỉ trong suy nghĩ. Chẳng hạn nếu bạn cầu nguyện để không giận dữ, bạn phải chấp nhận chiến thắng không chỉ qua việc suy nghĩ những ý nghĩ tích cực, nhưng còn hành động những suy nghĩ ấy. Thậm chí cho dù trước đó hoàn toàn không thể làm được những việc ấy, nếu bạn rèn luyện đức tin của bạn bằng cách cố gắng, bạn sẽ thấy Chúa Giê-su giúp bạn vượt qua. Những gì bạn không thể làm trước đây sẽ hoàn toàn có thể, bởi vì Ngài sẽ thay đổi bạn. Khi bạn làm những gì Ngài chỉ dẫn cho bạn mỗi ngày để sống sự chiến thắng của bạn, bạn sẽ thấy nó được biểu hiện ngày một nhiều thông qua những phản ứng, hành động và cuộc sống hằng ngày của bạn.

Những ý nghĩ tích cực thôi không đủ. Chúng phải được thể hiện qua hành động. Chúng phải được thể hiện qua những hành động tích cực. Khi bạn kết hợp lối suy nghĩ mới và những phản ứng mới với hành động phản ánh sự chiến thắng mà Chúa Giê-su dành cho bạn, bạn sẽ ngày một mạnh mẽ hơn.—Maria Fontaine

Anh em biết những điều đó, nếu anh em thực hành, thì thật phúc cho anh em.—Gio-an 13:17

WHEN I LOSE MY TEMPER

When I have lost my temper
I have lost my reason too.
I’m never proud of anything
Which angrily I do.
When I have talked in anger
And my cheeks were flaming red
I have always uttered something
Which I wish I had not said.
In anger I have never
Done a kindly deed or wise,
But many things for which I felt
I should apologize.
In looking back across my life,
And all I’ve lost or made,
I can’t recall a single time
When fury ever paid.
So I struggle to be patient,
For I’ve reached a wiser age;
I do not want to do a thing
Or speak a word in rage.
I have learned by sad experience
That when my temper flies
I never do a worthy deed,
A decent deed or wise.
—Author unknown

KHI TÔI MẤT BÌNH TỈNH

Khi tôi mất bình tỉnh
Cũng là lúc tôi đánh mất lý trí của mình.
Tôi không bao giờ tự hào về bất cứ điều gì
Tôi làm trong giận dữ.
Khi tôi nói trong cơn giận
Và khi mặt tôi đỏ bừng
Tôi luôn tuôn ra những lời
Mà tôi ước mình đừng nói.
Trong cơn nóng giận, tôi không bao giờ
Làm bất cứ việc gì tử tế hoặc khôn ngoan,
Nhưng rất nhiều việc tôi làm
Tôi nên xin lỗi.
Nhìn lại cuộc đời mình,
Và tất cả những gì tôi đã mất, hoặc đã làm,
Tôi không thể nhớ được một lúc nào
Mà cơn thịnh nộ có ích lợi cả.
Vì thế, tôi cố gắng kiên nhẫn,
Vì tôi đã đến tuổi khôn ngoan;
Tôi không muốn làm một việc
Hoặc nói một lời trong cơn giận.
Tôi học được từ trải nghiệm buồn
Rằng khi tôi mất bình tỉnh
Tôi không làm được điều gì có ích,
Một hành động tốt hoặc khôn ngoan.
—Không rõ tác giả

OVERCOMING PAST HURTS

By Maria Fontaine

Most of the unpleasant things that happen to us are like bruises or minor scrapes to our spirits. Like minor injuries to our bodies that only leave a mark or hurt for a short while, those hurtful incidents may temporarily make us “black” with negative thoughts or “blue” with discouragement but are usually forgotten fairly quickly. At some time or another, however, many of us experience deep wounds to our spirits. How can we be healed of those?

When we suffer a serious physical injury, we consult a physician who can properly tend to it. We have the wound cleansed and dressed, and sometimes have it checked regularly to make sure it’s healing properly. Even then it may take some time to heal. This is an illustration of how our inner wounds can heal with faith, prayer, and proper care. But if we don’t allow them to be cleansed and heal in the proper way, if we try to hide our wounds, they can become infected with bitterness and resentment that can poison our whole being.

Bitterness doesn’t usually develop into a serious problem immediately; it festers and grows over time, like an infection in a wound, quietly destroying healthy areas it comes in contact with, if it’s not purged from the body.

The Bible teaches that we should empty our hearts of things that bother us: “Watch out that no bitterness takes root among you, for as it springs up it causes deep trouble, hurting many” (Hebrews 12:15 ).

Past circumstances do not have to dictate your present outlook, because God has made a way for you to overcome the negative in your life. In fact, He intends for you to! “If anyone is in Christ, he is a new creation; old things have passed away; behold, all things have become new” (2 Corinthians 5:17). In other words, as we immerse ourselves in Jesus and His Word and learn to do things His way, old things will pass away and everything will become new.

It’s human nature for people to blame their problems on others or on events from their past. A lot of people go along with this way of thinking, because it is easier than forgiving and putting those incidents in the past and leaving them there. It’s easier than accepting that they are wrong in being bitter. However, if they stay stuck in this frame of mind, it will hinder their ability to move forward in life.

Some of our problems may indeed be the result of things that happened in our past. We are all products of our environment to some extent; we have been influenced positively in some respects and negatively in others. No one in this world has had only positive experiences, but the negative ones don’t have to control or permanently influence us emotionally, mentally, or spiritually.

The Christian life is all about overcoming obstacles, rising above our circumstances, and not letting things get us down. It’s about letting Jesus resolve and override problems by the renewing and transforming of our mind (Romans 12:2). God puts the responsibility on each of us for how we react to whatever situations we find ourselves in. He has given us free will and free choice, and He is constantly asking us to make the right decisions and to take the right steps. When we do, He is right there to see us through.

The fact that we have some control over the way we are is obvious when we look at different individuals who experience similar setbacks in life. Some react in one way and some in another, and as a result, turn out to be very different types of people leading very different lives. Despite the adverse circumstances in their past, some are happy, healthy, successful, and well adjusted, while others are just the opposite—depressed, unhappy, discontented, or disturbed.

Sadly, many people blame God for things that have gone wrong. Somehow, they think God is not responsible for all the good in their life; He’s only responsible for the bad. Their relationship with Him is completely contrary to how it should be. They don’t give Him praise and credit for the good times, but they complain and blame Him in bad times.

According to God’s Word, trials are designed to strengthen us (1 Peter 4:12–13; 5:10). If your life were problem free, you might never build the strength of character that comes from fighting to overcome problems. You also probably wouldn’t be able to relate to or have compassion on others who have gone through similar things (2 Corinthians 1:4). You might miss the beautiful transformation that takes place when you discover that you really need Jesus in your life. You might never experience the thrill of Him coming through for you and equipping you to carry on.

Jesus wants “your joy to be full” (John 15:11). The secret to that joy lies in forgiving those who have wronged you, letting go of bitterness and resentment, and forgetting the past. It is possible for you to overcome!

VƯỢT QUA NHỮNG NỖI ĐAU TRONG QUÁ KHỨ

Maria Fontaine

Hầu hết những việc không vui xảy ra cho chúng ta đều để lại những vết bầm hoặc những vết trầy xước nhỏ nơi tinh thần của chúng ta. Giống như những vết thương nhỏ nơi cơ thể của chúng ta không chỉ để lại vết hoặc đau trong một thời gian ngắn, những tai nạn đau đớn ấy cũng có thể tạm thời làm cho chúng ta “bầm đen” bởi những suy nghĩ tiêu cực hoặc “tím xanh” bởi sự chán chường, nhưng thường thì dễ dàng quên đi một cách nhanh chóng. Tuy nhiên, lúc này hay lúc khác, rất nhiều người trong chúng ta trải nghiệm những vết thương sâu nơi tâm hồn. Làm thế nào chúng ta có thể lành lại?

Khi chúng ta bị một vết thương nặng nơi cơ thể, chúng ta đến gặp bác sĩ để được chữa trị hợp lý. Chúng ta phải rữa sạch vết thương và băng lại, kiểm tra thường xuyên để xem nó có tiến triển tốt không. Ngay cả như thế, cũng mất thời gian để vết thương lành lại. Đây cũng là minh họa cho việc làm thế nào để vết thương tâm hồn của bạn được chữa lành bằng lòng tin, lời cầu nguyện, và sự chăm sóc đúng đắn. Nhưng nếu chúng ta không rửa sạch vết thương và chữa lành theo cách đúng đắn, nếu chúng ta cố che dấu vết thương của chúng ta, chúng có thể sẽ bị nhiễm trùng bởi sự cay đắng gắt gỏng và sự oán giận có thể làm hại đến toàn bộ cơ thể của chúng ta.

Sự cay đắng thường không ngay lập tức phát triển thành vấn đề nghiêm trọng; nó mưng mủ và phát triển theo thời gian, giống như sự nhiễm trùng nơi vết thương, nếu không được tẩy sạch ra khỏi cơ thể, từ từ sẽ làm hại đến những vùng khỏe mạnh mà chúng có tương tác.

Kinh thánh dạy rằng chúng ta nên trút bỏ khỏi tâm hồn những gì quấy rầy chúng ta: “Anh em coi chừng, kẻo có ai lừng khừng mà mất ân sủng của Thiên Chúa kẻo có ai trở nên rễ đắng nảy mầm, gây xáo trộn và do đó làm hỏng nhiều người” (Do thái 12:15).

Đừng để những hoàn cảnh trong quá khứ điều khiển cách nhìn hiện tại của bạn, bởi vì Thiên Chúa mở ra con đường để bạn vượt qua những điều tiêu cực nơi cuộc sống. Sự thật là Ngài muốn bạn làm thế! “Cho nên, phàm ai ở trong Đức Giê-su đều là thọ tạo mới. Cái cũ đã qua, và cái mới đã có đây rồi” (2 Cô-rin-tô 5:17). Nói cách khác, khi chúng ta để cho bản thân chìm sâu vào trong Chúa Giê-su và Lời của Ngài, những cái cũ sẽ qua đi và mọi thứ sẽ trở nên mới.

Bản chất nhân loại là đổ lỗi cho những vấn đề nơi người khác hoặc nơi những sự kiện trong quá khứ. Rất nhiều người có cách nghĩ này, bởi vì nó dễ hơn khi phải tha thứ và đặt những tai nạn ấy trong quá khứ và để lại nó ở đó. Nó dễ hơn việc chấp nhận rằng họ sai khi cay đắng. Tuy nhiên, nếu họ vướng phải cách suy nghĩ này, rất khó để có thể tiến về phía trước trong cuộc sống.

Một số những khó khăn của chúng ta có thể là kết quả của những việc đã xảy ra trong quá khứ. Ở một phạm vi nào đó, tất cả chúng ta đều là sản phẩm của môi trường; chúng ta chịu ảnh hưởng tích cực ở một khía cạnh nào đó, và chịu ảnh hưởng tiêu cực ở những khía cạnh khác. Không ai trên thế giới này chỉ trải qua những trải nghiệm tích cực, nhưng những trải nghiệm tiêu cực không nhất thiết phải điều khiển hoặc ảnh hưởng dài hạn trên chúng ta về mặt cảm xúc, lý trí hoặc tinh thần.

Cuộc sống của người tín hữu chính là vượt trở ngại, vượt lên trên hoàn cảnh, và không để cho mọi việc khiến chúng ta chán chường. Đó chính là cuộc sống để cho Chúa Giê-su giải quyết và gạt qua một bên những khó khăn bằng cách cải biến và đổi mới tâm thần (Rô-ma 12:2). Thiên Chúa đặt trên mỗi chúng ta trách nhiệm trong việc phản ứng lại trước bất kỳ hoàn cảnh nào chúng ta phải đối mặt trong cuộc sống. Ngài ban cho chúng ta một ý chí tự do, và tự do lựa chọn, và Ngài không ngừng kêu mời chúng ta đưa ra những quyết định đúng và có được những bước đi đúng đắn. Khi chúng ta làm thế, Ngài ở ngay bên cạnh để chứng kiến chúng ta vượt qua.

Rõ ràng là chúng ta hoàn toàn có thể điều khiển được con người của chúng ta khi chúng ta nhìn những cá nhân khác nhau, những người trải qua cùng những khó khăn tương tự trong cuộc sống. Người phản ứng lại theo cách này, người theo cách khác, và kết quả là dẫn đến những dạng người khác nhau có những cuộc sống hoàn toàn khác nhau. Mặc cho những hoàn cảnh khắc nghiệt trong quá khứ, một số người vẫn hạnh phúc, khỏe mạnh, thành công, và thích ứng tốt, trong khi số khác lại trái ngược—chán nản, không hạnh phúc, không toại nguyện hoặc đầy lo lắng.

Đáng buồn thay, rất nhiều người trách Chúa về những việc sai trái xảy ra. Cách nào đó, họ nghĩ Thiên Chúa không phải chịu trách nhiệm cho tất cả những điều tốt đẹp trong cuộc sống của họ; Ngài chỉ chịu trách nhiệm cho những điều tồi tệ. Họ không ngợi khen Ngài hoặc tôn vinh Ngài trong những lúc tốt đẹp, nhưng lại phàn nàn và trách móc Ngài khi những lúc khó khăn.

Theo Lời Chúa, những thử thách là nhằm để làm chúng ta nên mạnh mẽ (1 Phê-rô 4:12-13; 5:10). Nếu cuộc sống của bạn không hề có khó khăn, bạn không bao giờ có thể xây dựng được sự mạnh mẽ nơi tính cách vốn chỉ có thể có được từ việc đấu tranh để vượt lên những khó khăn. Có lẽ bạn cũng không thể cảm thông hoặc thông hiểu với người khác, những người trải qua những điều tương tự (2 Cô-rin-tô 1:4). Có thể bạn sẽ lỡ mất sự biến đổi tuyệt vời chỉ xảy ra khi bạn phát hiện ra rằng bạn thật sự cần đến Chúa Giê-su trong cuộc sống. Bạn sẽ chẳng bao giờ có thể cảm nghiệm được sự diệu kỳ của Ngài giúp bạn vượt qua và trang bị hành tranh để bạn tiếp tục.

Chúa Giê-su muốn “niềm vui của chúng ta nên trọn vẹn” (Gio-an 15:11). Bí quyết để có được niềm vui ấy nằm trong việc tha thứ những ai làm lỗi với bạn, gạt bỏ sự cay đắng và oán hận, và quên đi quá khứ. Bạn hoàn toàn có thể vượt qua!

COFFEE AND FORGIVENESS

By Diana Flores

A blanket of fog on the runway had caused a three-hour delay. I boarded the plane and settled wearily into my seat. How good it would be to get back to home and loved ones!

Midway through the flight, I was engrossed in conversation with a fellow passenger named Robert, when a young woman passed by in the aisle, swinging her purse behind her. It knocked my cup of coffee right into my lap, splashing my jacket and running down the legs of my jeans. I grabbed as many tissues and napkins as I could find, mopped up what I could, and resigned myself to the fact that the rest of the mess would remain until I got home. Only then did I glance down the aisle at the girl responsible for the mishap. She was waiting outside the toilet, oblivious to the minor catastrophe she had caused in seat 25C.

Robert had been telling me about how hard it was for him to forgive someone who had hurt his family. His account was laced with anger and bitterness, and I searched for words that would help him.

“You know, that girl who spilled my coffee all over me didn’t see what she did,” I said, “so I guess I can’t expect an apology. But now I have the choice to let this incident ruin the rest of my trip, or move on and not let it dominate my thoughts and emotions. Either way, it’s not going to be easy living with the ramifications of what happened until I get home, shower, and change clothes, but God can help me rise above these circumstances if I ask Him to. So that’s what I’ll do.”

Robert nodded. “That’s a fitting illustration,” he said sheepishly.

The happy ending of this story is that Robert prayed and accepted Jesus as his Savior. Now he has Jesus’ presence in his life, and Jesus will help him have more love, mercy, and understanding for others. For Robert, the road to freedom from bitterness began with one step—receiving Jesus. The wonderful truth is that Jesus offers the same to anyone who asks.

CÀ-PHÊ VÀ SỰ THA THỨ

Diana Flores

Sương mù dày đặt khiến chuyến bay của tôi bị hoãng ba giờ. Tôi lên máy bay và ngồi vào chỗ một cách mệt mỏi. Thật tuyệt khi được về nhà và gặp những người thương yêu!

Được nửa đoạn đường, khi đang trò chuyện với một hành khách ngồi cùng tên là Robert, một phụ nữ trẻ đi ngang qua tôi, đung đưa chiếc ví phía sau. Chiếc ví đụng vào tách cà-phê đặt trong lòng của tôi, cà-phê đổ ra chiếc áo choàng, thấm vào cả ống quần. Tôi chộp lấy tất cả những miếng khăn giấy và khăn ăn thấy được, cố gắng lau dọn những chỗ bị cà-phê lan ra và đành chấp nhận chịu vết bẩn đến khi về đến nhà. Ngay sau đó, tôi nhìn ra phía lối đi để xem cô gái đã gây ra sự việc rủi ro này. Cô ấy đang đứng đợi bên ngoài phòng vệ sinh và không hề hay biết sự cố nhỏ nhặt cô ta đã gây ra tại ghế số 25.

Robert kể cho tôi biết anh ta cảm thấy rất khó để tha thứ cho những người đã gây tổn thương cho gia đình anh. Câu chuyện của anh ta được kể với sự giận dữ và cay đắng, và tôi tìm những lời để giúp anh ta.

Tôi nói: “Anh thấy đấy, cô gái đã làm đổ cà-phê khắp người tôi, không hề biết những gì mình đã làm, vì vậy, tôi nghĩ mình không thể mong đợi một lời xin lỗi. Bây giờ tôi lựa chọn hoặc để cho sự cố này phá hỏng thời gian còn lại của chuyến đi, hoặc chỉ việc tiếp tục cuộc sống, không để nó chi phối suy nghĩ và cảm xúc của tôi. Dù là chọn cách nào đi nữa, cũng không dễ dàng gì chịu đựng những gì đã xảy ra cho đến khi tôi về đến nhà, tắm rửa, và thay đồ, nhưng Thiên Chúa có thể giúp tôi vượt lên những hoàn cảnh này nếu tôi cầu xin Ngài. Và đó là điều tôi sẽ làm.”

Robert gật đầu và nói một cách ngượng ngùng: “Đó quả là một minh hoạ xác thực!”

Kết cuộc tốt đẹp của câu chuyện chính là Robert đã cầu nguyện và đón nhận Chúa Giê-su là Đấng Cứu Độ của mình. Giờ đây, anh ấy có được món quà tình yêu của Chúa Giê-su trong cuộc sống, và Chúa Giê-su sẽ giúp anh có được nhiều tình yêu, lòng thương xót và sự thấu hiểu hơn dành cho người khác. Đối với Robert, con đường để được giải thoát hoàn toàn khỏi những cay đắng đã bắt đầu bước đầu tiên—đón nhận Chúa Giê-su. Một chân lý tuyệt vời rằng: Chúa Giê-su sẽ ban cho những ai cầu xin Ngài.

ANSWERS TO YOUR QUESTIONS

Why should I forgive?

Q: Why should I forgive others who have done things that hurt me? Wouldn’t that absolve them from guilt? Why should I let them off the hook like that?

A: No matter how hard it may be to forgive, your situation can’t improve until you take that all-important step.

It begins with understanding that forgiveness isn’t entirely or even primarily for the sake of the other party. You also need to forgive the person who hurt you for the sake of your own emotional and spiritual well-being; it’s a necessary part of the healing process. Here are three reasons why that is so:

First, it helps you avoid the poisoning effect that an unforgiving attitude invariably has on those who hold on to it. If you refuse to forgive those who have wronged you, your mind and spirit become fertile ground for all sorts of negative and destructive attitudes, such as hatred, bitterness, anger, and a desire for revenge. You will never be happy in that state of mind. Forgiveness is the antidote, an agent of positive change that can, over time, reverse the damage that was done.

Second, even though those feelings may seem justifiable considering the circumstances, if you act on or even entertain them, you become guilty along with the one who wronged you. Two wrongs never make a right.

Third, in what has become known as The Lord’s Prayer, Jesus taught us to both seek and extend forgiveness. “Forgive us our debts, as we also have forgiven our debtors. … For if you forgive men their trespasses, your heavenly Father will also forgive you. But if you do not forgive men their trespasses, neither will your Father forgive your trespasses” (Matthew 6:12,14–15). Forgiveness doesn’t change the past, but it does make for a much brighter future. ■

TRẢ LỜI NHỮNG CÂU HỎI CỦA BẠN

TẠI SAO TÔI PHẢI THA THỨ?

Q: Tại sao tôi phải tha thứ cho những người khác khi họ làm những điều tổn thương đến tôi? Chẳng phải như thế là tha cho họ khỏi tội họ đã làm sao? Tại sao tôi lại phải để cho họ thoát khỏi cái móc ấy?

A: Cho dù có khó để tha thứ thế nào đi nữa, hoàn cảnh của bạn không thể trở nên tốt hơn cho đến khi thực hiện một bước quan trọng vô cùng ấy.

Nó bắt đầu bằng sự hiểu biết rằng tha thứ không hoàn toàn hoặc thậm chí là cho lợi ích trước tiên của đối phương. Bạn cần phải tha thứ cho người đã làm tổn thương bạn vì lợi ích cho chính cảm xúc và tinh thần của bạn; nó chính là một phần cần thiết cho tiến trình chữa lành. Dưới đây là ba lý do tại sao phải nên tha thứ:

Đầu tiên, nó giúp bạn tránh được tác động nguy hại mà thái độ không sẵn sàng tha thứ luôn ảnh hưởng đến những ai giữa chặt. Nếu bạn không tha thứ cho những ai làm lỗi với bạn, tâm trí và tinh thần của bạn trở thành mảnh đất màu mỡ cho những thái độ tiêu cực như: căm ghét, cay nghiệt, nóng giận, và muốn trả thù. Bạn sẽ không bao giờ có được tâm trạng hạnh phúc. Tha thứ chính là liều thuốc giải độc, là tác nhân cho sự thay đổi tích cực mà theo thời gian có thể hồi phục lại những tổn hại đã xảy ra.

Thứ hai, ngay cả khi xem xét những hoàn cảnh, có cảm giác ấy có vẻ chính đáng, nếu bạn hành động và thậm chí chỉ là ấp ủ nó thôi, bạn cũng trở nên tội lỗi cùng với người đã phạm lỗi với bạn. Hai cái sai không bao giờ trở thành đúng.

Thứ ba, như trong Kinh Lạy Cha, Chúa Giê-su đã dạy chúng ta cả hai điều tìm và cho đi sự tha thứ.

“Xin tha nợ chúng con, nhưng chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con… Nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em. Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em” (Mát-thêu 6:12, 14-15). Tha thứ không làm thay đổi quá khứ, nhưng nó là cho tương lại sáng lạng hơn rất nhiều.

SELF-INFLICTED DAMAGE

If a rattlesnake is cornered, it can become so frenzied that it will accidentally bite itself with its deadly fangs. In the same way, when a person harbors hatred and resentment in his heart, he is often hurt by the poison of his own malice. He thinks he is injuring his enemies by displaying his wrath, but the real harm is inflicted deep within his own soul. Nothing is ever gained by giving way to the dark passion of bitterness and anger.

When someone wrongs us, we must learn to forgive and ask God to let His love fill our heart. It’s the only way to keep from being hurt by bitterness, wrath, and anger.—Henry G. Bosch

MỐI NGUY HẠI TỰ GÁNH CHỊU

Khi rắn chuông lo lắng, nó có thể trở nên điên cuồng và tự cắn mình bằng răng nanh chí tử của nó. Cũng giống như thế, khi một người mang lấy lòng căm hờn hoặc oán giận nơi tâm hồn, họ sẽ làm mình tổn thương do chính sự hiểm ác của mình. Họ cho rằng họ làm tổn thương kẻ thù bằng cách bày tỏ sự phẫn nộ, nhưng sự hãm hại thật sự gây ra vết thương thật sâu nơi chính tâm hồn của họ. Không lợi gì cả khi chịu nhượng bộ bởi cảm xúc mãnh liệt của sự cay nghiệt và giận dỗi.

Khi ai đó làm lỗi với bạn, bạn học được cách tha thứ và xin Chúa để cho tình yêu của Ngài đong đầy trái tim bạn. Đó là cách duy nhất để tránh bị tổn thương bởi sự cay đắng, phẫn nộ và giận dữ.—Henry G. Bosch

EXTINGUISH THE ANGER

A spiritual exercise

Imagine three large volcanoes. The first is extinct. Where once magma and molten rock hurtled down, now grass, trees, and all manner of fauna and flora flourish on its serene slopes.

The second volcano is dormant. Like the first one, it is also covered with lush vegetation and teeming with wildlife, but within it the magma has not cooled and solidified. Seemingly peaceful on the outside, one day it will erupt again with force and power, spewing out rocks and ash and destroying all that grows and lives nearby.

Vegetation and wildlife can’t be found on the third volcano, because it is active, constantly spewing sulfuric gasses and churning out hot lava that destroys everything in its path.

Anger is like a volcano. Heated frustration seethes within, and when let loose it will cause hurt and pain. Sometimes we let it show, like the active volcano, when we’re frustrated, annoyed, or feeling misunderstood. Hot, angry words spew from our mouths, hurting those we direct them at.

Other times we hold anger in, hesitating to communicate honestly about the things that frustrate or irritate us. Slowly the anger builds up, like the magma gradually building pressure within the belly of the dormant volcano, until one day we explode in anger, spouting off angry, hurtful words and acting in an unloving manner.

A verse in Proverbs says, “A brother offended is harder to win than a strong city, and contentions are like the bars of a castle” (Proverbs 18:19). In the end, our anger places barriers between us and our loved ones, and we hurt ourselves most of all.

But the good news is that anger can be dispelled by letting God’s Spirit work in us, helping us to see things from His perspective and cooling the hot, magma-like spirit of anger.

The next time you feel anger rising, determine to neither hold it in or to explode. Take a deep breath. Wait before putting your grievance into words. Pray. Ask God to bring peace to your spirit. Eventually you may need to speak with the person who has upset you, but wait until you’ve calmed down and you can choose your words with care. Treat others as you would have them treat you (Matthew 7:12), and you’ll be much happier. ■

DẬP TẮT CƠN GIẬN

BÀI LUYỆN TẬP TINH THẦN

Hãy tưởng tượng ba ngọn núi lửa lớn. Ngọn thứ nhất đã tắt. Nơi mà magma và đá tan chảy đã từng tuôn chảy xuống, giờ đây, cỏ cây và tất cả mọi loài động vật và thực vật phát triển nơi những sườn núi yên ả.

Ngọn núi lửa thứ hai đang nằm im. Giống như ngọn núi đầu tiên, nó cũng được bao phủ bởi thảm thực vật sum suê cùng với đông đúc những loài động vật hoang dã, nhưng bên trong nó, magma vẫn chưa nguội và đông đặc lại. Có vẻ như thanh bình bên ngoài, một ngày nào đó, nó sẽ lại phun lên một cách dữ dội, mạnh mẽ, phun lên đá và tro và tàn phá tất cả những sự phát triển và sự sống gần đó.

Thực vật và động vật hoang dã không thể được tìm thấy nơi ngọn núi lửa thứ ba, bởi vì nó đang hoạt động, không ngừng phun lên khí sulfuric, và khuấy tung dung nham rực nóng, làm tiêu hủy mọi thứ theo dòng chảy của nó.

Cơn nóng giận giống như ngọn núi lửa. Cơn nóng giận sôi sục lên bên trong, và khi mất kiểm soát, nó sẽ gây bị thương và đau đớn. Khi chán nản, bực bội hoặc cảm thấy bị hiểu lầm, đôi khi chúng ta bộc lộ nó ra ngoài, giống như ngọn núi lửa đang hoạt động. Những lời nói nóng nảy, tức giận thốt ra từ miệng của chúng ta, làm tổn thương những người chúng ta đang đối mặt.

Những lúc khác, chúng ta kìm nén cơn giận, lưỡng lự trò chuyện một cách thành thật về những sự việc làm chúng ta bực dọc khó chịu. Từ từ sự tức giận được chồng chất lên, giống như magma từ từ tạo nên áp suất bên trong lòng núi lửa đang nằm im, cho đến một ngày, chúng ta bùng nổ trong cơn giận dữ, tống ra hết sự tức giận, những lời gây tổn thương và có những hành động thiếu yêu thương.

Một câu trong Châm ngôn bảo rằng: “Một người anh em bị xúc phạm thì còn hơn một thành trì vững chắc. Các cuộc cãi vã tựa như then cài cửa lũy đồn” (Châm ngôn 18:19). Cuối cùng, cơn giận dữ của chúng ta đặt những chướng ngại giữa chúng ta với những người chúng ta yêu thương, và chúng ta tự làm tổn thương bản thân mình nhiều nhất.

Nhưng tin tốt lành chính là cơn giận dữ có thể bị xua tan đi bằng cách để Thần Khí của Thiên Chúa hoạt động nơi chúng ta, giúp chúng ta nhìn sự việc từ cách nhìn của Ngài và làm nguội đi sự nóng nảy, cảm giác nóng giận giống như magma.

Lần sau, khi bạn cảm thấy cơn giận dữ bắt đầu sôi lên, hãy quyết tâm không kìm nén nó, cũng không bùng nổ. Hãy hít thở thật sâu. Hãy dừng lại chờ trước khi khi thốt ra những lời chỉ trích. Hãy cầu nguyện. Hãy xin Chúa đặt bình an nơi tinh thần của bạn. Sau đó, có thể bạn cần phải nói chuyện với người làm bạn tức giận, nhưng hãy đợi cho đến khi bạn bình tỉnh và có thể cẩn trọng trong việc lựa chọn lời nói. Hãy đối xử với người khác theo cách bạn muốn họ đối xử với bạn (Mát-thêu 7:12) và bạn sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều.

THE RACE

By Scott Montrose

As I strolled along the river, swans and other birds added to the beauty of a sunny Sunday afternoon that was wasted on me. The past few years had been a nightmare. Alcoholism was taking its toll. Guilt, negativity, and discouragement hung over me like dark clouds. I was separated from my wife and had lost my job. I had also lost the respect of all my friends and coworkers. I felt like a worthless failure.

A few joggers passed me up. A group of young people raced by on bicycles. I hardly noticed them either, as my mind relived the events of the past few years, trying to figure out where I had taken the wrong turn that had led me to this awful place.

Then a young voice called out. “Don’t give up! Keep going! Don’t give up!” The words rang in my ears.

I turned to see a boy of about seven, running my way. As he passed, he yelled again over his shoulder to his younger sister, probably five, who seemed about to give up in what was apparently a race between them.

“Don’t stop now! You have to get to the finish line!”

It reminded me of a scene from the film Chariots of Fire (1981), where Eric Liddell, one of the runners in a 440-yard race leading up to the 1924 Olympics, was bumped by another runner and fell to the infield. As all of the other runners passed him, I imagined what must have gone through his mind in that moment. Give up! You have lost! Don’t bother to finish the race! Instead, Liddell picked himself up, got back on the track, and ran as though he was destined to win—and he did!

I smiled for the first time in a long while. A beam of light had broken through my darkness. So what if I had fallen into the depths? The only way out for me now was up! I could get up, I told myself. I could get back on track and run. I might not win in dramatic fashion like Liddell, but I could finish the course, the great race of life.

Time has passed. I’m still running and have gained some important ground. I am now a recovering alcoholic, and have found renewed purpose and fulfillment in a life rededicated to sharing God’s love and hope with others.

It’s never too late to get up and try again.

CUỘC ĐUA

Scott Montrose

đi dạo dọc bờ sông, những con thiên nga và những con chim góp phần làm nên vẻ đẹp của buổi trưa Chủ nhật đầy nắng, bị tôi làm uổng phí. Những năm trước đây là một cơn ác mộng. Thói nghiện rượu hủy hoại rất nhiều thứ. Tội lỗi, sự tiêu cực, và chán nản bao phủ lấy tôi như những đám mây u ám. Vợ chồng tôi chia tay nhau và tôi mất việc làm. Tôi đánh mất sự tôn trọng của tất cả bạn bè và đồng nghiệp dành cho tôi. Tôi cảm thấy cuộc sống của mình giống như một sự thất bại vô dụng.

Những người chạy bộ chạy qua tôi. Một nhóm những người trẻ đang đua xe đạp. Tôi cũng khó mà chú ý đến họ khi tâm trí tôi đang hồi tưởng lại những gì đã xảy ra trong những năm qua, cố làm rõ đâu là ngã rẽ sai dẫn tôi đến nơi tệ hại này.

Rồi một giọng nói trẻ hô to: “Đừng bỏ cuộc! Hãy tiếp tục! Đừng bỏ cuộc!” Những lời ấy vang bên tai tôi.

Tôi quay sang, thấy một bé trai khoảng bảy tuổi chạy về phía tôi. Khi qua mặt tôi, cậu bé ngoảnh lại hét thêm lần nữa với người em gái của cậu bé, có lẽ khoảng năm tuổi, có vẻ như muốn bỏ cuộc trong cuộc chạy đua giữa chúng.

“Đừng dừng lại! Em phải đi đến đích cuối cùng!”

Nó nhắc tôi nhớ đến một cảnh trong phim Chariots of Five (1981), Eric Liddell, một trong những vận động viên điền kinh đang dẫn đầu cự ly 400 mét tại Olympics 1924, bị đụng phải bởi một vận động viên khác và té ngã trên đường chạy. Khi tất cả những vận động viên khác vượt qua mặt, tôi tưởng tượng được những gì trong đầu anh ta nghĩ lúc ấy. Bỏ cuộc! Bạn đã thua! Không cần phải bận tâm đến việc hoàn thành cuộc đua! Thế nhưng, Liddell đứng dậy, trở lại đường chạy, và chạy như thể anh đã được định sẵn dành phần thắng—và anh ta đã thắng!

Lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi mỉm cười. Một tia sáng chiếu vào nơi tối tăm của tôi. Làm thế nào khi tôi đã rớt xuống hố sâu? Cách duy nhất giúp tôi thoát khỏi chính là leo lên! Tôi tự bảo với bản thân, tôi có thể leo lên. Tôi có thể trở lại đường chạy và tiếp tục chạy. Tôi không thể dành chiến thắng một cách ngoạn mục như Liddell, nhưng tôi có thể hoàn tất cuộc đua, cuộc đua cao cả của cuộc đời tôi.

Thời gian trôi đi. Tôi vẫn còn chạy và dành được một số vị trí quan trọng. Giờ đây, tôi đã không còn nghiện rượu, và tìm ra một mục đích mới và sự thỏa nguyện mới nơi cuộc sống dâng hiến lại cho việc chia sẻ tình yêu và hy vọng của Chúa với những người khác.

Không bao giờ quá trễ để đứng dậy và cố gắng lại lần nữa.

PARENTING FROM THE HEART

Teaching children to control negative feelings

By Natalia Nazarova

Raising children is no easy task, and there are no shortcuts. The ever-shifting ocean of emotions that children go through at various ages and stages poses one of the greatest challenges to parents. Here are a few things that I have found helpful in teaching my children to deal with the negative emotions they experience.

Encouraging positive traits such as kindness, appreciation, gratefulness, integrity, and unselfishness at an early age will help prepare them to deal with negative situations they will encounter later.

Reading or watching classics that show the rewards of being positive and solution oriented—Pollyanna and Heidi, for example—impart important life lessons in an enjoyable, memorable way.

Being a friend and confidante in good times makes it easier to discuss and find solutions together when problems arise.

Older children can be shown the futility of giving in to negative emotions. Balance reasoning with lots of encouragement, as well as humor when appropriate.

When I notice negative trends in my children, I first ask myself if they are a reflection of what they see in me. If so, we talk about it from that angle and agree to work on it together. For instance, I’m prone to stress and the negativity it can lead to, but explaining that has helped us avoid problem situations. They understand now that it triggers a negative reaction when they stay up too late or don’t clean their rooms, so they give me more cooperation at those critical times.

When I feel overwhelmed, I stop and pray. That has at least four good effects: It releases frustration, puts things in perspective, gives God an opportunity to straighten out my mess, and serves as a lesson to my children on crisis management.

My husband and I try to not be too quick to provide our children with solutions to the problems and frustrations that cause them to get negative, but rather to help them define the problem and find their own solutions. Games that teach problem solving are also helpful.

There are upsides to most negative situations. When children are discouraged or become negative over something that has happened, try to steer their thinking toward the positive aspects. Again, if they can reach these conclusions themselves, it’s usually more effective than you providing the answers for them.

GIÁO DỤC CON CÁI BẰNG TRÁI TIM

DẠY CON CÁI BIẾT KIỂM SOÁT NHỮNG CẢM XÚC TIÊU CỰC

Natalia Nazarova

Nuôi dạy con cái không hề là một việc dễ dàng, và không có những con đường tắt. Vô số những cảm xúc luôn thay đổi ở những giai đoạn, độ tuổi khác nhau đặt ra những thách thức cho những bậc cha mẹ. Dưới đây là một vài điều tôi cảm thấy rất hữu ích trong việc dạy con cái biết phải làm thế nào với những cảm xúc tiêu cực mà chúng trải qua.

Khích lệ những đức tính tích cực như: tử tế, biết cảm kích, biết ơn, ngay thẳng và không ích kỷ ngay từ độ tuổi nhỏ sẽ giúp chuẩn bị cho trẻ trong việc phải làm thế nào trong những hoàn cảnh tiêu cực mà trẻ sẽ gặp phải về sau.

Đọc hoặc xem những câu chuyện cổ điển cho thấy những phần thưởng dành cho ai biết tích cực và luôn biết hướng tới giải quyết vấn đề—Pollyanna và Heidi là một ví dụ—hãy truyền đạt những bài học quan trọng về cuộc sống thông qua cách dễ nhớ và thú vị.

Làm một người bạn và người bạn tâm tình trong những lúc vui vẻ sẽ làm cho việc bàn bạc tìm giải pháp cùng nhau dễ dàng hơn khi có khó khăn nảy sinh.

Những đứa trẻ lớn hơn có thể được dạy cho biết chẳng có ích gì khi chìm trong những cảm xúc tiêu cực. Cân bằng quá trình tranh luận với vô số những sự khích lệ, cũng như sự hài hước khi thích hợp.

Khi tôi phát hiện thấy những xu hướng tiêu cực nơi con cái của tôi, tôi lập tức hỏi bản thân liệu có phải chúng đang phản ánh lại những gì chúng nhìn thấy nơi tôi không. Nếu thế, chúng tôi sẽ trò chuyện từ góc độ ấy và thỏa thuận cùng nhau giải quyết. Ví dụ như, tôi hay bị kéo lệch hướng bởi những căng thẳng và tiêu cực, nhưng việc giải thích có thể giúp chúng tôi tránh được những vấn đề. Bây giờ, chúng hiểu rằng sẽ dẫn đến những phản ứng tiêu cực khi chúng ngủ muộn hoặc không dọn dẹp sạch sẽ phòng, vì thế chúng hợp tác với tôi tốt hơn trong những lúc bị chỉ trích.

Khi tôi cảm thấy nặng nề, tôi dừng lại và cầu nguyện. Việc ấy ít nhất có được bốn tác động tốt: Nó làm giảm bớt tâm trạng bực bội, đặt sự việc vào trong cách nhìn đúng đắn, cho Chúa một cơ hội để sắp xếp ngăn nắp lại mớ lộn xộn của tôi, và là một bài học cho con cái của tôi về việc giải quyết khủng hoảng.

Ông xã tôi và tôi cố gắng không ngay lập tức giúp con cái đưa ra giải pháp cho vấn đề và sự bực bội khiến chúng tiêu cực, nhưng thay vào đó, giúp chúng làm rõ vấn đề và tự bản thân tìm ra giải pháp. Những trò chơi dạy cách giải quyết vấn đề cũng rất bổ ích.

Luôn có những điều tích cực trong hầu hết những tình huống tiêu cực. Khi con trẻ chán chường hoặc tiêu cực về điều gì đó, hãy cố gắng hướng những suy nghĩ của trẻ về những khía cạnh tích cực. Một lần nữa, nếu trẻ có thể tự mình có được những giải pháp, việc ấy thường hiệu quả hơn việc bạn cho chúng câu trả lời.

POINTS TO PONDER

Forgiveness

Forgiveness does not change the past, but it does enlarge the future.—Paul Boese (1668–1738)

Without forgiveness life is governed by an endless cycle of resentment and retaliation. —Roberto Assagioli (1888–1974)

The weak can never forgive. Forgiveness is the attribute of the strong.—Mahatma Gandhi (1869–1948)

Love’s power does not make fussy historians. Love prefers to tuck the loose ends of past rights and wrongs in the bosom of forgiveness—and pushes us into a new start.—Lewis B. Smedes (1921–2002)

My idea of forgiveness is letting go of resentment, … ridding yourself of negative thoughts. All they do is make you miserable. Believe me, you can fret and fume all you want, but whoever it was that wronged you is not suffering from your anguish whatsoever. —Della Reese (b.1931)

Anger makes you smaller, while forgiveness forces you to grow beyond what you were. —Cherie Carter-Scott (b.1949)

Forgiveness is almost a selfish act because of its immense benefits to the one who forgives.—Lawana Blackwell (b. 1952)

The one attitude which gives rise to hope amidst misunderstanding and ill-will is a forgiving spirit. Where forgiveness becomes the atmosphere, there hope and healing are possible.—C. Neil Strait (1934–2003) ■

NHỮNG ĐIỀU SUY NGẪM

THA THỨ

Tha thứ không phải là thay đổi quá khứ, nhưng chính là mở rộng tương lại.—Paul Boese (1668-1738).

Không có sự tha thứ, cuộc sống sẽ được cai trị bởi một vòng bất tận của sự oán giận và trả thù.—Robert Assagioli (1888-1974)

Người yếu đuối không bao giờ có thể tha thứ. Tha thứ chính là đặc điểm của người mạnh mẽ.—Mahatma Gandhi (1869-1948)

Sức mạnh của tình yêu không tạo nên những sử gia kiểu cách. Tình yêu có khuynh hướng kéo những đầu lõng lẽo của những điều sai và đúng trong quá khứ vào trong tâm hồn tha thứ—và đẩy chúng ta vào trong một sự khởi đầu mới.—Lewis B. Smedes (1921-2002)

Suy nghĩ của tôi về tha thứ chính là từ bỏ sự oán hờn, … giải phóng khỏi bạn những suy nghĩ tiêu cực. Tất cả những gì chúng làm cho bạn là làm cho bạn khổ sở. Hãy tin tôi, bạn hoàn toàn có thể bực bội, cáu kỉnh, nhưng những người làm lỗi với bạn không hề hấn gì trước sự khổ não của bạn.—Della Reese (b.1931)

Sự tức giận làm bạn nhỏ bé hơn, trong khi sự tha thứ thúc đẩy bạn phát triển vượt xa con người thật sự của bạn.—Cherie Carter-Scott (b.1949)

Tha thứ gần như là một hành động ích kỷ bởi vì những lợi ích to lớn của nó dành cho những người biết tha thứ.—Lawana Blackwell (b. 1952)

Một thái độ làm tăng niềm hy vọng giữa sự bất hòa và ác tâm chính là tinh thần biết tha thứ. Nơi đâu mà sự tha thứ bao trùm, nơi đó hoàn toàn có thể có được niềm hy vọng và chữa lành.—C. Neil Strait (1934-2003)

FEEDING READING

Restoring peace of mind

Share your problems with Jesus, and let Him carry them.
Job 22:21
Psalm 55:22
John 14:27
Philippians 4:6–7
1 Peter 5:7

Keep your eyes on Jesus and His goodness.
Psalm 94:19
Isaiah 26:3
Philippians 4:8
Hebrews 12:1–2

Draw peace from God’s Word.
Psalm 119:165
Proverbs 3:1–2
John 16:33

LƯƠNG THỰC CHO NGƯỜI ĐỌC

PHỤC HỒI LẠI BÌNH AN NƠI TÂM TRÍ

Hãy chia sẻ những vấn đề của bạn với Chúa Giê-su, và để Ngài mang lấy chúng.
Gióp 22:21
Thánh vinh 55:22
Gio-an 14:27
Phi-líp-phê 4:6-7
1 Phê-rô 5:7

Hãy luôn hướng mắt về Chúa Giê-su và lòng nhân hậu của Ngài.
Thánh vịnh 94:19
I-sai-a 16:3
Phi-líp-phê 4:8
Do thái 12:1-2

Tìm kiếm bình an nơi Lời Chúa.
Thánh vịnh 119:165
Châm ngôn 3:1-2
Gio-an 16:33

FROM JESUS WITH LOVE

Forgive and forget

My heart aches for you. I feel your pain, the anger, the regret, the remorse, the feelings of being hurt and angered by the faults and mistakes and sins of others. I also know that it’s human nature to want to retaliate, to want revenge, and to resist that inner voice that tells you to forgive and bury your differences. To truly forgive and forget is difficult.

Only through love and forgiveness can you be freed from these roots of bitterness that entangle your heart, and you get that love and forgiveness from Me. I am love, I am forgiveness, and I am here for you, waiting to lift this load that you’ve been carrying around. Take it off and give it to Me. Just say, “Jesus, take this. I don’t want it anymore.” Together we will bury it in My love. Then you will feel light as a feather and the future will look bright once again, for you will experience the joy of My Spirit and know that I have made you whole again.

CHÚA GIÊ-SU VỚI TÌNH YÊU

THA THỨ VÀ QUÊN ĐI

Tim Ta nhói đau vì con. Ta cảm nhận được nỗi đau của con, sự giận dữ, sự hối tiếc, sự ăn năn, những cảm giác bị tổn thương và tức giận do những lỗi, sai lầm và tội của người khác. Ta cũng biết rằng bản chất con người là muốn trả thù, muốn báo oán, và khước từ giọng nói bên trong tâm hồn bảo con hãy tha thứ và chôn đi nỗi bất hòa. Tha thứ và quên đi thật sự rất khó khăn.

Chỉ thông qua tình yêu và sự tha thứ con mới thật sự được giải phóng khỏi những cội rễ của sự cay đắng đang trói lấy tâm hồn con, và con có được tình yêu và sự tha thứ ấy từ Ta. Ta chính là tình yêu, Ta chính là sự tha thứ, và Ta luôn ở bên con, chờ đợi để nâng những gánh nặng mà con đang mang. Hãy buông xuống và dâng tất cả cho Ta. Chỉ cần nói: “Lạy Chúa Giê-su, xin hãy lấy đi điều này. Con không muốn nó nữa.” Cùng nhau chúng ta sẽ chôn sâu nó trong tình yêu của Ta. Và rồi con sẽ cảm thấy nhẹ nhàng như lông vũ và tương lai sẽ lại sáng lạng, vì con cảm nghiệm được niềm vui của Thần Khí Ta và biết rằng Ta sẽ phục hồi con trở lại nên nguyên vẹn.

(Prayer:) May we all be more humble, more patient, more loving, more kind, more forgiving and more long-suffering with each other, Lord. And may we sincerely pray, “Forgive us our sins as we forgive those who sin against us” (Luke 11:4).

(Lời cầu nguyện:) Lạy Chúa, xin cho tất cả chúng con khiêm tốn hơn, kiên nhẫn hơn, biết yêu thương hơn, tử tế hơn, biết tha thứ và chịu đựng người khác hơn. Và chúng con xin nói lời cầu nguyện chân thành sau: “Xin tha lỗi cho chúng con vì chính chúng con cũng tha cho mọi người mắc lỗi với chúng con” (Lu-ca 11:4).

IF I HAD MY CHILD TO RAISE OVER AGAIN

If I had my child to raise all over again,
I’d build self-esteem first, and the house later.
I’d finger-paint more, and point the finger less.
I would do less correcting and more connecting.
I’d take my eyes off my watch, and watch with my eyes.
I’d take more hikes and fly more kites.
I’d stop playing serious, and seriously play.
I would run through more fields and gaze at more stars.
I’d do more hugging and less tugging.
—Diane Loomans

Nếu Tôi Được Nuôi Dạy Con Mình Lại Lần Nữa

Nếu tôi được nuôi dạy con mình lại lần nữa
Tôi sẽ xây dựng lòng tự trọng trước, sau đó là căn nhà.
Tôi dùng ngón tay để vẽ nhiều hơn, và ít dùng nó để chỉ trỏ hơn.
Tôi sẽ ít trách mắng hơn, và giao kết nhiều hơn.
Tôi sẽ rời mắt khỏi chiếc đồng hồ, và quan sát bằng đôi mắt của mình.
Tôi sẽ đi bộ đường dài nhiều hơn và thả diều nhiều hơn.
Tôi sẽ ít chơi trò nghiêm nghị, nhưng chơi một cách nghiêm túc.
Tôi sẽ chạy qua nhiều cánh đồng hơn, và ngắm nhiều ngôi sao hơn.
Tôi sẽ ôm nhiều hơn và ít kéo giật mạnh hơn.
—Diane Loomans

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *